LNovel

Chương 15 : Flag (1)

Chương 15 : Flag (1)

Đầu tháng Tư.

Đúng một tháng kể từ khi học kỳ mới bắt đầu. Sân trường vắng lặng dù đã tan học. Thường thì nơi đây sẽ rộn ràng tiếng đá bóng, nhưng có lẽ đợt không khí lạnh bất chợt tràn về đã khiến nhiệt độ giảm mạnh, làm mọi người ngại ra ngoài.

"..."

Câu lạc bộ Tư vấn cũng yên bình không kém. Trong phòng chỉ có tôi và Shin A-young ghé chơi. Những người khác vẫn chưa đến. Tôi vừa nhâm nhi tách cacao nóng, vừa thong thả xem YouTube.

Trong khi tôi đang thư giãn...

"Ồ, đúng rồi."

Shin A-young đột nhiên đứng dậy, đi về phía chiếc cặp sách của mình. Cô ấy lấy ra một thứ gì đó.

"Đây, tớ trả lại cậu nè."

Cô ấy đưa cho tôi một chiếc túi giấy. Tò mò, tôi ngó vào bên trong và thấy chiếc áo hoodie màu be.

"...À."

Đúng rồi, là cái áo tôi đã cho cô ấy mượn. Thật đúng lúc, phòng câu lạc bộ đang bắt đầu thấy se se lạnh. Tôi mặc ngay chiếc áo vào bên ngoài bộ đồng phục.

"Phù."

Mặc vào rồi mới thấy ống tay áo hơi dài. Nó hơi rộng so với người tôi. Vốn dĩ tôi không thích trông mình nhỏ thó, nên thường chọn đồ rộng hơn một chút để trông có vẻ đô con hơn.

"...Hửm?"

Mỗi khi cử động, một mùi oải hương dịu nhẹ và tinh tế từ lớp vải lại thoảng qua. Một mùi hương lạ lẫm lan tỏa.

"...Cậu giặt nó rồi à?"

Shin A-young ngước lên đầy ngạc nhiên.

"Hả? Sao thế, mùi kỳ lắm à?"

"Không, chỉ là thấy mùi khác hẳn thôi."

Shin A-young gật đầu.

"Tớ giặt rồi đó. Hình như trước đó nó bị ám mùi gì ấy."

Cô ấy có vẻ hơi lo lắng.

"...Mùi lạ lắm à?"

"Mùi bột giặt tệ lắm sao ta?"

Không hẳn.

Tôi hít hà lại lần nữa.

Hừm.

"Ổn mà. Mùi thơm lắm."

"Ồ... vậy thì tốt rồi...!"

Shin A-young cao giọng một cách lạ thường. Sau đó cô ấy di chuyển sang chiếc sofa đối diện với những cử động nhanh nhẹn bất thường.

"Ngửi mùi đó... lại làm mình nhớ đến lúc ấy. Không, đừng nghĩ nữa. Bình tĩnh nào, bình tĩnh nào."

...Gì vậy trời? Tôi đọc được suy nghĩ của cô ấy, nhưng chẳng hiểu cô ấy đang ám chỉ điều gì.

...Mà thôi. Cô ấy định ở lại đây luôn sao?

"Cậu không cần về câu lạc bộ của mình à?"

Shin A-young vẫn thản nhiên ngồi lại phòng Câu lạc bộ Tư vấn. Cô ấy đã như vậy kể từ khi các hoạt động sau giờ học bắt đầu. Giờ này thì chắc chắn là muộn rồi, nhưng...

Cô ấy xua tay.

"Không sao đâu. Sắp đến kỳ thi giữa kỳ rồi, nên từ giờ đến lúc đó việc tham gia câu lạc bộ là tự nguyện."

"Thật à?"

"Chẳng phải bên Câu lạc bộ Tư vấn cũng thế sao?"

"Bọn tớ thì lúc nào chẳng thong thả, miễn là không có ca tư vấn nào."

Nếu muốn ôn thi, chúng tôi có thể sử dụng phòng tư vấn phía sau. Chưa bao giờ các hoạt động của câu lạc bộ lại làm ảnh hưởng đến thời gian học thi cả. Nghe vậy, Shin A-young lộ rõ vẻ ghen tị.

"...Sướng thật đấy."

Tôi cũng chẳng buồn phủ nhận. Đúng là sướng thật. Đó là lý do tôi tham gia mà.

Cạch—

Cửa mở ra.

"Ư... hự..."

Đúng lúc đó, Lee Sol lững thững bước vào với đôi mắt lờ đờ. Theo sau cô ấy là Ji Nu-ri với một nụ cười gượng gạo.

"..."

Lee Sol trưng ra bộ mặt trầm cảm thấy rõ. Chỉ cần nhìn qua là biết...

"Lại tạch à?"

Đây đã là lần thứ hai của Lee Sol rồi. Có vẻ như cô ấy lại bị trả lại bài tập về nhà.

"Ừ... cô bảo tớ phải làm lại."

Lee Sol gật đầu.

"..."

Nó khó đến thế sao? Thú thật, tôi không hiểu có gì mà phải chật vật đến vậy. Bài tập mà cô ấy đang mắc kẹt là của giáo viên hướng nghiệp: Viết về "điều bạn muốn làm trong tương lai".

Điểm mấu chốt là không được viết về việc học hành hay khát vọng nghề nghiệp. Đáng lẽ chỉ cần viết một mục tiêu bình thường là xong mà.

...Có lẽ vấn đề nằm ở chỗ người viết không được bình thường cho lắm.

"...Tớ đã bảo cậu rồi, 'người thất nghiệp giàu có' không được duyệt đâu."

Người thất nghiệp giàu có. Đó là những gì Lee Sol đã viết. Cô ấy còn táo bạo đem nộp nó nữa chứ. Ngay từ đầu tôi đã biết kết cục sẽ thế này mà.

"...Nhưng đó là điều tớ thực sự muốn làm, biết sao giờ?"

"Chẳng lẽ không còn gì khác à? Cái gì đó khác biệt một chút?"

Lee Sol suy nghĩ một lát.

"...Chủ một tòa nhà cho thuê?"

Đó là câu trả lời của cô ấy. Tôi cạn lời trước sự thật thà này. Chủ một tòa nhà cho thê. Chắc chắn là thích rồi, nhưng... nó vượt xa những mục tiêu thông thường của một học sinh cấp ba.

"..."

...Nhưng tôi cũng chẳng thể cãi lại. Tại sao nghe nó lại có vẻ khả thi thế nhỉ? Với Lee Sol, nếu cô ấy kiếm được tiền từ việc làm người mẫu, điều đó hoàn toàn có thể thực hiện được.

Trong khi chúng tôi đang tán gẫu về chuyện này...

"Chào mọi người nha~"

Tiền bối Park Min-ji bước vào với lời chào đầy năng lượng.

"Ồ, chị đến rồi à?"

Lạ thay, Chủ tịch không đi cùng chị ấy.

"Chủ tịch đâu rồi chị?"

"Anh ấy bảo hôm nay nhà có việc nên về sớm rồi."

Hèn chi không thấy đâu. Anh ấy không phải kiểu người bỏ sinh hoạt câu lạc bộ mà không có lý do.

"Nhưng mà..."

Tiền bối Park Min-ji nghiêng đầu khi thấy chúng tôi tụ tập trên sofa.

"Mọi người đang làm gì thế? Ôn thi à?"

"Làm bài tập hướng nghiệp ạ."

"Ồ... cái bài viết về điều muốn làm trong tương lai đó hả?"

"...Tiền bối cũng từng làm rồi ạ?"

"Ừ. Năm hai ai cũng phải làm mà. Với lại giáo viên hướng nghiệp năm hai hiếm khi cho bài tập về nhà lắm."

Tôi cứ tưởng đó là một bài tập đột xuất, hóa ra nó là sự kiện thường niên.

Lee Sol bám lấy tiền bối Park Min-ji với vẻ mặt sắp khóc đến nơi.

"Tiền bối ơi... Đây là lần thứ ba của em rồi..."

Tiền bối Park Min-ji mỉm cười dịu dàng.

"Dù vậy, em cũng nên tự mình suy nghĩ đi chứ."

Chị ấy lấy một chiếc tách từ trên kệ xuống và tiếp tục nói một cách bình thản.

"Vì chúng ta học khối năng khiếu và thể chất, nên có vô số trường hợp người ta không thể thực hiện được ước mơ của mình, đúng không?"

Sự nghiệp nghệ thuật và thể thao đều là câu chuyện sinh tồn dựa trên kỹ năng. Hầu hết mọi người đều bỏ cuộc giữa chừng hoặc tìm hướng đi khác vì không cạnh tranh nổi về tài năng. Chính vì thế...

"Nghĩ về những điều khác mà mình muốn làm cũng là một cách kỹ lưỡng để chuẩn bị trước cho tương lai."

Tiền bối Park Min-ji ngồi xuống sofa và nhấp một ngụm trà nóng. Sau đó chị ấy nở một nụ cười hiền hậu.

Trông chị ấy hơi khác so với ngày thường...

— "...Nãy giờ mình trông cũng ngầu phết nhỉ?"

Hừm.

Suýt thì ngầu rồi đấy. Nếu không có cái suy nghĩ đó thì tốt biết mấy. Dù sao thì, tôi cũng nên thể hiện sự tán thưởng một chút.

"...Trông chị vừa nãy thực sự rất trưởng thành đấy ạ."

Tôi nói với vẻ ngưỡng mộ nhẹ.

"Hì. Vậy sao?"

Chị ấy gật đầu, có vẻ rất hài lòng với bản thân. Nếu tôi cứ tiếp tục thế này, lát nữa có khi lại được cho thêm đồ ăn vặt cũng nên. Cuộc sống xã hội là phải như thế này đây.

"...Mà nhân tiện, năm ngoái chị viết gì thế tiền bối?"

Tôi hỏi câu hỏi chợt lóe lên trong đầu.

"Chị á? Chị..."

Tiền bối Park Min-ji, đang định trả lời, bỗng lúng túng lảng sang chuyện khác.

"...À thì, để chị nhớ xem nào. Chị viết cái gì ấy nhỉ?"

Gì đây? Mặt chị ấy có vẻ đang đỏ dần lên.

— "...Không đời nào mình thừa nhận là đã viết muốn 'mọi chuyện suôn sẻ với anh ấy' đâu."

Minime của chị ấy đang quằn quại đầy xấu hổ.

"..."

...Ước gì mình đã không hỏi. Tôi chỉ tò mò thôi mà cuối cùng lại phải chứng kiến một cảnh tượng xấu hổ thế này. Hãy vờ như tôi chưa nghe thấy gì đi.

"..."

Tôi nhìn sang Ji Nu-ri đang nguệch ngoạc viết gì đó vào sổ tay cạnh Lee Sol và nói.

"...Tớ hiểu tại sao Lee Sol lại làm lâu thế, nhưng không ngờ cậu cũng tốn nhiều thời gian vậy đấy."

Ji Nu-ri cũng chưa làm xong bài tập. Cô ấy không bị trả lại bài như Lee Sol, chỉ là dành quá nhiều thời gian để suy nghĩ thôi. Dù vậy, điều này vẫn làm tôi ngạc nhiên.

"Chẳng có gì nảy ra trong đầu cả."

Ji Nu-ri cười gượng.

"Mình không thể viết mấy thứ kiểu như 'debut làm cosplayer' được."

Cô ấy lẩm bẩm trong lòng. Nhưng khoan đã, cosplayer là cái gì?

"..."

Tôi tìm kiếm trên điện thoại và hình ảnh của những người mặc trang phục cầu kỳ hiện ra. À ra vậy, cosplayer là viết tắt của costume player. Lại học thêm được một điều mới. Đây chắc chắn không phải là mục tiêu mà Ji Nu-ri dám công khai tiết lộ. Nhìn qua thì có vẻ vài bộ đồ còn hơi thiếu vải nữa.

"..."

...Hừm. Lưu lại đã.

"...Hóa ra cậu thích thể loại này à?"

Giật mình—

Bàn tay cầm điện thoại của tôi run lên.

"..."

Tôi hơi quay người lại thì thấy Shin A-young đã đứng sau lưng từ lúc nào. Cô ấy đang nhìn vào màn hình của tôi với ánh mắt đầy hứng thú. Thứ đang hiển thị là ảnh của một nữ cosplayer. Tôi đâu có muốn bấm vào đâu. Chỉ là tò mò thôi mà, hiểu không?

"Hừm. Cosplay à? Hóa ra gu của cậu là thế này sao~?"

Shin A-young nhìn tôi với vẻ mặt tinh quái. Cô ấy trêu chọc tôi đầy lém lỉnh.

"..."

Khác với cô ấy, Ji Nu-ri lại đang nhìn tôi với ánh mắt đầy mong đợi.

"...Chẳng lẽ Lee Seung-ho cũng là...?"

Chắc cô ấy đang tự hỏi liệu tôi có phải là đồng môn không.

Không phải đâu nha.

"..."

Cứ đổi chủ đề cái đã.

"...Shin A-young, cậu viết cái gì thế?"

Tôi lôi chủ đề cũ ra nói lại. Dù cô ấy có biết tôi đang cố tình đánh trống lảng hay không, thì ánh mắt cô ấy vẫn còn chút chọc ghẹo. Nhưng cô ấy quyết định hùa theo và trả lời câu hỏi của tôi.

"Tớ viết là 'đi thăm Nam Cực'."

"Hả?"

Đúng là một mục tiêu bất ngờ. Cô ấy viết nó như kiểu một danh sách những việc cần làm trước khi chết vậy à?

"Chẳng lẽ cậu không muốn đến đó ít nhất một lần trước khi nhắm mắt xuôi tay sao?"

"Hừm..."

Nghe cũng thú vị đấy chứ. Nếu có đủ thời gian và tiền bạc, cũng đáng để đi một lần cho biết.

"Thế còn cậu, Seung-ho?"

"...Tớ chỉ viết thứ tớ thực sự muốn làm một cách đơn giản thôi."

Tôi viết rất thẳng thắn. Nó giống một mục tiêu ngắn hạn hơn là dài hạn. Tôi đặt tờ giấy lên bàn để mọi người cùng thấy.

— Có người yêu trước khi tốt nghiệp.

Đó là mục tiêu của tôi. Thấy vậy, Shin A-young hơi ngẩng đầu lên.

"Có người yêu á?"

Cô ấy trông thực sự ngạc nhiên, như thể những gì tôi viết nằm ngoài dự tính của cô ấy. Bộ cô ấy tưởng tôi không quan tâm đến chuyện yêu đương chắc?

"Cậu có người mình thích rồi à?"

"Không, vẫn chưa."

Tôi chưa có, nhưng chuyện đó tách biệt với việc tôi muốn hẹn hò. Ít nhất là trước khi tốt nghiệp. Tôi nghe nói cảm giác hẹn hò khi đã là người lớn khác hẳn với bây giờ.

"Và giáo viên duyệt cái đó luôn sao?"

Tôi gật đầu trước câu hỏi của Lee Sol.

"Ừ, ổn mà."

Thầy giáo thực sự chẳng nói gì về việc đó cả. Không khí lúc đó còn có vẻ rất đồng tình nữa. Đại loại kiểu "tuổi trẻ thật tuyệt vời".

"Hay đấy. Tớ cũng sẽ viết thế."

Lee Sol nguệch ngoạc dòng chữ "Có người yêu" vào tờ giấy của mình. Cô ấy chỉ đang bắt chước tôi thôi, hoặc có thể cô ấy cũng thực sự muốn vậy.

"Cậu muốn hẹn hò á?"

"...Hả? Không đời nào."

Lee Sol chống cằm. Vẻ mặt cô ấy như muốn nói là tôi đang nói nhảm vậy.

"Chẳng phải Sol rất nổi tiếng sao? Cậu muốn hẹn hò lúc nào chẳng được."

Shin A-young nói đúng. Bất kể tính cách ra sao, chỉ riêng ngoại hình của cô ấy thôi cũng đủ rồi. Chúng tôi có thể không biết, chứ chắc chắn cô ấy đã nhận được vài lời tỏ tình rồi cũng nên.

"À thì..."

Tuy nhiên, Lee Sol có vẻ không hứng thú với ý tưởng đó lắm.

"Tớ không thực sự muốn. Nếu hẹn hò, cậu phải đi chơi thường xuyên, phải giữ liên lạc suốt ngày."

Lý do của cô ấy toàn là...

"Oa... chỉ nghĩ đến thôi đã thấy mệt rồi..."

Đúng là phong cách của cô ấy. Một học sinh cấp ba mà lại bảo hẹn hò là quá phiền phức.

"Không đúng! Em nói thế là vì em chưa biết hẹn hò tuyệt vời thế nào thôi!"

Cặp đôi đầu tiên của Câu lạc bộ Tư vấn. Tiền bối Park Min-ji không thể để yên cho lời nhận xét đó.

"Sol à, em sẽ thấy mọi chuyện khác hẳn khi em tìm được người mình thích cho xem."

"Hừm~ Em cũng không biết nữa..."

Lee Sol trông có vẻ không phục.

"Em sẽ làm gì nếu thực sự tìm được người mình thích?"

"...Em đã bảo rồi, chuyện đó sẽ không xảy ra đâu."

"Nhưng mà ngộ nhỡ! Chỉ là ngộ nhỡ thôi!"

"Hừm... chuyện đó sẽ không xảy ra, nhưng nếu có..."

Lee Sol nhếch mép cười như thể chỉ riêng ý nghĩ đó thôi cũng đã thấy nực cười rồi.

"Thế thì, em sẽ tặng tiền bối một điều ước."

"Dù sao thì nó cũng chẳng xảy ra đâu."[note92257]

.

.

.

Số lượng học sinh đến tư vấn hôm nay là con số không tròn trĩnh.

Hoạt động câu lạc bộ kết thúc như thường lệ.

"Hừm~"

Về nhà nên ăn gì đây nhỉ? Hôm nay không có ai ở nhà nên mình có thể gọi món gì đó. Ngay khi tôi đang có những suy nghĩ hạnh phúc đó trong lúc đứng trước giá để giày...

"Lee Seung-ho."

Có người gọi tên tôi.

"..."

"Cậu có chút thời gian không?"

Kang Han-sol xuất hiện. Cậu ta là Khách hàng đầu tiên đến từ Câu lạc bộ Âm nhạc, người đã bị Ji Nu-ri từ chối.

Cậu ta đợi tôi sao? Với việc Ji Nu-ri rời Câu lạc bộ Âm nhạc để gia nhập Câu lạc bộ Tư vấn, tôi cũng phần nào đoán trước được chuyện này sẽ xảy ra.

"Nói chuyện một chút đi."

Cậu ta tìm đến tôi sớm hơn tôi tưởng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Để xem :))))
Để xem :))))