“Nhân tiện thì, sao hôm qua cậu lại nhắn tin cho tớ thế?”
Sau giờ học, câu hỏi đó đột nhiên nảy ra trong đầu nên tôi quay sang hỏi Shin A-young.
“...Hả?”
“Cậu chẳng bao giờ liên lạc với tớ mà không có lý do cả.”
“Thì...”
Shin A-young đảo mắt nhìn quanh phòng xem có ai đang nghe lén không. Người duy nhất ở gần là Lee Sol nhưng cậu ấy đang ngủ gật[note91419]. Những người khác thì mải mê thu dọn cặp sách để về nhà, chẳng ai thèm mảy may để ý đến hai chúng tôi cả.
Shin A-young lấy mu bàn tay che miệng rồi thì thầm.
“...Tớ chỉ tự hỏi là cậu có muốn chơi game không thôi?”
“Chơi game hả?”
“Ừ. Leo rank đôi trong LoL ấy. Laptop của tớ hơi chậm một chút nhưng vẫn chơi được.”
Chẳng phải hai đứa vừa mới chia tay nhau sau khi rời quán net sao? Cô nàng này có vẻ nghiện game thật rồi đấy.
“Hay là... hôm nay cậu rảnh không?”
Đôi mắt Shin A-young thoáng hiện lên vẻ mong đợi. Tiếc là hôm nay lại là ngày sinh hoạt của câu lạc bộ tư vấn.
“Tớ nghĩ là không được rồi. Tớ có lịch sinh hoạt câu lạc bộ.”
Tôi không biết buổi tư vấn sẽ kéo dài đến bao giờ. Hơn nữa, tôi cũng không thể bảo cậu ấy cứ đứng đó mà đợi mình được.
“...Thật sao? Vậy thì đành chịu thôi.”
“Chẳng phải hôm nay cậu cũng có lịch câu lạc bộ sao?”
Dù lịch trình các câu lạc bộ có khác nhau, nhưng hầu hết đều trùng vào một khung giờ. Như để xác nhận suy đoán của tôi, Shin A-young gật đầu.
“Tớ có nhưng... tớ định kết thúc sớm rồi chuồn về.”
— “Mình chẳng muốn đi chút nào... nhưng cũng không thể cứ thế mà bùng được.”
Tôi nghe nói cậu ấy ở câu lạc bộ kịch. Cho đến tận gần đây, cậu ấy vẫn tham gia sinh hoạt mà không một lời phàn nàn nhưng mấy ngày qua cậu ấy lại tỏ thái độ như thế này. Chắc chắn là có chuyện gì đó đã xảy ra. Chỉ là tôi không biết đó là chuyện gì, dù tôi có thể đọc được suy nghĩ nhưng tôi chẳng có cách nào biết được những việc mà cậu ấy không chủ động nghĩ tới.
...Thay vào đó, những suy nghĩ khác lại đang rò rỉ ra ngoài.
— “Haizz. Muốn chơi LoL quá mà chẳng có ai chơi cùng...” [note91411]
Mini-Me của Shin A-young gục xuống bàn rồi bắt đầu lăn lộn qua lại[note91412]. Tuy nhiên, nhìn bề ngoài thì cậu ấy trông vẫn hoàn toàn bình thường.
“...Gì thế?”
“Không có gì.”
Shin A-young nhìn tôi với vẻ thắc mắc trước cái nhìn chằm chằm của tôi. Cậu ấy trông thật bình thường.
— “Haizzz...”
Nhưng nội tâm thì không. Phiên bản mini kia thở dài thườn thượt rồi tiếp tục lăn lộn.
— “Haizz... haizzzz...”
...Chuyện này bắt đầu làm tôi thấy phiền thực sự rồi đấy.
“......”
Cậu ấy chắc chắn có thừa người để chơi cùng. Có không ít gã sẽ chạy đến ngay lập tức chỉ bằng một cuộc gọi của cậu ấy. Vấn đề là chẳng có ai trong số đó tiếp cận cậu ấy với mục đích thuần túy là để chơi game cả. Ai cũng có mục đích riêng ẩn giấu. Shin A-young chắc hẳn cũng cảm nhận được điều đó.
Có lẽ đó là lý do cậu ấy rủ tôi chơi cùng vì tôi chỉ đơn giản là muốn chơi game.
— “Haizz... haizz... haizzz...”[note91415]
Nhìn Mini-Me của Shin A-young thở ngắn than dài làm tôi cũng muốn thở dài theo.
Thật là...
“Nếu lúc tớ xong việc mà cậu vẫn rảnh thì chúng mình đi.”
— “...!”
Vừa dứt lời, Mini-Me của Shin A-young bật dậy ngay lập tức.
“Tớ sẽ kết thúc sớm rồi quay lại ngay, cậu liệu mà chờ đấy!”
Nói đoạn, Shin A-young biến mất trong nháy mắt. Cậu ấy cắt ngang cuộc trò chuyện nhanh như cắt, cứ như để ngăn không cho tôi kịp rút lại lời hứa vậy.
“......”
Tôi nhìn theo bóng lưng cậu ấy rồi quay người lại. Tôi đến đứng trước mặt Lee Sol, người vẫn đang nằm bò ra bàn.
“Này, đi thôi. Đến giờ dậy rồi.”
Tôi liên tục chọc vào má Lee Sol. Làn da núng nính của cậu ấy ngay lập tức nảy trở lại hình dáng ban đầu sau mỗi lần chọc như pudding.
Ji Nuri từng nói đây là cách tốt nhất để đánh thức cậu ấy.
“Oáp........”
Lee Sol vươn vai với những cử động chậm chạp và uể oải.
Đúng là hiệu quả thật đấy.
Cậu ấy từ từ mở mắt, trông hoàn toàn lờ đờ vì ngái ngủ.
“...Đúng là kỳ thật.”
Lee Sol nhìn tôi và nói một câu khó hiểu.
“Cái gì kỳ cơ?”
“Thì cái việc Shin A-young lại thân thiết với cậu đến mức này ấy.”
Tôi cứ tưởng cậu ấy đang ngủ. Nhưng hóa ra cậu ấy đã nghe thấy toàn bộ cuộc trò chuyện của hai đứa chúng tôi trong lúc đang lơ mơ. [note91418]
Đúng là không thể lơ là với cô nàng này được.
“Thân thiết thì có vấn đề gì à?”
“Chỉ là tớ chưa bao giờ thấy cậu ấy thân thiện với một bạn nam nào như thế cả.”
“...Chẳng phải ngoài tớ ra còn rất nhiều người khác chơi thân với cậu ấy sao?”
“Bởi vì bình thường thì toàn là người khác chủ động tiến đến bắt chuyện với cậu ấy, nhưng riêng với cậu thì ngược lại, cậu ấy mới là người chủ động.”
Lee Sol chống cằm nhìn tôi. Ánh mắt cậu ấy tuy lờ đờ nhưng lại thoáng chút tò mò.
— “...Cậu ấy có hứng thú với mấy kiểu con trai trông bình thường à?”
Tôi không chắc về điều đó đâu.
Tôi thầm phủ nhận suy nghĩ trong lòng cậu ấy rằng chắc cậu ấy chỉ đang cần một người bạn chơi game cùng thôi.
☆ ☆ ☆
“Bọn em đến rồi đây.”
“Ồ, hai đứa đến rồi đấy à?”
Khi tôi mở cửa phòng câu lạc bộ, tôi thấy Chủ tịch và tiền bối Min-ji đang bận rộn. Họ đang lau bàn và quét sàn. Đây là một buổi dọn dẹp kỹ lưỡng hơn hẳn mọi khi.
“Có chuyện gì xảy ra ạ?”
“Chúng ta vừa nhận được những yêu cầu tư vấn đầu tiên của năm nay. Có tận hai đơn gửi đến cùng một lúc trong hôm nay đấy.”
Chủ tịch đưa cho tôi hai phong bì trắng. Dòng chữ “Đơn đăng ký tư vấn” được viết trang trọng trên bìa.
“Em cứ tưởng phải một thời gian nữa chứ? Thế này là khá sớm đấy.”
Tôi nghe nói những yêu cầu đầu tiên thường sẽ không đến cho tới tận sau tháng Tư. So với những năm trước thì sớm hơn vài tuần.
Chẳng lẽ tiếng lành đã đồn xa trong đám học sinh rồi sao?
...Hửm? Cái này.
Tôi nhìn vào những con số ghi trên phong bì và hỏi Chủ tịch.
“Cả hai đều là cấp độ 2 ạ?”
“...Mấy cái cấp độ đó là gì thế?”
Lee Sol hỏi với vẻ mặt ngơ ngác.
Nghĩ lại thì...
“Tớ vẫn chưa giải thích cho cậu nhỉ.”
Vì buổi tư vấn bắt đầu quá nhanh nên chưa có cơ hội để giải thích hệ thống này.
“Tư vấn dù sao cũng mang tính chuyên môn rất cao mà.”
Tiền bối Min-ji thay tớ giải thích.
Xoẹt, xoẹt—
Chị ấy viết nắn nót lên bảng trắng.
“Ta-da— như thế này nhé.”
Cấp độ 1: Tư vấn nhẹ.
Cấp độ 2: Tư vấn chuyên sâu.
Cấp độ 3: Tư vấn chuyên nghiệp.
“Bọn chị tạo ra các cấp độ này để phân biệt xem đó là việc y tá trường nên xử lý hay bọn mình có thể tự giải quyết.”
“Về cơ bản, cậu chỉ cần biết là chúng ta chỉ có thể đảm nhận tối đa đến Cấp độ 2 thôi.”
Thông thường, chúng tôi tiếp nhận những ca tư vấn nhẹ hoặc những chủ đề mà học sinh cảm thấy áp lực khi thảo luận với giáo viên. Tất nhiên, có những trường hợp người đăng ký chỉ đích danh giáo viên... nhưng những lá đơn này lại được gửi thẳng đến chỗ chúng tôi.
Nói cách khác, điều đó có nghĩa là họ muốn chúng tôi xử lý vì họ cảm thấy không thoải mái khi nói chuyện với thầy cô.
“Đó là những ca như thế nào ạ?”
“Đang là mùa xuân mà. Tầm này năm nào cũng giống nhau thôi.”
Thế thì chắc chắn là tư vấn tình cảm rồi. Câu lạc bộ đã tạo dựng được tên tuổi khá lớn nhờ các vụ tư vấn tình yêu vào năm ngoái mà.
“Vì là ca đầu tiên nên hai đứa thử xử lý xem. Sol, em cứ ngồi bên cạnh quan sát là được.”
Chủ tịch có ý định giao nhiệm vụ này cho chúng tôi. Chà, không còn lúc nào thích hợp hơn lúc này. Vì chúng tôi có thành viên mới là Lee Sol, tốt nhất là để cậu ấy học hỏi thông qua trải nghiệm thực tế.
“Bắt đầu bằng việc ký vào bản cam kết nhé.”
Hai tờ giấy đã được in sẵn. Đó là bản cam kết rằng chúng tôi sẽ không tiết lộ nội dung tư vấn cho bất kỳ ai. Về cơ bản, không thể mở đơn đăng ký nếu chưa ký vào tờ giấy này.
“Xong chưa?”
“Đây ạ.”
Tôi kiểm tra xem Lee Sol đã điền bản cam kết đúng chưa. Cậu ấy giỏi mấy việc này đến mức ngạc nhiên. Giờ thì cam kết đã ký xong, tôi rút đơn đăng ký ra khỏi phong bì. Tôi muốn kiểm tra hồ sơ trước khi khách hàng đến.
“Để xem nào...”
...Hả?
—— Người đăng ký: Kang Han-sol. Lớp: Khối 11, Lớp 3. Câu lạc bộ: Câu lạc bộ âm nhạc. ——
Ngay khi nhìn nó, tôi cảm thấy gương mặt của người này trông quen quen. Tôi chắc chắn đã thấy người này ở đâu đó rồi.
“Seung-ho, họ sắp đến rồi đấy.”
“À, vâng.”
Tôi kiểm tra thời gian theo lời chủ tịch và nhận ra đã đến giờ. Phải chuẩn bị sẵn sàng cho buổi sinh hoạt trước đã.
Cốc, cốc—
“Vâng, mời vào.”
Cạch—
Một chàng trai khá to con bước qua cửa. Thẻ tên của cậu ta màu xanh dương, cậu ta là học sinh năm hai giống như tôi, đang nhìn quanh với vẻ bồn chồn. Hầu hết những người vào phòng tư vấn đều phản ứng như vậy, không phải ai cũng thường xuyên đi tư vấn mà.
...Nhưng.
‘Chính là cậu ta.’
Nam sinh mà Ji Nuri đã nhìn thấy và né tránh sáng nay. Có vẻ như tôi đã dính vào một việc rắc rối hơn nhiều so với dự kiến rồi.
“Cậu cứ ngồi chỗ nào thấy thoải mái nhé. Cậu có muốn uống gì không?”
Tôi nén sự ngạc nhiên và chào đón cậu ta với vẻ mặt tự nhiên nhất có thể.
“Không, tớ ổn.”
Khách hàng, Kang Han-sol, có vẻ muốn kết thúc buổi tư vấn nhanh nhất có thể. Và tôi cũng cảm thấy như vậy, vì vậy tôi đi thẳng vào vấn đề theo đúng ý cậu ta.
“Trước tiên, cậu có thể kể chính xác cho bọn tớ chuyện gì đang xảy ra không?”
Tôi hỏi cậu ta theo đúng quy trình. Tôi đã biết chuyện gì đang xảy ra vì tôi đã đọc được suy nghĩ của Ji Nuri... nhưng với những người khác, tôi phải giả vờ như không biết.
“Phù...”
Cậu ta mở lời sau một hồi im lặng ngắn ngủi.
“Chuyện là... có một người tớ thích ở cùng câu lạc bộ và tớ đã tỏ tình với cậu ấy gần đây.”
Đó là một trong những lý do khiến cậu ấy tránh mặt cậu ta từ sáng nay.
“Đi thẳng vào vấn đề thì... tớ đã bị từ chối ngay lập tức.”
“......Ồ hố.”
Lee Sol khẽ thốt lên một tiếng. Cậu ấy đã bắt đầu nhấm nháp món ăn nhẹ lấy từ đâu đó, trở thành một khán giả đang nghe chuyện tình lãng mạn. Khi tôi lườm cậu ấy, Lee Sol liếc nhìn tôi đầy hối lỗi.
“...Tớ không nên làm vậy sao?”
“......”
Khi tôi không nói gì, Lee Sol lấy tay che miệng.
“Rõ rồi. Tớ sẽ ngậm miệng lại.”[note91423]
Tôi quay lại phía cậu ta.
“...Cậu tiếp tục đi.”
“Ờ... được thôi.”
Cậu ta có vẻ hơi bối rối nhưng vẫn tiếp tục nói.
“Thực ra, bị từ chối cũng không sao vì tớ chưa định bỏ cuộc đâu, nhưng...”
Cậu ta vẫn chưa từ bỏ à.
“Vấn đề là cậu ấy nói bây giờ cậu ấy sẽ rời câu lạc bộ.”
Tôi không biết phần đó. Tình hình đang trở nên vô cùng lộn xộn.
Lông mày của Lee Sol nhướn lên khi nghe thấy điều đó.[note91424]
“...Tính cách cậu ấy quyết liệt thật đấy.”
Tôi bấu nhẹ vào cánh tay Lee Sol.
“Á...! Được rồi, được rồi, tớ thực sự sẽ không nói gì nữa đâu...!”[note91427]
...Có phải tôi đã tuyển cậu ấy một cách vô ích không? Những lo lắng của Ji Nuri lại lóe lên trong đầu tôi.
“E hèm, chúng ta tiếp tục chứ?”
“...Ừ.”
Kang Han-sol cũng khá ấn tượng, cậu ta vẫn kiên trì nói tiếp ngay cả trong tình huống này.[note91428]
“......Dù sao thì. Tớ muốn ngăn cậu ấy rời câu lạc bộ bằng mọi giá. Tớ đến đây để xem có cách nào tốt để làm việc đó không.”
Tôi không biết về chuyện đó đâu. Đó không phải là vấn đề có thể giải quyết đơn giản bằng cách giữ chân Ji Nuri. Đây là một vấn đề phức tạp hơn nhiều so với những gì Kang Han-sol nhận ra.
......
Khoảng mười phút sau khi Kang Han-sol rời đi, vị khách thứ hai đã đến một cách bí mật. Kim Sujin, một học sinh năm hai từ câu lạc bộ âm nhạc.
“Có một người tớ thích trong cùng câu lạc bộ... nhưng tớ nghĩ cậu ấy đang thích người khác.”[note91429]
Cô ấy nhìn chúng tôi với ánh mắt tuyệt vọng.
“Có cách nào giúp tớ không?”
Kang Han-sol, người thích Ji Nuri. Kim Sujin, người thích Kang Han-sol. Ji Nuri, người muốn bỏ câu lạc bộ vì không thể chịu đựng nổi Kang Han-sol.[note91430]
...Đây là lý do tại sao tôi nói chuyện này rất phức tạp.
“......” “......”
Tôi và Lee Sol nhìn nhau.[note91431]
“......Có khi nào chuyện này là...”
Tôi giữ im lặng trước sự nghi ngờ của Lee Sol.
Cậu ấy đúng là nhạy bén thật.
“......”
Liệu sự im lặng đó có thay cho câu trả lời? Một nụ cười thoáng hiện trên môi Lee Sol. Cậu ấy thì thầm bằng một giọng nói chỉ mình tôi nghe thấy.
“Câu lạc bộ Tư vấn đúng là kịch tính thật đấy.”









.jpg)

19 Bình luận