Tập 01: Lễ Trưởng Thành

Chương 20: Lựa chọn của ta!

Chương 20: Lựa chọn của ta!

“Đi ư?”

Muen bỗng nhiên trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm về phía cửa phòng.

Cánh cửa phòng không còn mang lại cho cậu cảm giác phong bế như lúc trước nữa, dường như thật sự có thể mở ra ngay lập tức.

Muen vô thức nắm chặt lấy tay nắm cửa, dùng sức ấn xuống.

Cạch.

Cánh cửa mở ra.

Qua khe cửa, ánh sáng tràn vào soi rõ hành lang bên ngoài.

Trong mắt Muen ánh lên vẻ vui mừng.

Chỉ cần cửa mở, cậu có thể rời khỏi nơi này!

Nhưng cậu không hề có ý định bỏ rơi Cecilia, cậu chỉ muốn đi cầu viện những người khác.

Chỉ có gọi thêm người đến giúp đỡ, mới có cơ hội cứu được Cecilia!

“Khoan đã.”

Muen đột nhiên dừng bước.

Cậu phát hiện ra có điều không đúng.

“Đồng bọn của thích khách canh giữ bên ngoài hẳn cũng biết chuyện này, vậy tại sao lại để mình đi?”

“Cô ta vừa nói… sắp kết thúc rồi sao?”

Cái gì… sắp kết thúc?

Muen đọt nhiên quay đầu.

Tiếp đó, cậu đã nhìn thấy.

----- Thích khách tay nắm chặt đoản đao đang bốc cháy, tựa như tử thần giơ cao lưỡi hái, chuẩn bị giáng xuống, gặt lấy linh hồn dù lâm vào tuyệt cảnh vẫn ngạo nghễ kia.

Tiến lên là sống.

Lùi lại là chết.

Tại khoảnh khắc này, thời gian như ngưng lại.

Trong mơ hồ, Muen nghe thấy tiếng lật sách xào xạc, như thể câu chuyện đã đến nút thắt, lặng lẽ chờ cậu tiếp tục viết nên những dòng sau.

….

Trong mắt Cecilia phản chiếu lưỡi dao cùng ngọn lửa.

Tuyệt vọng đã hoàn toàn bao trùm cô ấy, nặng trĩu đến nghẹt thở.

Mọi vật trong tầm mắt bỗng chậm lại, tựa như đang được chiếu chậm.

Nhưng Cecilia hiểu rõ, không phải thời gian thực sự chậm đi, mà là vào thời khắc sinh tử, bộ não của cô đang vận chuyển cực nhanh dẫn đến suy nghĩ được gia tốc.

Nói cách đơn giản, đó chính là hồi quang phản chiếu.

“Thật mất mặt quá, mình vậy mà lại gục ngã ở nơi như thế này…”

“Muen Campbell đáng ghét.”

Cecilia thầm mắng tên đàn ông mà cô hận nhất trong lòng nhưng cơn giận lúc này đã sớm không còn.

Lúc này tức giận đã chẳng còn ý nghĩa gì.

“Hắn ta hẳn đã trốn thoát rồi nhỉ…”

“Cũng tốt, hắn ta không nên chết ở đây…”

Cecilia nhắm mắt lại, thanh thản chấp nhận kết cục tử vong của bản thân.

“Phập.”

Âm thao lưỡi dao đâm vào da thịt vang lên đúng như dự đoán.

Máu tươi nóng hổi phun trào, bắn tung tóe lên mặt Cecilia.

Cecilia không cảm thấy đau, ngược lại nàng cảm nhận được một hơi ấm quen thuộc, bao bọc lấy mình.

“Cái gì----”

Cô kinh ngạc mở mắt, rồi ánh mắt vừa vặn chạm vào một đôi mắt xanh biếc, trong veo, nhưng giờ phút này lại có chút ảm đạm.

Giống như lúc hắn mời nàng khiêu vũ vào buổi tiệc, hắn đã nhìn nàng như thế.

“Khụ khụ, giờ bỏ cuộc có phải là quá sớm không. Công chúa Điện hạ của ta…”

Muen gục ngã trên người Cecilia, thản nhiên mà cười, rồi ho ra từng ngụm màu lớn, nhuộm lễ phục trắng tinh của Cecilia thành một màu đỏ tráng lệ.

“Tại sao…”

Cecilia khó tin mở to mắt, vẻ lạnh lùng trong mắt như tan đi, lộ ra vẻ hoảng hốt và lạc lõng như một đứa trẻ, điều mà nàng chưa từng để lộ ra trước mặt người ngoài.

“Muen Campbell, tại sao ngươi lại cứu ta..”

“Tại sao ư? Khụ khụ.. Tôi cũng muốn biết đấy.”

Muen khó nhọc thở dốc, đoản đao tượng trưng cho tử thần hiện đang đam xuyên phổi cậu từ phía sau lừng. Ngọn lửa có thể chống lại cả quy tắc của thần linh lúc này đang điên cuồng thiêu đốt cơ thể cậu, mang đến cơn đau kịch liệt như muốn xé nát ý thức.

“Nếu phải nói… có lẽ… là một phút bốc đồng thôi.”

“Một phút bốc đồng? Ai lại… bốc đồng vào lúc này chứ.”

Thấy Cecilia rõ ràng không tin, Muen chỉ có thể bất lực lắc đầu.

Nhưng thực tế cậu không hề nói dối, vào khoảng khắc ấy, cậu chỉ cần bước thêm một bước ra ngoài, là có thể tránh xa cái chết.

Thế nhưng khoảnh khắc cậu quay đầu lại. nhìn thấy đoản đao giơ lên sắp sửa hạ xuống, tất cả suy nghĩ trong đầu đều biến mất.

Sự tự trách đối với Cecilia.

Sự hối hận vì bản thân yếu đuối.

Nỗi sợ hãi cái chết.

Khát vọng được sống.

Tất cả đều tan biến.

Cậu chỉ đơn thuần không muốn Cecilia chết, không muốn nhân vật mà cậu từng yêu thích nhất, thiếu nữ xinh đẹp, chân thật, sống động xuất hiện trước mặt mình phải chết.

Huống chi, còn là do cậu gây ra.

Thế là, cậu lựa chọn quay đầu lại.

Thế là, cậu đứng chắn trước mặt tử thần.

Thì ra.

Cái gọi là chấp niệm.

Có lẽ chẳng qua chỉ là cậu tự lừa dối bản thân mà thôi.

“Xem ra mình quả nhiên là hay bị chập mạch rồi nhỉ, cứ đến lúc quan trọng lại tái phát.”

Muen không khỏi cười khổ.

Giống như khi cậu từng vào lúc hai giờ sáng, bất chấp tất cả mà muốn quay thưởng.

Rồi vì quay được “Mười lần quay gacha ra toàn vàng” mà quá hưng phấn, bị xe tải đi ngang qua tông chết.

“Kết quả lần này cũng là cùng một kết cục sao?”

May thay sau khi trải qua một lần, cái chết không còn đáng sợ đến thế nữa.

“Nhưng trước đó hãy để ta làm màu lần cuối đi, nếu không sẽ lỗ nặng mất…”

Nghĩ vậy, Muen nén cơn đau thấu xương, gắng gượng vực dậy tinh thần, cố gắng thể hiện phong thái của một công tử Công tước thực thụ, hướng về phía Cecilia mỉm cười tao nhã và ung dung.

“Vây bây giờ… tôi đã giống một người đàn ông chưa, Điện hạ?”

“Ngươi…”

Đáng tiếc thay, Muen đã không thể chờ được câu trả lời của Cecilia.

Bóng tối, nuốt chửng ý thức của cậu.

[…]

[Tiến trình đang tải…]

[Tiến trình Kiêu ngạo: 50%]

[Tiến trình Đố kỵ: 99%]

[Tiến trình Tham lam: 50%]

[Tiến trình Dục vong: 0%]

[Tiến trình Lười biếng: 0%]

[Tiến trình Thịnh nộ: 0%]

[Tiến trình Phàm ăn: -90%]

[…]

[…]

[Hãy tiếp tục giãy dụa đi]

[Muen Campbell]

[Ta ■■■■]

Sâu trong ý thức của Muen, cuốn sách khẽ run rẩy.

“Tên khốn…”

Nhìn Muen đột nhiên xuất hiện, dùng thân thể chắn lấy đòn tấn công, trong mắt thích khách bùng lên ngọn lửa giận dữ muốn ăn tươi nuốt sống.

Sắp… sắp thành công rồi, Muen Campbell, ngươi lại đến gây rối vào thời khắc quan trọng này làm gì?

Mục tiêu của chúng ta đâu phải là ngươi!

“Kỳ quái.. vừa rồi ta, có phải đã thất thần một chút?”

Thích khách xoa trán, theo bản năng cảm thấy có điều không ổn, nhưng giờ phút này đã chẳng còn tâm trí nào để suy nghĩ những điều đó.

“Ngươi tưởng rằng như vậy là có thể ngăn cản ta sao? Dù ngươi có đỡ được một nhát này, với ân điển của Thần Linh đại nhân, Công chúa Cecilia cũng chẳng khác gì con cừu non chờ bị làm thịt!”

“Cùng lắm thì, ta đâm thêm một nhát nữa là xong!”

Thích khách dùng sức nắm chặt thanh đoản đao, định rút ra…

Hửm?

Sao lại rút không ra?

Thích khách kỳ quái cúi đầu nhìn Muen.

Lại phát hiện ra chỗ mình vừa đâm trên trang phục hoa lệ kia, có nhưng tia kim quang lấp lánh, gắt gao giữ chặt lấy đoản đao của cô.

“Thì ra là bộ y phục này có quái lạ.”

Thích khách khinh thường cười lạnh.

Là công tử Công tước, có vật bảo mệnh cũng chẳng kỳ lạ gì, nhưng cho dù có chút quỷ dị… thì cũng chỉ là một bộ quần áo thôi, ngăn cả được ta bao lâu?

Thích khách dốc toàn lực, quả nhiên, rất nhanh đã rút được đoản đao ra.

Nhưng đoản đao vừa rút ra, hình như có gì đó quái lạ…

“Ủa?”

Thích khách ngây ngốc nhìn đoản đao.

Lưỡi đao vẫn lóe lên hàn quang, sắc bén như thường.

Chỉ là…

“Lửa của ta đâu?”

Ngọn thánh hỏa do Thần linh đại nhân ban cho đâu rồi?

Sao lại biến mất rồi?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!