Tập 01: Lễ Trưởng Thành

Chương 16: Đường cùng

Chương 16: Đường cùng

“Ngươi còn lời trăng trối gì không? Muen Campbell.” Lúc này, hệt như nhũng gì Ariel dự đoán, Cecilia đang hung hăng đề Muen Campbell dưới thân.

‘Giày xéo’ đã kết thúc.

Sau khi trải qua cuộc vật lộn không biết kéo dài bao lâu, cả hai từ sofa lăn xuống sàn nhà, thậm chí còn hất đỏ bàn trà, làm vỡ tách trà, thảm lông cừu cũng bị làm cho rối tung.

Cho đến khi cả hai đều kiệt sức và dược hiệu trong người Cecilia hoàn toàn biến mất,  thì cuối cùng cũng dừng lại.

Chỉ là trong phòng vẫn còn thoang thoảng một mùi hương kì lạ, những dấu vết xung quanh tạm thời không thể xóa nhòa, cùng với thân thể vẫn còn trần trụi, là minh chứng cho một trận chiến kịch liệt vừa mới xảy ra ở nơi này.

Cuộc chiến kết thúc, phần còn lại… chính là ‘kết toán’.

Cecilia vẫn giữ nguyên tư thế ngồi trên người Muen, chỉ là trên khuôn mặt hoàn mỹ đã sớm không còn vẻ quyến rũ như vừa rồi, mà phủ đầy sương giá, lạnh lùng nhìn chằm chằm Muen, sát khí trong mắt bốc lên ngùn ngụt.

Mười ngón tay nàng nắm chặt cổ Muen, từng chút từng chút siết lại, lặp lại câu hỏi vừa rồi:

“Nói ra lời trăng trối của ngươi đi, bởi vì đây là cơ hội cuối cùng trước khi chết của ngươi.”

“Vậy…”

Muen với vẻ mặt suy nhược, gượng nặn ra một nụ cười trông còn tệ hơn cả khóc, rồi nói:

“Có phải là tôi không nói thì sẽ không chết?”

“Xem ra ngươi vẫn chưa hiểu rõ tình hình hiện tại.”

Từ đầu ngón tay, Cecilia chợt tỏa ra một luồng hàn khí đáng sợ, chỉ trong chớp mắt đã bao trùm nửa người Muen, gay cho cậu cảm giác đau đớn kịch liệt, cúng với..  bóng tối của tử vong.

Muen đột nhiên tỉnh ngộ, người phụ nữ này, thật sự sẽ giết cậu, không hề do dự.

Cho dù giữa bọn họ vừa có một mối liên hệ ‘tuyệt vời’.

“Khoan khoan khoan, tôi nói, xin hãy để tôi nói!”

Muen không kìm được mà kinh hãi, thét lên thất thánh.

“Tôi làm vậy… đều có nguyên nhân cả!”

“Ồ, nguyên nhân ư?”

Cecilia cười nhạt, giọng đầy mỉa mai:

“Ta đây cũng muốn nghe thử xem, là nguyên nhân gì, lại khiên ngươi làm ra hành động cầm thú đến vậy?”

“Bởi vì… bởi vì…”

Muen vắt óc suy nghĩ, tìm kiếm một lí do để biện minh.

Chuyển sinh, vận mệnh, giấc mơ tiên tri… những lời nghe qua đã biết là lừa gạt kia tuyệt đối không thể nói ra được.

Cậu cần một lí do đáng tin cậy hơn!

Ví dụ như cậu chỉ là lỡ chân vấp ngã, vô tình ném vật kia vào hồng trà thôi chẳng hạn.

Hoặc là thật ra đó không phải [thứ đó] mà là thuốc giảm cân giúp tăng cường sức khỏe thì sao.

Lại hoặc là bọn họ vừa trải qua một giấc mộng, tỉnh mộng rồi thì thật ra chưa xảy ra chuyện gì cả thì thế nào.

Nhưng những lời này đến bên miệng Muen, lại biến thành một đáp án hoàn toàn khác.

“Đó là bởi vì tôi thích nàng, Cecilia!”

“Hả?”

“A..”

Cecilia lộ rõ vẻ kinh ngạc tột độ.

Không chỉ nàng cảm thấy kinh ngạc, ngay cả Muen cũng ngây người

Mình… mình vừa nói cái quái gì vậy trời!

Cho dù kiếp trước mình rất thích nhân vật Cecilia này, còn đặc biệt mua  poster người thật cỡ lớn của nàng dán bên giường, chỉ để sáng thức dậy có thể nhìn thấy nàng đầu tiên.

Nhưng mình cũng không thể nhanh chóng thích một ngưởi từng chỉ tồn tại trong thế giới ảo đến vậy được!

Câu đâu phải loại NEET coi gái 2D là vợ!

“Chẳng lẽ là…”

Muen nhanh chóng có một suy đoàn.

“Là chấp niệm còn sót lại của Muen Campbell”

Không Mộc Ân, mà là Muen Campbell, nguyên chủ của cơ thể này.

Vì những thói quen và bản năng trước đây cua hắn ta có thể được giữ lại trong cơ thể này, thì việc một tia chấp niệm còn sót lại dường như cũng không phải không thể.

“Đúng rồi.”

Muen đột nhiên nghĩ đến.

Trong nguyên tác, nguyên nhân Muen Campbell hạ thuốc Cecilia là do nhìn thấy Cecilia và nhân vật chính Ariel ngày càng gần gũi mà sinh lòng ghen ghét, mà sự ghen ghét này thường bắt nguồn từ tình yêu không đạt được.

Muen Campbell, thích Cecilia.

…..

“Thế nhưng có liên quan gì đến mình chứ!”

Muen không kiềm được mà gầm thét trong lòng.

Đồ nguyên chủ hỗn đản, ngươi thích người ta thì ngươi cứ đi tỏ tình đi chứ!

Tỏ tình không thành thì cứ mặt dày mà theo đuổi đi chứ!

Ngươi lại còn là hôn phu của người ta, tướng mạo anh tuấn, gia thế giàu có, có lợi thế trời ban, còn sợ thua một người phụ nữ sao?

…. Nhưng mà, người phụ nữ kia lại là nhân vật chính, người đã định là không thể dây vào rồi.

Ngươi ngu xuẩn như vậy cũng là vụ thiết lập của cốt truyện, không thể trách ngươi.

Dường như đối với loại nhân vật phản diện tóc vàng trong tiểu thuyết bách hợp này, có thể trở thành bia đỡ đạn kiêm đá lót đường của nhân vật chính, cuối cùng hối hận từ quý tộc biến thành thường dân, tác giả đã là nhân từ lắm rồi.

Nhưng –

Vì cái gì đến lượt mình thì kịch bản lại hoàn toàn thay đổi!

Rỗ ràng ngoài một vài thay đổi nhỏ, mọi thứ đều dựa theo nguyên tác mà diễn ra xuôn xẻ mà!

Thế nhưng vì cái gì mà hướng đi hiện tại đã lệch đi quá xa rồi!

Mình chỉ là muốn bình thản đốn nhận kết cục hủy diệt, trở thành thường dân, mình có muốn trêu trọc ai đâu!

…..

“Thì ra là vậy, đây chính là cái lý do ghê tởm của ngươi sao?” Cecilia nhanh chóng khôi phục vẻ lạnh lùng.

Đôi tay nàng vẫn siết chặt cổ Muen, chẳng hề bị lời tổ tình của Muen làm lay động chút nào.

“Ghê tởm?”

Muen nhếch miệng cười:  “Dù sao cũng là tình cảm chân thành, ngươi nói vậy thì cũng quá…”

Ecilia đột nhiên ngắt lời Muen, lạnh lùng nói:

“Ngươi gọi đây là tình cảm chân thành ư?”

Việc cướp đi sự trong trắng của thiếu nữ cũng có thể gọi là tình cảm chân thành? Ngươi đang nói đùa gì vậy, Muen Campbell!

Ngươi nếu là thực sự thích ta, thì hãy quang minh chính đại đứng trước mặt ta, dùng phẩm cách của ngươi, dùng thực lực của ngươi, dùng sự chân thành của ngươi, như một người đàn ông để lay động ta!

Chứ không phải hạ thuốc một cách hèn hạ như vậy!

Nếu như ngươi thực sự làm được như vậy , thì cho dù ta vẫn không thích ngươi, có lẽ vẫn sẽ tuân theo hôn ước, trở thành thể tử của ngươi.

Nhưng hiện tại….

Ha ha, hay là, ngươi ngây thơ cho rằng, loại quan hệ thể xác này, có thể khiến ta nảy sinh tình cảm đặc biệt với ngươi sao?

Không, Muen Campbell, ta vĩnh viễn sẽ không thích kẻ tiểu nhân hèn hạ chỉ biết dùng âm mưu quỷ kế, cũng vĩnh viễn sẽ không gả cho một tên cầm thú.”

Cecilia cúi người, mặt đối mặt với Muen, hai mặt gần kề.

Cả hai đều có thể cảm nhận hơi thở của đối phương, hệt như lúc trước đây không lâu.

Thế nhưng lần này, những gì Muen cảm nhận được, lại khác biệt.

Thông qua đôi mắt xanh lam lạnh lẽo của Cecilia, Muen dường như nhìn thấy thứ gì đó ẩn sâu bên trong.

Đó là ngọn lửa trắng thánh khiết, đang bừng cháy.

Đúng vậy, đây chính là Cecilia.

Cecilia Leopold.

Nữ chính số một trong nguyên tác.

Hệt như lời miêu tả trên tấm poster mà Mộc Ân (Nhưng lúc nào liên quan đến kiếp trước thì mình sẽ để là Mộc Ân nha) đã mua.

---- Nàng là loài thiên nga trắng mãi mãi cao ngạo và thánh khiết, không bao giờ khuất phục trước bất kỳ cái ác hay nhơ nhuốc nào trên thế giới này.

Cho nên cho dù bây giờ nàng không một mảnh vải che thân, thân thể đã bị vấy bẩn, nàng vãn là nữ vương khoác lên mình trang phục lộng lẫy, nhìn xuống kẻ tội đồ hèn mọn.

“Thật đẹp…” Nhìn chăm chú vào thiếu nữ đang ở rất gần, Muen không kìm được khẽ thì thào.

“Được rồi, lời cần nói cũng đã nói xong, đã đến lúc tiễn thiếu gia Muen lên đường.”

Nghe thấy Muen lẩm bẩm, Cecilia vẫn không hề thay đổi thần sắc, chậm rãi siết chặt bàn tay.

“Hy vọng kiếp sau, ngươi có thể ghi nhớ lời răn của ta, thật lòng tìm kiếm tình yêu thuộc về chính mình.”

“Vĩnh biệt….”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!