Tập 01: Lễ Trưởng Thành

Chương 12: Hiệu ứng cánh bướm

Chương 12: Hiệu ứng cánh bướm

“Ngươi.”

Tách trà trong tay Cecilia lập tức vỡ tan thành những mảnh băng vụn, luồng băng sương xanh thẳm lấy nàng làm trung tâm, điên cuồng lan tỏa ra xung quanh. Chỉ trong chớp mắt, cái lạnh thấu xương đến kinh ngoài đã bao trùm hoàn toàn căn phòng.

Hơi thở tử vong tựa như một bàn tay lặng lão, mớn trớn trên trái tim Muen.

Muen nghiến răng, cố gắng kìm nén sự run rẩy muốn bùng nổ trong cơ thể.

May mắn thay, ông trời cuối cùng cũng đứng về phía Muen một lần.

Cecilia đột nhiên lảo đảo.

Lớp băng sương đủ sức đóng băng Muen thành tượng băng chỉ trong tích tắc ấy, dù chỉ cách cậu đúng một bước chân, lại như vấp phải một ranh giới bất khả xâm phạm, không tài nào lan tới thêm được lấy một phân.

“Hèn hạ.”

Đôi mắt lạnh lẽo của Cecilia oán hận lườm Muen trừng trừng, lộ ra một tia không cam lòng, nhưng cuối cùng vẫn không thể làm gì, dưới tác dụng của thuốc, cô mềm nhũn ngã xuống đất.

“Phù.”

Sát ý tan biến, Muen cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm nhưng trong mắt vẫn còn sót lại một tia kinh hãi.

“Quả không hổ là Cecilia.”

Nếu dược lực phát tác chậm thêm 2-3 giây nữa, có lẽ mình đã bị cô ấy giết chết không chút do dự rồi.

“Nhưng dù thế nào đi nữa, cuối cùng vẫn là tôi thắng.”

Thoát chết trong gang tấc khiến cậu không kìm được vui mừng.

“Cô có hiểu thế nào là sự đê tiện của dân làm thuê thời hiện đại không hả? Có biết tuyệt chiêu “Ám độ Trần Thương”[note90917], “Man thiên quá hải”[note90918] tung hoành trên bàn nhậu của tôi là hữu danh vô thực chắc? Đỉnh cao của nghệ thuật lừa lọc đấy nhé!”

Vừa rồi cậu quả thực suýt bị Cecilia, người cẩn trọng hơn cậu tưởng tượng, dồn vào đường cùng, nhưng Cecilia cũng không ngờ rằng, hai tách trà kia, đều bị hạ thuốc.

Muen chính là đang đánh cược, cược rằng Cecilia sau khi thấy Muen uống trà trước sẽ tạm thời buông lỏng cảnh giác!

May mắn thay, cậu đã cược thắng.

“Phải cảm ơn thuốc của tên gian thương kia đủ mạnh, thế mà thực sự là dính vào là gục ngay!”

Đúng là tiền nào của nấy, cũng không uổng cái giá mười ba vạn Amyrl!

Sau này nếu có nhu cầu gì, cũng nên ghé thăm ủng hộ việc làm ăn của chủ tiệm thôi.

“Và giờ, màn kịch hay nhất mới chính thức bắt đầu.”

Nhìn Cecilia đã mất ý thức, không chút phòng bị, cậu không khỏi lại cảm thấy hơi căng thẳng.

Nhưng đã đến bước này rồi, tên dã lên dây, không còn đường lui nữa rồi.

…..

Ngọn lửa trong lò sưởi bập bùng, căn phòng dần ấm áp trở lại.

Muen cúi người, bế Cecilia đặt lên ghế sofa.

Còn hỏi tại sao không phải là giường ư? Mời Cecilia đến một căn phòng có giường để ở riêng với nhau, đến thằng ngu cũng nhìn ra có vấn đề!

May là sofa ở phủ Công tước cũng đủ lớn.

“Vậy tiếp theo, mình nên làm gì đây nhỉ?”

“Theo mình nhớ, trong nguyên tác, Muen Campbell bị nhân vật chính bắt gặp khi đang cởi y phục của Cecilia thì phải.”

Mien liếc mắt nhìn về phía cửa.

Trong nguyên tác, tên nguyên chủ ngu xuẩn kia, khi làm loại chuyện này, lại không nghĩ đến việc khóa trái cửa.

Cho nên khi nhân vật chính lạc đường chạy đến đây, mới có thê tùy tiện mở cửa, liên nhìn thấy Muen Campbell đang mưu đồ bất chính với Cecilia.

“Vì cốt truyện đi theo hướng đó….”

“Diễn kịch thì phải diễn cho tròn vai, phải liều thôi!”

Nhìn Cecilia đang say ngủ, Muen không khỏi cảm thấy khô khốc cả họng.

Lúc này Cecilia có lẽ là lúc cô ấy yếu đuối nhất, luồng hàn khí quanh người từ lâu đã tan biến từ lâu, thay vào đó là mùi hương nhè nhẹ không ngừng xộc vào mũi Muen, trêu chọc lý trí không ngừng lay động của cậu.

Bộ lễ phục trắng của Cecilia giản dị mà tao nhã, càng làm nổi bật vẻ đẹp lạnh lùng quyến rũ của nàng.

“Việc không lễ nghĩa thì không nhìn, chuyện thiếu đàng hoàng thì không chạm. Thế nhưng tình thế ép buộc thế này, tôi cũng chỉ còn biết nói lời xin lỗi mà thôi!”

Cậu lẩm bẩm vài câu áy náy, rồi chậm rãi đưa bàn tay có chút run rẩy ra, nhẹ nhàng nâng thân thể nhẹ bẫng của Cecilia lên, rồi mò mẫ tìm đến khóa kéo sau lưng lễ phục của nàng.

Tay có chút không nghe lời, cậu mò mẫm mãi mới tìm được vị trí khóa kéo.

Két…

Đi kèm với tiếng khóa kéo trượt xuống rõ ràng, nhịp tim của Muen không khỏi tăng thêm vài nhịp.

Cậu nuốt xuống một ngụm nước bọt có lẽ căn bản không tồn tại, bàn tay vẫn còn run rẩy, nắm lấy dây váy ở vai trắng nõn của Cecilia.

Rồi, chậm rãi, thật chậm rãi, gạt xuống hai bên cánh tay.

Làn da nàng mịn màng đến lạ kỳ, gợi cho người ta liên tưởng tới một dải lụa trắng muốt đang trôi lững lờ trên dòng sữa ngọt ngào.”

Đúng lúc này, vòng một đầy đặn kiêu hãnh của Cecilia đã phát huy tác dụng. Dù hai dải dây áo đã trượt xuống vai, nhưng bộ lễ phục vẫn kiên cường bám trụ, che chở cho những nơi nhạy cảm nhất của nàng.

Bất đắc dĩ, Muen lại chỉ có thể một lần nữa đưa ngón trỏ ra, móc vào mép áo lễ phục trắng, từ từ kéo xuống.

Thế rồi, một rãnh sâu sâu thẳm dần hiện ra, vầng trăng tròn đầy, trắng muốt cũng bắt đầu hé lộ những tia sáng đầu tiên.

“Thế này… chắc là được rồi nhỉ.”

Quần áo xộc xệch, bầu ngực đầy đặn lộ ra ngoài, nhìn thế nào cũng không giống như đang trò chuyện bình thường.

Cậu liếc nhìn cách cửa đang đóng chặt.

Nhân vật chính lúc này vẫn chưa xuất hiện.

“Chẳng lẽ vẫn chưa đủ?”

Cậu suy nghĩ một lát, lại cởi bỏ bộ lễ phục nặng hai mươi cân của mình, để lộ ra phần thân trên rắn chắc, mạnh mẽ, rồi chống tay lên ghế sofa, để Cecilia nằm dưới thân mình.

Tuy rằng thực tế không hề có bất kỳ tiếp xúc da thịt nào, nhưng động tác này dù ai nhìn vào cũng sẽ cảm thấy vô cùng mờ ám.

Trong tiểu thuyết Phượng Ngạo Thiên, mức độ mờ ám này đã đủ để độc giả phẫn nộ đến mức kéo quân vào chửi tác giả đến nghìn tầng bình luận, coi như sập hổ chắc luôn!

Không đến cứu nữa thì thật là thất lễ quá đi!

Nhưng…

Nhân vật chính vẫn bặt vô âm tín.

“Lẽ nào thời gian chưa đúng, mình phải đợi thêm?”

Nghĩ vậy, Muen liền giữ nguyên tư thế, yên lặng chờ đợi thời gian trôi qua từng giây từng phút.

Ba phút…

Mười phút…

Nửa tiếng đồng hồ!

“Cái quỷ gì thế này!”

Cánh tay đã mỏi nhừ đến mức khổng thể chịu nổi, Muen gào lên đầy tuyệt vọng:

“Nhân vật chính, rốt cuộc ngươi đang làm gì vậy, nữ chính đang nằm dưới thân ta, mặc ta muốn làm gì thì làm, mau đến cứu đi chứ! Thời gian lâu như vậy chẳng phải đủ để làm bất cứ chuyện gì sao?”

Nhưng dù vậy, nhân vật chính Ariel, vị cứu tinh của Cecilia, vẫn không hề có dấu hiệu xuất hiện.

“Lẽ nào mình đã làm sai điều gì?”

Muen bắt đầu hồi tưởng lại nhưng việc mình đã làm trong ngày hôm nay.

Đầu tiên, mời Cecilia đến phòng riêng, căn phòng chắc chắn không sai, bởi kế hoạch này đã được ấp ủ từ lâu trong đầu Muen Campbell, phòng cũng đã chuẩn bị sẵn, không thể có chuyện khác trong nguyên tác.

Tiếp đó là hạ thuốc Cecilia.

Điểm này thì chắc chắn không có vấn đề gì, bởi Cecilia lúc này đang nằm dưới thân Muen.

Cuối cùng…

Chỉ còn nhân vật chính, vì váy bị cô hầu gái vụng về làm đổ ruộng vang lên váy, nên một mình chạy đi tìm nhà vệ sinh, nhưng vì mù đường nên đi lạc đến căn phòng này, vô tính phá hỏng ‘chuyện tốt’ của Muen Campbell.

Khoan đã.

Cô hầu gái hậu đậu?

Muen lại một lần nữa phát giện ra điểm mấu chốt.

Cô hầu gái trong phủ Công tước từ trước đến nay đều được huấn luyện bài bản, bê khay rượu đi trên dây thép cũng chẳng hề hấn gì, làm sao có thể liên quan đến hai chữ ‘hậu đậu’?

Huống chi là hành vi thất lễ như vô tình làm đổ rượu vang lên người khách! Nếu thật sự xảy ra tình huống này, hầu gái trưởng chắc chắn phải xin từ chức rồi!

Trừ khi…

Việc cô hầu gái lỡ tay làm đổ rượu vang căn bản không phải vì hậu đậu gì cả.

Mà là vì…

Ốm.

Đúng, cô hầu gái ban đầu có lẽ vì bị ốm mới phạm sai lầm nhỏ như vậy!

Và cô hầu gái đáng lẽ phải đóng vai trò thúc đẩy cốt truyện đó, bây giờ đang ở đâu?

Cô ấy đang nghỉ ngơi.

Vì mệnh lệnh của Muen, nghỉ ngơi.

Cô ấy tối nay không hề xuất hiện trong buổi yến tiệc này, cũng không thể ‘vô tình’ làm đổ rượu vang lên váy của nhân vật chính.

Nói cách khác….

Nhân vật chính có thể sẽ không xuất hiện.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
tráo rượu bằng trà
tráo rượu bằng trà
[Lên trên]
che mắt thế gian
che mắt thế gian