Volume 1

Chapter 5: Bạn của chị gái

Chapter 5: Bạn của chị gái

Tôi vẫn còn nhớ như in lần đầu tiên chị ấy đến nhà chúng tôi. Ngày hôm đó, tôi biết bố mẹ sẽ về muộn nên đã nhân cơ hội ra phòng khách chơi một lát. Tôi chẳng làm gì đặc biệt, chỉ đang lười biếng nằm chơi game thì chị ấy đến. Tôi có thể nhận ra đó là một người bạn cùng lớp mà Nagisa đã mời về nhà, nhưng cũng chẳng biết gì thêm. Tôi nhớ chị ấy mặc bộ đồng bộ cấp hai giống hệt tôi, nhưng chiếc cà vạt mang màu sắc của khối trên lại rạng rỡ một cách lạ lùng.

“Ôi, xin lỗi nhé. Tụi chị làm em thức giấc à?”

“Không sao, em có ngủ đâu. Em đang chơi game thôi.”

“Game hả? Ồ, trò gì thế?”

Ấn tượng đầu tiên của tôi về chị ấy là một nụ cười rất duyên. Chị ấy cứ mỉm cười dịu dàng như thế, dù chẳng có chuyện gì vui vẻ đang diễn ra. Tôi thấy chị ấy thật lạ lùng. Chắc hẳn Nagisa đã mời chị ấy đến chơi, nên tôi tự hỏi liệu chị ấy có nên đứng đó trò chuyện với tôi không. Nhớ lại lúc đó, tôi thấy khá thú vị khi chị ấy tỏ ra quan tâm đến trò chơi đó, cách mà chị ấy có thể tìm thấy niềm vui và sự ngạc nhiên từ một thứ đơn giản như vậy.

“Chị chưa thấy cái này bao giờ à? Chỉ là một trò chơi bình thường thôi.”

“Ừ. Chị chưa thực sự chơi cái gì giống thế này bao giờ cả.”

“Hừm... Chị muốn thử không?”

“Chị được chơi thật à? Nó sẽ không nổ tung hay gì đó khi chị chạm vào chứ?”

“Chị nghĩ cái máy chơi game là cái thứ gì vậy hả?”

Chị ấy cứ làm quá lên trước mọi thứ nhỏ nhặt. Rõ ràng chỉ là chơi game thôi, vậy mà chị ấy cứ nghiêng ngả cả người theo nhân vật và la hét ầm ĩ. Đây có lẽ là lần đầu tiên tôi tận mắt chứng kiến một "lính mới" chơi game. Bạn bè tôi hầu hết là những đứa chơi game từ nhỏ, còn chị gái tôi — Nagisa — thì ngay từ đầu đã chẳng bao giờ đụng vào game.

Bất giác, tôi bật cười. Và rồi tôi cũng tự ngạc nhiên vì bản thân lại bật cười vì một chuyện như thế. Đây là lần đầu tiên tôi cười trước mặt một người lạ. Dù rằng trong ngôi nhà này, những chuyện có thể khiến người ta cười chỉ đếm trên đầu ngón tay. Rồi tôi nhận ra tại sao mình lại cười trước mặt vị Senpai bí ẩn này. Nói một cách đơn giản, chị ấy "không vướng bận". Có lẽ là do mái tóc chị ấy, hay cách chị ấy hành xử, hoặc điều gì đó tương tự.

Dù sao thì, vị Senpai lạ mặt này nhẹ bẫng và không vướng bận, cứ như thể chị ấy được làm từ những sợi lông tơ vậy. Và ngạc nhiên thay, chị ấy có mùi hương của mùa xuân.

“Ahaha. Chị chơi dở tệ luôn ấy, Senpai.”

“Hức. Ch-cho chị thử một lần nữa thôi—”

“Tớ cứ tưởng cậu đi vệ sinh lâu quá... Cậu đang làm gì thế, Yuika?”

Người được gọi là Yuika đó giật mình đứng bật dậy.

“X-xin lỗi nhé! Tại tớ mải chơi quá...”

“Tớ không bận tâm đâu...”

“… À. Chị quên mất chưa giới thiệu. Chị là Amemiya Yuika. Còn em là...?”

“Con bé là Mimi. Em gái tớ.”

“… Như chị ấy nói đấy ạ. Rất vui được gặp chị.”

Dù chỉ là tình cờ, nhưng đây là lần đầu tiên tôi được giới thiệu với một người bạn của Nagisa. Đó là bởi vì hai chúng tôi chưa bao giờ thực sự thân thiết. Chị ấy là cô con gái cưng, luôn sống đúng với kỳ vọng của những người xung quanh. Mặt khác, vì tôi không làm được như thế, tôi bị đối xử như một thứ "phóng xạ" nguy hiểm. Chẳng có cơ hội nào để chúng tôi có thể hòa hợp, thậm chí đã có lúc tôi thực sự ghét chị ấy — nhưng cảm giác đó đã dừng lại khi tôi lên cấp hai và nhận ra rằng chị ấy cũng có những rắc rối của riêng mình. Nhưng thật đạo đức giả nếu cố gắng diễn kịch chị em hòa thuận vào lúc này. Chúng tôi không bao giờ có thể thân nhau được.

Việc xích lại gần nhau ở độ tuổi này là điều không thể. Ngay cả khi chúng tôi có thân thiết như chị em đi chăng nữa, thì ở cái tuổi bắt đầu hình thành những nhóm bạn riêng, sự tương tác cũng sẽ giảm dần. Tôi đã nghe nói vậy, nên khoảng cách giữa chúng tôi chỉ có thể lớn dần thêm. Mặc dù là chị em, tôi chưa bao giờ coi Nagisa là chị gái mình, vì chúng tôi chỉ cách nhau một tuổi.

“Rất vui được gặp em, Mimi-chan!”

Mỉm cười rạng rỡ, chị ấy định bắt tay tôi. Tôi muốn hỏi chị ấy thấy có gì vui đến thế. Tôi đã không hỏi, nhưng thầm nghĩ rằng không giống như tôi, chị ấy chắc chắn đã được bố mẹ nuôi dạy bằng tình yêu và sự quan tâm hết mực. Chị ấy có đôi mắt ngây thơ của một người tin tưởng tuyệt đối rằng bản chất con người là tốt đẹp. Chẳng hiểu sao tôi không hề ghét bỏ sự ngây thơ mà đáng lẽ tôi phải căm ghét đó, và trước khi kịp nhận ra, tôi đã đưa tay cho chị ấy.

Cô gái này là sao vậy nhỉ? Tôi không biết. Tôi chẳng có lấy một manh mối, vậy mà khi nhìn thấy nụ cười không chút vướng bận trên khuôn mặt ấy, trái tim tôi bắt đầu trôi bồng bềnh. Dù nghĩ điều này thật ngớ ngẩn, nhưng tôi không hề phiền lòng chút nào. Trong khi tôi vẫn còn đang bối rối trước cảm xúc mới mẻ này, Yuika-senpai đã cùng Nagisa quay lại tầng hai. Bất ngờ, chị ấy quay lại nhìn tôi và vẫy tay.

“Mimi-chan, lần sau lại cho chị xem trò đó nhé.”

Mùa xuân vẫn chưa đến. Nhưng nụ cười của chị ấy dịu dàng và ấm áp đến mức tạo ra ảo giác rằng nó đã thực sự hiện hữu. Tôi cảm nhận được cảm giác dễ chịu khi đôi má mình được vuốt ve bởi làn gió xuân, đi kèm với một chút ngứa ngáy. Cảm giác như chỉ cần nhìn chị ấy cười thôi cũng đủ khiến tôi bị dị ứng phấn hoa rồi.

Bị lấn át bởi một cảm xúc không thể gọi tên, tôi thầm thở dài. Khi làn gió xuân đã tan biến, phòng khách bỗng trở nên yên tĩnh đến đáng sợ và trò chơi của tôi cũng bớt thú vị đi một chút.

Chẳng có chuyện gì to tát xảy ra sau đó cả. Tôi vẫn chơi game với chị ấy và tán gẫu vài câu chuyện vụn vặt mỗi khi chị ấy đến chơi. Giữa những ngày tháng bình lặng nối tiếp nhau, tôi có thể cảm nhận được một cảm xúc lạ lẫm bắt đầu nảy mầm trong lồng ngực mình. Lúc đó, tôi vẫn chưa hiểu được bản chất thực sự của cảm giác ấy — một thứ gì đó vừa lúng túng vừa đáng yêu, giống như một đóa hoa bồ công anh sắp tung cánh.

“Hế lô, Mimi-chan!”

Một ngày nọ ở trường, chị ấy chạy về phía tôi và vẫy tay đầy năng lượng. Tôi nhớ mình từng được dạy phải đi đứng nhẹ nhàng trong hành lang, nhưng dù đã là học sinh năm ba, chị ấy có vẻ chẳng mảy may quan tâm đến nội quy trường học.

Tôi khẽ cười.

“Có chuyện gì thế, Senpai?”

“Hôm nay chị muốn đi chơi với em, Mimi-chan! Chị sang đây để mời em đi đấy!”

“Với em á?”

“Ừ. Nếu có thể, chị muốn được hiểu thêm về em!”

Tôi tự hỏi liệu có người nào thẳng thắn đến thế này không. Đây là lần đầu tiên tôi gặp một người như chị ấy. Đáng lẽ việc quản lý các mối quan hệ xã hội hay tồn tại như một phần của cộng đồng phải là một việc khó khăn và áp lực đối với tất cả mọi người chứ.

Nhưng chị ấy lại nở nụ cười thuần khiết, như muốn nói rằng chị ấy chưa bao giờ nghe đến những chuyện đó. Chị ấy là Senpai của tôi, vậy mà tôi chẳng thấy chị ấy giống tiền bối chút nào. Nhưng chính vào lúc đó, tôi bắt đầu hy vọng Yuika-senpai sẽ mãi mãi không thay đổi. Tôi yêu nụ cười ngây thơ đó. Trái tim tôi trở nên ấm áp chỉ bằng cách nhìn thấy nó và khuôn mặt tôi cũng tự động bừng sáng theo. Lý do tôi bị thu hút bởi nụ cười của chị ấy chắc hẳn là vì tôi đã sống cả đời để suy nghĩ về đủ thứ chuyện vô dụng.

“Được rồi. Chúng ta sẽ đi đâu đây?”

“Hừm. Em muốn đi đâu nào, Mimi-chan?”

“Tại sao chị lại hỏi em khi chính chị là người đến đây để mời em đi chứ?”

“Hức, chí lý. Thế thì chị sẽ phải hành xử như một senpai thực thụ và làm người hộ tống cho em thôi, Mimi-chan.”

“Như một senpai thực thụ cơ đấy?”

Khi tôi cười, chị ấy hơi bĩu môi một chút.

“Ý em là em nghĩ chị rấấất là ngốc vì bình thường chị chẳng hành xử giống tiền bối tí nào đúng không?”

“Em không có nghĩ chuyện trẻ con như thế đâu mà. … Thật ra là em đang rất mong chờ đây.”

“Đúng rồi, cứ tin ở chị. Được rồi, hẹn gặp em sau giờ học nhé!”

“Vâng, hẹn gặp lại chị...”

Vẫy tay khi chia tay một ai đó có lẽ là việc mà chỉ học sinh tiểu học mới làm. Tôi thấy thật thú vị khi chị ấy hành xử "ngố" như vậy. Và thế là, tôi tạm biệt senpai của mình trước khi gặp lại chị ấy sau giờ học để đi chơi. Nơi chị ấy chọn là một công viên khá lớn.

“Em thấy đấy, lá mùa thu ở đây lúc nào cũng đẹp tuyệt vào tầm này hàng năm.”

Tôi đã không nói với chị ấy rằng tôi đã biết rồi. Bởi vì cái cách chị ấy tự hào kể về nó trông thật đáng yêu.

“Ồ, vậy sao ạ?”

“Chị đã muốn cùng ngắm chúng với em đấy, Mimi-chan!”

“… Tại sao ạ?”

“Hửm? À thì, em biết đấy. Chị chẳng mấy khi được làm gì với em ở bên ngoài cả, đúng không? Chị thực sự muốn hai đứa mình cùng đi ngắm thứ gì đó thật đẹp và thốt lên 'Oa, đẹp quá đi mất!' hay đại loại thế.”

Chúng tôi đâu có thân thiết đến thế. Tại sao chị ấy lại làm đến mức này vì tôi?

“Dù chị cũng có thể làm việc này với Na-... với chị gái em mà?”

Chỉ vì để tiện, tôi gọi Nagisa là Onee-chan khi ở bên ngoài. Tuy nhiên, tôi không quen gọi như vậy nên cảm thấy hơi gượng gạo. Đối với tôi, Nagisa là chính chị ấy, và tôi không đặc biệt cảm thấy chị ấy giống như một người chị lớn.

“Hả? Đây là việc chị chỉ có thể làm với em thôi, Mimi-chan. Bởi vì em chính là người mà chị muốn cùng làm việc này.”

Nhưng tại sao?

“Chị luôn nghĩ rằng sẽ rất vui nếu hai đứa mình cùng đi dạo bên ngoài như thế này. Cảm giác như chỉ cần là với em thì chuyện gì cũng vui ấy, Mimi-chan.”

“… Sẽ vui vì là với em sao?”

“Chắc chắn rồi.”

Tim tôi nảy nhịp. Đây là lần đầu tiên có một người khác bày tỏ tình cảm chân thành với tôi. Tôi có rất nhiều bạn bè. Chúng tôi cũng thường xuyên khen nhau "Cậu đáng yêu quá" hay "Tớ thích cậu" hàng ngày. Nhưng chuyện này không giống thế. Giống như một phép màu, những lời của Yuika-senpai đâm xuyên qua trái tim tôi. Giữa vô vàn những câu hỏi "tại sao" và "làm thế nào" đang bủa vây tâm trí, chỉ có những lời nói của chị ấy là tỏa sáng rực rỡ.

Cơn gió thu làm rối mái tóc chị ấy. Giữa tiếng hát xào xạc của cành lá, chị ấy nheo mắt nhìn lên những tán cây. Góc nghiêng của chị ấy rạng rỡ, xinh đẹp và đáng yêu đến mức khiến tôi nín thở.

Nhưng tại sao? Có điều gì đó không ổn với trái tim tôi. Nó đập nhanh đến mức tôi tự hỏi liệu mình có mắc phải căn bệnh nào không, và lồng ngực tôi cảm thấy như sắp nổ tung. Nhưng nó không hề đau đớn. Đó là một cảm giác thật huyền bí.

“Chị sẽ rất vui nếu em cũng cảm thấy tận hưởng, Mimi-chan.”

Chị ấy mỉm cười rạng rỡ với tôi. Đó là khoảnh khắc cuối cùng tôi đã hiểu ra. Tôi đã yêu Yuika-senpai mất rồi.

“… Vâng. Em đang thấy rất vui. Rất nhiều. Vâng, cực kỳ vui luôn ấy!”

“Thật tuyệt!”

Tôi tự hỏi tại sao. Chẳng có chuyện gì to tát xảy ra cả. Chị ấy không cứu mạng tôi khi tôi gặp hoạn nạn, cũng chẳng có cuộc gặp gỡ định mệnh đầy kịch tính nào. Nhưng trước khi kịp nhận ra, tôi đã bị thu hút bởi chị ấy.

Chị ấy là kiểu người tôi chưa từng gặp bao giờ, một người sẵn sàng bỏ qua mọi lời nịnh nọt, vẻ ngoài giả tạo hay những lớp mặt nạ. Tôi cứ mải miết dõi theo nụ cười rạng rỡ đó mà không hề hay biết. Chỉ cần được soi rọi bởi luồng sáng đó, ngay cả một đứa trẻ trống rỗng như tôi cũng có thể nở một nụ cười rực rỡ.

Tôi từng nghĩ mình sẽ không bao giờ yêu bất cứ ai. Tôi luôn cho rằng bằng cách né tránh những nỗ lực không cần thiết, kết giao vài người bạn để vui chơi đây đó khi thấy phù hợp, tôi sẽ có thể tận hưởng cuộc sống của mình một cách ổn thỏa.

Nhưng tôi không thể tiếp tục sống với thực tại đó nữa. Tôi bắt đầu khao khát nụ cười của chị ấy chỉ dành riêng cho mình tôi. Ngay cả khi tôi mất đi tất cả những người bạn khác, chỉ cần được ở bên cạnh chị ấy... Đó là loại suy nghĩ mà tôi đã có. Nhưng tôi nhanh chóng nhận ra điều đó là không thể.

Không. Thật lòng mà nói, có lẽ tôi đã biết ngay từ đầu. Về tình cảm của chị ấy. Đó là vào ngày sau khi Senpai và Nagisa tốt nghiệp cấp hai. Tình cờ, tôi thấy cửa phòng Nagisa đang mở. Nghĩ rằng điều đó thật lạ đối với một người nhút nhát và kín đáo như Nagisa, tôi lén nhìn vào phòng, và thấy hai người họ ở bên trong.

“Tớ thực sự không hiểu phần này lắm...”

“À, chỗ đó thì...”

Đó chỉ là một trang khác trong cuộc sống thường nhật của họ. Chẳng có gì bất thường hay kỳ lạ cả. Nhưng khi nhìn thấy cảnh đó, tôi cảm thấy trái tim mình rỉ sét, như một cỗ máy mà ai đó đã quên tra dầu. Bởi vì—. Senpai đang— Yuika-senpai đang trao cho Nagisa một nụ cười mà tôi chưa từng thấy bao giờ. Chị ấy mỉm cười với Nagisa ở một khoảng cách gần hơn tôi đến hàng chục centimet. Và đáp lại, Nagisa cũng dành cho Senpai một nụ cười mà chị ấy không bao giờ thể hiện khi ở nhà.

Hóa ra là vậy. Senpai yêu Nagisa. Và tương tự, Nagisa cũng cảm thấy như vậy về Senpai.

“… Haha.”

Tôi đúng là đồ ngốc. Ngay từ đầu đã chẳng có chỗ nào cho tôi chen chân vào cả, nói gì đến việc mơ tưởng có thể giữ chị ấy cho riêng mình.

Tôi thực sự là một con ngốc. Chẳng phải là tôi hoàn toàn không biết. Yuika-senpai luôn tỏ ra hạnh phúc khi nói chuyện với Nagisa, và Nagisa luôn hành xử hơi khác thường khi thấy Senpai nói chuyện với tôi. Tôi chỉ luôn giả vờ không thấy vì không muốn chấp nhận sự thật. Tôi chẳng thể làm gì nếu tình cảm đó đến từ hai phía.

Nếu việc hẹn hò với Nagisa là điều khiến Senpai hạnh phúc nhất, thì cũng ổn thôi. Ngay cả Nagisa cũng đã phải sống dưới sự thúc ép của người lớn cho đến tận bây giờ. Chị ấy có quyền có được hạnh phúc của riêng mình. Tôi cũng chẳng quan tâm. Ngay cả khi tôi không thể ở bên mối tình đầu, tôi vẫn ổn chừng nào tôi còn có thể sống một cuộc đời vui vẻ.

—Đó là lời nói dối. Tất cả đều là giả dối.

“… Im đi.”

Trái tim tôi không chịu lặng im. Tôi biết mình đang lừa dối bản thân, nên tôi ước gì nó đừng thốt ra những lời không cần thiết nữa. Tôi đã biết rồi. Nhưng dù đã biết, tôi tự hỏi liệu lựa chọn duy nhất của mình có phải là lẳng lặng chấp nhận hay không.

Tôi không bao giờ có thể cản trở hạnh phúc của Senpai. Tôi muốn chị ấy hẹn hò với Nagisa mà không gặp bất kỳ lo lắng hay trở ngại nào. Bởi vì nếu chuyện đó xảy ra, nụ cười mà tôi yêu hơn bất cứ thứ gì sẽ mãi mãi không vướng chút ưu phiền. Tự nhủ với lòng mình như vậy, tôi rời khỏi trước cửa phòng Nagisa. Sau ngày hôm đó, thế giới của tôi lại mất đi màu sắc và tôi đã quên đi thứ cảm xúc rực rỡ ấy.

Nhưng rồi... Khoảng một năm đã trôi qua kể từ đó, tôi lại vào cùng trường với Senpai. Đó cũng là ngôi trường cấp ba có điểm chuẩn cao nhất trong thành phố, và kỳ thi đầu vào cũng khó khăn như bạn mong đợi. Nhưng dẫu vậy, tôi không muốn mất đi sự kết nối với chị ấy — dù tôi biết việc duy trì mối quan hệ này sẽ rất gian nan.

Đó là vào khoảng một tháng sau khi tôi vào học cấp ba, tôi nhận thấy Senpai có vẻ lạ. Nụ cười của chị ấy thoáng chút u buồn. Trong những khoảnh khắc bất chợt, chị ấy sẽ lộ ra vẻ mặt đau đớn, cúi gằm mặt xuống như thể đang chịu đựng một loại nỗi đau nào đó.

Có chuyện gì tồi tệ đã xảy ra với chị ấy sao? Tôi muốn hỏi, nhưng tôi nghĩ chị ấy sẽ không nói cho mình biết ngay cả khi tôi hỏi. Tôi tin chắc rằng Yuika-senpai sẽ không muốn gây rắc rối cho tôi. Muốn phủ nhận linh cảm của mình, tôi quyết định hỏi Nagisa.

“Có chuyện gì xảy ra với Yuika-senpai à?”

Và Nagisa trả lời.

“… Cậu ấy nói rằng cậu ấy muốn hẹn hò với chị.”

“Ồ. Tốt cho chị rồi. Chị thích chị ấy mà, đúng không? Vậy chắc chắn giờ hai người đang hẹn hò rồi nhỉ?”

“Không, chị đã từ chối.”

“… Hả?”

“Chị còn phải cố gắng hơn nữa. Chị phải học nhiều hơn, sống đúng với kỳ vọng của mọi người. Chị phải vượt qua tất cả những người khác...”

Cái gì? Chị vừa nói cái gì cơ? Thế nghĩa là sao? Chị đang đùa tôi đấy à? Tôi suýt nữa đã đưa tay ra túm lấy chị ấy, nhưng kịp dừng lại. Ngay cả tôi cũng biết Nagisa đang bị nghiền nát như thế nào bởi tất cả những kỳ vọng xung quanh mình. Nhưng nếu đã như vậy... Tại sao chị lại tỏ ra thân thiết với Yuika-senpai đến nhường ấy? Tại sao chị lại trao cho chị ấy nụ cười mà chị không bao giờ cho ai khác thấy? Tại sao, tại sao, tại sao?

Nếu ngay từ đầu chị không có ý định hẹn hò với chị ấy, nếu chị đặt những kỳ vọng phải gánh vác lên trên cả hạnh phúc của chính mình, nếu chị không bao giờ định tiến xa hơn với Yuika-senpai, thì đáng lẽ chị nên giữ khoảng cách thay vì dấn sâu vào như vậy.

Trái tim tôi không thể theo kịp. Tôi biết chẳng còn cách nào khác, rằng tất cả chúng ta rồi sẽ phải làm những việc mình phải làm. Chính tôi cũng đã chọn cùng trường cấp ba với Yuika-senpai, dù biết chị ấy sẽ không bao giờ là người yêu của mình. Và vì Nagisa có những nỗi ám ảnh riêng, chị ấy đã quyết định không hẹn hò với Yuika-senpai dù chị ấy thực sự thích chị ấy.

… Thì đã sao chứ? Chị nên rũ bỏ tất cả những áp lực xung quanh mình. Hẹn hò với người mình yêu, dành thời gian theo cách mình muốn phải là điều ưu tiên trên hết. À, nhưng Nagisa vốn dĩ đã chân thành đến mức ngu ngốc từ xưa đến nay rồi. Tôi cá đó cũng là điều mà Yuika-senpai yêu—

… Ừ. Chuyện đó không còn quan trọng nữa. Nếu đó là con đường Nagisa đã chọn, vậy thì xong rồi. Và bên cạnh sự tức giận, tôi cũng không thể ngăn nổi một niềm vui sướng len lỏi trong lòng. Với tình hình này, Senpai sẽ không hẹn hò với Nagisa. Vậy là tôi có cơ hội. Nghĩ đến đó, một niềm hưng phấn đen tối lấp đầy trái tim tôi. Mặc dù Senpai chắc chắn đã bị tổn thương, và chuyện này có lẽ cũng đang đè nặng lên Nagisa... Bất chấp tất cả, tôi vẫn thấy hạnh phúc, hạnh phúc vì vẫn có thể với tới thứ mà tôi từng nghĩ là ngoài tầm tay.

Chính là nó. Đã đến lúc ngừng giả vờ mình là một người tốt. Ngay từ đầu tôi đã chẳng tử tế gì rồi. Nếu có thứ gì tôi muốn, tôi chắc chắn sẽ giành lấy nó bằng được, bất kể phải dùng phương tiện gì hay phải hy sinh điều gì. Đó mới chính là con người tôi.

Đó là lý do tại sao đã đến lúc ngừng kìm nén bản thân. Ngay cả khi Yuika-senpai thực sự thích Nagisa, tôi sẽ cướp chị ấy đi — trái tim chị ấy, cơ thể chị ấy, tất cả mọi thứ. Sau khi đã hạ quyết tâm, tôi bắt đầu lên kế hoạch.

Đầu tiên, tôi viện ra đủ mọi lý do để tiếp cận Yuika-senpai. Mặc dù chị ấy hầu như vẫn giữ vẻ ngoài như thường lệ, nhưng nụ cười của chị đã mất đi một chút sức mạnh vốn có. Và khi đối diện với chị ấy trong tình trạng này, tôi cảm thấy hơi bực bội vì tôi có thể cảm nhận được tình cảm của chị ấy dành cho Nagisa qua hành động và lời nói. Tôi đã thử mọi cách có thể để từ từ xoay chuyển tình cảm của Yuika-senpai về phía mình. Cuối cùng, chúng tôi đã lập một giao ước và quyết định dành những ngày tháng bên nhau chỉ với tư cách là Hanafusa MimiAmemiya Yuika.

Để chị ấy biết thêm về mình, tôi đã phơi bày cả nỗi hổ thẹn và sự đau khổ của mình trước chị. Đáp lại, chị ấy cũng tiết lộ những cảm xúc sâu kín nhất của mình cho tôi, và khoảng cách giữa chúng tôi đã thu hẹp lại. Tôi đã biến mọi thứ có thể thành vũ khí của mình — ngay cả những lo âu và nỗi đau — để được ở bên chị ấy. Kết quả là, tôi đã thành công trong việc tiến gần đến chị ấy hơn bao giờ hết.

… Tuy nhiên.

“Senpai! Seeennnpaaaiii!”

Khi tôi cất tiếng gọi, cơ thể Senpai giật nảy mình. Mấy ngày nay, hành vi của chị ấy hơi lạ. Tôi nghĩ có chuyện gì đó đã xảy ra với Nagisa, nhưng chị ấy không thực sự hành xử như thể đó là nguyên nhân.

Bất kể đó là gì, chị ấy cứ ra vẻ như có điều gì đó muốn nói với tôi. Thỉnh thoảng chị ấy sẽ liếc nhìn tôi, rồi quay đi khi mắt chúng tôi chạm nhau. Tôi không nhớ là chị ấy từng hành xử kỳ lạ như vậy trước đây. Thật là một bí ẩn. Tôi đã nói với chị ấy rằng chị có quyền can thiệp vào chuyện của em, nhưng nếu chị không làm thế nhiều hơn thì em sẽ chẳng hiểu được gì cả.

“C-có chuyện gì thế?”

“Đừng có 'có chuyện gì thế' với em. Cảm giác như tâm trí chị đang ở đâu đâu ấy. Có chuyện gì xảy ra à?”

“… Chẳng có gì đâu mà?”

Tôi không nhịn được mà thở dài. Tôi đã rất mong chờ được đi chơi với chị ấy sau giờ học, nhưng sẽ chẳng vui vẻ gì nếu chị ấy cứ như thế này, mặc dù chúng tôi đã đến một quán cà phê dễ thương có vẻ rất hợp gu của chị. Chẳng có ý nghĩa gì khi chúng tôi đến đây nếu chị ấy không thực sự tận hưởng nó.

“Nhưng rõ ràng là có chuyện gì đó... làm ơn nói với em đi. Chúng ta là bạn mà, đúng không?”

“…”

Chị ấy nhìn tôi với vẻ mặt nghi ngờ. Chị ấy lặng lẽ nhìn chằm chằm vào tôi. Gần như thể chị đang khiển trách tôi vì đã làm điều gì đó xấu xa. Tôi vô thức nghiêng đầu.

“… Chà.”

Đôi môi nhỏ nhắn của chị thốt ra những lời này.

“Mới hôm nọ thôi, em đã hôn chị mạnh bạo hơn thường lệ rất nhiều, Mimi.”

“… Cái gì cơ?”

“Ngay cả khi em bảo chị hãy quên chuyện đó đi, chị cũng không tài nào quên được. Lúc đó em hành xử khác hẳn mọi khi, Mimi ạ.”

Tôi không có ký ức gì về việc này cả. Ít nhất là trong vài ngày qua, tôi không hề hôn chị ấy, và tôi cũng không nhớ mình đã bảo chị ấy quên điều gì. Đột nhiên, một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi. Một món đồ được giao đến vào chính ngày hôm đó. Chiếc cà vạt dự phòng của tôi không thấy trên giá treo đồ. Nagisa, người đã cố gắng nói điều gì đó khi Senpai chuẩn bị về nhà—.

Hóa ra là vậy. Thì ra chúng ta suy nghĩ giống nhau nhỉ. Tôi tự hỏi liệu mình nên ấn tượng với chị gái mình, hay nên than thở rằng lối suy nghĩ của Nagisa lại giống hệt mình đến thế. Chà, bất kể là cái nào, tôi sẽ không để chị ấy cản đường mình lúc này đâu. Bây giờ chị ấy đã nhận ra mình đã đánh mất những gì, tôi không còn ý định buông tay hay đóng vai người cao thượng nữa.

Ngay cả khi điều đó có nghĩa là tôi không thể ở nhà được nữa. Tôi chắc chắn sẽ giành lấy thứ mình muốn, ngay cả khi phải từ bỏ mọi thứ khác.

“… Hehe. Seeen-pai. Chị có thấy thích khi hôn em như thế không?”

Tôi mỉm cười rạng rỡ với chị ấy. Tôi đoán rằng vì chị ấy nghĩ Nagisa sẽ không bao giờ làm điều gì như thế, nên chị tin chắc người đó là tôi. Trong trường hợp đó, tôi cũng sẽ tận dụng điều đó để làm lợi thế cho mình. Tôi không biết chị ấy nghĩ mình đang làm gì, nhưng tôi quyết định tốt nhất là mình nên giả vờ rằng người đó thực sự là tôi. Có lẽ điều đó sẽ làm trái tim Yuika-senpai nghiêng về phía tôi thêm một chút nữa.

“… Ý chị không phải như vậy.”

“Không sao đâu mà, chị không cần phải giấu em. … Ăn xong rồi mình đi nhé?”

“… Ừ.”

Dựa vào phản ứng đó, chắc hẳn Nagisa đã hôn chị ấy một cách khá mãnh liệt. Điều đó khiến lồng ngực tôi hơi dậy sóng. Tôi cảm thấy thật là chơi xấu khi chị ta lại tìm đến Yuika-senpai vào lúc này, sau khi chính chị ta đã đá chị ấy.

Chính xác thì chị ta đang cố gắng làm gì? Có phải chị ta đang muốn phá hoại mối quan hệ của chúng tôi không? … Tôi không tin chuyện đó. Không giống như tôi, Nagisa không phải hạng người lệch lạc đến thế. Là người nhà, tôi hiểu hơn ai hết rằng chị ta sẽ luôn hành xử một cách nghiêm túc, dù tốt hay xấu. Mà thôi, sao cũng được. Hiện tại tôi có nhiều thứ quan trọng đáng để lo lắng hơn là chuyện của Nagisa.

Sau khi dùng xong bữa, tôi rời quán cùng Senpai. Vào bất kỳ ngày nào khác, tôi sẽ thích trò chuyện với chị ấy thêm một chút, nhưng hôm nay tôi dắt tay chị bước vào một con hẻm vắng người. Cúi xuống, tôi bắt gặp ánh mắt mềm yếu của chị ấy.

Một chút bối rối hiện rõ trên khuôn mặt chị. Nhưng vượt lên trên đó, tôi có thể cảm nhận được sự phấn khích của chị. Cái cách chị ấy luôn thành thật trong những lúc như thế này chính là điều tôi thấy cực kỳ đáng yêu ở Yuika-senpai.

Tôi khẽ đặt tay lên cằm chị và đặt một nụ hôn. Cảm giác không khác gì lần đầu tiên. Mặc dù lần đó là nụ hôn đầu của tôi nên bên trong tôi khá căng thẳng. Tuy nhiên, hôm nay tôi cảm thấy tự tin hơn một chút. Dù vậy, điều đó cũng chẳng thay đổi được việc tim tôi đang đập thình thịch liên hồi.

“Senpai… Làm ơn hãy chỉ tập trung vào em thôi.”

Vẫn còn hơi sớm để nói với chị về tình cảm của mình. Nếu tôi ném tình yêu của mình vào chị trong khi chị vẫn còn đang tổn thương vì chuyện của Nagisa, chị có lẽ sẽ không thể chịu đựng nổi. Đó là lý do tại sao thay vì nói ra thành lời, tôi dồn tất cả những cảm xúc đó vào một nụ hôn. Quấn lấy lưỡi chị thô bạo hơn thường lệ, tôi đưa lưỡi mình di chuyển như muốn lần theo từng kẽ răng của chị.

Tôi tự hỏi liệu Nagisa có làm điều tương tự không. Tôi hôn chị thật sâu, trút hết tất cả những cảm xúc mà tôi không còn có thể kìm nén được nữa. Nhưng Senpai không hề nghĩ rằng đó là nụ hôn với Nagisa. À không, ai mà biết được? Có lẽ trong thâm tâm chị ấy cũng từng bí mật nghĩ rằng đó có thể là Nagisa.

“… Haa— Mimi.”

“Yuika-senpai, chị cũng làm đi, làm ơn.”

Đưa tay lên eo chị, tôi hôn chị sâu hơn nữa. Lần này, Senpai cũng chủ động đưa lưỡi mình tới một cách quyết đoán. Cái cách chị ấy hôn, thở hổn hển vì thiếu khí, gần như thể đang chìm đắm, thực sự rất tuyệt vời. Hóa ra tôi thực sự là một kẻ không đứng đắn. Nếu ai đó nhìn thấu vào trái tim tôi, họ sẽ thấy nó thật nhơ nhuốc.

Nhưng tôi không thể giữ chặt cảm xúc của mình thêm được nữa. Hóa ra là vậy, một khi bạn đã yêu một ai đó, bạn không còn có thể giữ mình thuần khiết được. Tôi muốn chạm vào chị. Tôi muốn được chị chạm vào. Tôi muốn chạm vào chị cho đến khi không còn nơi nào trên cơ thể chị mà tôi chưa từng chạm qua — không sót một chỗ nào. Tôi muốn chạm vào tất cả. Tôi nghĩ sẽ thật tốt nếu mình có thể chạm vào cả trái tim chị ấy nữa.

Khi môi chúng tôi tách ra, chị ấy thốt lên sự luyến tiếc. Khi còn học cấp hai, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có ngày mình làm những chuyện này với Yuika-senpai. Tương lai mà tôi chưa từng tưởng tượng ra này không tệ như tôi tưởng. Thực tế là, nó rất tuyệt. Tôi muốn tiếp tục làm sâu sắc thêm mối quan hệ với chị ấy, và làm những chuyện còn nồng cháy hơn thế nữa.

Nhưng tôi sẽ phải cẩn thận trong từng bước tiến lại gần chị, nếu không tôi có thể bị từ chối. Đó là lý do tại sao tôi sẽ đi từng bước một và xác nhận mọi thứ khi tiến tới. Chính những lúc sắp mất kiểm soát nhất lại là lúc tôi phải giữ vững cái đầu lạnh.

“Chị không cần phải quên nụ hôn ngày hôm nay đâu... Senpai, nếu chị muốn làm chuyện đó, cứ cho em biết bất cứ lúc nào.” “Mimi, em... từ trước đến nay em đã hôn bao nhiêu người rồi?” Đôi má chị đỏ ửng khi hỏi tôi câu đó.

Tôi bật cười.

“À, nhắc mới nhớ, trước đây em có nói với chị là em đã hôn cả ngàn lần rồi, nhưng mà...”

“… Đó là nói dối đấy.”

“Hả?”

“Sự thật là, chị chính là người đầu tiên của em, Senpai... Điều đó có làm chị thấy hạnh phúc không?”

“… Có.”

Chị thì thầm với tôi. Đôi mắt tôi mở to trước những lời nói bất ngờ của chị.

“À, không! Ý chị không phải thế! Chị chỉ đang nói là chị thấy nhẹ nhõm vì em không sống kiểu buông thả như thế, Mimi à—”

Tôi chặn đứng đôi môi ồn ào của Senpai bằng một nụ hôn khác. Chỉ còn những âm thanh nghẹn ngào thoát ra giữa hai chúng tôi. Nếu chúng tôi xích lại gần nhau hơn nữa, chị ấy sẽ càng khó từ chối tôi hơn. Tôi tuyệt đối muốn đánh cắp trái tim của Senpai, nên tôi không thể làm hỏng chuyện này. Và nếu Nagisa đang có kế hoạch làm điều gì đó khác trong thời gian tới, thì đó càng là lý do để tôi không được nới lỏng tay.

“… Em cũng rất hạnh phúc. Vì chị cảm thấy như vậy.”

“… Ư.”

Senpai nhẹ nhàng tách khỏi tôi và bắt đầu bước đi.

“H-hôm nay đến đây thôi! Hẹn gặp em ngày mai!”

Chị ấy nói với khuôn mặt đỏ bừng trước khi chạy biến đi. Tôi dõi theo bóng lưng chị cho đến khi không còn thấy nữa rồi đưa tay lên môi mình.

Hôn chị thực sự mang lại cảm giác rất tuyệt và nó khiến tim tôi loạn nhịp cho dù chúng tôi có làm bao nhiêu lần đi chăng nữa. Nó hoàn toàn khác hẳn với cảm giác lo âu khó chịu mà tôi cảm thấy khi ở nhà. Khi đã yêu, giờ tôi mới biết rằng trái tim còn có những cách rung động khác nữa.

Tôi yêu chị ấy. Ngay cả khi nó xấu xí, bẩn thỉu và gớm ghiếc, thì chỉ riêng cảm giác yêu này tôi không thể phản bội. Như để lấn át tiếng tim đập nhanh đến mức tưởng như sắp vỡ tung, tôi bắt đầu chạy trên đường về nhà.

6d7e6118-f576-44b4-811c-4cd6e3f4700d.jpgTôi có thứ cần phải đòi lại từ Nagisa. Chắc hẳn chị ta đã về nhà rồi. Hôm nay không phải ngày chị ta ghé thư viện trường, và sau các kỳ kiểm tra, chị ta thường tự học ở nhà. Khi tôi lặng lẽ trở về, đôi giày của bố mẹ vẫn chưa thấy đâu.

Khẽ cởi giày, tôi bước vào nhà. Cố gắng không gây ra tiếng động, tôi bước lên cầu thang rồi đứng sững lại trước cửa phòng Nagisa. Sau đó, tôi chậm rãi mở cửa. Nagisa vẫn đang đối diện với bàn học như thường lệ, tận tụy giải các bài tập kiểm tra.

Từ bao giờ tôi nhận ra rằng tấm lưng từng trông thật to lớn ấy, thực chất lại nhỏ bé đến nhường này? Tôi dồn trọng lực về phía trước và mạnh dạn bước chân vào trong. Tiếng bước chân trượt trên sàn tạo ra một âm thanh rõ rệt.

“… Mimi? Gõ cửa khi vào phòng chị chứ.”

“Yuika-senpai.”

Khi chị ta quay lại, khuôn mặt bỗng cứng đờ. Thấy chị ta bối rối chỉ vì tôi thốt ra cái tên đó, rõ ràng chị ta đã hôn Senpai. Có vẻ như đó chẳng phải là một kế hoạch gì cả, mà chỉ là hành động bộc phát từ một xung động tức thời. Chắc hẳn chị ta đã cảm thấy một mối nguy hiểm đang cận kề khi thấy mối quan hệ giữa Senpai và tôi ngày càng sâu đậm.

Hoặc có lẽ chị ta đã thực sự tận mắt chứng kiến những gì tôi đã làm với Yuika-senpai trong phòng mình trước đây? Mà điều đó cũng chẳng quan trọng. Tôi không thực sự muốn cãi nhau với Nagisa. Tôi không hề cảm thấy sự ganh đua hay muốn "thắng" chị ta. Tôi chỉ yêu Yuika-senpai, vậy thôi. Tôi chỉ muốn có được toàn bộ con người chị ấy.

Việc Nagisa cảm thấy thế nào về chị ấy không còn quan trọng nữa rồi.

“Chị có tận hưởng nụ hôn với Yuika-senpai không?”

“E-em đang nói cái gì thế?”

“Chị diễn dở tệ. Dù chị đóng vai học sinh hoàn hảo trước mặt người lớn giỏi đến thế nào đi nữa.”

Tôi nhẹ nhàng chạm vào má Nagisa. Chiếc bút chì kim của chị ta rơi xuống sàn. Nó tạo ra một tiếng cộp lớn đến không ngờ. Có vẻ như những chiếc bút chì kim này mang sức nặng lớn hơn người ta tưởng. Sao cũng được.

“… Tha thứ cho em nhé, Nagisa.”

Không phải tôi thực sự mong đợi chị ta sẽ tha thứ. Chỉ là giống như trước đây, tôi thốt ra những lời xin lỗi đó. Và rồi.

“… ư?!”

Tôi đặt môi mình lên môi Nagisa. Tất nhiên, chúng hoàn toàn khác biệt với đôi môi của Yuika-senpai. Nếu là với Senpai, điều này chắc chắn sẽ mang lại cảm giác tuyệt vời, nhưng tôi chẳng cảm thấy gì khi hôn Nagisa. Hành động này hoàn toàn chỉ để "đòi lại" nụ hôn mà Nagisa đã đánh cắp từ Senpai trước đó.

Đó là lý do tại sao tôi hôn chị ta mãnh liệt như cách tôi đã làm với Senpai. Nagisa có dấu hiệu kháng cự, nhưng vì chị ta chẳng làm gì ngoài việc học, chị ta không thể thắng được tôi về sức mạnh. Tôi giữ chặt đôi tay chị ta và hôn sâu hơn.

Tôi nhận thấy chị ta không hề cắn lưỡi tôi hay làm gì tương tự. Chắc hẳn chị ta đã bị kìm hãm bởi lý trí của một người chị lớn. Thật không may, tôi chẳng có lấy một mảnh lý trí nào như thế khi đóng vai em gái của chị ta.

Khi môi chúng tôi tách ra, Nagisa lườm tôi đầy giận dữ.

“Em đang làm cái quái gì thế hả…!”

“Em đang đòi lại nụ hôn mà chị đã có từ Senpai.”

“…!”

“Em sẽ không hỏi chị đã nghĩ gì khi giả làm em để hôn Senpai. Em cũng sẽ không nói với chị ấy về chuyện đó. Nhưng em sẽ không để chị có được chị ấy đâu. Em mới là người sẽ trở thành người yêu của chị ấy.”

Tôi nói điều này khi nhìn thẳng vào mắt chị ta, và chị ta né tránh ánh mắt tôi. Có vẻ như Nagisa tự hiểu rằng mình đang ở thế yếu. Tình cảm của họ vốn dĩ đã là từ hai phía, vậy mà chính chị ta là người đã vứt bỏ lợi thế đó. Tôi không có ý định tỏ lòng trắc ẩn vào lúc này, mặc dù tôi cũng chẳng giận chị ta vì đã từ chối Senpai.

“Tại sao. Vì em ghét chị à?”

Tôi bật cười.

“Không phải đâu. Chẳng phải chị đang quá tự phụ sao? Em chỉ đơn giản là yêu Yuika-senpai thôi. Ban đầu em đã nghĩ nếu chị hẹn hò với chị ấy, Nagisa à, thì cũng ổn thôi.”

Chị ta mím chặt môi. Tôi nhặt chiếc bút chì kim lên. “Việc em không cản đường chị hồi cấp hai là bằng chứng rõ nhất còn gì? … Nhưng rồi chị lại từ chối Yuika-senpai, Nagisa ạ.” “Chuyện đó là…”

“Em hiểu chị cảm thấy thế nào. Em hiểu, nhưng chị chính là người đã chọn như vậy. Chị đã đánh mất cơ hội của mình rồi, Nagisa. Thế nên khi em làm sâu đậm thêm mối quan hệ với Yuika-senpai… khi em bắt đầu hẹn hò với chị ấy. Chị không có quyền phàn nàn đâu nhé, được chứ?”

Nhẹ nhàng, tôi đặt chiếc bút chì kim vào tay chị ta. Thay vì nắm lấy tay Yuika-senpai, Nagisa thích chiếc bút chì kim của mình hơn. Để gánh vác những kỳ vọng vô nghĩa từ xung quanh, chị ta đã chọn đối mặt với những cuốn vở. Nếu đã vậy, thì đành chịu thôi.

“Em chắc chắn sẽ hẹn hò với Senpai. Dù có bất cứ điều gì cản đường, dù có bất cứ vấn đề gì xảy ra, em sẽ trở thành người yêu của chị ấy… Em sẽ hạnh phúc bên chị ấy.”

Đôi mắt Nagisa dao động khi tôi khẳng định quyết tâm của mình bằng lời nói. Tôi tự hỏi tại sao chuyện này lại xảy ra. Bằng cách nào đó, chính tôi vẫn phần lớn mang theo những kỳ vọng về thế giới xung quanh, hy vọng rằng mình sẽ được khen ngợi thay vì phải đối mặt với sự tức giận. Nhưng nếu tôi cứ mãi bị mê hoặc bởi điều đó, thì chẳng có gì suôn sẻ cả. Đó là lý do tôi đã quyết định sẽ sống cùng Yuika-senpai sau khi tốt nghiệp cấp ba. Cho đến lúc đó, tôi phải khiến trái tim chị ấy chỉ nhìn thấy mỗi tôi. Tôi phải làm vậy.

“Còn chị, Nagisa? Chị muốn làm gì với Yuika-senpai, Nagisa?”

“Ch-chị muốn…”

Giọng chị ta nghẹn lại, như thể đang bị ai đó bóp nghẹt. Nếu chị ta có thể đưa ra một câu trả lời rõ ràng, tôi không nghĩ chị ta đã từ chối chị ấy ngay từ đầu. Chà, dù sao tôi cũng chẳng mong đợi chị ta sẽ trả lời thẳng thắn. Và tôi cũng không có ý định để chuyện này biến thành kiểu câu chuyện: "Bất kể ai thắng, chúng ta sẽ không oán hận nhau". Chính Nagisa là người đã tháo bỏ xiềng xích cho tôi.

Tôi từng muốn trở thành một đứa em gái tử tế. Giống như một người tốt, tôi đã định nhường người mình yêu cho chị ta nữa. Tôi đã nghĩ vậy, nhưng hóa ra, áp lực đó là quá lớn.

“Không sao đâu. Chị thực sự không cần nói gì cả. Em chỉ muốn giải thích cảm xúc của mình thôi, thế thôi... chào chị nhé, Nagisa. Cảm ơn vì nụ hôn.”

Vẫy tay, tôi rời khỏi phòng chị ta. Như vậy là đã đóng đinh vào quan tài cho chị ta rồi. Giờ chị ta hẳn đã hiểu rằng chẳng ích gì khi tìm đến Yuika-senpai với một quyết tâm nửa vời như thế. Nhưng ngay cả khi chị ta thực sự tìm thấy quyết tâm và quyết định hành động, tôi cũng không có ý định buông tay dù chỉ một giây.

Dù nhìn theo cách nào, tôi cũng không phải hạng người tử tế. Nhưng nếu tôi tử tế, tôi đã không thể tiến gần đến Senpai như bây giờ. Đó là lý do tại sao tôi thấy mình thật may mắn vì đã lệch lạc như thế này.

Sau khi về phòng, tôi gọi điện cho Senpai. Sau ba hồi chuông, chị ấy nhấc máy. Xét về việc chị ấy đã xấu hổ như thế nào, chị ấy quả thực không ngần ngại nghe máy. Tôi thích điểm đó ở chị ấy.

“Mimi? Có chuyện gì thế?”

“Không có gì đâu ạ. Em chỉ muốn nghe giọng chị một chút thôi.”

“… Chị hiểu rồi.”

Tôi nói chuyện với chị ấy to hơn mức bình thường một chút. Mặc dù tôi không thực sự biết liệu giọng mình có thể lọt sang phòng bên cạnh hay không.

“Senpai, chị về nhà chưa?”

“Ừ. Chị đang ở nhà rồi. Còn em thì sao, Mimi?”

“Em cũng đã về nhà rồi.”

“Hừm...”

Chị ấy chắc hẳn đang có những suy nghĩ riêng về tình cảnh của tôi ở nhà. Cảm xúc phức tạp pha lẫn trong tiếng thở dài thườn thượt của chị đã nói lên điều đó. Sẽ là nói dối nếu tôi bảo rằng chuyện này không khó khăn đối với mình. Nhưng tôi cảm thấy nếu sự chật vật này có thể trở thành vũ khí giúp tôi tiến gần đến chị hơn, thì cũng ổn thôi. Vì mục tiêu đó, tôi sẵn sàng dùng bất cứ thủ đoạn nào, bất kể sự hổ thẹn hay danh tiếng hay bất cứ thứ gì khác.

Ngay cả khi chúng tôi không thể có một tình yêu đẹp như trong bộ phim tôi đã xem cùng Yuika-senpai hôm nọ, nếu tôi có thể truyền đạt cảm xúc của mình đến người mình yêu và được ở bên họ mãi mãi, tôi không bận tâm nếu nó có bẩn thỉu.

“Hôm nay cũng không có chuyện gì to tát đâu ạ. Khi nào chán ngấy tất cả, em sẽ nói với chị nhé, Senpai... Nếu chị lo lắng đến thế, sớm thôi em sẽ sang nhà chị chơi nhé, Yuika-senpai.”

“Ừ, chị sẽ đợi.”

Cứ thế, chúng tôi tiếp tục cuộc tán gẫu vu vơ thêm một lúc nữa. Đúng như tôi nghĩ, nói chuyện với chị ấy khiến tôi bình tĩnh lại. Tôi đã quên cả thời gian khi trò chuyện với chị, cho đến khi cuối cùng đã đến giờ ăn tối và chị ấy được bố mẹ gọi xuống.

“Xin lỗi nhé, có vẻ đến giờ ăn tối rồi. Nói chuyện với em sau nhé.”

“Vâng. Hẹn gặp lại chị sau...”

Với những lời đó, chị ấy kết thúc cuộc gọi. Dư vị của cuộc trò chuyện vẫn còn vương lại một hồi lâu sau khi chúng tôi gác máy. Đến lúc này tôi không thực sự cần phải xác nhận lại nữa, nhưng hóa ra tôi thực sự yêu Yuika-senpai mất rồi.

Tôi thấy hạnh phúc chỉ bằng việc nghe giọng nói của chị, và tim tôi nảy nhịp. Cảm giác như từng lời nói của chị tan chảy vào lồng ngực tôi vậy. Tôi nghĩ sẽ thật tuyệt vời nếu một ngày nào đó, nụ cười của chị chỉ dành riêng cho tôi. Tuy nhiên, để điều đó trở thành hiện thực, tôi chắc chắn sẽ phải thực hiện nhiều bước đi hơn nữa.

Tôi ôm chặt lấy lồng ngực mình. Tôi sẽ không để bất cứ ai cản đường. Bất kể chuyện gì xảy ra, tôi sẽ chiếm trọn trái tim của Yuika-senpai. Khi đã tìm thấy sự quyết tâm, tôi khẽ thở dài một tiếng nhẹ nhõm.

(NOTE: Xin lỗi mn vì sự chậm trễ này, mình tưởng chap 5 ngắn ntn thì sẽ xong nhanh trong đêm cùng với chap 4 nhưng mà mình lại mắc việc riêng nên sáng nay mới bắt đầu dịch được. Và btw, chúc mn một năm mới an lành!)

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!