Sẽ là thật là dối trá nếu tôi bảo rằng bản thân hoàn toàn không tự cao chút nào.Người ta vẫn thường nói mối tình đầu khi nào cũng sẽ tan vỡ, nhưng tôi lại tin chắc mình là ngoại lệ. Bởi vì tôi đã nghĩ rằng Nagisa cũng có tình cảm với tôi. Ánh mắt chúng tôi thường xuyên bắt gặp nhau, cô ấy hay nắm tay tôi dù biết bản thân mình dở tệ ở khoản tiếp xúc thân thể, và luôn tìm cớ để mỉm cười với tôi. Hay nói theo một cách đơn giản hơn, cách cô ấy nói chuyện và cư xử bên tôi khiến tôi tin rằng tình cảm ấy là thật.
Chính vì vậy, tôi đã thổ lộ tình cảm với cô ấy.
…Thế nhưng—
“Xin lỗi. Tớ không thể hẹn hò với cậu được, Yuika. Tớ thật sự xin lỗi.”
“Hả…?”
Đó chính là ngày tôi bị mối tình đầu của mình — Hanafusa Nagisa — thẳng thừng từ chối.
Và rồi, mối tình đầu ấy đã tan vỡ một cách thảm hại, để lại một mảnh vỡ đâm xuyên thẳng qua trái tim đầy kiêu hãnh của tôi.
Làm ơn.Hãy cười nhạo tôi đi.Thậm chí là tốt hơn nữa, hãy thẳng thừng mắng vào mặt người con gái đáng thương và lạc lối này rằng: hãy tỉnh lại đi.
Nếu có thể làm được như vậy,thì có lẽ… tôi mới đủ sức để bước tiếp.
★
“Bwahahaha!”
"..."
“Tớ cười chết mất! Ahaha! Hehehehehe…”“Y-Yuzuha, cậu đâu cần cười dữ vậy chứ!”
Yuzuha cười đến mức mất kiểm soát. Tôi có thể cảm nhận rõ ràng rằng trái tim mình đang dần chết đi từng giây.
“Nhưng chính cậu là người bảo tớ cứ cười mà, Yuika.”“Thì đúng là vậy! Nhưng mà… dù có thế thì…”“Ừ thì ừ. Nhưng đừng để chuyện này kéo dài quá. Đã một tháng kể từ lúc chuyện đó xảy ra rồi đấy, cậu phải quên đi cái chuyện đó."“Tớ biết! Tớ biết chứ bộ, nhưng…”
Tôi hiểu quá rõ điều đó. Một tháng trước, tôi chạy khắp nơi suốt cả một tuần lễ chỉ để cố quên đi tình cảm dành cho Nagisa, Yuzuha đã đi cùng tôi lúc đó. Kéo cô ấy theo từ chỗ này đến chỗ khác như vậy, giờ mà thừa nhận rằng mình vẫn chưa thể buông bỏ thì chẳng thật thà chút nào.
Nhưng nghĩ lại thì, nếu có thể dễ dàng quên được Nagisa như thế, thì ngay từ đầu nó đã chẳng phải là tình yêu rồi.
“Ừ, ừ. Mối tình đầu không thành thì đau lắm ha. Tớ hiểu mà.”“…Yuzuha, chuyện như vậy đã từng xảy ra với cậu chưa?”“Ờm… chưa? Tớ cũng từng đi hẹn hò, nhưng cuối cùng thì chẳng bao giờ thấy hợp, và lần nào tớ cũng là người chủ động chia tay.”“…”
Tôi không muốn bị thương hại bởi một người có kinh nghiệm dày dặn trong chuyện tình yêu. Tôi thậm chí còn chưa từng được đáp lại, nên những khái niệm như chia tay ai đó hay bị chia tay sau khi đã bắt đầu hẹn hò đều xa lạ với tôi.
Rốt cuộc thì “hẹn hò” là gì? “Yêu” là gì? “Thích” là gì? Xác suất để người mình thích cũng thích lại mình rồi bắt đầu một mối quan hệ là bao nhiêu? Những thứ như vậy chắc chắn chẳng bao giờ được dạy trong giờ toán.
“Nhưng mà này, Yuika, cậu cũng gan thật đấy.”“Hả?”“Cái thời điểm cậu chọn để tỏ tình ấy. Vừa lên năm hai đã tỏ tình? Cậu nghĩ là sẽ không bị từ chối sao?”“Ờm…”“Hơn nữa, sau khi đổi chỗ thì cậu lại ngồi ngay phía sau Nagisa nữa. Chắc là sẽ khó xử lắm nhỉ.”
Đúng như Yuzuha nói, tôi chưa từng nghĩ rằng Nagisa sẽ từ chối mình. Vì vậy nên ngay ngày đầu tiên nhìn thấy tên cô ấy trong danh sách lớp, tôi đã tỏ tình. Và kết quả thì… cũng thấy rồi. Trong cơn tuyệt vọng tột độ, tôi còn buột miệng nói ra câu níu kéo kiểu như: ‘Chúng ta vẫn làm bạn nhé.’
Thành thật mà nói, tôi chẳng biết bây giờ nên nói gì với cô ấy nữa. Chuyện thời tiết, sở thích hay bài vở… đều không thể trở thành một cuộc trò chuyện có ý nghĩa nữa rồi.
“…Tớ không thể chịu nổi nữa rồi”“Không thể chịu nổi cái gì?”“Tớ không thể đối mặt nổi với chuyện này! Yuzuha, đổi chỗ với tớ đi!”“Cũng được thôi, Yuika. Nhưng cậu thật sự muốn thế à?”“…Thôi, không cần đâu.”
Tôi vẫn còn đang níu giữ. Cư xử như một kẻ ngốc vậy. Người ta hay nói rằng vì tình yêu ở độ tuổi này chỉ là thứ tình cảm mới lớn, nên nếu không thành thì tốt nhất là nhanh chóng quên đi và bước đi tiếp. Tôi biết điều đó là đúng. Tôi biết là nên quên đi. Nhưng dù biết là vậy—
Không đời nào những cảm xúc tôi đã ôm ấp từ thời trung học cơ sở lại có thể biến mất chỉ trong vòng một tháng.
Vì thế, tôi cứ kéo lê mối tình này theo mình, ánh mắt vô thức dõi theo tấm lưng ấy trong giờ học. Nhìn mái tóc cô ấy khẽ lay động theo gió, cách cô ấy nhẹ nhàng di chuyển chiếc bút chì kim. Dáng vẻ tự nhiên ấy quyến rũ đến mức tôi không thể rời mắt. Nhưng sâu trong lòng, tôi cũng biết mình trông như mấy kẻ bệnh hoạn.
Giá như tôi có thể thay đổi tất cả chỉ trong chớp mắt.
Ngay khi tôi sắp thở dài một tiếng đầy bực bội, một làn tóc vàng óng ánh khẽ bay vào rìa tầm nhìn.
“Seeenpaaai.”“À, Mimi-chan.”
Mimi-chan gọi tôi từ ngoài cửa lớp, bận trên mình bộ đồng phục mới tinh. Tôi khẽ vẫy tay ra hiệu cho em ấy lại gần. Dường như em ấy chẳng hề cảm thấy bối rối vì đây là lớp của các anh chị lớp trên, Mimi thong thả bước tới.
Rồi… em ngồi thẳng xuống đùi tôi.
“Em hiếm khi tới lớp bọn em lắm. Có chuyện gì sao?”
“À thì… có chuyện này em muốn nhờ chị đó, Senpai.”“Hửm? Cứ nói đi, miễn là trong khả năng của chị!”“Sau khi tan học, chị có thể dẫn em đi tham quan trường được không?”“Tham quan…?”“Vì em vẫn chưa quen với trường lắm, không biết có những phòng nào với có những gì nữa. Nên em nghĩ nếu có chị dẫn đi thì tốt quá.”“Ra vậy. Chị hiểu rồi! Thế thì sau giờ học chị sẽ tới lớp em nhé, Mimi. Em học lớp 3 năm nhất đúng không?”“Vâng! Vậy em sẽ đợi! À, tạm biệt chị nữa nhé, Soramoto-san.”“À… ừ, tạm biệt.”
Mimi-chan đứng dậy rồi khẽ vỗ lên đùi tôi một cái. Như là một chú mèo vậy, tôi đã nghĩ. Tôi quen em ấy từ hồi còn học cấp hai, và em ấy đúng là chẳng thay đổi chút nào. Dù mọi chuyện gần đây đã trở nên vô cùng gượng gạo, nhưng việc em ấy vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt ngưỡng mộ như một người chị khiến tôi rất vui.
“Đó là em gái của Nagisa, đúng không?”“Ừ, Mimi Hanafusa. Năm nay em ấy mới vào trường mình.”“Hmmm. Sao em ấy lại biết tên tớ vậy?”“Chắc vì tớ nói cho em ấy biết?”“Ra thế… tiết lộ thông tin cá nhân của tớ dễ dàng như vậy là trọng tội đấy!”“Vậy phán quyết là?”“Tù chung thân!”“Có hơi nặng tay quá rồi đó!”
Trong lúc tôi còn đang trò chuyện với Yuzuha thì chuông reo lên, mọi người quay lại lớp. Và tất nhiên, tôi lập tức nhìn thấy Nagisa giữa đám đông. Khi tôi đang nhìn cô ấy, ánh mắt của chúng tôi bất chợt chạm nhau. Nếu là trước đây thì tôi đã mỉm cười và vẫy tay với cô ấy—nhưng bây giờ, tôi chỉ có thể vội vã quay đi.
Nagisa khẽ kéo ghế ra rồi ngồi xuống phía trước tôi. Vai cô ấy ở rất gần, vậy mà tôi lại có cảm giác nó xa vời đến mức dù có với tay bao nhiêu cũng không chạm tới được. Cho đến khi tiết học tiếp theo bắt đầu, tôi vẫn không tìm ra nổi một lý do hợp lí để có thể chạm vào vai cô ấy.
★
“Âm thanh của câu lạc bộ nhạc cụ đúng là mang cảm giác ‘sau giờ học’ thật nhỉ?”“Ừm, đúng thật. Trường cấp hai của chị không có, nên nghe cũng thấy mới mẻ ghê.”“Chị bắt đầu nói chuyện như bà già rồi đó, Senpai.”
Mimi-chan nhảy lên phía trước tôi bằng những bước chân nhẹ nhàng, chiếc váy ngắn cũng khẽ lay động theo. Váy của em ấy ngắn hơn váy tôi khá nhiều—như thể là một minh chứng rõ ràng cho sự trẻ trung của em ấy. Chúng tôi chỉ hơn kém nhau một tuổi, vậy mà khoảng cách giữa năm nhất và năm hai lại có thể rõ ràng đến bất ngờ.
Màu cà vạt của chúng tôi cũng khác nhau. Nhưng không chỉ là những thứ nhìn thấy được… còn rất nhiều thứ khác nữa. Tôi đã cảm thấy như vậy từ năm ngoái rồi.
“Nhưng mà này—trung học là lúc được sống thật với bản thân mà nhỉ! Nội quy thì siêu thoáng, nhuộm tóc thoải mái! Đúng là thiên đường!”“Ừm… chị thấy màu tóc của em rất đẹp.”“Hả? Chị thật sự nghĩ vậy à? Em cũng thích lắm. Chứ tóc đen nhìn cứ nghiêm túc với cứng nhắc thế nào ấy, đúng không?”“Ờ… chắc vậy?”
Tôi quen em ấy đã hơn hai năm, và từ trước đến nay Mimi-chan luôn là kiểu người thích phá vỡ khuôn mẫu. Khao khát chống đối xã hội… có lẽ đó chính là đặc quyền của tuổi trẻ? Tôi cũng không rõ nữa.
“Em cũng thích tóc của chị lắm, Senpai. Cái kiểu tóc tự nhiên ấy.”“Nhưng so với màu tóc của em và Nagisa thì tóc chị hơi nhạt nhẽo.”“Chị thật sự nghĩ vậy sao? Em lại thích nó lắm đó!”
Khác với hai người họ, tóc tôi có màu nâu sẫm. Dù vậy, tôi thích nó đủ nhiều để không muốn nhuộm sang màu khác.
Bởi vì trước đây, Nagisa đã từng khen màu tóc này.
…Giờ nghĩ như vậy lại thấy buồn buồn sao ấy.
Khi chúng tôi đi vòng quanh khuôn viên trường, Mimi-chan trông rất vui. Tôi cũng chẳng am hiểu trường mình đến mức có thể cho em ấy một buổi tham quan trọn vẹn, vậy mà em ấy vẫn mỉm cười đầy thích thú khi tôi dẫn đi khắp nơi. Chỉ cần nhìn thấy nụ cười ấy thôi, lòng tôi đã nhẹ nhõm đi đôi chút.
Một nụ cười trong sáng đúng là có thể chữa lành trái tim con người ta—ít nhất là với đối với mấy trái tim vỡ nát của các cô gái. Cảm thấy tinh thần mình đang dâng lên từng chút một, tôi bước lên phía trước với vẻ tự tin hơn.
“Đại khái là vậy đó! Mấy chỗ còn lại chắc em sẽ quen dần thôi.”“Vâng. Cảm ơn chị rất nhiều, senpai. Thật sự giúp ích lắm.”
Sau khi tham quan ngắn gọn các cơ sở trong trường, tôi đưa em ấy ra cổng. Mimi-chan vẫn trông rất vui vẻ. Dù trước đây chúng tôi cũng từng đi chơi vài lần, nhưng dạo gần đây em ấy bận ôn thi nên hiếm khi có cơ hội ở riêng với nhau.
Có phải vì thế mà nụ cười của em ấy trông rạng rỡ hơn trước không? Ánh sáng lấp lánh trong biểu cảm ấy khiến tôi nhớ đến Nagisa. Là vì họ nhuộm tóc cùng màu sao? Hay là vì nụ cười của em ấy mang nét ngây thơ hơn trước? Tôi cũng không chắc.
Tôi khẽ lắc đầu. Dù đã bị Nagisa từ chối thậm tệ đến đâu, việc coi Mimi-chan như Nagisa là một điều sai trái—không chỉ với tư cách tiền bối, mà còn với tư cách là một con người. Cho dù khuôn mặt của hai người có giống nhau đến mức nào đi nữa.
“Vậy mình về thôi nhé? Chị đưa em về.”“…Không.”
Mimi-chan lắc đầu, khiến tôi nghiêng đầu khó hiểu.
“Lâu rồi bọn mình mới có thời gian ở bên nhau, nên… mình đi chơi thêm một chút trước khi về được không? Em đã mong chờ cảm giác được vui vẻ trên đường về sau giờ học lắm.”“Hehe, vậy à? Thế thì đi chơi một chút nhé!”“Ừ! Đi thôi nào! Thời gian không chờ ai đâu!”“Này, chậm lại thôi, Mimi-chan!”“Là chị chậm đó, Senpai!”
Em ấy nhanh chóng chạy vụt qua cổng trường.
Dù ở trong hay ngoài trường, Mimi-chan vẫn luôn là chính mình. Điều đó có lẽ là hiển nhiên, nhưng vẫn khiến tôi nhận ra rằng em ấy chưa từng thay đổi. Tôi vội vàng đuổi theo.
Ngay lúc đó, một cơn gió bất ngờ thổi qua, khẽ làm rối mái tóc tôi. Như bị làn gió ấy dẫn lối, tôi quay đầu nhìn lại phía trường học.
Nagisa… vẫn còn ở đó sao? Cô ấy thường ở lại thư viện để học, nhưng tôi không biết là vào ngày nào. Dù vậy, ánh mắt tôi vẫn vô thức hướng về ô cửa sổ ở tầng nơi thư viện nằm ở. Lúc tôi dẫn Mimi-chan đi tham quan thì Nagisa không có ở đó, nhưng bây giờ thì sao…?
“…Senpai.”
Khi nghe thấy giọng em ấy, tôi cảm nhận được một lực kéo nơi bàn tay. Bình thản như mặt biển lặng, đôi mắt ấy phản chiếu hình ảnh của bản thân tôi.
“Chị chậm quá! Nếu cần thì em sẽ kéo chị đi luôn đó.”“Em không thấy mình hơi mạnh bạo sao…?”“Nếu em không làm vậy thì chị sẽ cứ đứng ngẩn ra đó mãi thôi, đúng không Senpai? Hay là chị là mèo nuôi trong nhà, mất hết bản năng rồi?”“Không phải thế…”
Em ấy trông chủ động hơn trước rất nhiều. Nhưng—tôi cũng không phản đối. Tôi nhẹ nhàng nắm lấy tay em ấy, siết chặt. Em cũng siết tay tôi lại, không kém phần mạnh mẽ.
Không hiểu vì sao, chỉ riêng cử chỉ ấy thôi cũng đủ khiến tôi cảm thấy hạnh phúc. Tay trong tay, tôi để mặc cho em ấy kéo mình đi.
Và trước khi tôi kịp nhận ra, những suy nghĩ về thư viện đã hoàn toàn biến mất khỏi tâm trí.
( Note từ con simp Yachiyo: Ù ôi, hai bé này tình cảm vcl, đặc biệt là đoạn cuối, ngồi dịch mà quắn quéo hết cả lên. Không về với nhau thì hơi tiếc. Nói thật, sốp cũng chưa đọc hết nữa nên là cũng không thể spoil j nhiều =))))), mình cứ từ từ, vừa đọc vừa dịch thoi)
0 Bình luận