"Phù... Đại hiệp, đa tạ ngài."
"Có gì đâu. Giúp đỡ lẫn nhau cả thôi. Trong cái thời buổi hoang tàn này, dẫu chỉ có mấy người chúng ta thì cũng phải đoàn kết lại chứ."
Một nam nhân với khuôn mặt nhợt nhạt, tối sầm vừa húp trọn bát cháo.
Đôi bàn tay gầy gò, da bọc xương của gã run rẩy bần bật.
Nam nhân ban nãy đưa cháo đảo mắt nhìn đồng bọn của mình, rồi lại ái ngại nhìn người đối diện.
"Chậc chậc... Rốt cuộc là đã nhịn đói bao lâu rồi thế này? Ngài cứ ăn từ từ thôi. Kẻo nghẹn rồi lại nôn ra hết bây giờ."
Thế nhưng, kẻ đang húp cháo dường như chẳng còn tâm trí đâu mà lọt tai lời khuyên ấy.
Gã nuốt ngấu nghiến chút cháo ít ỏi còn sót lại.
"Đa tạ... thực sự đa tạ... đại hiệp..."
"Được rồi. Ngài tên gì?"
"Tại hạ, tại hạ là Toàn Kiệt[note92641]."
"Còn ta, ngài cứ gọi là Phác Gia Trưởng[note92642] là được."
"Phác đại nhân, tại hạ nợ ngài một mạng."
Toàn Kiệt nhìn Phác Gia Trưởng, dè dặt lên tiếng hỏi:
"Cơ... cơ mà... chư vị đây là thương nhân sao? Nhìn... nhìn xe ngựa thì có vẻ là vậy..."
"Trông giống vậy, cớ sao ngài lại còn phải hỏi?"
"Tại hạ thấy bên hông chư vị... ai nấy đều giắt kiếm..."
Phác Gia Trưởng bật cười trần tình:
"Tứ Xuyên lúc này loạn lạc hơn bao giờ hết, biết làm sao được. Cũng chỉ để làm vật trang trí thôi."
"À... ra, ra là vậy."
"Phải rồi, thế Toàn Kiệt lão đệ cớ làm sao lại nông nỗi này, nằm gục giữa đường giữa sá thế kia?"
"..."
Toàn Kiệt im lặng không đáp. Phác Gia Trưởng quay sang nhìn quanh đám đồng bọn.
Lão cất lời, cốt chỉ để làm Toàn Kiệt bớt đi phần nào căng thẳng.
"...Đừng cảnh giác quá như thế. Bọn ta cũng cùng chung cảnh ngộ cả thôi. Giữa cái thời khắc nhiễu nhương này, chẳng phải chúng ta nên tin tưởng nhau sao? Bọn ta đây cũng vì Thành Đô hiện giờ quá mức nguy hiểm nên mới đành phải bỏ chạy đây."
Dẫu vậy, đối phương vẫn nín thinh. Phác Gia Trưởng buông một tiếng thở dài, rồi cất giọng ấm áp hỏi:
"...Thế lão đệ còn người nhà không?"
Toàn Kiệt gật đầu. Nhắc đến gia đình, đôi mắt vốn đờ đẫn của gã dường như từ từ lấy lại chút sức sống.
Ánh mắt sáng lên, lộ ra một khuôn mặt trông cũng còn khá non nớt.
Chắc gã mới độ đôi mươi thôi nhỉ? Ở cái độ tuổi này mà phải gục ngã giữa đường thì quả là quá trẻ.
Toàn Kiệt ứa nước mắt, nghẹn ngào nói:
"...Mẫu thân tại hạ đang thui thủi một mình ở Thiểm Tây."
"Lão đệ đang trên đường đến Thiểm Tây sao?"
Toàn Kiệt lại gật đầu.
"Tại hạ chỉ... tại hạ chỉ muốn cố gắng sống cho đàng hoàng. Nỗ lực vươn lên, làm nên sự nghiệp, rồi ngẩng cao đầu trở về bên mẫu thân, để bà cả đời này không phải động tay vào việc nặng nhọc nữa. Thế nhưng... thế nhưng ở Thành Đô này mọi chuyện lại đổ vỡ hết cả, nên đành..."
"...Được rồi, đoạn sau không cần nói nữa đâu. Bọn ta cũng hiểu cả, vì ai cũng chung hoàn cảnh mà."
Phác Gia Trưởng cũng gật gù, nhớ về gia đình mình. Đồng thời, nghe qua câu chuyện của chàng thanh niên trẻ tuổi này, lòng lão cũng trĩu nặng phần nào.
Toàn Kiệt nước mắt lưng tròng, nghẹn ngào:
"Cái... cái ân tình này, tại hạ biết lấy gì báo đáp đây...!!"
"Thôi được rồi. Bọn ta thực lòng... thực lòng chỉ muốn tích chút công đức thôi."
Sau đó, Phác Gia Trưởng quay sang đám đồng bọn dặn dò:
"Chúng ta cứ tạm thời chiếu cố cậu ta đi."
Họ cũng niềm nở đáp lời:
"Phải vậy chứ. Cùng nhau giúp một người con hiếu thảo trở về quê nhà nào."
Thấy Toàn Kiệt rơi lệ, một phụ nữ trạc tuổi trung niên bước tới, nhẹ nhàng vỗ lưng an ủi gã.
Rồi bà ta dìu Toàn Kiệt – người lúc này đang rã rời cần nghỉ ngơi gấp – về phía góc giường đã dọn sẵn.
Thời gian trôi qua đã bao lâu rồi nhỉ?
"Ngủ rồi sao?"
"...Vừa ngả lưng xuống là thiếp đi như ngất luôn rồi." Người phụ nữ ban nãy dìu Toàn Kiệt vào, nhẹ giọng đáp.
Phác Gia Trưởng lại chép miệng tiếc rẻ.
"...Tội nghiệp thật, tội nghiệp."
Rồi lão rảo mắt quanh nhóm người, dặn dò:
"Thôi, chuyện đó gác lại đã. Ngày mai đường còn dài, giờ chúng ta cũng nên nghỉ ngơ..."
Và đúng ngay khoảnh khắc ấy, thời gian dường như ngừng đọng.
Không một ai nhúc nhích. Không một ai có thể cử động.
"..."
"..."
Giống hệt cái cảm giác khi vô tình chạm mặt mãnh hổ mắt rực sáng giữa chốn thâm sơn cùng cốc.
Biết rõ mình đã lọt vào tầm ngắm của nó. Thế nhưng, trong đầu lại lóe lên một ý nghĩ ngu xuẩn... rằng cứ đứng bất động thì may ra nó sẽ không nhận ra mình chăng...
'Hức... hức...'
Phác Gia Trưởng cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại. Quả đúng như lời đồn.
Một tiếng khóc thút thít vang lên tĩnh lặng. Nhưng so với những gì lời đồn mô tả, nó còn mang lại thứ cảm giác sởn gai ốc gấp trăm ngàn lần.
Phác Gia Trưởng nuốt nước bọt cái ực. Lão phải giữ cho đầu óc tỉnh táo mới được.
Nếu không, tất thảy những người có mặt ở đây chắc chắn sẽ phải đón nhận một cái chết cực kỳ thê thảm.
Một nữ nhân với bước chân chậm rãi, nhẹ bẫng lướt tới.
Dẫu ả ta đã tiến vào phạm vi nguy hiểm, Phác Gia Trưởng cùng đồng bọn vẫn đứng trân trân, không thể làm gì.
Tuy chẳng có lấy một ai hé nửa lời, nhưng nữ nhân ấy đã thản nhiên dừng bước ngay trước mặt Phác Gia Trưởng, như thể ả đã tường tận lão chính là kẻ đứng đầu nhóm người này.
Ả ngừng khóc, cất tiếng thì thầm:
'...Kiếm Liệp.'
Phác Gia Trưởng tuyệt đối không dám ngước lên nhìn thẳng vào mắt ả.
Bởi lẽ giang hồ đồn đại rằng, bất cứ ai dám chạm mắt ả đều sẽ bị khoét lõm cả đôi tròng.
Nhưng có lẽ đó cũng chẳng phải sự thật.
Bởi làm gì có kẻ nào nhìn thấy ả mà còn toàn mạng trở về đâu.
Phác Gia Trưởng run rẩy đáp:
"Ki... Kiếm Liệp nghe nói... đã, đã tiến về phía Thành Đô rồi."
"...Không có ở đó."
Phác Gia Trưởng bắt đầu nghi ngờ chính bản thân mình trước nỗi sợ hãi tột cùng.
Nhưng lão phải tỉnh táo lại.
Chắc chắn là nữ nhân này đã nhầm.
Bởi lẽ...
"...Đó là... tin tức ta mới nghe được hôm nay. Ki... Kiếm Liệp đã đi Thành Đô rồi. Hắn đến đó để trợ giúp Bạch Xà Hiền... nhằm tiêu diệt Tứ Xuyên Đường Gia."
Mồ hôi lạnh vã ra, tuôn ròng ròng dọc theo gò má lão.
Phác Gia Trưởng khẽ đảo mắt.
Lão nhìn thấy bàn tay của đối phương. Bàn tay ả cuộn chặt lấy chuôi kiếm, máu tươi đã khô cứng, bám chặt lấy cả hai.
"...Ngươi đã thấy hắn?"
Thanh Nguyệt cất lời hỏi. Phác Gia Trưởng hé miệng rồi lại ngậm chặt. Cổ họng lão đắng ngắt, chẳng thể rặn ra nổi một từ.
"...Phiền phức thật đấy. Cái bộ dạng này của ta... không thể để ai nhìn thấy được."
Hai hàng nước mắt tuôn rơi trên khuôn mặt Phác Gia Trưởng.
Lão chắp tay, khẩn thiết van xin:
"Ta, ta còn có gia đình. Hai đứa con gái nhỏ dại vẫn đang ngóng chờ ta trở về. Ta thề có trời đất, ta đã rửa tay gác kiếm, đang trên đường hồi hương rồi. Chỉ... chỉ xin cô nương tha mạng lần này..."
"..."
"Ta, ta đã bắt đầu sống lương thiện rồi mà!! Nếu... nếu thấy chưa đủ, ta... ta nguyện xuất gia quy y cửa Phật...! Cầu xin cô nương, xin giữ lại cho ta cái mạng này—"
Thế nhưng, Thanh Nguyệt hoàn toàn phớt lờ những lời cầu xin ấy, ả lạnh lẽo gằn giọng:
"—Ngươi... đang che giấu thuộc hạ của Kiếm Liệp đúng không."
Phác Gia Trưởng nuốt nước bọt.
Lần này thì to chuyện thật rồi. Không ngờ gã kia lại là thuộc hạ của Kiếm Liệp...
Mà khoan đã, dù trước đó gã có phải là thuộc hạ của hắn hay không thì ngay giây phút này, điều đó cũng đã trở thành sự thật rồi.
Phác Gia Trưởng thều thào đáp:
"...Ta thực sự... thực sự không biết. Nếu... nếu mà biết, đời nào ta lại chứa chấp c—"
"—Ở đâu?"
Phác Gia Trưởng ngập ngừng, lướt qua trong đầu khuôn mặt hãy còn non nớt của Toàn Kiệt. Lão cũng nhớ đến người mẹ già mà gã từng nhắc tới.
Nhưng đứng trước nỗi kinh hoàng tột độ, cơ thể lão lại ngoan ngoãn tuân lệnh ả.
Phác Gia Trưởng run rẩy chỉ tay về phía nơi Toàn Kiệt đang nằm nghỉ.
Thân ảnh Thanh Nguyệt chầm chậm di chuyển về hướng đó.
Và rồi chẳng bao lâu sau...
'Hự! Á á!! Kh, không!! Về... về Thành Đô...!!! Hắn đi Thành Đô rồi!!! Hức! Làm sao mà tìm được... aaaaaa!!!'
Tiếng gào thét thảm thiết của một sinh mạng đang bị chém giết dã man xé toạc bầu không gian tĩnh mịch.
Ngay cả khi tiếng thét xé ruột xé gan kia đã tắt lịm, những âm thanh chém xẻ điên cuồng vẫn vang lên không dứt, như thể ả đang cố trút sạch mọi phẫn nộ trong lòng.
Rồi một con thú hoang nặc mùi máu tanh, hơi thở hồng hộc, đứt quãng, dần dần tiến lại gần.
Cùng lúc đó, Phác Gia Trưởng cay đắng nhận ra.
Ngay từ đầu, ả vốn dĩ đã chẳng hề có ý định buông tha cho họ.
—Bịch!!
Phác Gia Trưởng sụp gối, ngước mắt lên nhìn Thanh Nguyệt.
Bất chợt, hơi thở lão như ngừng lại trước dung nhan mỹ lệ đến khó tin của nữ nhân ấy.
Kẻ từng gieo rắc nỗi kinh hoàng tột độ cho cả Ma Giáo lẫn Hắc Đạo lại sở hữu nhan sắc tuyệt trần nhường này sao?
Dẫu có mang danh xưng Thiên Niên Hoa đi chăng nữa, thì cớ sao một nữ nhân kiều diễm đến vậy lại có thể mù quáng vì thù hận?
Một tỳ kheo ni mang dung mạo khuynh nước khuynh thành thế này lại trót vương vấn hình bóng một nam nhân ư?
Thế nhưng, bản năng sinh tồn mãnh liệt đã gạt phăng mọi suy nghĩ trong đầu lão.
Lão hét lớn:
"Ngài ấy vẫn còn sống!!!"
Thanh kiếm của Thanh Nguyệt khựng lại giữa không trung.
"...Nam, Nam Cung Gia Chủ. Có... có phải vì Nam Cung Gia Chủ nên cô nương mới làm vậy không? Ta, ta nghe nói ngài ấy vẫn còn sống."
"..."
"Ta xin thề có trời đất chứng giám, có không ít kẻ đã tận mắt nhìn thấy Nam Cung Gia Chủ...!! Có kẻ còn quả quyết đã thấy Nam Cung Gia Chủ bước vào Thành Đô bốn ngày trước nữa!!"
"...Dối trá."
"Ta xin thề trước thiên địa thần linh. Nghe nói ngài ấy vẫn còn sống. Thật đấy...! Thực sự ta đã nghe thấy thế!! Ti... tiểu thư. À, không... sư cô!! Chuyện hôm nay, dẫu có chết ta cũng cắn răng mang xuống mồ, tuyệt đối không hé răng nửa lời. X... xin sư cô hãy tha mạng cho bọn ta, rồi hãy mau chóng đến Thành Đô đi. Kiếm Liệp cũng đang ở đó...!! Nam, Nam Cung Gia Chủ không phải cũng đang ở đó sao?"
"...Một mình?"
"Dạ?"
"Nam Cung Gia Chủ... chỉ có một mình thôi sao?"
Phác Gia Trưởng lúng túng, nhất thời không biết phải trả lời ra sao.
Đó cũng là lúc trong đôi mắt Thanh Nguyệt dâng lên một dòng cảm xúc đan xen, rối bời.
Vừa ánh lên tia hy vọng mỏng manh, lại vừa chất chứa sự bàng hoàng, bối rối và cả ngọn lửa phẫn nộ sục sôi.
"Nói rằng ngài ấy... một mình sống sót sao?"
"À... chuyện, chuyện đó..."
Thế nhưng, Thanh Nguyệt đã vội quay ngoắt mặt đi.
—Vút...
Giây tiếp theo, Phác Gia Trưởng đã không còn thấy bóng dáng Thanh Nguyệt đâu nữa.
Lão đứng chôn chân tại chỗ một lúc lâu.
Sự tĩnh lặng đến đáng sợ bao trùm lấy không gian. Giống như thể ngay từ lúc bắt đầu, ả chưa từng tồn tại ở đó.
"Khà... khà..."
Cảm giác kỳ quái này... chẳng khác nào vừa bị ma trêu quỷ hờn.
Phải chăng Đức Phật từ bi đã rủ lòng thương xót, cứu vớt cái mạng quèn của lão?
Phác Gia Trưởng thầm thề, từ nay về sau sẽ quy y cửa Phật.
*****
Nam Cung Nhiên từ từ mở mắt, cơ thể tràn ngập cảm giác êm ái, nhẹ nhõm.
Đập vào mắt cô là một trần nhà hoàn toàn xa lạ.
Gần một tháng trời nay, cô chỉ làm bạn với màn trời chiếu đất.
Sự thoải mái và tĩnh tại này quả thực là một cảm giác đã lâu lắm rồi cô mới được tận hưởng lại.
Dẫu đã đặt chân đến Thành Đô, nỗi trăn trở về Hàn Thụy Trấn vẫn cứ bám riết, khiến cô trằn trọc thâu đêm suốt sáng.
Thế nên, cái cảm giác hiện tại mới kỳ lạ làm sao. Đã bao lâu rồi cô mới được thả lỏng đến mức này?
Chợt, Nam Cung Nhiên nhận ra mình đang không mặc mảnh vải che thân.
Lớp băng quấn quanh ngực đã biến mất. Thắt lưng, khăn trùm đầu, cho đến y phục bên dưới... tất cả đều không cánh mà bay.
Cô đang nằm đó, trần trụi, trong hình hài nguyên bản từ thuở lọt lòng.
Dưới hình hài của một nữ nhân - thân phận mà cả đời này cô luôn chối bỏ.
Nam Cung Nhiên đưa mắt nhìn xuống cơ thể mình. Những đường cong mềm mại dần hiện rõ.
"..."
Có chút ngượng ngùng, nhưng cô chẳng lạ gì lý do đưa đẩy mình đến cơ sự này.
Đến nước này rồi, cô cũng chẳng còn hơi sức đâu mà ngạc nhiên nữa.
Cô khẽ quay đầu lại.
"Khò... phì..."
Một nam nhân đang há hốc mồm, ngủ say sưa một cách vô tư lự đập vào mắt cô.
Hàn Thụy Trấn đang ôm chặt lấy Nam Cung Nhiên.
Còn cô thì cũng ngoan ngoãn tựa đầu lên cánh tay hắn.
Đôi chân hai người vẫn quấn lấy nhau đầy ám muội.
Tự nhìn lại, cô cũng thấy cái tư thế này thực sự quá đỗi suồng sã, dâm đãng.
Có cảm giác như đêm qua, cả hai đã vượt qua một ranh giới cấm kỵ nào đó, không thể vãn hồi.
"..."
Thật kỳ quặc.
Chẳng lẽ nam nữ trên đời này, cứ thế sống chung và làm những chuyện... chuyện thế này sao?
Cái chuyện dâm đãng, trần trụi thế này á?
Làm xong rồi, lại mang cái vẻ mặt bình thản, vô tư, vui vẻ cười nói với những người khác sao?
Đêm qua, cô đã thực sự trở thành một nữ nhân thực thụ. Hàn Thụy Trấn đã tự tay ấn định điều đó.
Nhưng sự thay đổi chóng vánh này... cô vẫn chưa tài nào làm quen nổi.
Đến giờ, cô vẫn không dám tin là mình thực sự đã làm cái chuyện tày đình đó.
Tất cả là tại tên Hàn Thụy Trấn này.
"..."
Nam Cung Nhiên chăm chú nhìn Hàn Thụy Trấn.
Không hẳn là trong lòng cô không còn chút lấn cấn nào về hắn. Sự tủi thân và cảm giác bị phản bội vẫn lảng vảng đâu đây.
Nhưng điều đó không đủ lớn để đẩy cô đến những hành động bột phát, cực đoan ngay lúc này.
Đúng hơn là vì hắn đang say giấc, nên Nam Cung Nhiên mới có thể buông bỏ lớp "vỏ bọc" thường ngày để đối diện với chính mình một cách chân thật nhất.
Từ đó, cô có thể đưa ra quyết định cho những bước đi tiếp theo.
"..."
Và kết luận cô rút ra là... 'Cứ giữ nguyên thế này thêm một lát nữa đi'.
Dẫu lúc này vẫn còn hậm hực hắn, nhưng tình cảm cô dành cho hắn lại sâu đậm hơn gấp bội.
Muốn hận hắn đến chết đi sống lại, nhưng sự hiện diện của hắn lại quá đỗi quan trọng.
Hắn vừa là thần y, đã dùng phương thuốc đắng ngắt để chữa trị Tâm Ma cho cô.
Vừa là vị ân nhân đã chìa tay ra níu giữ lúc cô đang muốn buông xuôi tất cả.
...Và hơn hết thảy, hắn là người tri kỷ duy nhất đã thay thế cho mọi thứ trên đời này.
Dẫu hắn có lừa dối cô, cô cũng dần chấp nhận một sự thật rằng, chẳng có hành động nào của hắn mang dã tâm ác ý cả.
Ngay từ cái cách hắn xuất hiện ở đây cũng đã minh chứng cho điều đó. Hay cái việc hắn không bắt cô uống Tán Công Độc cũng thế.
Đêm qua, Hàn Thụy Trấn thực sự đã đánh cược cả tính mạng mình.
Lời hắn nói, 'Nếu hận ta đến vậy, thì cứ giết ta đi' là hoàn toàn nghiêm túc.
Trước sự liều lĩnh và khí phách ấy, Nam Cung Nhiên đành phải đầu hàng.
Cô cay đắng thừa nhận một sự thật rằng, bản thân không thể nào ra tay hạ sát hắn.
Nhưng đồng thời, cô cũng chẳng hiểu nổi, cớ sao hắn lại có thể vô tư lự đến mức này?
Trong đầu hắn không hề mảy may lóe lên ý định bỏ trốn sao? Không nhúm lên chút khao khát muốn quay mặt đi làm lơ sao?
"..."
Nhưng nghĩ theo một hướng khác, sự kề vai sát cánh của hắn lại mang đến cho cô một cảm giác an lòng kỳ lạ.
Vì hắn vẫn ở lại bên cô, nên những gì diễn ra đêm qua mang đến cảm giác của một cuộc ân ái mặn nồng, đong đầy tình cảm, chứ không phải sự cay đắng của một kẻ bị lợi dụng như công cụ để thỏa mãn nhục dục.
Nam Cung Nhiên chầm chậm tua lại những ký ức về đêm cuồng hoan ấy.
Cái viễn cảnh những vùng cấm địa của nam nữ giao hòa với nhau một cách mãnh liệt, trần trụi.
Đêm qua, cô đã bị khuất phục hoàn toàn.
Nếu dùng lời của Hàn Thụy Trấn thì... cô đã bị ăn sạch sẽ, không còn sót lại mảnh vụn nào.
"...Ưm..."
...Thế nhưng, tại sao càng hồi tưởng, cô lại càng cảm thấy sởn gai ốc thế này?
Tại sao ký ức ùa về không mang theo sự ghê tởm, mà lại là một luồng khoái cảm râm ran, kích thích?
Giống như dư vị của một món ăn cay xé lưỡi, sự đau đớn và xót xa đã sớm lùi vào quá khứ, nhường chỗ cho cơn chấn động mãnh liệt từ trải nghiệm kích thích ấy cứ mãi quanh quẩn trong tâm trí.
—Chụt.
Ngay lúc đó, Hàn Thụy Trấn bất ngờ cựa mình, rồi khẽ đặt một nụ hôn lên trán Nam Cung Nhiên.
"Ưm...!"
Đòn tấn công bất ngờ ấy khiến Nam Cung Nhiên giật thót, khuôn mặt cô lập tức đỏ bừng như gấc chín.
"Đừng... đừng có làm thế."
Cô đẩy miệng Hàn Thụy Trấn ra. Nhận ra hắn đã tỉnh giấc, lý trí cô mới vội vàng quay về.
Nhưng sâu thẳm bên trong, việc hắn vẫn tiếp tục dành cho cô những cử chỉ thân mật ngay lúc này lại khiến cô thở phào nhẹ nhõm.
"Sao lại không được. Trông sướng rơn lên rồi mà còn bày đặt."
"...Ghét lắm. Trông kinh tởm chết đi được."
Vấn đề rắc rối nhất ở đây là cô cảm nhận được sự chân thành của hắn.
Tuy đã dối gạt cô suốt thời gian qua, nhưng tình cảm hắn dành cho cô là hoàn toàn chân thật.
Giống hệt như cách cô che giấu đi thân phận nữ nhi của mình, nhưng tình cảm ẩn giấu sâu thẳm bên dưới lớp vỏ bọc ấy lại là thứ tình cảm chân thành, thuần khiết nhất...
Nam Cung Nhiên bật dậy khỏi giường.
Cô thu mình lại, vội vã chạy lạch bạch về phía đống quần áo vứt lăn lóc trên sàn.
Hàn Thụy Trấn nhìn theo, buông lời trêu ghẹo:
"Thấy hết sạch rồi, còn che che giấu giấu cái gì nữa?"
"Câm... câm miệng."
Cô cuống cuồng vơ lấy quần áo mặc vào người.
Thế nhưng, ánh mắt cô lại sững lại trước vài món đồ.
Chiếc thắt lưng, tấm khăn trùm đầu. Và cuộn băng gạc bó ngực.
"..."
"..."
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng. Hàn Thụy Trấn im lặng, chờ đợi xem Nam Cung Nhiên sẽ quyết định ra sao.
"...Đừng nói với ta là sau khi bị ăn sạch sẽ, thảm hại đến vậy rồi mà cô nương vẫn còn ngoan cố muốn giả trai tiếp đấy nhé."
"Ưm...!"
Cô cáu kỉnh trừng mắt nhìn Hàn Thụy Trấn.
"...Sao? Ngươi có ý kiến gì à?"
"..."
Có hàng tá điều muốn nói, nhưng thực ra, trong đầu cô lúc này chỉ quẩn quanh duy nhất một câu hỏi.
Một thắc mắc đã đeo bám cô ngay từ khoảnh khắc mở mắt thức dậy.
Nếu nhớ không nhầm thì... chỉ có mình cô là được nếm trải cảm giác thăng hoa tột đỉnh đêm qua.
Hàn Thụy Trấn thì không.
Sống dưới vỏ bọc nam nhân bao lâu nay, cô đã phải nghe không biết bao nhiêu lời tục tĩu, thô thiển.
Dẫu toàn là những thứ rác rưởi chướng tai gai mắt, nhưng cũng chính vì thế mà chúng lại in hằn sâu sắc trong tâm trí Nam Cung Nhiên.
'Biết loại nữ nhân nào tuyệt đối không được rớ vào không?
Loại phụ nữ cứng đơ như khúc gỗ ấy!
Cứ nằm im thin thít như xác chết, chẳng phản ứng gì, làm ta cũng đách biết mình đang làm cái quái gì nữa! Nhưng biết loại nào còn thảm họa hơn không?
...Là cái ngữ nữ nhân tự mình sướng xong rồi lăn quay ra ngủ, mặc xác thằng đàn ông kế bên đấy.
Hiểu không hả?'
Nam Cung Nhiên sực nhớ ra đêm qua mình đã ngất lịm đi như thế nào.
"Nếu sợ thì ta sẽ đi cùng, ném quách cái mớ băng gạc với thắt lưng đó đi."
Giọng Hàn Thụy Trấn vang lên đầy ấm áp.
"..."
Nhưng vấn đề không phải ở chỗ đó.
Vấn đề ở đây là...
"...Có sướng không?"
"Hả?"
"..."
"Nói to lên xem nào."
Nam Cung Nhiên đứng chết trân, đờ đẫn như kẻ mất hồn.
Ngôn từ cứ kẹt cứng ở cổ họng, chẳng thể nào thoát ra nổi.
...Chỉ là một câu hỏi cỏn con, rằng hắn có thấy thỏa mãn hay không thôi mà.
Mà thực ra, cô cũng đã tự lường trước được câu trả lời rồi.
Làm sao mà sướng cho nổi, khi chuyện vẫn chưa đi đến hồi kết cơ chứ.
Một cảm giác kỳ lạ, khó tả cuộn trào trong lòng Nam Cung Nhiên.
Việc hắn không được thỏa mãn khiến cô vô cùng day dứt.
Cảm thấy bản thân mình chẳng có chút sức hút nào, tự ti đến khổ sở.
Cảm thấy ghê tởm chính mình, cứ như thể bản thân đã biến thành một ả nữ nhân ích kỷ, tệ hại và hèn nhát nhất trần đời.
Nếu người đêm qua là Thanh Nguyệt hay Đường Tố Lan, liệu hắn có được mãn nguyện không?
"...Ưm."
Nam Cung Nhiên rũ bỏ cái mớ suy nghĩ tự hạ thấp bản thân mình xuống.
"Thôi, dẹp đi!"
Cô đỏ mặt tía tai, quay ngoắt người đi.
"Ê, ta đã bảo chuyện hôm nay phải giữ bí m—"
—Rầm!
Cô bước thẳng ra khỏi cửa, vứt bỏ luôn lớp băng gạc bó ngực vốn dĩ phải quấn chặt lấy mình.
Trước mắt, cứ phải tránh xa cái tên khốn kiếp đáng hận này một khoảng đã.
"...Chết tiệt...!"
Cùng lúc đó, trong đầu cô lại nảy ra một suy nghĩ khác.
Kiểu gì... thì cũng sẽ có lần sau thôi.
Giống như cái cách hắn cưỡng ép cô hôm nay, dẫu cô có phản kháng, có cự tuyệt, thì hắn vẫn sẽ làm tới bến cho xem.
Giống như cái cách cô học làm nam nhân từ Hàn Thụy Trấn, thì Hàn Thụy Trấn cũng đã học cách thấu hiểu nữ nhân thông qua cô.
Nói trắng ra, chẳng phải giờ hai người đã trở thành tình nhân của nhau rồi sao?
Dẫu con đường đi đến ngày hôm nay có phần gập ghềnh, nhưng cô cảm giác như mình đang đứng ở vạch xuất phát của một chặng đường mới.
Bất chợt, một ý nghĩ lóe lên trong đầu Nam Cung Nhiên.
"..."
...Liệu có nên đến tạ lỗi với Đường Tố Lan và Thanh Nguyệt không nhỉ?
Bây giờ gạo đã nấu thành cơm rồi, có nên mở lời xin họ nhường hắn lại cho mình không?
Mọi chuyện đã đi đến nước này rồi, còn cách nào khác đâu.
Nam nữ thụ thụ bất thân, nay đã hòa quyện vào nhau rồi thì coi như xong đời...
Thêm nữa, biết đâu mối quan hệ giữa hắn và hai người kia lại chẳng hề sâu đậm như cô vẫn tưởng tượng.
Bởi vì, nhìn cái kiểu của hắn thì với Đường Tố Lan, chắc cũng chỉ dừng lại ở mức chạm môi thôi...
...Còn Thanh Nguyệt sư cô thì, ôi dào. Là người xuất gia cơ mà, chắc cũng chẳng đến mức nào đâu.
Hàn Thụy Trấn bảo rằng hắn đã tiếp nhận chân khí củaThanh Nguyệt sư cô truyền vào Đan Điền, nhưng có lẽ đó chỉ là hành động trao đổi xuất phát từ sự hàm ơn thôi.
Nói thế này thì hơi quá... nhưng cô ta đã bị trục xuất rồi. Cô ta giờ là một phá giới tăng rồi.
Cô thấy thương xót cho Thanh Nguyệt. Một người từng là đồng đội, nay lại bị Tâm Ma nuốt chửng, hóa điên dại.
Rốt cuộc là đã có biến cố gì xảy ra ở Nga Mi Sơn cơ chứ? Chuyện quái quỷ gì đang diễn ra ở Nga Mi Phái vậy?
...Nhưng dù có là gì đi chăng nữa, thì giờ đây vị thế của Thanh Nguyệt cũng đã rớt xuống đáy, vĩnh viễn không bao giờ có thể sánh bước bên Hàn Thụy Trấn được nữa.
"Haizz..."
Nam Cung Nhiên gạt phăng mớ bòng bong trong đầu.
Thay vì lo lắng cho Hàn Thụy Trấn, cô quyết định tự lo cho thân mình trước đã.
Khoan hãy bàn đến chuyện hôm nay sẽ diễn ra trận quyết chiến sinh tử với Bạch Xà Hiền...
...Thì nội cái việc phải vác cái thân hình nữ nhi này bước ra đường, tiến vào Trung Nguyên thôi cũng đã là một vấn đề nan giải rồi.
Nhưng mà... để đêm nay lại được đón nhận một trận mây mưa giống đêm qua, thì cô cũng chẳng thể tiếp tục sống dưới thân phận nam nhân được nữa...
14 Bình luận