Volume 7 (Hoàn thành)

Chương 1: Mở đầu

Chương 1: Mở đầu

Một câu chuyện xa xôi, rất xa xôi.

Tokisaki Kurumi thích từ ‘đỏ thẫm’.

Chỉ có một khoảnh khắc trong ngày để chứng kiến hoàng hôn màu đỏ thẫm. Bỏ lỡ khoảnh khắc này khiến cả ngày dường như trở nên vô nghĩa.

“…Dậy đi nào Kurumi-san.”

Vì vậy, Kurumi rất biết ơn khi bạn mình, Yamauchi Sawa, đánh thức cô dậy vì nhớ đến điều đó.

“Sawa-san…”

Một cô gái dễ thương với mái tóc màu hạt dẻ được buộc thành hai bím. Một cô gái như thiên thần, dịu dàng, điềm tĩnh, tốt bụng với mọi người, mang lại sự bình yên cho xung quanh. Cô cũng nuôi một con mèo. Kurumi ghen tị với Sawa.

“Vì những người khác đã về nhà hết rồi. Nhưng tớ lưỡng lự không muốn đánh thức cậu vì cậu đang ngủ rất ngon.”

Sawa thì thầm trong khi cúi xuống.

“Không sao đâu. Cảm ơn cậu.”

Như Sawa đã nói, họ đang ở một mình trong lớp học. Học sinh hoặc đang tham gia các hoạt động câu lạc bộ sau giờ học hoặc đã về nhà. Tiếng la hét của học sinh bên ngoài vang vọng khắp lớp học. Một khoảnh khắc ấm áp bao trùm trong bầu không khí ấm áp.

Không có lời nói nào được cất lên, cũng không cần thiết. Sawa ngồi trên ghế đối diện Kurumi và cùng nhau ngắm hoàng hôn.

Kurumi thở dài khi lấy ra một lá thư từ trong cặp. Một tờ giấy trắng tinh được đặt gọn gàng trong phong bì. Chữ viết không được đẹp, nhưng Kurumi hiểu rằng người viết đã rất cẩn thận.

“Cậu có phiền muộn gì sao?”

“Có.”

Cô lại thở dài. Kurumi nhận được lá thư này trên đường đến trường. Một cậu học sinh trung học lạ mặt đã trân trọng đưa nó cho cô và cô theo bản năng nhận lấy.

Nội dung lá thư là──

“Có phải là thư tỏ tình không?”

“Ừ… Có vẻ là vậy…”

Quả thực là một lá thư tình. ⟨Tớ thích cậu⟩ và ⟨Hãy hẹn hò với tớ⟩ được viết bên trong.

“Vậy… Cậu sẽ làm gì?”

“Mình rất cảm kích tấm lòng của cậu ấy, nhưng mình phải từ chối rồi.”

Thở dài. Kurumi không buồn, thay vào đó lại cảm thấy ngượng ngùng.

“Kurumi-san, cậu đã từng được ai tỏ tình chưa?”

“Chưa.”

Sawa nghiêng đầu và đặt tay lên má Kurumi.

“Ngay cả khi trông cậu dễ thương như thế này sao?”

Má Kurumi ửng hồng như màu hoàng hôn đỏ thẫm.

“Đừng trêu mình như thế nữa mà!”

“Hihi, xin lỗi nhé.”

“Mồ”, Kurumi bĩu môi. Sawa nhìn cô đầy tinh nghịch.

“Nhưng như vậy cũng tốt. Thứ Bảy này chúng ta lại có thể đi chơi cùng nhau rồi.”

Kurumi cảm thấy như mình đang bị đối xử như một đứa trẻ vậy.

“Đúng vậy… Tuy nhiên, nếu mình tìm được người mình thích, mình muốn hẹn hò với người đó.”

Kurumi bĩu môi một chút khi nói vậy, và Sawa lên tiếng.

“Nói xem──cậu muốn hẹn hò kiểu gì?”

“Ừm…đi xem phim…đi cà phê…ngắm mèo…vuốt ve mèo…cưng nựng mèo…”

“Nói chung là những hoạt động liên quan đến mèo… Nếu vậy thì nhà tớ cũng được chứ?”

“Đến nhà cậu giữa lúc đang hẹn hò sao?”

Kurumi bật cười trước tình huống khó xử đó.

“Ừm──Nếu Kurumi-san có người yêu, cậu sẽ không chơi với tớ nữa sao?”

“Không phải vậy đâu. Chắc chắn rồi. Cậu là người bạn rất, rất quan trọng của mình.”

“Ehehe… Tớ vui lắm.”

Kurumi nheo mắt nhìn Sawa, người đang có vẻ ngượng ngùng.

“Mình hy vọng cả hai chúng ta đều tìm được tình yêu tuyệt vời.”

“Tớ chắc chắn sẽ ủng hộ cậu khi cậu tìm được người mình yêu. Tớ hứa đó.”

Họ đan những ngón tay út của nhau vào nhau.

7Một lời hứa vu vơ không có gì đảm bảo.

Kurumi nhớ lại lời hứa này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!