Novel

Chương 4

Chương 4

Tiếng cổ bị bẻ gãy vang lên lớn đến kinh ngạc. Đó là một âm thanh khô khốc, giòn tan như tiếng giẫm lên cành cây khô vào cuối thu.

RẮC

Âm thanh ấy vang vọng giữa sự tĩnh lặng của khu rừng Asphodel.

Nó tĩnh lặng hệt như mười một năm về trước... Hoặc có lẽ còn hơn thế.

Chắc khu rừng này có tư thù gì đó với tôi. Hoặc có lẽ chính số phận đang căm ghét tôi.

Tôi siết chặt lấy cổ áo, móng tay cắm phập vào lòng bàn tay qua lớp vải. Tôi chết trân tại chỗ.

Hơi thở nghẹn lại trong cuống họng khô khốc.

Tôi cảm nhận được một giọt mồ hôi rịn ra trên trán. Phải dốc cạn chút sức tàn tôi mới dám nhìn thẳng vào con quái vật đó.

2393d828a0d4571c66a68435c2cefdd617656019177141500572613.jpgNgay cả những cơn gió cũng đã rời bỏ nơi này mà đi, để mặc tôi trơ trọi đối mặt với cái chết.

Giờ thậm chí chẳng phải ban đêm. Giờ là giữa trưa vậy mà sự hiện diện của nó lại khiến tôi cảm nhận được sự lạnh lẽo của những đêm đen tối nhất.

"Tìm..."

Sinh vật đó buông thõng xác Garret. Cái xác rơi xuống nền đất nhuốm máu với một tiếng phịch nặng nề. Tay chân anh ta bị vặn vẹo ở những góc độ mà tôi chưa từng nghĩ cấu tạo cơ thể người có thể làm được. Phải chăng con quái vật coi đây là một môn nghệ thuật?

"...thấy ngươi rồi..."

"A... a..."

Miệng tôi tự động há ra, nhưng không thốt nên lời, chỉ phát ra một tiếng thở khò khè, khô khốc và thảm hại.

Tại sao... tại sao... Tôi cứ ngỡ mình đã trở nên vô cảm... Rằng tôi đã tách biệt khỏi thế giới này... Vậy tại sao...

Cái đầu không có mắt của con quái vật tràn ngập ác ý. Dù nó không có mắt, tôi vẫn có cảm giác như nó đang trừng trừng nhìn mình.

Chỉ mới ban nãy, trong cỗ xe ngựa, tôi vẫn còn rất bình tĩnh. Tôi đã tự nhủ rằng cái chết là điều không thể tránh khỏi.

Tôi đã thuyết phục bản thân rằng mình đã trưởng thành, rằng tôi đã chấp nhận số phận của mình với phong thái tao nhã của một quý tộc.

Dối trá.

Tất cả chỉ là dối trá.

Khoảnh khắc mùi máu tanh tưởi xộc vào mũi, khoảnh khắc tôi nhìn thấy luồng chướng khí đen ngòm nhỏ giọt từ những chi dài ngoằng của thứ đó, quyết tâm của tôi không chỉ rạn nứt...

Mà nó đã vỡ vụn thành tro bụi.

Đôi chân mà tôi từng ra lệnh phải bước đến cái chết một cách đầy kiêu hãnh, nay bắt đầu run rẩy.

Sinh vật đó tiến lên một bước. Rồi một bước nữa. Chuyển động của nó rời rạc, co giật như một con rối bị giật dây bởi một gã múa rối say xỉn.

Chạy đi.

Não bộ tôi gào thét ra lệnh.

Chiến đấu. La hét. Làm gì đó đi chứ!

Nhưng cơ thể tôi không chịu tuân lệnh.

Tôi cảm thấy như mình đã trở về ngày hôm đó, khi còn là một đứa trẻ tám tuổi, trốn trong một cái hốc cây, chỉ biết lắng nghe bạn bè mình bị xé xác trong đau đớn.

Giờ tôi đã là một chàng trai mười chín tuổi, tôi cũng chỉ biết đứng chết trân nhìn những người cận vệ của mình bỏ mạng.

Chẳng có gì thay đổi cả. Tôi vẫn là một kẻ hèn nhát, vô dụng và chết cứng vì sợ.

Sinh vật đó chỉ còn cách vài mét.

"Tìm thấy... ngươi rồi..."

Luồng chướng khí bùng lên, cuộn trào khỏi vai nó như hơi nước màu đen.

Nỗi kinh hoàng lạnh lẽo và tột độ nuốt chửng lấy tôi.

Tôi lùi lại một bước.

Rồi một bước nữa.

Một cái rễ cây vướng vào gót chân. Tôi vấp ngã và vung vẩy hai tay để cố đứng vững.

Thật thảm hại. Khi đối mặt với cái chết, tôi cảm thấy mình giống như một gã hề đang làm trò mỉa mai.

Sinh vật đó không vội vã. Nó không cần phải làm vậy. Nó biết tôi là con mồi. Nó biết tôi chẳng còn đường nào để chạy.

Vì lý do nào đó, nó đang từ từ tận hưởng việc giết tôi.

Vũ khí. Mình cần một món vũ khí.

Ánh mắt tôi điên cuồng đảo quanh hiện trường đẫm máu.

Ngọn giáo của Milo đã gãy làm đôi. Hans thì không mang vũ khí.

Garret.

Xác Garret nằm cách đó ba mét. Thanh kiếm của anh ấy vẫn nằm trong vỏ bên hông.

Đó là một ý tưởng ngu ngốc. Nhưng giống như người chết đuối vớ được cọc, bộ não đang hoảng loạn của tôi bấu víu lấy nó.

"Ah!"

Tôi ép đôi chân mình cử động. Tôi loạng choạng chạy đến đó một cách thảm hại. Tôi lao người về phía cái xác của người đàn ông vừa bảo vệ tôi vài phút trước, nửa chạy nửa bò.

"Tìm thấy... ngươi rồi..."

Tôi trượt chân.

Chân tôi trượt trên nền đất nhớp nháp máu rồi ngã sấp mặt mạnh xuống nền đất. Mọi dưỡng khí như bị ép văng ra khỏi phổi, bùn đất lấp đầy miệng.

Vút.

Một móng vuốt khổng lồ, đen ngòm xé toạc không khí ngay vị trí đầu tôi chỉ một giây trước.

Cơn đau bùng lên ở đầu gối và khuỷu tay, nhưng tôi không dừng lại. Tôi cào xới đất, lê thân mình tiến về phía trước.

Tôi đã chạm tới Garret.

"Xin lỗi," tôi lắp bắp, hai tay run lẩy bẩy đến mức gần như không thể nắm nổi chuôi kiếm. "Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi..."

Tôi giật mạnh thanh kiếm. Nó kẹt lại một giây, rồi trượt ra với một tiếng leng keng của kim loại.

Sức nặng của thép mang lại cho tôi cảm giác an tâm. Trong một tích tắc, một tia hy vọng lóe lên trong ngực tôi. Tôi đã có vũ khí. Tôi đã được trang bị. Tôi có thể...

Và rồi, chuyện đó xảy ra.

Một bóng đen bao trùm lấy tôi.

Tôi xoay người lại, vung kiếm lên cùng tiếng hét trực trào nơi cuống họng.

"Lùi la-!"

Chân tôi rời khỏi mặt đất.

Tiếng hét bị cắt đứt ngay lập tức khi tôi bị sinh vật đó bóp nghẹt cổ họng.

Thế giới chao đảo. Mới giây trước tôi còn ở trên mặt đất, giây tiếp theo, tôi đã bị nhấc bổng lên, các ngón chân đá trong vô vọng vào khoảng không.

Tôi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của nó. Nhìn gần nó còn kinh tởm hơn tôi nghĩ. Làn da đen, nhẵn nhụi gợn sóng như dầu nhớt. Nụ cười méo mó, lấp đầy bởi những chiếc răng nhọn hoắt như kim đang nghiến vào nhau.

Sinh vật nghiêng đầu. Nụ cười rộng ngoác chẻ đôi khuôn mặt của nó.

"Tóm..."

Giọng nói của nó giờ đây ẩm ướt và ùng ục.

"...được ngươi rồi."

Áp lực trên cổ họng tôi tăng lên.

"Khụ-!"

Tầm nhìn của tôi mờ đi. Những đốm đen nhảy múa nơi khóe mắt.

Tôi vung kiếm. Tôi chém vào cánh tay nó, vào ngực nó. Nhưng những nhát chém yếu ớt, được thúc đẩy bởi sự hoảng loạn chứ không phải kỹ năng. Lưỡi kiếm nảy bật ra khỏi lớp da của sinh vật như thể tôi đang chém vào một tảng đá rắn chắc.

Đúng rồi, ma thuật. Dùng ma thuật đi nhanh lên!

Tôi cố gắng tập hợp mana. Tôi cố hình dung ra một ngọn lửa, một lưỡi đao gió, bất cứ thứ gì.

Nhưng ma thuật đòi hỏi sự tập trung. Nó đòi hỏi một tâm trí bình tĩnh để dệt mana thành bùa chú.

Nhưng tâm trí tôi đang bị lấp đầy bởi sự hoảng loạn tột độ. Tôi không thể tập trung. Tôi không thể thở. Mana tan biến trước cả khi nó kịp thành hình.

Vô dụng.

Tôi quá vô dụng.

Nhưng đây đâu phải lỗi của tôi. Tôi đâu muốn mình yếu kém. Nếu có thì là lỗi của đám lính canh.

Sao đám lính canh lại chết dễ dàng đến vậy? Họ là chiến binh 3 Sao cơ mà! Họ đáng lẽ phải bảo vệ tôi chứ! Sao họ lại yếu đến vậy? Sao họ lại để tôi một mình đối mặt với thứ này?

Tôi chửi rủa bọn họ trong đầu, mặc kệ việc họ vừa hy sinh chỉ để bảo vệ tôi.

Suy nghĩ ấy lóe lên trong đầu tôi một cách xấu xí và ích kỷ.

Để rồi ngay lập tức, cảm giác tội lỗi ập đến đánh gục tôi, còn đau đớn hơn cả sự ngạt thở.

Không. Tôi mới là kẻ thảm hại.

Tôi đang đổ lỗi cho những người đã chết vì sự yếu kém của chính mình. Tôi nguyền rủa họ vì đã thất bại trong khi tôi thậm chí chẳng động lấy một ngón tay để giúp họ. Tôi là kẻ đã trốn trong bụi rậm. Tôi là kẻ đã chết đứng vì sợ hãi.

Phổi tôi bỏng rát. Lồng ngực tôi có cảm giác như sắp nổ tung.

Cơn đau vượt quá sức chịu đựng. Tôi căm ghét nó. Tôi không muốn chết. Tôi không muốn trải qua thứ cảm giác này. Con quái vật không kết liễu tôi nhanh gọn mà nó đang tận hưởng sự bất lực của tôi.

Tôi nguyền rủa cái thằng Kaelan ngồi ở bàn ăn sáng nay. Tên ngốc kiêu ngạo, xa cách luôn nghĩ rằng mình có thể lặng lẽ đối mặt với cái chết. Tại sao tôi không nói với cha? Tại sao tôi không nói với ông ấy?

Biết đâu ông ấy đã cứu tôi. Biết đâu ông ấy đã nhìn tôi bằng một ánh mắt nào đó khác ngoài sự thương hại, dù chỉ một lần.

Tầm nhìn của tôi tối sầm lại. Khu rừng đang mờ dần.

Khi bóng tối nuốt trọn lấy tôi, tâm trí tôi bắt đầu trôi ngược về quá khứ, tuyệt vọng muốn thoát khỏi nỗi đau của hiện tại. Thời gian bắt đầu trôi chậm lại.

Tôi thấy phòng ăn. Đĩa trứng đã nguội ngắt. Sự im lặng. Đôi mắt mệt mỏi của cha. Lẽ ra tôi nên hỏi tại sao trông ông lại buồn bã đến vậy.

Tôi tự hỏi liệu... cha có muốn nói với tôi điều gì đó không. Liệu ông có muốn nói chuyện với tôi nhiều hơn không.

Ký ức tan biến.

Tôi thấy thoáng qua mái tóc đen. Một khu vườn. Một cô bé với tiếng cười giòn giã, kiêu kỳ, đuổi theo tôi qua những hàng rào cây rậm rạp. Một người bạn mà tôi ước mình có thể gặp lại dù chỉ một lần cuối cùng. Cô ấy tên gì nhỉ? Tôi không tài nào nhớ nổi.

Lần cuối cùng tôi gặp cô ấy là khi nào?

Ký ức lại chuyển dịch xa hơn nữa về nhiều năm về trước. Trước khi tôi mất đi mọi hy vọng vào chính mình.

Một căn phòng ngủ. Ánh nến ấm áp. Mùi thảo dược và hoa oải hương.

Một người phụ nữ nằm trên giường. Khuôn mặt nhợt nhạt, hơi thở yếu ớt.

Mẹ.

Tôi cố gắng tập trung vào khuôn mặt mẹ, để nhìn đôi mắt bà một lần cuối. Nhưng ký ức thật mờ nhạt, bị thời gian và nỗi đau gặm nhấm. Tôi không nhìn thấy đôi mắt bà. Tôi chỉ có thể thấy nụ cười hiền từ ấy.

Tôi đang ngồi bên giường, nắm lấy bàn tay gầy gò của bà. Lúc đó, tôi cũng đang khóc.

"Con xin lỗi mẹ," tôi ngày bé nức nở, giọng điệu chất chứa sự căm ghét bản thân. "Là do con quá yếu đuối và hèn nhát. Chính con đã giết họ, con là nỗi ô nhục của gia tộc, mọi người đều ghét con và con cũng ghét chính bản thân mình."

Người phụ nữ trên giường cựa mình. Bà dồn hết chút sức tàn chỉ để nhấc tay lên.

Những ngón tay mát lạnh và mềm mại của bà vuốt ve gò má ướt đẫm nước mắt của tôi.

Cú siết lạnh lẽo, bóp nghẹt của con quái vật trên cổ họng tôi dường như mờ dần, nhường chỗ cho ảo ảnh của cái chạm ấm áp của bà.

"Kaelan..."

Giọng bà yếu ớt như một lời thì thầm, nhưng nó xuyên qua bóng tối trong tâm trí tôi như một ngọn hải đăng.

"Con yêu của mẹ..."

"Bắt... được ngươi..." con quái vật rít lên trong thế giới thực, chực chờ nghiến nát khí quản của tôi.

Nhưng trong tâm trí mình, tôi thấy an toàn, thật ấm áp.

"Đó không phải lỗi của con đâu." bà thì thầm.

Và trong một giây phút đó, tôi đã tin bà.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!