Bữa sáng tại dinh thự Kerrigan giống một buổi tra tấn hơn là buổi gắn kết gia đình.
"Cha..."
"Con dậy sớm vậy sao? Có chuyện gì xảy ra à?"
Chẳng có ích gì khi nói với ông ấy rằng tôi sắp chết. Mà tôi không muốn nói. Tôi sợ ông sẽ đáp lại bằng một sự thờ ơ. Tôi không muốn nếm trải cảm giác đó thêm lần nữa. Tôi thà cứ tin rằng ông sẽ lo lắng cho mình, còn hơn là phá nát ảo tưởng đó nếu sự thật không phải vậy.
Hơn nữa, tôi cũng chưa kể với cha về ấn linh hồn của mình. Để giải thích lý do tại sao mình sắp chết, tôi buộc phải giải thích về nó. Nhưng vô ích thôi. Dù ông ấy có biết cũng chẳng giúp được gì vì không ai có thể chống lại cái chết.
Vì vậy, tôi quyết định giữ kín vấn đề của mình.
"Dạ không..."
Ông chỉ gật đầu, rồi phòng ăn lại rơi vào im lặng.
Tôi có thể đã sống sót sau khi bước xuống cầu thang, nhưng có lẽ đây là giới hạn rồi. Tôi nên chọn lời lẽ cẩn thận hơn vì ai biết được lời nào sẽ trở thành lời cuối cùng của tôi cơ chứ.
Nam tước Viktor Kerrigan. Cha tôi.
Nam tước không hẳn là một tước vị quý tộc cao quý. Chúng tôi được coi là quý tộc cấp thấp, được ban quyền cai quản một vùng đất, nhưng chỉ có thế thôi. Chúng tôi là những lính canh biên giới của Đế chế.
Thế nhưng cha tôi lại là người mà ngay cả những quý tộc có địa vị cao hơn cũng không dám xem nhẹ.
Gia đình tôi có nền tảng khá tốt, được ban tước vị Nam tước khoảng bốn thế hệ trước nhờ việc ông tôi đã ngăn chặn một cuộc bùng phát quái vật nhỏ từ Rừng Asphodel ở phía đông nam Đế chế. Hoàng đế, vì nghĩ rằng thật lãng phí nếu để một tài năng như vậy mai một giữa đám dân thường, đã quyết định ban cho ông một phần đất nhỏ giáp ranh với chính khu rừng đó.
May mắn hay bất hạnh thay, Rừng Asphodel cũng nằm dưới quyền quản lý của chúng tôi.
Ông nội tôi là người đủ kỹ năng để cải tạo vùng đất và đảm bảo sự thịnh vượng cho nó. Tuy nhiên, người đóng góp lớn nhất cho danh tiếng của gia đình Kerrigan không ai khác ngoài chính là người mà đang ngồi ở đầu bàn, nhìn chằm chằm vào tôi.
Mái tóc đen và đôi mắt tối đến mức khiến người nhìn vào cảm giác mình đang bị hút vào trong nhãn cầu của ông. Tôi chắc chắn đã thừa hưởng ngoại hình từ ông ấy.
Thật đáng tiếc. Chẳng lẽ tôi không nhận được chút gen "alpha" nào từ cha mình sao? Nếu sức mạnh không phải là một lựa chọn, đáng lẽ tôi nên biến thành một người phụ nữ xinh đẹp. Ít nhất khi đó, thân hình mảnh mai này sẽ có giá hơn. Tôi có thể đóng vai "Nữ Nam tước lạnh lùng".
Gạt sự tự ti sang một bên, ông là người được tất cả những ai biết đến tôn trọng. Ông không phải là người mạnh nhất đại lục, nhưng chắc chắn là người không ai dám xem thường. Một người như vậy lại quyết định dừng lại ở chức Nam tước hèn mọn là điều không ai có thể hiểu nổi.
Tôi nhìn đống thức ăn bày biện trên bàn trước khi ngồi đối diện ông. Thông thường, tôi sẽ dậy muộn và ăn sau khi mọi người đã đi hết, hoặc thức ăn sẽ được mang lên phòng tôi.
Đôi mắt ông, vốn thường sắc lẹm như có thể cắt đứt cả thép, giờ trông có vẻ... mệt mỏi. Chúng chứa đựng một sự sâu thẳm kỳ lạ, một sự pha trộn giữa do dự và quyết tâm mà tôi không thể giải mã được. Với tôi, nó trông giống như sự thương hại.
Tuyệt vời. Ông ấy đang nhìn "Kẻ thừa kế phế vật" và đang tự hỏi mình đã sai ở đâu.
Đã nhiều năm nay ông không thực sự nhìn thẳng vào tôi. Sao cũng được. Tôi không quan tâm.
Tôi liếc nhìn chiếc ghế trống bên phải ông.
"Lila đi rồi," Cha nói, giọng ông phá tan sự im lặng như một tiếng búa rơi. "Con bé đến sân tập từ sớm."
"Con hiểu rồi," tôi trả lời, mắt vẫn dán vào chiếc thìa. "Vẫn chăm chỉ như mọi khi."
"Nó luôn vậy."
Tôi cũng từng tập luyện rất nhiều. Nhưng sau một thời gian, cha không còn dành thời gian cho việc huấn luyện của tôi nữa. Cũng chẳng có gia sư nào được chỉ định. Có lẽ ông nghĩ tôi là một sự lãng phí tài nguyên.
Tôi thực sự đã muốn tiến bộ, đặc biệt là sau sự cố trong rừng. Nhưng đến một thời điểm nào đó, tôi đã ngừng cố gắng. Vô ích thôi. Chẳng có dấu hiệu nào cho thấy tôi tiến bộ về ma pháp, vũ khí hay bất cứ thứ gì khác.
Rồi, cha lại lên tiếng.
"Kaelan."
Tôi hơi giật mình nhưng vẫn ép bản thân ngẩng lên. "Vâng, thưa cha?"
"Tiền đồn phía Nam," ông nói. Đó không phải một câu hỏi, mà là một lời tuyên bố. "Đã đến kỳ kiểm tra hàng tháng. Sĩ quan hậu cần hiện không có mặt."
Thế thì sao? Tôi nghiêng đầu.
"Ta cần con đi," ông tiếp tục. Ông hơi rướn người về phía trước, đôi mắt khóa chặt vào mắt tôi với một cường độ khiến tôi muốn thu mình lại trên ghế. "Ta cần con xác minh kho hàng và kiểm tra hàng rào bảo vẹ mana. Đó là một nhiệm vụ đơn giản, nhưng phải hoàn thành trong hôm nay."
Ông gần như chưa bao giờ giao việc cho tôi. Cứ như thể ông coi tôi là kẻ vô dụng ngay cả với những việc vặt đơn giản nhất, nên điều này thật kỳ lạ.
Tôi muốn hỏi tại sao lại là tôi. Thật vô lý khi có nhiều lựa chọn tốt hơn hẳn. Nhưng tôi đã không hỏi. Rất khó để biết cha tôi đang nghĩ gì. Ông ấy luôn có một khí chất rất riêng.
Tôi nhìn sợi chỉ đỏ trên cổ tay mình. Nó đang đập chậm rãi, một lời nhắc nhở nhịp nhàng về sự hữu hạn của cuộc đời tôi.
Nếu tôi ở lại đây, sự lo âu sẽ ăn tươi nuốt sống tôi. Nếu tôi đi... chà, sợi chỉ vẫn buộc vào tôi dù thế nào đi nữa.
"Con hiểu rồi," tôi nói, đặt thìa xuống. "Con sẽ lo liệu việc này."
Ít nhất tôi hy vọng sẽ hoàn thành thành công một nhiệm vụ trước khi chết. Bằng cách đó, tôi sẽ bớt cảm thấy tội lỗi vì đã là gánh nặng suốt cả cuộc đời.
Cha thở ra một hơi. Nghe gần giống như một tiếng thở phào nhẹ nhõm, dù tôi biết điều đó là không thể. Viktor Kerrigan đáng lẽ phải cảm thấy lo lắng hơn là nhẹ nhõm khi cử tôi đi làm nhiệm vụ.
"Tốt," ông nói, tựa lưng ra sau. "Xe ngựa đã chuẩn bị xong. Đừng nấn ná."
Ông cầm dao và nĩa lên, ra hiệu kết thúc cuộc trò chuyện.
Tôi nhanh chóng ăn xong, đứng dậy cúi chào một cách cứng nhắc và bước ra ngoài.
Khi tôi đi đến cửa, tôi lại cảm thấy ánh mắt ông dán vào lưng mình. Tôi khựng lại, chờ đợi một lời khiển trách cuối cùng. Một câu đại loại như "Đừng làm ta thất vọng" hay "Cố mà đừng có vô dụng".
Nhưng ông không nói gì cả.
Tôi đóng cửa lại, bỏ lại sự im lặng của phòng ăn để đối mặt với những suy nghĩ hoảng loạn của chính mình.
.......
Chuyến xe ngựa là một bài tập về lòng kiên nhẫn.
Lãnh địa Nam tước Kerrigan không giàu có gì cho cam, và điều đó thể hiện rõ qua phương tiện di chuyển. Chiếc xe ngựa nồng nặc mùi cỏ khô cũ và nấm mốc, còn hệ thống giảm xóc thì gần như không tồn tại. Mỗi viên sỏi trên đường đều giống như một cuộc tấn công trực diện vào cột sống của tôi.
Tôi ngồi một mình trên một cái hộp gỗ, xóc nảy theo từng vết bánh xe, nhìn ra cửa sổ ngắm nhìn những hàng cây lướt qua.
Chúng tôi đang tiến về phía nam, hướng về Rừng Asphodel. Những cái cây ở đây cao và rậm rạp, lá của chúng có màu xanh thẫm giống màu của những vết bầm.
Chúng tôi đã đi được hai giờ đồng hồ.
"Mình chưa bao giờ muốn quay lại khu rừng này..."
Tôi nghĩ, khẽ nhắm mắt lại. Tôi vẫn có thể thấy những hình ảnh thoáng qua của ngày hôm đó.
Ngay lúc đó—
RẮC.
Chiếc xe ngựa chao đảo dữ dội sang bên trái khiến tôi bị văng khỏi ghế, vai đập mạnh vào khung cửa gỗ.
Và lần này, tôi đã có thể thấy được nhiều hình ảnh hiện về hơn cả cái ngày hôm đó.
"Ái... Thật luôn à!? Tôi cứ tưởng mình vừa mới chết xong đấy..."
Chiếc xe trượt đi rồi dừng lại, nghiêng hẳn sang một bên.
"Thưa thiếu chủ!" người phu xe tên Hans gọi vọng từ phía trước. "Xin lỗi ngài! Có vẻ như trục bánh xe bên trái đã gãy. Chắc là va phải đá rồi."
Tôi đá cửa xe ra rồi nhảy xuống đường đất.
Người lái xe, một ông lão cộc cằn tên Hans, đang lom khom bên bánh xe và lắc đầu. Hai lính canh đi phía sau cũng nhảy xuống để kiểm tra hư hại. Garret và Milo. Cả hai đều là chiến binh 3 sao. Khá mạnh.
"Nó nứt rồi," Hans lẩm bẩm, nhổ một bãi nước bọt xuống đất. "Gỗ bị mục. Tôi phải mất khoảng hai mươi phút để chắp vá đủ để đi khập khiễng đến Tiền đồn."
"Hai mươi phút," tôi lặp lại.
Tôi nhìn vào khu rừng. Nó im lặng. Quá mức im lặng. Điều này làm tôi thấy thật bất an. Tôi thực sự không muốn nghĩ đến những điều tiêu cực.
Tôi lại nhìn vào sợi chỉ của mình. Ước gì nó ít nhất cũng cho tôi biết thời điểm mình sẽ chết. Nếu theo đúng mấy câu chuyện tôi từng đọc, thì đây chính là bối cảnh mà nhân vật chính bị tấn công. Tuy nhiên, điểm khác biệt trong tình cảnh của tôi là: tôi không phải nhân vật chính và cái chết của tôi đã được định đoạt sẵn rồi.
Tôi đã bình tĩnh hơn nhiều so với lần đầu tiên nhìn thấy sợi chỉ sáng nay. Lạ thật. Có lẽ tôi đã trưởng thành hơn rồi chăng.
Tôi thở dài, nhìn quanh một chút.
"Tôi... tôi cần đi giãn cơ một chút," tôi nói, chỉ về phía bụi rậm cách đường một đoạn. "Và, ông biết đấy. Tiếng gọi của thiên nhiên."
"Đừng đi quá xa, thưa thiếu chủ," Garret nói, dựa lưng vào xe ngựa. "Chúng tôi không muốn phải đi tìm ngài đâu."
"Biết rồi, biết rồi," tôi lầm bầm.
Họ cũng nghĩ tôi bất tài đến thế sao?
Tôi bước vào bụi cây, đảm bảo vẫn ở trong tầm nghe thấy tiếng từ con đường. Tôi tìm thấy một cái cây hẻo lánh rồi bắt đầu giải quyết nỗi buồn, thong thả tận hưởng thời gian này. Tôi rửa tay bằng một chút nước từ bình trữ nước và hít một hơi thật sâu.
"Hai mươi phút," tôi tự nhủ. "Sau đó tiến hành kiểm tra. Rồi về nhà. Đơn giản. Nếu mình còn sống đến lúc đó."
Vẫn còn thời gian, nhưng tôi không dại gì đi xa khỏi xe ngựa. Trẻ ngoan thì không được đi sâu vào rừng. Tôi đã học được bài học xương máu đó rồi.
Và vì tôi dự định sẽ làm một đứa trẻ ngoan trước những giây phút cuối cùng, tôi chỉnh lại áo khoác và đi bộ trở lại phía con đường.
"Được rồi, Hans, tình hình th—"
Tôi khựng lại. Tay tôi đông cứng ngay cổ áo khoác.
Lời nói chết nghẹn trong cổ họng, bị chặn đứng bởi một mùi hương.
Cái mùi mà tôi đã quá quen thuộc. Cái mùi nhắc nhở tôi về cơn ác mộng lớn nhất của mình.
Đó là mùi máu.
Nỗi sợ hãi của tôi đã được xác nhận bởi cảnh tượng hiện ra trước mắt. Đó là một cuộc thảm sát toàn diện.
Và ở trung tâm của nó là...
"Thiếu... chủ... Ch... Chạy..."
RẮC.
Chỉ với một cái búng cổ tay đơn giản, cổ của người lính canh 3 sao đã bị bẻ gãy.
Và kẻ vừa làm việc đó xoay cổ về phía tôi với một tiếng kêu cọt kẹt.
Nó nhìn chằm chằm vào tôi một lúc, rồi... Nó há miệng, và một giọng nói như tiếng đá nghiền vang lên khàn đặc.
"Tìm thấy..."
Nó bước một bước giật lùi, không tự nhiên về phía tôi.
"...Ngươi rồi..."
Một nụ cười xuất hiện trên khuôn mặt nó, ngoác rộng ra quá giới hạn thông thường trông vô cùng ghê tởm.
"Tìm thấy... ngươi rồi..."
May mắn thay, tôi đã kịp làm trống bàng quang của mình từ trước đó...
8 Bình luận
Nếu là tôi thì tôi sẽ trở thành người thứ 4 "cầm chân" kẻ địch🤡🤡🤡