Tập 01

Chương cuối

Chương cuối

「Số mười lăm.」

Khi được hỏi tên, cô bé đã trả lời như vậy. Cô bé có lẽ chưa đầy mười tuổi. Không mặc váy, chỉ khoác trên mình chiếc áo Tunic[note87171] bằng vải lanh dài quá đầu gối đã rách bươm, chân quấn những dải vải vụn.

Rời mắt khỏi cô bé – đứa trẻ đang lầm tưởng số thứ tự điểm danh là tên của chính mình, vị kỵ sĩ lang thang đưa mắt nhìn quanh nhà nguyện. Phía trước thánh đàn đặt bức tượng Thánh thiên sứ Juno, những đứa trẻ mồ côi đang ngồi trên băng ghế dài dành cho người đi lễ, đứa thì se chỉ, đứa chải lanh, đứa đan sọt. Nhìn sắc mặt, trang phục và vẻ ủ rũ của chúng, có vẻ vị linh mục quản lý nơi này không phải hạng người tử tế gì cho cam.

Khác với những đứa trẻ đang mải mê làm việc chân tay, cô bé này từ nãy đến giờ vẫn cứ chăm chú nhìn lên vị kỵ sĩ. Ánh nắng tháng Tư xuyên qua lớp kính chì mờ đục, làm nổi bật mái tóc đen rối bù bẩn thỉu và đôi mắt màu xanh băng giá giữa không gian tối tăm của nhà nguyện.

Đôi mắt hằn dấu vết thời gian hiện lên vẻ hiếu kỳ, vị kỵ sĩ vừa vuốt chòm râu dê màu trắng cắt ngắn vừa hỏi:

「Ta trông lạ lẫm đến thế sao?」

Khó có thể nói phục sức của vị kỵ sĩ là sang trọng. Ông đội chiếc mũ len sờn rách sụp xuống tận mắt, chiếc áo bông và ba lô nhuốm đầy bụi đường; không ngựa, không giáp tấm, cũng chẳng có mũ cối. Chiếc áo choàng không phù hiệu thì sờn cũ, gấu áo rách tướp táp. Thứ duy nhất minh chứng cho thân phận kỵ sĩ của ông là hai thanh kiếm lớn nhỏ dắt bên đai lưng, ánh nhìn thông tuệ và cách dùng từ cao quý.

Cô bé nhìn thẳng lên vị kỵ sĩ lang thang:

「Ông ơi, ông gặp cháu ở đâu rồi ạ?」

Vị kỵ sĩ lang thang im lặng nhìn xuống cô bé một hồi, như đang suy tính điều gì đó, rồi ông mời cô bé ra ngoài. Ngồi xuống bậc thang đá trước nhà thờ, ông vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh mình. Quảng trường làng thưa thớt bóng người, ánh nắng xuyên qua kẽ lá rọi xuống đàn gà đang mổ cỏ tạo thành những vệt sáng loang lổ.

「Ta vừa mới quyết định sẽ nán lại ngôi làng này một thời gian. Ta cũng đang muốn có người trò chuyện, chúng ta làm bạn nhé. Cháu có muốn ăn bánh quy không?」

Cô bé nghe lời ngồi xuống cạnh vị kỵ sĩ, ngoạm lấy miếng bánh quy yến mạch được đưa cho. Những đóa hoa hải quỳ mọc dại trên thảm cỏ nghiêng mình theo làn gió nhẹ, ánh lên sắc đỏ.

Vị kỵ sĩ hỏi về xuất thân của cô bé. Cô bảo từ khi có nhận thức đã ở nhà thờ và được gọi là 「Số mười lăm」. Đến mùa hè, một thương nhân quen của linh mục sẽ đến và đưa cô đi du lịch. Khi cô hỏi linh mục về điểm đến, ông ta đã dùng roi cành cây đánh cô, khiến mu bàn tay cô đầy những vết lằn đỏ chồng chất lên nhau.

Hừm, vị kỵ sĩ lang thang khẽ đáp lời và suy nghĩ. Gã thương nhân đến vào mùa hè chắc hẳn là một tên buôn nô lệ từ lục địa phương Nam. Những cô nhi viện do Giáo hội Chính thống Thánh Juno quản lý vốn là nguồn cung cấp hàng chính cho bọn buôn người. Mỗi năm, biết bao đứa trẻ mồ côi bị đem ra giao dịch mà không hề hay biết, rồi bị đưa qua đại dương làm món đồ chơi cho giới quý tộc phương Nam.

──Nếu ở lại đây đến mùa hè, cô bé này sẽ không có tương lai.

Nhận ra điều đó, vị kỵ sĩ trò chuyện thêm một lát rồi chia tay cô bé. Ông tìm gặp trưởng làng, xin ở lại đến mùa hè để giúp việc nặng.

Ban ngày, ông miệt mài chặt cây trong rừng, vận chuyển gỗ và làm cọc rào để xây dựng hàng rào bao quanh làng. Thù lao là hai bữa cơm mỗi ngày và một chỗ ngủ trong kho rơm. Công việc chẳng hề nhẹ nhàng, nhưng hễ rảnh rỗi, ông lại ghé thăm nhà thờ cuối làng để gặp cô bé mang tên 「Số mười lăm」.

Càng gặp, cô bé càng quấn quýt vị kỵ sĩ, mê mải lắng nghe những câu chuyện ông kể.

Đó là những thiên anh hùng ca về các vị anh hùng quanh vùng Biển Nho từ thời cổ đại cho đến nay.

Về sự bạo ngược của Ma vương Lucifer hiện ra từ 「Tháp Ma Vương」 một nghìn năm trăm năm trước. Về người anh hùng 「Yatsumata」 của tộc Ooyashima, người đã kết thúc thời đại đen tối kéo dài suốt năm trăm năm. Cơ thể của 「Yatsumata」 khi hy sinh cùng Ma vương Lucifer đã hóa thành tám viên Thánh châu mang các chữ: 「Nhân」, 「Nghĩa」, 「Lễ」, 「Trí」, 「Trung」, 「Tín」, 「Hiếu」, 「Đễ」 bay đi khắp thế giới. Những kẻ nhận được Thánh châu trở thành "Người kế thừa" và sở hữu sức mạnh vượt xa quy luật trần thế.

Các anh hùng tranh đấu lẫn nhau. Lịch sử Biển Nho là lịch sử của mưu kế và chiến tranh giữa các thành bang. Những đội quân hơn mười vạn người qua lại đông tây, những đại chiến trên bộ, dưới biển, trên không nhằm khẳng định danh dự và lòng kiêu hãnh của các anh hùng đã được những người hát rong dệt thành lời ca.

Những cuộc đột kích của hàng nghìn kỵ binh với giáp trụ lộng lẫy, kết thành một mũi giáo xuyên thủng trận tuyến kẻ thù. Những người kế thừa điều khiển sức mạnh Thánh châu, đơn thương độc mã quét sạch quân thù. Những toán không binh mang cánh lượn gieo mình từ phi thuyền buồm bay trên tầng khí quyển. Những cỗ máy binh vận hành bằng động cơ Chướng Khí phá tan cổng thành, tường quách, đôi khi còn giao tranh ngang ngửa với cả người kế thừa Thánh châu...

Vị kỵ sĩ kể chi tiết như thể chính mắt mình đã chứng kiến, dệt nên một bức tranh chiến loạn hào hùng và rực rỡ của các vị anh hùng.

Trái tim cô bé không ngừng thổn thức vì phấn khích.

Mỗi ngày, cô đều mong ngóng vị kỵ sĩ lang thang ghé thăm. Hễ xong giờ làm việc buổi chiều, cô lại lao ra khỏi nhà thờ, reo hò nhảy múa khi thấy bóng dáng ông xuất hiện.

Hai tuần sau lần đầu gặp gỡ. Vừa ngồi trên bậc đá gặm miếng bánh mì đen ông cho, cô bé vừa chợt nhận ra một điều thắc mắc:

「Này ông ơi. Sao ông không kể chuyện về Đấng cứu thế ạ?」

Nghe câu hỏi, vị kỵ sĩ ngồi cạnh từ từ quay sang nhìn cô bé.

「Ta kể rồi mà. Ở đoạn đầu ấy.」

「Không phải Đấng cứu thế thứ nhất đâu ạ. Là người thứ hai cơ.」

À, vị kỵ sĩ đáp lời như thể vừa chợt nhận ra, rồi ông ngước nhìn lên bầu trời. Thực ra, ông đã luôn chờ đợi cô bé hỏi về người đó.

Phù──.... Ở vùng Biển Nho có hai Đấng cứu thế.

Đấng cứu thế thứ nhất, 「Yatsumata」, vào khoảng một nghìn năm trước, đã đánh bại 「Ma vương」 từng thống trị thế giới suốt hơn năm trăm năm. 

Người thứ hai, mới chỉ cách đây gần ba mươi năm, đã đánh bại 「Ma vương」 tái lâm vào thế giới này.

「Chuyện về Đấng cứu thế thứ hai kể ra thì dài lắm.」

「Dài cũng không sao ạ! Cháu muốn nghe!」

Cô bé mở to đôi mắt, van nài.

Một cơn gió xuân mạnh mẽ thổi qua rặng cây, làm mái tóc đen của cô bé bay lòa xòa, lá cây xào xạc. Vị kỵ sĩ lang thang vuốt chòm râu trắng, hồi tưởng về những ngày đã qua. Những ngày tháng rực cháy theo tiếng gọi của linh hồn, khốc liệt, đau thương, tàn độc nhưng cũng thật đẹp đẽ.

「……Được rồi. Nhưng trước đó ta muốn hỏi, cháu biết gì về Đấng cứu thế thứ hai?」

Cô bé chớp chớp mắt, nhớ lại những gì đã nghe trong các buổi lễ Misa:

「Dạ, là người đã một mình sở hữu cả tám viên Thánh châu ạ!」

「……Đúng vậy. 『Nhân』, 『Nghĩa』, 『Lễ』, 『Trí』, 『Trung』, 『Tín』, 『Hiếu』, 『Đễ』, tám viên Thánh châu vốn có tám người kế thừa. Nhưng khi người kế thừa chết đi, Thánh châu sẽ rời khỏi cơ thể và tìm đến chủ nhân mới. Một người có thể sở hữu bao nhiêu viên cũng được, nên dĩ nhiên cuộc tranh giành bắt đầu. Người này ngã xuống, người kia nằm xuống... cuối cùng, tám viên Thánh châu chỉ còn được chia sẻ bởi hai người duy nhất.」

Vừa kể, mùi hương và cảm xúc của những ngày ấy lại ùa về trong lồng ngực ông, một nỗi đau ngọt ngào lan tỏa đâu đó.

「Để đánh bại Ma vương, cần một Đấng cứu thế sở hữu cả tám viên Thánh châu. Vì vậy, hai người cuối cùng đã bước vào trận quyết đấu. Một người hy sinh, người còn lại kế thừa tất cả Thánh châu và trở thành Đấng cứu thế.」

「Vâng, cháu biết chuyện đó! Sau đó Đấng cứu thế đánh bại Ma vương, rồi hóa thân thành tám viên Thánh châu mới đúng không ạ?」

Vị kỵ sĩ lang thang xoa đầu cô bé, mỉm cười:

「……Kết thúc câu chuyện của ta có vẻ hơi khác một chút.」

「Ơ, thế kết thúc như nào ạ?」

「Thánh thiên sứ Juno hiện ra và đưa ra phán quyết.」

「Hả, ngài Juno á!? Ngài ấy có thật ạ?」

「Có chứ. Ngài ấy là nhân thần mà.」

Đôi mắt cô bé càng thêm rạng rỡ. Vị Thánh thiên sứ Juno mà cô chỉ thấy qua tranh thờ hay tượng gỗ hóa ra lại có thật và có thể gặp mặt sao?

「Ngài Juno là người thế nào ạ?」

「……Là một kẻ thích quậy phá. Vì ở trên Tháp Thiên Sứ quá buồn chán nên thi thoảng ngài ấy lại giả làm dân thường xuống phố và bày trò trêu chọc mọi người.」

「Ông nói dối. Ngài Juno là thần mà? Thần không làm trò quậy phá đâu.」

「……Cháu không tin cũng là lẽ thường. Ngay cả ta khi đang kể cho cháu nghe thế này, chính ta cũng thấy khó tin. Trò đùa của Juno có quy mô khủng khiếp, diễn ra âm thầm qua một thời gian rất dài... Chính bản thân ta, lúc này đây, cũng đang run rẩy.」

Vị kỵ sĩ lang thang đưa bàn tay phải ra trước mặt cô bé. Những ngón tay ông đang run lên bần bật. Như thể đang sợ hãi cô bé, nhưng đồng thời cũng như đang tôn thờ cô.

「Cháu chẳng hiểu gì cả!」

Cô bé lung linh đôi mắt xanh băng giá, cười tươi hỏi vặn lại. Vị kỵ sĩ nở một nụ cười dịu dàng, một lần nữa dùng bàn tay run rẩy xoa đầu cô bé.

「……Ta sẽ kể đến cuối cùng. Kể xong, ta sẽ tặng cháu một cái tên mới.」

「Tên mới ạ? Sao lại thế?」

「Vì nó hay hơn cái tên 『Số mười lăm』 nhiều.」

Một cơn gió mạnh lại thổi qua, hoa rụng, rừng cây nghiêng ngả. Cơn gió lướt qua hai người, tung những cánh hoa hải quỳ lên bầu trời xanh thẳm. Một cơn gió ấm áp và mềm mại, như thể đang chúc phúc cho sự khởi đầu của câu chuyện.

──Juno tinh quái. Cảnh tượng này, liệu ngài cũng đã nhìn thấy rồi sao?

──Cho tôi xin lỗi vì đã từng nghi ngờ. Ngài thực sự đã tạo ra một phép màu……

Ông thầm gọi người bạn cũ, dùng ngón tay lau đi giọt nước nơi khóe mắt, và vị kỵ sĩ lang thang bắt đầu kể câu chuyện dài về Đấng cứu thế thứ hai.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Áo Tunic là loại trang phục dành cho phần thân trên, thường có kiểu dáng đơn giản, dài từ vai đến chiều dài ở đâu đó giữa hông và mắt cá chân. Nó có thể có tay áo, ngắn hoặc dài hết cỡ. Hầu hết các hình thức không có dây buộc.
Áo Tunic là loại trang phục dành cho phần thân trên, thường có kiểu dáng đơn giản, dài từ vai đến chiều dài ở đâu đó giữa hông và mắt cá chân. Nó có thể có tay áo, ngắn hoặc dài hết cỡ. Hầu hết các hình thức không có dây buộc.