101-200

#106 - Cái Giá Của Sự Mất Mát (5)

#106 - Cái Giá Của Sự Mất Mát (5)

1.

Thể trạng Ea vốn đã không còn vẹn toàn.

Đâu chỉ bởi cấp bậc suy giảm, cái giá phải trả cho Kén Tái Sinh.

Ma lực trong Ấn ký, vốn phải tràn đầy, nay chỉ còn lại ba phần; mạch ma thuật đảo ngược cũng chẳng thể điều khiển tùy tâm như trước.

Ngay cả khi đã lường trước những bất lợi ấy, thất bại này vẫn là một cú chấn động khôn lường.

Đối thủ chỉ là một tên nô lệ.

Hơn nữa, lại là một gã đàn ông không mang Ấn ký hay bất cứ thứ gì tương tự.

Trong khi đó, một phù thủy Vị giai 15 là chiến lực đủ sức san bằng cả một căn cứ quân sự của bất kỳ quốc gia nào chỉ bằng chính sức mình.

Vậy mà, nắm đấm của Siwoo lại quá dễ dàng xuyên phá và đập tan lớp phòng ngự tự động của Ea, đồng thời hóa giải mọi đòn tấn công của nàng.

“Hok... khuk... khak....”

Cơn đau đã từ rất lâu rồi mới cảm nhận lại khiến nàng không giữ nổi tỉnh táo, chỉ biết ôm bụng nôn khan.

Sau một hồi lăn lộn trên mặt đất, thân thể trần trụi của Ea lấm tấm rêu khô và bùn đất.

Cạch

Một đôi bốt thon gọn hiện ra trước mắt, ngay khi nàng đang cúi đầu quằn quại trong thống khổ.

Ea ngập ngừng ngước nhìn lên.

Y đứng đó, thân khoác giáp trụ, gương mặt vô cảm lạnh lùng cúi nhìn nàng.

Ánh nhìn không một gợn nhân tính của y khiến nàng phải hoài nghi, liệu đây có phải là con người mà nàng từng biết.

Làm sao một kẻ có thể thay đổi đến nhường này chỉ trong vài tháng ngắn ngủi.

Ea chẳng tài nào lý giải nổi.

Nhưng nàng không có ý định cụp đuôi như một con chó bại trận.

Nàng vắt kiệt những tàn dư ma thuật cuối cùng để tung ra một đòn quyết định.

“Chết đi...!”

Vút!

Dải lụa mềm mại uốn lượn tựa linh xà, bay về phía cổ Siwoo hòng siết chặt lấy.

Bởi tử cung, nơi quản lý ma lực, đã trúng đòn, lại thêm việc tiêu hao quá nhiều năng lượng, nên đòn tấn công không còn mang theo khí thế hung tàn như trước.

Dẫu vậy, chỉ riêng sức siết của nó cũng đủ tạo ra một uy lực sánh ngang với các thiết bị hạng nặng cỡ lớn.

Nếu là một người bình thường, chỉ một cú va chạm nhẹ cũng đủ để hộc máu từ mắt, mũi, miệng rồi ngã gục.

Cách đối phó của Siwoo lại vô cùng đơn giản.

Y dùng tay cuốn lấy dải lụa.

Ngay lập tức, khi dải lụa mất đi sức mạnh, y xé toạc nó như thể một món đồ phiền phức.

“Hả?”

Đòn tấn công cuối cùng, được dệt nên từ tâm huyết của Khung Cửi Trinh Nữ, lại bị xé toạc chẳng khác nào món đồ thủ công rẻ tiền.

Trước cảnh tượng phi lý ấy, Ea há hốc miệng.

“Hả? Gì? Sao cơ?”

Siwoo không dừng lại ở đó.

Y vươn tay, tóm lấy những dải lụa còn đang lượn lờ xung quanh rồi bắt đầu bứt chúng ra từng sợi một.

Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!

Bóng tối theo găng tay của y lan tỏa, trườn lên những dải lụa.

Cảnh tượng này tương tự như khi chúng tiếp xúc với ngọn thương bóng tối lần trước.

Bị bóng tối xâm thực như thể bị ăn mòn, những dải lụa dễ dàng vỡ vụn.

Chúng bị xé toạc mà không gặp phải chút kháng cự nào, tựa như đang gạt đi những sợi tơ nhện bám víu, rồi khẽ bay lả tả trong không trung.

Những dải lụa được dệt từ Khung Cửi Trinh Nữ vốn kết nối trực tiếp với các bó dây thần kinh vận động tỏa ra từ sừng trước tủy sống của Ea.

Điều này là để có thể điều khiển chúng một cách chi tiết và tinh vi hơn.

Vì là bộ phận được sử dụng trực tiếp trong chiến đấu, phần cảm nhận đau đớn đã được loại bỏ.

Thế nhưng, dù không đau đớn, cảm giác một phần cơ thể bị bứt lìa như chân côn trùng vẫn là nỗi kinh hoàng tột độ.

“Cái.....”

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, nỗ lực kháng cự cuối cùng của nàng đã tan thành mây khói.

Bị phá giải từ tận gốc rễ của thuật thức, lượng ma lực còn lại của Ea chỉ đủ để thắp lên vài ngọn lửa trang trí lơ lửng.

Ea run rẩy đôi môi tái nhợt, cất tiếng hỏi.

“Ngươi... rốt cuộc là thứ gì?”

Cảm giác khi thất bại trước Công tước Tiphereth và Nam tước Marigold là một bức tường.

Một bức tường thành dày, khổng lồ và cao vời vợi, đến nỗi nàng chưa từng nghĩ mình có thể vượt qua.

Nhưng người đàn ông này lại khác.

Ngay cả khi cho rằng khả năng phán đoán ma thuật đã suy giảm do thứ bậc bị hạ thấp, thì việc nắm bắt được khoảng cách sức mạnh giữa hai người vẫn là điều bất khả.

Cảm giác này tựa như đang đo đạc độ sâu của một vùng biển thăm thẳm, nơi ánh sáng chẳng thể chạm tới.

Nàng cảm nhận được một sự chênh lệch bí ẩn, khác biệt hoàn toàn so với những phù thủy nàng từng đối mặt.

“.........”

Siwoo không đáp lại, chỉ lặng lẽ nhìn xuống Ea với vẻ mặt lạnh lùng.

Hơi thở của Ea trở nên dồn dập.

Nhớ lại những gì mình đã làm với y, nàng biết rõ mình sẽ phải đối mặt với điều gì ngay tại nơi này.

Ea thoáng do dự.

Sau khi đặt lòng tự tôn và mạng sống lên bàn cân, nàng nhanh chóng hành động.

Nàng có những suy tính của riêng mình.

Y đã bất chấp cái chết không phải vì mạng sống của bản thân, mà là để cứu cặp song sinh.

Điều đó có nghĩa y là một gã đàn ông có trái tim mềm yếu.

Thành tựu ma thuật có thể đổi khác chỉ sau một đêm, nhưng bản tính của một con người thì không dễ dàng thay đổi như vậy.

Liệu y có thể trừng phạt một cách tàn nhẫn một phù thủy đang cầu xin lòng thương hại trong tình trạng không chút kháng cự?

“Khuk....!”

Ea nghiến chặt răng, cố gắng không để lộ cảm xúc.

Phải cầu xin mạng sống từ một gã đàn ông mà mình từng khinh miệt đến thế, trong tình trạng không một mảnh vải che thân.

Đầu gối trắng ngần ép xuống lớp rêu phủ, Ea cuối cùng cũng quỳ xuống trước mặt Siwoo.

“X-Xin lỗi.... T-Ta đã thua rồi...”

Giọng Ea run lên bần bật, đó không phải là diễn kịch.

Cảm giác bị xem thường, sự khuất phục, nỗi hổ thẹn.

Tất cả hòa quyện lại, được mài giũa sắc bén và đang giày xéo niềm kiêu hãnh của nàng trong từng khoảnh khắc.

“Cậu mạnh hơn ta tưởng rất nhiều. Ta không tài nào hình dung nổi. Ta thậm chí còn muốn thỉnh giáo, làm thế nào cậu có thể đạt đến cảnh giới này chỉ trong một thời gian ngắn ngủi... Không, ta đã ngưỡng mộ cậu rồi...!”

Ea quỳ gối, hai tay đặt ngay ngắn trên cặp đùi căng mọng, mịn màng.

Nàng làm vậy một cách tự nhiên để cặp tuyết lê, vốn đã trở nên khêu gợi hơn bởi một nốt ruồi son, được kẹp giữa hai cánh tay.

Bầu ngực ép sát vào nhau như thể đang thực hiện paizuri, để lộ cả đầu nhũ hoa nhỏ xinh.

Nàng tin rằng, chừng ấy là quá đủ để khơi lên dục vọng của một gã đàn ông.

“...........”

Thế nhưng, Siwoo vẫn không một lời đáp lại.

Y cũng không có vẻ gì là bị lay động.

Ea vội vàng nói thêm.

“Thật ra... ta đã rất hối hận... Xin lỗi cậu. Bất cứ điều gì cậu yêu cầu, ta cũng sẽ làm... Làm ơn, làm ơn hãy tha mạng cho ta....”

Đến mức này rồi mà vẫn không tha sao?

Bờ vai Ea run rẩy không chỉ vì nỗi sợ hãi bị trả thù.

Mà còn vì sự nhục nhã lạnh đến thấu xương.

Ea gắng gượng ép cái cổ và tấm lưng cứng đờ của mình, gục trán xuống nền đất.

Hai tay nàng đặt ngay ngắn bên cạnh đầu.

Ea đã tự mình thể hiện tư thế biểu trưng cho sự quy phục tuyệt đối.

Khi thân hình vốn đã tràn đầy vẻ nữ tính của nàng áp sát xuống đất, cặp mông hình quả táo bổ đôi lại càng trở nên nổi bật.

“.........”

Nhưng vẫn không có một lời hồi đáp nào từ Siwoo.

Lúc này, Ea mới nhận ra có điều gì đó không ổn.

Từ đầu đến cuối, giữa họ không hề có một cuộc giao tiếp đúng nghĩa nào.

Cảm thấy kỳ lạ, nàng cẩn thận ngẩng đầu lên thì thấy khuôn mặt của Siwoo đã ở gần đến độ chóp mũi gần như chạm vào nhau.

“Ugh...!”

Ea nín thở, Siwoo túm lấy tóc nàng và bắt đầu hít hà mùi hương.

Tựa như một con thú đang kiểm tra pheromone của con cái trước khi giao phối, Ea bất giác nghĩ.

“Khịt khịt.”

Sau khi kiểm tra xong mùi hương sau tai nàng, bộ giáp trên người y tan biến.

Trước khi hoàn toàn biến mất, bóng tối đã tự nhiên cởi bỏ quần áo của Siwoo như thể tay chân của chính y.

Nàng hoàn toàn không thể đoán được y là loại người gì.

Lẽ nào bộ não y đã bị tổn thương sau đòn tấn công lần trước?

Không biết gì cả, Ea chỉ cảm thấy hoang mang.

“Ah....”

Một bóng đen đổ xuống khuôn mặt Ea.

Đó là một vật thể khổng lồ chẳng thể nào mường tượng được khi chỉ nhìn vào gương mặt thanh tú của y.

Y dí thứ đã cương cứng của mình đến trước mũi Ea.

Một tay y túm tóc, kéo mặt nàng về phía hạ bộ của mình.

“Ah, ta hiểu rồi... Ta sẽ dùng miệng... Nếu ta dùng miệng hầu hạ, cậu sẽ tha mạng cho ta, phải không... Uub... uup....?”

Ea còn chưa nói hết câu, Siwoo đã nhét thẳng dương vật vào miệng nàng.

“Ock... hok... khak.....”

Trái với tiếng tăm tàn độc, Ea chưa từng có kinh nghiệm với đàn ông.

Là một phù thủy theo trường phái chính thống cực đoan, Ea không đời nào lại trộn lẫn thể dịch của mình với một gã đàn ông hạ đẳng.

Những việc nàng làm khi bắt cóc một gã đàn ông mình thích chỉ dừng lại ở mức bóp nát tinh hoàn hoặc bắt hắn mơn trớn cho mình.

Vậy mà giờ đây, cái miệng tự cho là cao quý của Ea lại đang bị khối thịt cứng ngắc kia làm cho ô uế một cách tàn nhẫn.

“Ock... uuurp... khuk....”

Hơn nữa, trong hành động của Siwoo không có một chút khoan dung nào.

Chuyển động của hông y dồn nén tất cả cảm xúc, như thể đang đòi lại món nợ vì đã bị nàng khoét mắt trái và xuyên thủng não.

Thứ dương vật vốn đã quá sức chịu đựng khi chỉ ngậm trong miệng, giờ lại bị thúc vào không thương tiếc, tàn bạo xâm chiếm đến tận cuống họng nàng.

Trước hành vi tàn bạo ngoài sức tưởng tượng, Ea vùng vẫy.

Cắn đứt nó luôn được không?

Không được.

Lúc này, Kết Giới Phân Ly chưa khởi động hoàn hảo.

Nếu Siwoo nổi giận vì bị cắn đứt dương vật, chỉ một lần vung tay của y thôi cũng đủ khiến nàng, kẻ đã cạn kiệt ma lực, bị nghiền nát như một con kiến dưới chân voi.

Vì vậy, Ea vừa ra sức đẩy đùi y, vừa cố gắng há miệng để răng không chạm vào dương vật.

“Hok.... khak..... Khuk.. Khuk! Khuk...!”

Nhưng y thúc vào quá tàn nhẫn và không chút nương tay, nàng không thể chịu đựng được nữa.

Cảm giác buồn nôn ập đến đã khổ sở, nhưng việc không thể thở được còn tồi tệ hơn.

Khó khăn lắm mới rút được dương vật của Siwoo ra khỏi miệng, từ môi Ea, dịch vị đã biến thành một sợi chỉ dính nhớp, nhỏ giọt xuống.

“Dừng... dừng lại một lát... xin cậu, chỉ một lát thôi...”

Ea rưng rưng nước mắt, cố gắng trấn tĩnh ánh mắt đang chực trở nên độc địa.

Khóe mắt nàng như sắp co giật.

Dù nàng đã tỏ ra đáng thương đến thế, y dường như chẳng có chút cảm xúc nào.

Y bước về phía Ea với thứ dương vật lủng lẳng dính đầy nước bọt, rồi đẩy ngã nàng ngửa ra lớp rêu.

“Ngh!”

Nếu phải miêu tả thân hình của Ea đang nằm ngửa trên lớp rêu, đó là một thân hình tựa chiếc bình eo thon, cực kỳ hợp với những chiếc váy bó sát.

Phần hông không quá lớn, nhưng nhờ cặp đùi và bắp chân thon thả cùng vòng eo nhỏ xíu, cơ thể nàng vẫn có những đường cong nữ tính rõ rệt.

Khi Siwoo nắm lấy cổ chân và dang rộng chúng ra, nơi riêng tư của Ea cũng lộ ra.

Trái ngược với vẻ ngoài toát lên khí chất của một quý phu nhân trưởng thành, lớp lông mu của nàng lại thưa thớt như của một thiếu nữ vừa bước vào tuổi dậy thì.

Đôi môi nhỏ phát triển lấn ra ngoài môi lớn, và khi hai chân bị banh ra, phần thịt đỏ hỏn bên trong hoàn toàn phơi bày.

Ea tự mình dang rộng hai chân hơn nữa.

Rồi nàng luồn tay xuống dưới mông, nắm lấy những cánh hoa của mình và banh rộng chúng ra.

Đây là tư thế phục tùng mà chỉ phụ nữ mới có thể thực hiện trước đàn ông.

“Hàng phục... ta sẽ hàng phục thế này đây.”

Tư thế của một con chó cái bại trận, phơi bụng ra và làm nũng với chủ nhân.

Đó là tư thế mà Ea quyết không bao giờ cho phép, nhưng bây giờ không phải là lúc để giữ gìn lòng tự trọng.

Kẻ cười cuối cùng là kẻ sống sót đến cuối cùng.

Mối nhục này, sau này nàng sẽ trả lại gấp bội.

“Ta đã làm đến nước này rồi, cậu sẽ không giết ta chứ? Cậu sẽ để ta đi, phải không?”

“..........”

“Aaahhh....!

Không một chút do dự, Siwoo thúc sâu dương vật vào nơi riêng tư của Ea.

Đương nhiên, đó là một cú thúc tàn bạo, không hề có bất cứ màn mơn trớn dạo đầu nào.

Một cuộc giao hợp không có ái dịch hay gel bôi trơn, chỉ dựa vào chút nước bọt dính trên dương vật.

Ea nuốt tiếng hét vào trong, kiên cường tiếp tục banh rộng cửa mình để y dễ dàng đi vào.

“Ungh...! Hnghh...! Ahh...!”

Siwoo nắm lấy eo Ea và bắt đầu liên tục thúc hông.

Dương vật lúc đầu không thể vào hết, nhưng theo từng nhịp chuyển động, nó dần dần xâm nhập sâu hơn.

Bị thứ dương vật đâm vào như một cái đe bị búa tạ nện, khuôn mặt thanh tú của Ea cũng trở nên méo mó.

Thằng chó đẻ.

Định nghiến răng trừng mắt nhìn Siwoo, nhưng khi bắt gặp đôi mắt trong suốt không một gợn cảm xúc của y, Ea vội vàng né tránh ánh nhìn.

Bởi nàng có linh cảm rằng, y của hiện tại có thể giết nàng mà không chớp mắt.

Việc cầu xin lòng thương hại và bị y cưỡng bức, tất cả chỉ là nuốt nhục để mưu tính cho sau này.

Vì vậy, nàng có thể chịu đựng.

Nhưng sự thật rằng nàng đã thực sự sợ hãi y lại là một nỗi sỉ nhục to lớn đối với Ea.

“Nnn... um hngh..! Khuk...!”

Bức tường âm đạo khô khốc đã được bôi trơn thêm.

Khi quy đầu, vốn chỉ đang cọ xát ở phần ngoài, bắt đầu chạm đến cổ tử cung.

Trong giọng nói của Ea, người đang cố tình quay mặt đi để tránh ánh nhìn của Siwoo, bắt đầu pha lẫn những âm điệu ngọt ngào.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!