1.
Cỗ xe ngựa ghìm cương, mang theo khí thế cuồng bạo tưởng chừng có thể húc đổ cả đài phun nước trong khu vườn trước tư dinh Amelia.
Cánh cửa xe chạm khắc hình đôi chim bật tung.
“Odette! Nhanh chân lên!”
“Ch-Chờ một chút! Gót giày của em lỏng rồi!”
Nào ai ngờ, hai thiếu nữ đang ríu rít tựa chim non kia lại chính là những phù thủy tập sự, những người sẽ kế vị gia tộc Bá tước Gemini cao quý.
“Nhanh! Nhanh! Mau lên nào!!”
“Ah! Chị đừng hối nữa!”
Odile gần như bay ra khỏi xe, rồi đứng tại chỗ dậm chân thúc giục Odette.
Odette một tay luồn ngón vào gót giày, vừa nhảy lò cò ra ngoài.
“Đã bảo đừng giục mà? Chị lúc nào cũng hấp tấp, đó chính là vấn đề đấy!”
“Gì cơ? Em quên là mình đã làm hỏng buổi học violin nên chúng ta trễ mất ba mươi phút rồi sao?”
“Ughhh, đó là vì tối qua chị cứ kêu ồn, bắt em ngừng tập rồi đi ngủ còn gì!”
“Thế thì em phải luyện tập vào cuối tuần như chị đây này!”
Odette và Odile, sau khi đã xỏ giày ngay ngắn.
Cả hai vừa không ngừng đấu khẩu, vừa rảo bước vội vã.
Một sự hấp tấp mà nếu Hầu gái trưởng Galina trông thấy, hẳn họ đã bị mắng cho một trận nên thân.
Giờ ăn trưa hôm nay.
Lời của người mà họ đã lâu không gặp vọng đến tai.
Trợ giảng Shin Siwoo đã tỉnh lại từ hai hôm trước.
Kể từ khoảnh khắc nghe được tin đó, tâm trí cặp song sinh chỉ ngập tràn suy nghĩ phải lao đến dinh thự của Amelia ngay khi lịch trình trong ngày kết thúc.
Sau mười sáu lần đến thăm suốt một tuần mà y vẫn nhắm nghiền đôi mắt, giờ y đã tỉnh lại.
Làm sao họ có thể không tức tốc chạy đến đây?
Y đã hai lần cứu mạng cặp song sinh một cách ngoạn mục.
Hơn nữa, còn bằng cách hy sinh chính bản thân mình.
Họ đã thụ một ân huệ phải dùng cả đời để báo đáp.
“Chị thấy em thế nào?”
“Odette thấy chị thế nào?”
Trước khi mở cánh cửa dinh thự, cặp song sinh ngập ngừng, đồng thời quay lại nhìn nhau và cất tiếng.
Họ đã được các hầu gái trang điểm lộng lẫy trước khi đến đây.
Thậm chí Petya còn trang điểm cho họ thật xinh đẹp với vẻ mặt phấn khích tột độ.
“Mũ của em bị lệch rồi kìa.”
“Trâm cài của chị cũng sắp rơi rồi.”
Hai chị em thân thiết chỉnh lại trang phục xộc xệch của nhau do vội vã chạy đến.
Trái tim đã bắt đầu đập rộn ràng.
Cặp song sinh gật đầu với vẻ mặt quả quyết rồi chậm rãi bước về phía phòng của Amelia.
Dù lòng dạ như lửa đốt muốn chạy ngay đến chỗ Siwoo, nhưng lễ nghi đúng đắn là phải chào hỏi nàng trước.
Mối quan hệ giữa cặp song sinh và Amelia, vốn tưởng sẽ trở nên khó xử vì chuyện tình dược, lại chẳng có gì thay đổi.
Bởi Amelia vẫn đứng trên bục giảng với vẻ mặt điềm nhiên như mọi khi.
Dường như nàng không có ý định truy cứu về vấn đề đó.
Dĩ nhiên, gọi là trả đũa hay gì đó… lượng bài tập đã giáng xuống như một trận mưa bom chiến thuật, nhiều gấp đôi thường lệ, nhưng họ vẫn vui vẻ chấp nhận vì cho rằng đó là hậu quả mình tự gánh.
Cốc cốc
Sau tiếng gõ, cánh cửa tự động mở ra một lát sau.
“Chào buổi tối, thưa giáo sư.”
“Bọn em nghe nói trợ giảng Siwoo đã tỉnh lại nên đến để thăm anh ấy.”
Bên trong phòng, Yebin, bác sĩ riêng của Siwoo, và Amelia đang trò chuyện.
Có lẽ họ đang bàn bạc chuyện gì đó nghiêm trọng, bởi sắc mặt cả hai đều không tốt.
“…Có chuyện gì… xảy ra sao ạ?”
Amelia đặt ly rượu đang nhấp xuống, đắn đo một hồi rồi mới mở lời.
Nàng nghĩ rằng đằng nào thì cặp song sinh cũng sẽ sớm biết thôi.
Vì vậy, nàng chỉ dặn dò vài điều.
“Trợ lý Shin Siwoo vẫn chưa hoàn toàn bình phục. Hãy cẩn trọng.”
“Vâng, thưa giáo sư.”
“Vậy bọn em xin phép đi ạ. Thưa giáo sư.”
Amelia phẩy tay ra hiệu cho họ đi, cặp song sinh liền lặng lẽ đóng cửa và rời đi trong nháy mắt.
Amelia nhìn cánh cửa đã đóng với tâm trạng phức tạp một lúc lâu rồi rút ra một điếu thuốc.
“Huu….”
Làn khói mờ ảo lan tỏa, Amelia nhíu mày, hơi thở trở nên nặng nhọc.
Yebin, người đang cúi gằm mặt như một tội đồ trước nàng, cũng dùng đôi tay run rẩy uống cạn ly rượu.
“Vậy là, không thể trị liệu thêm được nữa, phải không.”
“Vâng… Tôi đã thử thêm hai lần nữa… thực sự, thực sự đã cố gắng hết sức… nhưng mà…”
“Đó không phải lỗi của cô.”
Yebin cúi đầu như thể không còn mặt mũi nào.
Nhìn bộ dạng run rẩy vì cảm giác tội lỗi như thể đã phạm phải trọng tội của nàng, Amelia cũng chẳng còn lòng dạ nào để trách mắng thêm.
Dù có trút giận lên Yebin ở đây thì cũng có thay đổi được gì đâu?
Sau đó, Yebin đã thử thêm hai lần nữa để tiến vào cung điện vô thức của Siwoo.
Kết quả đều thất bại.
Thậm chí từ lần thứ hai, nàng còn không thể đặt chân vào không gian đó.
Nếu cứ thế này, việc trị liệu hoàn toàn cho Siwoo là bất khả thi.
Trong số những mục tiêu Yebin đặt ra, bảy phần đã là giới hạn của nàng.
“Không có khả năng cậu ta tự hồi phục sao? Xét theo tình hình, có vẻ cậu ta đã hấp thụ một phần nào đó ma thuật tự thân của cô.”
“Có lẽ… sẽ không được đâu. Vì bản thân cậu ta sẽ không cảm thấy cần thiết…”
Cơ thể của Siwoo hiện tại, nếu chỉ nhìn từ góc độ ma thuật, thì nó đã rất hoàn hảo.
Đúng như mặt chữ của từ ‘tự bế’, tự mình khép lại.
Cắt đứt giao tiếp với bên ngoài, không bị tạp niệm xâm chiếm, chỉ đắm chìm trong thế giới của riêng mình.
Thông qua sức mạnh đó, y đang thể hiện một sự kỳ diệu đến mức Yebin cũng không thể lý giải, với khả năng tập trung và tính toán phi thường.
Hơn nữa, y có vẻ rất hài lòng với điều đó.
Điều này được chứng minh qua việc y đã nhiều lần từ chối sự trị liệu của Yebin.
Nếu là Siwoo khi còn cảm xúc thì không nói, nhưng Siwoo của hiện tại không cảm thấy sự cần thiết của việc trị liệu.
Bởi một khi việc trị liệu kết thúc, y sẽ thoát khỏi ‘trạng thái tự kỷ chức năng cao’ và trở nên ‘bất toàn’ về mặt ma thuật.
Đối với Siwoo hiện tại, trạng thái này được nhận thức là điều kiện tối ưu, không cần thêm bất kỳ sự can thiệp nào.
Y đã từ bỏ nhân tính, cảm xúc và mọi mối giao hảo với ngoại giới, để đánh đổi lấy một tài năng ma thuật tà quái.
Từ phía chân trời xa xăm kia, y không hề có ý định quay trở lại cuộc sống bình thường.
Đó là kết luận của Yebin.
Amelia khẽ nhắm mắt rồi dí tắt điếu thuốc.
“Thời gian qua cô đã vất vả nhiều rồi. Nếu đến gặp Nam tước Avenuga, cô sẽ nhận được phần thưởng xứng đáng. Và đây.”
Amelia đưa ra một tấm vé màu bạc được kẹp trong cuốn sách.
Trông nó vô cùng đơn giản, nhưng thực tế lại không phải vậy.
Đây là ‘Trứng Gnosis’ được tạo ra một cách nhân tạo bởi bàn tay của Công tước Keter.
Giấy thông hành và quyền công dân của Gehenna.
“Thực sự, thực sự xin lỗi… thưa Nam tước… n-nếu tôi có năng lực hơn một chút…”
Amelia lắc đầu.
Nàng không cần nhận thêm lời xin lỗi nào nữa.
Yebin đã làm hết sức mình, và rắc rối nảy sinh hoàn toàn là do tài năng kỳ lạ và khó lường của Siwoo.
“Nếu có tiến triển, ta sẽ nhờ đến sự giúp đỡ của cô lần nữa.”
“Vâng….”
Amelia gắng gượng níu giữ trái tim tưởng chừng như sắp tan vỡ, tiễn Yebin ra về.
Nàng ôm lấy cái đầu quay cuồng rồi ngồi phịch xuống bàn làm việc.
Đã nỗ lực đến thế, vậy mà tất cả đã kết thúc.
Bây giờ, thực sự chỉ còn cách phó mặc cho thiên mệnh.
“Siwoo…..”
Nếu là một phù thủy khác, có lẽ họ đã nhảy cẫng lên vì sung sướng.
Không, ngay cả chính Amelia, nếu có được một nô lệ huyền bí như vậy trong tay, có lẽ cũng đã âm thầm vui mừng.
Nhưng trái tim lại trống rỗng đến cùng cực.
Bởi vì nô lệ đó là Siwoo.
Là người duy nhất nàng trao đi và nhận lại tình cảm, là người đàn ông mà Amelia đã nghĩ rằng mình yêu.
Cả dáng vẻ ngây ngô của y.
Cả những lúc dịu dàng bất ngờ.
Cả những khi y tức giận.
Giờ đây, nàng không còn được thấy nữa.
Amelia với vẻ mặt vô cảm, lấy ra một tập tài liệu từ ngăn kéo trên cùng.
Đó là nghiên cứu về ma thuật trị liệu mà nàng đã tiến hành cho Siwoo trước khi mời Yebin Smyrna.
Có lẽ nàng sẽ không kịp thời gian.
Ngay cả khi Amelia phát huy tài năng thiên bẩm và đạt đến trình độ có thể trị liệu cho Siwoo, thì có lẽ y cũng đã chết và không còn trên thế gian này nữa.
Bởi y là một phàm nhân, không phải là một phù thủy sở hữu sự bất tử.
Dù vậy, Amelia vẫn lấy tập tài liệu này ra vì nàng không thể chịu đựng được cảm giác bất lực khi không thể làm gì.
Soạt soạt.
Ngòi bút cào trên mặt giấy, hôm nay sao thật yếu ớt.
2.
“Chị ơi, mình vào bằng cửa sổ nhé?”
“Cứ đi đường cửa chính đi, sao em cứ thích bày trò thế.”
“Nhưng như thế mới ấn tượng chứ.”
Cặp song sinh, với trái tim rộn ràng, đã kết thúc cuộc trò chuyện ngắn ngủi trước cửa phòng Siwoo và chuẩn bị tinh thần.
Cùng với một bó hoa lộng lẫy, xuất hiện một cách bất ngờ là xong.
Họ đạp cửa một cách ngoạn mục, đồng thời nhảy lên đầy khí thế và tiếp đất cùng lúc.
“Tada! Tada! Tada!”
“Trợ giảng! Chúc mừng anh đã xuất viện!”
Một màn trình diễn lưng tựa lưng, hai tay dang rộng về hai hướng khác nhau.
Bộ váy lộng lẫy không hề bị xô lệch giữa những động tác mạnh mẽ, nhưng có gì đó kỳ lạ.
“Trợ giảng, bọn ta đến rồi đây?”
“Trợ giảng…?”
Tiếng ồn lớn như vậy không thể nào không nghe thấy.
Y vẫn quay lưng về phía cặp song sinh, dùng đầu ngón tay cào lên giấy dán tường, khắc họa một thứ gì đó.
“Oh….”
Đó là một hình fractal dạng cây. [note92515]
Từ gốc rễ, những cành cây với hình dạng lặp đi lặp lại được thêm vào, tạo thành một cái cây khổng lồ.
Cặp song sinh nghĩ rằng y đang tập trung, nên họ lặng lẽ bước đến sau lưng y.
Hơi tiếc một chút vì không có cuộc hội ngộ cảm động, nhưng như thế này cũng là tốt lắm rồi.
Mới ngày hôm qua, y còn nằm trên giường bệnh với dáng vẻ gần như sắp chết.
Vậy mà giờ đây, y đã khỏe mạnh đứng dậy và vẽ tranh.
Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến cặp song sinh cảm thấy biết ơn vô cùng.
Soạt soạt
“..........”
Không một chút do dự, đầu ngón tay thấm đẫm ma lực cào lên bức tường.
“Rốt cuộc anh đang vẽ cái gì vậy….”
“Suỵt Odette, im lặng xem nào.”
Odile là người đầu tiên nhận ra điểm bất thường trong bức tranh.
Đó không đơn thuần là một hình khối đẹp về mặt hình học.
Nàng cảm nhận mạnh mẽ rằng mỗi đường nét của cành cây vươn ra, mỗi chiếc lá treo lơ lửng, tất cả đều mang một ‘ý nghĩa’.
Nhưng đó là tất cả những gì nàng có thể nhận ra.
Dù có thử nhìn theo nhiều hình dạng khác nhau hay tái hiện nó trong tâm trí dưới dạng ba chiều, nàng vẫn không thể hiểu được đây là gì.
Bức tranh này là một hệ thống của riêng Siwoo, không phù hợp với bất kỳ dạng thuật thức nào mà Odile từng biết.
Dĩ nhiên, đó là trong trường hợp giả định đây là một thuật thức.
Siwoo kết thúc tác phẩm bích họa của mình bằng cách dùng đầu ngón tay vẽ chiếc lá cuối cùng.
“Trợ giảng, bọn ta đến rồi.”
Không thể kiên nhẫn hơn, Odette kéo nhẹ tay áo Siwoo, khẳng định sự hiện diện của mình.
Cuối cùng, Siwoo cũng quay lại.
Cặp song sinh, vốn định lao vào vòng tay ôm lấy cổ y ngay khi đối diện gương mặt ấy, bỗng sững người lại.
“.........”
Siwoo trông hoàn toàn bình thường, ngoại trừ miếng bịt mắt màu đen che đi mắt trái.
Tuy nhiên.
Vui mừng, hân hoan, hay bối rối, ngạc nhiên.
Khoảnh khắc y quay lại nhìn cặp song sinh với một biểu cảm không hề gợn lên bất kỳ cảm xúc nào.
Một cơn ớn lạnh không thể lý giải len lỏi trong tâm hồn họ.
“S-Sao vậy? Bọn ta đến rồi mà. Anh không vui sao?”
“Bọn ta còn chuẩn bị cả bó hoa này để tặng trợ giảng nữa….”
Odile lúng túng trước phản ứng hoàn toàn nằm ngoài dự đoán, còn Odette thì chìa ra bó hoa baby đủ màu sắc được gói cẩn thận.
Nhưng Siwoo thậm chí không thèm liếc nhìn bó hoa, chỉ lần lượt nhìn vào cặp song sinh.
Lát sau, y chậm rãi đưa tay lên, vuốt ve má của Odile.
“Gì vậy! Tự nhiên! Trợ giảng, ta không thích thế này đâu.”
Odile hờn dỗi, cho rằng đây là một trò đùa vô vị.
Dù vậy, nàng cũng không gạt tay y ra khỏi má mình.
“Trợ giảng, còn ta thì sao?”
Thấy Siwoo chỉ quan tâm đến Odile, Odette cũng lăng xăng kéo tay y về phía mình.
“Khịt khịt.”
“Đây, đây là một loại ảo ảnh thuật mới sao?”
Siwoo khẽ nép vào Odile và ngửi mùi hương từ đỉnh đầu nàng.
Odile chết lặng vì hành động không thể hiểu nổi, còn Odette thì nhìn cảnh đó với vẻ không hài lòng.
“Khịt khịt.”
“Trợ giảng, mùi tóc của ta thơm phải không?”
Lần này, y di chuyển sang và ngửi mùi của Odette thay vì Odile.
Dù sao cũng nghĩ rằng đó là một biểu hiện của sự thân ái, nhưng nụ cười trên môi Odette nhanh chóng cứng lại.
Sau khi ngửi mùi hương của cặp song sinh một lúc, y đột ngột quay người đi.
Sau đó, y lại bắt đầu đắm chìm vào bức tranh cây fractal mà họ tưởng đã hoàn thành.
Cặp song sinh đã cố gắng bắt chuyện với Siwoo thêm vài lần nữa, nhưng y thậm chí không thèm liếc nhìn.
6 Bình luận