Toàn Văn

Chương 66: Con thật sự rất ghét Cha

Chương 66: Con thật sự rất ghét Cha

Lâu lắm rồi mới được ngồi uống rượu với con trai.

Lowen thầm vui trong bụng khi được nâng ly cùng đứa con trai cả, người mà dạo gần đây ông ít khi gặp mặt do nó bận rộn với việc thức tỉnh Aura.

Malik, đứa con luôn mang lại những kết quả đúng như ông kỳ vọng.

Dù trong mắt ông, Malik vẫn còn nhiều thiếu sót, nhưng nó đã chứng minh được mình đủ tư cách để tiếp bước con đường ông đã đi.

Tuy dạo này nó hay vắng nhà để tự tu luyện, nhưng nhìn thấy con trai nỗ lực phấn đấu vì tiền đồ của bản thân, Lowen cảm thấy rất hài lòng.

Nếu là Hanna đến... Chắc ông sẽ không đón tiếp nồng hậu thế này đâu. Ông sẽ lại buông những lời cay nghiệt.

Rằng hãy bỏ kiếm đi.

Vì nó nguy hiểm cho con.

Kể cả khi con bé phản bác mình có tài năng, Lowen tin rằng mình vẫn sẽ kiên định với sự cố chấp bảo thủ của bản thân.

'Ngẫm lại thì mình cũng điên thật.'

Lowen tự cười giễu chính mình.

Róc rách.

Malik rót rượu vào chiếc ly mới.

Lowen nâng ly rượu đầy ắp lên, hỏi:

"Sao nào, hôm nay đến tìm ta có việc gì? Chắc không phải tự nhiên mà đến đâu nhỉ." 

"Con trai muốn uống với cha một ly không được sao ạ?" 

"Ha ha... Ta đâu có nuôi dạy con thành người tình cảm như thế."

Malik cười chua chát.

Đâu chỉ mình Hanna khổ sở vì người cha chỉ biết đến kiếm này.

Malik hắng giọng một cái. Giọng nói run run phát ra từ cổ họng đang nghẹn lại vì căng thẳng của Malik khiến Lowen cảm thấy chút đắng chát mơ hồ.

"Cha à. Chuyện của Hanna..."

Cái tên quen thuộc. Cái tên mà ông không nghĩ sẽ thốt ra từ miệng Malik khiến Lowen siết chặt ly rượu.

"Hanna thì sao." 

"Nó là em gái con mà. Lâu ngày không gặp nên con nhắc tới thôi ạ." 

"..."

Malik chỉ dám nhìn chằm chằm vào ly rượu sóng sánh. Với anh, cha là một tồn tại đáng sợ.

Dù không gay gắt như với Hanna, nhưng cha luôn là ngọn núi lớn đè nặng lên vai anh những trọng trách nặng nề, nên việc mở lời về chuyện này đòi hỏi sự can đảm rất lớn.

Malik làm ướt tay bằng những giọt nước đọng trên thành ly, dè dặt nói:

"Con biết con nói lời này là mạo phạm... Nhưng mà... Cha thử xin lỗi Hanna xem sao ạ."

"Xin lỗi?"

Giọng Lowen sắc lạnh hẳn đi.

Với một người cả đời không biết hai chữ "xin lỗi" viết thế nào như Lowen, đây là một từ cực kỳ chói tai.

Ông quan niệm rằng khi đã làm điều gì khiến người khác ghét bỏ thì phải chấp nhận sự ghét bỏ đó. Một lời xin lỗi đâu thể xóa tan sự ghét bỏ ấy.

Hơn nữa.

"Tại sao ta phải xin lỗi Hanna? Chẳng phải nó mới là đứa nên xin lỗi ta sao? Phớt lờ thư gọi về nhà của cha, đến giờ vẫn chưa chịu vác mặt về, con thấy nó làm vậy là đúng à?"

Lowen không hề cảm thấy mình có lỗi với Hanna. Ông chỉ tự trách mình thất bại trong việc bắt con bé bỏ kiếm.

Nếu dạy con nghiêm khắc là cái tội, thì tất cả cha mẹ trên thế giới này đều có tội cả.

Lowen không cho rằng "đòn roi tình yêu giúp con cái hướng tới tương lai tốt đẹp hơn" là sai trái.

Nếu kết quả dẫn đến là lời xin lỗi.

Thì đó là lỗi của Hanna vì đã không nghe lời.

Lowen không thể chấp nhận lời thỉnh cầu của Malik.

Ly rượu trong tay Malik khẽ rung lên. Sự cố chấp đến ngạt thở của cha khiến anh thấy bức bối vô cùng.

Người cha lúc nào cũng áp đặt chuyện kiếm thuật. Người cha bảo thủ luôn đối xử tàn nhẫn với Hanna, anh thấy ngột ngạt không chịu nổi.

Malik run run nói:

"Chẳng phải cha đã thiên vị sao. Cả với con cũng vậy."

"Đó không phải là thiên vị, mà là lựa chọn hợp lý. Ta chỉ tập trung bồi dưỡng con, chiếc chìa khóa để làm rạng danh cái tên Histania thôi."

"Gia tộc ta đã đủ lớn mạnh rồi."

"Không có ta thì nó đã lụi tàn từ lâu rồi."

"Đó là chuyện không thể tránh khỏi mà. Thời của cha và thời của tụi con khác nhau..."

"Lời con nói nghe chói tai lắm đấy."

Malik cúi đầu.

"Con xin lỗi."

Lowen thở dài thườn thượt. Gia chủ tương lai mà không lo nghĩ cho tương lai gia tộc, lại đi nói mấy lời yếu đuối đó, Lowen càng thêm lo lắng.

Cả Hanna lẫn Malik.

Hình như từ lúc gặp cái thằng đó là mọi chuyện bắt đầu lệch lạc hết cả.

Lowen ướm hỏi Malik đang cúi đầu:

"Hai ngày trước ta có đi gặp tay kiếm sĩ tên Ricardo mà con khen nức nở đó." 

"Cha gặp Ricardo rồi ạ?" 

"Ừ. Nó coi ta như quân bán hàng rong." 

"Bán hàng rong ạ?"

Khóe miệng Malik khẽ nhếch lên một nụ cười, xua tan bớt sự căng thẳng. Anh lầm bầm 'Thằng điên đó' mà Lowen không nghe thấy.

Đồng thời, anh cũng tò mò không biết Ricardo đã nói gì với cha mình.

Chính nhờ một câu nói của Ricardo mà Malik mới có dũng khí để cầu xin sự tha thứ của Hanna.

Nhưng trái với mong đợi của Malik, Lowen nhăn mặt đầy khinh bỉ, dập tắt hy vọng của anh:

"Một thằng ranh con không biết trời cao đất dày. Chỉ là kẻ hầu hạ cho Công nữ nhà Desmond đã thất thế, ngoài việc đạt được chút thành tựu khi còn trẻ thì chẳng có gì trong tay, vậy mà dám lên mặt dạy đời ta là ta sai rồi, nực cười..."

Lowen uống cạn ly rượu, nói tiếp:

"Cái thằng láo xược đó bảo ta là hết cửa làm thân với Hanna rồi."

Malik vội hỏi:

"Rốt cuộc cha đã nói gì... mà Ricardo lại nói như vậy?"

Ricardo mà anh biết không phải là người buông lời khiêu khích vô cớ.

Dù lời nói có hơi gai góc nhưng lúc nào cũng đúng trọng tâm.

Trước câu hỏi của Malik, Lowen dõng dạc tuyên bố:

"Ta đã nhờ nó khiến cho Hanna từ bỏ kiếm thuật."

"Cha!!"

Malik đập bàn đứng phắt dậy. Lại là chuyện đó, đến bao giờ cha mới thôi cái ý định đó đi? Anh trừng mắt nhìn cha đầy phẫn uất, nhưng Lowen chỉ ngồi đó, nhìn ngược lên đứa con trai đang đứng với vẻ mặt ngạo nghễ.

"Malik. Cảnh cáo lần hai."

Malik không lùi bước.

"Rốt cuộc cha định như thế đến bao giờ nữa! Chẳng phải Hanna đã chứng minh rồi sao! Con bé thích kiếm thuật đến thế, cha không giúp đỡ thì thôi chứ sao lại...!"

"Con không hiểu đâu. Tại sao ta lại làm thế."

Lowen nhớ lại ký ức kinh hoàng đó, nói với Malik:

"Hanna còn trẻ người non dạ, chưa suy nghĩ thấu đáo. Nếu cứ để nó lao đầu đi như thế, sớm muộn gì cũng gặp nguy hiểm. Có thể nó sẽ thành công nhanh chóng nhờ sức mạnh bất ngờ có được, nhưng không an toàn chút nào."

"...Thì cha giúp em ấy là được mà."

"Ta lo cho một mình con thôi đã đủ mệt rồi."

"Cha đừng có ngụy biện."

Lowen trừng mắt nhìn Malik:

"Vậy còn con."

Lowen tung ra đòn chí mạng, xoáy sâu vào mối quan hệ hiện tại giữa các thành viên trong gia đình.

"Con cũng đối xử tệ bạc với Hanna y hệt ta thôi. Cũng phớt lờ, cũng phân biệt đối xử... Nếu con cho rằng điều đó là sai trái thì tại sao lúc đó con không ngăn ta lại?"

"Con..."

"Đừng bàn chuyện ai đúng ai sai ở đây, ta muốn con hiểu rằng con cũng giống ta thôi."

Malik siết chặt hai nắm tay, cúi gằm mặt xuống.

Lời cha nói không sai một chữ nào. Nhưng anh đã xin lỗi Hanna và đang cố gắng chuộc lỗi với tâm thế chân thành nhất.

Đúng là anh cũng từng tàn nhẫn với Hanna như lời cha nói.

Nhưng anh thật tâm muốn cầu xin Hanna tha thứ trước khi mọi chuyện đi quá xa.

Anh đến đây là để nói với cha rằng, hãy cùng nhau nhận ra sai lầm và xin lỗi con bé.

Lowen nhìn Malik đang đứng chết lặng, nói:

"Dù thế nào đi nữa, lựa chọn của ta vẫn không thay đổi. Nuôi dạy Hanna một cách khắc nghiệt? Nếu chỉ vì chút gian khổ đó mà gục ngã thì sau này ra đời sống sao nổi."

Malik nhìn thẳng vào mắt Lowen:

"Đó chỉ là lời ngụy biện cho sự ích kỷ của cha thôi..."

"Ngụy biện à... Nực cười. Ta chưa bao giờ hối hận về lựa chọn của mình. Cuộc đời ta đã chứng minh điều đó, và sự thành công của con cũng là minh chứng rõ ràng nhất."

Lowen trừng mắt, đưa ra tối hậu thư:

"Lần thứ ba rồi đấy, Malik. Quá tam ba bận, ta không nhịn nữa đâu."

Malik nghiến răng:

"Chắc chắn cha sẽ hối hận. Giống như con đã từng..."

"Người hối hận sẽ là Hanna mới đúng."

Qua cuộc nói chuyện này, Lowen càng thêm chắc chắn.

Bắt Hanna buông kiếm là việc làm cần thiết cho tương lai.

Dù có phải dùng thủ đoạn đê hèn, nhưng để đảm bảo an toàn cho Hanna và để Malik có thể tập trung vào con đường thành công, Lowen tin chắc đây là giải pháp tốt nhất.

Một khoảng lặng bao trùm.

Lowen xua tay đuổi khách.

Tiếp tục cuộc trò chuyện vô bổ này chỉ tốn thời gian.

"Ra ngoài đi..."

Ngay khi Malik nắm chặt tay, cúi đầu định rời khỏi phòng làm việc.

Rầm!

Tiếng ồn ào vang lên từ bên ngoài dinh thự.

Tiếng đồ đạc vỡ nát cùng tiếng la hét hoảng loạn của đám người hầu.

T..Tiểu thư...

Ông ấy đâu...

Sao Tiểu thư lại đến đây...

Cha tôi đâu rồi hả.

Giọng nói đã lâu không nghe thấy.

Không phải giọng nói non nớt của cô con gái nhỏ từng nài nỉ ông dạy kiếm thuật, mà là giọng nói gay gắt chứa đựng sự căm hận tột độ vọng qua cánh cửa phòng làm việc.

Thình thịch, thình thịch...

Tiếng bước chân dồn dập vọng lên từ cầu thang, một người hầu thở hồng hộc đẩy cửa xông vào.

Vị quản gia của dinh thự hổn hển gọi Lowen:

"Hộc... Hộc... Thưa Gia chủ... Tiểu thư út đã đến ạ."

Trong khoảnh khắc, trái tim sắt đá của Lowen rung động dữ dội. Quyết tâm bắt con bé bỏ kiếm vừa mới củng cố bỗng chốc sụp đổ. Đầu óc ông trống rỗng.

Chỉ còn lại duy nhất một ý nghĩ: Muốn nhìn thấy mặt con.

"Hanna đến sao...?" 

"Vâng...! Ngài mau ra xem đi ạ! Chuyện.. Chuyện là.."

Ông ta ở đâu!

Tiếng hét của Hanna vang vọng khắp dinh thự.

Tiếng hét đầy uất ức. Giọng nói của Hanna đè nặng lên đôi vai của Lowen đang ngồi trong phòng.

Khoảng 10 giây trôi qua.

Khi tiếng bước chân trên cầu thang dừng lại.

Một bóng hình quen thuộc thô bạo đẩy ngã người quản gia đang chắn cửa, bước vào phòng làm việc.

"Tránh ra. Trước khi ta giết hết." 

"Nhưng thưa Tiểu thư.. Đây là nơi Gia chủ làm việ..." 

"Ta bảo tránh ra, trước khi ta chém chết."

Cô con gái út bước vào phòng, trên người bê bết máu Orc.

Histania Hanna.

Hanna đứng trước mặt Lowen, thở dốc.

Đôi mắt đỏ ngầu hằn lên những tia máu nhìn ông đầy oán hận, thanh kiếm trong tay cô run lên bần bật.

Nhìn con gái nhìn mình với vẻ mặt như sắp khóc, cõi lòng Lowen chấn động.

Con sẽ trở thành kiếm sĩ ngầu như cha!

Đứa con gái từng nhìn ông với ánh mắt ngưỡng mộ ngày xưa đâu rồi.

Hanna ném lá thư vào mặt Lowen.

"Cha nhất định phải làm đến mức này sao?"

──────────────

Gửi Histania Hanna

Quay về gia tộc ngay. Đây là lời cảnh cáo cuối cùng. Về nhà và học hành cho tử tế. Ta đã chuẩn bị gia sư giỏi nhất, sẽ không để con thiếu thốn thứ gì.

Nếu lần này con vẫn trốn tránh không chịu về, ta buộc phải dùng biện pháp mạnh nhất để bắt con quay về.

Kể cả là dùng đến hôn nhân chính trị.

──────────────

Hanna trừng mắt nhìn lá thư bị vò nát, nói với Lowen.

"Con thật sự... rất ghét Cha."

──────────────

Đọc bức thư Histania Lowen gửi. (1/1)

Gặp gỡ cha bạn, Histania Lowen. (1/1)

Tiêu diệt Chiến binh Orc Tinh nhuệ ở dãy núi Hamel (30/30)

──────────────

Hanna bật khóc nức nở.

Trên một góc mái nhà của phòng làm việc.

Một người đàn ông đang ngồi xổm trên mái nhà, lén lút theo dõi màn kịch sướt mướt bên dưới, anh ta thở dài thườn thượt, đặt tay lên kiếm.

[Vượt qua Giới hạn đang thử thách giới hạn hiệu quả của 'Thuốc Tàng hình'.]

Người đàn ông đã xóa bỏ hoàn toàn hiện diện của mình.

Chàng trai tóc đỏ nhìn cảnh tượng đó, lầm bầm:

'A... Nhớ Tiểu thư quá đi.'

Ricardo, kẻ lẻn vào đây để trộm cơ duyên, cảm thấy mình sắp "toang" tới nơi rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!