Ba tuần đã trôi qua.
Khoảng thời gian ba tuần, nói ngắn thì ngắn mà nói dài thì dài, đã nhanh chóng thay đổi mối quan hệ gượng gạo giữa chúng tôi.
Tuần đầu tiên trôi qua trong im lặng và ngượng ngùng. Tuần thứ hai bắt đầu bằng những lời chào hỏi xã giao. Và tuần cuối cùng, chúng tôi đã có thể nhìn thẳng vào mắt nhau và nói những chuyện nghiêm túc.
Lời cảm ơn đi kèm với lời xin lỗi vì đã khiến đối phương phải chịu đựng chuyện khủng khiếp. Và cả câu chuyện về cánh tay của tôi.
Càng nói chuyện, nước mắt của tiểu thư càng rơi nhiều hơn, nhưng mối quan hệ gượng gạo giữa chúng tôi cũng bắt đầu được hàn gắn.
Nhìn cánh tay tôi rồi khóc. Thấy nụ cười gượng gạo của tôi cũng khóc. Đến cả ngắm sao đêm cũng khóc.
Tiểu thư trở nên đa sầu đa cảm như bà dì đến tuổi mãn kinh, nhưng càng dành thời gian nói chuyện mặt đối mặt, nụ cười dần trở lại trên môi bả.
Ngày hôm đó, tiểu thư đã hứa.
Sẽ bớt chửi bậy và bớt chê bai đồ ăn.
Và rằng bả thật sự rất xin lỗi.
Chúng tôi dần hiểu nhau hơn và trao nhau những lời xin lỗi chân thành.
Tiểu thư một lần nữa đối diện với cánh tay của tôi. bả bảo nếu không phải bây giờ thì sẽ không còn cơ hội nào nữa, rồi run rẩy tháo băng gạc ra và nhìn vào tay tôi.
Tôi vẫn không thể quên được vẻ mặt bàng hoàng của tiểu thư lúc đó.
- ...Là ta đã làm ra nông nỗi này sao?
- Là ta...
Tiểu thư lặng thinh một hồi lâu rồi gật đầu, sau đó ôm mặt khóc nức nở.
Dần dần, Tiểu thư đã trở lại.
Trở lại là một ác nữ Olivia bướng bỉnh và ham ăn.
Nhưng không phải trở lại xấu tính như ngày xưa.
- Ricardo muốn ăn gì?
Mà trở lại làm một ác nữ rộng lượng, cho phép tôi được chọn thực đơn.
Tuy thỉnh thoảng nhìn mặt tôi, bả vẫn rơm rớm nước mắt, hay thấy tôi gãi tay vì ngứa là lại tròn mắt hỏi 'A... Đau hả?', nhưng so với ba tuần trước, Tiểu thư giờ đây đã khác nhiều.
Không còn là một tiểu thư ủ rũ, mà là một tiểu thư đầy sức sống.
Tôi thích thế này hơn.
Thà bả cứ bướng bỉnh, nói hết những gì mình nghĩ, đòi hỏi những gì mình muốn, còn hơn là cứ giam mình trong phòng với cảm giác tội lỗi.
Lý do tôi giấu vết sẹo cũng là vì sợ không khí sẽ trở nên ngột ngạt, nên thế này có lẽ cũng tốt.
Trong căn phòng yên tĩnh của tiểu thư.
Tiểu thư ngồi trên giường, cau mày tập trung cao độ vào một điểm.
Với ánh mắt sắc bén như bác sĩ phẫu thuật, một tay cầm tăm bông, một tay cầm thuốc mỡ, bả tập trung hết sức lực.
Tôi chợt nhớ đến lời người lớn hay nói.
Rằng nếu học hành chăm chỉ đến mức này thì đã đỗ Đại học Seoul rồi. Nếu tiểu thư tập trung vào việc học như thế này thì chắc vị trí thủ khoa đã nằm gọn trong tay bả.
Dù sao thì bả cũng là người đứng nhất khoa Ma thuật về thực hành. Nhưng lại đội sổ về lý thuyết.
Tiểu thư vừa nặn thuốc mỡ ra tăm bông vừa nấc cụt.
"Hức."
Bả cắn chặt môi tập trung, tay run run nói với tôi:
"Đau thì bảo nhé."
"A..."
"...Hức!"
Tôi mới kêu nhẹ một tiếng dù thuốc chưa chạm vào da, Tiểu thư đã giật thót mình. Thấy vậy, tôi bật cười.
"Đã chạm vào đâu ạ."
"Th... Thế à?"
"Phù."
Tiểu thư thở dài thườn thượt rồi lại tập trung vào cánh tay phải đang xắn tay áo lên của tôi.
Nhìn cái vẻ mặt chỉ cần chạm nhẹ là chực khóc của bả, tôi muốn trêu chọc đến phát điên.
Tôi che miệng cười, nhìn cánh tay phải bóng loáng của mình.
Thay vì vết sẹo đen đúa, giờ chỉ toàn thấy màu trắng của thuốc mỡ. Sự lo lắng thái quá của bả khiến tôi buồn cười.
"Tiểu thư."
"...Im lặng nào. Ta đang tập trung."
"Tiểu thư bôi nhiều thế này thì khéo bữa tối nay món bít tết có thêm gia vị thuốc mỡ đấy ạ."
Giật mình. Nghe đến đồ ăn, Tiểu thư dừng tay, gật đầu gượng gạo rồi bắt đầu "quay xe" suy diễn.
"Thịt cũng là từ cơ thể bị thương mà ra, bôi thuốc mỡ vào chắc nó sẽ to ra thêm đấy."
"Nói cái gì nghe cho lọt tai chút đi ạ."
"...Không phải à?"
"Vâng."
Tiểu thư xụ mặt lẩm bẩm: 'Thế thì ăn sẽ bớt ngon một tí.'
Tiểu thư đang trát đầy thuốc mỡ lên tay tôi.
Chỗ đã bôi rồi lại bôi tiếp. Chỗ lành lặn cũng bôi nốt.
Trong mắt tôi thì chẳng còn chỗ nào để bôi nữa, nhưng trong mắt tiểu thư thì vẫn chưa đủ.
Cứ như đang tắm bồn vậy, thuốc mỡ dính nháp đã hết hơn hai lọ rồi. Thế mà vẫn chưa thấy đủ, Tiểu thư lại lúi húi lôi thêm tuýp thuốc mới nguyên tem từ hộp cứu thương ra.
Bả lẩm bẩm:
"Đau... không được đâu."
"Không đau mà."
"Nhưng mà..."
Tiểu thư vừa bôi thuốc vào chỗ không bị thương vừa nói:
"Không được đau."
Bả chẳng thèm nghe lời tôi nói.
Vừa chấm chấm vào vết thương vừa dò xét phản ứng của tôi, thấy tôi hơi giật mình vì nhột là lại mếu máo. 'A... Không được đau mà?', bả cứ lẩm bẩm một mình.
Bôi thuốc mỡ lên vùng da đã hoại tử vì hắc thuật thực ra chẳng có tác dụng gì mấy, nhưng vì thích sự chăm sóc tận tình của tiểu thư nên tôi cứ để yên cánh tay cho bả bôi.
Tôi nhớ lại lúc đó. Cái ngày sau khi tôi cho bả xem vết thương thật sự. Tiểu thư nói với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc khiến tim tôi muốn rớt ra ngoài.
- Cởi ra.
- Dạ?
Khoảnh khắc những ý nghĩ đen tối thoáng qua khiến tôi đấu tranh tư tưởng dữ dội, thì tiểu thư nhắm tịt mắt nói:
- Ta muốn xem cánh tay. Cởi áo ra đi.
- Cánh tay ấy ạ?
Tôi gượng gạo giấu tay ra sau lưng, nhưng sự cố chấp của Tiểu thư khi đã biết hết sự thật thì không ai lay chuyển được. Nếu không cho xem, chắc bả sẽ nằm lì trên giường cả ngày ủ rũ tự trách 'Ta là đồ xấu xa...!' mất, làm sao tôi tránh được đây.
Khi tôi xắn tay áo lên, tiểu thư quệt nước mắt đang chực trào, nói một cách mạnh mẽ:
- Ta sẽ bôi thuốc.
Tiểu thư nói chắc nịch. Tôi đành miễn cưỡng đưa tay cho bả xem, và ngay tại đó, yiểu thư vừa khóc vừa bắt đầu bôi thuốc.
- Hức... hức...
- Sao lại khóc nữa rồi.
- Nhìn ghê quá... Với lại trông đau lắm...
Kể từ đó, việc đưa tay cho Tiểu thư xem đã trở thành chuyện thường ngày.
Mỗi khi tôi đi mua sô-cô-la, bả lại móc túi lấy ra mấy đồng vàng bảo mua thêm thuốc mỡ, tất nhiên số tiền vàng ấm nóng đó đã được tôi cất kỹ trong ngăn kéo.
Đem mấy đồng vàng chứa đựng câu chuyện cảm động thế này đưa cho người khác thì tiếc lắm. Tuyệt đối không phải vì lý do biến thái nào đâu nhé.
"Xong rồi."
Quấn băng xong xuôi, Tiểu thư mỉm cười mãn nguyện.
"Hì...!"
Bả ưỡn ngực tự hào nhìn tác phẩm băng bó của mình. Tôi nhìn cái "kiệt tác" chứa đựng tâm huyết của Tiểu thư mà cười gượng.
"Cái gì đây ạ."
"Điều trị."
"Gọi là điều trị mà quấn dày thế này sao? Cô hầu gái mà thấy chắc tưởng tay tôi bị gãy luôn rồi đấy."
Lớp băng quấn vụng về dày cộm như bó bột. Dày đến mức bảo dùng tay đóng đinh cũng được luôn ấy chứ.
"Hihi..."
Thấy vẻ mặt tự đắc của bả, tôi chẳng nỡ buông lời chê bai.
Tiểu thư cầm bút lên bắt đầu vẽ vời lên lớp băng.
"Tiểu thư làm gì thế?"
"Câu thần chú."
"Gọi là thần chú mà hình vẽ trông tuyệt vọng quá vậy."
"...Im lặng nào. Ta đang tập trung."
Tiểu thư hí hoáy vẽ lên băng gạc.
Một con Orc, một con Goblin. Kèm theo dòng chữ nắn nót [Mau khỏi nhé.], nhưng tôi vẫn chưa tiêu hóa nổi cái bức tranh gia đình quái vật này.
Tôi nhìn con Orc có vẻ mặt hung dữ, hỏi:
"Cái này, chẳng lẽ là tôi ạ?"
Tiểu thư gật đầu lia lịa.
"Ừm."
"..."
Muốn cốc đầu một cái ghê.
Tôi chỉ vào con Goblin có bộ ngực "khủng" bên cạnh. Một con Goblin có thiết kế gợi cảm khiến người ta liên tưởng đến túi tiền giấu quỹ đen của Tiểu thư.
Thấy tôi chỉ vào đó, khóe môi Tiểu thư nhếch lên.
"Cái này là tiểu thư ạ?"
Bả lại gật đầu. Tiểu thư nhìn tôi với đôi mắt long lanh. Đôi mắt u sầu đang chờ đợi lời nhận xét về kiệt tác nghệ thuật mà bả đã dồn hết tâm huyết vào.
"Thế nào?"
Tôi quay mặt nhìn ra cửa sổ.
"Sao không trả lời."
"..."
"Vẽ đẹp quá nên bất ngờ à?"
Không được gieo rắc hy vọng hão huyền cho người có tài năng tuyệt vọng thế này. Lỡ đâu bả ảo tưởng mình có khiếu nghệ thuật rồi đòi làm họa sĩ thì biết làm sao. Lời khen của tôi không rẻ rúng đến mức khen ngợi cái tài năng thảm họa này.
Tiểu thư nhìn chằm chằm vào tôi.
Trước ánh mắt sắc lẹm đe dọa thầm lặng cùng đôi môi bĩu ra của Tiểu thư, tôi đành nói lắp bắp:
"Vẽ... vẽ đẹp lắm ạ."
"Đúng không?"
"Vâng. Con Goblin và..."
'A... Lỡ mồm.'
Tiểu thư cau mày.
"Không phải Goblin mà..."
Tiểu thư thất vọng cúi gầm mặt xuống.
Tôi đành buông lời an ủi:
"Thật may là tiểu thư không có ý định dấn thân vào con đường nghệ thuật."
Tiểu thư ném cái bút vào người tôi.
***
Ánh nắng ấm áp chiếu rọi vào mắt.
Sân vườn dinh thự hôm nay cũng ngập tràn nắng đẹp.
Tiểu thư lâu lắm mới ra ngoài, đang ngồi trên ghế.
Bả tự nhận là quân y, sợ tôi tập kiếm bị thương nên đích thân ra đây giám sát.
Tôi vung kiếm thật mạnh trước mặt tiểu thư. Đã lỡ biểu diễn thì phải cho bả thấy những đường kiếm hoa mỹ nhất.
Vút vút. Tiếng xé gió vang lên khắp sân vườn.
Khi tôi truyền Aura vào kiếm, tạo ra những đường kiếm để lại tàn ảnh trong không trung, tiểu thư tròn mắt vỗ tay.
"Ồ...!"
Tôi lau mồ hôi, giả vờ thở hồng hộc như nhân vật chính trong tiểu thuyết lãng mạn.
"Phù... Thấy sao ạ?"
Tiểu thư nhìn tôi với ánh mắt dửng dưng. Thay vì nhìn kiếm thuật, bả chỉ chăm chăm nhìn vào tay phải của tôi.
Lúc nghe tiếng vỗ tay, tôi tưởng bả thích lắm, ai dè bả vỗ tay cho có lệ với ánh mắt vô cảm.
Tiểu thư hỏi:
"Không có kiểu Thiên thạch rơi hay gì đó à?"
"Không ạ."
"Thế bắn tia laser chíu chíu thì sao?"
"Không thể nào."
"Chẳng ngầu gì cả."
Tiểu thư vừa chạm vào lòng tự trọng của một thằng đàn ông. Bả vỗ vỗ vào bụng, nhìn tôi với ánh mắt chán chường.
"Thế kiểu chém đôi ngọn núi kia hay chém toạc bầu trời, mấy cái đó không làm được à?"
"Kiếm thánh cũng chịu thua mấy cái đó ạ."
Tiểu thư nhìn tôi chằm chằm.
"Ricardo không làm được hả?"
"Không... Cái đó..."
Đòi hỏi cảnh giới mà Kiếm thánh cũng bó tay. Sự khiêu khích của Tiểu thư đã chạm vào công tắc tự ái của tôi.
Tiểu thư buông một câu 'Chẳng ngầu tẹo nào.' rồi ngả người ra ghế dựa như một kẻ lười biếng.
"Đói bụng quá."
Tiểu thư đúng là biết cách chọc tức người khác.
Không được rồi.
Dù có phải ngất xỉu, tôi cũng phải khiến Tiểu thư thốt lên 'Ồ...! Ngầu quá'. Nếu cứ thế này mà kết thúc thì trong ký ức của Tiểu thư, tôi sẽ chỉ là tên quản gia múa dao thái thịt giỏi mà thôi.
Tôi vận Aura lên.
[Đột phá giới hạn (L) đang thử thách giới hạn của Aura.]
Thấy thanh kiếm rực sáng ánh đỏ như mặt trời, mắt tiểu thư sáng rực lên.
"Tiểu thư thấy chưa."
"Ồ..."
Tiểu thư tỏ ra thích thú. Ngay lúc tôi định dồn thêm Aura vào kiếm.
"Ồ..." "Ồ..."
Giọng nói quen thuộc của một nam một nữ vang lên.
Hai người nam nữ có mái tóc màu nâu sáng.
Là những vị khách không mời mà đến.
Tôi hạ kiếm xuống, nhìn hai người đang đứng ở cổng lặng lẽ quan sát mình và nói:
"Hanna?"
Hai anh em nhà Histania đang đứng sóng đôi ở cổng dinh thự.
Tay cầm thanh kiếm quấn băng vải và một túi quà to, Hanna cười tươi rói với tôi.
"Là tôi đây. Anh quản gia."
Đã lâu lắm rồi mới có khách đến chơi.
"Tôi đói bụng quá nên ghé qua đây."
0 Bình luận