Vol 1

Chương 5: Chưa Quen

Chương 5: Chưa Quen

Sau đó, tôi cứ nghĩ mãi về những chuyện đã quá muộn để thay đổi rồi chẳng mấy chốc, tôi thiếp đi.

Sau một đêm ngủ say, đầu óc tôi trở nên tỉnh táo hơn hẳn.

Có lẽ tâm trạng uể oải tối qua là do kiệt sức tinh thần mà ra.

Cái giường tôi nằm làm bằng gỗ.

Phần lớn được ghép và chạm khắc tinh xảo, hầu như không dùng đến kim loại. Nó là một tác phẩm thủ công tuyệt đẹp, như thể một món đồ nghệ thuật. Trên giường là tấm đệm được phủ bằng vải và nhồi bằng những loại cây khô.

Đệm có vài sợi xơ cứ chọc vào da, lúc đầu khiến tôi khó chịu, nhưng nằm một lúc thì quen dần.

Khi đã quen, tôi nhận ra nó thực ra khá thoải mái.

Thành thật mà nói, nó còn dễ chịu hơn nhiều so với cái nệm rơm mà tôi đã nằm suốt hơn mười năm không thay.

Trước giờ tôi quen đến mức chẳng nhận ra, nhưng giờ nghĩ lại, nó chẳng khác gì nằm trên sàn nhà. Có lẽ chính vì vậy mà mỗi sáng thức dậy tôi đều cảm thấy người rã rời.

Tôi vốn rất tệ trong việc tiêu tiền cho bản thân.

Tôi thường xuyên mua những bộ vest trông bảnh bao để đi làm, nhưng quần áo mặc nhà thì thảm hại vô cùng.

Ngay cả bộ đồ thể thao tôi đang mặc đây cũng sắp đến giới hạn rồi.

Thun ở cạp quần đã giãn đến mức chẳng còn tác dụng. Nếu không buộc dây thật chặt, quần sẽ tuột xuống ngay.

Hôm qua, khi đi trong rừng, nó thậm chí còn tuột hẳn xuống cùng với cả quần lót, làm tôi một phen hoảng hốt. Dù sao thì cơ thể này giờ đã thon gọn hơn nhiều, chuyện đó cũng chẳng có gì lạ.

Tôi duỗi người rồi nhìn ra cửa sổ, mặt kính mờ hơi nước, chẳng thấy rõ bên ngoài.

Dù vậy, ánh nắng xuyên qua vẫn sáng rực và mang chút hơi ấm dịu nhẹ.

Tôi định mở cửa sổ cho thoáng, nhưng có vẻ nó bị cố định, không thể mở ra được.

Khi tôi bước xuống giường, chiếc áo khoác của bộ đồ thể thao mà tôi dùng làm chăn rơi xuống đất. Tôi cúi xuống nhặt nó lên, không hề nghe tiếng khớp xương kêu răng rắc, cơ thể nhẹ nhàng đến lạ. Cảm giác như mình đã trẻ lại.

Nói mới nhớ, tôi nghe nói quán trọ có phục vụ bữa sáng.

Khách có thể chọn ăn tại sảnh hoặc mang lên phòng, nhưng dù sao thì cũng phải xuống dưới một chuyến. Tốt nhất là nên ăn sớm trước khi anh Ralph đến đón.

Vừa ngáp dài, tôi vừa bước xuống cầu thang. Ở sảnh, nhiều người đã ngồi ăn sáng.

Tôi gọi với vào ô cửa nhỏ thông với bếp của quán trọ, nói vài câu rồi chờ họ chuẩn bị phần của mình.

So với những người đi ngoài phố, khách trong sảnh ăn mặc khá chỉnh tề và sạch sẽ.

Lạ một điều, ai cũng liếc nhìn tôi rồi vội quay đi hoặc nhìn lại lần nữa với vẻ ngập ngừng.

Có chuyện gì sao? Tôi bắt đầu thấy hơi khó chịu.

Có lẽ tộc hắc elf hiếm gặp đến mức khiến người ta chú ý.

Không ai nhìn chằm chằm, nhưng tôi vẫn có cảm giác mình đang làm bữa ăn của họ mất tự nhiên. Không muốn gây chú ý thêm, tôi quyết định mang bữa sáng về phòng.

Bữa sáng gồm bánh mì đen có mùi lúa mạch đen rất nồng, cùng một bát súp nóng hổi.

Với người quen ăn bánh mì trắng mềm như tôi, bánh mì đen vừa cứng vừa đậm vị.

Tuy nhiên, khi tôi chậm rãi nhúng bánh vào súp rồi ăn, dần dần lại thấy cũng ngon miệng. Có khi còn ngon hơn tôi tưởng.

Với người vốn chẳng mấy khi ăn sáng như tôi, bữa ăn ấy thật trọn vẹn.

Tôi khẽ thở ra nhẹ nhõm sau ngụm súp cuối cùng.

Dù không nói “Itadakimasu” hay “Gochisousama”, tôi vẫn vô thức chắp tay lại sau khi ăn xong.

Vừa ngồi xuống giường để nghỉ cho tiêu, thì có tiếng gõ cửa.

Người duy nhất có việc tìm tôi ở thế giới này chắc chỉ có anh Ralph thôi.

Anh ấy đến sớm hơn tôi nghĩ. Hoặc có lẽ là tôi dậy muộn.

Tò mò, tôi nhìn xuống cổ tay trái, nhưng vì đến thế giới này trong lúc đang ngủ, nên dĩ nhiên tôi chẳng mang theo đồng hồ.

Thỉnh thoảng, trong thành phố lại vang lên tiếng chuông ở đâu đó. Có lẽ đó là cách người ta báo giờ, nhưng vì tôi không hiểu hệ thống của họ, nên chỉ nghe như một âm thanh nền quen thuộc mà thôi.

Tôi quyết định dọn dẹp bát đĩa trong lúc đón anh ấy. Một tay cầm khay, tay kia nắm lấy nắm đấm cửa, tôi gọi ra ngoài.

“Ra ngay đây.”

Vừa mở cánh cửa gỗ mở ra ngoài, tôi đã nghe thấy tiếng chào trước cả khi lộ mặt. Sự nhiệt tình ấy, như một nhân viên mới hăm hở đi làm, khiến tôi hơi thấy ấm lòng.

“Chào buổi sáng. Cô đã sẵn sàng…?”

Tôi vừa bước ra hành lang thì câu nói của anh ấy khựng lại giữa chừng. Có chuyện gì sao?

“Chào buổi sáng. Tôi chỉ cần trả lại cái này rồi có thể đi ngay… Có chuyện gì à?”

“Không, để tôi mang xuống. Với lại, tôi nghĩ cô nên mặc áo khoác vào thì hơn...”

Anh Ralph nhanh chóng giật lấy cái khay trên tay tôi rồi vội vã đi xuống tầng dưới.

Khi anh ấy rời đi, tôi mới chợt hiểu ra ý anh nói. Tôi nhẹ nhàng khép cửa lại mà không gây tiếng động, rồi khoác chiếc áo đang treo ở đầu giường.

Kéo khóa lên tận cổ.

Thất bại rồi.

Đi ra ngoài chỉ với một chiếc áo ba lỗ rộng thùng thình, với cơ thể thế này, chẳng khác nào khoe thân giữa đường.

Hóa ra người ta không nhìn tôi vì tôi là hắc elf hiếm gặp.

Ông già lịch thiệp, người chiến binh trông nghiêm nghị và cả cô gái tóc xanh xinh đẹp kia, tất cả đều liếc đi hoặc nhìn lại tôi hai lần chỉ vì bộ dạng hớ hênh đó.

Đặc biệt là cô gái tóc xanh, cô ấy nhìn tôi chằm chằm khá lâu sau khi quay lại. Lúc đó tôi còn tưởng cô ấy là người kỳ lạ, nhưng giờ nghĩ lại, có lẽ cô ấy chỉ đang cố nhớ mặt tôi để còn báo cáo cho ai đó.

Đúng là sai lầm khi bước ra ngoài với cái tâm thế đi lấy báo buổi sáng như thế.

Từ giờ tôi sẽ cẩn thận hơn, chắc chắn sẽ không lặp lại chuyện này lần nữa…

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!