Chương 2: Hang ổ của các phù thủy

Phần 1 - Những người đồng đội

Phần 1 - Những người đồng đội

Kể từ sau khi phát động cuộc chiến tranh xâm lược toàn diện Liên Bang Xô Viết vào tháng 6 năm 1941, đã có nhiều báo cáo được gửi về Bộ Tổng tư lệnh Wehrmacht cho thấy số lượng lớn binh lính Đức bị thương vong do bắn tỉa. Ví dụ, Trung đoàn Bộ binh 465 đã phải chịu tổn thất nặng nề do bị bắn tỉa khi hành quân qua các khu vực rừng rậm. Điều này khiến cho tốc độ tiến công của họ bị chậm đi và buộc họ phải dừng lại khi tổn thất hàng ngày đã lên tới 100 lính. Trong số đó, có 75 người, theo như tên lính văn thư trung đoàn đã ghi chép lại, được cho là đã bị bắn chết bởi những " tay lính bắn tỉa trên cây".

Franz Kramer, trong hồi ký của mình, đã kể về biện pháp đối phó mà ông đã áp dụng sau khi chứng kiến năm người lính Đức đồng đội bị bắn vào đầu chết. Khi ấy, ông ta đã nổ súng cùng lúc với tiếng súng máy của đại đội để nó át đi tiếng súng của mình.

"Ông ta phỏng đoán các vị trí bắn tỉa của lính Nga. ... Họ phải ở vào một nơi có thể nhìn rõ vị trí của quân Đức, tức là từ trên cao. Trong trường hợp này, đó là các ngọn cây có tán lá rậm rạp. Franz gần như không thể tin được họ lại phạm sai lầm cơ bản khi phục kích từ trên cây như vậy. Một khi bị lộ, họ sẽ không có cách nào để rút lui hay ẩn nấp. Và điều đó chứng tỏ rằng, có thể họ là những tay thiện xạ đấy, nhưng về tư duy chiến thuật thì còn non nớt. Kế hoạch của ông ta được tiến hành suôn sẻ đến kinh ngạc ... những người lính Nga ngã từ trên cây xuống như những bao cát ... "

Quân Đức kinh hoàng khi nhận ra tất cả những tay bắn tỉa đó đều là phụ nữ.

(Theo Martin Pegler - "Military Sniper: Nỗi kinh hoàng từ kẻ thù vô hình", bản tiếng Nhật do Atsuko Okazaki dịch)

___________________________________________________________________________________________________________________

Serafima ngồi lắc lư trên thùng xe không che mui của một chiếc xe tải ZIS. Xe đi chậm. Mặt trời cũng đã lặn nhưng cô vẫn chưa hề biết mình đang đi đâu hay sẽ làm gì. Những người lính chẳng nói chẳng rằng gì cả, vả lại cô cũng không muốn hỏi. Cô cảm thấy trong ánh mắt của họ, có một sự đồng cảm và lòng thương hại nào đó dành cho mình.

- Này em gái, em định đi theo đồng chí chuẩn úy thật à?

Một người lính ngồi cạnh đột nhiên hỏi, mắt anh vẫn nhìn thẳng. Giọng anh khẽ đến mức tiếng nói gần như bị át đi bởi tiếng động cơ ầm ĩ. Trong chốc lát, Serafima nhìn sang ghế phụ lái. Irina vẫn đang nhìn về phía trước. Vì không muốn bị nghe thấy nên cô bé cũng thấp giọng trả lời:

 - Không đi theo thì em sẽ không thể giết mụ ta được

 - Đừng nói những điều kinh khủng như vậy. Đồng chí ấy là một phù thủy. Em không có cửa đánh lại đâu. Một mình cô ấy còn mạnh hơn tất cả bọn này cộng lại.

 - Ủa chứ nếu mạnh kinh khủng tởm như vậy, tại sao mụ ta không diệt quách hết lũ lính Đức trước khi chúng tàn sát cả ngôi làng đi? Mụ ta chỉ biết đánh em ra bã rồi thiêu xác mẹ em thôi.

 - Em đang nói gì vậy, cô ấy mà lại ...

Một tiếng rầm vang lên. Irina đang ngồi ở ghế phụ lái đã đấm lên trần xe bằng bàn tay phải. Mụ ta đã nghe thấy rồi sao? Serafima kinh ngạc trước thính giác tột đỉnh ấy. Irina bèn tháo găng tay phải ra mà vẫn không ngoái đầu lại.

Serafima không kìm được mà thốt lên một tiếng. Bàn tay phải của mụ ta đã mất ngón trỏ. Ngón giữa cũng bị cụt một phần.

Người lính đang nói chuyện với Serafima khuôn mặt thất sắc, rồi tăng giọng như thể đã từ bỏ việc phải trò chuyện trong bí mật:

- Khi còn chiến đấu ở tiền tuyến, cô ấy đã bị trúng mảnh pháo làm mất ngón tay phải. Từ khi rời mặt trận cho đến giờ, cô ấy vừa chỉ huy chúng tôi, vừa tranh thủ thời gian để tập hợp người về “hang ổ” mà em đang được đưa đến đây, để đào tạo những “chiến sĩ xuất sắc."

Những chiến sĩ xuất sắc. Đó là một cụm từ mà Serafima không nghĩ rằng mình sẽ phù hợp. Cô cũng chẳng rõ tại sao mình lại được chọn nữa.

Chẳng bao lâu sau, đoàn xe dừng lại.

- Nào, xuống xe - Một người lính thúc giục, Serafima xuống xe tải. Không một ai xuống cùng cô.

Người lính nói chuyện cùng Serafima ban nãy bất chợt lên tiếng:

- Nếu em thấy không chịu nổi thì bỏ trốn đi cũng được 

- Em không còn nơi nào để đi. - Cô đáp, rồi đóng nửa dưới thùng xe lại. Từ bên kia tấm ván chắn thùng xe, nhiều ánh mắt thương hại đổ dồn về phía cô, nhưng rồi họ cũng rời đi.

Irina không thèm quay lại nhìn Serafima lấy một lần, mụ ta dẫn theo hai người lính hộ tống đi vào. Trước mặt cô bé là một tòa nhà một tầng, không trang trí, trông giống như một trường học. Không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy rằng có người đang sinh sống ở đó, nhưng Irina vẫn bước vào một cách quen thuộc như bước vào nhà mình. Vì không được ai gọi vào nên Serafima chỉ biết rụt rè bám theo.

Kết cấu bên trong tòa nhà gần giống với một ngôi trường học. Serafima quan sát xung quanh, cố thử đoán xem đây là nơi nào. Irina là một mụ phù thủy. Điều đó là không cần phải bàn cãi. Vậy những "chiến sĩ tinh nhuệ" mà mụ ta tập hợp vào hang ổ của mình là những ai? Những kẻ gan dạ, dũng mãnh? Có vẻ không phải. Chắc là những sát thủ máu lạnh như mụ ta. Những kẻ mà ngay cả quân lính thực thụ ngoài chiến trường cũng phải sợ chết khiếp. Nếu vậy cô biết phải đối mặt với họ như thế nào đây?

Trong khi Serafima còn đang mải mê suy nghĩ, Irina vẫn tiếp tục rảo bước, đến trước một căn phòng, cánh cửa đã tự động được mở ra từ phía bên kia. Ngay lập tức, Serafima cảm thấy bầu không khí thay đổi hoàn toàn.

"Đồng chí Irina đã về!" Một cô gái tóc vàng rực rỡ ôm chầm lấy Irina. Cô bé đó trạc tuổi Serafima. Khuôn mặt bầu bĩnh với những đường nét thanh tú, cặp má hơi ửng hồng như thoa phấn. Cô bé cao áng chừng chưa đến 1m60, mang một bộ quân phục không mấy phù hợp với hình dung của cô.

- Chào Sharlotta. Mọi người vẫn khỏe chứ?

Irina nhẹ nhàng xoa đầu cô bé, khiến cho cô bé Sharlotta đó liền vui mừng nở một nụ cười rạng rỡ.

- Vâng, mọi người đều vẫn khỏe mạnh và đang mong chị về. Cuộc phản công mùa đông thế nào rồi ạ?

- Thất bại thảm hại - Irina trả lời ngay lập tức - Vì quá tự mãn với chiến công bảo vệ Moskva năm ngoái mà quân ta đã vội vã tấn công dù chưa chuẩn bị kỹ lưỡng, nên chuyện mới thành ra thế này. Nếu cứ tập trung phòng thủ như ý kiến của các chỉ huy mặt trận thì quân ta đã có cơ hội lớn để củng cố lực lượng rồi. Mấy ông tai to mặt lớn chẳng biết quái gì về thực tế chiến trường toàn vậy đấy ...

Serafima thật sự bất ngờ trước những lời đó. Cô quay  sang những người lính đi cùng nhưng lại bắt gặp thái độ lảng tránh của họ. Rồi mấy người lính ấy đã nhanh chân chuồn ra bên ngoài, một hành động có phần khó hiểu. "Mấy ông tai to mặt lớn" là Irina đang nhắc tới Bộ Tổng Tư lệnh Tối cao, nhưng những người lính Hồng quân kia lại đang làm ngơ trước lời chỉ trích đó.

- Nhưng báo Pravda (cơ quan ngôn luận của Đảng Cộng sản Liên Xô, "Pravda" có nghĩa là 'Sự thật') nói rằng ta đã liên tiếp đẩy lùi quân địch mà.

- Cô thiếu niên Xô Viết gương mẫu à, hãy  học cách đọc hiểu 'sự thật' một chút đi. Nó không ghi thiệt hại của phe ta đâu. Đúng là quân ta có đẩy lùi được quân địch nhưng chỉ ở những vùng không có giá trị chiến lược gì, và phe ta còn phải chịu thiệt hại nhiều gấp mấy lần. Cuộc phản công mùa đông đã xong rồi. Vậy nên giờ ta có thể tập trung vào công việc ở đây.

- Thật sao ạ? À, cụ thể ra sao thì mời chị vào trong đã rồi hẵng kể nhé.

Cô bé kéo tay Irina bước vào phòng, Serafima cũng bước vào theo.

- Chào mừng đồng chí Irina Emlyanovna đã về! - Tiếng chào đồng loạt vang lên, nghe toàn những giọng nữ cao. 

Đó là một căn phòng lớn được cải tạo từ lớp học, bàn ghế được xếp sát tường, có hơn chục thiếu nữ trẻ tuổi đang đứng nghiêm, họ đều trạc tuổi Serafima. Irina bước đến chiếc ghế dài ở giữa phòng, rồi ngả người nằm kềnh lên đó.

- Các cô nên cảm thấy may mắn vì sự non nớt của bản thân đã giúp cho các cô chưa bị gọi ra mặt trận đi.

Một cô gái chạy tới đỡ lấy chiếc áo khoác quân đội của Irina, cô gái khác mang đến một tách trà nóng hổi bốc hơi nghi ngút. Có chú chó chăn cừu Đức đang nằm cuộn tròn ở góc phòng bèn chạy đến liếm má mụ ta.

"...Ơ...?" Serafima buột miêng kêu lên một tiếng ngơ ngác.

Serafima không biết đây là đâu, nhưng cảm giác bầu không khí xung quanh Irina dường như đã dịu đi một chút. Cô gái tóc vàng tên Sharlotta đã bắt gặp ánh mắt ấy của Serafima. Cô bé lặng nhìn Serafima một cách khó hiểu trong khi hai tay thì vẫn đang bận tháo đôi ủng cho Irina. Rồi cô bé lại quay sang mụ ta và hỏi:

- Thưa chỉ huy, cô gái đó là ai vậy ạ?

- Quà dọc đường cho mấy đứa đấy. Cảnh ngộ cũng giống như các cô. Thành viên mới cuối cùng rồi đấy nhé. -  Irina trả lời hờ hững, rồi khẽ cười và nói tiếp - Bằng tuổi em đấy. Trông cũng khá là có triển vọng.

- Hửm... 

Sharlotta nhìn chằm chằm vào Serafima, rồi bất ngờ đứng bật dậy, bước đi về phía Serafima với dáng đi mạnh mẽ một cách kỳ lạ, cô bé khoanh tay lại rồi nói:

- Xin chào cậu.

Thấy Serafima giật mình nhìn lại, cô bé nhíu mày.

- Ơ kìa, cậu không chào lại mình sao? Cậu tên gì và đến từ đâu?

- À, chào cậu. Mình là Serafima, quê ở làng Ivanovskaya.

- Mình là Sharlotta Aleksandrovna Popova. Con gái của một gia đình công nhân nhà máy đáng tự hào ở Moskva, và là học trò số một của đồng chí Chuẩn uý Irina!

- Hả, con gái gia đình công nhân ..." Serafima đáp. Nhìn gần, cô bạn đó có mái tóc vàng óng ả, làn da mịn màng, giống như một cô búp bê bằng sứ.

- Mình trông cậu giống hệt như một cô tiểu thư quý tộc vậy.

Nghe Serafima nói vậy, mặt Sharlotta bỗng nhiên đỏ bừng.

- Nói gì cơ, cậu đang sỉ nhục tôi đấy! Rút lại lời nói đó ngay!

Serafima bối rối trước phản ứng không ngờ đó, nhưng cô vẫn cố gắng trả lời:

- Tớ đâu có ý xúc phạm.

- Tôi đây là một người cộng sản đầy tự hào, xuất thân từ một gia đình công nhân chính thống, được bầu là đoàn viên xuất sắc của Đoàn thanh niên Komsomol, từng đứng nhất toàn Moskva trong cuộc thi bắn súng của Osoaviakhim[note83690]! Vậy mà cô lại bảo tôi là con gái của quý tộc, biểu tượng của kẻ thù giai cấp, của tồn tại phản cách mạng sao! Không phải sỉ nhục thì là gì? Hay một đứa con gái nông dân quê mùa hai lúa như cô thậm chí không ý thức được rằng đó là một lời sỉ nhục đấy phỏng?

Những lời khoe khoang về xuất thân của Sharlotta khiến cho Serafima cảm thấy bực mình. Cô cũng không thể chịu đựng được việc quê hương nơi cô sinh ra, lớn lên và vừa mất đi bị xem thường như vậy.

- Chính cái suy nghĩ hơn thua về xuất thân của cô mới chính là phản cách mạng và phân biệt giai cấp đấy có biết không.

- Cô nói gì cơ! Nói lại lần nữa xem, đồ nhà quê!

- Tôi nói thẳng luôn là tôi không ưa cái kiểu tự mãn về xuất thân rồi  coi thường người khác của cô, như thế chẳng khác quáì gì bọn quý tộc cả!

- Con ranh nà … ! - Sharlotta la lớn rồi chộp lấy cổ áo Serafima, nhưng Sharlotta đâu thể khỏe bằng Irina được. Và trên hết, Sharlotta lùn hơn. Serafima dùng một tay đẩy mạnh đầu Sharlotta ra.

Sharlotta đành lùi lại và hét toáng lên:

- Đồ, đồ nhà quê!

- Im đi, con nấm lùn!

- Cô dám bảo ai lùn đấy?!

- Đừng có câu nào cũng hỏi lại!

Sharlotta định phi thân vào Serafima nhưng đã bị Serafima giáng nguyên cái cùi chỏ xuống, những nữ quân nhân khác bèn lao đến can ngăn, hợp sức để tách hai người ra. Chú Béc-giê thì sủa ầm ĩ lộ rõ vẻ phấn khích.

- Vui đấy, cứ kệ xừ cho hai đứa nó đánh nhau đi. - Irina vẫn đang nằm trên ghế dài cười nói. 

Serafima hẵng còn bốc hỏa. Cái quái gì thế này? Serafima đã được nghe Sharlotta giới thiệu, nhưng tất cả những gì mà cô có ấn tượng về người bạn mới này là cô ấy có một cái tên kiểu Pháp, tính tình nóng nảy, và là một người cộng sản giáo điều.

Thế rồi một cô gái trông có vẻ hiền lành, cũng trạc tuổi Serafima và Sharlotta bước ra xin lỗi:

- Mình là Olga. Cậu đi đường cũng đã vất vả rồi mà giờ lại thêm chuyện này. Ta cứ bình tĩnh lại đã nhé.

Lời nói của cô ấy như thể đang bầu bạn với cún con 

- Này, Sharlotta ơi. Tớ có giữ lại chút khẩu phần mật ong được cấp phát tính để dành mời chị Irina đấy. Chúng ta qua đó cùng ăn với bánh mì nhé. Tớ sẽ pha thêm trà cho cậu nữa.

Một cách dỗ dành khá trẻ con, nhưng nó đã nhanh chóng có tác dụng với Sharlotta.

- Thật sao! - Sharlotta tung tăng dắt tay Olga đi sang phòng bên.

- Thế là tôi không có phần à? Thôi, đi ngủ đây.

Irina đứng dậy và rời khỏi phòng, tất cả các nữ quân nhân có mặt ở đó đều đứng nghiêm chào.

- Chúc đồng chí ngủ ngon!

Có thể thấy rõ một sự tôn kính dành cho Irina từ tất cả những nữ quân nhân trẻ này. Những cô gái này, và nơi này rốt cuộc là...

- Em gái, Serafima à - Một cô gái ở đó đã lên tiếng gọi Serafima khi trông thấy cô bé vẫn còn đang bối rối.

Trông cô ấy có vẻ đứng tuổi hơn Serafima và những cô gái khác. Cô ấy khoảng cuối độ tuổi hai mươi, với khuôn mặt phúc hậu.

 - Mình tên là Yana. Yana Isaevna Kharlova. Cậu đã biết đây là nơi nào, và chị Irina là người như thế nào chưa?

- Không, không ạ. Mình hoàn toàn không biết. Chỉ biết duy nhất một điều là chị ấy rất mạnh thôi.

- Thế sao cậu lại đến đây?

- Mới hôm nay, làng của mình đã bị quân Đức thiêu rụi... Gia đình mình cũng đã bị giết, thế là chị ta đã đưa mình đến đây.

Ngay khi Serafima vừa dứt lời, bầu không khí trong phòng và những ánh mắt nhìn cô đã thay đổi. Những cái nhìn ấy rất khác so với sự thương hại hay đồng cảm của những người lính đi cùng cô đến đây. Trong những ánh mắt đầy thân thiện đó, có đôi phần hồ hởi pha lẫn sự kích động kỳ lạ.

- Cậu cũng vậy sao!

- Làng của mình cũng bị đốt tan thành tro hết rồi !

- Nhà của mình ở Moskva bị phá tan tành luôn !

- Tớ còn mỗi ba thôi, nhưng ba cũng đã hy sinh tháng trước!

Serafima giật mình. Cô chưa từng gặp nhiều người cùng kể về mất mát gia đình theo cách này.

- Mọi người đừng kích động quá nhé. Chúng ta đang làm Serafima khó xử đấy.

Khi được Yana dỗ dành, tất cả đều "Dạ vâng" đáp lại.

- Xin lỗi nhé, hoàn cảnh mọi người đều giống nhau. Tất cả các bạn nữ, và cả tớ, đều đã mất gia đình và đến đây. À, cả chú chó Nam tước này cũng vậy đó.

- Vâng, vâng ạ ...

- Vậy nên, … - Yana nói, rồi ôm Serafima vào lòng. Yana nhẹ nhàng vỗ về Serafima trong khi cô còn đang vô ý gồng mình theo bản năng:

- Không cần phải lo lắng gì cả đâu. Ở đây mọi người đều là chị em với nhau. Cả Sharlotta mà cậu gặp khi nãy cũng vậy đấy. Ở đây cậu sẽ không sợ bị lạc quẻ đâu. Hãy yên tâm nhé, Serafima. Khi cậu đến đây rồi, cậu sẽ không bao giờ phải cô đơn một mình nữa.

Serafima cảm thấy như được trút mọi gánh nặng ra khỏi cơ thể cứng đờ của mình. Khi cô nhìn xung quanh, các cô gái khác cũng mỉm cười như thể đồng ý. Lúc đó, cô đã hiểu được lý do đằng sau tâm trạng của họ khi nãy. Tình đồng đội. Mọi người đều đã từng trải qua những đau thương mất mát. Ai cũng đều hiểu sâu sắc nỗi đau mất tất cả, và rồi họ gặp nhau ở đây.

Serafima nghĩ đến đó, nước mắt cô chợt buông rơi. Yana im lặng ôm Serafima đã khóc không nói nên lời được một lúc, những đứa trẻ xung quanh cũng chỉ biết im lặng dõi theo.

Ở đây, có những người cho phép cô khóc. Điều đó khiến Serafima càng muốn khóc không ngừng. Sau một lúc, Serafima mới ngồi lên chiếc ghế dài mà Irina lúc nãy đã ngả lưng, rồi cô bé bắt đầu kể cho mọi người nghe về cuộc đời mình. Khi Serafima vừa kể xong thì Olga, cô bạn vừa dắt Sharlotta đi, đã quay lại.

- Sharlotta về phòng rồi. Sharlotta cũng không phải người xấu đâu, có gì đừng ác cảm với cậu ấy nhé. cậu ấy rất mến mộ chị Irina, nên mới tò mò về cậu như vậy đấy.

- À phải, chuyện đó…tớ vẫn chưa hiểu, đây là đâu và mọi người ở đây đang làm gì vậy? Chị Irina... Irina Emelyanovna Strogaya đang công tác gì ở đây vậy?

Yana hỏi với một nụ cười.

- Cậu có biết đồng chí Lyudmila Pavlichenko[note83691] không?

- Mình có - Serafima trả lời. Là nữ xạ thủ đang chiến đấu ở pháo đài Sevastopol[note83692]. Một mình chị ấy đã hạ hơn 200 tên lính Đức rồi.

- Đúng vậy 

Yana gật đầu nói:

 - Đồng chí Irina cũng từng là xạ thủ bắn tỉa, chiến đấu bên cạnh chị Lyudmila. Chị ấy cũng có thành tích bắn hạ 98 tên Đức.

98 mạng. Đó là một con số đáng kinh ngạc, nhưng khi nghĩ về những ấn tượng mà Serafima có được về Irina thì cũng không đến nỗi quá bất ngờ. Cô cảm giác mình nên thấy  “Ồ, quả nhiên là vậy" thì đúng hơn.

- Sau đó, chị Irina bị mảnh pháo cối văng cắt đứt ngón tay phải nên đã buộc phải rút về hậu phương ...Thời gian đó, các chỉ huy Hồng quân nhận ra rằng tỷ lệ thương vong của các xạ thủ bắn tỉa mà họ đã huấn luyện, đặc biệt là các xạ thủ nữ, cao hơn so với các đơn vị khác. Bởi thay vì được huấn luyện như bộ binh nam giới, phụ nữ cần chương trình huấn luyện và trường đào tạo được thiết kế riêng cho nữ giới, và xạ thủ bắn tỉa cũng vậy, cần phải có chương trình huấn luyện riêng. Vì vậy, đồng chí Irina đã được bổ nhiệm làm trưởng giáo quan. Nhưng vừa xong chị ấy đã bị gọi trở lại mặt trận trong cuộc phản công mùa đông

- Vậy đây là trường huấn luyện nữ xạ thủ bắn tỉa đó sao...

- Trường Huấn luyện Nữ Xạ thủ Bắn tỉa Trung ương - Olga trả lời - Chính xác thì đây là một phân hiệu. Trường chính sẽ được thành lập ở Podolsk vào tháng tới, và sẽ đi vào hoạt động chính thức từ năm sau[note83693]. Chúng ta  đã được chị Irina chọn làm đơn vị thí điểm tiên phong. Tòa nhà này là chúng ta mượn tạm của một ngôi trường đã đi sơ tán, có cả ký túc xá, nên chúng mình sẽ sinh hoạt cùng nhau cho đến khi tốt nghiệp. ...Và chúng mình sẽ đi tiêu diệt bọn phát xít. Tất cả chúng ta đều đã được chị Irina, một xạ thủ bắn tỉa siêu hạng, chọn lựa. Tất nhiên cậu cũng vậy nữa. Chúng mình sẽ cùng nhau chiến đấu, để giết sạch bè lũ Phát xít và bầy chó đê hèn bọn chúng"

Olga nói mà không đổi sắc mặt. Trong giọng điệu kiềm chế, Serafima cảm nhận được một sự căm thù khủng khiếp.

- Gia đình cậu thế nào?

Serafima đánh bạo hỏi ngay. Cô tin rằng đó là một trong những chủ đề mà hai người họ có thể chia sẻ với nhau.

- Ở quê nhà Ukraine, cả gia đình mình đều đã ra trận hết và đều đã hy sinh.

- Cả mẹ cậu nữa sao?

- Ừ...À,  mình là dân Cossack mà.[note83694]

- Dân Cossack sao? - Serafima bất giác hỏi lại.

- Sao, cậu có định kiến à?

- Không, mình không hề

Serafima không hề phân biệt gì họ, chỉ là cô thấy hơi bất ngờ. Vốn bắt nguồn từ người Thổ và người Tarta, dân tộc Cossack là những người du mục tự vũ trang sống rải rác trên lãnh thổ nước Nga rộng lớn. Vào cuối thời kỳ Đế chế Nga, những người Cossack đã trở thành một lực lượng quân sự quan trọng chỉ phục tùng đế chế, điều đó mang lại cho họ một địa vị đặc biệt trong xã hội. Làng mạc và quận huyện của họ được tổ chức thành các đạo quân, quân khu. Những binh đoàn Cossack hùng mạnh, quân át chủ bài trong tay Sa hoàng, đã đóng vai chính trong các cuộc đàn áp thời kì đầu cách mạng. Trước sự tàn ác của những kẻ đã quen mùi chinh chiến, rất nhiều máu của nhân dân đã đổ. Rồi đến khi các đế quốc nước ngoài bắt đầu can dự vào, người Cossack lại nổi lên chống lại Hồng quân, nhưng rồi cục diện dần nghiêng về phía Hồng quân, nhiều người Cossack đã chết trận hoặc bị hành quyết. Sau cách mạng, Liên Xô đã cho giải thể cấu trúc xã hội của người Cossack, bao gồm các quân khu và quân đoàn Cossack. Vì người Cossack vốn dĩ là một cộng đồng xã hội hơn là một dân tộc máu mủ, nên việc giải thể được tiến hành tương đối nhanh chóng, và giờ họ đã trở thành đồng bào với nhân dân Liên Xô.

… Nhưng những điều đó mới chỉ là lý thuyết. Trên thực tế, nỗi sợ hãi và căm thù đối với  " người Cossack" không dễ dàng biến mất. Trong các tác phẩm văn học lấy bối cảnh thời Đế quốc Nga, người Cossack thường vào vai nhân vật phản diện. Dù có một số những tác phẩm như "Sông Đông êm đềm" của đại văn hào Sholokhov[note83695], đã khắc họa hình ảnh những người Cossack một cách tỉ mỉ, thì cũng chỉ là những ngoại lệ. Trong vở kịch Serafima mà đã xem hồi bé, tên lính phản bội cũng là một người Cossack.

Olga trả lời mà không có vẻ gì là bận tâm:

 - Dù có bị coi thường cũng không sao. Sự thật là cũng không ít người Cossack vì căm ghét Liên Xô nên đã đi theo quân Đức đấy thôi. Nhưng gia tộc tớ, những người đã gia nhập vào các sư đoàn Cossack đỏ, thì khác. Họ đã chiến đấu và hy sinh vì Tổ quốc để gột rửa ô danh cho người Cossack. Mình sẽ là người tiếp nối ý chí đó. Mình sẽ đánh bại quân Đức để báo thù cho gia đình và nhất định sẽ giành lại được niềm tự hào đầy kiêu hãnh của người Cossack.

Serafima thầm nghĩ rằng cô sẽ không bao giờ quên từng lời đó. Bằng tuổi cô, đó không phải là những lời có thể phát ra từ miệng của một cô gái 18 tuổi bình thường. Nhưng ý chí của họ là giống nhau. Diệt trừ quân Đức Quốc xã, hoàn thành ý niệm trả thù.

Ngoài điều đó ra, cô cảm thấy mình không còn ý nghĩa sống nào khác.

- Vậy tất cả chúng ta hãy cùng nhau phấn đấu nhé!

Yana nói với tất cả mọi người ở đó bằng giọng cổ vũ tinh thần, như thể cả bọn đang chuẩn bị vào bếp. Giả sử nếu ở đây đang có những người phụ nữ cùng tuổi với Yana, hẳn họ sẽ đều sáng mắt lên và hưởng ứng lời động viên đó.

Nhưng đúng, cô ấy đã nói rằng tất cả bọn họ đều đã mất gia đình.

- Rõ! - Những cô gái trẻ đồng thanh trả lời.

Một sự phấn chấn và cảm giác được gắn kết không thể diễn tả bằng lời đang ngập tràn trong trái tim Serafima.

Bỗng một tiếng "cạch" khô khốc vang lên. Nhìn về phía tiếng kêu vang lên, ở đó có một cô gái nhỏ nhắn, cũng trạc tuổi Sharlotta. Cô ấy ngồi trên chiếc ghế xếp sát tường, gác chân lên bàn. Serafima bất giác tròn xoe mắt vì bản thân đã ngồi trong phòng được một lúc khá lâu rồi, nhưng hoàn toàn không nhận ra có người ngồi ở đó.

Cô gái ấy, người không hề phát ra một chút tiếng động nào, chợt liếc nhìn về phía này. Mọi người im lặng như thể bị dội một gáo nước lạnh. Serafima cảm thấy khó hiểu "Họ là đồng đội cơ mà?". Mái tóc đen nhánh, nước da vàng và sống mũi thấp, thân hình cô ấy gầy gò, mang vẻ ngoài châu Á, nếu không biết sẽ nhầm tưởng là một cô nhóc 14 tuổi.

- A, chào cậu. Cậu cũng là học viên ở đây phải không?

Cô ta không trả lời gì, thở dài đứng dậy và định ra khỏi phòng.

- Tên cậu là gì? … Mình đã làm gì khiến cậu khó chịu sao?

Serafima đang đứng chắn trước mặt cô ta. Họ chạm mắt nhau. Ánh mắt cô ta sắc lạnh, nhưng lại chẳng thể hiện bất kỳ cảm xúc nào, một ánh mắt lạnh lẽo. Cô ta không thèm phản ứng gì với lời nói của Serafima.

- Tên cậu là gì... À, hay cậu không hiểu tiếng Nga chẳng?

Serafima nói vậy không có ý mỉa mai hay xúc phạm gì. Đất nước Liên Xô rộng lớn thật sự có nhiều vùng không nói tiếng Nga, và thực tế có nhiều chiến sĩ gia nhập Hồng quân mà vẫn không nói được tiếng Nga.

Nhưng cô gái kia lại trả lời bằng tiếng Nga.

- Tôi là Aya. Aya Ansarovna Makataeva. Tôi không muốn nói chuyện.

Cô ấy trả lời với một chút giọng vùng miền và có phần cục cằn, chỉ vậy thôi cũng khiến không khí trong phòng đông cứng lại.

- Có những người không phù hợp làm xạ thủ bắn tỉa, đó là những kẻ dễ bị cảm xúc chi phối, những kẻ tám chuyện vô ích, những kẻ thích gây chú ý... và những kẻ hay dựa dẫm vào người khác. Ai mà nói được câu “chúng ta hãy cùng cố gắng” thì nên rời khỏi ngay từ bây giờ đi. Bởi nếu bị ném ra ngoài chiến trường một mình, thì kết cục của kẻ đó chỉ có thể là bị bắn chết ngay trước khi kịp vào vị trí.

Nói đoạn, Aya bước đi về phía cửa. Serafima đứng hình. Cô gái ấy mang trên mình một khí phách áp đảo đến vậy. Olga đến và khẽ xin lỗi:

- Đừng buồn nhé. Aya là người Kazakhstan, và cô ấy có hơi khó gần.

- Vậy sao... nhưng có vẻ cô ấy không phải người bình thường

- Chị Irina có kể rằng trước khi chuyển đến Nga, cô ấy là một thợ săn rất cừ. Một cô gái vùng núi có thể cầm khẩu súng trường cỡ lớn bắn trúng con mồi cách 500 mét.

Đối với Serafima, một người đã sống một cuộc đời nửa làm nông, nửa làm thợ săn tại một ngôi làng nông thôn, thì đó là một điều phi thường. Khi cầm khẩu TOZ bắn đạn 22[note83696], khoảng cách tới con mồi thường chỉ dưới 100 mét, và 200 mét gần như là giới hạn.

Khi Aya định đi ra, Sharlotta lại bước vào. Serafima tỏ thái độ cảnh giác nhưng Sharlotta đã kịp bảo: "Không, không phải ý đó."

- À, này, Serafima. Mình, chuyện lúc nãy mình… 

Sharlotta định nói gì đó.

Khi Serafima gần đoán được đó là gì, Aya đi ngang qua và khinh bỉ cười khẩy. Ngay khi nghe thấy điệu cười mà chỉ Serafima và Sharlotta nghe thấy, sắc mặt Sharlotta lại thay đổi.

- Mình nhất định sẽ không thua các cậu đâu!

- Hả? - Thấy Serafima tỏ vẻ ngây ngô, Sharlotta lại càng tức giận hơn.

 - Xạ thủ thể thao, so với thợ săn, nhất định sẽ trở thành xạ thủ bắn tỉa xuất sắc hơn! Phải đấy, tớ đến để nói với cậu điều đó. Kích thước mục tiêu, độ chính xác trong thi đấu bắn súng thể thao, tất cả những điều đó đều khắc nghiệt hơn so với việc đi săn. Vậy nên, hãy nhớ kỹ lấy, Serafima, Aya! Tớ sẽ không thua các cậu đâu!

- À. Ừ. Mình sẽ cố gắng ghi nhớ điều đó.

Nghe Serafima trả lời xong, Sharlotta liền chạy vụt đi, quên cả đóng cửa.

- Ờ thì, dần dần rồi ta sẽ thân nhau thôi mà, đúng không?

Olga nói với giọng an ủi, còn Nam tước thì sủa một tiếng "gâu". Serafima nghĩ, dù sao thì việc kết bạn với Sharlotta và Aya cũng sẽ rất chông gai, không thể dễ dàng như Yana và Olga được. Cô xoa đầu Nam tước, chú chó cũng nhẹ nhàng liếm tay cô.

Còn tiếp ...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Hiệp hội hỗ trọ hàng không và khoa học Liên Xô, một tổ chức bán quân sự của Liên Xô
Hiệp hội hỗ trọ hàng không và khoa học Liên Xô, một tổ chức bán quân sự của Liên Xô
[Lên trên]
Nữ xạ thủ bắn tỉa huyền thoại của Liên Xô. Biệt danh "Lady Death - Quý cô tử thần". Thành tích ghi nhận là 309 lính và sĩ quan địch.
Nữ xạ thủ bắn tỉa huyền thoại của Liên Xô. Biệt danh "Lady Death - Quý cô tử thần". Thành tích ghi nhận là 309 lính và sĩ quan địch.
[Lên trên]
Thành phố trên bán đảo Krym, nơi đặt quân cảng chiến lược của Hải quân Liên Xô. Đây cũng là một mặt trận cực kì khốc liệt.
Thành phố trên bán đảo Krym, nơi đặt quân cảng chiến lược của Hải quân Liên Xô. Đây cũng là một mặt trận cực kì khốc liệt.
[Lên trên]
Trường đào tạo nữ xạ thủ bắn tỉa Trung Ương thực sự đã được thành lập tại Podolsk và đi vào vận hành năm 1943.
Trường đào tạo nữ xạ thủ bắn tỉa Trung Ương thực sự đã được thành lập tại Podolsk và đi vào vận hành năm 1943.
[Lên trên]
Một cộng đồng có truyền thống quân sự sống ở các vùng thảo nguyên phía Nam Đông Âu và châu Á của Nga. Mối quan hệ giữa người Cossack và chính quyền Xô Viết rất phúc tạp.
Một cộng đồng có truyền thống quân sự sống ở các vùng thảo nguyên phía Nam Đông Âu và châu Á của Nga. Mối quan hệ giữa người Cossack và chính quyền Xô Viết rất phúc tạp.
[Lên trên]
Bạn có thể tham khảo một vài truyện ngắn của "số phận một con người" và truyện "Họ đã chiến đấu vì Tổ quốc" của nhà văn về đề tài Chiến tranh vệ quốc. Đọc rất hay.
Bạn có thể tham khảo một vài truyện ngắn của "số phận một con người" và truyện "Họ đã chiến đấu vì Tổ quốc" của nhà văn về đề tài Chiến tranh vệ quốc. Đọc rất hay.
[Lên trên]
Đạn 22 này là đạn 0.22 inch, cỡ 5.7×15mm
Đạn 22 này là đạn 0.22 inch, cỡ 5.7×15mm