Cái lạnh như nhắc tôi nhớ rằng mùa thu đã tới. Cơ thể tôi kiệt sức đến nỗi không thể tỉnh dậy dù chính bản thân nó cũng không chịu nổi cái lạnh.
Quần áo của tôi khá mỏng. Dù có được tặng thêm cái áo choàng bệnh nhân được bệnh viện tặng thì vẫn không đủ để tôi chống chọi lại cái lạnh này. Cái áo hoodie không được làm từ vật liệu giữ ấm và gió dễ dàng xuyên qua nó. Và quấn nỉ cũng tệ không kém.
Không hề phóng đại, tôi đã suýt chết khi chỉ mặc phong phanh như vậy vào đêm qua. Nếu tôi không được một người lạ mặt tử tế nào đó đắp chăn cho mình còn mơ ngủ, có khi người tôi đã cứng ngắc từ lúc nào rồi.
Cỡ này thì có khi tôi chết cóng trước khi bị quái vật giết chết. Có khi còn trước luôn cả việc bị khử do nhiệm vụ thất bại.
Rõ ràng, trước việc mạng sống bị đe dọa, mọi nỗi lo khác đều là muỗi. Tôi vừa mới quyết tâm lấy lại ký ức và tìm hiểu xem mình là ai nhưng nhìn tôi bây giờ đi.
Nói thế nào thì, mọi chuyện đều sẽ công cốc nếu tôi chết. Nếu chết, có thể tôi sẽ tiếp tục lang thang ở thế giới bên kia và không thể thấy được tương lai của mình nữa. Mạng sống là một thứ nên đáng được trân trọng.
Vì vậy trong ba ngày sau đó, tôi dành hết thời gian rảnh để tìm kiểm một nơi ở. Tôi luôn tránh gặp Ma pháp Thiếu nữ. Nên sau khi hoàn thành nhiệm vụ, tôi đều sử dụng Alkaid để trông tránh sự truy tìm của Pink Deneb.
Vượt qua những khó khăn đó, cuối cùng tôi cùng tìm được một nơi để chui ra chui vào.
Trừ gián ra thì nơi này rất ổn. Kích thước vừa đủ cho người sống một mình. Nội thất cũng tạm chấp nhận được.
Trên hết, giá thuê chỉ bằng một phần tư những nơi khác.
Tất nhiên, trong một xã hội sặc mùi tư bản, nó rẻ tất nhiên cũng có cái xấu của nó.
Như sáng nay, có ai đó vừa gõ cửa phòng tôi. Thật không may, cái cửa nó gõ lại là cửa sổ.
Âm thanh ào ào như tiếng sóng đập vào hoàn toàn không giống âm thanh gõ cửa thông thường. Ngay khi nhìn lên tôi phải hiện ra một thứ nhầy nhụa như xúc tu bạch tuộc gõ cửa sổ tìm mình khi trời mới sáng.
“Má nó!”
Mới sáng sớm mà thứ đập vào mắt tôi đã không phải là con sông Hán quen thuộc mà là một con quái vật.
Nếu sự an toàn được bảo đảm, nơi đây sẽ là một khu vực lưu trú vô cùng độc đáo.
Đúng đấy! Nơi tôi thuê nằm trong khu vực thường xuyên xuất hiện quái vật.
Tỉ lệ quái vật xuất hiện cao đến nỗi giá nhà đất tuột không phanh.
Nơi này tuy không có quản lý nhưng ít nhất tôi có một nơi an toàn để ngủ. Tôi có thể dọn dẹp những thứ dơ bẩn đó nên đã ký hợp đồng thuê nhà ngay mà không hề do dự.
Mặt xấu là quái vật có thể phá hủy nơi tôi ở bất kỳ lúc nào. Nhưng ít nhất tôi có thể chiến đấu và tiêu diệt chúng. Dù nhà có bị phá hủy thì tôi cũng không mất mạng. Nó làm tôi thấy khá hơn những người khác.
Nói thẳng ra, những người sống ở đây trừ tôi ra thì hoặc là bị điên, hoặc thật sự đã chán sống thôi.
Những cái nhãn cầu trên cái xúc tu kia trông thật sống động.
Tôi cần phải chạy ra khỏi khu phố điên rồ này trước đã.
[“Ngài cần biến hình không?”]
“… Không phải bây giờ!”
Tôi định dụ nó ra khỏi đây và xử lý nó trong bí mật để không làm lộ hành tung của mình. Sau khi mặc lên người bộ đồ mới mà mình phải gạt nước mắt đi mà mua, tôi chuẩn bị ra ngoài.
Có nhà không phải là tất cả.
Giờ tôi cần phải kiếm tiền để còn có thể trả tiền thuê nhà. Tôi đã dùng hết số tiền bảo hiểm để thuê được chỗ này rồi. Giờ tôi chính thức lại cạn ví.
Hôm nay là một ngày quan trọng để kiếm tiền.
Thứ tiền thơm nhất chính là tiền thuế của chính phủ.
Chính xác hơn, tôi đến nhận trợ cấp từ nhà nước.
Đổi cách nói khác, hôm nay tôi sẽ đến trung tâm phòng chống tự tử.
Để nhận được số tiền thuế này thì tôi phải tiếp xúc với Ma pháp Thiếu nữ.
Đời…
*****
Sau khi dọn dẹp xong thứ giống bạch tuộc kia, tôi đã đến trung tâm tư vấn phòng chống tự tử.
Bị mực dính lên người thật khó chịu nhưng thật thần kỳ là nó biến mất ngay lập tức sau khi tôi hủy biến hình.
Tôi gần như đến trễ nếu như không có chiếc mô tô được tạo ra từ dạng Megrez.
Biền hình… cũng tiện quá ấy nhỉ?
Một trong những sự bất tiện chính là khó kiếm việc. Nó không chỉ do những nhiệm vụ đến bất chợt mà còn do cái cơ thể đầy chấn thương tâm lý này. Tôi có nên xem nó là chấn thương của tôi không?
“Tôi đang trong cơ thể của Han Jae-joong. Nhân cách của Han Jae-joong cũng là tôi. Và tôi là Han Jae-joong…? Trời! Sao nó vừa rối vừa phức tạp.”
Tôi là con bướm và con bướm là tôi. Tôi vừa bước đi vừa lắc đầu ngao ngán trước cái thực tại không khác gì giấc mơ hóa bướm của Trang Tử.[note83042]
“Han Jae-joong!”
“…!?”
Tôi giật mình khi ai đó vỗ vào lưng tôi và gạt tay họ ra theo phản xạ.
“A… Red Vega!?”
Có lẽ tôi phản ứng hơi thái quá do luôn chật vật với cái nhịp sống khó khăn của mình.
Khi nhận cô ấy, tôi thả lỏng vai và trưng ra nụ cười ngượng ngùng.
“Ui! Có phải do tôi gần gũi quá không? Lần sau tôi sẽ cần thật hơn…”
“Không đâu! Không phải vậy đâu. Tôi chỉ hơi ngạc nhiên. Vậy thôi!”
Tôi đặc biệt nhạy cảm vì bị quái vật quấy rầy trong nhiều ngày. Kể cả trong mơ chúng cũng không tha cho tôi.
Những ký ức gây sốc rất khó quên.
Rất nhiều lần tôi mơ thấy mình bị lũ quái vật đó truy đuổi. Cả sáng nay cũng vậy.
Bây giờ tôi vẫn còn có cái cảm giác khó chịu khi toàn thân đầy là máu.
Những cảm xúc như nỗi sợ và sự bất lực vẫn rõ ràng như chuyện vừa mới xảy ra.
“Nay tôi gặp ác mộng…”
“Thật sao? Đừng nói với tôi là anh thức cả đêm đó nha? Vậy là không được đâu.”
Red Vega vung vẩy hai cánh tay sung sức của cô như để chứng minh mình có một cơ thể khỏe mạnh.
“Chúng ta phải ăn ba bữa một ngày, tập thể dục đều đặn và ngủ đủ giấc. Người xưa thường nói rằng một cơ thể khỏe mạnh là tiền đề cho một bộ óc minh mẫn.”
Trong những điều cô ấy nói, thứ duy nhất tôi có thể duy trì được là tập thể dục.
Tôi phải hạn chế số bữa ăn còn một bữa một ngày. Và tôi thường xuyên mất giấc vì gặp ác mộng.
Nhưng mà, hôm nay trông bản thân Red Vega cũng không ổn lắm.
“Tôi để ý là nay cô không có biến hình.”
“Ồ phải! Ha ha! Nhìn lạ lắm sao? Tôi nhớ là anh từng nói mình không thích nổi bật…”
Ra là vì quan tâm đến tôi.
Trong khi cảm thấy bối rối vì nhận được sự quan tâm của nàng Mizar, tôi thật sự vui vì cô ấy nhớ và để tâm đến một điều nhỏ nhặt như vậy.
Cô ấy vẫn rất đẹp dù không biến hình.
Tất nhiên, chẳng có mái tóc hai bím đỏ rực, không có váy đỏ hoặc váy trắng diềm xép nào cả.
Nhưng đôi mắt đỏ trong veo kết hợp với mái tóc dài màu đen toát vẻ thanh thuần khác với lúc biến hình.
Lớp trang điểm nhẹ càng làm nổi bật lên nét đẹp tự nhiên và đầy tươi tắn của cô.
Tuy cũng vì thế mà quầng thâm dưới mắt cô lộ rất rõ.
“Không đâu. Cô trông thật xinh đẹp kể cả khi không biết hình. Nhưng có vẻ Cô Vega đây cũng không có tư cách phê bình thôi quen sinh hoạt của tôi đâu.”
Tôi cười đầy tinh nghịch và chạm nhẹ vào vùng dưới mi mắt mình. Dường như cả hai chúng tôi đều đã trải qua nhiều đêm mất ngủ.
“Sao? Ui! Đây…do tôi thực hiện nhiệm vụ đến tận sáng nay. Bình thường không như vậy đâu.”
“Suốt cả đêm?”
Chuyện quái gì đang xảy ra với luật lao động dành cho trẻ vị thành niên vậy?
“Cô vẫn còn đang là trẻ vị thành niên đúng không? Và còn làm việc xuyên đêm?”
“He he. Thường các tiền bối luôn bảo tôi về nhà ngủ… nhưng dạo gần đây quái vật xuất hiện quá nhiều… Tôi là một Ma pháp Thiếu nữ. Sao tôi có thể bỏ mặc người dân được? Tất nhiên phải xung phong đi cứu họ rồi.”
Ngữ điệu của Red Vega khá lạ. Như thể cô ấy đang tìm kiếm sự đồng tình từ tôi.
Ừ thì từ lúc Libra xuất hiện, những thử thách dành cho Ma pháp Thiếu nữ mới thật sự bắt đầu.
Tôi đoán họ định hoạt động hết công suất mà không cần ngủ.
Tôi âm thầm quyết định sẽ tìm và tiêu diệt hết quái vật dù không có nhiệm vụ.
Nói thế nào đi nữa thì trẻ em cần phải ngủ.
“Cô thật tuyệt! Mới tuổi này đã chăm chỉ như vậy.”
“He he. Tất nhiên mà! Và tôi không còn nhỏ nữa. Tôi sẽ là người lớn trong vài tháng tới!”
Dù chỉ còn vài tháng nữa là cô đến tôi trưởng thành thì vẫn là con nít mà thôi.
Đừng có nghĩ tôi không biết cô bao nhiêu tuổi?
Khi chưa sống được một phần năm cuộc đời, cô vẫn chỉ là một đứa con nít thôi. Vẫn chưa bước qua được những ngày đầu của mùa xuân đâu.
Rõ ràng câu nói đó đã làm lộ tẩy sự trẻ con của cổ.
“Nếu bận thì cô không cần phải tới đâu.”
“Anh nói sao!? Không được! Nếu tôi không để mắt tới anh, quý ông Han Jae-joong đây sẽ lại có những suy nghĩ kỳ quái nữa mất.”
“… Cũng đúng. Tôi sẽ gặp rắc rối lớn nếu không có quý cô Red Vega đây giúp duy trì nghị lực của mình.”
Thở ra một hơi dài, tôi cười và đưa ra một lời đề nghị.
“Cô Red Vega này. Chúng ta không nhất thiết phải tư vấn ở văn phòng trung tâm đúng không?”
“Ơm… tôi nghĩ là được.”
“Vậy sao ta làm một buổi tư vấn kết hợp với hóng gió?”
Gần với ánh sáng tự nhiên tốt cho mắt hơn là ánh sáng nhân tạo của bóng đèn huỳnh quang. Hơn nữa, gió và nắng ấm của buổi sáng sẽ không bị cửa sổ cản lại.
“Việc đó nghe khá là chữa lành đấy! Và chắc anh cũng không mấy thích thú với cốc mỳ tôi đã mua cho lần trước phải không? Lần này tôi sẽ đãi món anh đường phố mà anh muốn.”
“Tôi có thể thành thực với cái bụng của mình sao?”
Red Vega cười.
“TẤT NHIÊN LÀ ĐƯỢC!”
*****
“Ơ này…”
“Sao vậy?”
“Sao anh đặc biệt thích chọn nơi gần sông vậy? Lẽ nào…”
Chúng tôi lại tới con sông nơi mà Red Vega đã hiểu nhầm tôi định nhảy xuống.
Nhưng lần này chúng tôi không ở trên cầu mà đi bộ trên một con đường bên bờ sông để thư giãn.
“Ha ha ha. Không có đâu! Tôi đã nói với cô rồi mà. Cái chết đáng sợ lắm. Tôi không làm chuyện ngu ngốc nữa đâu.”
Dòng sông xanh ngắt. Tươi mát như màu xanh của hoa cỏ. Dù mùa của tuổi trẻ đã qua nhưng màu xanh vẫn còn lưu lại giữa trời thu. Một mùa thu màu xanh.
Bên cạnh đó, người đang cùng tôi cũng rất trẻ.
Tất nhiên, nếu xem xét nghiêm túc thì tôi đây cũng đang trong cái tuổi có thể xem là đẹp nhất của đời người. Tuy nhiên…
“Ngoài ra, nếu tôi rơi xuống sông, thì chỉ khiến quần áo tôi bị ướt vì cô sẽ cứu tôi ngay lập tức mà phải không?”
“Hiển nhiên rồi. Tôi tự tin rằng mình chỉ cần ba giây để cứu anh.”
“Nghe thật an tâm. Tôi không muốn chết tí nào.”
Tôi nói thật đấy!
Tôi không hề hứng với việc chết hay vướng vào tình huống tính mạng bị đe dọa.
Với lối suy nghĩ này tôi sẽ tốt nghiệp khỏi trung tâm tư vấn phòng chống tự tử sớm thôi.
“Bỏ qua việc đó, cô mua gì vậy?”
“Ồ! Thứ này à?”
Red Vega ngay lập tức mở hộp giấy cô ấy đang cầm. Bên trong là những chiếc donuts hấp dẫn được xếp ngay ngắn. Khoan! Lẽ nào là…
“Những chiếc donut Polaris!”
“Ah! Là nơi đó!? Chiếc xe bán donut Ma pháp Thiếu nữ Polaris cứu, nơi đã trở thành một của hàng!?”
“Anh biết sao? Chuyện đó cũng xưa lắm rồi mà. Hoàn toàn chính xác!”
Cô ấy nhìn chiếc hộp donut đầy tự hào.
“Nhìn này! Anh thấy những họa tiết trang trí trên chiếc hộp này không? Á… Sao có thể lộng lẫy đến thế!”
“Có cái nào được bán ở quay đây đâu? Cô bay đến tận đó để mua về à?”
“Tôi có năng lực thì tất nhiên phải dùng chúng thật hiệu quả rồi.”
“Cũng hợp lý. Tôi thật sự ghen tị với khả năng bay của cô.”
Dù có một chiếc mô tô bay tôi không thể nào không ghen tị khi họ có thể bay tự do mà không phải nhờ bất kỳ công cụ.
Tôi bỏ một cái donut sô cô la vào miệng và ngắm nhìn dòng sông.
“Tôi có mua cà phê nữa! Nhìn dòng chữ được bằng màu EBE1FF rực rỡ trên chiếc cốc này đi. Đó là màu đặc trưng của Sky Polaris đấy!”
“À… vâng! Cảm ơn…”
Tôi thấy cái thiết lập fan cuồng của Ma pháp Thiếu nữ của cô ấy thật không phải hư danh.
Không! Vì giờ đây là thực tại nên gọi nó là thiết lập thì thật thô lỗ.
Trong ký ức của tôi, bộ webtoon Ma pháp Thiếu nữ: Thời kỳ Hoàng kim vô cùng rõ ràng.
Vẫn thật khó để chấp nhận đống ký ức đó là giả và tôi thật sự là Han Jae-joong ngay từ đầu. Tất nhiên cũng có thể giả thiết trên là sai.
“Bên cạnh đó… Red Vega này. Cô có nhớ màu sắc đặc trưng của mình không?”
“Hả! Ờ thì… chắc nó là E gì gì đó…”
“Thật là… Sao cô lại không biết màu của mình vậy?”
“Thì tôi có phải fan của chính mình đâu?”
“Điều đó… nghe cũng không sai.”
Cũng có nghĩa, cô ấy không mấy quan tâm đến bản thân mình.
Tôi nhận cốc cà phê cô ấy đưa cho.
“Red Vega! Trong khi đang ăn, hãy nghe tôi nói. Cứ xem nó như một câu tư vấn đi.”
“Hửm!? Vâng, được thôi.”
Cà phê nóng làm ấm cổ họng giúp tôi phần nào bình tĩnh hơn.
“Tôi từng nói là mình đã nhận ra cái chết đáng sợ như thế nào rồi phải không? Thật ra, tất cả những người định tự tử đều trải qua nỗi sợ đó. Ngay những người muốn từ kết liễu đời mình đều sợ chết. Vậy tại sao họ vẫn tự tử?”
Từ cái ngày tôi có lại ký ức hay chính là cái ngày tôi treo cổ, nỗi sợ đó chưa từng biến mất.
“Tôi nghĩ, đó là vì áp lực từ việc sống vượt qua cả nỗi sợ chết. Khi nhìn thấy ngày mai còn đáng sợ hơn cả nỗi sợ chết, con người sẽ đánh mất nghị lực sống. A! Xin lỗi! Nó hẳn hơi quá nặng nề thì phảiTôi làm cô thấy hơi khó nuốt rồi đúng không? Uống chút cà phê đi!”
“À… ừ… của tôi không phải cà phê mà là sô cô la nóng. Nhưng cảm ơn!”
Ực-
Quá tập trung vào cuộc trò chuyện, Red Vega nhét đầy miệng cô ấy bằng donut và thậm chí còn quên cả nhai. Và giờ thì uống sô cô la một cách vui vẻ khi được tôi nhắc.
“Điều tôi đang có nói là… Red Vega, cô đã từng nói mình không sợ chết đúng không? Tôi nghĩ để nói được câu đó thì cô thật sự rất dũng cảm. Nhưng cùng lúc đó nó nghe cũng giống như thế này.”
Đôi mắt của Red Vega đột nhiên trở nên nghiêm túc trong lúc uống sô cô la nóng.
Giống như cô ấy lại quên mình vừa bỏ gì vào miệng vì quá tập trung một lần nữa.
Chẳng mấy chốc, cô ấy bỏ cốc xuống như thể lưỡi đã bị bỏng vì sô cô la nóng. Và cô khiến chiếc lưỡi bỏng rát hạ nhiệt bằng bàn tay lạnh buốt của mình. Cô ấy đang diễn trò gì vậy? Thật đấy!
“Giống như gì vậy?”
“Phải cận thận với đồ uống nóng chứ… Mà ý tôi là…”
Tôi đưa khăn cho cô ấy và tiếp tục.
“Với cô Red Vega, điều quan trọng nhất không phải mạng sống của mình mà là mạng sống của những người lạ mặt cô không hề quen biết. Thế nên cô mới có thể nói về mạng sống của mình một cách dễ dàng như vậy. Cô sẵn sàng vứt bỏ mạng sống của mình, điều mà ai cũng quá sợ vì không muốn chết, như thể nó chỉ là một thứ có giá trị… Đó là những gì tôi nghĩ. Xin lỗi vì đã quá tự cho là đúng.”
Tay của Red Vega dừng lại khi cô ấy đang lau sô cô la nóng và donut còn dính trên miệng.
“Cô là người tư vấn cho tôi mà phải không? Cô không nên coi thường mạng sống của chính mình.”
“À… T-Tôi xin lỗi…”
“Phải! Cô nên xin lỗi chính mình đi. Hãy luôn sống với một nỗi sợ chết. Vì mạng sống của chúng ta là vô giá.”
Tôi chấp nhận lời xin lỗi của cô ấy mà không từ chối.
“Và hứa với tôi nhé! Hãy thề rằng mình sẽ không bao giờ coi rẻ mạng sống của mình lần nữa. Giống như tôi đã thề ở đây lần trước. Và lần này đến lượt cô, Red Vega.”
Sinh mạng của Ma pháp Thiếu nữ còn nhẹ hơn trong tưởng tượng của người khác.
Đó là tại sao thế giới bị hủy diệt.
Khi không một ai trong số họ quý trọng sinh mạng của mình.
Và khi mạng sống của họ bị phí hoài dễ dàng như vậy. Còn ai có thể bảo vệ thế giới này khi nó cần đây?
“Hãy biết sợ quái vật và cái chết! Và khi mạng sống của cô bị đe dọa, hứa với tôi rằng phải ngay lập tức trốn ngay.”
Khi Paradox và Red Vega đều chết đi.
Thế giới chỉ còn lại lũ quái vật và những con người sẽ trở đồ chơi của chúng.
Khi quái vật không thể tìm thấy câu trả lời cho câu hỏi của chúng. Chúng sẽ phát điên và tàn sát con người.
Sinh mệnh của một người hùng không phải thứ để dâng hiến. Nó không nên bị coi nhẹ như vậy.
Vì để tôi có thể sống và cũng là để họ có thể sống.
“Đó là cách tôi sẽ sống. Nghị lực sống của tôi chính là nhớ có cô tôi đấy đấy, Red Vega. Nhưng nếu ai đó động viên tôi biến mất? Tôi phải làm sao đây?”
Từng trải qua khoảng khắc cận kề cái chết, tôi hiểu giá trị của sinh mạng hơn ai hết.
Ta phải sợ chết. Vì khi có nỗi sợ đó, ta mới càng trân trọng sinh mạng của mình hơn.
Đó là một bài học cực kì giá trị tôi rút ra được trong quãng thời gian đầu đường xó chợ.
2 Bình luận