WN

Chương 12 - Một điều tôi phải làm

Chương 12 - Một điều tôi phải làm

“Cái gì vậy?”

Red Vega hỏi bằng giọng nghi vấn. Cô ấy không thể theo kịp mọi chuyện khi vừa quan sát cử động của người dân vừa quan sát con quái vật họ đang truy đuổi.

Hình như, bên cạnh hắn cũng là một con quái vật.

“Quái vật cấp S… Scutum.”

“…!”

“Ah… ta không biết nên cảm thấy may mắn hay xui xẻo đây! Ta đang thấy hai tên khốn rất khó phát hiện dù chỉ là một lần trong năm.”

Không như hậu bối của mình, hai tiền bối nhận ra sự có mặt của hắn. Con quái vật đã từng giết một Ma pháp Thiếu nữ trong quá khứ và biến mất không để lại một chút dấu vết.

Chòm sao thuẫn bài, Scutum.

“Không! Tên ta không phải Scutum. Là Paradox. Pa-ra-dox. Như tên của loài người các ngươi. Chỉ bởi vì loài người các ngươi đặt tên ta theo chòm sao không có nghĩa các ngươi được quyền gọi ta như vậy. Không phải chúng ta nên tôn trọng danh tính của nhau hay sao?”

Paradox chen ngang lời họ chỉ để nhắc chính xác tên của mình. Đó là một cách nói chuyện ngớ ngẩn đến nỗi ai cũng sẽ cười thành tiếng. Nhưng, không ai cười cả.

“Sao bọn ta phải tôn trọng ngươi, một tên Dilemma?”

“Ngươi thật lạnh lùng.”

Paradox cười khúc khích. Han Jae-joong nhận thấy bất kỳ hành động nào của hắn cũng thật tởm lợm.

“Vậy… con quái vật kia… cũng thuộc Dilemma?

Khi Red Vega đưa ra một kết luận ngớ ngẩn như vậy, Han Jae-joong nhanh chóng đính chính.

“Không, tôi không phải.”

“Ý ngươi là gì khi nói không? Chỉ cần nhìn hai ngươi đứng cạnh nhau, không phải rất rõ ràng à? Ngươi lại phủ nhận một điều rõ ràng như vậy hả tên điên kia?”

Mặc dù mình đúng là giống một tên điên, Han Jae-joong không thể chịu đựng nổi việc bị cho rằng đứng chung hàng ngũ với con quái vật này.

Anh định chuẩn bị lên tiếng nhưng lại thôi. Đầu anh ấy đang rất đau.

Giải thích chuyện đó lúc này không phải là cách .

“Haha, hắn nói đúng đấy! Ta định mời hắn tham gia Dilemma nhưng thất bại. Bây giờ, chúng ta đơn giản chỉ là hợp tác tạm thời.”

Paradox chuyển cái khiên từ tay trái sang tay phải.

Chiếc khiên tách ra. Một tay cầm nhô ra và kéo dài. Và chiếc khiên vừa tách ra lại hợp với nhau ở hướng ngược lại và biến thành giống một ngọn giáo hơn là chiếc khiên.

Mặc dù có hình dạng giống khiến, chức năng nó thì y như ngọn giáo.

Một món vũ khí như cái tên của hắn, Paradox (Nghịch lý).

Han Jae-joong nghĩ sự tồn tại của loại vũ khí này thật vô lý.

“Vậy nên, ta định sẽ hợp tác để giết hết các ngươi sau đó sẽ đấu với hắn.”

Một tuyên bố vô cùng kiêu ngạo, nhưng đó không phải một lời nói khoác.

Với một người có đủ sức mạnh để lên tiếng và quyết định không do dự thì ngay cả khi tỏ ra kiêu ngạo cũng không còn là vấn đề nữa.

Thay vào đó, nó có thể xem là sự tự tin tuyệt đối.

Paradox, trùm cuối trong Ma pháp Thiếu nữ: Thời kỳ hoàng kim.

Dù hắn chỉ là con quái vật của chòm sao thuẫn bài, chòm sao có rất ít ngôi sao. Nhưng, hắn lại mạnh hơn bất kỳ ai khác.

Điều này là do khả năng của hắn.

Nguyên lý Paradox.

Khả năng chỉ một và duy nhất của hắn.

Sao chép sức mạnh ánh sao của bất kỳ ai hắn xem là đối thủ.

Một khả năng không có hạn chế và không có giới hạn về số lượng lẫn thời gian.

Đối thủ của hắn càng mạnh, hắn sẽ trở nên mạnh ngang như vậy.

“Đó là lý do hắn phải dấu mình cho đến gần cuối…”

Một tên phản diện chỉ lộ mặt khi Ma pháp Thiếu nữ chạm đến ngưỡng sức mạnh cao nhất.

Ngọn giáo mạnh nhất được tạo ra để đối đầu với chiếc khiên mạnh nhất.

Sự đối đầu của hai thứ này đủ sức làm thế giới sụp đổ và cuối cùng là hủy diệt mọi thứ.

Trong số đám quái vật, hắn đặc biệt có thiện cảm với Ma pháp Thiếu nữ.

Không như quái vật đã dừng phát triển, ánh sáng của Ma pháp Thiếu nữ có tiềm năng phát triển vô tận.

“Nhưng sao một người như hắn lại muốn giết Ma pháp Thiếu nữ?”

Điều này thật lạ. Quá kỳ lạ!

Xét theo mục tiêu của Paradox, tình huống này hoàn toàn không hợp lý chút nào.

Ngay lúc này đây, Han Jae-joong bỗng đưa ra một kết luận.

“Có phải vì biến số là mình xuất hiện…?”

Anh ấy hoàn toàn không nghĩ ra được hướng giải thích khác.

Nếu là vậy, Paradox đã thay đổi như thế nào vì sự xuất hiện của Han Jae-joong? Tư duy của hắn đã thay đổi ra sao?

Những có một điều khả thi duy nhất.

Paradox đã chọn Han Jae-joong thay vì Ma pháp Thiếu nữ.

“Tên này đã chọn mình thay cho Ma pháp Thiếu nữ để trở thành tấm khiên mạnh nhất!?”

Tên điên!

Han Jae-joong thầm than.

Anh cảm thấy vô cùng khó chịu khi phải đối mặt với một phần điên loạn trong lòng.

“Tạm thời? Sao hả? Chẳng lẽ ngươi vừa cảm nhận được một chút tình đồng chí với một con quái vật khác?”

“Haha, tất nhiên là không. Lý do rất đơn giản. Đây không phải một trận chiến công bằng.”

“Đúng vậy! Bọn ta đang bị áp đảo.”

“Không phải thế! Các ngươi thì đông còn hắn thì chỉ có một mình. Không hề cân sức phải không?”

Đứng gần hắn, Han Jae-joong có thể cảm nhận điều đó rõ hơn ai khác.

Sức mạnh chòm sao tỏa ra từ hắn có thể nghiền nát người khác chỉ bằng cách đến gần.

Han Jae-joong không phải người duy nhất của thể cảm nhận được nó. Các Ma pháp Thiếu nữ cũng cảm nhận được áp lực ấy và đổ mồ hôi lạnh.

Tiếng người dân la hét trong hoảng loạn và tiếng trực thăng từ đâu đó to nhỏ đối lập nhau như nhịp tim.

Paradox nắm cây giáo của mình chặt hơn. Một bên tròng kính của hắn chuyển từ màu xanh lam sang màu đỏ.

Điều này có nghĩa là hắn đã hoàn toàn vào tư thế chiến đâu và đã hấp thụ năng lượng bằng tất cả Ma pháp Thiếu nữ đang có mặt.

Paradox đã quyết định giết hết các Ma pháp Thiếu nữ đang đứng ở đây.

Tuy là một quyết định tự phát, nhưng nó được đưa ra sau khi suy nghĩ thấu đáo.

Lý do chính là cái người tên Han Jae-joong đang gặp rắc rối với Ma pháp Thiếu nữ. Không phải vì anh đang thua. Hắn chỉ tham gia vì trận chiến này khiến hắn thấy khó chịu.

“Giờ, ta sẽ đưa trận chiến về thế cân bằng. Chiếc khiên của thành phố! Đã sẵn sàng bị ngọn giáo của ta xuyên thủng chưa?”

Han Jae-jong nghĩ.

❛Để ngăn chuyện này…

Mình nên làm gì đây?

Mình nên bảo vệ thứ gì? Phương hướng của mình ở đâu?

Nhìn theo Bắc Đẩu Thất Tinh có phải là một hướng đi đúng?❜

“Hắn nói sẽ giết Ma pháp Thiếu nữ và chiến đấu với với mình.”

Paradox không hề có ý định giết anh lúc này.

Những gì hắn muốn làm là xác định sức mạnh của anh. Để thỏa mãn sự tò mò xem ánh sao này có thể vươn xa tới đâu.

Ưu tiên trên hết của hắn hiện giờ là đưa trận chiến hắn thấy mất cân bằng này về thế cân bằng.

Bằng lối suy nghĩ đó, hắn có lý do chính đáng để xen vào trận chiến và hoàn thành múc tiêu chứng kiến sức hủy diệt của các Ma pháp Thiếu nữ.

“Mình chỉ có thể chọn một con đường duy nhất.”

Han Jae-joong quyết định gạt bỏ sự mệt mỏi, sự kiệt sức và niềm ghê tởm của bản thân trong quá khứ để bước đi trên con đường riêng của mình.

Kết luận anh đưa ra có thể dẫn tới sự mất kiểm soát với thể trạng hiện tại của mình. Giống như ba nhà thông thái (Magi) đi theo ngôi sao Bethlehem để tìm thấy Đấng Cứu Thế. Với Han Jae-joong con đường này là ánh sao duy nhất anh ấy có thể chọn.[note81670] 

Anh đặt tay lên thắt lưng và xoay Buckle, giống như điều chỉnh tiêu cự của kính viễn vọng. Và sau cùng nó hiện ra một ngôi sao duy nhất.

[“MIZAR”]

Mizar…

Không! Là hai ngôi sao.

[“ALCOR”]

Alcor.

Tên của hai ngôi sao vang lên cùng lúc.

Sự đối lập. Mizar và Alcor.[note81668] 

Khai Dương Mizar và Điềm báo của Cái chết Alcor.

Anh đã kích hoạt ngôi sao thứ tám, vượt qua cả ngôi sao thứ bảy.

[“Cảnh cáo! Dạng này gây áp lực cực lớn lên cơ thể hiện tại của Người bảo hộ.”]

“Đừng có hiểu lầm!”

Anh lờ đi cảnh báo của thắt lưng và tiếp tục hấp thụ sức mạnh của ngôi sao đó.

“Ngươi nói: Không cân sức?”

Đây không phải lúc để có thể nhàn nhã. Paradox đã sẵn sàng phóng cáy giáo của hắn về phía các Ma pháp Thiếu nữ bất cứ lúc nào. Các Ma pháp Thiếu nữ cũng chuẩn bị chiến đấu với cả Paradox và Han Jae-joong.

Nếu chuyện đó thật sự xảy ra, mọi thứ sẽ không thể cứu vãn.

“Đừng phán xét ta bằng đôi mắt hạn hẹp của ngươi!”

Mizar và Alcor tỏa sáng cũng lúc.

Sức mạnh của cái chết, vượt xa điểm báo của Alkaid, trỗi dậy đầy đáng ngại.

[“Cảnh báo! Dạng này gây áp lực rất lớn cho cơ thể hiện tại của Người bảo hộ. Việc biến hình trong thời gian dài và sử dụng các tuyệt kỹ sẽ gây tác dụng phụ nghiêm trọng cho cơ thể.”]

Thắt lưng cảnh báo không ngừng nghỉ như Han Jae-joong bỏ hết ở ngoài tai.

Ánh sao tỏa ra như cực quang và giống Blue Sirius đã từng làm hồi nãy. Ánh sao ngưng tụ thành các bản sao dạng người.

Tuy nhiên, không như Blue Sirius, không chỉ một mà đến bốn bản sao xuất hiện.

Sức mạnh của sự đối lập tạo nên các bản sao.

Không như hệ sao đôi, chúng không chỉ biết dùng sức mạnh, các bản sao được tái tạo gần như đồng bộ với cá nhân người sử dụng.

Cả bốn bản sao nhìn không khác gì biển hiệu đèn neon màu xanh lá.

Chân chúng được bao bọc bởi vầng sáng.

[“SET. Thất Tinh Bộ Cước.”]

[“SET. Thất Tinh Bộ Cước.”]

[“SET. Thất Tinh Bộ Cước.”]

[“SET. Thất Tinh Bộ Cước.”]

Mọi chuyện xảy ra trong chưa đầy một giây, trước khi Paradox có thể ném ngọn giáo xuyên qua cổ ai đó. Một khoảnh khắc rất ngắn ngủi.

Hai bản sao nhảy lên mặt đất, trong khi hai bản khác nhảy lên tòa nhà. Thực hiện bảy bước.

Sau mỗi bước chân, ánh sao càng sáng, bảy vầng sáng tập trung trên chân của chúng. Nhìn không khác gì một chiếc đĩa lớn.

Ở bước cuối cùng, bề mặt chúng vừa đứng nứt ra thành hình Bắc Đẩu Thất Tinh.

“Thôi chết!”

“Deneb! Mau tránh khỏi đó ngay!”

Hai bản sao trên tòa nhà lao thẳng xuống Blue Sirius và Pink Deneb. Nhưng ngay khi họ nhận ra thì ánh sao xanh lục đã chạm tới vai họ.

Đùng-

Đòn va chạm quá đột ngột khiến họ không kịp phản ứng. Họ không thể làm gì ngoài việc lãnh chịu cú đá đó. Họ ngã xuống giống như Han Jae-joong lúc nãy. Tạo ra một đám mây bụi.

Tuy nhiên, vì khoảng cách mặt đất không lớn, họ không kịp chỉnh lại tư thế mà chỉ có thể lăn lộn trên đất một cách bất lực.

“… Urgg… Ugh!”

“Mình đã… hạ thấp cảnh giác…”

Cả hai rên đau đớn với có thể run lên dữ dội. Ánh sao tan biến khỏi cơ thể họ.

Hủy biến hình!

Biến hình tự bị hủy bỏ để giảm áp lực lên cơ thể họ.

“Chị Deneb…! Chị Sirius…!”

Red Vega nhìn hai người họ trong sự hoảng hốt. Ngay trước cô ấy, một luống sáng xanh lục bất ngờ phóng tới.

Có ba thứ một Ma pháp Thiếu nữ không bao giờ được phép sợ. Không phải do bất kỳ ai mà chính là cam kết của chính cô.

Thứ nhất là quái vật.

Thứ hai là cái chết.

Và cuối cùng… là không được thừa nhận.

Nhưng tại đây và ngay lúc này, Red Vega đã vi phạm hai trong ba điều ở trên. Cô sợ con quái vật đã đem đến thất bại đầu tiên cho mình. Sợ đôi chân quá dễ dàng khiến hai vị tiền bối của cô bất tỉnh ra đất. Sợ hãi cái chết mà nó mang lại.

“… Ugh!”

Bàn chân phát ra ánh sao xanh lục đó sút vào ngực cô, những tia lửa đó bắn ra tung tóe như nó vừa cắt qua kim loại. Red Vega không thể chịu nổi cú đá và ngã ngửa ra sau.

Ngay sau đó, giống như hai vị tiền bối của mình, cô ngã lăn xuống đất và hình dạng biến hình bị hủy bỏ.

Tầm nhìn của cô mờ đi và cơn đau nhói từ ngực khiến cô nhăn mặt.

Từ chút ý thức còn lại trước khi bất tỉnh, cô thấy…

Nỗi sợ đó đang hướng về Paradox.

*****

[“Thất Tinh Bộ Cước thi triển thành công. Tỉ lệ tái tạo 50%.”]

Không biết vì lý do gì, tỉ lệ tái tạo đã tăng lên.

Sức mạnh tăng lên đúng là tốt nhưng nó lại càng tăng thêm sự thất vọng cho tình huống hiện tại.

“Không thể…!”

Tôi không hề gây ra một chút sát thương gì trên người hắn. Giống như hôm qua, hắn đỡ được cú đá và khiến chân tôi thêm đau.

[“Ngài đã đánh bại Blue Sirius. Xác nhận cô ấy không thể tiếp tục truy đuổi. Nhiệm vụ hoàn thành.”]

Hoàn thành nhiệm vụ có nghĩa lý gì khi tôi không thể đánh bại con quái vật này và không thể tiếp tục ngưng tụ sức mạnh ánh sao? Tôi nghiến răng và nhìn lên.

“Đây là lựa chọn của ngươi?”

Tất cả bản sao biến mất và tất cả thương tích chúng chịu đều chuyển lên cơ thể của tôi.

Thể lực của tôi tuột dốc không phanh và tôi đã tiêu tốn rất nhiều ánh sao. Chân tôi run đến nối không thể đứng vững.

“Công bằng? Đừng nói nhảm. Chỉ cần đếm số lượng sao, bên này mới chiếm lợi thế. Nếu có, chính ngươi mới là thứ phá vỡ thế cân bằng này khi cố tình xen vào. Đây là một trận chiến không cần ngươi phải tham gia!”

Tôi thét lớn và đầy giận dữ.

Không giống cách nói chuyện thường ngày của mình, lần này, cảm xúc trong tôi được truyền tại trọn vẹn.

Kiểu ăn nói này cũng là một phần của sự tái tạo.

Không biết sự kiêu ngạo này có phải hình mẫu lý tưởng của Han Jae-joong hay không? Những tôi luôn ăn nói thế này mỗi khi biến hình.

“Đó là tất cả lý do ngươi làm việc này? Để chứng minh một mình ngươi có thể tự hạ hết họ? Lòng tự trọng của ngươi bị tổn thương sao? Hmm… ta không nghĩ đó là lý do duy nhất.”

Hắn ta nhìn đôi chân của tôi. Đôi chân đã quá run để có thể chiến đấu tiếp. Đôi chân đã làm việc xuyên đêm xuyên ngày mà chưa được phép nghỉ ngơi.

Thắt lưng đã đúng. Tôi cảm thấy mình sắp chết vì kiệt sức. Cộng thêm chấn thương vừa nãy, rõ ràng nếu tôi hủy biến hình bây giờ tôi sẽ ngay lập tức nôn mửa và nằm liệt giường vì sốt cao.

“Ta hiểu! Ngươi muốn cứu những cô gái đó? Đòn tấn công ấn tượng đó chỉ để xóa bỏ mọi lý do để ta can thiệp. Biến kẻ thù duy nhất của ngươi chỉ còn lại mỗi ta.”

Chính xác! Tên khốn này có khả năng mạnh đến lố bịch là sao chép sức mạnh của bất kỳ ai hắn xem là đối thủ.

Nếu các Ma pháp Thiếu nữ tấn công hắn trong trạng thái tỉnh táo, hắn sẽ sao chép sức mạnh của cả tôi và giết họ ngay lập tức. Có lẽ cả tôi cũng sẽ chết theo.

Đòn tấn công khi nãy vừa để cho hắn thấy tôi có thể tự xử lý các Ma pháp Thiếu nữ vừa xóa sổ bất kỳ lý do nào để hắn có thể tấn công họ.

“Lựa chọn đó có đúng không? Ta biết ngươi là con người nhưng họ thì không đúng chứ? Giờ thì họ càng hiểu lầm ngươi hơn và hoàn toàn xem ngươi là kẻ thù. Không chỉ vậy. Họ còn truy sát ngươi nãy giờ. Chuyện gì tốt khi ngươi cứu họ?”

“Nó tốt cho nhân loại.”

Tôi trả lời không hề do dự.

“Một thế giới nơi những người làm điều đúng đắn luôn chết oan uổng, không phải ta nên đóng góp một chút công sức để nó trở thành nơi tươi đẹp hơn sao? Những người bạn này chỉ đang làm điều họ nên làm. Họ không làm gì để đáng phải chết cả. Hiểu lầm!? Cứ để nó như vậy. Ta chỉ cần chạy. Đó không phải lý do để từ bỏ việc cứu mạng ai đó.”

“Đó là câu trả lời của ngươi? Sau cùng, không có gì tốt cho ngươi cả. Theo ta đoán, việc này chẳng khác gì ngươi đang tự bóp cổ mình.”

Paradox bước thêm một bước về phía tôi.

“Ngươi thật sự phải làm điều đó? Giờ ngươi đã đánh mất cơ hội để đánh bại ta. Ngươi định làm gì với cơ thể hư nhược đó? Sao người lại làm ra quyết định ngu ngốc như vậy? Tổn thất quá lớn. Ngươi chẳng được lợi gì khi làm vậy cả.”

Tôi thật sự phải cân đo đong đếm giữa lợi ích và thiệt hại khi thấy ai đó sắp chết à?

Tôi trả lời ngay lập tức, cảm thấy điều đó thật vô lý.

“Mạng sống của bất kỳ một ai đều quý giá hơn lợi ích của ta.”

Paradox hỏi một câu cuối cùng.

“… Ngươi không sợ chết sao?”

“Đừng hỏi một câu nhảm nhí như vậy. Điều ngươi hỏi chẳng phải quá rõ sao? Ta sợ… Rất sợ. Nếu đấu với ngươi bây giờ, ta sẽ chết ngay lập tức. Dù ta có phản kháng thế nào, ta cũng như một con kiến bị con voi nghiền nát.”

Tôi nói đây là câu hỏi cuối vì tôi sẽ thật sự biến nó thành như vậy.

“Nhưng khi nào ta nói ta sẽ đấu với ngươi?”

Tôi đặt tay lên thắt lưng và vặn Buckle.

[“ALKAID”]

Alkaid. Bởi vì nhiệm vụ đã hoàn thành, tôi đã có thể dùng nó.

Làn khói dày đặc tản ra. Cơ thể tôi chập chờn như ngôi sao đang nhấp nháy. Cơ thể tôi dần trong suốt nhưng vẫn hiện hữu, chuẩn bị mờ đi trong làn khói.

“Haha! Đúng, phải vậy chứ! Câu trả lời chính xác! Ta rất tận hưởng buổi hẹn hôm nay. Cách nhìn của ngươi rằng sự cân bằng nằm ở số sao chứ không phải số người thật ấn tượng. Hãy thật sự cân bằng mọi thứ ở lần gặp sau.”

“Không phải ta đã nói với ngươi rồi sao? Cút đi!”

“Thật xin lỗi! Ta không tôn trọng điều đó được. À, còn một chuyện nữa.”

“Libra sắp bắt đầu hành động.”

Lời của hắn như tan theo làn khói.

Dừng chân tại một con hẻm sâu nào đó, tôi nôn ra mọi thứ có thể từ cổ họng mình ngay khi hủy bỏ biến hình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Mizar còn gọi là Khai Dương (hay Vũ Khúc), ngôi sao thứ 6 của nhóm sao Bắc Đẩu. Alcor (Ngôi sao thứ 8) không thật sự nằm trong nhóm sao Bắc Đẩu mà chỉ là ngôi sao phụ của Mizar.
Mizar còn gọi là Khai Dương (hay Vũ Khúc), ngôi sao thứ 6 của nhóm sao Bắc Đẩu. Alcor (Ngôi sao thứ 8) không thật sự nằm trong nhóm sao Bắc Đẩu mà chỉ là ngôi sao phụ của Mizar.
[Lên trên]
Trong kinh thánh, Ngôi sao Bethlehem là ngôi sao dẫn đường cho ba nhà thông thái tìm thấy chúa Jesus (Còn được gọi là Messiah - Đấng Cứu Thế) tại thành Bethlehem.
Trong kinh thánh, Ngôi sao Bethlehem là ngôi sao dẫn đường cho ba nhà thông thái tìm thấy chúa Jesus (Còn được gọi là Messiah - Đấng Cứu Thế) tại thành Bethlehem.