Vol 9 (Đã hoàn thành)
Chương 4: Hai kẻ lập dị, phần 3-4-5
0 Bình luận - Độ dài: 6,096 từ - Cập nhật:
Phần 3
Sau đó, Mikhail lang thang qua vô số chiến trường với tư cách là một lính đánh thuê. Do một sự trùng hợp kỳ lạ, ông cuối cùng lại phục vụ cho Vương quốc Answerer và dần dần thăng tiến cho đến khi trở thành tướng quân.
Ở một khía cạnh nào đó, có thể nói ước nguyện của mẹ ông đã được thực hiện theo một cách còn vĩ đại hơn.
Nhưng quãng thời gian tuổi thơ khắc nghiệt ở ngôi làng đã cướp đi Mikhail những ham muốn thường tình của một con người. Ông chẳng còn có bất cứ dục vọng nào.
Rượu, đàn bà, địa vị, không có bất kỳ thứ gì trong số đó có thể lấp đầy trái tim Mikhail.
Chỉ khi được khẳng định sức mạnh của bản thân giữa khói lửa chiến trường, tâm hồn khô cằn của Mikhail mới được tưới mát một phần nào.
Sau khi thực hiện được ước nguyện của mẹ mình, Mikhail không còn ý định kiềm nén bản năng của chính mình nữa.
Mikhail Kalashnikov sẽ tiếp tục tung hoành nơi chiến trường, để những bông hoa máu tiếp tục nở rộ cho đến ngày ông gục ngã trên chính chiến trường đó với tư cách chiến binh mạnh nhất.
Ông chỉ mong kẻ thù trước mắt, hầu tước Antrim sẽ là một người xứng đáng, một đối thủ đủ tầm để cùng ông giao đấu đến tận hơi thở cuối cùng.
Phần 4
"Ai đó!? Nói tên đi!"
Một binh sĩ chỉ giáo về phía Mikhail với thái độ thù địch. Ông nhấn mạnh lời đáp của mình trên lưng ngựa một cách đầy kiêu hãnh.
"Ta là tướng quân của Vương quốc Answerer, Mikhail Kalashnikov! Ta đến đây để xác nhận bản lĩnh của hầu tước Antrim! Ta yêu cầu ngươi báo lại với ngài ấy rằng ta muốn được diện kiến!"
Bên cạnh ông, người trợ lý không khỏi kêu khẽ “Aaaa” và ngửa mặt lên trời với nét mặt nhăn nhó như vừa ăn phải một trái nho chua.
Trong tình huống này, không thể trách bên kia nếu họ xem lời tuyên bố liều lĩnh của Mikhail là một lời thách thức cho một cuộc giao chiến toàn lực.
Nhưng Mikhail lại quyết định rằng, nếu ông chết ở đây, thì rốt cuộc thì ông cũng chỉ là một con người tầm thường ở mức đó, và nếu Baldr cố giết ông thì Baldr cũng không khác ông là bao.
Tuy nhiên, chiến binh càng quyết tâm đón nhận cái chết thì lại càng khó chết hơn.
Một chiến binh được ông trời yêu thương sẽ không thể chết chỉ vì họ muốn chết.
Ông sẵn sàng chết bất cứ lúc nào, nhưng ông không muốn chết theo cách mà bản thân sẽ hối tiếc, có lẽ đó chính là thứ mà Mikhail sợ nhất.
Áp lực bất thường từ Mikhail đè nặng lên vai cũng khiến cho binh sĩ mất hết thù địch và vội vàng chạy đi báo cáo cấp trên.
Báo cáo đến tay Baldr khoảng nửa giờ sau đó.
"Điện hạ! Tướng Mikhail của Vương quốc Answerer đã đến, ông ta yêu cầu được đích thân diện kiến!"
"CÁI GÌ!? Không không không, chuyện quái gì vậy? Hắn không dẫn theo quân hay gì à?"
"Hắn chỉ đi cùng một người thôi."
"Hắn muốn chết à? Đừng bảo là hắn nghĩ hắn có thể một thân một mình đánh bại chính quyền vương quốc này?"
Barbarino không khỏi nổi giận và đập tay xuống bàn.
Hành động của Mikhail trông như thể ông ta đang coi thường quân đội Mulberry. Nếu có ai đó khôn ngoan trong công quốc biết chuyện này, họ chắc chắn sẽ thốt lên điều đó.
Nhưng…
"Chúng ta cũng không thể giết hắn được. Dù sớm muộn gì thì chúng ta cũng sẽ giao chiến với hắn, nhưng hiện tại chúng ta vẫn chưa chính thức phát động chiến tranh với Vương quốc Answerer."
Nếu họ liều lĩnh giết Mikhail ở đây, Vương quốc Answerer và các quốc gia trung lập sẽ có cớ để tham chiến.
Nếu cái người tên Mikhail đó đã tính toán đến mức ấy, thì ông ta thực sự có thể là một chiến lược gia đáng gờm mặc cho vẻ ngoài chỉ như một tên chỉ biết dùng cơ bắp để giải quyết mọi chuyện.
Nếp nhăn trên trán Baldr càng lúc càng sâu, vẻ mặt cậu hiện ra sự bối rối.
"Có nên đuổi hắn đi không?"
Baldr chậm rãi lắc đầu trước câu hỏi của Mario.
"Chúng ta không thể làm cho người khác xem chúng ta là một kẻ hèn nhát được. Kẻ địch có thể tuyên bố rằng rằng chúng ta đang sợ họ."
Lợi thế trong cuộc đấu trí này đã hoàn toàn thuộc về kẻ địch.
Điều duy nhất Baldr có thể làm bây giờ là giữ thiệt hại ở mức tối thiểu.
Nếu có ai đó hỏi rằng nếu nó lợi thế đến vậy, tại sao không có ai khác từng làm chuyện này, thì lý do đơn giản là không có kẻ lập dị nào có gan vứt đánh cược mạng sống của mình và lao vào trung tâm căn cứ địch như thế.
Và tùy theo tâm trạng của đối thủ, khả năng người đó bị giết cũng không hề thấp vì đối thủ có thể chẳng quan tâm đến thiệt hại sau này.
Một con người có thể liều lĩnh đến mức như vậy chỉ có thể là một kẻ mà bản năng phòng thủ của hắn đã bị tê liệt ở đâu đó rồi.
“Kakaka! Thì ra trên thế giới này cũng có kẻ lập dị đến thế.”
Sanai mỉm cười thích thú trong tâm trí Baldr.
(Ngài Sanai, ngài có đoán được chuyện này là gì không?)
“Cố gắng suy nghĩ cũng vô ích thôi. Đoán xem trong đầu một kẻ chạy đi tìm cái chết có gì chỉ tổ phí thời gian.”
(Chạy đi tìm cái chết?)
”Ừm, giải thích sao nhỉ… người mà ông ấy đang nói là những kẻ cho rằng vứt bỏ mạng sống mình vì sự ám ảnh của bản thân là một kẻ có đức hạnh tuyệt vời, tôi đoán vậy?”
Masaharu đã trả lời câu hỏi của Baldr.
Thật khó để diễn tả quan điểm của những kẻ lập dị về sự sống và cái chết thành lời. Lời giải thích của Masaharu suy cho cùng cũng chỉ là lời giải thích tạm bợ, một lời giải thích được ghép lại từ ký ức về manga và light novel.
Vào những năm cuối thời Chiến quốc, khi giá trị của mạng sống con người rẻ mạt, có những người cố ý xem nhẹ sinh mạng của mình để được khắc ghi tên mình vào lịch sử.
“Người khác thì không dám làm. Nhưng kẻ lập dị thì dám. Họ tận hưởng cái chết theo phong cách riêng của một kẻ lập dị.”
Sanai, người nói câu đó cũng là một kẻ lập dị.
Trong khi các chiến hữu bận rộn chuẩn bị cho chiến trận, ông chỉ lướt qua họ và thong thả thưởng thức rượu sake và xem kịch Noh. Rồi lúc chiến đấu, ông khoác áo choàng được thêu màu vàng lòe loẹt và lao vào giữa chiến trường.
Chuyện này không phải ai cũng biết, nhưng rất ít người mặc trang phục lòe loẹt lên chiến trường.
Ngay cả Date Masamune, người nổi tiếng là thích lòe loẹt cũng mặc giáp và mũ bình thường để không trở nên nổi bật giữa chiến trận.
Khi Sanai gặp Masamune tại trận Matsukawa và đấu tay đôi với ông, ông thậm chí không hề nhận ra chiến binh mặc giáp mũ bình thường đó lại chính là Masamune.
Nếu Masamune mặc một bộ giáp chói mắt thì lúc đó Sanai chắc chắn sẽ dốc hết sức để hạ Masamune, ngay cả khi phải chết trong nỗ lực đó.
Trên chiến trường, nổi bật đồng nghĩa với cái chết.
Đó là lý do tại sao những chỉ huy thường mặc giáp và mũ đơn giản, dù nó vẫn là sản phẩn được rèn bởi những thợ thủ công tài ba.
Thế nhưng Sanai lại chọn khoác một thứ thật nổi bật. Chính điều này khiến ông trở thành một kẻ lập dị, nhưng vẫn còn một người vượt xa Sanai về mức độ lập dị.
Như mọi người đều biết, đó chính là người đàn ông tốt bụng, Maeda Keijirou Toshimasu.
Thời gian Sanai và Keijirou trở thành đồng đội của nhau thật ra rất ngắn ngủi.
Lý do là trong khi Sanai chiến đấu với quân Date tại Fukushima cùng Honjou Shigenaga, Keijirou lại tham gia chiến dịch ở Yamagata cùng người bạn thân Naoe Kanetsugu.
Dù vậy, độ lập dị của Keijirou vẫn vang đến tai Sanai.
Hay nói đúng hơn, trong thế hệ đầy những kẻ kì quặc của ông, Keijirou vẫn là một tồn tại khác biệt hẳn so với những kẻ khác.
Dù Sanai lập dị, lòng trung thành với chủ nhân của ông vẫn không hề lung lay. Điều này có thể thấy rõ qua việc ông đã dâng toàn bộ tài sản mà mình tiết kiệm được cho Uesugi Kagekatsu làm ngân sách chiến tranh, chuẩn bị cho việc đối mặt với Sekigahara.
Nhưng Keijirou đôi khi còn trêu chọc cả lãnh chúa mình mà không hề cảm thấy áy náy.
Ông còn chẳng thèm để tâm nếu chủ nhân của mình phải đối mặt với nguy hiểm vì trò đùa đó. Ông thản nhiên quyết định rằng nếu chủ nhân của mình chết vì trò đùa của mình, thì rốt cuộc ông ta cũng chỉ là một người tầm thường ở mức đó.
Trước đây, Keijirou từng phục vụ Maeda Toshiie.
Ông được giao nhiệm vụ làm kẻ thế thân cho Toshiie và khoác lên mình một giáp đẹp.
Nhưng Keijirou lại giương giáo, vừa lao thẳng vào địch vừa hét to "Ta là thế thân của Maeda Toshiie!"
Việc chỉ định một người thế thân sẽ trở nên vô nghĩa nếu người đảm nhận nhiệm vụ đó hét toáng lên trước mặt kẻ địch rằng mình là thế thân như vậy.
Vì lý do đó mà Toshiie thật bị phát hiện và kẻ địch lập tức tập trung tấn công ông. Ông bị dồn vào chân tường và suýt chết.
Keijirou không chỉ liều mạng mình, mà ông còn đem mạng của lãnh chúa mình để liều.
Cố gắng tìm hiểu cách suy nghĩ của một kẻ như thế ngay từ đầu đã là một sai lầm. Đó là điều Sanai nói.
"Ừm, mà ta đoán là chẳng có kẻ nào dị như Keijirou ở đây đâu."
Nếu có ai sống theo cách của Keijirou thì chín phần mười, không, chín mươi chín phần trăm là người đó sẽ chết.
Cần có vận may và quyền lực vượt trội hơn so với người khác nếu muốn sống lập di như thế.
Người đó chắc chắn sẽ chết nếu thiếu một trong hai thứ ấy.
Để sống theo cách phi thường ấy, người đó cũng phải có một sức mạnh phi thường.
Có vẻ như ngay cả Sanai cũng không nghĩ rằng Mikhail sẽ là một kẻ lập dị ở mức độ của Keijirou.
Phần 5
"Xin mời đi theo lối này."
"Ừm, cảm ơn nhiều."
Khi một người xuất hiện và dẫn Mikhail vào bên trong Mulberry, ông ta vẫn cười vui vẻ mà chẳng hề tỏ ra sợ hãi gì.
Nụ cười ấy trong trẻo như một đứa trẻ vừa nhận được phần thưởng. Điều đó không khỏi khiến cho người dẫn đường hơi trợn mắt.
Con người sẽ đánh mất vẻ ngây thơ như vậy khi trưởng thành.
Người dẫn đường vẫn xoay sở che giấu được nét mặt ngạc nhiên một cách chuyên nghiệp và tiếp tục dẫn đối phương đến dinh thự nơi Baldr đặt thư phòng.
Dĩ nhiên vẫn có một khả năng nhỏ rằng đây là một cái bẫy.
Trong trường hợp đây là một vụ ám sát, hai trăm tinh nhuệ dưới quyền chỉ huy của Ramillies đã được triển khai ở hai bên con đường dẫn đến thư phòng của Bladr để đón Mikhail và người trợ lý.
Họ là một lực lượng tinh nhuệ, đã từng chiến đấu cùng Baldr trong Chiến Tranh Antrim Lần Thứ Hai.
Dưới sự dẫn dắt của Ramillies, lòng trung thành họ dành cho Baldr vững chắc như đá.
Sát ý tỏa ra từ hai bên. Dày đặc đến mức cảm giác như sát ý ở đây đã hóa thành dạng hữu hình vậy. Nhưng với Mikhail, nó chẳng khác gì là một làn gió dễ chịu.
"Ừm, thật là một sự tiếp đón tuyệt vời! Giờ ta càng háo hức hơn cho buổi gặp gỡ này!"
"Ngài còn chẳng bận tâm đến việc bản thân mình đang gây phiền hà cho người xung quanh nữa."
Người trợ lý nhìn Mikhail bằng một ánh mắt đầy bất lực pha chút oán trách.
Mikhail hớn hở như một đứa trẻ. Điều đó không khỏi khiến cho những binh lính Antrim đầy sát ý cũng phải sững sờ, mất đi sự thù địch.
Họ không biết Mikhail mạnh đến mức nào, nhưng bất kỳ con người bình thường nào cũng sẽ co rúm lại nếu bị sát ý từ hai trăm quân tinh nhuệ hướng vào người. Đó là bản năng tự vệ của sinh vật sống.
Một người không hề cảm thấy sợ hãi khi đối mặt với cả một nhóm người muốn giết mình đồng nghĩa với việc thứ quan trọng nhất trong con người người ấy đã hoàn toàn không tồn tại bên trong nữa.
(Nếu tất cả hai trăm người chúng ta lao vào mà chẳng màng đến mạng sống, có thể chúng ta sẽ đánh bại được đối phương.)
Trong khi các thuộc hạ còn đang sững sờ, chỉ có Ramillies bình thản phân tích sức mạnh của Mikhail.
Thế giới quả thật rộng lớn.
Ông chưa từng nghĩ rằng sẽ có những người như Baldr và Maggot trong hàng ngũ quân địch.
Không còn nghi ngờ gì nữa, Mikhail cũng là một con người sỡ hữu sức mạnh phi thường giống như Maggot và những người khác.
"Ồ? Lão mạnh đấy nhỉ, lão già!"
Mikhail thản nhiên vỗ vai Ramillies với ánh mắt tựa như vừa tìm thấy được kho báu quý giá.
"Ừ, ta đúng là già thật, nhưng ngươi cũng đâu còn trẻ nữa đâu."
"Kakah! Đàn ông chỉ thực sự bước vào đỉnh cao của đời người sau khi vượt quá bốn mươi tuổi thôi!"
Chắc chắn là người này đang khoe rằng bản thân mình sẽ luôn ở tuổi sung mãn, ngay cả khi đã năm mươi hay sáu mươi tuổi.
Ramillies bất giác cười khẩy khi nhận ra Mikhail đang nói thật chứ không phải đùa.
Người này thẳng thắn đến mức khiến Ramillies ghen tỵ.
Ông tự hỏi cuộc sống sẽ vui biết bao nếu có thể sống theo ý mình như người này. Ngay cả Ramillies, người trung thành tuyệt đối với Baldr và Viktor cũng không khỏi nảy ra suy nghĩ đó sau khi đối diện với Mikhail.
"Nhân tiện, ta có thể nhờ ngươi gửi một thông điệp đến Olten khi trở về công quốc không?"
"Olten…? À, ý lão là tổng tư lệnh mới của công quốc phải không? Lão quen ông ta à, lão già?"
"Ừ. Hồi trẻ, ta với hắn là đồng đội."
"Tôi không biết là do mấy lão già các ông quá tài giỏi hay là bọn trẻ bây giờ trở nên lười biếng nữa, chẳng biết bên nào mới đúng nữa đây?"
Ngay cả Mikhail cũng có chút nghi ngờ về việc Olten, người từng nghỉ hưu trước đây lại được bổ nhiệm trở lại làm tổng tư lệnh.
Tuy nhiên, sau khi chứng kiến tận mắt quyết tâm và sức mạnh của lão tướng Ramillies, ông không thể không thừa nhận rằng đây quả thật là một lão già cứng cỏi.
Nếu đánh một một thì ông không có khả năng thua, nhưng ngay cả Mikhail cũng không thể tránh khỏi cái chết nếu phải đối đầu với hai trăm quân dưới quyền chỉ huy của Ramillies lúc này.
"Nếu còn sống mà trở về, tôi không ngại giúp lão chút việc, tôi nên nói gì với ông ta đây?"
"Tôi không có ý phán xét lý do khiến cậu sa đọa đến mức này. Nhưng tôi sẽ dùng toàn bộ thân thể và linh hồn của tôi để nghiền nát mọi thứ mà cậu đang bảo vệ. Nói với hắn như thế."
"Trời ạ, lão cực đoan thật."
Ramillies tuyệt đối không tha thứ cho âm mưu của Olten, người đã ám sát Piaggio.
Sẽ chẳng còn thời gian để trao đổi lời lẽ gì nếu họ gặp nhau trên chiến trường. Ông chỉ đơn giản là chém Olten làm đôi ngay lập tức.
Đó là lý do Ramillies nhờ Mikhail chuyển lời. Có thể coi đây là tuyên bố của ông với người bạn cũ rằng ông đã cắt đứt quan hệ với đối phương.
Thế nhưng, Mikhail lại cảm thấy sự thẳng thắn và nam tính của Ramillies thật đáng khen.
"Tôi đã nghe rõ thông điệp của lão!"
Ông không khỏi tò mò về trận chiến giữa Ramillies và Olten sẽ diễn ra như thế nào, đúng như ông nghĩ, chiến đấu vẫn luôn là điều thú vị nhất, ngay cả khi xét đến những mối quan hệ kiểu này.
Ông đã tìm thấy đủ lý do để chiến đấu, nhưng kỳ vọng của Mikhail đối với Baldr vẫn đang tăng lên nhanh chóng.
Không đời nào một vị chủ nhân có thể chiếm được lòng trung thành của một lão tướng cỡ này lại là người tầm thường được.
Có lẽ đối phương sẽ là người mang đến cho Mikhail trận chiến hứng khởi nhất trong đời.
Aa, ông không khỏi muốn gặp đối phương thật nhanh. Rồi ông muốn được giao đấu với Baldr!
"Điện hạ sẽ tiếp kiến ngươi. Ta mong ngươi cư xử cho đúng mực."
"Rồi rồi, cứ để đó tôi lo!"
Người trợ lý bám lấy Mikhail với gương mặt tái mét vì câu trả lời của Mikhail chẳng hề làm nỗi lo của anh giảm bớt.
"Ngài có nghe kỹ không, tướng quân? Đừng có hành động hấp tấp, dù có chuyện gì xảy ra thì cũng đừng hấp tấp nhé?"
"Hahahah! Ta giỏi làm liều hơn người tưởng đấy, biết không?"
"Đừng nói như thể đó là chuyện tốt lành gì chứ!"
Trong khi cơn đau bụng của người trợ lý càng lúc càng tệ hơn thì cánh cửa định mệnh cuối cùng cũng được mở.
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Baldr ngay khi cánh cửa mở ra.
Không phải vì sát ý hay tinh thần chiến đấu. Nếu phải diễn tả bằng lời, đó giống như là cảm giác về sự hiện diện của một cường giả.
Cơ thể Baldr quá quen thuộc với cảm giác tương tự như thế này.
(Đừng bảo người này cũng cùng kiểu như mẹ đấy…)
Mikhail bước tới với cơ thể khổng lồ lắc lư nhưng vẫn toát ra thần thái điềm tĩnh.
Các trưởng lão, bắt đầu từ Barbarino và Pietro đều nhìn chằm chằm vào sự táo bạo và điềm tĩnh của Mikhail bằng ánh nhìn đầy sát ý. Trong mắt họ, Mikhail rõ ràng đang chế giễu họ.
Nhưng Mikhail không hề có ý đó.
Ông chỉ cảm thấy phấn khích, nhưng ông tuyệt nhiên không coi thường đôi phương. Có lẽ thái độ như vậy còn nguy hiểm hơn cả việc coi thường người khác.
Khoảng cách giữa họ là ba mươi mét.
Mikhail cuối cùng cũng nhìn thấy hình bóng của Baldr ở cự ly gần.
Dù Baldr trông như một quý tộc tao nhã, ông vẫn cảm nhận được một khí thế áp đảo khó có thể giấu được.
Một phẩm chất đủ để hiểu được niềm vui và sức nặng khi tước đoạt sinh mạng của người khác giữa bùn, máu và mồ hôi nhưng vẫn có khả năng kiểm soát nó.
Từ xa xưa, người ta gọi những kẻ có phẩm chất như vậy là anh hùng.
Mikhail không thể trở thành anh hùng, có lẽ vì bản tính ông sinh ra đã như vậy, hoặc vì cách mà ông được nuôi dưỡng.
Có những lĩnh vực mà chỉ sức mạnh thôi không đủ để chạm tới.
Số người mà Mikhail giết vượt xa Baldr rất nhiều. Nhưng với con người ông hiện tại, ông vẫn không thể trở thành anh hùng.
Ông có thể trở thành kẻ mạnh nhất, nhưng tuyệt nhiên không thể trở thành anh hùng.
"Tuyệt thật!"
Đó là câu nói đầu tiên của Mikhail, một câu nói đầy sự mãn nguyện trong giọng điệu.
Tất cả các quan chức cao cấp có mặt ở đây đều nhăn mày, gân nổi rõ trên trán.
"Đừng có làm trò nhí nhố nữa. Tôi đã bảo ngài đừng hấp tấp đó."
Người phụ tá giật cùi chỏ vào sườn Mikhail khiến ông rên “Oufu” lên rồi cúi người, quỳ xuống trước Baldr.
"Xin được giới thiệu lại, thần là tướng quân của Vương quốc Answerer, Mikhail Kalashnikov. Thật sự rất vinh dự được diện kiến diện mạo của điện hạ."
"À ờ…"
Baldr không biết nên giữ nét mặt thế nào vào lúc này, và cậu lại vô thức nhớ đến nữ chính trong một anime mà Masaharu thích.
Cậu thật sự không biết nên cười hay giận nữa.
(Ngươi đã vất vả đi đường xa đến đây, mình có nên nói như thế không?)
Baldr nghĩ như thế. Quả nhiên, vào lúc này thì cậu chỉ có thể cười.
"Thần không biết phải cảm tạ điện hạ như thế nào cho đủ vì đã chấp nhận yêu cầu diện kiến vô cùng thô lỗ của thần. Quả thật, danh tiếng của vị anh hùng vang xa khắp Antrim là hoàn toàn xứng đáng, thần thật sự kính phục."
Mikhail nói lời ấy với đôi mắt sáng rực, vui sướng như một cậu bé.
Ông sẽ được giao đấu với một vị anh hùng như vậy. Đây quả là may mắn kỳ diệu đối với ông. Không phải chiến binh nào cũng có cơ hội để có thể trải nghiệm được, dù họ có mong mỏi đến đâu.
"Nhân tiện, có một việc ta muốn hỏi ngươi. Hy vọng ngươi có thể trả lời."
"Nếu đó là điều thần có thể trả lời."
Mikhail lại đáp một cách nhẹ nhàng. Đôi mắt xanh của Baldr lóe lên.
Sự táo bạo của Mikhail thật sự ấn tượng, nhưng sẽ thật ngu ngốc nếu như hành động quá mức.
"Có đúng là Vương quốc Answerer đang tham chiến với Công quốc Trystovy không?"
"Tất nhiên, hai vạn quân đã được cử từ Vương quốc Nedras đến đây để làm đồng minh cho công quốc."
Người này thật sự rất táo bạo.
Nghe Mikhail trả lời thản nhiên như vậy, tay Barbarino lập tức chạm vào chuôi kiếm và gào lên một cách đầy giận dữ.
"Đừng đùa với ta! Tên khốn, ý đồ của ngươi là gì vậy!?"
Không thể trách được nếu Barbarino tức giận đến vậy khi Mikhail nói như thể, “Ta sẽ tấn công đất nước các người ngay sau đây, chúc các người may mắn.” Không ai sẽ đáp lại chúc may mắn khi bị nói thế.
Người này có phải quá là ngu ngốc, hay có lẽ…
“Này, ta đã bảo ngươi đừng đoán mò nữa mà!”
Sanai quở trách Baldr. Dù vậy, Sanai cũng không giấu nổi niềm vui trong lòng.
Một kẻ lập dị sẽ nhận ra một kẻ lập dị khác. Thật là một sự trùng hợp khó tin khi ông gặp được một kẻ lập dị như thế này, trong một thế giới khác này.
Không, có lẽ đây là điều tất yếu.
(Sao mà cháu không nghĩ về chuyện đó được…)
”Một kẻ lập dị sẽ nói rằng ngay cả cái chết cũng là thú vị đó. Tên đó đang hưởng thụ việc xem phản ứng của ngươi kìa.”
(…Lập dị…)
Baldr không khỏi choáng váng khi phải đối diện với một người không tuân theo lẽ thường đến thế.
Nói cách khác, Mikhail đang tận hưởng phản ứng của Baldr, cảm xúc của cậu khi biết Mikhail là kẻ thù và cách cậu đối xử với mình tiếp theo đó.
Ông ta dường như chẳng mảy may bận tâm rằng mình có thể bị giết ở đây vì việc đó.
Ông liều mạng chỉ vì để giải trí. Và càng nguy hiểm, càng rủi ro thì lại càng vui.
Dù có phần hơi bất thường, Baldr vẫn là người có tuân theo lẽ thường. Cậu không thể nào hiểu được lối tư duy của Mikhail.
Dù sao đi nữa thì cậu thừa nhận là mình không thể nắm bắt lối tư duy của người này.
Với Mikhail, đây là lần đầu có người phản ứng như vậy với ông.
"Ồ hay, có phải điện hạ cũng là người thích đùa không?"
"Đừng gộp ta chung với ngươi được không? Chỉ đơn giản là ta biết một gã phiền toái khác cũng thích trêu đùa như ngươi thôi."
”Đúng, đúng.”
Vào những năm cuối thời Chiến quốc khi Sanai còn sống, có rất nhiều kẻ lập dị kiểu này.
Như Sai Douji, Kuruma Tanba và Kitadzume Daigaku từng chiến đấu cùng với Date Masamune… họ là những người yêu chiến đấu từ tận đáy lòng.
Họ say mê nó. Họ sẵn sàng liều mạng ngay cả khi đó chỉ là một màn phô diễn kỹ năng của mình.
Dù có mất mạng vì việc đó, họ cũng sẽ ra đi trong thỏa mãn với không một lời than van.
Họ là những con người như vậy.
"Thần hiểu rồi, thần ước được tận mắt nhìn thấy một người như thế ít nhất một lần trong đời."
Mikhail bất ngờ nghiêng người về phía trước do bị thu hút bởi sự tò mò.
Dù mạng sống là chỉ có một, ông vẫn chơi đùa với nó để tận hưởng. Cho đến giờ, Mikhail chưa từng thấy ai giống như ông cả.
"Ngươi muốn gặp ông ta sao?"
"Mikhail này đã như thế từ khi sinh ra. Và cho đến giờ, thần chưa từng gặp ai tinh nghịch như chính thần."
Ông đã gặp những chiến binh mà ông có thể tôn trọng. Ông cũng đã gặp những người có sức mạnh sánh ngang với mình. Ông cũng gặp những tướng lĩnh có năng lực chỉ huy vượt trội hơn ông.
Nhưng, Mikhail chưa từng gặp một người nào có bản tính giống ông.
Điều đó là tất nhiên, chẳng ai muốn chết cả.
Những người ra trận có đủ lý do để chiến đấu. Có người muốn bảo vệ gia đình, có người muốn bảo vệ quê hương, có người chiến đấu vì tham vọng thăng tiến trong đời, và hơn hết, tất cả đều chiến đấu để sinh tồn.
Chẳng ai chiến đấu chỉ để chơi bời và tận hưởng, tìm nơi mà họ có thể chết.
"Rất tốt. Ta sẽ để ngươi gặp ông ấy."
Baldr nói. Rồi cậu nở một nụ cười tinh nghịch.
"Nhưng bù lại, ngươi có thể cho ta thứ gì?"
Baldr đã biết câu trả lời của Mikhail sẽ là gì.
Mikhail cũng nhận ra rằng trong số các chiến binh tại Mulberry này, chỉ có Baldr là biết ông sẽ trả lời ra sao.
"Dĩ nhiên, thần sẽ đền đáp bằng chính mạng sống này."
“Ta đã nhờ ngươi một cách vô lý rồi.”
(À thì…đó là cách mà cháu cảm tạ mọi sự giúp đỡ của ngài Sanai cho đến nay.)
Sanai nhận ra rằng Baldr đang chuẩn bị một nơi để Mikhail và ông giao đấu.
Sẽ thật đáng tiếc nếu bỏ lỡ một cuộc gặp gỡ kỳ diệu như thế này.
Dòng máu lập dị của Sanai đã sục sôi dữ dội dù ông chỉ còn là một linh hồn.
"Ngươi đã vất vả để tới đây. Hãy để ta tiếp đón ngươi bằng thanh kiếm của ta. Chúng ta cũng có thể trò chuyện thông qua nó."
"Cảm ơn điện hạ. Đúng như thần nghĩ, người điện hạ đang nhắc đến chính là điện hạ!"
"Ừ, có thể nói vậy, nhưng cũng chưa hẳn. Nhưng đủ rồi, chỉ dùng lời nói để tiếp tục cuộc trò chuyện thì sẽ thật thô lỗ."
"L-làm ơn đợi đã! Nếu chẳng may điện hạ gặp chuyện gì!"
"Đúng rồi! Sao điện hạ không ra lệnh cho ngài Ramillies xử lý tên láo xược đó?"
Barbarino và Pietro cố ngăn cản hành động liều lĩnh của Baldr lại.
Trong trường hợp xấu nhất, họ có thể dùng số đông để áp đảo Mikhail và giết đối phương. Tuy nhiên nếu Baldr chết, họ sẽ không thể phục hồi được.
"Đừng lo. Đây chỉ là một trận giả chiến."
Cậu vẫn sẽ liều mạng, nhưng đây không phải là một trận chiến thực sự. Cả Baldr và Mikhail đều hiểu điều đó.
Dù nhìn thế nào đi nữa, đây chỉ là một trò chơi.
"Ta không có ý định ngăn trận đấu này, nhưng đừng bao giờ mắc sai lầm khi coi thường đối thủ."
Gina nhíu mày căng thẳng và thở dài.
Gina, người hiểu rõ sức mạnh thật sự của Baldr nói như vậy. Điều đó khiến Baldr càng đề phòng Mikhail hơn.
"Trời ạ, thời đại này thật khó tin. Sao chuyện lại có thể xảy ra."
Gina cau mày bực bội, bà nghiêng sát vào tai Baldr và thì thầm.
"Cẩn thận. Người đó giống hệt Maggot, hắn đã tự mình khai mở Đế Môn."
"Ngài đùa à?"
Baldr không khỏi bỗng cứng người, cũng không thể trách cậu được. Ngay từ đầu, Đế Môn lẽ ra là một thiên phú cực kỳ hiếm hoi, nó là kết quả của sự pha trộn giữa dòng máu nhân loài và thú nhân.
Dĩ nhiên là cũng có những người không hề biết mình sở hữu Đế Môn và kết thúc cuộc đời mình một cách tầm thường.
Nhưng giờ đây, họ lại tìm thấy người thứ năm sở hữu Đế Môn, một thứ lẽ ra chỉ xuất hiện một lần trong vài trăm năm. Cũng dễ hiểu nếu họ cảm thấy bối rối như thế.
"Có lẽ kiến thức của ta có lổ hổng nào đó…"
Có vẻ chính Gina cũng cảm thấy khó chịu.
"Dù sao đi nữa, Đế Môn của người đó chưa hoàn thiện. Có lẽ hắn đã mở nó một cách cưỡng ép mà không ý thức được, giống như Maggot vậy. Mặc dù ta gần như không ngửi thấy dòng máu thú nhân từ hắn, nên nó sẽ không thể mở hoàn toàn."
"Nếu ngài nói rằng hắn giống mẹ, cháu không khỏi có linh cảm xấu…"
”Không sao, điều đó sẽ khiến chuyện này còn thú vị hơn.”
Sanai không khỏi vui mừng khi biết Mikhail cũng là chủ nhân của Đế Môn.
Kẻ thù càng mạnh thì việc chiến đấu càng xứng đáng.
Một trận chiến luôn thú vị hơn khi nó khó khăn và tuyệt vọng hơn, đó là bản chất thật sự của những kẻ lập dị như họ. Hơn nữa, Sanai là người đã chọn phục vụ Uesugi Kagekatsu dù biết rằng họ sẽ phải đương đầu với lực lượng hùng mạnh của Tokugawa.
Không đời nào mà ông bị Mikhail làm cho kinh sợ được.
(Cháu sẽ giao cho ngài.)
Từ bây giờ, người này sẽ trở thành kẻ thù của họ trên chiến trường. Thất bại trong nhục nhã không được phép xảy ra.
Hiện tại, Baldr chính là ngọn cờ của chính quyền Vương quốc Trystovy. Nếu uy tín của cậu bị tổn hại bởi thất bại ở đây, việc quản lý vương quốc sẽ gặp không ít rắc rối.
Điều mang lại cho Baldr quyền lực để thống nhất nhân dân Trystovy, bất chấp dòng máu thú nhân của cậu không chỉ là vì dân chúng đã mệt mỏi với cuộc nội chiến. Đó là danh tiếng của cậu với tư cách là một anh hùng chiến tranh.
Nhưng ngay cả với rủi ro như vậy, Baldr cũng không hề có ý định tước đi cơ hội chiến đấu của Sanai.
Trong thế giới này, ngoài Baldr ra, không ai biết rõ sức mạnh kinh người của Sanai.
Không đời nào mà Sanai thua trước một kẻ tự mãn dựa vào sức mạnh của Đế Môn.
Ngay cả Maggot cũng sẽ gặp nguy hiểm nếu Sanai quyết chiến đến cùng. Baldr tin chắc vào điều đó.
“Máu ta đang sục sôi đây. Đã bao lâu rồi…”
Sanai không hề hay biết Baldr lại có ấn tượng như vậy về ông.
Sanai không hoàn toàn xa lạ với việc làm chính trị với những kẻ đứng đầu, nhưng ông ưu tiên thú vui của bản thân trên hết, đặc biệt khi nó liên quan đến chiến đấu.
Kẻ lập dị vốn là sinh vật như vậy.
Họ đến một thao trường rộng lớn, một nơi thường dùng cho vài trăm binh sĩ luyện tập chiến đấu theo đội hình. Nơi đây đã trở nên đông đúc với hơn một nghìn binh sĩ và các quan chức chính quyền của Baldr đã tập hợp sẵn ở đây.
Trong trường hợp Baldr gặp nguy hiểm, họ sẽ bảo vệ mạng sống của cậu bằng bất cứ phương pháp nào. Mọi người ở đây đã quyết tâm như thế.
(Tinh thần của họ thật tuyệt vời. Nếu chiến đấu với họ trên chiến trường, họ sẽ là một đối thủ đầy thách thức.)
Từ tận đáy lòng, Mikhail không khỏi cảm ơn thần linh, dù ông không biết ông ta có thật hay không.
Ông cảm ơn vì đã đưa người này đến Trystovy.
"Trong trận đấu này, sẽ không có ai bị giết. Chúng ta cũng sẽ dùng kiếm tập, ngươi có đồng ý không?"
"Dĩ nhiên, thần chấp nhận điều kiện đó."
Thực ra thì với Baldr và Mikhail, việc dùng kiếm thật hay kiếm tập cũng chẳng quan trọng mấy.
Sức mạnh thể chất của họ cho phép họ giết người bằng tay không một cách dễ dàng. Dù kiếm tập đã bị mài cùn lưỡi, nhưng nó vẫn là một khối sắt. Không ai có thể còn nguyên vẹn nếu bị trúng đòn.
Việc họ sống sót hay không trong trận đấu này sẽ phụ thuộc hoàn toàn vào kỹ năng của cá nhân.
Dẫu vậy, những điều kiện đó vẫn phải được đặt ra cho đúng hình thức. Nếu không, các quan chức sẽ không bao giờ cho phép trận đấu này diễn ra, nên cũng đành chịu vậy.
"Nếu có chuyện gì xảy ra, cứ để tôi lo nhé nya!"
"Ừ, nhưng đừng quấy rối trận đấu, trừ khi tình hình thực sự nguy hiểm, được không?"
Dù Baldr đang nhẹ nhàng vuốt đầu Satsuki, cô vẫn cảm nhận được một luồng khí thế lạnh lẽo và đầy uy hiếp từ đối phương. Cô bối rối và cắn vào lưỡi mình.
"V-vâng ạ."
"Ừ, không sao đâu. Không đời nào ta lại thua."
Satsuki chẳng thể đáp lại được lời nào nếu Baldr nói vậy.
Kể từ trận chiến hôm trước, Satsuki nhận ra rằng mình còn kém Baldr rất nhiều.
Dẫu vậy, nếu có ai đó có thể xen vào giữa trận đấu của Baldr và Mikhail thì chỉ có thể là Gina và Satsuki.
Bất cứ ai khác, kể cả một chiến binh kỳ cựu như Ramillies cũng không thể làm được.
"Tôi tin vào ngài nya."
"Cảm ơn, Satsuki."
Satsuki áp tay lên đôi má ửng hồng của mình và nhìn Baldr đi với nụ cười rạng rỡ.
Mẹ cô, Sakuya từng nói với cô "ủng hộ đàn ông như một người phụ nữ", một câu nói mà cô chưa từng hiểu trọn vẹn, nhưng vào lúc này, cô cảm thấy như bản thân mình đã phần nào hiểu được.
0 Bình luận