Vol 9 (Đã hoàn thành)

Chương 2: Ám sát, phần 5

Chương 2: Ám sát, phần 5

Trên con phố chính của thủ đô Cameron, có một thương hội với một cánh cổng lớn nổi bật được xây dựng làm lối vào.

Đó là diện mạo mới được cải tạo của thương hội Dowding, họ vốn đã vượt ra ngoài phạm vi một quốc gia và giờ đây trở thành một trong những thương hội tổng hợp nổi bật khắp lục địa.

Từ những nhu yếu phẩm hàng ngày như đường và muối, đến các sản phẩm cao cấp như vải vóc hay mỹ phẩm, số lượng mặt hàng mà thương hội này kinh doanh đã lên tới hàng ngàn. Khách hàng của họ bao gồm nhiều quý tộc cao cấp và cả hoàng tộc.

Dựa vào sức mạnh tài chính áp đảo và lượng khách hàng khổng lồ, Dowding hiện vẫn đang thống trị, trở thành thương hội lớn nhất và mạnh nhất của Vương quốc Mauricia.

Chiếc xe ngựa chở Selina và Rachel đi qua cánh cổng ấy, rời khỏi nơi đông đúc người qua lại và đi qua sân trước rồi dừng lại trước lối vào dành cho khách quý.

"Chào mừng!"

Người ra đón họ với nụ cười rộng là phó hội trưởng thương hội Dowding, một thương nhân tinh ranh, Thomas.

Anh chính là người đã góp công lớn nhất cho sự mở rộng của thương hội Dowding nhờ vào vô số mối quan hệ với nước ngoài. Quyền lực của anh được cho là vượt trội hơn cả so với hội trưởng. Hiện tại thì anh đang ở đỉnh cao của sự tín nhiệm, là ứng viên số một cho vị trí hội trưởng trong tương lai.

"Thật vinh hạnh khi phó hội trưởng lại tự mình xuống đón chúng tôi."

"Vinh hạnh lớn nhất là được chào đón hai quý cô xinh đẹp như vậy."

Thomas nắm tay mà Rachel đưa ra và cúi sâu xuống.

Nhìn Rachel có thể hành xử một cách tự nhiên và tao nhã như thế, Selina càng nhận ra cô chẳng thể sánh bằng với một quý tộc bẩm sinh như Rachel.

Khi Rachel bước xuống xe, Thomas hào hứng đưa tay ra với Selina, như thể đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu.

"Haa…xin hãy nắm lấy tay này!"

"Phó hội trưởng nên dẫn đường cho ngài Rachel!"

Người đẩy Thomas bay ra bằng cả cơ thể là thư ký riêng của anh, Cirrus.

Thực ra thì hai người này đã bắt đầu một mối quan hệ từ năm ngoái.

Ngay khi Thomas tưởng rằng mình đã loại bỏ được những cảm xúc đối với Selina thì chuyện này xảy ra. Thật sự chẳng dễ dàng gì để ông có thể cắt đứt hoàn toàn.

"Cirrus, thật độc ác quá. Dù trái tim anh hoàn toàn thuộc về em…"

"Tôi ghen tị đấy! Một người đàn ông làm người yêu của mình buồn thì xứng đáng bị cắt lương!"

"Các ngươi tranh cãi ở chỗ khác đi."

Nghĩ lại thì, hai người họ đã quen biết nhau từ lâu rồi.

Dù trong đời sống riêng tư thì họ có phần ngớ ngẩn như vậy, nhưng Selina biết rằng khi nói đến công việc, họ là những đồng đội cực kỳ đáng tin cậy.

Bên trong phòng khách mà thương hội Dowding Company tự hào.

Tranh vẽ, đồ sứ, sofa và thảm trải. Mọi thứ trong tầm mắt đều là những vật xa xỉ nhất.

Ngay cả Rachel, vốn quen với sự sang trọng từ khi còn là công chứa cũng mở to mắt ngạc nhiên trước căn phòng tráng lệ này.

(Cân bằng quyền lực giữa thường dân và quý tộc đã bị đảo lộn về mặt tài chính. mình đã nghe Selina nói thế rồi, nhưng thực sự…)

Giờ đây, Rachel mới được tận mắt chứng kiến bằng chứng của lời nói ấy.

Rất có thể, chỉ riêng tổng tài sản của các thương hội lớn trong thủ đô thôi cũng có thể sánh ngang với ngân sách quốc gia.

Nếu kinh tế tiếp tục phát triển từ đây… không, kinh tế chắc chắn sẽ tiến xa hơn nữa.

Bởi khi Baldr lên ngôi tại Trystovy, mức độ tự do trong lưu thông thương mại của các quốc gia sẽ tăng lên đáng kể.

Gần đây, các thương gia giàu có cũng bắt đầu len lỏi vào hàng ngũ quan lại cấp thấp.

Có lẽ mười năm sau, địa vị của thường dân sẽ được nâng lên một tầm cao chưa từng có.

"Nhờ chúng ta được độc quyền lưu thông muối của Vương quốc Sanjuan, có vẻ năm nay chúng ta sẽ một lần nữa xác lập kỷ lục lợi nhuận cao nhất. Và chuyện mà chúng ta đã bàn trước đây cũng sẽ có thể tiến hành vào năm tới."

"Ngài sẽ lại khiến người khác oán hận sau khi gom tất cả chúng với giá rẻ mạt đấy."

"Không cần bận tâm về chuyện đó. Một thương nhân ghen tị và đổ lỗi cho người khác vì sự mù quáng của chính mình cuối cùng cũng chỉ là một tên thương nhân hạng hai hoặc thấp hơn mà thôi."

"Nhưng một thương hội nhỏ bé như của tôi thì không thể xem nhẹ những oán hận ấy được."

Tự chịu trách nhiệm là nguyên tắc của thương nhân.

Người đổ lỗi cho thiếu sót của bản thân là lỗi của người khác chẳng thể trở thành đối thủ được.

Người thật sự đáng sợ là người không bao giờ ngơi nghỉ trong việc phân tích và đánh giá, thậm chí có thể biến tổn thất thành cơ hội hiếm hoi để tiếp tục giao dịch với đối thủ.

"Chuyện mà hai người nói trước đây là gì vậy?"

“Gufufu.”

Cả Selina và Thomas liền cười một cách quỷ quyệt. Dù cảm thấy hơi rùng mình, nhưng Rachel  cũng tò mò về lời nói của Thomas.

Từ nụ cười đầy mưu mô của hai người, chắc chắn họ đang che giấu một sản phẩm mới rất triển vọng.

Cộng thêm thái độ nhiệt tình của Selina trên đường tới đây, Rachel tin rằng chuyến đi lần này ẩn chứa một lý do quan trọng.

"Tiểu thư Rachel có trang sức kim cương không?"

"Không, nó cũng không phổ biến lắm ở Mauricia… chẳng lẽ chuyện mà ngài vừa nói là về kim cương?"

"Chính xác. Đây là kế hoạch bán kim cương ra khắp lục địa, biến nó trở thành vua của các loại đá quý!"

Thomas phồng ngực lên và tuyên bố một cách đầy nhiệt huyết. Rachel không khỏi ngạc nhiên nhìn anh.

Giá trị thị trường của kim cương vốn không quá cao.

Kim cương luôn được coi là một loại đá quý thuộc tầng lớp thường dân. Là một thành viên hoàng tộc, Rachel hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi rằng kim cương lại có thể trở nên nổi tiếng khắp lục địa.

"Chà, Rachel suy nghĩ như vậy cũng là điều dễ hiểu. Khi Baldr kể chuyện này cho tôi nghe, tôi cũng chỉ nghe với tâm thế nghe cho biết thôi."

Có một cụm từ gọi là kim cương chưa mài.

Viên kim cương Hope nổi tiếng thế giới, hiện đang trưng bày tại Bảo tàng Smithsonian ở Mỹ được cho là nặng một trăm mười hai hoặc một trăm mười ba carat khi mới được phát hiện.

Tuy nhiên, viên kim cương ấy sau đó đã bị các quý tộc thời bấy giờ, trong đó có Louis Đệ Thập Tứ cắt gọt không thương tiếc. Ngay lúc này, viên kim cương Hope chỉ còn bốn mươi lăm phẩy năm carat mà thôi.

Dù viên kim cương có lớn cỡ nào, nó cũng chẳng có giá trị nếu chưa được mài cắt.

Những viên kim cương được mài trong thời cổ đại thường trong suốt và không màu. Ánh sáng của nó cũng chỉ mức trung bình so với các loại đá quý khác như hồng ngọc, mã não hay ngọc lục bảo. Chẳng ai thèm nhìn tới chúng cả.

Lịch sử của kim cương đã rất lâu đời. Tài liệu về nó có thể tìm thấy trong các tác phẩn văn học Ấn Độ từ năm ba trăm trước Công Nguyên.

Tuy nhiên, kỹ thuật mài kim cương chỉ được phát triển từ giữa thế kỷ mười lăm.

Phải đợi đến năm một nghìn chín trăm mười chín, khi Marcel Tolkowsky phát minh ra kiểu cắt Brilliant, kim cương mới thực sự trở thành vua của các loại đá quý.

Chiết suất ánh sáng của kim cương cao hơn so với pha lê hay thủy tinh. Ánh sáng đi từ bên ngoài vào bên trong sẽ bị phản xạ một cách phức tạp, tạo ra ba hiệu ứng chính.

Hiệu ứng lấp lánh (Scintillation): chỉ ánh sáng lấp lánh trên bề mặt.

Hiệu ứng phát sáng (Brilliancy): Khi ánh sáng đi vào bên trong kim cương rồi phản chiếu trở ra, nó trở nên trắng sáng hơn.

Hiệu ứng tản sắc (Dispersion): Ánh sáng bị phản xạ nhiều lần bên trong viên kim cương, tạo ra ánh sáng nhiều màu như hiệu ứng lăng kính.

(Note: t ko bt dịch ntn có đúng ko, nhà nghèo có bao giờ rớ tới cái này đâu mà bt cái này Tiếng Việt nó là gì.)

Vẻ rực rỡ đầy phức tạp và lộng lẫy này chính là thứ nâng tầm một viên kim cương.

Kiểu cắt Brilliant là kết tinh của toán học và hình học thời bấy giờ. Chiết suất và góc phản xạ ánh sáng của kim cương, khi được cắt thành năm mươi tám mặt phải được tính toán chính xác.

Selina và Thomas đã lập một đội thí nghiệm bao gồm các thợ kim hoàn và các nhà toán học để nghiên cứu một thờ gian dài, trước khi cuối cùng cũng thành công tính ra kiểu cắt Brilliant.

"…Đây chính là kết quả từ nghiên cứu đó."

Thomas đặt một chiếc nhẫn kim cương lên bàn. Chiếc nhẫn ấy khiến Rachel há hốc mắt, không tin vào những gì mình nhìn thấy.

Mỗi loại đá quý đều có vẻ rực rỡ riêng, nhưng Rachel chưa từng thấy viên đá nào lộng lẫy đến mức phức tạp như thế này.

Nếu món này được tung ra thị trường, chắc chắn nó sẽ trở thành chủ đề nóng hổi của giới thượng lưu khắp mọi quốc gia.

Rachel thậm chí không thể tưởng tượng nổi giá trị của nó sẽ leo lên mức nào. Hơn nữa, món này được chế tác từ quặng thô được mua với giá rẻ đến mức gần như miễn phí.

Có thể nói lợi nhuận thu về từ nó đủ để mua một quốc gia nhỏ.

Độ khó trong việc chế tác kim cương lại cực kỳ cao. Dù quốc gia khác có muốn sao chép, họ cũng không thể thực hiện trong thời gian ngắn.

"Thật đáng kinh ngạc. Tôi có thể đảm bảo rằng không có tiểu thư quý tộc nào lại không ao ước món đồ này."

8d9d9130-8433-48c3-85d3-19b4c01ab6fb.jpg

"Chưa hết đâu nhé."

Selina tự hào hít một hơi dài và nói thêm.

"Kim cương là khoáng chất cứng nhất trên thế giới. Vàng phổ biến trong hôn lễ vì khó bị han gỉ, nhưng thử tưởng tượng xem nếu một chiếc nhẫn kim cương, biểu tượng của sợi dây ràng buộc cứng cáp nhất thế giới xuất hiện thì sao?"

"Chắc chắn mọi người sẽ lao tới tranh mua nó ngay lập tức. Tác động mà ánh sáng này mang lại với các thiếu nữ hoàn toàn khác biệt."

Ngay cả bản thân Rachel cũng không thể cưỡng lại. Chỉ cần tưởng tượng cảnh Baldr trao nhẫn kim cương cho cô trong lễ cưới thôi cũng khiến nhịp tim Rachel loạn nhịp không ngừng. Đó đúng là giấc mơ của mọi thiếu nữ.

"Đúng không nào? Tôi thực sự muốn dự án này hoàn thành kịp cho lễ cưới của chúng ta, nhưng cũng hy vọng lễ cưới của công chúa Margaret cũng sẽ sử dụng món này."

"Thật đáng yêu. Margaret chắc chắn cũng sẽ vui!"

Rachel nghĩ đến cô em gái sẽ kết hôn với Hoàng tộc Haurelia trong tương lai và nở nụ cười. Cô ấy đã quan tâm Rachel khi cô còn đang bối rối trước tình cảm với Baldr. Không món quà nào có thể tuyệt vời hơn để mừng cho hôn lễ của cô em gái ấy.

Hơn nữa, các nhân vật VIP từ nhiều quốc gia cũng sẽ được mời dự lễ. Hiệu ứng quảng bá của sự kiện này rất là khổng lồ.

Rachel đã biết trước điều này, nhưng đúng như dự đoán, tài năng kinh doanh của Selina và Thomas thực sự đứng đầu cả Mauricia.

Rachel một lần nữa nhìn Selina bằng ánh mắt đầy tôn trọng.

"Vậy nên, chuyện này sẽ là một vụ làm ăn lớn lắm đó. Tôi đang muốn đề nghị thương hội Dowding sáp nhập với thương hội Savaran."

"Cô nói cái gì cơ!?"

Thomas, người chưa từng nghe qua điều này bật dậy trong cơn kinh ngạc.

"Chẳng phải thương hộ Savaran là tài sản quý giá mà cô thừa kế từ cha mình sao?"

Anh lắc đầu và không thể tin nổi những lời vừa thoát ra từ miệng Selina.

Trong quá khứ, thương hội Dowding từng có ý định thâu tóm Savaran.

Khi ấy, Selina đã kiên quyết bảo vệ sự độc lập của nó và giữ vững lập trường của mình trong suốt thời gian qua.

Vậy mà giờ đây, điều gì đã khiến trái tim cô thay đổi đến thế?

"Lý do thì đơn giản thôi. Nếu tôi gả cho Baldr thì việc tôi tự mình quản lý Savaran là chuyện bất khả thi, phải không?"

Selina đang hướng về tương lai, một tương lai mà Baldr sẽ trở thành vua của Trystovy.

Nếu cô thật sự trở vợ lẻ của đức vua, cô có thể tiếp tục làm chỗ dựa tinh thần cho thương hội, nhưng trực tiếp điều hành nó thì không thể.

Rorona là người đáng tin và có tài năng quản lý xuất sắc, nhưng cô ấy thích hợp làm một cánh tay phải hơn là người ngồi ở vị trí cao nhất.

"Dẫu vậy, chẳng phải vẫn có cách điều hành thương hội từ trong hoàng cung sao?"

Nếu Rorona không thích hợp làm người đứng đầu, Selina hoàn toàn có thể tìm một người làm hội trưởng bù nhìn, còn bản thân cô sẽ tiếp tục nắm quyền từ trong bóng tối.

Thomas cảm thấy lý do đó chẳng đủ lớn để vứt bỏ thương hội Savaran chút nào.

"Chà, xem ra lý do đó chẳng thể qua mắt ngài Thomas rồi nhỉ. Đó chỉ là bề ngoài thôi, ngài hiểu chứ?"

Selina nhếch môi, nụ cười táo bạo ấy khiến Thomas cảm giác như có một luồng lạnh len dọc sống lưng anh.

Cùng lúc đó, anh cảm nhận được thứ áp lực mãnh liệt pha lẫn một mị lực mềm mại, tựa như giọt sương sớm trượt xuống cánh hoa.

Vẻ đẹp ấy không khỏi khiến anh nín thở, cứng người và không thốt nên lời.

Từ ngày đầu gặp gỡ, anh không nghi ngờ gì về vẻ đẹp của cô. Nhưng Selina của khoảnh khắc này, chính là là hình bóng rực rỡ nhất anh từng thấy.

"Thoạt nhìn thì giống như Savaran bị thâu tóm, nhưng thực chất lại chẳng phải thế đâu. Đây sẽ là một liên minh quân sự với Baldr."

"…Tôi vẫn luôn tin rằng thương hội chúng tôi đang có quan hệ hợp tác rất tốt với hầu tước Antrim rồi mà."

Bản năng của Thomas mách bảo rằng anh không được đáp bừa.

Từ trước đến nay, thương hội Dowding đã làm hết sức mình để phân phối sản phẩm của vùng Antrim và vận chuyển nguyên liệu cho nó.

Nếu Baldr cần huy động chi phí cho chiến tranh, họ cũng sẵn lòng cho vay với lãi suất thấp.

Thế nhưng, Thomas vẫn không sao hiểu được vì sao Selina lại còn muốn thắt chặt thêm mối quan hệ ấy nữa.

"Đây không phải là hợp tác. Tôi đang nói đến một liên minh cơ. Hơn nữa, còn là một liên minh quân sự, nghĩa vụ phải đảm bảo trong này sẽ khác hẳn so với một liên minh bình thường. Tôi sẽ đòi hỏi từ Dowding nhiều thứ hơn."

Đây là một cuộc thương lượng kinh doanh.

Thomas chợt nhận ra trận chiến đã bắt đầu.

Selina đang thách thức anh bằng một cuộc thương lượng cực kỳ nguy hiểm.

"Thật phiền toái nếu cô đòi hỏi mấy thứ quá đáng như vậy từ một thương gia như chúng tôi."

"Mấy thương nhân ghen tị sẽ khóc thét lên nếu ngài hạ tầm Dowding, thương hội nổi danh toàn lục địa xuống ngang hàng với mấy tay kẻ buôn bán hàng rong tầm thường đấy."

Thomas bình tĩnh phủi đi lời khiêu khích của Selina.

"Suy cho cùng, chúng tôi vẫn chỉ là thương nhân chứ không phải kẻ cầm quyền."

"Tất nhiên rồi. Những gì tôi nhờ các ngài làm vẫn nằm trong phạm vi hoạt động của thương nhân thôi."

Không có kẻ ngốc nào lại yêu cầu thương nhân thực hiện một mưu đồ chính trị hay hành động quân sự.

Nhưng thương gia có cách chiến đấu riêng, một kiểu chiến đấu mà chỉ có thương gia mới làm được.

"Nếu là Thomas thì hẳn ngài hiểu rõ rằng thương nhân đôi khi giết người còn dễ hơn cả binh lính."

Dù một thương nhân có muốn mua hết nông sản của người nông dân với giá cao vì lòng tốt, họ cũng không thể do quy luật thị trường và đường phân phối.

Họ không thể làm vậy ngay cả khi điều đó có thể dẫn tới hậu quả là người nông dân đó sẽ chết đói.

Những sản phẩm mang tính cách mạng mà Baldr phát minh ra cũng đồng nghĩa với việc các nhà sản xuất hàng truyền thống sẽ bị gạt ra ngoài cùng với cả gia đình họ.

Khi có kẻ được lợi, ắt phải có kẻ chịu thiệt.

Đấy chính là hiện thực tàn nhẫn của thế giới thương trường.

Cùng tồn tại, cùng phát triển, mối quan hệ đôi bên cùng có lợi, tất cả chỉ là một giấc mộng mong manh, chỉ tồn tại trong một khoảng thời gian ngắn ngủi.

Ngay cả Selina và Thomas chưa bao giờ tự tay giết người, nhưng họ hiểu rõ rằng trong quá trình buôn bán, họ đã gián tiếp tước đi sinh mạng của ai đó.

"Đúng vậy. Chính vì thế, chúng tôi tuyệt đối không được để cảm xúc chi phối."

Điều đó có nghĩa là họ không thể ủng hộ Baldr quá mức cần thiết. Thomas tin chắc vào điều đó.

Là thương nhân, họ không được phép trói buộc số phận mình vào chính trị gia rồi cùng sống cùng chết, cùng vinh cùng nhục với họ.

"Tôi cũng là thương nhân. Tôi cũng đâu có định thuyết phục Dowding chỉ bằng mấy lời sến súa đó."

"Vậy cô định đem đến cho chúng tôi điều gì?"

"Trở thành nhà cung ứng độc quyền cho Vương quốc Trystovy, nghe thế nào?"

Selina bật cười khẽ khi thấy nét thất vọng thoáng qua trong mắt Thomas.

"Đùa thôi. Tôi đâu nghĩ thương hội Dowding lại dễ bị dụ bởi một thứ cỡ đó."

"Có vẻ như tôi đã thất vọng hơi sớm rồi."

Đúng là nếu trở thành nhà cung ứng độc quyền cho hoàng gia của một quốc gia thì lợi nhuận mà họ kiếm được sẽ rất kinh khủng.

Nhưng vinh quang ấy lại là con dao hai lưỡi.

Nếu họ đến quá thân thiết với hoàng thất, rủi ro bị cuốn vào vòng xoáy tranh quyền đoạt vị là điều không thể tránh.

Lịch sử đã chứng kiến vô số thương nhân độc quyền lụn bại chỉ vì triều đại thay đổi, tân vương hay quý tộc mới không còn muốn dùng hàng của họ nữa.

Với thương hội Dowding, một thương hội hùng mạnh, có ảnh hưởng thương mại lên khắp nhiều quốc gia, cái danh nhà cung ứng độc quyền chẳng phải là vinh dự gì, gọi là gánh nặng, một sợi dây có thể siết họ bất cứ lúc nào thì đúng hơn.

"Vậy thì ta vào chuyện chính thôi."

Selina nói rồi sắc mặt cô thay đổi ngay lập tức.

Thomas lập tức cảm nhận được một sự nguy hiểm lan ra từ đôi mắt cô.

"Vai trò mà Baldr muốn thương hội Dowding đảm nhận khắc nghiệt lắm đấy. Dù đây là liên minh bình đẳng, nhưng thực tế thì nếu các người chấp thuận, Dowding sẽ phải ở vị thế thấp hơn trong mười năm tới."

"Cô đang bảo thương hội chúng tôi phải vẫy đuôi phục tùng như một con chó sao?"

Dẫu đối phương có là quốc vương của Mauricia đi chăng nữa, thương hội Dowding cũng chẳng đời nào chịu khuất phục vô điều kiện.

Họ là một thương hội xuyên quốc gia, tài chính của họ cho phép họ đủ sức đứng vững dù có rút khỏi lãnh thổ Mauricia.

Nếu bị áp bức, họ sẽ rời đi, và khi ấy, chính kẻ áp bức mới là người thiệt hại.

Thomas giận dữ là điều dễ hiểu.

"Điều này… là điều duy nhất tôi không thể nhân nhượng. Bởi thứ duy nhất mà chúng tôi nhận lại được là hoàn toàn phụ thuộc vào sức mạnh của Baldr mà thôi."

"Hầu tước Antrim quả thực có vô số ý tưởng tuyệt vời, nhưng cô nghĩ chúng tôi sẽ vứt bỏ tự do của mình chỉ vì thế thôi sao?"

Mỹ phẩm, muối và đường, thậm chí cả phương pháp chế tạo kim cương, tất cả những tri thức mà Baldr mang đến đều đem lại lợi nhuận khổng lồ.

Nhưng chỉ từng ấy vẫn chưa đủ để khiến thương hội Dowding từ bỏ thân phận sự độc lập của mình và trở thành con chó cưng ngoan ngoãn của giới chính trị.

"Xin lỗi, nhưng ngài Thomas đang xem nhẹ Baldr quá rồi đó."

Gương mặt Thomas vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng trong lòng anh dậy lên một sự hoang mang.

Bởi hơn ai hết, chính anh là người luôn đánh giá cao Baldr.

"Phần thưởng mà thương hội Dowding sẽ nhận được, nếu chịu gia nhập với chúng tôi… là quyền thống trị nền kinh tế của cả lục địa này."

"Cô đang nói đùa đấy à?"

Dowding là thương hội khổng lồ, vượt xa mọi đối thủ trong Vương quốc Mauricia. Nhưng ngay cả thế, họ vẫn chỉ vừa mới chạm đến ngưỡng top mười thương hội hàng đầu của toàn lục địa.

Khoảng cách giữa họ và năm cái tên đứng đầu vẫn là một vực sâu khó vượt qua.

Muốn thống trị chứ không chỉ là dẫn đầu, họ phải nắm trong tay quyền lực tuyệt đối, khiến mọi thương nhân khác chỉ có thể cúi đầu.

Thomas không tin rằng có cách nào khiến giấc mộng đó thành hiện thực.

"Baldr có thể làm được. Anh ấy có thể ban cho các ngài điều đó. Đây không phải là một ý tưởng, mà là một hệ thống, thứ không ai có thể sao chép được."

"Tôi có thể nghe chi tiết hơn được chứ?"

"Hiện có một cơ quan tình báo do thuộc hạ của Baldr ở lãnh thổ Antrim cùng các tộc thú nhân từ khắp nơi thành lập, họ đang quản lý toàn bộ dòng tin tức và tạo nên một mạng lưới tình báo xuyên quốc gia."

Với thương nhân, thông tin là sinh mệnh.

Vì lẽ ấy, mạng lưới tình báo của giới thương nhân thường tinh vi và hiệu quả đến mức có thể sánh ngang, thậm chí vượt qua cả cơ quan tình bào của quốc gia.

Thành thật mà nói, Thomas vẫn không cảm thấy mạng lưới của Baldr có thể đủ sức xoay chuyển vận mệnh của thương hội Dowding.

"Nhìn mặt là biết ngài vẫn chưa tin. Nhưng nếu tôi nói, chỉ hai ngày nữa thôi, tôi có thể nắm toàn bộ tin tức từ Trystovy, ngài nghĩ sao?"

"Cô đang đùa tôi đấy à?"

Giọng Thomas khẽ run lên, giọng trở nên khô khốc vì kích động.

Nếu những lời Selina nói là thật, thì việc thương hội Dowding có thể thống trị cả lục địa là hoàn toán có thể xảy ra.

Đó là tầm quan trọng của thông tin với thương nhân.

"Mạng lưới truyền tin thử nghiệm đã bước vào giai đoạn ứng dụng thực tế. Baldr là ngọn cờ của tộc thú nhân, còn năng lực của đội tình báo Antrim thì khỏi phải bàn. Thomas, ngài hẳn hiểu rõ ý nghĩa của điều đó rồi chứ?"

Một giọt mồ hôi lăn dài trên trán Thomas.

"Thương hội Dowding… sẽ có khả năng nắm quyền chi phối giá cả của toàn bộ lục địa này."

Sự sinh trưởng của hoa màu ở các quốc gia khác nhau cũng không đồng đều với nhau. Một năm có mùa vụ bội thu ở Vương quốc Haurelia có thể lại là năm mất mùa ở Vương quốc Answerer.

Giả sử thương hội Dowding nắm được tin về một đoàn thương thuyền của một quốc gia nào đó vừa chìm xuống biển sớm hơn bất kỳ ai khác, họ có thể lợi dụng nó thì lợi nhuận thu được hẳn sẽ rất khổng lồ, mà rủi ro lại bằng không.

"…Vậy tại sao cô không độc quyền nắm giữ điều này?"

Nếu đã có trong tay quân át chủ bài như thế, việc đẩy Savaran lên thành thương hội số một lục địa chẳng hề là giấc mộng xa vời.

Thomas không hiểu nổi lý do vì sao Selina lại cố tình vứt bỏ cơ hội ấy.

"Thứ chúng ta cần ngay lúc này là sức mạnh. Baldr đang chiến đấu, anh ấy không thể đợi tôi từ tốn dành thêm nhiều năm gây dựng Savaran nữa. Chúng ta cần thị trường và mạng lưới lưu thông mà thương hội Dowding đang sở hữu ngay bây giờ."

Chỉ cần có thêm mười năm, cô hoàn toàn có thể khiến Savaran vươn lên và đứng đầu lục địa.

Nhưng với Selina, mười năm đó chẳng đáng gì khi so với tương lai được ở bên Baldr.

Điều Baldr cần trong cuộc chiến với Trystovy không phải là Savaran, mà là sức mạnh hùng hậu của Dowding. Đó là điều quan trọng nhất.

"Trời ạ, thật là phí phạm."

Thomas khẽ than thở.

Nếu là anh, đặt lên bàn cân giữa việc chinh phục cả lục địa với thương hội Dowding và tình yêu thì anh sẽ không chút do dự nào mà chọn cái đầu tiên.

Dẫu có bị gọi là kẻ vô tình, nhưng đấy mới chính là bản chất của một thương nhân.

Trái lại, một người đặt Baldr lên trên cả lợi nhuận như Selina mới là kẻ khác thường trong giới thương nhân.

"Vậy, quyết định của ngài là gì đây? Chấp nhận, hay từ chối đề nghị này?"

Trước miếng mồi thơm ngon gọi là thống trị lục địa, chút ràng buộc kia chẳng đáng kể gì.

Hiện tại thì Thomas đang giữ vị trí phó hội trưởng, nhưng hội trưởng đương nhiệm đã dần lui về sau và không còn trực tiếp can thiệp vào công việc điều hành nữa.

Giờ đây, chẳng còn ai trong thương hội có thể đảo ngược quyết định của Thomas, người đã mang lại cho Dowding những khoản lợi nhuận kếch xù suốt bao năm qua.

Một luồng nhiệt hừng hực bốc lên từ sâu thẳm trong lồng ngực anh, cảm giác phấn khích ấy đã lâu lắm rồi mới trở lại.

Giống như ngày đầu tiên ông mơ ước trở thành thương nhân, ngọn lửa tham vọng từng ngủ yên nay lại bùng cháy dữ dội một lần nữa.

"Đương nhiên rồi. Chúng tôi sẽ đặt cược toàn bộ những gì mà thương hội Dowding có. Kẻ nào dám từ chối một cơ hội như thế này thì chẳng xứng đáng được gọi là thương nhân nữa."

Thomas tuyên bố với giọng trầm mà chắc, đầy tự tin.

Dẫu hiện tại, Dowding đang ở vị thế thấp hơn trong liên minh, anh tin chắc một ngày nào đó, chính mình sẽ đứng ngang hàng hoặc thậm chí cao hơn cả đối phương.

Tham vọng dài lâu ấy chính là ngọn lửa vĩnh hằng trong trái tim của mọi thương nhân đích thực.

"Vậy, cuộc thương lượng đến đây là kết thúc."

"Một cuộc thương lượng tuyệt vời."

Cả hai nắm chặt tay nhau với nụ cười hiểm độc nở trên môi.

Rachel và Cirrus đứng nhìn mà không khỏi rùng mình.

Họ chỉ có thể nghĩ, để hai con người như thế gánh vác vận mệnh tài chính của thế giới hẳn là một sai lầm khủng khiếp.

"Trước hết, cô muốn chúng tôi làm gì?"

"Hoa màu ở Haurelia rẻ vì chi phí dư thừa dành cho quân sự đã biến mất. Mua hết chúng đi."

"Chúng ta sẽ bán rẻ cho hầu tước Antrim à?"

"Không, bán cho công quốc với giá chỉ thấp hơn thị trường một chút thôi."

Thomas lập tức nghi ngờ vào khả năng nghe của mình. Selina có hiểu là cô đang bảo anh hỗ trợ kẻ thù.

"Điều đó có ổn chứ?"

"Không cần lo. Hiệp Hội Hàng Hải sẽ chẳng bao giờ mắc sai lầm trong việc cung ứng."

Đôi tai thú của Selina rung rinh trong sự hứng khởi.

"Bản năng con người là muốn tích trữ lương thực khi chiến tranh xảy ra. Nếu có thực phẩm rẻ hơn thị trường một chút…"

"Họ sẽ mua hết, thậm chí mua vượt qua cả ngân sách, đúng không?"

"Nhưng, dù thực phẩm đúng là quan trọng, trả lương cho lính và di chuyển quân cũng tốn rất nhiều tiền. Chi phí nhân sự sẽ tăng vọt nếu họ thuê thêm lính gác và ngựa để vận chuyển lương thực từ chúng ta."

"Vậy đây là chiến thuật làm cạn kiệt ngân sách của công quốc à?"

"Đó chỉ là một phần thôi."

Selina ngừng lời và nở một nụ cười có lẽ là ghê rợn nhất trong hôm nay.

Nụ cười ấy vô cùng lạnh lùng, như thể muốn bóp nghẹt sinh mệnh bất kỳ ai dám đối đầu với cô.

"Nhưng tôi biết rõ. Baldr không phải người sẽ làm điều quá dễ đoán như bỏ đói kẻ thù. Ta sẽ bán cho họ thật nhiều, rồi khi mọi chuyện kết thúc, ngân sách của công quốc và số lương thực ta đã bán cho họ đều sẽ thuộc về ta. Baldr sẽ chiếm đóng đất nước rồi phân phát lương thực cho dân chúng để tuyên truyền."

Một người luôn sắc sảo như Thomas cũng phải câm nín trước mưu lược thâm độc của Selina.

Trong tương lai, người ta sẽ xem Selina là một phụ nữ đáng sợ hơn cả hoàng hậu khi cô bị chọc giận, và khoảnh khắc này chính là lúc tính cách thật sự ấy bắt đầu lộ diện.

Không lâu sau, lương thực từ Vương quốc Haurelia bắt đầu tràn vào khu vực xung quanh vùng tiền tuyến của Trystovy.

"Mua hết khi còn có thể. Đừng tiếc tiền."

"Vâng."

Khi chiến tranh nổ ra, giá lương thực chắc chắn sẽ tăng lên.

Quân đội tiêu thụ lương thực nhiều hơn dân thường, khu vực bị ảnh hưởng bởi chiến tranh sẽ mất mùa, chi phí vận chuyển đội lên nên khi có lương thực rẻ xuất hiện, mọi người sẽ lập tức lao vào mua ngay.

Dẫu vậy, không phải loại lương thực nào cũng để lâu được.

Trong số đó có những thứ phải ăn ngay, có thứ cần qua chế biến thêm mới bảo quản lâu được.

Người dân điên cuồng giành giật những thứ thực phẩm như thế.

Dù sao thì nhiều quý tộc cũng cảm thấy an tâm phần nào vì họ đã tránh được một cuộc khủng hoảng lương thực chưa từng có.

Chiến tranh còn chưa rõ diễn biến ra sao, nên họ tích trữ thực phẩm nhiều hơn mức cần thiết, đủ dùng cho hai ba năm tới mặc dù lương tri mách bảo họ rằng điều đó là phi lý.

"Nghe nói giá muối đang tăng hả?"

"Không chỉ muối đâu. Giá dầu và quần áo cũng bỗng dưng nhảy vọt…"

Sự xuất hiện đột ngột của muối giá rẻ, được sản xuất hàng loạt từ Vương quốc Sanjuan khiến giá muối ở các quốc gia khác lao dốc. Ngành làm muối tại những nơi đó suy giảm nghiêm trọng vì chẳng ai bán được muối với giá đủ để bù cho công sức bỏ ra.

Ngành làm muối, từng là ngành công nghiệp quốc gia giờ đây chỉ sản xuất ở mức tối thiểu nên khi nguồn cung cấp muối từ Sanjuan dừng lại, giá muối bùng nổ là điều tất yếu.

Phần lớn muối vốn sẽ xuất sang Công quốc Trystovy lại được chuyển sang Đế quốc Nordland và Vương quốc Gartlake.

Muối là nhu yếu phẩm không thể thiếu trong đời sống hằng ngày nên tác động lên quý tộc và dân chúng công quốc là cực lớn.

Chưa kể đến việc dường như để kích thích tâm lý lo âu của họ, có người còn nói thương nhân của Hiệp Hội Hàng Hải đang gom muối để trả thù vụ ám sát Piaggio.

Con người thật lạ lùng, khi nghĩ mình thiếu một thứ gì đó thì lại càng muốn chiếm hữu nó hơn. Chính vì những kẻ thèm khát muối bất chấp mà giá muối cứ thế tăng vọt lên không ngừng.

Khi họ nhận ra thì giá muối đã tăng vọt lên gấp mười lần so với năm ngoái và không hề có dấu hiệu nào cho thấy giá sẽ hạ xuống.

"Bây giờ là lúc thích hợp. Hãy bán hết hàng tồn kho đi."

Một người phụ nữ của Mauricia cười nham hiểm, khuôn mặt đầy vẻ tự mãn khi nói ra điều đó. Nhưng bỏ qua khoảnh khắc ấy, chính vì giá muối vừa tăng vọt, những thương nhân và quý tộc gom muối để đầu cơ đã đứng trên bờ vực phá sản.

Họ đã chẳng còn đồng nào để mua vũ khí hay thuê lính đánh thuê nữa.

Công quốc Trystovy, vốn hoàn toàn kém cỏi về khả năng thu thập thông tin chẳng thể thực hiện bất cứ biện pháp đối phó hiệu quả nào trước cuộc chiến xuyên quốc gia đang làm gián đoạn nền kinh tế của họ. Đây là lần đầu họ trải nghiệm kiểu tấn công như vậy.

"Chưa đâu, địa ngục của các người chỉ mới bắt đầu thôi."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!