Vol 9 (Đã hoàn thành)

Chương 3: Bóng ma của công quốc, phần 2-3

Chương 3: Bóng ma của công quốc, phần 2-3

Phần 2

"Waa… chán quá đi mất."

Mikhail vừa ngáp dài vừa… đánh rắm. Viên trợ lý thở dài lần thứ bao nhiêu mà anh chẳng đếm nổi khi chứng kiến cấp trên của mình buông thả đến thế.

"Thưa ngài, tuy gần đây đám phản loạn đúng là có im hơi lặng tiếng đi nhiều, nhưng chúng vẫn đang rình rập chờ thời cơ để hạ sát ngài đấy! Xin ngài cẩn trọng hơn một chút!"

"Bọn đó sẽ chẳng nhắm vào ta đâu. Cùng lắm thì chúng chỉ dám quấy phá tuyến tiếp tế hay những quan chức canh phòng lơi lỏng thôi. Hèn nhát đến mức ấy đấy."

Mikhail lên tiếng một cách đầy chán chường, nhưng ngay sau đó lại nhăn mặt và quạt quạt tay trước mũi, ông ta nhận ra phát rắm của chính mình còn nồng hơn ông tưởng.

Vương quốc Nedras đã trở thành chư hầu của Answerer thông qua một cuộc hôn nhân chính trị, và điều ấy đã dẫn đến một cuộc khởi nghĩa quy mô lớn. Tính hình như thế đã kéo dài hơn một năm rồi.

Ban đầu, do tộc thú nhân ở Nedras đã liên thủ cùng quân phản loạn nên Answerer đã lâm vào một trận khổ chiến ác liệt.

Tuy không cởi mở bằng Nordland hay Gartlake, Nedras cũng là một đất nước khoan dung với tộc thú nhân nên dân số của họ ở đây không hề ít.

Thú nhân trời sinh có thân thể cường tráng, lại tinh thông chiến thuật du kích. Cuộc kháng chiến dai dẳng của họ khiến Answerer bực bội đến cực độ, đến mức họ phải phái Mikhail Kalashnikov đến dẹp loạn.

Chỉ riêng sự tồn tại của Mikhail đã là biểu tượng của sức mạnh cá nhân tuyệt đối.

Vì lý do đó nên có thể nói tộc thú nhân, một tộc chuyên về ám sát và hoạt động ngầm lại gặp khắc tinh lớn nhất của họ.

Mikhail từng bị tập kích hơn mười lần, và số thú nhân gục ngã dưới lưỡi kiếm của ông đã lên đến hàng trăm.

Tộc thú nhân từng chém đầu không ít tướng lĩnh, nhưng trước sức mạnh siêu phàm của Mikhail, họ không thể để lại dù chỉ một vết xước trên người ông.

Cuối cùng, sau nhiều thất bại thảm hại thì bọn họ cũng đành bỏ ý định tấn công trực tiếp Mikhail.

Dù Mikhail đang tuần tra quanh thành chỉ với viên trợ lý bên cạnh, không hề có dấu hiệu nào của một âm mưu ám sát hướng tới ông.

Với Mikhail, người mà chỉ có tài năng duy nhất là chiến đấu, hoàn cảnh hiện tại chán ngắt đến mức điên người.

"Hay là ta mặc mỗi đồ lót hành quân rồi dụ chúng ra thử xem."

"Xin ngài dừng lại, việc đó chỉ đem lại nhục nhã cho cả Vương quốc Answerer thôi."

Viên trợ lý không khỏi lo lắng khi thấy dấu hiệu stress ở Mikhail bắt đầu tích tụ dần theo từng ngày.

Ngay cả khi không bị stress, Mikhail đã là người vô tư đến mức còn chẳng quan tâm đến liêm sỉ hay lý trí gì.

Ngay lúc đó, một kỵ binh chạy tới với một thông điệp trong tay.

"Kính bẩm, có lệnh từ điện hạ gửi cho tướng Mikhail Kalashnikov!"

Người đưa tin còn chưa lau mồ hôi thì đã nhảy xuống ngựa và quỳ rạp xuống, anh ta cúi sâu tới nỗi trán chạm đất.

Mikhail nở một nụ cười như đứa trẻ thấy kẹo ngọt rồi giục người đưa tin mau nói tiếp.

"Ừm, điện hạ có mong muốn gì ở Mikhail này sao"

"Điện hạ truyền lệnh cho ngài dẫn hai mươi nghìn quân tới Công quốc Trystovy để xử lý hầu tước Antrim!"

"Rồi. Mikhail nhận lệnh!"

Phần 3

"Đây không phải trò đùa đâu, trời ạ!"

Augusto quăng người xuống ghế sofa một cách nặng nề với thái độ cộc cằn. Anh nằm sấp, đối diện trần nhà và tiếp đất trên hai ngọn đồi mềm mại.

"Hôm này ngài đã vất vả rồi, cậu chủ."

Người tình được Augusto yêu thích, Catherine mỉm cười quyến rũ và ôm anh. Augusto chui đầu vào ngực cô và tận hưởng sự mềm mại ấy.

Dù là lúc nào, ngực phụ nữ vẫn là chốn khoái lạc tối thượng, nó mang đến sự bình yên cho tâm hồn đàn ông.

Augusto hít mùi hương nhẹ nhàng của hoa lily vào mũi, đắm mình trong bộ ngực rộng lớn của Catherine như đang chìm vào một đầm lầy vô tận.

"…Người như anh chỉ nên làm một thương nhân bình thường thôi. Chức vụ như chủ tịch nên để cho mấy lão già, người mà đã đặt một chân trong quan tài ấy."

"Không phải vậy đâu…!"

Một cô gái nhỏ với mái tóc đỏ rực được buộc lệch sang một bên, Laura nổi giận trước lời nói của Augusto.

"Phẩm chất, năng lực, sức hút. Hiện giờ trong số các trưởng lão, không ai có thể so được với ngài Augusto cả!"

"Đôi khi trong một tổ chức, tuổi tác và thành tích lại quan trọng hơn so với mấy cái thứ đấy đấy."

Dù vậy, nếu được Barbarino và Pietro ủng hộ toàn lực, anh khá tự tin rằng mình có thể làm tốt công việc này.

Nhưng trước khi nói đến việc có thể làm được hay không, cảm giác thực sự của Augusto về chức vụ ấy là… phiền phức.

Các thương nhân ở Mulberry chắc chắn sẽ cảm thấy khó chịu nếu một một người trẻ như Augusto ra lệnh cho họ.

Vị trí của Augusto trong thương hội của chính anh cũng chỉ là người đại diện, thay thế cho cha mình, Bennett.

Chức chủ tịch hiệp hội sẽ đặt lên vai anh một trách nhiệm nặng nề, hơn nữa, anh không khỏi cảm thấy xấu hổ khi nắm giữ chức vụ đó. Với Augusto, đó chẳng khác gì là một cực hình.

Nhưng cách nhìn của các thuộc hạ của Augusto, bắt đầu từ Laura lại khác hẳn.

Người đã phát triển thương hội Garibaldi đến quy mô như hiện nay không phải Bennett, mà chính là Augusto. Suy nghĩ ấy đã ăn sâu vào trong tâm trí họ.

Trên thực tế, Bennett tích lũy gia tài nhờ vào sức mạnh chính trị. Thành tựu của ông trên thương trường thì lại không mấy đáng kể.

Ngược lại, Augusto có tài năng kinh doanh để có thể đứng trên đỉnh cao ở Mulberry. Laura không nghi ngờ điều đó. Thậm chí cô nghĩ bây giờ là lúc Augusto phải gánh vác tương lai của Hiệp Hội Hàng Hải.

Dĩ nhiên, sự thiên vị của cô dành cho người mình yêu cũng ảnh hưởng đến phán đoán ấy, nhưng đúng là tất cả những ai làm việc cho Augusto đều nghĩ như vậy.

"Không không, chức vụ đó chỉ là gánh nặng thôi. Thà cứ như hiện tại còn hơn, dành thời gian yên bình với Catherine và Laura…"

Anh vừa nói vừa cọ mặt vào ngực Catherine. Một tiếng rên mê hoặc, nũng nịu "Ahn!" phát ra từ môi Catherine.

"Trời ạ! Cấm làm mấy chuyện đội bại!"

Laura nổi giận và cố giằng Augusto ra khỏi Catherine trong tuyệt vọng, nhưng tiếc là cô quá nhỏ bé và yếu ớt.

Với Laura, người đã tuyên bố mục tiêu của mình là trở thành vợ của Augusto thì Catherine, người gắn bó với Augusto chỉ vì hợp đồng là kẻ thù.

Cô căm ghét cơ thể trẻ con của bản thân khi cô không thể cạnh tranh với  Catherine như một người phụ nữ thực thụ.

"Ôi ôi, không biết là con giống ai đây nữa? Angelica cũng sắp từ Nordland chạy đến đây rồi mà con còn làm mấy chuyện khó coi như thế nữa."

"Eeeeeeh? M-mẹ ạ?"

Một người phụ nữ với ánh mắt kiên cường và đôi tai chó to xuất hiện, tay bà khoanh trước ngực và đầu ngẩng cao.

Đối với Augusto, người này là người mà anh chẳng thể nào phản kháng được, thậm chí anh còn sợ người này hơn cả Valerie nữa.

"Ơ, mẹ đã đến đây từ lúc nào vậy?"

"Vừa mới tới thôi. Có vẻ như ngài Gina cũng đang ở đây. Đây không phải lúc con lêu lổng đâu!"

"…Con chỉ nghĩ rằng không nên xen vào thời gian riêng tư của ngài Gina với chắt trai của ngài ấy thôi."

"Mẹ muốn gặp ngài ấy, con sắp xếp được không?"

"Con sẽ thu xếp ngay!"

Dù ở bất cứ thế giới nào, đàn ông cũng khó chống lại mẹ mình, nhưng với Augusto, anh thậm chí còn chẳng thể chống lại mẹ về mặt vũ lực.

Suy cho cùng thì mẹ của Augusto cũng chính là người đã dạy võ thuật cho anh.

Anh được cậu mình là Gitze rèn luyện ở Nordland, nhưng người huấn luyện Augusto ở Trystovy không ai khác chính là mẹ anh, Idunn.

Idunn sắp bước qua tuổi sáu mươi, nhưng với cơ thể được rèn luyện kỹ lưỡng, vẻ ngoài trẻ trung của bà, người ta vẫn có thể nhầm lẫn bà là người chỉ mới chạm bốn mươi.

Việc xuất thân từ gia tộc quân sự lừng danh Mannerheim của Nordland không phải chỉ là cái mác không thôi.

Ngay cả cha anh, Valerie cũng không thể thắng nổi bà ấy nếu cãi nhau với Idunn.

Nếu Valerie có cơ hội nói chuyện với Xích Thố Ignis của Cornelius, có lẽ họ sẽ có thể trao đổi sôi nổi với nhau về nỗi khổ khi ở bên vợ mình.

Dù vậy, Augusto cũng chẳng cảm thấy có chút đồng cảm nào với Baldr.

Ít nhất thì theo góc nhìn của Augusto, anh không hề bị mẹ ngược đãi đến mức vô lý như cậu ta.

"Angelica sắp trở thành vợ con rồi, con định cư xử thế này mãi à? Con chẳng định thể hiện chút tham vọng nào à?"

"Không, về… về việc em ấy làm vợ con… con nghĩ có lẽ con cần phải bàn thêm với cậu đã."

"Không chạy trốn được nữa đâu, đừng có thể hiện ra thái độ khó coi đó nữa!"

"Vâng ạ"

Vai Augusto sụp xuống đầy chán nản.

Anh muốn được chơi bời thêm chút nữa, anh muốn có thêm ba bốn người tình khác ngoài Catherine và dảnh thời gian để vui vẻ cùng họ.

Anh không ghét Angelica, nhưng tình cảm chân thành có phần nặng nề của cô ấy khiến Augusto không khỏi cảm thấy áp lực.

Tuy nhiên, chuyện này không còn là vấn đề cá nhân của Augusto nữa. Nó đã trở thành vấn đề của gia tộc Mannerheim thuộc Đế quốc Nordland và nhà Garibaldi, một trong Thất Đại Trưởng lão.

Với việc Gitze và Idunn đều đã chấp thuận, lựa chọn từ chối giờ đây đã không còn tồn tại với Augusto nữa.

Nếu Angelica tới đây với lực lượng tiếp viện từ Nordland, những người xung quanh chắc chắn sẽ bắt đầu thúc đẩy để hai người họ kết hôn. Đây cũng lả một trong những nguyên nhân khiến Augusto chán nản.

"Hơn nữa, con sắp ba mươi tuổi rồi. Đừng có cứ mãi độc thân như thế rồi không để lại hậu duệ chứ! Học hỏi chút từ điện hạ Baldr đi!"

"Ngài ấy phải cưới nhiều vợ vì cái tính do dự, cứ thả mình theo dòng đời của ngài ấy thôi."

"Đó là vấn đề về quyết tâm chịu trách nhiệm. Nếu không phải vì con gái của hầu tước Randolph, đứa trẻ ấy chưa chắc đã làm tới mức đánh chiếm một quốc gia như thế này đâu."

"…Việc đó xảy ra cũng chỉ vì ngài ấy bị dòng đời đưa đẩy thôi."

Augusto không hài lòng và phồng má lên. Anh chỉ thể hiện hành động trẻ con này chỉ trước gia đình mình mà thôi.

Nghĩ kỹ lại thì, Augusto nhận ra khả năng cao là Idunn đã nghe hết mọi chuyện từ Valerie. Có lẽ mẹ anh còn hiểu rõ tình hình của Baldr hơn cả bản thân anh.

"Trời ạ, bộ con là đứa trẻ hả?"

Một đứa trẻ lớn tới cỡ nào thì vẫn luôn là một đứa trẻ trong mắt mẹ mình, nhưng thái độ của Augusto vẫn quá trẻ con. Điều đó khiến Idunn không khỏi cau mày.

"Các trưởng lão cũng vậy. Chắc con cũng nhận ra điều đó mà."

"Mẹ đang nói gì vậy?"

Giọng Augusto thiếu đi sự sắc bén thường thấy.

Bởi anh biết dù có cố giả ngu đến đâu thì anh cũng không thể lừa được Idunn.

Mọi công việc cần thiết cho việc bổ nhiệm Augusto đã được chuẩn bị xong. Cái còn lại là bản thân anh phải tự quyết định.

Tất cả các trưởng lão đều đồng ý, và chủ nhân của họ, Baldr cũng đã chấp thuận. Augusto hiểu rằng sớm muộn gì anh cũng phải chấp nhận chức vụ này.

Nhưng ngay cả khi đã hiểu, việc chịu trách nhiệm một tổ chức khổng lồ như Hiệp Hội Hàng Hải và những xung đột phát sinh vì cách biệt tuổi tác vẫn thật phiền phức. Nên anh sẽ cố chạy trốn khỏi nó càng lâu càng tốt.

Augusto không có khí thế thâm trầm như Valerie, đó là một thứ đến từ việc tích lũy kinh nghiệm sống suốt cả đời. Sự hiện diện của anh nhẹ nhàng hơn, như một phiên bản thu nhỏ được chế tác tinh xảo từ Valerie.

Idunn không giấu nổi sự khó chịu trước thái độ phiền phức của con trai mình. Ngón trỏ của bà gõ một cách sốt ruột lên cánh tay.

"Haa… thú thực là mẹ thật sự không muốn làm chuyện này."

Idunn nhắm mắt lại và thở dài, vẻ bực bội hiện rõ trên gương mặt của bà.

Bà tự hào về người con trai thông minh xuất chúng, nhưng bà cũng không khỏi phiền lòng vì chồng mình lại dự đoán chính xác việc con trai mình sẽ rơi vào tình cảnh này.

Có lẽ cũng không sai khi nói rằng mẹ không thể hiểu con trai bằng cha.

Cuối cùng, Idunn quyết định ngừng do dự và chấp nhận yêu cầu từ người dàn ông của mình.

"Chúng ta sẽ tới rừng Halil, chuẩn bị ngay lập tức. Mẹ không quan tâm con có kế hoạch gì cho tối nay, mẹ sẽ kéo con đi dù có phải buộc dây vào cổ con!"

"M-mẹ chồng, con cũng…"

Laura vội vàng nịnh nọt Idunn, nhưng, chỉ bằng một ánh mắt, Idunn đã khiến cô im lặng.

"Chúng ta sẽ đi một mình, nhưng không cần lo. Nếu thằng con ngu ngốc này đi cùng ta, hai mươi ba mươi người cũng không phải là vấn đề."

"E-e, ch-chờ đã…"

"N-ngài Augusto"

Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, Augusto đã bị Idunn thúc giục và khi nhận ra thì anh đã ngồi trên lưng ngựa.

V tối nay anh cũng chẳng có kế hoạch gì nên cũng không phải là vấn đề lớn, nhưng Augusto cảm nhận được có gì đó không đúng khi Idunn hành động quyết liệt đến vậy.

Khi những đường nét của sườn núi bắt đầu nhuộm màu đỏ từ hoàng hôn, họ đã đến rừng Halil, và anh ngay lập tức hiểu ra vì sao mình lại cảm thấy có điều gì đó sai sai.

"Đúng thật là sẽ không ổn nếu chúng ta gặp nhau vào thời điểm này đâu, cha nhỉ?"

Augusto nhếch mép cười khổ và giả vờ nhún vai. Valerie nhìn con trai mình với ánh mắt lạnh lùng.

Augusto là một đứa con ngoan.

Valerie có năm người con trai, nhưng Augusto là người duy nhất mà được Valerie cho biết toàn bộ kế hoạch của ông.

Người con cả, người kế thừa gia tộc Ost chỉ là một người tầm thường, trong khi những người con được gửi đi nhận nuôi ở các gia tộc quý tộc khác lại thừa hưởng tính cách của tầng lớp quý tộc truyền thống.

Không, đúng hơn phải là chính Valerie đã dạy họ trở nên như vậy.

Ngay từ đầu, ông đã quyết định lợi dụng tất cả con cái mình như công cụ phục vụ cho tham vọng của ông.

Không phải ông không có tình cảm với chúng, nhưng Valerie không phải người hời hợt đến mức lung lay vì tình cảm gia đình.

Augusto liên tục đạt được những thành quả đúng với kỳ vọng của Valerie.

Nhưng chỉ có vậy thì vẫn chưa đủ.

"Augusto, từ giờ con không cần nghe lời cha nữa."

"Cha?"

Augusto, người vốn chẳng thể làm gì khác vào lúc này chỉ biết ngơ ngác hỏi lại.

Cha anh, người đàn ông tên Valerie ấy là hiện thân của sự kiêu ngạo và ích kỷ.

Trong tâm trí Augusto đã in sâu một niềm tin rằng nếu anh chống lại cha mình, anh sẽ phải đối mặt với cái chết.

Số lần Augusto suýt chết không chỉ dừng lại ở một hai lần.

Khi ai đó bị đẩy từ boong tàu xuống biển, nếu xui xẻo thì họ có thể bị cá mập ăn trước khi được cứu. Sau nhiều lần trải qua tình cảnh như thế, dù trong lòng muốn phản kháng, Augusto dần trở nên bất lực trước cha mình.

Niềm tin đó càng trở nên mạnh mẽ hơn khi Augusto trưởng thành và hiểu ra rằng cha mình thực sự khủng khiếp thế nào.

Có lẽ vì vậy mà anh đã vô thức cảm thấy hài lòng khi trở thành một quân cờ xuất sắc của cha anh hơn là theo đuổi tham vọng của riêng mình.

Augusto là người có năng lực vượt trội, nhưng anh lại lười biếng và dễ dãi. Chính Valerie là người đã dạy anh trở nên như vậy, nhưng từ đây và trở về sau, anh phải thay đổi.

Rốt cuộc…

"Từ giờ trở đi, chúng ta là kẻ thù của nhau. Nếu không muốn chết thì hãy cố mà đánh bại ta một cách nghiêm túc đi!"

"…Ch… cha đang…nói cái gì thế?"

"Con vẫn chưa hiểu à? Hay là đang giả vờ không hiểu?"

"Dù cha có nói thế…"

Augusto thật sự không thể hiểu được lời của Valerie. Nhưng bằng một lý do nào đó, trong lòng anh vang lên một linh cảm lạnh lẽo, nó nói rằng khi anh hiểu ra, sẽ có một điều khủng khiếp chờ đợi trước mặt anh.

"Nếu con không hiểu thì ta sẽ giải thích. Từ giờ ta trở thành kẻ thù của con. Nếu con tự tin rằng mình có thể thắng ta mà vẫn dửng dưng đứng ngoài và đóng vai người dưng thì cứ làm đi."

"Trở thành kẻ thù… đó chính là kế hoạch của cha ngay từ ban đầu à!?"

Augusto không khỏi bối rối. Valerie đã âm thầm thao túng ở Trystovy, kéo dài cuộc chiến với Hiệp Hội Hàng Hải để gieo rắc cảm giác mệt mỏi về chiến tranh trong dân chúng. Khi thời cơ chín muồi và Baldr xuất hiện, ông sẽ chấm dứt cuộc chiến và Baldr sẽ trở thành người anh hùng hồi sinh Vương quốc Trystovy, đó là kế hoạch của Valerie.

Dân chúng đã chịu khổ vì sự áp bức từ giới quý tộc, vì sưu thuế cao và nghĩa vụ đi lính do chiến loạn triền miên. Họ hy vọng rằng Baldr sẽ chấm dứt vòng xoáy đen tối ấy. Mọi chuyện hầu như đang diễn biến đúng như Valerie dự liệu, chỉ có vụ ám sát của Piaggio là ngoài ý muốn.

Vậy mà giờ ông ta lại nói vậy.

Thực ra thì một phần trong của Augusto đã hiểu được ý của lời nói đó. Chỉ là anh không muốn thừa nhận và cố gắng chôn suy nghĩ ấy thật sâu vào.

"Với tình hình này, chiến tranh sẽ kết thúc chỉ bằng việc hầu tước Antrim thay thế đại công tước. Như thế là không đủ. Ta không liều mạng chiến đấu đến giờ chỉ để có kết quả ấy."

Valerie quyết tâm xóa bỏ tất cả những tên quý tộc cơ hội, những kẻ sẽ tỏ thái độ thù địch với Baldr một cách nửa vời rồi đầu hàng.

Để làm điều đó, phải có một người dẫn dắt chúng, một người có quyền lực, có thực lực và thành tựu đủ để khiến những quý tộc đó vẫn nghĩ rằng họ vẫn còn cơ hội chiến thắng.

"Mọi tàn tích của quá khứ phải bị xóa sạch. Mầm mống của lý tưởng mới chỉ được nảy sinh trên một vùng đất tinh khiết, sau khi mọi thứ đã biến mất. Để điều đó xảy ra, ta sẽ gánh lấy mọi cái ác trong công quốc."

"Vậy ra đó là ý định của cha!"

Valerie sẽ điều khiển công quốc như một kẻ đứng sau bức màn để thực hiện công cuộc hồi sinh Vương Quốc Trystovy. Đó là điều Augusto được ông ấy nói cho nghe, và anh không hề nghi ngờ lời ấy.

Tuy nhiên, điều khác biết ở đây là Valerie đã quyết tâm chia sẻ số phận cùng với công quốc.

"Cha không cần phải tự sát như thế. Baldr có thể là một tên hèn, nhưng cậu ta không hèn đến mức sẽ để cho lũ quý tộc công quốc ấy hoành hành vô tội vạ đâu. Cha không cần phải chết chung với công quốc!"

Lần đầu tiên trong đời, Augusto cố thuyết phục cha mình. Rõ ràng là những quý tộc vô năng không có gì ngoài cảm giác ưu việt sẽ tự sụp đổ nếu bị bỏ mặc. Valerie không cẩn thiết phải trở thành một vật tế thần chỉ để dẫn họ tới diệt vong.

Nhưng lời van xin của Augusto chỉ làm Valerie càng thêm nổi giận.

"Con quên lời ta dạy rồi sao, một quả thối sẽ làm cả hộp quả thối theo. Hơn nữa, hầu tước Antrim đúng là một anh hùng, nhưng cậu ta quá nhân từ. Đó là một phẩm chất hiếm thấy từ một vị vua."

Khi công quốc đứng ở bờ vực sụp đổ, những quý tộc đó sẽ ngay lập tức chạy tới và vẫy đuôi trước mặt Baldr.

Chắc chắn cậu ta sẽ không thể khoan dung mà chấp nhận họ, và rồi cậu sẽ tự tay trừng trị những kẻ ấy.

Hành động đó chỉ khiến bất mãn tiếp tục tồn đọng cả trong tầng lớp quý tộc lẫn thường dân. Dù những quý tộc ấy thoát được, một khi đặc quyền của họ bị tước đoạt, họ chắc chắn sẽ nung nấu ý định trả thù.

Khả năng cao là họ sẽ ẩn mình trong nhiều năm. Rồi khi vương quốc dần quen với hòa bình, quả bom ấy sẽ ngay lập tức được kích nổ. Bởi người ta thường nói rằng, thời điểm mùa màng bội thu cũng là lúc sâu bọ và ký sinh trùng bắt đầu hoành hành.

Nếu Baldr không thể tiêu diệt họ, thì phải có kẻ khác làm điều đó.

Một con quỷ không bận tâm đến phê phán, chửi rủa hay sự bôi nhọ nào từ kẻ khác, một kẻ sẵn sàng kéo cả gia tộc xuống địa ngục cùng mình mà vẫn không chạnh lòng. Chỉ một con quỷ mới có thể làm nổi.

Rõ ràng là Valerie định trở thành con quỷ ấy.

"Quá ích kỷ! Sao cha phải làm đến mức ấy chứ!?"

"Bởi vì ta đã quyết định."

Để biến lý tưởng của ông và người bạn quá cố ấy thành hiện thực, Valerie đã tiêu diệt hoàng tộc, tiêu diệt cả những quý tộc và thương nhân chống lại mình. Ở công quốc, một đất nước mà quý tộc có quyền lực cực cao, quyền lợi của dân thường bị chà đạp, những mảnh đời sống trong khốn khổ thì nhiều đến mức đếm không xuể.

Valerie đã đứng trên hàng nghìn, hàng vạn thi thể ấy.

Dẫu vậy, vẫn có thứ ông không thể buông bỏ, một nhiệm vụ mà ông phải hoàn thành bằng bất cứ giá nào. Hơn ai hết, Valerie hiểu rõ rằng kẻ tội đồ như ông không thể được sống trong một kỷ nguyên mới. Không, ông đã tự quyết rằng bản thân mình không đáng được sống.

"Giờ thì tiếp tục sống cuộc đời của con đi."

"Đừng có giỡn với con! Cha định đẩy con ra ngay vào lúc này sao!?"

Augusto, người bấy lâu đã chăm chỉ làm việc để hiện thực hóa mưu đồ của Valerie biết rõ Trystovy cần phải làm gì. Nhưng anh lại không mang trong mình sứ mệnh phải hoàn thành điều đó bằng mọi giá.

Sân khấu mà Augusto đứng quá khác biệt so với Valerie, người đã tạo nên tình hình hiện tại bằng ý chí sắt đá của mình.

Đó là lý do tại sao anh không khỏi cảm thấy sợ hãi khi được yêu cầu tự mình quyết định lý tưởng, tự mình vạch ra chính sách và gánh vác mọi trách nhiệm một mình.

"…Cùng lắm thì con sẽ rút khỏi sân khấu này, nhưng ngay cả khi làm vậy, kịch bản cũng sẽ chẳng thay đổi gì. Chỉ là số người phải hy sinh có thể tăng lên thôi."

"Con…!"

Đôi mắt Augusto đỏ lên vì giận dữ, ông vung tay định đấm Valerie, nhưng một cánh tay già gầy và cứng cỏi đã giữ ông lại.

"Trời ạ, từ trước đến nay ngươi vẫn kiệm lời như vậy. Cứ nói thẳng với con trai mình rằng ngươi không muốn đẩy gánh nặng đó cho nó thôi mà."

"Bà già quá rồi, Gina."

"Ta không muốn nghe mấy lời đó từ ngươi!"

Nói đến già, thật ra Valerie mới là người trông già đi hơn nhiều so với đối phương. Gina bỗng muốn thay Augusto đấm cho Valerie một cái.

" Ngài Gina, sao…"

"Idunn đã nói với ta. Tên này và ta cũng có quen biết nhau từ lâu rồi."

"Hừ, tôi vẫn chưa tha thứ cho bà đâu."

Valerie cau mày và hướng ánh mắt đầy căm ghét về phía Gina.

Ông vẫn không thể tha thứ cho sự phản bội của Gina khi bà bỏ rơi Viktor và có con với người đàn ông khác.

Nếu Gina cưới Viktor, và nếu ai đó biết con gái bà, Dahlia thừa hưởng dòng máu thú nhân thì nhà vua cũng sẽ không để mắt đến Dahlia.

Có thể vẫn tồn tại một tương lai mà Viktor không bị xử tử, dù khả năng đó rất thấp khi việc Viktor dẫn dắt phong trào cải cách đã chuốc lấy vô số hận thù.

Valerie hận Gina, ông biết rằng nỗi hận thù đó là phi lý và ích kỷ, nhưng ông vẫn không thể buông bỏ nó được.

"Chỉ người đó mới có thể tha thứ cho ta. Ta chưa bao giờ nghĩ đến việc xin lỗi ngươi."

"Đúng là vậy."

Họ đang nói về người bạn thân nhất của Valerie. Ông không có quyền oán hận Gina, nhưng nếu có ai có tư cách để tha thứ cho bà thì chỉ có thể là Viktor mà thôi.

"Dù vậy, sự cố chấp của ngươi cũng thật đáng nể. Ta không ngờ đã đến tuổi này rồi mà ngươi vẫn chưa từ bỏ lý tưởng đó."

"Từ bỏ ư? Vì cái gì mà tôi phải từ bỏ? Từ bỏ chẳng phải là cũng đang thừa nhận rằng điều gì đó là bất khả thi sao? Tôi thì chưa từng chấp nhận điều gì là bất khả thi cả."

"Đúng thật, ngươi vẫn luôn là con người như thế."

Người đàn ông ấy đã biến thất bại thời trẻ thành động lực thúc đẩy, mang trong mình một ý chí thép không bao giờ chịu khuất phục. Năm tháng trôi qua, ông còn tích lũy được tri thức sâu rộng.

Thời gian đã mài giũa Valerie thành một kẻ giật dây đáng sợ, đến mức mà Gina cũng mơ hồ cảm thấy sợ hãi trước ông.

Có lẽ chính vì thế, bà mới phải nói ra điều này.

Bà không muốn để lại cho đời sau cái oán niệm khủng khiếp, thứ đã khiến ông hóa thành con quỷ như bây giờ.

"Lúc nào ngươi cũng tự mình quyết định tất cả mà chẳng nói với ai một lời. Người đó từng nói với ta đấy biết không? Dù cậu ấy sẽ giúp anh mà chẳng cần anh phải mở miệng, nhưng nếu cậu ta không nói, anh cũng chẳng nhận ra cậu ta đang cần giúp đỡ... ông ấy nói vậy đó."

"Cái… bà đang nói cái chuyện ngu ngốc gì…"

Một kẻ vững chải tựa như tảng đá, Valerie lại bỗng chao đảo dữ dội.

"Cậu ấy khác tôi, tôi chỉ là một kẻ có đầu óc và mưu lược, cậu ấy chỉ cần hiện diện thôi cũng đã ban cho mọi người sự can đảm tột cùng. Viktor… chính tôi mới là người được cậu cứu rỗi. Ấy thế mà, cho đến tận ngày cậu bị hành quyết, tôi lại chẳng biết gì cả! Tôi là một kẻ hoàn toàn vô dụng!"

Khi Valerie biết tin về sự việc, ông đang ở một quốc gia khác và việc hành quyết Viktor đã kết thúc. Ngay từ đầu, chính Viktor đã yêu cầu không để Valerie biết, bởi ông ấy hiểu rõ rằng bạn thân mình sẽ chắc chắn liều mạng làm điều gì để để cứu ông.

Nếu Viktor còn sống khi Valerie nghe tin, ông chắc chắn đã dẫn quân tấn công thẳng vào thủ đô.

Viktor biết chắc rằng bạn mình sẽ làm vậy.

Nhưng từ góc nhìn của một kẻ bị bỏ lại phía sau như Valerie, sự cân nhắc đó chỉ là sự can thiệp không cần thiết.

"Sao cậu ấy không nói gì với tôi? Chỉ cần cậu ấy nói một lời thôi, tôi sẵn sàng hi sinh mạng sống để chiến đấu cùng cậu ấy!"

"Rõ ràng chỉ có một lý do, anh ấy muốn ngươi sống."

"Tôi cũng muốn cậu ấy sống mà!"

"À, dĩ nhiên rồi. Nhân tiện, vì lý do nào đó có một lá thư gửi đến ngươi lại đến chỗ ta. Xin lỗi vì đã đưa muộn đến vậy."

"Gì cơ?"

(Tôi đoán là không thể mong cậu không tức giận. Ngay cả tôi cũng sẽ nổi trận lôi đình nếu tôi ở vị trí của cậu. Vậy nên, tức giận hết mức đi rồi sống thật vui vẻ vào.)

“Anh ấy đúng là ích kỷ, chẳng bao giờ nghĩ đến hoàn cảnh của người khác."

"Cậu… thằng ngốc Viktor chết tiệt! Cậu ta luôn thế mà! Cậu luôn… là một người tốt bụng chỉ biết nghĩ cho người khác!"

Giờ thì không thể gặp trực tiếp và nói chuyện với Viktor nữa, nhưng Valerie hiểu rõ cảm xúc và suy nghĩ của Viktor khi để lại những lời ấy.

Dẫu vậy, Viktor vẫn muốn Valerie sống và nói thẳng những lời đó với ông.

"Ngay cả giữa những người bạn thân nhất, vẫn có những điều không thể truyền đạt nếu không nói ra bằng lời. Vào lúc này cũng vậy, ngươi cũng đừng keo kiệt với lời nói."

"Đó chỉ là một sự can thiệp thừa thãi."

Valerie cau mày u sầu một lúc, nhưng ánh mắt ông lại sáng lên, như thể gánh nặng đeo bám ông bấy lâu nay đã biến mất.

"Augusto!"

"Vâng!"

"Vương quốc Answerer đã bắt đầu dồn sức can thiệp vào Trystovy. Đây là cơ hội hiếm có, ta sẽ dùng nó để tập hợp những quý tộc đang do dự và thúc đẩy họ chống lại điện hạ Baldr một cách kiên quyết."

Đó là công việc chỉ có thể được thực hiện bởi Valerie.

Nếu là lão tướng Olten, có lẽ ông ta sẽ loại bỏ tất cả những đồng minh bất tài của mình.

Thực tế thì những quý tộc phản bội công quốc và đầu hàng Baldr chắc chắn sẽ gây ra ảnh hưởng tiêu cực tới cuộc chiến sau này.

Valerie không cho phép điều đó xảy ra. Ông sẽ tạo cho họ một ảo giác về chiến thắng và khiến họ đồng hành cùng công quốc đến tận lúc nó diệt vong. Điều đó đòi hỏi một người có quyền lực chính trị lớn và khả năng đàm phán xuất sắc.

"Là một kẻ phản quốc và là người phụ trách mặt tối của công quốc, tên tuổi ta khá nổi tiếng. Ngay cả con cũng phải hiểu rằng với vị trí của ta, việc ta đổi phe vào lúc này sẽ chẳng đem lại lợi ích gì. Ở Mulberry còn có rất nhiều thường dân mất cha mẹ, anh chị trong cuộc nội chiến và phải chạy trốn tới đó."

Valerie là một trong những kẻ cầm đầu sự sụp đổ của vương quốc, ngang hàng với Olten.

Vị trí của ông buộc ông phải gánh chịu trách nhiệm cho những vụ thảm sát và hỗn loạn xảy ra do sự sụp đổ của vương quốc.

Baldr sẽ phải xây dựng một chính quyền công bằng với tư cách là vị vua mới của Trystovy. Cậu sẽ bị buộc phải xét xử Valerie, bất chấp ý muốn của cậu.

Không, ông phải làm điều đó bằng bất cứ giá nào.

"Ta không muốn để lại bất kỳ xiềng xích nghĩa vụ nào cho kỷ nguyên mới. Ta sẽ liều cái mạng già cỗi này vì điều đó. Và rồi, ta sẽ tự hào và kể với Viktor ở thế giới kia về tương lai mới của Trystovy."

Valerie không hề hối tiếc, Augusto nhận ra điều đó.

"Vĩnh biệt, con trai của ta."

Những lời kiên định ấy chan chứa bao cảm xúc cuộn trào.

Augusto nén lại tiếng nấc, đưa tay lau những giọt lệ tuôn rơi không ngừng ở mi mắt anh.

"Con không nghiêm túc như cha, nên con sẽ sống ở một nơi tự do hơn."

"Và mau mau sinh con đi. Tuy mẹ không thể thấy mặt đứa cháu nội của mình, nhưng hãy nói với nó rằng ông bà của nó là những người mạnh mẽ và yêu thương nhau tha thiết."

Giọng nói ấy vang lên từ một người mà chẳng ai ngờ tới.

Ngay cả Valerie, người luôn điềm tĩnh như đá tảng cũng sững người và há hốc miệng vì kinh ngạc.

"Cái gì? Ông định bỏ lại người vợ yêu dấu và ra đi một mình sao?"

"Idunn, bà không có nghe à? Ta..."

"Ta muốn chết cùng ông. Đừng có mà giả vờ như là không biết thú nhân nồng cháy đến mức nào đấy nhé?"

Khi nói vậy, Idunn đã vòng tay ôm lấy cánh tay phải của Valerie.

Rõ ràng là bà không hề có ý định nhượng bộ.

"Từ nay con sẽ chẳng còn cha mẹ để nương tựa nữa, nên nếu không thể tự đứng vững thì thật chẳng đáng mặt đàn ông. Con mang trong mình dòng máu của mẹ và cha con. Hãy sống sao cho xứng đáng với tiềm năng đó."

Những lời nói giản dị, nhẹ nhàng của Idunn, vốn chẳng hợp chút nào cho buổi chia ly cuối cùng lại khiến Augusto thấm thía rằng, từ nay anh thật sự đã mất đi sự che chở của cha mẹ.

Từ giờ, anh phải bước tiếp bằng chính đôi chân của mình.

"Giữ gìn sức khỏe nhé! Khi Angelina đến, nói với con bé rằng ta xin lỗi vì không thể thấy nó trong bộ váy cưới."

"Con sẽ chuẩn bị cho em ấy một chiếc váy cưới thật lộng lẫy, để mẹ phải hối tiếc vì đã không thể nhìn thấy."

Valerie gãi đầu, ngước nhìn lên bầu trời, trên môi ông hiện một nụ cười bất lực, ông đã hoàn toàn bị vợ mình qua mặt.

Idunn khẽ tựa vào vai ông, rồi nắm lấy bàn tay Gina đang đưa ra.

"Ta sẽ chăm sóc cháu nội của ngươi."

"Ừm, dù chỉ có một mình, ngài Gina có vẻ vẫn sống khỏe mà."

Cả bốn người đều hiểu, sau hôm nay, họ sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa.

Vậy mà hai người phụ nữ ấy vẫn mỉm cười một cách thanh thản, như thể cái chết chỉ là một cơn gió thoảng qua.

"Trên cương vị là một người vợ, ta thật ghen tị với ngươi."

"Phải đấy. Được chết cùng chồng là vinh quang của một nữ thú nhân."

Bàn tay họ từ từ buông ra.

Đó là tín hiệu, không cần lời nào, cả hai cùng quay lưng và bước đi về phía định mệnh của riêng mình.

Valerie và Augusto cũng lặng lẽ xoay người, như thể phản chiếu lại hình bóng của họ.

Rồi cha và con, mỗi người lặng bước trên con đường mà mình đã chọn, họ không quay đầu lại.

dce2c3a7-e35d-4c50-aadf-36f809e6a531.jpg

"Thật là… thôi thì, đây là lời khuyên cuối cùng của ta dành cho con đấy. Nếu con định cưới một nữ thú nhân, hãy biết cách cư xử thật cẩn thận."

"Giá mà cha nói điều đó sớm hơn. Giờ thì con chẳng còn tìn là mình có thể kiềm chế được Angelica nữa rồi."

Valerie và Augusto cùng nở một nụ cười cay đắng, đó là nụ cười của những người đàn ông hiểu nhau, chia sẻ cùng một nỗi lo chẳng thể thổ lộ với ai.

Không cần quay đầu lại, Valerie cũng biết rằng con trai ông đang mỉm cười, đó là một nụ cười ngang tàng, rắn rỏi, và sáng rực như ánh bình minh của tuổi trưởng thành.

Giây phút ấy, một cảm xúc dâng trào, nghẹn ngào len lỏi qua trái tim già nua của ông.

"Tạm biệt, con trai ta."

"Tạm biệt, cha… tạm biệt, mẹ."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!