Đối với tôi, chuyện bỏ mặt hàng cơm nắm giá sáu mươi lăm yên ra khỏi danh sách hàng hoá còn đáng sợ hơn một cuộc chiến tranh ở đất nước xa xôi nào đó hay chuyện một chính trị gia bị lộ quỹ đen.
Tôi đứng trước quầy hàng trong một siêu thị.
Hôm nay tôi đến đây để mua bữa tối.
Món cơm nắm giá sáu mươi lăm yên đã biến mất. Giờ đây cả quầy hàng chỉ toàn những loại trên một trăm yên.
Cơm nắm sáu mươi lăm yên như thể cứu tinh cho một đứa học sinh nghèo như tôi.
Nó rẻ đến mức tôi tự hỏi liệu người bán có quan tâm đến lợi nhuận của nó không.
Nhưng mà nhìn vào việc họ không còn bán nó nữa thì tôi đã biết câu trả lời là không có rồi.
Không chỉ cơm nắm, mà ngay cả trứng, nước giặt và cả giấy vệ sinh cũng lên giá.
“Nè đậu phụ, mày giỏi thật đấy.”
Tôi cho đậu phụ non vào giỏ hàng. Giá của nó là tám mươi lăm yên đã gồm thuế. Như vậy thì một phần ăn sẽ tốn ba mươi yên.
Khi ở một mình thì câu chuyện dinh dưỡng là chuyện đáng để quan tâm.
Rau củ cũng đắt, nếu chỉ mình tôi thì tôi không dùng hết được. Tôi có nghĩ đến rau củ đóng gói sẵn[note79347], thế nhưng nghe đến việc chúng chẳng có giá trị dinh dưỡng nào thì tôi đành thôi. Tôi cũng không rõ nữa, thế nhưng tôi nghe bảo rằng dinh dưỡng của chúng bị mất đi gần hết trong quá trình chế biến. Thế nên cứ nhắc tới chúng là tôi lại né như né tà.
Trứng cũng đắt nữa. Tôi vẫn mua thế nhưng nghĩ lại trước đây, khi một vỉ trứng chỉ có giá một trăm yên. Sau khi tôi dọn ra ở riêng thì chúng lên hai trăm yên, rồi lại ba trăm yên. Như vậy là gấp ba lần giá ban đầu.
Đó là lúc mà tôi xem đậu phụ là chân ái. Chúng rẻ, ngon và còn giàu dinh dưỡng nữa. Natto cũng không tồi. Tôi nghĩ mình có thể sinh tồn được chỉ với trứng, đậu phụ và natto. [note79348]
Tôi có tính đến chuyện dinh dưỡng, nhưng không phải vì muốn sống lâu. Tôi chỉ là không đủ liều để sống vô độ thôi.
Giỏ hàng của tôi được lấp đầy bởi trứng, đậu phụ, natto, cơm đóng gói sẵn, tất cả đều là loại rẻ nhất vào giỏ hàng. À với cả tôi mua thêm mấy lon cá thu Nhật. Tôi đi dạo một lúc và suy nghĩ liệu có nên mua thịt gà hay không.
“Xin chào, nhân viên cửa hàng.”
Cô “số 25” đang ở đây, và cũng đang cầm một giỏ hàng. Khi thấy tôi, cô ấy khẽ vẫy tay với tôi.
“Chào chị.”
Tôi cúi đầu thật sâu.
“Chị gọi em là nhân viên ở chỗ này khéo người ngoài nghĩ như thế thật đấy.”
“Có khi người ta sẽ hỏi em mấy món đồ nằm ở quầy nào đấy.”
“Ừ thì… Em chỉ chỗ cho cũng được, do em đi cũng thường xuyên. Cơ mà em bất ngờ đấy, vì chị cũng đi siêu thị mua đồ à?”
“Thế chứ em nghĩ chị là người thế nào?”
“Thì trông chị… không giống như người có lịch sinh hoạt như người bình thường lắm.”
Cô ấy hay đến cửa hàng tiện lợi và chỉ mua đúng một gói thuốc lá. Không hơn không kém. Trông cô chẳng giống như là có khả năng sinh hoạt.
“Em nghĩ chị uống nước với cạp đất à? Chị cũng biết đi chợ đấy nhé.”
Nói rồi cô ấy bỏ mấy lon bạc vào giỏ hàng.
“Chị mua rượu à…?”
“Ừm, chị thích highball.” [note79349]
“Hút thuốc, uống rượu,…”
“Chị còn thích đồ ngọt nữa cơ.”
Bình thường thì người thích rượu sẽ không thích đồ ngọt và ngược lại. Thế nhưng cô “số 25” lại thích cả hai. Tôi thấy cô nàng này khá kỳ quặc.
“Chị không định mua gì thêm à?”
“Ý em là sao?”
“Không phải, em tưởng chị định mua đồ để ăn tối cơ?”
Thứ duy nhất nằm trong giỏ hàng của cô ấy là rượu. Không có một chút dấu hiệu nào của sinh hoạt bình thường.
“Thì có rượu đấy còn gì. Mua thuốc lá với rượu xong là chị hết tiền rồi.”
“Xin lỗi vì hỏi nhưng mà… Chị có ăn uống đàng hoàng không thế?”
“Có đấy, chị nghĩ vậy.”
“Thế nhân tiện cho em hỏi cả ngày nay chị đã ăn gì đi?”
“Sáng thì chị uống cà phê với mấy loại thực phẩm chức năng. Bánh mì dưa lưới cho bữa trưa. Còn tối nay thì chị chưa quyết định được, chắc là uống rượu với ăn cá ngừ đóng lon vậy.”
“Chị ăn như thể mỗi ngày à?”
“Có thể nói như thế.”
“…”
Tôi hoàn toàn chết lặng. Cái này còn kinh khủng hơn những gì tôi đã tưởng tượng. Cơm tù khéo còn ngon hơn bữa ăn hằng ngày của cô ấy.
“Chị phải ăn uống đàng hoàng chứ, nếu không chị sẽ đổ bệnh đấy…”
“Nhưng chị vẫn khoẻ mạnh mà?”
“Chỉ là nhất thời thôi, nhưng sau này chị lăn đùng ra chết bất thình lình rồi sao? Nói gì đi nữa thì chị vẫn thiếu chất. Hay là thử natto xem?”
“Natto nhớp nháp lắm, chê.”
“Vậy thì đậu phụ?”
“Nhạt lắm, với lại ăn không đã. Mà nếu vậy thì phải mua thêm nước tương cơ.”
“Thế trứng thì sao?”
“Chị không có dụng cụ nấu nướng ở nhà.”
“Không một món gì luôn?”
“Không một thứ gì cả.”
Có vẻ như cô “số 25” không bao giờ nấu ăn cả. Mà có thế thì cũng nên có ít nhất một dụng cụ nấu nướng ở nhà chứ.
“Nói thật thì chị chả thích ăn uống đâu. Ăn một mình chán lắm, uống thực phẩm chức năng thích hơn.”
“Hay là chị chỉ lười thôi?”
“Chắc vậy đấy.”
“Không phải chắc vậy đâu, mà là chắc chắn đấy. Chị dạo này chẳng thèm mang rác ra để em đi vứt hộ luôn.”
“Chị biết là nên mang nó đi bỏ, nhưng mỗi lần như thế chị đều nghĩ là để lần sau đi.”
Vậy là cô ấy chỉ để dở đó mà không mang đi. Nếu mà không nấu ăn thì chắc chẳng có rác hữu cơ đâu, nên là chắc không có mùi.”
Cô “số 25” nhìn giỏ hàng của tôi và nói.
“Em nhân viên có vẻ quan tâm đến dinh dưỡng quá nhỉ, tuyệt thật đấy.”
Cô ấy nói với vẻ ngưỡng mộ rồi lại hỏi tiếp.
“Em muốn sống thọ à?”
“Chị hỏi thế làm em thấy hơi ngượng…”
Tôi không hẳn là muốn sống thọ, nhưng mà cũng không muốn chết sớm. Tôi muốn sống, nhưng mà chẳng có lí do nào để sống cả.
Nghĩ rồi tôi lại thấy cách sống của cô ấy thật tuyệt. Như kiểu một ngôi sao bừng sáng rồi sau đó tắt ngủm đi. Như thế cũng rực rỡ đấy.
Nhưng tôi không muốn mình như thế.
“Chị cần phải để ý đến bữa ăn của mình chứ. Đầu tiên là phải đủ ba bữa một ngày.”
“Fufu, chẳng có gì to tát đâu. Với lại, nếu chị đổ bệnh rồi thì chị sẽ đỡ gây phiền phức cho em sao.”
“KHÔNG ĐƯỢC NÓI THẾ!”
Trước khi tôi kịp nhận ra thì tôi đã hơi to tiếng mất rồi.
“Em không nói chị gây phiền phức hay gì cả. Em không muốn chị đổ bệnh, em muốn chị sống khoẻ mạnh.”
Sống như một ngôi sao bừng sáng rồi biến mất.
Người ta sẽ ngắm nhìn nó từ dưới đất và trầm trồ bởi vẻ đẹp của nó. Thậm chí còn dành lời tán thưởng cho nó.
Nhưng tôi không muốn như thế, không phát sáng cũng được, tôi chỉ cần nó đừng tắt đi. Cứ mãi phập phù giữa bầu trời đêm.
Tôi đã nghĩ như thế, nên mới bất chợt lớn tiếng.
“C..chị hiểu rồi.”
Cô “số 25” có vẻ bất ngờ khi tôi lên giọng, và đây cũng là lần đầu tiên tôi thấy biểu cảm này của cô ấy.
Sau một lúc, cảm giác xấu hổ bắt đầu trào lên trong tôi. Cuối cùng thì tôi là đứa lớn tiếng trong siêu thị, người xung quanh bắt đầu liếc nhìn bọn tôi. Tôi cảm thấy như bị đánh bại bởi một cảm giác rất khó xử.
“Chị bị mắng rồi.”
Cô ấy lầm bầm gì đấy như thể nói với bản thân, như thể nó được bật ra từ trong đầu.
“Bị đứa đàn em mắng thế này thì, chị đành phải nghe lời rồi.”
Nói rồi cô ấy hỏi tôi.
“Thế, em giúp chị sống lâu hơn tí nhé?”
***
Bọn tôi rời siêu thị và đi đến căn chung cư.
Hoàng hôn đã sắp tắt, những cái bóng bắt đầu đổ trên đường.
Bọn tôi đều cầm túi hàng trên tay. Túi của tôi là túi vải, còn cô ấy là một chiếc túi nhựa lớn.
Nó được lấp đầy bởi rất nhiều đồ ăn. Như cá thu Nhật đóng lon, cơm đóng gói. Với lại mấy lon highball cũng ít hơn lúc nãy rồi.
“Để em xách hộ cho.”
“Có được không đấy?”
“Mấy cái này là tại em bắt chị mua mà.”
Nếu đúng như kế hoạch ban đầu thì túi đồ của cô ấy chỉ có rượu thôi.
Mớ đồ này là do tôi ép cô ấy, nên tôi phải có trách nhiệm với nó.
“Cảm ơn nhé.”
Cô ấy nói với một nụ cười.
Lần này chỉ là một câu cảm ơn đươn giản chứ không phải như mọi khi. Tôi tự hỏi liệu cô ấy chỉ dùng cách cảm ơn đặc biệt ở cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm việc không.
Bọn tôi tiếp tục đi trên con đường nhuộm vàng hoàng hôn, tay tôi xách hai túi độ. Tôi tự hỏi tại sao lúc đó mình lại lên giọng nhỉ? Đến giờ tôi vẫn thấy xấu hổ.
Chuyện cô ấy ăn uống thế nào chẳng phải việc của tôi. Miễn là cô ấy không gây chuyện thì có đổ bệnh cũng chẳng có gì.
“Em xin lỗi vì lúc nãy đã lớn tiếng với chị. Còn là giữa siêu thị nữa, mọi người đều nhìn em với chị.”
Mặt cô ấy làm vẻ trầm ngâm rồi lại trêu chọc tôi.
“Nếu mà người ta nhớ mặt thì sau này mình khó đến đó mua đồ lắm đấy.”
“Em xin lỗi.”
“Cơ mà, cũng lâu rồi chị mới bị mắng. Người ta bình thường chỉ chán chị thôi chứ mắng thẳng mặt thì hiếm khi.”
“Em hỗn quá nhỉ?”
“Ừ, hỗn lắm đấy.”
Nói rồi cô ấy mỉm cười với tôi.
“Chị mừng vì em lo cho chị. Với lại việc em không muốn chị đổ bệnh, chị thấy vui khi biết điều đó đấy.”
Cô “số 25” tăng tốc và tiến lên trước mặt tôi. Sau đó quay người lại. Ngay lúc này thì mặt trời đã gần như lặng và bóng đêm bắt đầu nổi lên.
Để hay tay sau lưng, cô ấy nhìn tôi và nói.
“Nhân tiện thì, chị cũng muốn em sống khoẻ mạnh.”
“Để có người vứt rác hộ chứ gì?”
“Nếu mà mất đi một người bạn thì buồn lắm.”
Ánh đèn đường bật lên, chiếu vào người cô ấy.
Quả nhiên, cô ấy sinh ra là dành cho buổi đêm.
Tôi vừa nghĩ vừa cảm nhận được sức nặng từ túi hàng trên tay tôi.


3 Bình luận