“...Naomi-san, mình cần nói chuyện với cậu một chút…”
Lúc đó là vào buổi sáng sớm, ngay trước giờ đến trường.
Yui hiếm khi đến phòng của Naomi vào giờ này, khẽ thốt ra những lời đó với gương mặt tái nhợt như thể đang gắng ép ra từng chữ.
“C-có chuyện gì vậy? Cậu thấy không khỏe hả?”
“Không đâu, về mặt thể chất thì mình vẫn ổn, cảm ơn cậu. Nhưng... có một chút rắc rối rồi.”
“Rắc rối...? Nếu là chuyện tớ giúp được thì tớ sẽ làm hết sức.”
Thấy Yui có vẻ bối rối hơn bao giờ hết, Naomi theo bản năng căng người lại và nuốt khan một cái.
“Mình vừa nhận được tin nhắn... Chị gái của mình sắp từ nhà sang.”
Naomi khẽ cau mày, đang cố hiểu ý nghĩa của lời nói đó.
“Chị gái cậu? Ý là chị gái từ nước Anh sắp sang Nhật à?”
“Ừm... đúng vậy…”
Yui nghiêm túc gật đầu, vẻ mặt vẫn trông nặng nề.
“Chị gái ở bên Anh... là người thân với cậu, cũng là người sắp xếp cho cậu du học ở Nhật phải không?”
“Phải, chị ấy đến để xem tình hình của mình…”
Người chị mà Yui từng nhắc đến khi bọn họ mới quen nhau, người đã xuất hiện trong câu chuyện về quá khứ của cô ấy. Người duy nhất từng đứng về phía cô, theo như lời Yui nói. Và giờ đây, chính người chị ấy đã liên lạc và nói rằng sẽ đến Nhật.
“Vậy... có gì đáng lo sao? Nếu hai người thân thiết thì đâu có vấn đề gì đâu đúng không?”
Naomi vẫn chưa hiểu tình hình rắc rối ở đâu, nên chỉ đáp lại đơn giản. Yui khẽ lắc đầu rồi thở dài.
“Tất nhiên là mình rất vui khi chị ấy đến thăm. Mình cũng muốn cho chị thấy rằng bản thân đang sống ổn định ở Nhật để chị khỏi lo lắng. Chỉ là…”
Cô liếc sang Naomi với ánh mắt đầy ái ngại.
“...Thật xấu hổ khi phải nói ra, nhưng lý do mình có cuộc sống ổn định như bây giờ đều là nhờ cậu đó Naomi-san. Nên mình không biết phải giải thích sao cho chị ấy hiểu phần đó…”
Yui lại thở dài, vai rũ xuống nặng nề hơn trước.
“Về cơ bản, điều cậu muốn nói là... làm sao để chị cậu không quá lo lắng mà cũng không cần nói quá nhiều? Cậu đang nghĩ cách đó đúng chứ?”
“Vâng... Mình biết là yêu cầu này hơi ích kỷ, do chính mình tự gây ra và mình cũng thấy rất có lỗi…”
Yui cúi đầu, tay đặt lên trán, trông như đang chịu một gánh nặng lớn.
Với tính cách nghiêm túc và thẳng thắn của Yui, việc cô muốn khiến chị mình yên tâm dù chỉ tạm thời, cũng đủ cho thấy người chị ấy quan trọng đến mức nào với cô. Nếu vậy, với tư cách bạn, Naomi càng muốn giúp cô hơn nữa.
“Nhân tiện... khi nào chị cậu đến và ở lại trong bao lâu?”
“Chị bảo sẽ đến phòng mình tối thứ bảy và rời đi vào sáng chủ nhật.”
“Vậy cơ bản là chúng ta chỉ cần lo bữa tối thứ bảy và bữa sáng chủ nhật thôi…”
Yui vốn đã rất chu đáo trong việc dọn dẹp và giặt giũ, ngoại hình cũng luôn gọn gàng. Nếu chỉ cần chuẩn bị đồ ăn thì việc giả vờ chỉ trong một ngày cũng không phải là một thử thách gì lớn lao cho lắm.
Naomi vừa kiểm tra lịch với tâm thế nhẹ nhõm rồi não cậu lập tức khựng lại.
“Khoan đã, thứ bảy? Tức là ngày mai sao? Chị cậu bay từ Anh sang chỉ để ở lại một ngày thôi à?”
Chuyến đi khứ hồi đồng nghĩa với việc phải mất trọn một ngày chỉ để di chuyển, mà ngồi lì trên ghế suốt ngần ấy thời gian thì thật là cực cho cơ thể.
Chưa kể đến việc do đang áp dụng giờ mùa hè, nên chênh lệch múi giờ giữa hai nơi là khoảng tám tiếng.
Tính cả mệt mỏi do lệch múi giờ và thời gian di chuyển, lẽ ra phải mất ít nhất ba ngày. Nghe rằng chị cô làm tất cả chỉ để ở lại qua đêm, Naomi không khỏi ngẩn người.
“À không, chị ấy đến Nhật vì công việc. Chị nói đã cố sắp xếp chút thời gian rảnh. Công việc người mẫu của chị khá kín lịch.”
“...Chị cậu là người mẫu ư?”
Nghe Yui nói ra công việc đó nhẹ như không, Naomi lại càng nhận ra khoảng cách giữa hai thế giới của họ.
Làm người mẫu ở nước ngoài... ngay cả người ngoài cuộc cũng hiểu đó là điều rất lớn lao.
Nhưng nếu nhìn vào vẻ đẹp của Yui, điều đó hoàn toàn dễ hiểu. Nếu cô đã xinh đến vậy thì hẳn chị cô còn nổi bật hơn nữa.
Và việc một người bận rộn như thế vẫn dành thời gian đến thăm em gái, Naomi không chút nghi ngờ rằng chị cô thực sự rất yêu thương Yui. Vì thế, cậu lại càng muốn giúp đỡ.
“Được rồi, tớ sẽ nghĩ cách. Nếu chỉ một ngày thì chắc chắn xoay sở được.”
“Naomi-san…”
Nghe Naomi nói vậy, Yui thả lỏng vai và nét căng thẳng trên khuôn mặt dần tan biến.
Má cô khẽ ửng đỏ, nụ cười quen thuộc thoáng hiện khi cô gật đầu nhẹ.
“Cảm ơn... một lần nữa. Liệu cậu có thể cho mình dựa vào thêm lần này nữa được chứ?”
“Chẳng phải vì vậy mà cậu đến tìm tớ sao?”
“Ừm... chắc mình đã quen việc dựa dẫm vào cậu quá rồi.”
Yui mỉm cười nhẹ, đôi mắt hơi cụp xuống có chút ngượng ngùng.
Naomi cảm thấy một niềm ấm áp lan tỏa trong lòng trước những lời nói chân thành ấy của cô. Điều đó khiến cậu càng muốn giúp đỡ hơn chỉ để thấy cô được an tâm.
“Nếu là chuyện ăn uống thì đó lại là sở trường của tớ rồi. Nên cứ để tớ lo cho.”
"Vâng... Mình thật sự biết ơn cậu. Xin lỗi nhé, mình không biết phải làm sao và trước khi nhận ra thì mình đã đến trước cửa nhà cậu rồi."
Dù lời xin lỗi nhẹ nhàng nhưng nụ cười Yui lại tràn đầy nhẹ nhõm.
Cô ấy giờ đã quen với việc đến tìm mình giúp rồi nhỉ.
Naomi gãi đầu mũi, cố giấu đi cảm giác vui sướng trong lòng, dù biết Yui chẳng hề có ý gì đặc biệt khi nói vậy.
Khi cậu liếc đồng hồ trên bàn, kim đã chỉ tám giờ sáng.
“Được rồi, chúng ta nên đi thôi. Chuyện còn lại để bàn sau. Cố gắng hết sức để chị cậu có thể yên tâm mà về nhé.”
“Ừ, mình cũng sẽ làm mọi thứ có thể.”
Yui siết chặt bàn tay nhỏ, gật đầu đầy quyết tâm. Cả hai cùng bước ra khỏi cửa và hướng đến trường.
❀ ❀ ❀
Sau giờ học.
Tại điểm hẹn quen thuộc ở siêu thị, Yui trông bối rối khi đang bị một cô bán hàng mời chào liên tục.
“Trời ơi, cháu xinh quá! Cháu ăn gì mà đẹp thế này!? Với thân hình nhỏ nhắn như vậy, cháu có ăn uống đàng hoàng không đấy? Nào, thử món này đi, là mẫu thử miễn phí mà!”
“À, cháu vẫn ăn uống đầy đủ, nhưng... cảm ơn cô nhiều ạ…”
Yui nở một nụ cười gượng rồi nhận lấy đĩa nhỏ đầy ắp món ớt xanh xào thịt lợn.
Rõ ràng cô đã bỏ lỡ cơ hội kết thúc cuộc nói chuyện và bị kẹt lại, nên Naomi liền lên tiếng cứu nguy từ xa.
“Này Yui! Tớ đi trước nhé!”
“À—vâng! Mình ra liền đây. Cảm ơn cô, cháu xin phép nhé!”
Hiểu ngay ý của Naomi, Yui cúi đầu cảm ơn rồi nhanh chân bước tới chỗ cậu.
“Cảm ơn cậu... Cậu đã cứu mình rồi. Mình thật sự không giỏi từ chối người khác như vậy…”
“Những cô bác kiểu đó gan lắm. Không e dè gì đâu.”
Yui có thể dứt khoát với những người có ý đồ mờ ám, nhưng có lẽ lại khó xử trước kiểu người nhiệt tình quá mức mà không có ác ý, chỉ đơn thuần là không biết khi nào nên dừng lại.
Naomi thấy khía cạnh này của cô khá thú vị, vừa cười vừa cùng Yui đi sâu hơn vào trong cửa hàng.
“Nghĩ kỹ thì, mọi thứ trừ việc nấu ăn cậu đều ổn rồi đúng không?”
“Mình nghĩ dọn dẹp, giặt giũ, sắp xếp và chăm sóc bản thân đều ổn cả.”
“Vậy nếu cậu tự nấu bữa tối thứ bảy và bữa sáng chủ nhật, chị cậu sẽ thấy cậu biết tự chăm sóc bản thân. Khi đó chắc chị ấy không còn gì phải lo nữa đâu.”
“Ừm... nếu làm được vậy, chắc mình có thể khiến chị yên tâm hơn. Chỉ là... nếu bỏ qua chuyện mình chẳng nấu được món nào ra hồn cả…”
Cô thở dài một hơi, nét mặt chùng xuống.
“Đúng rồi, vì thế nên tớ mới bảo là có ý hay.”
Naomi cầm lấy một lon gia vị trên kệ gần đó, giơ lên như đang khoe chiến lợi phẩm.
“Đây là... bột cà ri?”
“Chuẩn rồi.”
Naomi nhếch môi cười khi Yui đoán đúng.
“Chỉ cần cân đối gia vị và nguyên liệu hợp lý thì món cà ri lúc nào cũng ngon. Hơn nữa, hương vị thay đổi tùy người nấu, nên khó mà phân biệt ngon hay dở. Vì là món hầm đậm vị, nên dù nêm nếm hơi sai cũng không sao.”
“Vậy là ngay cả người mới như mình cũng có thể nấu ra món ăn ngon sao...!?”
Yui mở to đôi mắt ngẩng lên nhìn Naomi, còn cậu thì gật đầu mạnh mẽ như khẳng định chắc nịch.
Trong suốt một năm qua, Naomi đã nấu cà ri nhiều không đếm xuể. Về cơ bản thì nó gần như là vua của các món ăn một mình: rất đáng đồng tiền vừa giàu dinh dưỡng nhờ nhiều rau củ, lại có thể nấu một nồi to rồi ăn được mấy ngày.
Nghe có vẻ cầu kỳ khi phải dùng bột gia vị, nhưng một khi đã nắm được tỉ lệ thì chỉ cần đong theo đúng lượng. Mà bột cà ri thì dùng được rất lâu, nên tính ra lại cực kỳ tiết kiệm.
“Naomi-san, cậu thật tuyệt...! Cậu là thiên tài hả...?”
Yui nhìn cậu bằng đôi mắt lấp lánh.
Đúng là sẽ tốn chút công sức, nhưng chỉ cần có công thức rõ ràng và Yui là người thực hành, đây hẳn là kế hoạch hoàn hảo để vượt qua buổi gặp chị cô.
“Hơn nữa, tớ cũng khá tự tin với công thức cà ri của mình. Trừ khi chị cậu ghét cà ri, chắc chắn chị ấy sẽ thấy thích thôi.”
Naomi mỉm cười tự tin còn Yui thì gật đầu đáp lại.
“Nếu cậu nói vậy, thì mình yên tâm rồi.”
“Cứ để tớ lo. Kế hoạch này cũng rất gì và này nọ lắm. Cậu thấy sao, làm được chứ?”
“Vâng! Xin hãy dạy mình tất cả những gì cậu có thể!”
Yui hăng hái nắm chặt hai tay lại với vẻ tràn đầy quyết tâm.
Thấy cô ấy háo hức như thế khiến Naomi cảm thấy bao công sức bỏ ra thật đáng. Nhìn vậy làm cậu thấy máu lên, muốn dạy cho ra trò, đến mức suýt nữa thì định vung tay mua luôn thịt loại xịn hơn.
Nhưng nghĩ đến ví tiền, cậu lại kìm xuống.
“Vậy nhé, quyết định rồi là ta sẽ dùng món cà ri để gây ấn tượng với chị cậu. Muốn thử làm luôn tối nay không? Có thể để tủ đông phần dư, như vậy sẽ không bị lãng phí đâu.”
“Nếu cậu đồng ý thì mình rất muốn thử! Mình sẽ cố hết sức!”
Với một Yui đang tràn đầy khí thế bên cạnh, cả hai cùng chất đầy nguyên liệu cho hôm nay và ngày mai vào giỏ, rồi rời cửa hàng trong tâm trạng phấn khởi.
❀ ❀ ❀
“Mmmph…! Thật đậm đà và cay ngọt hòa quyện… Ngon tuyệt vời luôn…!”
Yui khẽ nhíu mày thích thú khi cắn một miếng lớn món cà ri vừa mới nấu xong.


Một hương cay nồng lan tỏa, hòa cùng vị ngọt dịu giàu hương trái cây, rồi đến hậu vị đậm đà của thịt và bơ lan khắp đầu lưỡi. Cái cảm giác nhẹ ấy cứ vương lại, khiến người ta chưa kịp nhận ra đã muốn đưa thêm một miếng nữa vào miệng.
Hơi nóng khiến cô đổ mồ hôi, thứ mồ hôi đến từ vòng lặp “Cay nhưng ngon, ngon mà lại cay” và chính điều đó cũng là một phần sức hấp dẫn thật sự của món cà ri.
Nếu được mong muốn hơn nữa, để món cà ri nguội và nghỉ qua đêm sẽ khiến hương vị thêm đậm đà và thơm ngon hơn nữa. Nhưng đó cũng là một phần niềm vui của việc ăn cà ri vào ngày hôm sau.
“Không thể tin được là một người như mình, hoàn toàn là tay mơ lại có thể nấu ra món ngon thế này... Naomi-san, công thức của cậu cứ như trong bếp của đầu bếp chuyên nghiệp vậy!”
Với động tác tao nhã, Yui múc thêm một muỗng cà ri đưa lên môi và khẽ “mmm” một tiếng thích thú khi tiếp tục ăn ngon lành.
“Có hơi quá lời rồi đó, nhưng đúng là tớ đã thử sai nhiều lần mới có được công thức đó. Tớ mừng vì cậu thích.”
“Vâng! Mình chắc chắn chị mình cũng sẽ thích nữa!”
Thấy phản ứng chân thật của Yui, Naomi cũng nếm thử một miếng. Ừm, phải công nhận là ngon thật.
Mình mong chị cô ấy cũng sẽ thấy ngon như vậy... cậu nghĩ thế, nhưng rồi nhớ ra rằng chị cô là người mẫu siêu nổi tiếng, thường xuyên đi khắp thế giới vì công việc.
Chắc chị ấy đã từng nếm qua những món ăn tinh tế nhất trên khắp thế giới.
Nhận ra điều đó khiến cậu thoáng do dự.
Nhưng Yui về cơ bản cũng là một “công chúa” đấy thôi, mà cô còn khen ngon như vậy... chắc là ổn mà nhỉ...?
Khi Naomi còn đang âm thầm vật lộn với suy nghĩ đó, Yui khẽ nheo mắt, giọng nhẹ như gió.
“...Cậu thật sự tuyệt vời lắm, Naomi-san.”
“Hả? Không, thật đấy, món của tớ chỉ ở mức nghiệp dư thôi. Tớ chỉ là người thích nấu ăn mà.”
“Không, món ăn đúng là tuyệt, nhưng mình không có ý nói về điều đó.”
Yui khẽ bật cười rồi nhìn cậu.
“Ý của mình là cậu luôn có cách khiến mọi lo lắng của mình biến mất dễ dàng như chẳng có gì vậy.”
“Yui…”
Cô nhìn cậu bằng đôi mắt không chút do dự, ánh mắt tràn đầy ấm áp như thể đang nâng niu một điều gì đó quý giá và mỉm cười nhẹ nhàng.
Cảm giác nóng lan lên mặt, Naomi vội quay đi rồi nhét thêm miếng cà ri vào miệng.
“Tớ nói rồi mà, nói mấy lời kiểu đó dễ khiến người ta hiểu lầm lắm đấy.”
“Nhưng mình đã bảo rồi, mình sẽ không nói những lời như thế với ai khác ngoài cậu đâu. Hay là... cậu thuộc kiểu người dễ hiểu lầm hả Naomi-san?”
“...Không, tớ không thế.”
Cậu uống ngụm trà lạnh, tiếng đá va nhẹ trong ly.
Cậu biết Yui nói những lời đó một cách chân thành, không có chút ý gì sâu xa khác cả.
Cô là một cô gái du học một mình nơi đất khách, tâm lý yếu mềm. Giống như một chú chim non thấy người đầu tiên trước mắt là người mẹ của mình vậy.
Nếu để mọi thứ đi xa hơn, mối quan hệ này sẽ sụp đổ. Và thật ra, với Naomi như hiện tại đã là đủ. Cậu không tìm kiếm điều gì hơn nữa.
...Nhưng dạo này Yui thường nói ra những câu khó đỡ thật đấy.
Cậu thở dài nhẹ, thầm nghĩ như vậy.
Ừ thì, thấy một người vốn khép kín với người khác mà lại chịu mở lòng với riêng mình, cậu cảm thấy vui lắm. Mà đúng là, đôi lúc mấy hành động của cô khiến cậu ngại muốn chết, nhưng cậu cũng chẳng thể phủ nhận là cậu thích điều đó.
Gần đây, sự gần gũi của cô đã trở nên tự nhiên đến mức dễ chịu, khiến cậu không khỏi tự hỏi liệu cô có đang vô tình khiến cậu hiểu nhầm hay không. Càng lúc cậu càng không biết nên biểu cảm thế nào, hay nên đáp lại ra sao.
Dù vậy, cậu cũng chẳng muốn cô dừng lại. Vấn đề là ở chỗ cậu chẳng có ý định tự mình ngăn lại, và chính điều đó mới khiến mọi thứ trở nên rối rắm.
“Nhưng... mình thật sự tin tưởng cậu, cậu biết không?”
Ánh mắt Yui khẽ dừng trên mặt bàn, giọng cô nhẹ nhàng vang lên.
Sau đó, với vẻ hơi xấu hổ, cô khẽ mỉm cười với Naomi, nụ cười e ấp như không biết phải làm sao với chính bản thân mình.
“Trước khi đến đây... mình chẳng biết dựa vào ai cả. Nếu không gặp được cậu, Naomi-san, có lẽ mình vẫn sẽ cứ giả vờ mạnh mẽ, chẳng làm được gì hết.”
Với giọng điệu dịu dàng, bình thản, cô chậm rãi diễn đạt cảm xúc của mình thành lời như đang trân trọng từng khoảnh khắc hai người đã chia sẻ cho nhau cho đến tận bây giờ.
Không còn bóng dáng của nụ cười yếu ớt và xa cách ngày trước, giờ đây chỉ còn lại một nụ cười trong sáng, dịu dàng.
Chỉ cần nhìn thấy nụ cười ấy thôi, trong lòng cậu đã như tan chảy ra.
"Ra vậy. Thật vui khi nghe được điều đó."
Biết rằng Yui thực sự trân trọng khoảng thời gian ở bên nhau khiến Naomi cảm thấy chẳng cần gì hơn.
Và chính vì thế nếu Yui gặp rắc rối, cậu muốn làm mọi thứ trong khả năng để giúp cô. Cậu cũng muốn chị cô có thể yên tâm ra về.
“Được rồi. Giờ chỉ còn việc tái hiện lại công thức này vào ngày mai thôi.”
“Vâng. Mình sẽ cố hết sức để làm lại giống được hương vị này.”
Quyết tâm ghi nhớ cách nấu của Naomi, Yui thậm chí còn xin thêm phần ăn nữa, một cảnh tượng hiếm thấy và thưởng thức món cà ri thật chậm rãi.
❀ ❀ ❀
“Chúc cậu may mắn cho ngày mai nhé. Nhớ chuẩn bị sẵn nguyên liệu và gia vị trước đó, được chứ? Tớ sẽ giữ điện thoại bên mình, nên nếu gặp rắc rối thì gọi ngay nhé.”
“Vâng, mình sẽ xem lại mọi thứ một lần nữa trước khi ngủ và thêm một lần nữa khi thức dậy.”
Naomi tiễn Yui ra cửa, trao cho cô túi hàng tạp hóa đầy nguyên liệu rồi thêm vài lời động viên.
Khoảng cách đến căn hộ của cô còn chưa đến năm mét, ngắn đến mức chẳng cần tiễn, nhưng hôm nay cậu lại muốn làm vậy.
Có lẽ đây là cảm giác của một bậc cha mẹ khi nhìn con mình đi làm việc vặt đầu tiên…
Khi cậu đang nghĩ vậy và dõi theo bóng Yui rời đi, cô đặt tay lên cửa phòng mình rồi quay lại mỉm cười với Naomi.
“Mình sẽ cố gắng hết sức vì cậu nữa, Naomi-san.”
“Ừm. Cứ thể hiện thật tốt đi.”
Ngay khi Naomi đáp lại, một cái bóng lớn xuất hiện phía sau Yui khi cô cúi đầu.
Cảm nhận được điều gì đó lạ thường, Yui quay lại và đứng chết lặng, đôi mắt mở to kinh ngạc.
“Và đây là thứ chị bắt gặp sau khi lặn lội đến tận đây vì lo cho em sao? Em lén ra khỏi phòng của một tên con trai vào giờ này à?”
Giọng phụ nữ sắc bén, đầy gay gắt vang vọng khắp hành lang.
Dáng người cao hơn Yui, thân hình thon dài của người phụ nữ ấy vẫn nổi bật dù bị che bởi chiếc áo khoác dài.
Vén mái tóc vàng óng ánh như cát lên, cô gỡ kính râm xuống với đôi mắt xanh nhạt, cùng màu với Yui, nhìn cô chằm chằm với ánh nhìn lạnh lẽo.
Naomi lập tức hiểu, người này chính là cô ấy.
“Sophie…”
Cái tên khẽ thoát ra từ đôi môi run rẩy của Yui khi cô nhìn trân trối vào người phụ nữ đang đứng trước mặt mình.
“Sophia Clara Villiers.”
Bên trong căn hộ của Yui, ở phía đối diện bàn ăn, cô tự giới thiệu bản thân mình.
Với những đường nét rõ ràng, gương mặt tuyệt đẹp cùng mái tóc vàng óng hơi gợn sóng dài đến thắt lưng, cô như một bức tượng hoàn mỹ.
Chiều cao gần bằng Naomi, người vốn đã cao hơn trung bình và chiếc áo sơ mi bên dưới áo khoác ôm sát lấy thân hình cân đối đến mức gần như phi thực tế.
Nếu có ai bảo cô là một người mẫu hàng đầu, cậu sẽ chẳng thể đáp lại gì ngoài: “Tất nhiên rồi.”

Tên đệm “Clara” cũng giống như “Elijah” của Yui, là tên thánh được đặt khi rửa tội. Màu tóc và đường nét gương mặt của cô khác với Yui đang ngồi cạnh, nhưng cái không khí lạnh lẽo vây quanh lại giống hệt nhau. Hai chị em họ trông thật sự rất nổi bật... nhưng——
“Thế nào? Em có định cho chị một lời giải thích thỏa đáng chứ, Yui?”
Sophia bắt chéo chân và ngả người ra sau đầy uy thế, nhìn Yui bằng ánh mắt sắc lạnh, chẳng buồn che giấu sự khó chịu trong giọng điệu.
“À… ưm… em…”
Ngồi cạnh Naomi, Yui cúi đầu xuống với khuôn mặt tái nhợt, khẽ run rẩy và lắp bắp nói.
Người ta bảo người đẹp khi giận thì rất đáng sợ… và giờ tôi hiểu thật rồi.
Cái ánh nhìn sắc bén ấy như dã thú đang săn mồi, mà giọng nói trầm tĩnh, lễ độ chỉ càng khiến khí thế của cô thêm đáng sợ. Thật sự áp lực kinh khủng.
Nếu Yui mà tức giận… liệu có đáng sợ đến mức này không nhỉ? Không, chắc là không đến vậy đâu. Phải không?
Trong khi Yui vẫn loay hoay chẳng biết nói gì, Sophia thở dài một hơi đầy cường điệu, như thể nói rằng “đúng như chị nghĩ.”
“Chị biết ngay mà, Yui chẳng thể sống một mình cho ra hồn được. Chị cho em điện thoại mà chẳng thấy liên lạc gì cả, nên chị mới đích thân đến đây… và rồi chị thấy cảnh này à?”
Ánh mắt nửa khép, đầy bực bội ấy giờ chuyển sang nhìn Naomi, không chút do dự.
...Ừm, chị gái này thật sự đáng sợ quá.
Chỉ riêng việc bị cô ấy nhìn thôi mà sống lưng Naomi đã cụ đi chân lạnh toát.
Dù vậy, cậu đâu có làm gì sai, nên cố gắng không né tránh, giữ ánh nhìn và nuốt khan một cái.
“Chị không ngờ em lại quyến rũ một chàng trai nào đó để chăm sóc như thế này.”
“C-Chuyện đó đúng là Naomi-san giúp em thật, nhưng em không có quyến rũ hay gì đâu…!”
“Hả? ‘Naomi-san’ à?”
“K-Không! Ý em là Katagiri-san!”
Yui giật mình rồi vội vàng sửa lại cách gọi.
Thấy thế, Sophia đưa tay lên trán, khẽ lắc đầu.
“Chị có nghe nói rằng đứa trẻ được nuôi dạy trong môi trường gò bó thì dễ nảy sinh ham muốn lệch lạc và dễ sa vào khoái cảm, nhưng không ngờ Yui lại thành ra thế này chỉ sau hai tuần rời nhà…”
“K-Không phải như vậy giữa em với Naomi-san đâu!!”
Yui hét lên còn khuôn mặt thì đỏ bừng, lần này khiến Naomi cũng phải giật mình.
Sophia thì chẳng hề nao núng, mà lại cúi người về phía Yui với vẻ cau mày.
“Yui rất hiếm khi cười khi còn ở Anh Quốc. Vậy mà bây giờ chị thấy em làm gương mặt của một người con gái mà lại còn bước ra từ phòng một người đàn ông vào giờ này thì chị phải tin vào cái gì đây?”
“‘Gương mặt của một người con gái’!? Là cái gì vậy chứ!? Em có làm cái mặt kiểu đó đâu!! Sao chị lúc nào cũng nói mấy thứ kỳ quặc thế hả!? Em không tin nổi chị nữa!! Thật luôn!!”
“Yui, im lặng đi. Nổi cáu chỉ vì người ta đụng trúng tim đen là hành động trẻ con lắm đấy.”
“Không phải đụng trúng tim đen gì cả! Em giận là vì điều đó là vô lễ với Naomi-san đó!!”
“HẢ!? Giờ em gọi tên cậu ta trơn tru như thế luôn à!? Chị bảo đừng có hét lên nữa!! Nghe người khác nói chút đi chứ!!”
Cô chị gái điềm đạm, trầm tĩnh Sophia giờ đã hoàn toàn bùng nổ.
Nước mắt ứa ra nơi khóe mắt Yui nhưng cô không chịu thua, nghiêng người về phía trước khi hai chị em xinh đẹp lao vào một trận khẩu chiến nảy lửa.
À… đúng là chị em thật rồi, Naomi nghĩ khi ngồi xem cuộc chiến giữa hai người đẹp ngay hàng ghế đầu.
Nhưng khi khung cảnh bắt đầu biến thành một màn la hét hỗn loạn, cuối cùng cậu quyết định lên tiếng.
“Um, xin thứ lỗi… cô à?”
“Hả? Tôi không nhớ là mình cho phép cậu gọi tôi là ‘cô’ đấy.”
“Villiers-san.”
“Cái đó trùng với Yui rồi. Cứ gọi tôi là Sophia đi.”
Sophia khịt mũi, xem nhẹ lời chỉnh lại của cậu.
Naomi mỉm cười gượng, thấy cái kiểu lạnh lùng nhưng sắc sảo ấy khác hẳn với Yui, rồi thử nói lại.
“Được rồi, Sophia-san. Chị có… thấy đói không?”
“…Hửm? Đói sao?”
Sophia chớp mắt khó hiểu, nghiêng nhẹ đầu.
❀ ❀ ❀
“Cái này… thật sự ngon quá.”
Sau khi nếm một miếng cà ri hâm nóng lại, mắt Sophia mở to.
Câu trả lời ban nãy của cô với Naomi là, “Đói hả? Tất nhiên là đói rồi. Thì sao?” Vì thế nên Naomi đã mang phần cà ri còn lại từ căn hộ của mình sang và hâm nóng lại trong bếp của Yui.
“Đây, Sophie. Uống trà đá nhé.”
Rõ ràng là vẫn đang giận, Yui đưa cho cô một ly trà đá với thái độ chẳng mấy niềm nở. Sophia uống một hơi cạn rồi thở ra một hơi hài lòng.
“Mmm, ngon thật. Vậy ra em thật sự dùng loại Twinings mà chị gửi à.”
“Tất nhiên rồi. Chị đã tặng cho em mà. Em rất cảm kích.”
Yui bĩu môi, vừa nói lời cảm ơn ngắn gọn.
Naomi lần đầu tiên thấy một vẻ mặt bực bội hiếm hoi của Yui, lại thấy nó khá mới mẻ rồi cậu mỉm cười lịch sự hướng về Sophia.
“Em mừng là chị thấy vị cay không quá gắt. Món này có gia vị khá mạnh đấy.”
“Ồ, tôi thích lắm. Khá cay đấy, nhưng lại ngọt nữa. Thật sự rất ngon. Tôi chưa từng ăn món nào như thế này trước đây cả, nó rất tuyệt.”
Cô gật đầu với phát âm hơi cường điệu, giơ ngón cái lên cùng nụ cười thỏa mãn.
Vừa mới nãy thôi cô còn đáng sợ đến thế, vậy mà giờ nét mặt lại dễ thương đến mức khiến người ta sững lại.
Khác với Yui, cảm xúc của Sophia hiện rõ trên khuôn mặt. Nhìn cử chỉ của cô, Naomi lại càng cảm nhận rõ rằng cô không phải người Nhật.
“Sophia-san, chị là người Anh mà tiếng Nhật giỏi thật đấy.”
Nghe vậy, Sophia khựng lại.
Cô từ tốn đặt muỗng xuống, nhìn thẳng Naomi với vẻ nghiêm túc.
“Cậu nghe chuyện đó… từ Yui à?”
“...Ah.”
Giọng nói bình tĩnh cùng đôi mắt xanh nhạt khiến Naomi cứng đờ. Cậu nhận ra quá muộn rằng mình vừa lỡ lời.
Những gì cậu nói có thể bị hiểu là “Cậu nói tiếng Nhật tốt thật, dù không phải người ở đây. Không như Yui, người sinh ra tại Nhật.”
Và việc cậu lập tức im lặng chỉ khiến tình hình tệ hơn.
Cậu rõ ràng đã chạm vào chuyện nhạy cảm. Naomi nuốt khan, không biết nên nói gì.
“Không cần căng thẳng thế đâu. Yui chắc tự kể cho em rồi, đúng chứ?”
Vẻ mặt Sophia dịu lại, không khí căng thẳng cũng tan biến.
Sự sắc bén trong mắt biến mất, chỉ còn lại nụ cười hiền hòa hơn hẳn trước đó.
“Đúng vậy, chị học tiếng Nhật để có thể nói chuyện với Yui.”
Cô nhấp một ngụm trà mà Yui pha, đôi mắt khẽ nheo lại như hoài niệm, rồi hít sâu.
“Nếu Yui đã kể chuyện đó cho em… thì chắc con bé thật sự tin tưởng em lắm.”
Với giọng nói nghe vừa vui lại vừa man mác buồn, Sophia khẽ nói,
“Tên của em là Katagiri, phải không?”
“À… đúng, Katagiri Naomi.”
“Naomi nhỉ.”
Sophia liếc Yui một cái rồi nhìn Naomi với ánh mắt tinh nghịch.
“Chị chưa từng thấy Yui mở lòng với ai khác trước đây. Nhất là với một cậu con trai.”
Cô hơi nghiêng người về phía trước, ngước nhìn Naomi với nụ cười ranh mãnh khẽ bật thành tiếng cười nhỏ.
“Xin lỗi vì đã nổi nóng với em khi nãy. Chị chỉ lo cho Yui quá nên mất bình tĩnh thôi.”
“Hả? Ồ, không, hoàn toàn không sao đâu…”
Không theo kịp sự thay đổi thái độ đột ngột của cô, Naomi nhìn về phía Yui, người đang thở dài với vẻ mặt đầy bực bội.
“Mình biết ngay có gì đó sai sai. Sophie vốn không phải kiểu người dễ giận như vậy.”
“Còn em thì cũng đâu cần phản ứng phòng thủ dữ vậy chứ? Dễ thương đấy, nhưng ngây thơ quá. Chị còn tưởng em bị tên mờ ám nào lừa cơ.”
Sophia cười lớn, không thèm che miệng. Yui lại thở ra một hơi dài.
“Khoan… gì cơ? Thật hả?”
Naomi nhìn qua nhìn lại giữa hai người, cố hiểu cho kịp.
“Ừm… nghĩa là mình vừa bị thử à?”
“Chuẩn rồi! Chính xác là vậy đấy♪”
Sophia giơ ngón trỏ lên cùng nụ cười tinh nghịch và gật đầu.
Ngay khi cô nói xong, Naomi cảm thấy toàn thân như mất hết sức.
“Sophie, em xin lỗi vì đã không kể về Naomi-san. Em chỉ… không biết phải giải thích sao nữa…”
“Giờ thì ổn rồi. Chỉ cần thấy em sống tốt là chih yên tâm rồi. Chị thật sự cảm ơn em đó Naomi, vì đã ở bên cạnh em ấy.”
Cô nhẹ nhàng vuốt má Yui, như thể kết thúc câu chuyện.
“Một thời gian trước, em trông mong manh đến mức tưởng chừng có thể vỡ vụn bất cứ lúc nào. Có lẽ việc đến Nhật thật sự là lựa chọn đúng đắn.”
Đôi mắt xanh nhạt khẽ nheo lại, giọng cô pha chút buồn.
Cô thật sự đã luôn lo cho Yui suốt thời gian qua…
Naomi nghĩ vậy, nhìn theo góc nghiêng khuôn mặt Sophia. Cô đã lặn lội đến tận đây chỉ để gặp Yui một đêm thôi, đó mới chính là hình ảnh của một “người chị” thật sự.
Ngay cả với Naomi, người mới quen Yui chưa lâu, nếu cô đột nhiên nói rằng sẽ rời đi vì đã có những người bạn đáng tin cậy, chắc cậu cũng sẽ thấy chạnh lòng. Với một người thân đã ở bên Yui suốt bao năm, cảm xúc ấy hẳn còn sâu sắc hơn nhiều.
Nghĩ đến đó, Naomi cảm thấy ngực mình ấm lên một cách nghẹn ngào.
“Sophia-san. Chị có thích món cà ri không?”
“Hửm? Ừ, chị thấy nó ngon đến mức có thể phục vụ trong nhà hàng đấy.”
Cô ngẩng lên, mỉm cười đáp lại Naomi.
“Yui nấu đấy ạ. Món này là cậu ấy luyện tập để nấu cho chị ăn vào ngày mai.”
“…Yui nấu à? Cho thị ư?”
Sophia nhìn cậu, rõ ràng bất ngờ, đôi mày khẽ nhíu lại.
“Em chỉ đứng cạnh hướng dẫn thôi, chứ món này hoàn toàn là do Yui làm. Cậu ấy muốn chứng minh rằng mình có thể tự sống được, nên mới nhờ em giúp đỡ vì không muốn làm chị phải lo.”
“Yui…”
Vẫn còn sững sờ, Sophia quay sang nhìn Yui. Cô cúi đầu, hai má ửng đỏ vì xấu hổ rồi khẽ gật đầu.
Thấy vậy, Sophia mỉm cười dịu dàng, lại vuốt má em mình một lần nữa.
“Em thật sự đã gặp được một người đặc biệt rồi. Chị mừng cho em.”
“Em nói với chị rồi còn gì? Chỉ là chị không chịu tin thôi, Sophie.”
Hai người nhìn nhau, cùng khẽ bật cười.
Hai chị em cười cùng nhau… trông giống như một bức tranh vậy.
Nhìn Yui và Sophia mỉm cười rạng rỡ bên nhau, Naomi cảm thấy tự hào khi được đứng giữa họ.
Rồi Sophia xoay người, đối mặt với Naomi, ánh mắt chợt nghiêm túc.
Không khí thay đổi. Naomi theo bản năng ngồi thẳng, đối diện ánh nhìn ấy.
“Vậy thì… Naomi, em định chịu trách nhiệm chứ?”
“…Hả? Trách nhiệm?”
Naomi nghiêng đầu bối rối. Sophia đưa tay vào áo, kéo ra một sợi dây chuyền, để chiếc mặt thánh giá đung đưa.
Đó là một cây thánh giá, thứ được gọi là tràng hạt trong đạo Thiên Chúa.
Naomi nhìn cô, thắc mắc vì sao cô lại cho cậu xem thứ đó, thì—
“…À.”
Một âm thanh nhỏ thoát ra trước khi cậu kịp nhận ra.
Thấy Naomi hiểu được ý mình, Sophia mỉm cười nhẹ.
Sophia luôn đeo tràng hạt quanh cổ, một dấu hiệu rõ ràng của người theo đạo sùng kính.
Không giống Yui, cô có lẽ sinh ra trong một gia đình Thiên Chúa giáo nghiêm khắc, và nếu cô giữ vững các giá trị của tín đồ sùng đạo thì…
Ngay lúc ấy, Naomi chợt nhớ đến một lần Kasumi, là người chị họ của cậu đã say xỉn và than vãn ở nhà cậu.
“Ugh, mấy cái giáo lý trinh tiết thật ngu ngốc! Không được quan hệ trước hôn nhân, không được hôn, thậm chí không được nắm tay cho đến khi cưới á!? Thời đại nào rồi!? Làm sao mà có ai cưới nổi mấy người đó chứ! Nếu thế thì thôi đi, làm ơn khiến tôi mang thai như Đức Mẹ Maria đi! Nếu chuyện đó xảy ra, tôi thề sẽ tin Chúa đến chết luôn! AHAHAHA! ĐỜI THẬT KHÔNG CÔNG BẰNG — SAO TÔI CHƯA CÓ BẠN TRAI CHỨ—!”
Một tràng than phiền mà cậu vốn không muốn nhớ, vậy mà lại hiện rõ mồn một trong đầu.
Với giới trẻ theo đạo, đó có thể chỉ là chuyện đùa, nhưng nhìn vào ánh mắt Sophia lúc này, rõ ràng cô không hề đùa.
Cô hoàn toàn nghiêm túc.
“Naomi, em đã chuẩn bị để chịu trách nhiệm rồi… đúng chứ?”
Không hề có chút đùa cợt nào trong ánh mắt Sophia. Ngược lại, sức ép từ đó còn đáng sợ hơn cả khi cô giận lúc trước.
Cô nghiêm túc thật… Nghiêm túc đến đáng sợ…!
Về mặt lý trí, Naomi chẳng làm gì cần “chịu trách nhiệm” cả.
Cậu có thể thề với Chúa điều đó.
Nhưng nếu đối phương là một tín đồ sùng đạo thật sự, thì chỉ riêng việc ăn tối cùng nhau ở nhà hay đi quán mèo chung cũng có thể bị xem là điều nghiêm trọng.
Hơn nữa, Yui vừa mới nói rằng cậu “quan trọng với cô ấy”.
Từ góc nhìn của Sophia, chuyện đó dễ bị hiểu thành “đã làm tổn hại” đến Yui.
Thật vô lý và không công bằng, nhưng nếu điều đó bắt nguồn từ niềm tin tôn giáo, Naomi chẳng thể phản bác.
Cậu nhìn sang Yui cầu cứu, nhưng cô đang nhìn lại với gương mặt tái nhợt, tràn đầy lo lắng.
Không ổn rồi, Yui chẳng giúp được gì trong lúc này.
Nếu bạn hỏi tôi có chuẩn bị chưa thì…
Naomi nhắm mắt, hít sâu rồi mở ra với ánh nhìn kiên định.
“Em có. Em đã chuẩn bị rồi.”
Cậu nhìn thẳng Sophia, dõng dạc trả lời.
“…Ồ?”
Đôi mắt xanh nhạt của Sophia nheo lại.
Naomi không đoán được biểu cảm của cô, nhưng vẫn không né tránh, tiếp tục nhìn thẳng.
“Em đã chuẩn bị ngay từ đầu. Từ lúc em ngỏ lời mời Yui làm bạn.”
Khi cậu rủ Yui cùng ăn với nhau thì cậu đã quyết định rồi.
Có thể đó không phải kiểu “chuẩn bị” mà Sophia đang nói đến, nhưng cậu đã tự hứa rằng chừng nào Yui chưa gạt bỏ cậu, cậu sẽ không bao giờ buông tay cô.
Vì vậy, dù cách hiểu có khác, thì từng lời cậu nói ra đều thật lòng. Cậu sẵn sàng chịu trách nhiệm theo cách của riêng mình.
“.........Hả?”
Khuôn mặt Yui đỏ bừng trong khoảnh khắc.
Đôi môi cô khẽ run, đôi mắt ngân ngấn nước như thể sắp bật khóc bất cứ lúc nào.

“Không-không phải vậy đâu! Tớ không có ý gì mờ ám cả! Ý tớ là tớ sẽ luôn để mắt trông chừng Yui thôi, cho đến khi cậu nói là ổn, thế thôi!”
“Đ-Đúng vậy!? Mình hiểu, mình hiểu mà, nên không sao cả! Xin lỗi nha! Dù mình hiểu rồi nhưng mình vẫn xin lỗi!!”
Mặt đỏ bừng, Naomi và Yui cùng bật dậy rồi lắp bắp nói loạn cả lên.
Chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó, Sophia bật cười thành tiếng.
“Ahaha! Hai em đúng là dễ thương quá đi, ahahaha!”
Yui chớp mắt ngơ ngác trước tiếng cười đột ngột của chị, rồi nhanh chóng nhận ra mình đang bị trêu. Cô liếc Sophia bằng ánh mắt lấp lánh nước.
“S–Sophie…!”
Nhưng cô chị chỉ càng cười lớn hơn, chẳng hề có vẻ hối lỗi.
Naomi ngả người xuống ghế, mệt đến mức chẳng còn sức để giận, ngước nhìn trần nhà với nụ cười gượng.
“Xin lỗi nhé, chắc chị hơi ghen một chút nên mới muốn trêu em thôi. Dạo này, ngay cả trong giới Cơ Đốc nhân, người có suy nghĩ như vậy cũng hiếm lắm nên đừng lo, được chứ? Nhưng nếu Naomi thực sự nghiêm túc đến mức ấy, thì với tư cách chị gái của Yui, chị chẳng còn gì phải lo nữa. Ahaha!”
“Ừm… miễn là chị không lo nữa, thì tốt rồi…”
Vẫn còn quá mệt mỏi để tranh luận hay thậm chí là phản ứng đúng mực, Naomi chỉ mỉm cười khô khan khi Sophia nghiêng người lại gần với nụ cười toe toét.
“Đó là lý do tại sao chỉ cần Yui đồng ý thì chị sẽ chẳng nói một lời nào đâu, dù hai em có làm gì đi nữa, được chứ?”
“Sophie! Em đã bảo đừng nói mấy câu kiểu đó nữa mà!”
“Em thật đáng yêu, Yui. Aww, ngoan nào. Aah, món cà ri này ngon thật đó~!”
Phớt lờ Yui đang nước mắt lưng tròng vì tức, Sophia vui vẻ múc thêm một muỗng cà ri cho vào miệng.
Naomi chỉ biết chống khuỷu tay lên bàn và ấn ngón tay lên trán rồi thầm cầu mong mình đủ sức chịu đựng cảnh này.
“Naomi này, chị ăn thêm được không?”
“Vẫn còn nhiều lắm. Chị cứ ăn thoải mái đi…”
“Chị có đang nghe không đấy, Sophie!? Này!?”
Mặc cho Yui phản đối, Sophia vẫn ăn ngon lành trông cực kỳ vui vẻ khi xem Naomi và Yui như tiết mục tấu hài riêng của mình.
❀ ❀ ❀
Sáng thứ bảy hôm sau, trước giờ trưa.
Naomi và Yui cùng ra ngoài tiễn Sophia.
“Không cần tiễn chị đâu. Dù sao chị cũng là người đến bất ngờ mà.”
Cô chỉ mang theo một chiếc túi cầm tay nhỏ.
Có vẻ hành lý chính được gửi cho quản lý rồi, xét theo đồ đạc cô mang thì chuyến thăm này đúng là đến và đi như cơn gió.
“Chị thật sự chỉ ghé qua một đêm thôi à?”
“Chị lo cho cô em gái quý giá của mình mà. Nên dù bận vẫn cố sắp lịch đến. Có lẽ chị sẽ bị mắng nếu trễ buổi chụp ảnh đó.”
Sophia nhún vai, lè lưỡi trêu nhẹ.
“Lần sau đến nhớ báo trước nhé? Để bọn em còn chuẩn bị đón chị đàng hoàng.”
“Rồi, rồi. Biết rồi. Nhưng có vẻ lần sau chị chẳng cần phải đến bất ngờ nữa đâu.”
Ánh nhìn sắc bén khi mới gặp đã biến mất hoàn toàn. Giờ đây, cô nhìn Yui bằng nụ cười ấm áp rạng rỡ như ánh mặt trời.
Naomi quan sát, thầm nghĩ đây mới chính là Sophia thật sự.
“Chị sẽ tra địa chỉ studio. Yui đi gọi taxi giúp chị nhé?”
“Được rồi. Đợi em một lát nha.”
Yui nhanh chóng chạy ra đường chính tìm xe.
Nhìn theo bóng em gái, Sophia nheo mắt rồi quay sang Naomi.
“Yui đã thay đổi rất nhiều kể từ khi rời Anh. Biểu cảm con bé dịu dàng hơn, nụ cười cũng tự nhiên hơn. Chắc nhờ có em đó Naomi.”
Cô mỉm cười dịu dàng.
“Tối qua, trước khi ngủ con bé kể cho chị nghe nhiều chuyện lắm. Thật lòng mà nói, nghe vui đến mức chị ghen luôn đó.”
Cô giơ điện thoại lên, trên màn hình là tấm ảnh Naomi và Yui ở quán cà phê mèo, xung quanh toàn là mèo.
“C–Cái—!?”
“Ảnh đẹp lắm đúng không? Yui cố giấu lắm đấy, nhưng chị thích quá nên bắt con bé gửi cho chị luôn.”
Sophia nháy mắt đầy tự mãn. Naomi tưởng tượng ra cảnh Yui khổ sở chống cự rồi đành chịu thua, chắc là nước mắt rưng rưng luôn. Mà thật ra nếu Sophia ép chắc cậu cũng chịu thua thôi.
Cô nhìn lại tấm ảnh, ánh mắt dịu xuống.
“…Lúc quyết định để Yui sang Nhật du học, chị thật sự rất do dự. Dù con bé sinh ra ở đây, nhưng để một cô gái mười bảy tuổi sống một mình… ai nghe cũng sẽ nghĩ chị là một người chị gái tồi.”
Nụ cười cô chùng xuống, giọng đượm chút tiếc nuối.
“Chị thật lòng muốn đi cùng con bé. Nhưng chị nghĩ mình phải ở lại nhà Villiers vì lợi ích của nó.”
Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng mang theo sức nặng của người không còn lựa chọn nào khác.
“…Vậy là chỗ ở và đồ đạc của Yui cũng do chị sắp xếp ạ?”
“Đúng vậy. Chị chỉ muốn chắc rằng con bé có thể sống thoải mái. Dù vậy, xem ra nó hầu như chẳng đụng đến khoản trợ cấp chị gửi tí nào.”
Cô thở dài nhẹ rồi nghiêng đầu, nụ cười khẽ nhạt đi.
Naomi chợt nhớ đến những thiết bị đắt tiền và đồ nhà bếp hàng hiệu trong căn hộ của Yui. Giờ thì cậu hiểu vì sao rồi, đó là cách Sophia âm thầm chăm lo cho em gái.
“Gia tộc Villiers coi trọng huyết thống và danh dự hơn tất cả. Yui luôn bị xem thường vì là con ngoài giá thú. Dù chị có đứng ra bảo vệ cũng chẳng thay đổi được gì.”
Cô mỉm cười nhạt, ánh mắt xa xăm.
“Vậy… bố của Yui không đứng về phía cậu ấy sao?”
Naomi hỏi, cảm thấy có gì đó lạ trong lời Sophia.
Yui từng nói: “Mẹ mình mất rồi, nên mình được gửi sang sống với bố ở Anh.” Nên cậu luôn nghĩ người bố đó ủng hộ Yui.
“Ông ấy đúng là đồng minh. Nếu không có ông ấy, chị chẳng thể tự mình lo chuyện du học cho con bé được.”
“‘Là đồng minh à?”
Naomi cau mày trước cách nói mơ hồ, còn Sophia khẽ cười buồn.
“Bố chị không biết Yui đã được sinh ra. Nên giữa họ, chẳng thể gọi là mối quan hệ cha con bình thường.”
“…Khoan… ông ấy không biết Yui tồn tại sao?”
Câu trả lời khiến Naomi chết lặng.
Khi cậu còn đang cố hiểu, Sophia mỉm cười áy náy.
“Có vẻ Yui chưa kể hết cho em. Chuyện này có hơi phức tạp, nhưng… em có sẵn lòng nghe không? Không phải… vì em là người Yui tin tưởng nên chị muốn nói cho em biết.”
“…Vâng. Xin hãy kể cho em biết.”
Sắc mặt nghiêm túc của Sophia khiến Naomi ngồi thẳng người, gật đầu.
Thấy vậy, cô khẽ gật rồi bắt đầu nói.
“Mẹ chị mất khi sinh ra chị. Sau đó, trong lúc bố chị đang làm việc ở Nhật, ông gặp mẹ của Yui. Nghe nói họ đã hứa hẹn tương lai với nhau.”
Sophia khẽ vuốt mái tóc xoăn, nhíu mày nhớ lại chuyện bố từng kể.
“Nhưng gia tộc Villiers ngu ngốc và kiêu hãnh đã chia rẽ họ. Họ không biết rằng mẹ Yui lúc đó đã mang thai. Bà không nói gì với bố chị và sinh Yui một mình. Nên mãi đến khi bà mất, bố chị mới biết Yui tồn tại.”
“Ra là vậy… thì ra chuyện là thế.”
Giờ Naomi đã hiểu vì sao Sophia nói họ không giống mối quan hệ cha con bình thường.
“Sau khi mẹ Yui qua đời, bố chị lập tức đón Yui về. Nhưng nghĩ thử xem, một đứa trẻ sáu tuổi, vừa mất mẹ rồi bị một người xa lạ tự xưng là bố đón đi, đưa đến một đất nước xa lạ, rồi bị cả nhà khinh thường vì là con riêng… ai mà chịu nổi chứ?”
Sophia mỉm cười chua chát.
“Bố chị bận rộn suốt, hiếm khi nói chuyện với Yui. Ông vẫn bị trói buộc bởi danh tiếng Villiers, nên việc đón con bé về đã là hết sức rồi. Bởi thế, hai người đến giờ vẫn chưa thật sự kết nối được.”
Naomi hiểu ra vì sao cô nói “ông ấy là đồng minh”, chứ không phải “người bố tốt”.
Giờ thì cậu cũng hiểu vì sao Yui chưa từng nhắc đến bố mình. Họ chẳng có sự thân thuộc nào để mà kể.
“Rồi… chuyện xảy ra khiến vị thế của Yui trong gia tộc bị đóng chặt lại.”
Khuôn mặt Sophia nghiêm lại, giọng trở nên lạnh hơn.
“Yui cực kỳ có năng khiếu ca hát. Chị thấy khó tin đến mức ấy. Thế nên chị đã gợi ý con bé hát trong dàn đồng ca Lễ Phục Sinh ở nhà thờ địa phương. Vì gia tộc Villiers toàn người theo đạo, chị nghĩ nếu họ nghe Yui hát có thể họ sẽ nhìn con bé khác đi.”
“Dàn đồng ca Lễ Phục Sinh…”
Naomi nhớ đến bài thánh ca mình từng nghe Yui hát trong nhà thờ.
‘Chúa là Đấng Cứu Rỗi của tôi’… phải không nhỉ.
“Đúng. Đó là bài hát truyền thống của Lễ Phục Sinh. Cũng đã một năm rồi.”
Sophia khẽ gật đầu, ánh mắt xa xăm.
Naomi nín thở. Cậu không ngờ bài hát ấy lại mang theo nỗi đau sâu đến vậy.
“Nhưng… sao Yui lại đồng ý hát trong hoàn cảnh đó?”
Sophia khẽ cười buồn.
“Tất nhiên là con bé không muốn. Chị ép nó thôi. Chị chỉ muốn giúp… nhưng cuối cùng chỉ khiến mọi thứ tệ hơn.”
“Tệ đến mức đó sao? Đến nỗi cậu ấy phải rời khỏi gia tộc à?”
Cô gật nhẹ, vẻ mặt đầy đau đớn.
“Lũ họ hàng hèn hạ đã bày mưu hạ nhục con bé. Ngay trong ngày biểu diễn, họ đổi bài thánh ca chỉ để bêu xấu nó. Và dĩ nhiên, chỉ có bản nhạc của Yui là không đổi.”
Giọng cô nghẹn lại vì giận dữ.
“...Chị nói thật chứ?”
Naomi không kìm được.
Trong nhà thờ đầy giáo dân, khi phần đệm bắt đầu là một bài hoàn toàn khác… ai mà không đứng sững.
Một cô gái quý tộc bị bêu nhục công khai, không thể hát, bị đám đông xì xào chê bai. Naomi có thể tưởng tượng được cơn ác mộng đó rõ mồn một.
“Chỉ vì thế… mà họ nỡ làm vậy sao?”
Mặt Naomi tái đi vì phẫn nộ.
Chắc hẳn nhiều người cho rằng Yui tự làm mất mặt gia tộc. Rồi lời đồn, sự xa lánh và cuối cùng là bị đẩy đi.
Giọng cậu run lên, tay nắm chặt.
“Vì thế chị mới đề nghị với bố cho Yui sang Nhật. Chị nghĩ… nếu không đưa con bé đi, nó sẽ suy sụp mất.”
“Sophia-san…”
“Thật nực cười, phải không. Tất cả những gì chị làm được chỉ là giúp con bé chạy trốn.”
Cô nhìn xuống, nụ cười nhạt mang chút cô độc.
“Mình không thể hát. Mình không tự tin hát trước mặt người khác.”
Giọng Yui trong nhà thờ vang lên trong đầu Naomi.
Bài hát hôm đó… không chỉ là một khúc thánh ca. Mà là bài mà Yui từng không thể hát nổi.
Giờ thì cậu hiểu vì sao Yui lại có nụ cười buồn đến thế khi ấy.
Cậu siết chặt tay, nhớ lại bản thân từng vô tâm nói “Nếu muốn kiếm tiền, cậu có thể tham gia dàn đồng ca mà.” Thật ngu ngốc, thật đáng trách.
“…Em thật sự quan tâm đến Yui đấy Naomi.”
“…Hả?”
“Không nhiều người có thể giận thay cho người khác như em đâu.”
Sophia không trêu chọc nữa, chỉ mỉm cười nhẹ nhàng.
Naomi nhận ra cô đã nhìn thấu cảm xúc của mình liền quay mặt đi, hơi ngượng ngùng.
Cô bật cười khẽ, rồi nghiêm túc nhìn lại.
“Yui đang cố thay đổi. Nên chị giao con bé cho em nhé. Nếu có chuyện gì xảy ra, chị sẽ đến ngay.”
Cô đưa cho Naomi một tờ giấy nhỏ gấp gọn.
Trên đó ghi số điện thoại, email và ID nhắn tin của cô.
“Nhiều người xin liên lạc với chị lắm, nhưng chị không cho đâu. Nên yên tâm nhé. Mà thôi, đừng cau mày nữa, nếu không Yui sẽ lo đó.”
Cô khẽ chạm đầu ngón tay vào chóp mũi cậu rồi mỉm cười trêu nhẹ. Cử chỉ đó đủ để xua tan căng thẳng trong lòng Naomi.
“Chị trông cậy vào em đó Naomi. À mà này, nếu chẳng có lý do gì thì em vẫn có thể nhắn tin cho chị đó, chỉ là đừng mong chị trả lời nhé?”
Cô vung tóc, tạo dáng đầy tự tin. Naomi thầm nghĩ: Quả nhiên là chuyên nghiệp thật.
Dù vậy, được cô công nhận khiến cậu thấy vui. Cậu gật đầu.
“Thật vinh dự cho em. Cảm ơn chị. Em sẽ chăm sóc Yui thật tốt.”
“Chị trông cậy vào em đấy.”
Sophia mỉm cười đáp lại, đúng lúc Yui chạy về cùng chiếc taxi dừng trước cửa.
“Xin lỗi nha, Sophie. Tìm xe hơi lâu một chút.”
“Không sao đâu. Thực ra đúng lúc lắm đó. Cảm ơn nhé.”
Rồi cô bước tới ôm chặt Yui khẽ thì thầm bên tai.
“Hãy chăm sóc bản thân nhé Yui. Có chuyện gì thì gọi cho chị ngay. Chị sẽ đến ngay.”
“Em sẽ làm vậy. Đừng lo, Sophie. Giờ em ổn rồi.”
Yui ôm chặt lấy chị mình và ngay lúc đó, cửa sau của chiếc taxi mở ra.
“Cảm ơn vì đã tiễn tớ, Naomi. Tớ đi đây.”
“Tất nhiên rồi. Lần sau, bọn em sẽ chuẩn bị chào đón chị đàng hoàng.”
“Chị mong đến ngày đó lắm. Tạm biệt nhé.”
Sophia nháy mắt tinh nghịch rồi bước vào xe.
Sau khi nói địa chỉ cho tài xế, chiếc taxi lăn bánh rời đi.
Qua cửa sổ sau, cô vẫy tay. Naomi và Yui cùng vẫy đáp cho đến khi xe khuất hẳn.
Khi bóng xe đã xa, Yui quay sang cười ngượng.
“Xin lỗi vì làm náo loạn hết cả lên nhé Naomi-san.”
“Đừng xin lỗi. Chị cậu tuyệt lắm. Chỉ là hơi… năng động quá thôi.”
“Phải, chị ấy hơi lập dị… nhưng là người rất tốt.”
Yui bật cười nhẹ, hai tay khẽ vỗ vào nhau.
“Vì đã ra ngoài rồi, cậu có muốn đi ăn trưa cùng mình không?”
“Ừm, được đó. Cậu muốn ăn gì?”
“Hừm… không cần gì đặc biệt đâu. Nhưng nếu được, mình muốn thử nấu ăn lần nữa, lần này có cậu dạy bên cạnh.”
“Ồ? Yui cuối cùng cũng khám phá ra niềm vui của việc nấu ăn rồi à?”
“Mình chỉ là… thấy vui khi cậu nói món đó ngon. Mình muốn một ngày nào đó có thể nấu cho cậu ăn nữa, Naomi-san.”
Yui nắm nhẹ tay thành nắm đấm nhỏ, ra dáng đầy quyết tâm.
Dù từng trải qua biết bao tổn thương, giờ đây cô vẫn có thể mỉm cười. Đúng như chị ấy đã nói, Yui đang cố thay đổi.
Cậu không thể thay đổi quá khứ, nhưng ít nhất cậu có thể làm một điều là giúp Yui tiếp tục nở nụ cười này.
“Vậy thì đi thôi. Trên đường tới siêu thị, mình sẽ bàn xem nấu gì nhé.”
“Vâng! Hôm nay trời đẹp thật, đi thôi nào.”
Yui nở nụ cười rạng rỡ, phản chiếu lại nụ cười của cậu rồi gật đầu.
Hơn cả lời hứa với Sophia, Naomi chỉ muốn giúp Yui luôn mỉm cười như thế này
Mang theo suy nghĩ đó, cậu sánh bước bên Yui dưới bầu trời đầy nắng rồi cả hai cùng nhau đi về phía siêu thị.
0 Bình luận