Tập 01
Chương 04: Những Chiếc Điện Thoại Đồng Điệu Đều Mang Một Sắc Thái Riêng
7 Bình luận - Độ dài: 3,514 từ - Cập nhật:
Tối thứ bảy tuần sau. Vì hôm sau không có đi học nên tôi đang tận hưởng buổi tối của mình bằng cách đọc bù mấy bộ manga mà mình mua bản điện tử thì điện thoại reo.
“Nacchan này, ngày mai em rảnh không? Ý chị là, chắc em rảnh đúng không? Không phải là chị không có bạn khác để đi mua sắm chung đâu, hiểu chứ? Chỉ là đi với em thì thoải mái hơn mấy người bạn là con gái của chị, vì chị không cần phải khách sáo này nọ. Ý là, chị vẫn là con gái ở cái tuổi này mà, đi một mình rồi bị tán tỉnh thì đáng sợ và phiền chết đi được~”
“Chị gọi nhầm số rồi. Vậy nha.”
“Khoan, khoan, khoan! Số của em được lưu trong máy chị mà, sao có thể nhầm người được!? Chị xin lỗi Nacchan, đừng cúp máy, nghe chị nóiiiiii đã mà!”
Và rồi, hôm nay là chủ nhật, đúng 2 giờ chiều.
Mặc dù là ngày nghỉ, Tôi lại đang đứng ở cổng soát vé ga Yokohama, cách nhà khoảng 10 phút đi tàu, vì bị lôi đi theo chuyến mua sắm của Kasumi.
Đúng giờ hẹn, điện thoại tôi lại reo lên, là Kasumi.
“Được rồi, vậy thì, kiểu như, chị thật sự cảm thấy có lỗi vụ này. Nghiêm túc đấy, chị cứ nghĩ ‘Wow, tội nghiệp Nacchan quá’ và chị siêu siêu xin lỗi. Nhưng mà, làm sao mà chị biết được mai có hạn nộp báo cáo chứ!?”
“Khoan đã, ý chị là lôi em ra đây chỉ để cho leo cây à….”
Trước khi tôi kịp than phiền xong thì cuộc gọi cúp cái rụp.
Tất nhiên, gọi lại cũng chẳng ích gì, Kasumi không bắt máy. Thay vào đó, tôi nhận được sticker kiểu samurai với chữ “Tha thứ cho ta” qua ứng dụng nhắn tin. Đùa nhau chắc.
Và thế là, ngày nghỉ quý giá của tôi coi như đổ sông đổ biển.
Mà, đành chịu thôi… mình đã lặn lội đến tận Yokohama rồi còn gì…
Chỉ cách nhà tầm mười phút tàu thôi, nhưng một khi đã cất công ra thành phố, quay đầu đi về ngay thì thấy phí quá. Với cả, nghĩ đến việc bị một người vô tích sự làm mình mất nửa ngày trời khiến tôi càng bực, đến mức nhất quyết phải gỡ gạc ngày hôm nay chỉ vì lòng tự ái.
Nhưng tôi chẳng hứng thú mua quần áo, cũng chưa bao giờ đi game center. Tôi cũng không phải kiểu người sẽ ngồi một mình trong quán cafe sang chảnh, thế là chẳng biết làm gì, tôi đành thở dài một hơi.
…Chắc là về thôi.
Khi đang định bỏ cuộc thì cậu bắt gặp hai gã trông bóng bẩy đang gần như năn nỉ một cô gái.
“Để bọn anh đưa em đi chơi nha! Chỉ uống trà thôi, được chứ!?”
“Phải đó, phải đó! Bọn anh trả mà! Đi với bọn anh đi, bọn anh xin em đó!”
Hai tên đàn ông trưởng thành trơ trẽn chắp tay cúi đầu cầu xin như đang khẩn khoản.
Whoa, mấy màn tán gái ngoài phố trông nó vậy hả? Hóa ra có thật luôn à.
Tôi từng nghe về mấy chuyện thế này rồi, nhưng đâu có nhiều dịp được tận mắt chứng kiến ngoài đời. Thành ra không kiềm được mà nhìn theo.
Hai tên kia trông kiểu sinh viên đại học thích tiệc tùng, còn cô gái bị họ quấy rầy thì có mái tóc đen dài tuyệt đẹp, áo blouse trắng, váy lưng cao xanh navy dài ngang gối, túi đeo vai đơn giản, trông rất thanh lịch và tao nhã.
Khi mái tóc dài khẽ lay động để lộ gương mặt nghiêng, tôi thoáng thấy những đường nét nổi bật và đôi mắt xanh to và sắc sảo của cô.
“…Khoan. Villiers?”
Tên của một người quen lỡ bật ra khỏi miệng tôi.
“T-Tôi thật sự không sao, cảm ơn…”
“Bọn anh dẫn em đến quán nha! Em đâu biết đường, đúng chứ?”
“Vậy thì bọn anh đi cùng em thôi, nhé? Làm ơn đi mà?”
“T-Tôi thật sự ổn, cho nên…”
“Thế thì ít nhất cho bọn anh số điện thoại đi! Năn nỉ đó!”
“Hoặc chỉ cần mạng xã hội của em cũng được! Bọn anh dùng hết mà!”
Bị hai tên kia dồn sát tường, Villiers trông rõ ràng căng thẳng và bất lực.
Ừ thì, chắc chắn cô ấy không vui vẻ gì…
Cô dễ thương đến mức kiểu con trai như thế sẽ tán tỉnh là chuyện bình thường. Nhưng ước gì họ ít nhất cũng đủ nhạy để nhận ra khi người ta chẳng có hứng thú.
Tôi vốn không thích xen vào mấy rắc rối, mà tôi cũng chẳng giỏi đánh nhau. Nhưng đứng nhìn một người quen của mình gặp rắc rối thế này còn tệ hơn nhiều.
Nếu mình không làm gì thì chắc chắn sẽ hối hận… coi như không còn lựa chọn nào khác.
Thở dài một hơi, tôi lấy hết can đảm gọi to với hai tên kia như thể đang đến giải cứu một nàng công chúa gặp nạn.
“Xin lỗi đã xen vào, nhưng cô ấy đi cùng tôi. Có vấn đề gì không?”
Cả ba người, bao gồm cả Villiers đều quay ra nhìn tôi.
Chạm vào ánh mắt ngạc nhiên của họ, tôi nghiêng đầu cười bình thản đầy cố ý.
“K-Katagiri-san…?”
“Xin lỗi đã để cậu chờ.”
Tôi giơ tay lên như thể hai người đã hẹn gặp sẵn, và ngay lập tức, hai gã kia lùi khỏi Villiers.
“À, chết rồi, xin lỗi, ông bạn nhé!”
“Không có ý phá đám buổi hẹn của hai người đâu! Bọn tôi biến đây!”
Vội vàng cúi đầu tỏ vẻ ngượng ngùng, cả hai liền chuồn mất.
Khi tán gái thì lì lợm phiền phức, nhưng lúc không thành công lại rút lui nhanh đáng ngạc nhiên, cứ như dân chuyên nghiệp. Cảm giác như họ muốn nói chúng tôi không gây phiền phức đâu khi biến mất khỏi tầm mắt.
Với mấy dân tán gái kiểu số lượng hơn chất lượng, thì phí thời gian và công sức vào một người rõ ràng không hứng thú chẳng có nghĩa lý gì. Chuyển sang đối tượng tiếp theo còn hiệu quả hơn.
Khi hai tên đấy đã hoàn toàn khuất bóng, tôi mới thở phào nhẹ nhõm và quay sang Villiers .
“Cậu ổn chứ? Xin lỗi nếu mình tự tiện xen vào.”
“K-Katagiri-san…”
Villiers ôm chặt lấy bản thân, ngồi thụp xuống với dáng người co rúm.
“T-Thật sự đáng sợ lắm… sợ khủng khiếp luôn…”
Giọng yếu ớt run rẩy khi cơ thể nhỏ bé của cô khẽ rung lên.
Ngón tay bấu chặt lấy cánh tay trên khi cô dựa vào tường, như thể đang cố ngăn bản thân không bị sụp đổ.
Đây là một đất nước xa lạ với Villiers. Bị dồn ép bởi hai gã đàn ông lạ mặt, đương nhiên cô ấy sẽ sợ hãi.
Ngay cả chị gái tôi, vốn là người Nhật, cũng nói rằng bị tán tỉnh thì vừa rợn vừa đáng sợ. Nếu là tôi ở một đất nước khác mà bị hai gã đàn ông tiếp cận như vậy, chắc chắn tôi cũng sẽ sợ.
Nhìn Villiers run rẩy khi đang ngồi thụp xuống, tôi nhận ra mình đã xem nhẹ tình huống này đến mức nào. Một cảm giác tội lỗi thoáng qua trong lòng.
“Xin lỗi, Villiers. Lẽ ra mình phải xuất hiện sớm hơn.”
“Không, hoàn toàn không phải… cảm ơn cậu nhiều…”
Cuối cùng cô cũng đứng dậy, nở một nụ cười mỏng manh, yếu ớt và cúi đầu trước tôi.
…Rõ ràng bây giờ chưa thể để cô ấy một mình được.
Thấy sắc mặt cô vẫn tái nhợt và vẫn còn tự ôm chặt lấy bản thân, tôi đã đưa ra quyết định.
“Cậu đến Yokohama làm gì vậy, Villiers?”
“À… ưm… mình đến mua điện thoại…”
“Điện thoại? Chờ đã, trước giờ cậu chưa có sao?”
“Chưa…”
Giờ nghĩ lại, thì tôi chưa từng thấy Villiers dùng điện thoại bao giờ.
Tôi cũng chưa từng hỏi số hay gì cả, nên giờ mới nhận ra.
“Mình nghĩ là không cần, nhưng… sau khi hiệu trưởng, gia đình mình nói nên có một cái để tiện liên lạc…”
“Vậy là cậu đến Yokohama, rồi mấy tên đó nhắm vào cậu.”
“Vâng…”
Villiers khẽ gật đầu, gương mặt căng lại.
Với mấy gã chuyên rình tìm gái, cô hẳn trông như mục tiêu hoàn hảo. Với họ, có lẽ chỉ là thử vận may.
Nhưng với Villiers, nỗi sợ mà cô cảm nhận thì hoàn toàn thật.
Ngay cả tôi lúc chuẩn bị bước vào giúp cũng đã căng thẳng, nên đối với cô ấy, khi chẳng hề được báo trước, thì chắc hẳn khủng khiếp lắm.
Tôi lại thấy hối hận lần nữa vì suýt từ chối lời rủ của chị tối qua.
Tôi quay sang Villiers, hạ giọng mềm nhất có thể.
“Không phải lỗi của cậu, Villiers, nhưng… cậu nên ý thức rằng cậu là kiểu con gái dễ bị bắt chuyện. Như vậy cậu có thể chuẩn bị cách thoát thân hay chặn đứng gọn gàng lần sau.”
“Vâng… cậu nói đúng… xin lỗi…”
Dù cậu đã cố nói nhẹ nhàng, Villiers vẫn cúi xuống như một đứa trẻ vừa bị mắng.
Đúng là ngoại hình của cô dễ thu hút sự chú ý, và tôi nói điều đó là để tốt cho cô, nhưng có lẽ thời điểm đưa ra không hợp. Tôi gãi chóp mũi đầy ngượng ngùng .
“Trước mắt, hay là mình tìm chỗ nào nghỉ một chút đi? Dù có mua điện thoại thì cũng nên bình tĩnh lại đã. Mình sẽ đi cùng cậu.”
“Hả…? Cậu sẽ đi cùng mình…?”
Villiers ngẩng lên nhìn tôi đầy ngạc nhiên.
“Thì mình là con trai mà. Nếu có mình ở bên cạnh thì chắc cậu sẽ không bị làm phiền nữa. Nhưng nếu cậu không thoải mái thì cứ nói, không sao.”
“K-Không! Ý mình là, nếu là Katagiri-san thì tất nhiên mình không thấy phiền nhưng…”
“Nhưng sao?”
“Mình chỉ thấy áy náy vì bắt cậu phải dành ngày nghỉ của bản thân chỉ để cho chuyện riêng của mình như này…”
Cô ngước nhìn tôi đầy áy náy, lông mày hơi nhíu lại.
Vì cô không thẳng thừng từ chối, nên chắc là cũng không để tâm thật. Rõ ràng cô vẫn còn hoảng sợ.
Ngay lúc này cô vẫn còn nghĩ đến việc làm phiền tôi.
Tôi lại bước tới, nhẹ nhàng.
“Mình đã nói rồi đúng không? Mình không thể làm ngơ khi một người quen của mình gặp rắc rối. Vậy nên nếu cậu không thấy phiền, cứ xem như mình hơi lo chuyện bao đồng thôi.”
“Katagiri-san…”
“Hơn nữa, kế hoạch của mình bị hủy rồi, dù sao cũng chẳng có gì làm. Mình còn có thể giúp cậu một chút, không chỉ để xua mấy tên phiền phức, mà cả chỉ đường hay mua sắm nữa.”
Tôi cố tình nhún vai làm ra vẻ, để xua đi bầu không khí. Sự căng thẳng của Villiers dịu xuống, và cô khẽ bật cười.
“Cậu thật sự rất tốt bụng… như mọi khi.”
“Mình nói rồi mà… chỉ là thấy chán thôi.”
Nghe câu đáp thẳng thừng khác hẳn mọi khi, Villiers lại bật cười lần nữa.
Đúng thật là kế hoạch của tôi đã đổ bể, và khi thấy người trước mắt cần giúp khiến tôi muốn giúp đỡ.
Nếu vì vậy mà bị gọi là “tốt bụng” thì… chắc cũng chẳng sao.
Villiers, dường như đã lấy lại được chút bình tĩnh, ngẩng lên nhìn tôi một lần nữa.
“Nếu cậu thật sự có thời gian, Katagiri-san… cậu có thể đi cùng mình mua điện thoại được không?”
“Tất nhiên. Nếu cậu không ngại, mình rất sẵn lòng.”
Tôi mỉm cười đáp lại lời nhờ vả có phần nghiêm trang của Villiers. Cô khẽ cười lại, và cả hai cùng khẽ bật cười với nhau.
❀ ❀ ❀
“Xin cảm ơn rất nhiều!”
Với giọng vui tươi của nhân viên tiễn khách, tôi và Villiers bước ra khỏi cửa tự động của cửa hàng điện thoại.
Khi tôi lấy điện thoại ra xem giờ, đã hơn 6 giờ. Mặt trời gần như lặn, nhuộm cả khu vực trong ánh cam ấm áp.
Villiers đi cạnh tôi, nâng niu chiếc điện thoại thông minh mới toanh bằng hai tay, khuôn mặt quay sang tôi với nụ cười tươi.
“Cảm ơn cậu nhiều lắm, Katagiri-san. Nếu chỉ có một mình thì chắc hôm nay mình không thể mua được đâu.”
Giọng cô vốn bình tĩnh, nay lại có chút cao hơn vì phấn khích khi bày tỏ lời cảm ơn.
Lúc nhân viên vừa hỏi “Quý khách muốn chọn mẫu nào?” Villiers đã hoàn toàn đứng hình, nên có lẽ thực sự là cô không thể tự mình lo liệu xong.
Cô nhìn tôi với đôi mắt rưng rưng và khẽ gọi, “Katagiri-san…” Thế là tôi gợi ý cô chọn cùng mẫu với tôi, nghĩ rằng như vậy sẽ dễ giúp đỡ hơn. Nhờ vậy mà Villiers đã mua cùng một dòng máy với tôi.
Dù ban đầu cô phân vân nhiều, cuối cùng cô chọn màu hồng nhạt nữ tính. Lúc đầu hơi bất ngờ, nhưng giờ khi cô ôm nó trong tay và mỉm cười, thì thấy hợp đến lạ.
“Vậy, cảm giác thế nào, khi có chiếc điện thoại đầu tiên?”
Khi tôi hỏi, Villiers dừng lại một chút rồi cười bẽn lẽn.
“Chắc là kiểu ‘ném ngọc trai trước mặt heo’ nhỉ.” [note79212]
“…Hả? Gì cơ?”
“Là một thành ngữ. Tiếng Nhật tương đương với ‘neko ni koban.’ Vậy nên… xin hãy dạy mình cách sử dụng nó.” [note79213]
Tôi chớp mắt, chưa kịp hiểu ngay, còn Villiers thì hơi nheo mắt đầy tinh nghịch như một đứa trẻ vừa trêu chọc thành công.
Chắc hẳn sau khi có điện thoại, tâm trạng cô đang phấn chấn. Thấy Villiers hiếm khi bộc lộ vẻ tinh nghịch như vậy khiến tôi cũng mỉm cười theo.
“Có app nào cậu muốn thử không, Villiers?”
“App…?”
“Là viết tắt của application (ứng dụng). Kiểu như lướt mạng, chơi game, xem video hay những thứ tương tự như thế.”
“Xin lỗi… mình không quen với mấy thứ như vậy.”
“À, đúng rồi. Điện thoại thông minh đầu tiên mà. Lỗi của mình.”
Cậu nhận ra cô còn kém hiểu biết về công nghệ hơn mình tưởng, liền xin lỗi lại.
“Được rồi, bắt đầu bằng cách thêm liên lạc. Cậu có nhớ số của người nhà không?”
“Có, mình có số của chị gái….”
Villiers bắt đầu lục trong túi đeo vai. Cô tìm… và tìm… rồi thở dài đầy bất lực.
“…Xin lỗi. Mình để mảnh giấy ở nhà rồi.”
“Cũng không cần phải thấy tệ thế đâu…”
Thấy nụ cười của cô vụt tắt ngay và cúi gằm mặt, tôi vội an ủi.
Mình có thể cho cô ấy số của mình để luyện thao tác…
Nhưng việc trở thành liên lạc đầu tiên trong máy cô ấy, dù thậm chí không phải bạn bè, khiến tôi hơi ngần ngại. Chuyện đó vốn chẳng đáng, nhưng đặt mình vào vị trí cô, tôi thấy hơi kỳ cục.
“Có lẽ để khi về nhà rồi làm cũng được.”
Khi tôi lẩm bẩm vậy, Villiers nghiêng đầu.
“Có lý do gì mình không thể lưu thông tin liên lạc của Katagiri-san sao?”
“Eh? Không, không phải là không thể, chỉ là…”
“Chỉ là?”
“…Ý mình là, cậu có ổn với việc mình là người liên lạc đầu tiên không?”
“Tại sao lại không ổn?”
“Không hẳn có lý do, chỉ là…”
Villiers ngước lên nhìn đầy tò mò. Tôi lúng túng, chẳng biết giải thích sao.
Thật ra thì tôi chỉ đang nghĩ quá nhiều. Không có lý do rõ ràng để từ chối. Và nếu Villiers không bận tâm, thì chắc cũng chẳng vấn đề gì…
Khi cô vẫn dõi theo, tôi cuối cùng đành nhượng bộ.
“…Nếu cậu thật sự thấy ổn.”
“Vâng. Mình rất cảm kích.”
Villiers khẽ cúi đầu lịch sự khi tôi đồng ý.
Tôi nghĩ chắc là mình chỉ quá để ý, rồi quyết định tiếp tục.
“Rồi, đầu tiên nhấn vào biểu tượng điện thoại.”
“Cái này phải không? Được rồi, mình nhấn đây.”
Cô mở ứng dụng gọi điện, và những ngón tay lúng túng làm theo hướng dẫn của tôi, nhập số của tôi vào.
Rồi cô lưu lại thành liên lạc mới, gõ vào “Katagiri Naomi.”
“Giờ chỉ cần nhấn nút lưu là xong.”
“Hả… Chỉ thế thôi là có thể lưu số được sao?”
Khi mở danh bạ kiểm tra, quả thật tên “Katagiri Naomi” đã xuất hiện.
Thấy cái tên hiện lên trong máy, gương mặt Villiers sáng lên với nụ cười hài lòng.
“Wow, mình làm được rồi. Như vậy Katagiri-san là lần đầu của mình.”
“Câu này hơi nguy hiểm đấy nhé. Nếu kể với ai thì nhớ nói rõ là ‘người đầu tiên tớ học cách lưu số trong danh bạ điện thoại’ Rõ chưa?”
“Nguy hiểm? Nhưng đâu có ngộ nhận gì đâu.”
“Ý mình là… đúng là không sai, nhưng có thể bị hiểu lầm đó, hiểu chứ?”
“Hiểu lầm thế nào? Nếu có nguy cơ gây nhầm lẫn, xin hãy nói cho mình biết. Giờ mình tò mò rồi.”
“Không, không, không sao. Hoàn toàn vô hại. Chỉ là… bình tĩnh lại một chút đã.”
Villiers bất ngờ bám lấy tôi nói khiến tôi phải nhấn mạnh rằng cô chỉ được nói là “người tớ học cách lưu vào danh bạ.” tôi biết rõ ràng trong lời cậu ấy nói chẳng có ý gì, nhưng nếu để cô lỡ lời kể với bạn cùng lớp hay người nhà, thì có thể dẫn đến hiểu nhầm to. May mắn là tôi đã thuyết phục được cô và cảm thấy như trút được gánh nặng.
Ngay lúc đó, cả hai tới cổng ga. Nhân cơ hội né khỏi bầu không khí gượng gạo, tôi nói, “À…chết, quên mất trong thẻ IC của mình không còn đủ tiền. Phải nạp thêm mới được.” [note79211]
Khi bọn tôi đi qua cổng và đứng trên sân ga đông đúc vào giờ cao điểm, Villiers ngước nhìn bầu trời tối dần và khe khẽ nói bên cạnh.
“Mình tự hỏi chuyện gì sẽ xảy ra với mình nếu mình không gặp Katagiri-san…”
Khi tôi quay sang nhìn, cô đang ngước mắt lên bầu trời hoàng hôn với nụ cười nhẹ trên môi.
“Mình đến Nhật vì muốn thay đổi… nhưng nếu không gặp cậu, Katagiri-san, chắc mình chẳng bao giờ tìm thấy cơ hội.”
Villiers khe khẽ thốt lên như nhấm nháp từng lời, đôi mắt xanh khẽ nheo lại nhìn vào cái tên liên lạc duy nhất trong điện thoại.
“Cậu nói quá rồi. Sao có thể như vậy được.”
“Không, thật sự là vậy.”
Nụ cười bình thản, dịu dàng cùng những lời chân thật của cô không hề mang chút ngại ngùng. Tôi đưa tay gãi sống mũi, không phải vì ngứa, mà vì chẳng biết giấu khuôn mặt lúng túng vào đâu.
Khi mới gặp, cô là một công chúa lạnh lùng, khó đoán. Giờ đây cô lại bộc lộ một nụ cười dễ thương đúng với độ tuổi.
Khoảng cách giữa khi đó và bây giờ khiến tôi thấy kỳ lạ, bối rối và không biết nên nhìn vào đâu.
“... Ừm, chỉ cần mình có thể giúp chút gì đó thì vậy là đủ rồi.”
Đó là tất cả những gì tôi có thể đáp lại. Ngay lúc đó, một chuyến tàu trượt vào sân ga, còi tàu hú vang xa.
Khi hành khách xuống hết, tôi bước lên tàu. Villiers theo sát phía sau, nắm lấy tay vịn gần cửa.
“Oh, nếu bọn mình đi giờ này thì sẽ đúng lúc bento giảm nửa giá đó.”
“Nhắc mới nhớ… mình cũng chẳng thấy tối nay có hứng nấu ăn. Có lẽ mình cũng mua một hộp bento giảm giá.”
“Vậy thì, cậu có muốn đi siêu thị cùng mình không?”
“Yeah, tại sao không chứ? Mình sẽ đi cùng.”
Mỉm cười, tôi gật đầu nhận lời đề nghị của cô.
Trên chuyến tàu về nhà, tôi giúp cô cài đặt ứng dụng nhắn tin và đăng ký ID của mình. Rồi tôi cùng cô luyện gõ vuốt bằng cách nhắn tin qua lại.
‘Cảm ơn cậu rất nhiều vì hôm nay.’
‘Không có gì. Nếu cần giúp gì nữa thì cứ nói với mình.’
Khi gửi những dòng tin ấy, cả hai khẽ mỉm cười một mình, lắc lư theo nhịp tàu.


7 Bình luận
YAAI
Tôi sợ “tfnc” đến mức ám ảnh rồi