Từ sáng sớm, tôi đã có một linh cảm xấu.
Ngay khi vừa mở mắt, tôi đã bị bóng đè trong suốt nửa tiếng.
Và rồi chương trình tử vi buổi sáng trên tivi xếp hạng cung hoàng đạo của tôi, cung Nhân Mã, nằm dưới đáy.
… Nghĩa là cùng một tổ hợp xui xẻo như ngày hôm đó đã vồ lấy tôi ngay khi mới mở mắt.
Nhưng mà tôi không ngờ nó lại thành sự thực.
Ngày bầu cử, một sự kiện khẩn cấp đã diễn ra.
Cái chị khóa trên phải đọc bài diễn thuyết ủng hộ Rui đã bị sốt và không thể đến được.
“Rui, cậu ổn không?”
“Ừm. Cảm ơn vì đã lo cho tớ, Ryouta.”
Rui đáp lại bằng giọng nói thản nhiên như mọi ngày, nhưng cảm giác như cô ấy đang cố khiến cho bản thân bình tĩnh lại.
Vào ngày bầu cử, các ứng cử viên sẽ lần lượt diễn thuyết theo thứ tự sắp xếp từ trước - nhưng mà những người tiến cử phải đọc một bài ủng hộ cho họ trước khi những ứng cử viên bắt đầu phần diễn thuyết của mình.
Vì Rui được xếp lên đầu, người tiến cử của cổ sẽ là người khai mạc cho sự kiện.
“Tớ đã biết là chị ấy phải thức khuya để chuẩn bị cho kỳ thi, và tớ là người đã ép chị ấy làm theo ý mình. Dù cho rủi ro này có khả năng xảy ra, tớ vẫn muốn chị ấy làm.”
“...Ừ. Đúng vậy.”
Rui từng nhắc là phiếu bầu của năm ba thường sẽ mang tính quyết định tới cuộc bầu cử chủ tịch hội học sinh.
Thế nên cổ mới nhờ một đàn chị đáng tin cậy để làm người tiến cử… nhưng vì chị ấy không thể tới mà cuộc bầu cử này lộn tùng phèo hết lên cả rồi.
“Cậu có thể nhờ ai khác được không?”
“Tớ nghĩ có thể nhờ Airi hoặc Yuria… nhưng mà xem chừng họ vẫn chưa tới.”
Airi và Yuria thường xuất hiện ngay khi chuông reo, nên vào giờ này thì chắc là họ vẫn đang trên đường đến trường và cũng không mở điện thoại.
Mỗi phút trôi qua, biểu cảm trên mặt Rui càng trở lên gượng gạo.
Không có người tiến cử sẽ đưa cô ấy vào tình thế bất lợi.
Nó làm tôi nhớ đến sự cố ở buổi lễ tốt nghiệp hồi cấp hai.
Hồi ấy, người đã giúp cô ấy vậy mà lại là tôi…
Không…. lần này sẽ không phải là do trùng hợp nữa. Lần này, tôi phải giúp cô ấy.
“Rui, nghe này.”
“Ể…?”
“Tớ có thể không phải là người đáng tin lắm, nhưng… tớ quyết định rằng mình sẽ là người hỗ trợ cho sự hoàn hảo của cậu.”
“Ryouta….?”
“Làm ơn đi, Rui-”
………………………………………………………
Tôi đã đưa ra quyết định của mình.
Trong tình huống khẩn cấp này, với rất ít học sinh hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, chỉ có người biết được mọi chuyện mới có thể nhúng tay vào.
Trong số những người ở phía hậu cần, người duy nhất có thể tự nguyện làm người tiến cử cho Rui… chỉ có thể là tôi, bạn của cô ấy.
Giáo viên đã cho phép tôi rồi, nên chuyện này là được phép.
So với sự căng thẳng hồi lễ hội văn hóa thì đây chả là gì cả.
“Tiếp theo, chúng ta sẽ lắng nghe bài diễn thuyết ủng hộ từ người tiến cử.”
Tôi bước lên chiếc bục trong phòng thể dục, điều chỉnh chiếc mic, cúi đầu, và tiến lên một bước để bắt đầu bài diễn thuyết.
“Do một số sự cố bất trắc, người đọc bài diễn thuyết ủng hộ sẽ được thay thế thành tôi. Tôi là Izumiya Ryouta, năm hai. Cảm ơn các bạn.”
Tiếng vỗ tay vang lên từ những học sinh đã đến.
Được rồi… giờ sao?
Tôi đã chuẩn bị trước bài diễn thuyết ủng hộ cho Tanaka từ trước, nhưng mà với Rui… tôi phải ứng biến mọi thứ rồi.
“Ừm, Kuroki… rất hay để tâm đến những người xung quanh mình. Cô ấy vừa là lớp trưởng và cũng vừa là đội trưởng của đội điền kinh. Cô ấy có thể làm tất cả mọi thứ- cô ấy là một người hoàn hảo.”
Những từ mơ hồ và chung chung nhất có thể cứ thế tuôn ra.
Những thứ hời hợt như này sẽ chả giúp được gì cả.
Không chỉ là những cái bên ngoài, mà là Rui thực sự.
Tôi phải thành thật, phải thẳng thắn, như mọi ngày, và nói cho mọi người biết về con người thật của Rui.
Rui mà tôi biết…
Tôi liếc nhìn Rui, người vẫn đang đứng đợi ở phía cánh gà.
Thấy cô ấy vẫn đang nhìn tôi bằng ánh mắt tràn đầy lo lắng, thậm chí là biểu cảm có phần cầu khẩn ấy khiến từ ngữ cứ xếp thành hàng ngay ngắn trong đầu tôi.
Ừ…. đúng rồi, Rui.
Tớ là người hiểu rõ điểm cuốn hút của cậu nhất.
“Tuy nhiên…. Rui thật ra không phải là một người hoàn hảo.”
Khoảnh khắc mà tôi nói ra những lời đó, khán giả đồng loạt xôn xao.
Tuy nhiên, tôi vẫn tiếp tục nói.
“Cô ấy luôn có những thành tích vô tiền khoáng hậu, nhưng để có thể đạt được chúng, cô ấy phải đối mặt với những khó khăn, thậm chí là có những lúc mà thất bại chỉ ở ngay trước mắt. Nên là không, cô ấy không hoàn hảo. Nhưng đó là lý do mà cô ấy luôn nỗ lực, luôn cố gắng để chạm được tới sự hoàn hảo. Trên sân tập, cô ấy ngày nào cũng tham dự vào việc huấn luyện, tập đến khi mà quần áo trở lên ướt sũng. Trong học tập, dù cho có lớp hay là được nghỉ, cô ấy cũng vô cùng nghiêm túc.”
Tôi hiểu rất rõ vì tôi đã chứng kiến mọi thứ mà cô ấy phải trải qua.
Những bức selfie mà Rui luôn gửi cho tôi, áo tập của cổ trong bức nào cũng thấm đẫm mồ hôi. Và trong lớp học, cô ấy luôn cân bằng giữa nói chuyện với Airi và Yuria với việc ôn tập trong thầm lặng.

“Động lực của Kuroki Rui nằm trong nỗ lực không ngừng nghỉ để chạm tới sự hoàn hảo. Cô ấy không chỉ dựa vào mỗi tài năng, mà cô ấy còn không hề lơ là trong việc nỗ lực. Và nhờ đó, Kuroki mới có được năng lực để đạt được sự hoàn hảo trong mọi thứ mà cô ấy làm.”
Rui không hề hoàn hảo vì cô ấy là một thiên tài.
Cô ấy đúng là có tài năng thiên bẩm đó, nhưng chỉ có nỗi ám ảnh với sự hoàn hảo cũng như quyết tâm để hành động mà cô ấy mới có thể tạo thể tạo ra cái hình ảnh hoàn hảo lúc này đây.
Vì tôi đã thấy dáng vẻ nghiêm trang đó của Rui mà tôi thực sự muốn dành sự hỗ trợ của mình cho cô ấy.
Và nếu như các bạn khác có thể hiểu được điều đó, vậy thì…
“Mọi người, liệu các bạn có muốn nhắm đến sự hoàn hảo cùng với Kuroki không? Với tư cách là một hội trưởng hội học sinh, Kuroki sẽ chắc chắn trở kim chỉ nam hướng các bạn đến với cuộc sống học đường ‘hoàn hảo’ của chính mình. Nên làm ơn… hãy dành những phiếu bầu quý giá của mình cho Kuroki.”
Khi mà tôi nói xong và cúi đầu thật sâu, những tiếng vỗ tay vang lên ào ào, thậm chí còn vượt xa dự tính.
Chà… vừa rồi căng thẳng gần chết.
Khi lùi ra sau hậu trường, sự căng thẳng trút khỏi người tôi khiến tôi cảm thấy bản thân mình kiệt quệ.
Rui và Himesaki nhanh chóng chạy về phía tôi.
“Anh Ryouta, vừa nãy tuyệt quá đi! Đúng như mong đợi của em mà!”
“Chà… anh cũng không chắc là mình đã làm tốt thế nào.”
“Anh đã làm rất tốt để mà nói ra được những lời đó! Nếu là em thì em chỉ có phát hoảng thôi!”
Himesaki nói với giọng điệu hào hứng lạ thường.
Trái lại thì Rui lại thể hiện ra một biểu cảm nhẹ nhõm.
“Thật sự… thật sự thì, cảm ơn cậu, Ryouta.”
“Ồ, cậu không phải cảm ơn tớ. Tớ là người đã nhờ cậu để tớ làm nên là đừng lo.”
“Không, tớ thực sự rất cảm kích. Cảm ơn cậu vì bài ủng hộ tuyệt vời, hoàn hảo đó.”
“Rui… à- ừ. Cậu làm tớ ngại quá.”
Được Rui cảm ơn khiến cho việc kìm nén sự mừng rỡ của tôi là bất khả thi.
“Tiếp theo, chúng ta sẽ nghe bài diễn thuyết từ ứng cử viên Kuroki Rui.”
Sau bài phát biểu ủng hộ của người tiến cử, ứng cử viên sẽ đọc bài diễn thuyết của mình.
“Tớ đi đây, Ryouta.”
“Cố lên nhé, Rui.”
Tôi đưa tiễn Rui về phía sân khấu bằng những lời này.
Tôi luôn thắc mắc rằng Rui sẽ nói gì, rằng sự hoàn hảo mà cô ấy hướng tới là cái gì, không chỉ dành cho cô ấy, mà là với tư cách hội trưởng hội học sinh.
Rui chỉnh lại chiếc mic, đứng thẳng lưng, và với một phong thái tao nhã, liếc nhìn về phía những học sinh.
“Tôi là Kuroki Rui, ứng cử viên cho vị trí chủ tịch hội học sinh. Và giờ tôi có một câu hỏi cho các bạn, đối với các bạn thì ‘hoàn hảo’ có nghĩa là gì?”
Rui bắt đầu nói bằng một giọng điệu điềm tĩnh.
“Từ rất lâu rồi, tôi luôn muốn được trở thành một phiên bản hoàn hảo của chính mình, nên đã nỗ lực ngày này qua ngày khác. Nhưng… như bạn Izumiya đã nói, tôi không hề hoàn hảo. Đó là sự thật.”
Rui thoáng liếc mắt về phía tôi, người vẫn đang ngồi trong cánh gà, và nở một nụ cười nhẹ.
Rui…. cậu làm được mà…
“Tôi đã đạt được rất nhiều thành tựu. Nhưng bất kể tôi có nỗ lực đến đâu, tôi vẫn luôn mắc phải sai lầm. Có những sai lầm thậm chí có thể đẩy tôi từ một bảng điểm hoàn hảo xuống con số không tròn trĩnh. Nên là… tôi không thể tự nhận bản thân là hoàn hảo.”
Rui công khai chối bỏ sự hoàn hảo của mình.
Nó khác hẳn với cách nói chuyện tự tin thường ngày của cổ.
Nhưng mà với tôi, có vẻ như cô ấy đang đối mặt với lý tưởng về sự hoàn hảo của chính mình, ngay giây phút này.
“Tuy nhiên… sự hoàn hảo vẫn có thể đạt được. Khi mỗi người các bạn nhìn lại những ngày này trong một tương lai xa, và có thể tự hào nói rằng hành trình của bản thân là hoàn hảo… việc tạo ra con đường ấy hoàn toàn là có thể.”
Trong khi duy trì giọng điệu thản nhiên ấy, giọng nói của cô ấy vẫn chất chứa một thông điệp mạnh mẽ và nồng nhiệt mà bạn có thể cảm nhận được mỗi khi lắng nghe.
“Để làm cho cuộc sống học đường của bạn trở lên hoàn hảo, tôi đã chủ ý không thông báo những chính sách cụ thể. Lý do chính là do tôi không muốn tự giới hạn bản thân mình với các cải cách nhất thời. Thay vào đó, tôi sẽ tập trung vào việc lắng nghe những yêu cầu của các bạn, sẽ chân thành lắng nghe từng biện pháp cần thiết, và cống hiến sức mình để cải thiện chúng. Đó là lời hứa của tôi cho mọi người.”
Trong khi mà Tanaka đưa ra những hứa hẹn vững như bàn thạch, Rui không đề xuất ra những chính sách cụ thể, và giờ thì tôi đã hiểu tại sao.
Thay vì dùng những lý tưởng của riêng mình làm cam kết, cô ấy muốn đứng bên cạnh những học sinh và cùng họ tìm ra vấn đề. Điều đó quả thực rất Rui.
“Cho đến bây giờ, tôi, Kuroki Rui, đã nhận được rất nhiều sự hỗ trợ từ các bạn trong hành trình đạt được sự hoàn hảo của mình. Nhưng mà từ giờ, để có thể làm quãng thời gian học đường của bạn trở thành thứ mà các bạn có thể tự hào, tôi hứa sẽ cống hiến bản thân hết mình. Nên làm ơn- hãy dành cho tôi những phiếu bầu quý giá của các bạn.”
Sau khi nói vậy, Rui cúi người một cái tuyệt đẹp và một lần nữa nhìn về phía các học sinh.
Bài phát biểu đã làm rõ rằng tại sao một người như Kuroki Rui có thể đạt được sự hoàn hảo đến vậy và được tất thảy yêu mến.
Và cho đến những phút cuối cùng của bài phát biểu của cuộc bầu cử, Rui không bao giờ để nụ cười hoàn mỹ trên môi phải lay chuyển.
Sau đó tôi đã có thể xem bài phát biểu của Himesaki với một tâm trí thanh thản.
Và rồi tôi đã đọc bài ủng hộ Tanaka y như đã lên kế hoạch, và cả Tanaka- hiện lên thông qua video- cũng đưa ra những lời hứa của riêng mình và kết thúc với không một vấn đề.
Cuối cùng, thời gian để bầu cử đã tới.
Học sinh rời khỏi phòng tập và nhét lá phiếu của mình vào chiếc hộp gần lối ra trước khi quay trở lại lớp học để chờ đợi kết quả. Chỉ có những thành viên hiện tại của hội học sinh và thành viên cuộc bầu cử ở lại để đếm số phiếu.
Theo đà, tôi viết tên mình vào lá phiếu và nhét vào trong hộp.
Đương nhiên… tôi đã viết “Kuroki Rui.”
………………………………………….................................................................................
Khi chúng tôi quay trở lại lớp học, Airi và Yuria ngay lập tức đến chỗ tôi và Rui.
“Hai cậu mệt lắm nhỉ! Làm tốt lắm!”
“Ryouta, vừa nãy đỉnh thật đó! Đó là ứng biến phải không!?”
À, ừ…”
Trong khi mà tôi và Rui đang hạ nhiệt sau hoạt động, hai người họ hoàn toàn trái ngược- quá tăng động.
Tuy nhiên, tôi mừng là mọi việc kết thúc mà không có rắc rối nào.
“Kết quả sắp sớm ra rồi, phải không Rui? Cậu lo không?”
“Ừ… nhưng mà-”
“Nhưng?”
Rui nở nụ cười hiền từ thường ngày.
“Dù cho có rắc rối, mảnh ghép cuối cùng- Ryouta, vũ khí tối thượng của tớ- cũng vô cùng thích hợp. Nên là tớ không nghĩ là mình sẽ thua nữa.”
“N-Này, vũ khí bí mật… nếu mà cậu định nói mấy thứ đó thì sao không hỏi tớ ngay từ đầu đi.”
“A, nhìn kìa! Ryouta ngại ngùng vì được Rui khen kìa!”
“K-Không, không phải! Đó là-!”
“Phiếu đã đếm xong.”
Một thông báo từ phòng phát thanh vang lên trong khi chúng tôi đang nói chuyện.
“Kết quả của cuộc bỏ phiếu…”
Cả lớp học trở lên im lặng trong giây lát.
Và rồi-.
“Năm hai lớp B, Kuroki Rui là người đắc cử.”
Khoảnh khắc đó, lớp học òa lên trong tiếng reo hò.
Chìm đắm trong sự chúc mừng của mọi người, nụ cười nhẹ nhàng của Rui cuối cùng cũng quay trở lại.
3 Bình luận