Tập 03

Chương 3.1: Himesaki, ra lệnh cho anh đi! I

Chương 3.1: Himesaki, ra lệnh cho anh đi! I

Ngày hôm sau.

Bảy giờ sáng, trong trường chỉ có học sinh đi tập câu lạc bộ vào buổi sáng. Ngoại trừ sân trường và nhà thể dục thì mọi nơi đều yên ắng.

Tay nắm chặt bức thư, tôi leo cầu thang lên sân thượng từng bước một.

Đây là lần đầu tiên trong đời tôi nhận được thư tình.

Tỏ tình thật hay không thì chưa biết… nhưng sự mong đợi trong tôi cứ tăng dần.

“Cuối cùng cũng đến.”

Nén lại trái tim đang đập thình thịch, tôi vặn tay nắm cửa sân thượng.

Và rồi—

“Hửm? Đó là…”

Khoảnh khắc tôi bước ra sân thượng trong tâm trạng đầy háo hức, một cảm giác quen thuộc ập đến.

Một cô gái có mái tóc đỏ rực tung bay trong gió, đang ngước nhìn mặt trời buổi sớm.

Màu đỏ ấy như được tô bằng sắc chiều tà mà tôi đã thấy buổi tan học, lúc đi xem Rui thi đấu về.

“Giời ạ, em đợi hai phút rồi đấy nhé, anh Ryouta ạ♡”

“H-Himesaki!?”

Người gọi tôi lên chính là nữ sinh nổi tiếng nhất năm nhất … Himesaki Nozomi.

Tóc đỏ nửa buộc nửa thả, sống mũi cao đẹp, đôi mắt cụp xuống dễ thương.

Dù dáng người thanh mảnh, nhưng vòng một vừa vặn… theo cảm nhận của tôi thì lớn hơn Rui nhưng nhỏ hơn Yuria.

Từ lần em ấy chặn tôi lại hôm đó tới nay, vẻ ngoài, dáng người lẫn khuôn mặt vẫn thuộc hàng thượng đẳng.

“Himesaki… em lại định làm gì nữa à?”

“Ô kìa, anh còn nhớ tên em cơ đấy. Vinh dự quá.”

Himesaki nói với giọng đùa cợt, mỉm cười ngại ngùng.

Lần đầu tôi nói chuyện với em ấy là khi chạm mặt nhau ở Inter-High, rồi sau đó em ấy đột nhiên chặn tôi lại lúc tôi đang về nhà. Tổng cộng mới hai lần nói chuyện.

Ngay khi gặp nhau lần đầu, em ấy đã gọi tôi bằng tên, và hôm đó trên đường về còn nói những câu giống như biết gì đó giữa tôi và Rui… Lần này cũng vì chuyện đó sao?

“Sao anh lại nhớ em? Chẳng lẽ anh Ryouta đây… có hứng thú với em à?”

“Thì… em nói về chuyện con chó ấy, nên anh nhớ. Với lại, lần đầu nhìn thấy em, anh nghĩ em khá dễ thương nên tất nhiên là nhớ chứ.”

“Ra là vậy… Thì ra đây là cách mà anh khéo léo lấy lòng con gái bằng mấy câu khen dễ thương dễ thương dễ thương, khiến cả đống người bị mê hoặc.”

“Ê nha! Gì đấy!? Nghe cứ như anh là loại sở khanh chuyên tán gái không bằng!”

Đúng là tôi thân ba người đẹp kia thật, nhưng cũng có làm trò gì mờ ám đâu… D-Dù cú úp mặt vào ngực và vụ chạm ngực thật kia thì thuộc dạng “va chạm may mắn” thôi…

“Thôi kệ đi. Có gì nói luôn xem nào. Em lại muốn nói chuyện với anh đúng không?”

Vì người gọi tôi tới đây cũng là người từng đe dọa tôi lần trước nên chắc chắn không phải đến để tỏ tình.

Con bé lại định đe dọa nữa sao? Nhưng chuyện giữa tôi và Rui chỉ là tin đồn, chẳng có chứng cứ gì hết.

Từ hôm qua đầu dưới tôi cứ mơ tưởng được đàn em tỏ tình, nhưng giờ phải lại phải suy nghĩ bằng đầu trên nên tôi ép bản thân tỉnh táo lại.

“Trời ạ. Anh cảnh giác quá nhỉ.”

“Tất nhiên rồi! Bị em đe dọa như lần trước không cảnh giác mới lạ! Rốt cuộc thì em muốn gì!?”

“Vậy à. Thế trước khi vào chuyện chính, để em giới thiệu lại bản thân cho đàng hoàng nhé?”

“Hả? Giới thiệu bản thân?”

Đột nhiên làm gì vậy—

“Em là Himesaki Nozomi, năm nhất. Có thể anh biết rồi, nhưng trước khi vào cấp 3, em sống ở nước ngoài vì công việc của bố mẹ nên em rất giỏi tiếng Anh. Em cũng đứng đầu khối về thành tích học tập, và vì ngoại hình lẫn tính cách đều hoàn hảo, nên hồi ở nước ngoài thậm chí có một hoàng tử của một quốc gia nọ cầu hôn em trong lúc du học—”

“K-Khoan đã!”

“Dạ? Có chuyện gì vậy?”

“Ờm… đến bao giờ em mới khoe khoang xong vậy?”

Cơn khoe khoang của em ấy cứ tuôn dài dằng dặc nên tôi buộc phải cắt ngang.

“Trời ơi. Con gái đang khoe khoang thì anh phải mỉm cười rồi bảo ‘Ồ, tuyệt quá’, hiểu chứ? Đồ ngốc.”

“Là sao!? Đây có phải lúc em bảo ‘Vậy em cho vào nhé’ hay gì không?”

“Cho vào? Em chẳng hiểu anh nói gì cả, nhưng vì anh van nài nên em kết thúc phần giới thiệu ở đây nhé. Giờ đến lượt anh.”

“A-anh á?”

Bảo tự giới thiệu… thì tôi chẳng có gì để nói ngoài tên.

“Ờ thì… anh là Izumiya Ryouta. Năm hai, không tham gia câu lạc bộ nào… rồi, ừm…”

C-Chết rồi… tôi hướng nội đến độ chẳng có gì để nói trong lúc tự giới thiệu!

Nó y chang bài tự giới thiệu đầu năm luôn.

Dù phía sau hậu trường tôi đã chạm đùi trần, chạm ngực trần và tận hưởng cảm giác chiến thắng, nhưng đó là tự tôi diễn trong đầu thôi.

Trong mắt người ngoài, tôi chẳng thay đổi tí nào, đến mức thầy Anzai bán KFC chắc cũng sốc.

“Thế thôi ạ?”

“Ừ. Xin lỗi, anh chẳng có gì đáng khoe như em cả…”

“Trời đất. Anh lại nói dối nữa rồi.”

“Hả? Anh có nói dối đâu. Thật mà.”

“Vậy để em giới thiệu giùm anh Ryouta nhé.”

“Giới thiệu anh!? Em định nói cái gì—”

“Anh là Izumiya Ryouta, một chàng trai có vẻ bình thường ở lớp 2-B, nhưng tại lễ hội văn hóa năm nay, anh đóng vai Bạch Tuyết và trở thành đề tài bàn tán toàn trường. Chưa hết, sau giờ học anh thường được thấy đi cùng chị Ichinose Yuria, chị Miyama Airi và cả chị Kuroki Rui nổi tiếng nữa. Thậm chí còn có tin đồn anh và chị Kuroki Rui đang hẹn hò… đúng không nhỉ?”

Tôi với Rui…?

Con bé này lại tin mấy lời đồn nhảm đó thật.

Phần đó thì vô lý, nhưng chuyện tôi hay đi cùng Yuria và Airi thì đúng.

Nó biết cả điều đó, biết quá nhiều về tôi luôn.

“Sao rồi? Anh ấn tượng với khả năng điều tra của em chứ?”

“Công nhận là em biết nhiều thật. Nhưng anh không hẹn hò với Rui, hay Airi, hay Yuria. Bọn họ chỉ bắt đầu nói chuyện với anh nhiều hơn sau lần đổi chỗ thôi.”

“Vậy à. Tức là anh vẫn cố giả ngu.”

“K-không có! Anh thực sự không hẹn hò với ai hết!”

Cô ấy đang cố gây lung lay tâm trí tôi bằng tin đồn, nhưng tôi phủi sạch.

“Bảo rồi, em phải có bằng chứng. Mà em không có, đúng không?”

“Thế cái này là gì?”

“Gì cơ?”

Himesaki bình thản lấy từ túi váy ra một tấm ảnh và đưa tôi xem.

Một t-tấm ảnh…? Cô ấy—hả?

Chụp bằng độ phân giải cực cao, là tôi và Rui—khoan, cái này là cảnh tôi cúi đầu thật thấp, cầu khẩn chân thành, và Rui mỉm cười chấp nhận.

Đây là lúc tôi xin cô ấy cho tôi làm phó hội trưởng—

“Em muốn cho anh xem từ lần trước rồi, nhưng điện thoại em hết pin. Đây là bằng chứng.”

Ra là vậy nên hôm đó em ấy tự tin như thế, hóa ra là đã có bằng chứng ngay từ đầu!

“Nhân tiện, bức ảnh này chụp đúng khoảnh khắc anh Ryouta tỏ tình, và chị Rui đồng ý.”

“T-Tỏ tình!? Không phải! Sai rồi!”

“Ừm, trong đầu anh có thể là vậy. Nhưng khách quan thì sao? Với em, trông nó giống hệt cảnh tỏ tình mà chị Rui mỉm cười đồng ý. Em nói sai à?”

Tôi muốn phản bác.

Nhưng ai không biết chuyện thì nhìn vào đúng là… rất giống như vậy.

“Đã có tin đồn anh với chị Rui hẹn hò rồi. Và nếu em mà… lỡ tay đánh rơi bức ảnh này đâu đó…”

“Em định dọa anh nữa đúng không…?”

“Đe dọa? Em chưa từng nói thế. Em chỉ muốn nói—”

“Nói…?”

“Có một việc em muốn nhờ anh. Nếu anh đồng ý, em sẽ xé vụn tấm ảnh, xóa toàn bộ dữ liệu, và chôn vùi mọi chuyện xuống đáy Marianna.”

Đôi mắt hiền hòa của Himesaki sắc lại.

Con bé này… nghiêm túc thật.

Cũng chẳng có gì đảm bảo nó sẽ xóa thật… nhưng một điều chắc chắn: nếu tôi chống lại, Rui sẽ bị kéo vào.

Tôi đã bảo với Rui là tôi muốn làm phó hội trưởng để hỗ trợ cho sự hoàn hảo của cô ấy.

Tôi sẽ không đời nào để hình tượng hoàn hảo của cô ấy sụp đổ vì sự bất cẩn của tôi… tuyệt đối không!

Giờ thì tôi buộc phải nghe theo yêu cầu của ẻm.

“Đ-Được rồi. Nếu chỉ cần làm theo yêu cầu của em là được thì anh sẽ làm. Vậy… yêu cầu của em là gì, Himesaki?”

Đừng nói lại là chuyện “làm chó của em” nữa nhé…

"Xin hãy trở thành cún con của em♡"

Thôiiiiiiiiii xongggggg.

“Anh làm cún của em luôn được không?”

Nở nụ cười hiền lành, Himesaki phán ra yêu cầu kinh khủng hoàn toàn không hợp với nét mặt đó.

Và ánh mắt kia… lại giống của Rui ở một điểm.

Em cũng vậy à? Em cũng thuộc phe đó (siêu S) sao…?

“Nếu anh chịu làm cún của em thì ảnh của chị Rui sẽ bị xóa hết sạch, mọi chuyện êm đẹp, đúng chứ?”

Êm đẹp cái khỉ gì khi phần tôi phải làm chó bị bỏ qua!?

Bảo tôi làm chó mà tôi còn chẳng biết mình sẽ bị đối xử thế nào. Tưởng tượng thôi đã nhục kinh khủng luôn ấy.

Nhưng trong tình cảnh này, nếu đổi góc nhìn lại thì vẫn có… chút lợi ích.

Ví dụ, nếu tôi là chó, thì kiểu gì tôi cũng được tha thứ nếu làm gì đó… tức là, với tư cách của một con chó, tôi được liếm tay hay chân của em ấy, đúng không…? Đúng không?

Tay Himesaki… chân Himesaki… mlem mlem.

“Sao thế anh Ryoutaaaaaaa? Sốc vì yêu cầu của em nhục nhã đến thế à?”

Nếu làm chó, tôi có được liếm không?

Và nếu có thì được liếm chỗ nào?

Để bảo vệ Rui, tôi không thể từ chối làm chó. Và nếu đã vậy, hưởng được chút “đãi ngộ” cũng đâu có gì sai… đúng không?

“Anh định nghĩ bao lâu nữa vậy? Nếu anh không mau quyết, ảnh của chị Rui sẽ—”

“Rồi, được! Anh chấp nhận! Anh chấp nhận, nên mau cho anh liếm đi!”

“Ể—k-khoan, l-liếm!? Ghê quá!”

C-Cái quái gì vậy. Nghĩ nhiều quá nên tôi lỡ bật ra những lời dâm dục như mọi khi!

Nghe cứ như tôi muốn liếm Himesaki khắp nơi khi đóng vai chó của em ấy! (Mà đúng là tôi muốn thật.)

“E-em không yêu cầu vô nhân tính đến mức bắt anh phải liếm đâu! Làm ‘chó’ nghĩa là làm một con pet ngoan thôi – em gọi thì tới, đi cùng với em các thứ các thứ thôi.”

“Haiz… thật à? Nhạt quá đấy. Đã làm chó rồi thì anh mong mấy trò như bị xích cổ đi dạo hay bắt đi t* trong lúc bị nhìn chằm chằm chẳng hạn.”

“Xích cổ? T*? Ơ—khoan, từ từ. Anh lảm nhảm cái gì thế!?”

“Má—! Chết thật! Tất cả là tại em! Em làm ra vẻ phản diện nhưng mấy yêu cầu em đưa ra thì… R14 còn chưa tới! “Đi cùng em”? Thật á!? Đã chơi thì chơi yêu cầu nguy hiểm, khêu gợi hơn chút chứ!? Em làm anh rối hết cả lên!

“E-Ế….”

Tôi còn mong gì nặng đô hơn nữa cơ… Đúng là thất vọng tràn trề.

“Em không hiểu anh nói gì từ nãy đến giờ, nhưng… tóm lại là anh chịu làm chó của em đúng không?”

“A-anh đâu còn lựa chọn khác.  Nếu muốn ngăn ảnh bị lộ thì anh buộc phải làm vậy.”

Làm chó cho hậu bối xinh đẹp…

K-Không, chỉ vì bảo vệ Rui thôi. Vì em ấy nắm điểm yếu của tôi nên tôi mới buộc phải chấp nhận.

Tôi đâu có muốn được một đàn em đáng yêu vuốt đầu như cún hay dắt đi dạo gì đâu! Tuyệt đối không!

“Ô trời. Anh chấp nhận nhanh vậy… đúng là một người thú vị.”

“Còn gì nữa không?”

“Không. Nhưng mà—”

Himesaki đưa cho tôi tấm ảnh in ra, rồi đưa cả điện thoại.

“Em giao lại tấm ảnh này cho anh. Và để chứng minh, anh cũng có thể xem ảnh trong điện thoại em.”

“H-Hả? Em cho anh xem ảnh trong điện thoại em thật? N-Nếu em có chụp mấy tấm ero selfie hồi còn dại dột thì… anh sẽ nhắm mắt cho qua nhé!?”

“E-Ero!? Selfie!? Ý anh là gì!? Ảnh bậy á!? Em không có loại đó đâu!”

Mặt Himesaki đỏ bừng, la lớn đến mức suýt bắn nước bọt vào tôi.

Liếm… đây là mùi vị của sự dối trá… [note85356]

Nhưng thật sự là lứa tuổi này mà còn không biết ero selfie là gì sao?

Nghĩ lại, lúc nãy em ấy cũng chẳng hiểu gì khi tôi nhắc đến xích cổ hay tè… Ra là vậy. Đây chính là thất bại của giáo dục bắt buộc.

“Thôi được rồi! Anh coi nhanh đi!”

“Ờ. Được.”

Mò ảnh trong điện thoại con gái đúng là hơi sai sai… nhưng vì Rui, tôi sẽ xem.

Tôi mở album ảnh của Himesaki và lướt qua.

Để xem… hừm.

Toàn ảnh chụp đồ ăn ở mấy chỗ kiểu Starbucks.

Còn lại là selfie với cảnh du lịch phía sau, hoặc ảnh soi gương khoe đồ, ngạc nhiên là chẳng có tấm nào chụp chung với ai cả.

Hửm? Himesaki đáng lẽ phải nổi tiếng ngang ngửa Rui trong đám nhất năm đúng không?

Vậy mà trong điện thoại lại chẳng có tấm hình nào chụp với bạn bè…

“Ừm. Cảm ơn Himesaki.”

Cảm giác có gì đó sai sai khiến tôi nhanh chóng kiểm tra xong và trả lại điện thoại.

“Ờ thì, vẫn có khả năng em còn lưu gì đó trong máy tính ở nhà, nhưng ít nhất anh biết là điện thoại không có gì.”

“Anh nói như thể em là tội phạm ấy.”

“Anh không muốn nghe câu đó từ người đã lén chụp hình người ta đâu, đồ quay lén! Mà nói chung là anh không hiểu hết lý do, nhưng làm chó cho em thì em hài lòng đúng không?”

“Đúng thế!”

Dù vừa đưa ra yêu cầu vô liêm sỉ như vậy, em ấy vẫn cười rạng rỡ, không thua kém gì Rui. Con bé này chắc chắn cũng thuộc phe S.

Tôi nên chuẩn bị tinh thần nghiêm túc thì hơn.

“Vậy thì từ giờ trở đi, anh sẽ là cún cưng của em nên nhớ phải nghe lệnh cho đàng hoàng đấy nhé♡”

Và như thế, chuỗi ngày tôi bị cô em khóa dưới dắt đi bắt đầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Ref Jojo- this is the taste of a liar
Ref Jojo- this is the taste of a liar