Tập 03

Chương 4.4: Bắt đầu bầu cử IV

Chương 4.4: Bắt đầu bầu cử IV

Và rồi sau giờ học.

Vì mùa vận động tranh cử chính thức bắt đầu từ hôm nay, nên khoảng thời gian sau giờ học này sẽ là buổi vận động đầu tiên của các ứng cử viên.

Nhưng Rui không tham gia vì cô ấy phải tập điền kinh.

Dĩ nhiên Tanaka cũng không tham gia, vì cô ấy chỉ vận động online thôi.

Nghĩa là Himesaki sẽ chiếm được khoảnh khắc này… và điều đó rất nguy hiểm, nên ba chúng tôi quyết định sẽ hỗ trợ Rui dù cô ấy không có mặt… hoặc đáng lẽ là vậy.

“Tại sao gió lại thổi qua háng tớ thế này?”

Đúng vậy, bằng cách nào đó, tôi đang đội cái tóc giả trước kia, mặc đồng phục nữ, và đeo một dải băng có chữ “Kuroki Rui” trước ngực.

Quay lại vài chục phút trước—

Tôi bị lôi vào một phòng học trống với lý do “chuẩn bị cho hoạt động vận động tranh cử”, nhưng ngay khi bước vào, Yuria đã dùng kem tẩy lông xử lý toàn bộ lông chân của tôi, và trong lúc đó Airi trang điểm cho tôi. Và giờ tôi thành ra thế này.

“Vậy là từ hôm nay cho đến hết một tuần sau, mỗi ngày sau giờ học, bọn tớ sẽ nhờ… Ryouta đóng vai Rui.”

“Waaahh! Ryouta dễ thương quáááááá!”

Hai đứa nó cổ vũ tôi ngay trước cổng trường.

Chẳng có gì dễ chịu ở đây cả; trong đầu tôi chỉ toàn sự bực mình.

“Này Yuria, Airi. Hai cậu có âm mưu sẵn từ đầu để làm cái trò vận động sau giờ học này đúng không?”

“Không hề! Cả Rui cũng nói, ‘Ryouta mặc đồ con gái trông hợp lắm, chắc sẽ câu được nhiều fan đó.’”

Thế là Rui cũng bị kéo vào vụ này luôn. Tôi sẽ không tha cho cô ấy. Không bao giờ.

“Mà bộ đồng phục này của ai? Nó có mùi của Rui thế.”

“Eo, ghê quá. Sao cậu biết được?”

“Hả? Vậy bộ này… là của Rui…”

Ra thế. Vì Rui có buổi tập nên cô ấy cho tôi mượn đồng phục…

Một mùi hương nhẹ nhàng, giống như hoa oải hương. Được trực tiếp ngửi mùi hương của Rui thế này…

“Này Ryouta, cái… cái phần dưới của cậu, chấn chỉnh lại đi.”

“Hả? À! Xin lỗi!”

Tôi mải nghĩ bậy trong đầu và Yuria chỉ vào váy tôi.

“Nếu đã giả gái mà còn không kiểm soát được thì cậu là đồ biến thái thứ thiệt đấy.”

“Chính hai cậu ép tớ làm mà!”

“Ah! Anh Ryouta? Hải?”

Đúng lúc đó, Himesaki, vừa tới cổng để vận động, nhìn thấy tôi.

Tệ rồi… Tôi đã cố giữ hình tượng “đàn anh ngầu lòi” trước mặt em ấy, giờ thì tất cả đã sụp đổ!

Himesaki đứng hình vài giây, rồi bất ngờ rút điện thoại ra. Sao lại có tiếng chụp hình hả!? Này!

“Này Himesaki! Đừng có chụp hình!”

“Kyaa! Anh Ryouta mặc đồ con gái đẹp quá! Kyaa!”

Em ấy chưa bao giờ la hét dễ thương như vậy khi ở cùng tôi… chết tiệt, sao tôi lại thấy thua thiệt thế này?

“Cậu… đừng nói là có mối quan hệ với Himesaki nhé?”

“Ờm, cũng nhiều chuyện lắm.”

“Hmm. Rất vui được gặp em. Chị là Ichinose Yuria, người hiểu Ryouta nhất. Hân hạnh.”

Cái kiểu giới thiệu gì vậy… chẳng khác nào tuyên bố vợ cả.

“Wow, tuyệt quá! Chị là chị Ichinose đó đúng không?! Thật vui vì được nói chuyện với chị! Em luôn theo dõi ảnh nail và bài đăng về thời trang của chị trên mạng! Em là Himesaki Nozomi!”

“Ể? Ah, ờ… em xem thật à? Cảm ơn.”

Từ vẻ tự tin ban đầu, Yuria chuyển sang trạng thái bối rối liền. Đáng yêu thật.

“Airi cũng muốn giới thiệu! Chị là Miyama Airi! Rất vui được gặp em!”

“Vâng! Em cũng biết chị nữa! Đám con trai lớp em lúc nào cũng nói về chị!”

“Nói gì cơ?”

“Ờm, họ bảo vì chị với Ryouta lúc nào cũng ăn trưa cùng nhau rồi đi Starbucks sau giờ học nên chắc hai người đang hẹn hò.”

“C-cái—!? A-Airi với Ryouta chưa có như thế đâu nha! Trời đất!”

Airi vừa đỏ mặt vừa mỉm cười phủ nhận.

Không, thay vì cười thì nên phủ nhận đàng hoàng chứ… mà chẳng phải cô ấy quên mất cái cớ bạn trai rồi sao?

“Này Airi, đừng dễ lung lay như vậy. Con bé đó là đối thủ của Rui đấy.”

Cái người hồi nãy đỏ mặt khi được khen mà nói câu này thì tôi xin miễn bình luận.

“Himesaki, em cũng đeo dải băng, nghĩa là cũng đang vận động đúng không?”

“Đúng rồi. Hình như bạn cùng lớp em làm cái này để tặng đó.”

Himesaki nắm chặt dải băng, ánh mắt sắc lại.

“Em sẽ không thua… chị Ryouta đâu.”

“Đừng gọi anh như thế.”

“Ahaha, em khiến anh giận rồi hả?”

“Hiểu rồi… xem ra em đã quyết tâm chiến đấu nhỉ.”

Tôi không muốn đấu khẩu nhiều nên cả bọn quyết định lùi xa chỗ Himesaki một đoạn.

“Airi, Yuria, tớ đang mặc đồng phục và dải băng của Rui nghĩa là tớ cũng đang mang theo cảm xúc của Rui. Để hỗ trợ Rui được tốt nhất, tớ giả gái hay làm gì cũng được!”

“Cuối cùng cũng chịu nói năng men lỳ rồi. Đúng là Ryouta mà tớ biết.”

“Cậu tìm được cái ‘men lỳ’ chỗ nào vậy?”

“Ryouta, cậu xinh quá, tớ chụp một tấm được không? Tớ muốn để làm màn hình LINE.”

“Đừng hòng! Đi vận động đi!”

Và thế là chiến dịch của Rui bắt đầu với một khởi đầu thật gượng gạo.

––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––

Thứ Sáu, ngày hôm sau.

Tôi đến trường trong cơn mệt mỏi từ hôm qua.

Hôm qua, tôi thu hút cả đống sự chú ý khi giả gái đứng ở cổng trường, và rồi ngay cả tôi cũng quên mất đây vốn là chiến dịch của ai.

Nhưng hóa ra việc tôi giả gái lại được fan của Rui đón nhận (khó hiểu thật), và nhiều học sinh còn xin chụp hình cùng tôi.

Trên bảng tin ẩn danh, chiến trường chính của Tanaka, mọi người đang bàn tán ầm ĩ về người ủng hộ Kuroki Rui giả gái a.k.a “Kuroki Rui (bản đực) - kẻ biến thái” và về kẻ vận động online thiếu nhiệt huyết Tanaka, biệt danh “Bác Sĩ Lười”. Đó là cuộc chiến chủ đề hiện tại.

“Mình là người tiến cử Tanaka mà còn làm mấy chuyện này thì không biết có ổn không nhỉ?”

Nghĩ thế, tôi tiến đến cổng trường… và thấy một đám đông lạ mặt đang tụ tập.

Ở đó, ngay trước cổng, là Rui và Himesaki, cả hai đều đeo dải băng vận động, bị vây quanh bởi học sinh đang đứng xem.

“…………”

“…………”

Trông chẳng khác gì họp báo trước trận đấu, Rui và Himesaki im lặng nhìn nhau chằm chằm.

Rui thì cười thư thái, đầy tự tin, còn Himesaki thì trông dễ thương nhưng sắc bén, để lộ rõ tinh thần cạnh tranh.

“Em sẽ không thua đâu.”

“Chị cũng sẽ không thua đâu… ít nhất không phải là em.”

Đám đông xung quanh bắt đầu phấn khích, thậm chí có người còn huýt sáo.

K-không không không, sao mọi thứ lại thành ra thế này!?

“Nozomi! Sao cậu lại nhìn người ta như vậy!?”

“Rui, em đang làm gì vậy?”

Một lúc sau, người tiến cử của Rui ở năm ba, và một bạn cùng lớp, người ủng hộ của Himesaki, bước vào giữa và tách hai người ra. Hai ứng cử viên sau đó bắt đầu vận động ở khu vực khác, khiến không khí dịu lại.

Dù vậy, tôi vẫn thấy lo, nên tôi lập tức đi về phía Rui.

“Này Rui, chuyện lúc nãy không giống cậu chút nào. Có chuyện gì vậy?”

Khi tôi lại gần, Rui đang được người tiến cử của cô ấy, một đàn chị trông hiền và hơi tomboy, nhẹ nhàng trấn an trong bóng râm dưới gốc cây.

“C-chào buổi sáng… chào chị, và cả Rui nữa.”

“À, ra là vậy. Bạn trai của em đến rồi.”

“H-haa? B-Bạn trai ạ?”

“Thế chị sẽ đi thẳng đến phòng học nhé. Hai đứa làm việc với nhau được chứ?”

“Vâng. Cảm ơn chị lúc nào cũng giúp.”

Chị ấy nháy mắt với tôi rồi rời đi.

Một chị tomboy dễ thương… kiểu đó cũng khá ổn đấy chứ.

“Chị ấy có bạn trai rồi. Đừng nhìn người ta bằng ánh mắt kỳ lạ như thế, được không?”

“Tớ bảo cậu đừng đọc suy nghĩ của tớ nữa mà… mà—”

Tôi ho nhẹ một cái để quay lại chủ đề chính.

“Chuyện lúc nãy là sao? Bình thường cậu điềm tĩnh lắm mà, ai đời lại đi đấu mắt với người ta.”

“Tớ chỉ… trừng mắt với em ấy vì cứ làm hoạt động quá sát bên tớ thôi. Thế rồi mọi thứ thành ra như vậy… Với lại, em ấy cứ để ý tớ quá mức.”

À thì, ai chẳng để ý cậu… nhưng thôi không nói câu quá hiển nhiên đó nữa.

“Không phải vì cậu cũng đang để ý Himesaki sao? Bình thường, dù có người đáng ngờ đứng gần, cậu vẫn chỉ tập trung làm việc của mình. Thế mà lần này lại trừng mắt?"

“Hehe, cậu hiểu tớ thật đấy.”

“Tớ biết mà.”

Rui ngước nhìn ánh sáng xuyên qua tán cây và hít một hơi.

“Vì tớ đang cố gắng quá mức để hoàn hảo, tớ thấy rất căng thẳng về cuộc bầu cử chủ tịch hội học sinh. Bầu cử khác thể thao ở chỗ vận may không ảnh hưởng đến kết quả, và nếu thất bại thì chẳng có ‘lý do chính đáng’ nào cả.”

“Rui…”

Ngay cả trong thể thao, Rui luôn thắng hết danh hiệu này đến danh hiệu khác, nên may mắn trông như lúc nào cũng đứng về phía cô ấy.

“Hầu hết năm nhất sẽ bỏ phiếu cho Himesaki. Vì vậy tớ muốn chắc chắn lấy được phiếu của năm hai và ba. Nên sau giờ học, tớ…”

Mắt Rui sắc hơn bình thường, gần như nghiêm túc đến mức đáng sợ.

Sau giờ học… nghĩa là đội điền kinh…

Không được. Chính lúc như thế này, tôi phải nói với Rui.

“Này Rui. Cố gắng đạt sự chắc chắn thì quan trọng thật. Nhưng ‘giả sử’ thì luôn xảy ra. Như hai vụ tớ từng giúp cậu. Chuyện con mèo của cậu, rồi chuyện cậu quên bài báo, đều là những thứ cậu không lường trước.”

“Giả sử…? Ý cậu là tớ sẽ thua?”

Ánh mắt Rui trở nên sắc hơn nữa. Cảm giác như có chút thù địch xen vào.

“K-không! Ý tớ là sự ‘chắc chắn’ không thực sự tồn tại.”

“Không có sự chắc chắn?”

“Ừ. Hiện tại cậu đang theo đuổi sự hoàn hảo đến mức cố quá để có một chiến thắng đảm bảo. Nhưng cảm xúc con người luôn thay đổi, đôi khi ngay cả trước cuộc bỏ phiếu.”

Năm ngoái tôi cũng thế. Những học sinh không quan tâm có khi còn đổi ý sau khi nghe bài phát biểu cuối.

“Nên dù mọi người ủng hộ Himesaki trong lúc vận động, cậu vẫn có năng lực xoay chuyển tình thế bằng bài phát biểu cuối cùng. Vì vậy, đừng cố đòi hỏi sự chắc chắn tuyệt đối trong lúc vận động nữa.”

Đó là suy nghĩ thật lòng của tôi.

Tôi hiểu cô ấy muốn mọi thứ hoàn hảo và chắc chắn, nhưng tôi muốn cổ tin vào bản thân nhiều hơn, tin rằng cổ có thể khiến những người ủng hộ Himesaki quay sang ủng hộ mình vào phút cuối.

“Xin lỗi cậu. Có lẽ tớ hơi vội thật.”

“Không, t-tớ cũng xin lỗi! Tớ đã chen vào như thể biết hết mọi thứ vậy! Tớ đã làm điều quá thừa thãi!”

“Không… người duy nhất có thể nói với tớ mấy điều như vậy là cậu thôi. Và vì là cậu, tớ mới có thể đón nhận nó một cách chân thành.”

“Rui…”

“Cậu hơi vô tâm thật, nhưng suy nghĩ của cậu lúc nào cũng thẳng thắn và chân thật. Tớ… Không. Chính vì cậu luôn cho tớ góc nhìn mới mà tớ muốn cậu làm phó chủ tịch cùng tớ. Chỉ vậy thôi.”

Rồi chẳng hiểu sao Rui quay lưng lại với tôi.

Cô ấy giận thật à?

“Vậy tớ giao hết hoạt động vận động sau giờ học cho cậu nhé?”

“Ừa! Cứ giao cho tớ! Tớ sẽ cởi sạch áo của mình nếu cần!”

“Hehe… xem ra cậu không chỉ muốn mặc đồng phục của tớ nhỉ?”

“À—ờm, thì… cũng có…”

“Trời ạ, cậu đúng là dâm thật.”

Rui ngoảnh lại, nở nụ cười rạng rỡ hơn bình thường, hàm răng trắng sáng.

Và khi thấy nụ cười đó, tôi chỉ có thể cười theo.

Sau khi thời kỳ vận động bầu cử chính thức bắt đầu, buổi sáng của tôi là đứng cạnh Rui, Airi và Yuria để tham gia vận động. Sau giờ học, tôi bị ép giả gái và làm “bản sao” của Rui để tiếp tục vận động.

Trên mạng, Tanaka liên tục đăng những chính sách mới đầy sáng tạo, bí ẩn thu hút sự ủng hộ và độ nhận biết dù chẳng bao giờ xuất hiện ngoài đời.

Ai sẽ chiến thắng? Sức mạnh áp đảo của Rui? Hay sự ủng hộ lớn từ học sinh năm nhất dành cho Himesaki? Hay là Tanaka, con ngựa ô thu hút nhóm cử tri bình thường?

Không ai biết cho đến ngày bầu cử.

––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––

Ngày trước cuộc bầu cử chủ tịch hội học sinh.

Vì tôi là người tiến cử Tanaka, tôi phải đọc bài phát biểu vào buổi trình bày ngày mai, nên sau giờ học chúng tôi quyết định gặp trong phòng tôi để chuẩn bị.

“Uầy, phòng cậu lúc nào cũng có cái mùi như nước hoa của mấy thằng con trai cấp ba cố tỏ ra ngầu à, Ryouta?”

“So sánh kiểu gì đấy!? Dạo gần đây Rui với mấy người kia hay ghé qua nên tớ mới mua thôi.”

“Hừm… ra vẻ bảnh chọe quá nhỉ. Cậu chỉ là một đứa hướng nội giả vờ hướng ngoại thôi.”

Tanaka bĩu môi nói vậy rồi bắt đầu lục kệ sách nơi tôi giấu các thứ linh tinh và lấy một cuốn truyện người lớn ra đọc.

“Cái loại người mà chỉ đọc mấy cái truyện siêu dâm này…”

“Đ-đừng gom đời sống 2D với đời thật vào chung chứ!”

“Nhìn ai đang nói kìa! Đi soi gương đi!”

Thế là sau màn đấu khẩu quen thuộc, chúng tôi cuối cùng cũng bắt đầu làm việc.

“Trước hết, tớ phải khen cái gì về cậu khi cậu không xuất hiện lấy một lần trong suốt thời gian vận động hả?”

“Nếu là cậu, người biết con người thật của tớ, thì cứ nói thoải mái đi!”

“Con người thật của Tanaka… hướng nội, otaku, cô độc.”

“Sao cậu liệt kê toàn cái tiêu cực thế!? Cậu thì khác cái gì! Tự soi gương đi!”

Tanaka vừa than vừa tiếp tục lật cuốn truyện người lớn cô ấy cầm từ nãy giờ.

Mà, tôi thì không còn ở mức đó nữa vì giờ tôi thân với ba cô gái xinh đẹp rồi.

“Tanaka, cậu đã quyết định sẽ nói gì ngày mai chưa?”

“Ờ… ừm, rồi! Tớ chuẩn bị video bài phát biểu rồi…”

“Video phát biểu? Đừng nói là cậu tính không xuất hiện ngay cả trong sự kiện chính nhé?”

“T-Tớ không thể làm được! Tớ bị căng thẳng kinh khủng khi đứng trước đám đông!”

“Trời ạ… thế sao cậu còn tranh cử làm gì?”

Một chủ tịch hội học sinh giấu mặt đúng là chưa từng có tiền lệ.

Rõ ràng giáo viên tiếp cận Tanaka trước vì họ lo Rui sẽ không có đối thủ… nhưng giờ cô ấy có một đối thủ cực mạnh là Himesaki rồi.

Độ nổi tiếng của Rui vẫn áp đảo, nhưng Himesaki cũng đã tạo được đà để cạnh tranh ngang hàng.

Em ấy vẫn không có nhiều bạn, nhưng với bạn cùng lớp làm người tiến cử, hai người họ phối hợp rất chăm chỉ.

Himesaki bắt tay với học sinh đi ngang trong lúc vận động, giao tiếp cực kỳ gần, chỉ vậy thôi cũng tạo hiệu ứng lớn.

So với đó, Tanaka của chúng ta… chỉ vận động online.

“Tớ thật sự lo cho tương lai của cậu đó, Tanaka.”

“Sao tự nhiên cậu nói gì nghiêm túc vậy!”

Bận lau nước mắt của chính mình vì tôi chỉ toàn tìm thấy khuyết điểm chứ chẳng tìm được ưu điểm nào của cổ, tôi tiếp tục viết bản nháp bài phát biểu đề cử cho Tanaka.

Thôi thì cứ nói chung chung và an toàn là được.

“Tớ đoán là cậu thật sự muốn làm người tiến cử của Kuroki đúng không?”

“Ừ, có lẽ tớ cũng muốn làm người tiến cử của Rui. Tớ muốn làm phó chủ tịch dưới hội học sinh do Rui dẫn đầu và hỗ trợ cô ấy.”

“Ryouta…”

“Nhưng mà. Tớ đang làm điều mình phải làm. Rui cũng nhờ tớ giúp vận động, nhưng giờ tớ là người tiến cử của cậu. Dù thế nào thì ngày mai tớ cũng sẽ cố hết sức!”

“Ừ, đó mới là Ryouta.”

“Ý cậu là gì? Lại trêu tớ nữa à?”

“Ai biết~?”

Tanaka đáp giọng chọc ghẹo.

Dù sao thì, ngày mai sẽ quyết định tất cả.

Tôi phải tập trung.

–––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––

Và rồi, ngày bầu cử được mong chờ từ lâu đã đến.

Tôi luyện đi luyện lại bài phát biểu trên đường đến trường, chỉnh lại tinh thần, rồi đi đến nhà thi đấu.

Cuộc bầu cử bắt đầu sớm trong buổi chào cờ sáng và kéo dài đến hết tiết một nên sẽ khá dài.

Được rồi… chỗ gặp nhau chắc là sau sân khấu.

“Chào buổi sáng, Himesaki. Rui đang nói gì với thầy vậy?”

“Chào buổi sáng anh Ryouta. Ờm, có vẻ như người tiến cử của Rui vẫn chưa đến.”

“Hả? Chưa đến sao?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!