Những Mối Quan Hệ Bí Mật...
Hoshino Hoshino Kuroto Yuu
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 02

Chương 1.1: Lễ hội cấp ba và hai ta học nhóm I

13 Bình luận - Độ dài: 5,154 từ - Cập nhật:

“Nếu tớ thắng buổi bầu cử hội học sinh năm nay, thì tớ muốn cậu làm Phó hội trưởng hội học sinh, Ryouta à.”

Lời đề nghị đó đột ngột như là từ trên trời rơi xuống vậy.

Sau lễ hội văn hóa, Kuroki và tôi đã ngồi lại trong lớp, tâm sự với nhau một cách chân thành.

Khi hai chúng tôi nói về chuyện lần đầu Kuroki gặp được tôi và những lần mà tôi đã từng giúp cô ấy thì cổ đột nhiên đề xuất cho tôi một ghế hội phó Hội học sinh.

“Chờ chút đã! Việc đó là quá sức đối với tớ! Ý tớ là, cậu có bao giờ thiếu lựa chọn tốt hơn đâu?”

“Không, tớ cần cậu hơn bất cứ ai khác, Ryouta à.”

 

Giọng Kuroki nhỏ nhẹ nhưng chất chứa trong đó làmột sự kiên định không thể lay chuyển.

Dù tôi đã cố từ chối, cô vẫn không chịu chùn bước. Dường như tôi có cố nói thêm gì đi chăng nữa thì cô ấy vẫn sẽ không đổi ý.

Nhưng mà tôi? Một thằng hướng nội? Trở thành người của hội học sinh và đại diện cho bộ mặt của học sinh trường này? Quá vô lý rồi!

Ý là, tôi cũng không từ chối được khi bị lôi vào vai Bạch Tuyết trong lễ hội văn hóa, nhưng mà không phải là vì tôi là một kẻ không có chính kiến đâu nhé, đó chỉ đơn giản là bởi vì tôi quá sợ để nói không và cũng muốn tránh né rắc rối không cần thiết thôi.

Tôi thề là mình sẽ không bao giờ làm trò nổi bật nữa, vậy mà lại đòi tôi làm Hội phó á? Quá khó cho tôi rồi.

“Nghe này, Kuroki, tớ nghĩ là-”

Ring, Ring!

Ngay khi mà tôi sắp thuyết phục cô ấy đổi ý, điều tồi tệ nhất đã xảy ra- tiếng chuông điện thoại ngân vang khắp phòng.

Đó không phải là của máy tôi, nên nó đương nhiên là của Kuroki.

“Airi đang gọi mình. Xin lỗi nhé, Ryouta.”

“Ừ…”

Cô ấy đi ra ngoài để nghe điện, còn tôi đứng như trời chồng, tiếp tục nghĩ xem làm thế nào để kéo cuộc thương lượng về phía mình.

Nếu mà tôi trở thành Phó hội trưởng, tôi có thể làm điều gì cho cô ấy chứ?

Đúng là tôi đã giúp cô ấy một vài lần trong quá khứ, nhưng mà chọn tôi chỉ vì những lý do đó thì cũng quá là nông cạn rồi.

Hơn nữa, hỗ trợ một người luôn nhắm đến sự hoàn hảo như Kuroki cũng đã là quá sức đối với tôi.

“Xin lỗi vì đã để cậu đợi nhé. Airi vừa nài nỉ mình đi lên sân thượng.”

“Ra vậy… vậy còn chuyện về Hội phó hội học sinh….”

“Ryouta à. Lễ bầu cử diễn ra vào mùa thu, cho nên chúng ta vẫn còn thời gian. Hãy suy xét kỹ đi nhé? Cậu có thể cho tớ một câu trả lời sau khi kỳ nghỉ hè kết thúc.”

“Hả? À ừ…”

Cuối cùng thì tôi vẫn không thể từ chối được, cho nên mọi việc sẽ tạm hoãn lại.

Tôi thật sự cảm thấy mình đã bị Kuroki đã ép vào chân tường.

“À thêm nữa là, cho đến khi cậu đưa ra câu trả lời, tớ sẽ không gửi thêm ảnh selfie cho cậu nữa, được chứ?”

“Ảnh selfie?”

“Đúng vậy. Có vấn đề gì sao?”

Kuroki mỉm cười ngọt ngào, nhưng tôi chả nếm được chút vị ngọt nào tự nụ cười đó cả.

Đó chính là bản chất của cô ấy sao? “Từ chối tôi thì đừng mong được gửi ảnh nhé.” Đen tối y như tên vậy.[note78272]

Ủa, vậy là khỏi ngắm ảnh nữa à?

Trừ khi tôi đồng ý, tôi sẽ không được nhận thêm bất cứ tấm ảnh nào của Kuroki nữa. Điều đó thật quá….argh..

Dạo gần đây, việc ngắm ảnh của Kuroki Rui đã trở thành một phần không thể thiếu trong một ngày của tôi.

Được nhìn thoáng qua chiếc rốn quyến rũ trên bờ eo thon để hở ấy, cái cảm giác thượng đẳng khi được cổ gửi ảnh mỗi ngày, tất cả đều đã trở thành một phần thiết yếu cho cuộc sống hàng ngày.

Thế nên cứ ngang nhiên cắt đi cái nguồn sống của tôi thì thật tàn nhẫn quá.

Thêm nữa là, nếu đến tận mùa thu tôi mới được ngắm ảnh của Kuroki, vậy thì chả phải tôi sẽ bỏ lỡ làn da rám nắng trong bộ đồ điền kinh của cô ấy sao?

Nghĩ về những gì mà mình sẽ để vuột mất chỉ càng khiến tôi thêm thèm muốn. Tôi muốn ngắm nó! Kuroki rám nắng trong bộ đồ điền kinh, áo ngắn để lộ bụng…! Không được ngắm nhìn nó thì chả khác nào bỏ phí cuộc đời cả.

“Chà, Yuria và Airi đang đợi chúng ta đó, cũng nên đi thôi-”

“Chờ chút đã Kuroki. Tớ chắc chắn sẽ nghiêm túc suy xét việc trở thành Hội phó hội học sinh…. cho nên cậu có thể suy nghĩ lại việc dừng gửi ảnh chứ?”

Tôi cầu xin cô ấy như thể nỗi hổ thẹn chả là gì so với việc không được ngắm ảnh Kuroki nữa.

Kuroki cười một nụ cười lạnh lẽo, gần như là dửng dưng.

“Hi hi…. Ryouta nè.”

“Gì vậy….?”

“Dù không thích tớ mà cậu vẫn nhìn bằng một ánh mắt rất là dâm tà đó, phải không nào?”

“Hả? Ờ thì không…”

Khi mà tôi xoay xở trăm phương ngàn kế để nghĩ ra đối sách, Kuroki bỗng dí sát người vào tai tôi.

AD_4nXc1b5_kEdhEMaYtVFP9qO7oyj3CnJxLwJzlusELpkuhSn6SSeyw7mI3xxKGDw4ur8GQ_oYRFr0k_8oES_adosoJPnwU1pwq_uiSjxBkrjpt8Qq1uBtjsgTgpZ_WZdm7EciHnLze?key=oYlwL2Mh22-thEKQyydOdQ

“Ryouta nè, cậu là tệ nhất đó”

Cô ấy thì thầm vào tai tôi, rồi quay người bỏ đi với nụ cười quyến rũ ma mị vẫn còn đính trên môi.

Tôi vừa bị lăng mạ trực tiếp bởi Kuroki ấy hả? Đúng là ASMR không bao giờ đã bằng việc được tự tai mình nghe lấy chúng cả.

“Hi hi, trước khi cậu quyết định được bản thân mình sẽ làm Phó hội trưởng hay không, mình vẫn sẽ không gửi thêm tấm nào nữa đâu.”

“....Hả?”

Và cứ như vậy, nguồn sống của tôi chính thức bị đứt đoạn.

…….

Khi Kuroki và tôi đi lên sân thượng, nơi đây đã chật ních những học sinh khác đang mải mê tám chuyện.

Đa số bọn họ đang tụ tập lại tại chiếc hàng rào bên rìa sân, cúi xuống nhìn sân trường, xem chừng là để theo dõi buổi lửa trại sắp sửa bắt đầu.

“Ryouta ơi, Rui ới, ở phía này nè.”

Chúng tôi đang nhìn quanh để tìm kiếm Miyama và mọi người thì tôi đã nghe thấy giọng cô ấy gọi với tới từ phía sau sân thượng, và thế là chúng tôi vội đi tới.

“Xin lỗi vì đến muộn nhé, Airi, Yuria.”

“Không cần xin lỗi đâu. Các cậu đã mua đồ ăn rồi phải không? Airi sắp chết đói rồi đây này.”

“À… Xin lỗi, bọn mình quên lấy đồ ăn rồi.”

“Cái gì cơ? Thật đấy à? Cậu đoảng quá đó, Rui.”

À ừ, Rui bảo là sẽ đi mua đồ ăn với tôi cho nên là đã bảo họ cứ lên sân thượng chờ trước đi.

Tôi đã quên béng đi lý do chúng tôi tách riêng ra. Lẽ nào Kuroki cũng giống tôi sao?

Có lẽ đi lẻ một mình với tôi khiến cô ấy căng thẳng đến nỗi quên khuấy mất việc đi mua thức ăn….. mà thực ra thì, nghe chả giống Kuroki gì cả.

“Xin lỗi nhé. Để tớ đền bù cho. Tớ sẽ mua bất kỳ thứ gì mà cậu muốn ăn, thế nào?”

Giọng Kuroki êm dịu, như thể đang dỗ dành một cô nhóc nũng nịu, và Miyama cứ vậy mà mỉm cười rạng rỡ.

“Bất kỳ thứ gì sao? Nếu cậu đã nói thế~”

“Vậy thì tớ sẽ đi mua đồ cùng Airi. Các cậu muốn mua gì không?”

“Tớ thì gì cũng được. Còn cậu thì sao hở Ryouta?”

“Tớ cũng vậy, sao cũng được.”

“Được rồi, vậy tớ và Airi tự chọn vậy.”

Và thế là, Kuroki cùng Airi rời khỏi sân thượng.

Còn lại một mình, tôi và Yuria cũng không biết làm gì cả, thế nên chúng tôi cùng nhau ngồi xuống mà ngắm sân trường.

Sau sự cố với buổi biểu diễn đó, khi mà tôi đè Kuroki xuống để che dấu sai lầm của cổ, Yuria đã bảo tôi rằng cả hai sẽ “nói về việc đó sau”, thế nên giữa chúng tôi giờ đây đang bị bao trùm trong một bầu không khí ngượng nghịu.

Tôi biết chắc là cô ấy sẽ nói về vụ việc diễn ra ở buổi biểu diễn mà.

“Thì…. Cậu biết đó…”

“....!” 

Nó đến rồi.

“Cậu và Rui vừa cùng nhau làm gì vậy?”

“Hả? Sao tự nhiên lại thẩm vấn tớ vậy?”

“Không cần phải giấu diếm. Ý tớ là, hai cậu nói là sẽ đi mua đồ ăn và bảo chúng tớ cứ lên sân thượng trước đi, đúng không? Vậy mà hai cậu lại quay về tay trắng. Điều đó rất đáng nghi đấy.”

Đúng vậy, không cần phải làm thám tử cũng đánh hơi được điều gì đó bất thường.

“Nó có liên quan đến việc cậu đè Rui xuống trong buổi diễn không?”

“Ừ thì… Nó cũng đúng một phần, chắc vậy…”

Tôi biết là kiểu gì thì câu hỏi này cũng sẽ đến mà. Để không làm cho không khí giữa hai người trở lên ngượng ngùng hơn nữa, việc tốt nhất vẫn là giải quyết hiểu nhầm này ngay bây giờ.

“Thì… thật ra là Kuroki muốn cảm ơn tớ.”

“Cảm ơn cậu sao?”

“Đúng vậy! Trong buổi biểu diễn, một dụng cụ đã gặp trục trặc và cả sân khấu trở lên tối đen, đúng không? Khi mà đèn đột ngột sáng trở lại, Kuroki đã bị giật mình mà mất thăng bằng. Thế nên ngay lúc đó, tớ đã nhanh chóng làm như mình đẩy cô ấy ra sau và khiến nó trông như một khung cảnh lãng mạn. Sự việc chỉ có thế mà thôi.” 

Tôi khiến mình trông như một anh hùng, làm cho tôi giống như là đang giúp cô ấy hơn là Kuroki mắc phải một sai lầm.

“Ra vậy.”

“Cậu tin tớ sao?”

“Xin lỗi nhé. Tớ hoàn toàn hiểu nhầm cậu rồi.”

Yuria mỉm cười xin lỗi tôi. Mà khoan đã, hiểu nhầm gì cơ?

“Tớ tưởng là cậu, với thú tính hoang dã trong người đột nhiên bộc phát, đã không kiềm chế được nữa mà đẩy Rui xuống.”

“Hả…. Thôi nào, cậu nghĩ về tớ tệ quá đó. Ấn tượng về tớ trong mắt cậu chỉ thua đám tội phạm cuồng dâm mỗi cái nhà giam thôi à?”

“Tớ nói sai sao? Ai là đứa lúc nào cũng nhìn trộm đùi tớ như một kẻ biến thái hả?”

“Ừ thì, cái đó đúng là không cãi được.”

“Nhận thua nhanh thế.”

Này nhé, đùi là đùi. Tôi có còn là đàn ông nữa không khi mà không thèm nhìn chúng cơ chứ?

Đầu óc tôi rối tung lên chỉ để tìm cớ để phản bác lại.

“Thôi thì, nếu mọi chuyện chỉ có vậy thì tớ cũng yên tâm rồi. Tớ cứ tưởng hai cậu sau đó đã dắt tay đưa nhau đi trốn rồi cơ.”

“Không đời nào mà chuyện đó xảy ra được đâu. Chúng ta đang nói về Kuroki Rui đó.”

“Cũng đúng, cậu nên ngắm tới ai đó gần tầm với hơn đi, Ryouta à.”

“Gần tầm với? Ý cậu là kiểu như Tanaka á?”

“Cũng được… mà thôi đừng. Con mắm đó là cái cờ đỏ di động ấy chứ.”

Chí mạng cho bạn của tôi quá. Thế này thì đỡ sao được.

Sau đó, Yuria và tôi chờ cho Kuroki và Miyama quay trở về, mắt dõi theo công cuộc chuẩn bị cho buổi đốt lửa trại dưới sân trường.

“Mà khoan đã, Yuria này, chả phải cậu cũng tham dự vào việc chuẩn bị sao? Cậu là người của ban tổ chức mà?”

“Quá trình chuẩn bị lửa trại là do những thầy giáo cũng như các nam sinh phụ trách. Đám con gái bọn tớ hiện đang rảnh. Bọn tớ sẽ đảm nhiệm mấy việc nhàm chán sau lễ hội như kiểm kê vật dụng, kế toán, đại loại vậy.”

“Thế à, giờ mới biết.”

Nói mới để ý, nếu nhìn kỹ thì chỉ thấy cánh đàn ông là đang làm việc chuẩn bị thôi.

“Nghĩ lại thì, Yuria nè, tại sao cậu lại xung phong tham gia vào việc tổ chức lễ hội đó? Cậu trông không giống loại người sẽ chủ động làm những việc này.”

“Hỏi thế là có ý gì hả? Tớ là người tự giác chủ động khi cần thiết đấy.”

“Nghe giống một câu đùa tục tĩu thế nhỉ?”

“Đâu ra? Đừng nghĩ ai cũng như cậu.”

Yuria nói như thể vừa nghe thấy điều gì đó xúc phạm lắm.

“Tớ chỉ gia nhập bởi vì Rui trông như là bị ép phải vào thôi.”

“Kuroki?”

“Cậu cũng biết lớp mình mà. Việc gì cũng ném cho Rui làm, ‘cái gì cậu ấy cũng làm được’, nên họ chỉ đợi cậu ấy làm hết tất cả. Ừ thì đúng là cậu làm cái gì cũng được đó, hoàn hảo là đằng khác, nhưng…cậu cũng là con người mà. Ai rồi cũng phải kiệt quệ thôi. Tớ nghĩ là nếu cũng tham gia vào thì có thể giảm bớt gánh nặng cho Rui.”

Yuria làm vậy là vì Kuroki sao? 

Nghĩ lại thì, cô ấy cũng chủ động vào vai hoàng tử để giảm bớt việc cho Kuroki.

“Này Ryouta, làm gì mà cười trông phát ngố vậy?”

“Tớ chỉ nghĩ là… tình chị chị em em thắm thiết quá đi thôi.”

“Hả? Đó là lời khen à?”

“Đương nhiên rồi. Tớ chưa bao giờ có bạn thân cả, và tớ không nghĩ là mình có thể làm nhiều tới vậy vì một người khác…”

Nếu được đặt mình ở trong vị trí của Yuria, tôi không nghĩ mình có đủ quyết tâm để làm như thế. Cho nên tôi cũng thật lòng tôn trọng cô ấy.

“Được rồi nghe này, giả sử như nếu đó là Tanaka được giao nhiệm vụ thì sao?”

“Thì tớ cứ để cậu ấy làm thôi.”

“Đồ tồi.”

“Cậu ấy cũng cần cải thiện kỹ năng ngoại giao mà.”

“Cũng đúng.”

“Ê, hai cậu, xin lỗi vì đã phải chờ nhé.”

Khi mà chúng tôi đang bận rộn nói xấu Tanaka, Kuroki và Miyama quay trở về sân thượng và…. khoan đã.

“Chà, các cậu mua gì mà nhiều thế.”

Kuroki và Miyama quay trở lại với các túi bóng chất đầy đồ ăn.

“Mình gom hết mọi thứ được xả hàng với giá chỉ còn một nửa đó. Tất cả chúng ta đều cùng phải góp phần cho S-D-G gì đó mà…”

“ Ý cậu là SDGs? Mà sao cậu mua nhiều thế?” [note78273]

Dù sao thì đó cũng là một phương pháp phát triển bền vững, nhưng nếu mà ngực Miyama còn bự hơn sau khi ăn hết đống đó, chúng ta sẽ cần nhiều giấy ăn hơn để bù vào, và như vậy thì sẽ tính là hòa nhỉ? [note78274]

“Cùng ăn trong khi chờ lửa trại thôi!”

Ý tôi là, nếu bộ ngực khủng đó còn to hơn nữa, thì chả phải quá tuyệt sao? Tôi cũng không ngại việc nhìn ngắm một bộ ngực to ấy đâu, cho nên mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. 

……..................................................................

Chiều muộn, các học sinh bắt đầu vây quanh lửa trại, nóng lòng chờ mong ngọn lửa được thắp.

Thông báo đánh dấu những phút giây cuối cùng của buổi lễ hội văn hóa vang dội, và nó như thì thầm vào tai tôi lời nhắc khẽ rằng buổi tiệc vui này rồi cũng sắp tới lúc tàn.

Chúng tôi ngồi thưởng thức đồ ăn mà Kuroki và Miyama mang tới trong khi chờ đợi. Khi mà tôi mải gặm cái xúc xích Đức, Miyama ngấu nghiến chỗ Yakisoba cùng những cây xúc xích Đức khác, kèm với ba hộp Takoyaki- mỗi hộp có năm miếng. Kuroki cũng không kém cạnh khi mà đang nhồm nhoàm những chiếc Takoyaki sau khi đã hoàn thành ba phần yakisoba.

Mấy đứa con gái này ăn lắm thế nhỉ? Miyama thì còn hiểu được, chứ Kuroki mà cũng ăn như thuồng luồng vậy.

Trái lại, Yuria gần như chả động lấy một miếng. Sau khi ăn xong miếng Takoyaki thứ hai hoặc ba gì đó, cô cứ thế mà hạ đũa.

Đồ ăn có vấn đề sao? Hay là cô ấy thấy không khỏe trong người?

“Yuri… ý mình là Ichinose này. Cậu không định ăn thêm à? Vẫn còn karaage [note78275] và tamasen[note78276] đó.”

“Ôi trời, cậu thiếu tế nhị quá. Cậu nói chuyện cứ như mẹ của cổ vậy. Thực ra là Yuria đang giảm câ-”

“Rui! Đừng nói thế chứ. Giờ thì cậu mới là đứa thiếu tế nhị đó.”

Yuria cố khiến Rui im lặng bằng cách nhét một miếng tamasen vào trong mồm cô ấy.

“Mmm, miếng tamasen này ngon lắm đấy.”

“Không công bằng, Airi cũng muốn ăn tamasen. Ryouta! Lấy cho tớ miếng đi.”

Có một túi tamasen ở ngay trước mặt tôi, thế là khi tôi vươn tay tới tính lấy nó thì đột nhiên-...

“Ryouta, nói ‘aah’ rồi đút cho mình nào…”

Ngay khi mà tôi cầm nó lên, Miyama đã há miệng nhỏ chờ sẵn, như chú chim non giương mỏ chờ mẹ mớm mồi.

Cô ấy có vẻ rất trông chờ được tôi đút cho ăn đó… Khoan đã, điều này chả phải là rất có vấn đề sao?

“Nghĩ cái gì vậy? Làm thế xấu hổ chết mất.”

“Sao mà xấu hổ được? Yuria cũng vừa mới đút cho Rui ăn thôi mà?”

Đó rõ ràng là để bịt miệng cô ấy lại mà….

“Chờ chút đã Airi. Tốt nhất là không nên làm thế đâu. Để Ryouta đút cho cậu sao? Có trời mới biết được là thảm họa gì đang chờ được diễn ra.”

“Từ chối tớ cũng được thôi, nhưng có nhất thiết là phải nói lý do như thế không?”

“Airi này, tay Ryouta rất bẩn vì cậu ta sờ mó đủ thứ linh tinh, nên mình nghĩ tốt nhất vẫn là không nên đâu.”

“Tớ không phải trẻ lên ba! Và đừng nói kiểu đó được không, tớ đau lòng lắm.”

Bị cả hai người họ liên hợp đả kích như thế, tôi mới tức quá hóa liều.

“Nhanh lên nào, Ryouta. Mình đang chờ đây.”

Có lẽ đây là cơ hội cuối cùng được đút cho Miyama ăn.

“Sao cũng được…”

Tôi cầm miếng tamasen đang gói trong giấy ra khỏi túi bóng. 

Nó vẫn còn ấm- một chiếc sandwich trứng kẹp hai miếng bánh phồng tôm. Mùi hương của nước tương bánh gạo senbei vị rượu mirin kết hợp với hương đậm đà của trứng nướng khiến cho món ăn trông càng ngon hơn nữa.

Tôi đưa nó tới sát miệng Miyama, và dù cho cô ấy đã nhắm tịt mắt lại thì ngay khoảnh khắc mà chóp mũi tinh nghịch đó bắt được hương thức ăn, cô nhào tới nuốt trọn lấy nó chỉ trong một miếng cắn.

“Mmm~ Tamasen ngon quá đi!”

Bộ cô ấy là chó à? 

“Cảm ơn cậu nhé Ryouta. Cảm giác món ăn ngon hơn khi mình được đút cho ăn ấy.”

“Thật à?”

Tôi cười ngượng và không thể rũ bỏ cái cảm giác mà mình đang bị Kuroki và Yuria lườm nguýt đi được. Tôi quá căng thẳng đến mức mà không thể tận hưởng phần còn lại của lễ hội.

……..

Đêm xuống, buổi lửa trại - điểm kết của lễ hội văn hóa - chính thức bắt đầu.

Xung quanh nó, các cặp đôi đeo bám lấy nhau, phô bày cái tiện nghi của những kẻ có đặc quyền được tận hưởng những “điệu nhảy dân vũ” thiêng liêng.

Trong khi đó, trên sân thượng, nơi những kẻ ế chổng vó và những kẻ cố chối bỏ rằng mình ế chổng vó tụ họp lại, không khí bị nhấn chìm bởi những tiếng la ó, chua lè vị ghen tức, nhằm tới những con người đang tận hưởng hết mình lễ hội.

Tôi đọa đày nơi địa ngục, mắt ngắm bóng thiên thai.[note78277]

Vậy mà trong mớ bòng bong đó, ba mỹ nhân - Kuroki, Yuria và Miyama - dường như lại chả mấy bận tâm. Họ đứng trong lặng yên, ánh mắt đắm chìm vào ngọn lửa cháy dữ dội.

“Lễ hội văn hóa năm nay vậy là kết thúc rồi. Vậy là chúng ta chỉ còn một năm nữa thôi,” Kuroki lẩm bẩm với giọng điệu đượm buồn hiếm hoi.

Cô ấy nói đúng. Chúng tôi chỉ còn một buổi lễ hội văn hóa nữa thôi.

Nếu là tôi của trước kia, có lẽ tôi chỉ muốn nó nhanh nhanh qua đi. Vậy mà năm nay cũng khá vui….Nghĩ đến việc chỉ còn một năm nữa vô thức kéo tôi vào một nỗi buồn miên man bất tận.

“Với tớ,” Miyama nói, “đổi từ quán cà phê thành diễn kịch là một quyết định đúng đắn. Chuẩn bị cho buổi diễn và học thuộc lời thoại vô cùng khó khăn, nhưng mà việc diễn vui hơn mình tưởng. Hơn nữa, mình được xem Yuria và Rui mặc đồ hoàng tử, với Ryouta mặc váy cũng rất dễ thương, nên mình cũng thỏa mãn rồi!”

Nghe Miyama nói vậy, Kuroki và Yuria đều gật đầu tán đồng.

Khoan. Chờ chút. Đoạn cuối về tôi nghe chả ổn chút nào.

“Tớ cũng nghĩ vậy. Tất cả là nhờ kiến nghị của Rui đó.”

“Tớ sao? Tớ còn bận việc câu lạc bộ điền kinh các thứ, cho nên cũng không giúp được gì nhiều, và việc giao vai kép cũng đặt gánh nặng lên vai Yuria nữa…. Cho nên tớ mới là người phải cảm ơn các cậu.”

“Rui…”

“Rui….”

Ba người họ rất tự nhiên mà nắm lấy tay nhau, trao cho nhau những nụ cười biết ơn.

Theo dõi một mối quan hệ trong sáng, thuần khiết, không biến động ấy là đủ để sưởi ấm trái tim cằn cỗi này đây, dù cho tôi cũng chỉ là người ngoài.

Họ xem chừng rất gần gũi với nhau, cứ như là chị em chứ không còn như bạn bè thông thường nữa.

Có lẽ cũng vì họ gần gũi đến vậy nên họ mới cảm thấy mình cần phải giữ bí mật với những người còn lại.

Lý do mà Miyama đi làm thêm, lý do mà Yuria là otaku, và Kuroki với cái chủ nghĩa hoàn hảo tới đáng sợ ấy…. Họ đều làm thế chỉ để bảo vệ những gì mà họ có.

“Mà các cậu không thấy lạ à, sao năm nay các cặp đôi bên lửa trại có vẻ đông hơn trước ấy?”

“Aaaargh, tớ cũng muốn có bạn trai.”

“Ủa? Chả phải là cậu đã có rồi sao?”

“À, ý mình là bạn trai học cùng trường ấy. Người mà mình có thể ve vãn với nhau trong lễ hội luôn, kiểu vậy.”

Miyama cuống cuồng tìm cách giữ lại cái vỏ bọc “có bạn trai” của cổ.

Việc cổ vẫn giữ được cái bí mật ấy tới lúc này đúng là bất ngờ thật, có khi Kuroki cũng nhận ra sự thật từ lâu rồi.

Tôi liếc nhìn về phía Kuroki, và vì một lý do nào đó, cô ấy lại nhìn thẳng về phía tôi.

Ánh mắt chúng tôi vô tình giao thoa.

“Gì… gì vậy?”

“Không có gì.”

Kuroki đáp bằng một nụ cười nhạt, rồi lại bước tới bên chiếc hàng rào và lại nhìn về phía đám lửa.

“Năm tới… có lẽ một đứa trong tụi mình cũng sẽ chơi dưới đó đấy.”

“Ồ, ra là Rui cũng có người trong lòng rồi hả?”

“Hehe, ai mà biết được? Còn cậu thì sao hả Yuria? Có đang tương tư ai không?”

“Tớ chưa nói với các cậu à? Tớ thật sự rất không thích nói chuyện với đám con trai.”

“Ể? Nhưng mà cậu nói chuyện với Ryouta suốt mà?”

“Thì…Do cậu và Rui đều nói chuyện với cậu ta, cho nên tớ không còn cách nào khác mà phải làm theo thôi.”

Ừ, rồi rồi. Xong tí nữa khi ở một mình, thể nào cô ấy cũng nói “Đó chỉ là nói dối để qua mặt họ thôi.” Khứa gyaru này cũng được thật, được chả kém gì cặp đùi đó.

“Sao cậu cười như thằng ngốc vậy? Tởm quá.”

“Không, tớ chỉ nghĩa là…điều đó rất tuyệt. Vậy thôi.”

“Hả? Trông tởm lắm đó, cậu nên thôi ngay đi.”

Với khuôn mặt đỏ như trái chín, Yuria không nói thêm lời nào với tôi nữa cho đến khi buổi lửa trại kết thúc.

…….

Khi ngọn lửa bị dập tắt, lễ hội văn hóa năm hai cũng chính thức đi đến hồi kết.

Có thể là do ngọn lửa trong lòng đám normie cũng tắt lịm rồi, cho nên không khí toàn trường mới chuyển dần từ sự hỗn loạn của lễ hội thành cơn trầm mặc mệt mỏi.

Sau khi quay trở về lớp học, mọi người đều kiệt sức đến độ mà đồng loạt đi thẳng về nhà luôn, để lại việc dọn dẹp cho ngày mai.

“Tạm biệt, tớ còn buổi họp ban tổ chức nên đi trước đây.”

“Tớ cũng phải họp ở đội điền kinh nên tớ xin phép về trước.”

Yuria đi vì cuộc họp của ban tổ chức lễ hội văn hóa còn Kuroki thì đi vì cuộc họp câu lạc bộ.

Ngày như thế này mà câu lạc bộ điền kinh vẫn tổ chức cuộc họp trước kỳ thi đấu. Các câu lạc bộ thể thao thật quá tàn nhẫn đi.

Về phần tôi thì có lẽ cũng sẽ về nhà thôi… có lẽ vậy?

Khi tôi lấy cặp sách của mình và đứng lên, Miyama đột nhiên quay ngoắt lại từ cái ghế ngồi ngay phía trước tôi.

“Ryouta! Ryouta! Cùng đi bộ về nhà nhé?”

“Hmmm, được thôi.”

Có lẽ vì Yuria và Kuroki không ở đây cho nên Miyama mới mời tôi về cùng, và thế là hai chúng tôi cùng nhau rời khỏi trường học.

Ngước lên trời, vầng trăng nay đã sáng tỏ giữa đêm đen tĩnh mịch.

Bây giờ đã là quá bảy giờ tối rồi. Lâu lắm rồi tôi mới về nhà muộn đến vậy.

“Hôm nay vui nhỉ?”

“Với cậu thì là nó sẽ ngon hơn là vui ấy.”

“Này! Đừng làm như tớ chỉ biết ăn thôi chứ!”

Đúng rồi còn gì….

“Nhưng mà đồ ăn vừa rẻ mà cũng vừa ngon thật đó chứ! Tớ ước gì ngày nào cũng là lễ hội văn hóa hết.”

“Tớ khá chắc là những đầu bếp sẽ khóc thét khi nghe thấy tin này đó.”

“Tớ muốn làm gì đó liên quan tới đồ ăn vào năm sau.”

Chỉ để được ăn chứ còn gì…. Mà thú thật thì làm thế vẫn còn đỡ hơn là diễn kịch.

“Nhưng mà nghĩ lại thì, tớ muốn thử diễn kịch một lần nữa.”

“Tớ thì không bao giờ.”

“Ơ, nó vui mà.”

“Đúng vậy, và vì nó diễn ra rất tốt nên thể nào mọi người cũng nghĩ đến việc diễn kịch hoán đổi giới tính một lần nữa vào năm tới, phải không? Vậy thì còn ai trồng khoai đất này nữa?”

Đám hướng ngoại thích nhất là làm trò đó.

Năm nay, vì tôi hoàn tất vai diễn một cách bình yên nên thể nào bọn chúng cũng lại bảo “Làm lại lần nữa nào, Ryouta đóng vai chính nhé.” Đó là điều mà có chết tôi cũng sẽ không làm.

“Không công bằng… Tớ cũng muốn làm công chúa cơ.”

“Thật không? Nếu cậu muốn làm công chúa và vứt cái trò hoán đổi giới tính ấy đi thì thằng này sẽ ủng hộ hai tay.”

“Thật sao?”

Nếu bỏ cái ý tưởng quái gở đó của Kuroki đi thì tôi không đời nào phải vào vai chính nữa. Tôi có thể an phận với một vai trò hậu cần nào đó, đôi bên cùng có lợi. 

“Được rồi, vậy thì tớ sẽ vào vai công chúa, còn cậu sẽ vào vai hoàng tử nhé, Ryouta?”

“Ô kê la, để tớ…. Hả? Tớ vào vai hoàng tử? Tớ?”

“Đúng vậy, để tớ thuyết phục mọi người cho.”

“Khoan đã, sao tớ lại làm hoàng tử vậy?”

“Bởi vì tớ chỉ muốn cậu làm hoàng tử thôi. Ai khác làm hoàng tử tớ cũng không chịu.”

“Đừng vô lý như vậy..”

Tôi không biết vì lý do nào mà Miyama lại quyết tâm đẩy tôi lên sân khấu tới vậy.

Ý tôi là, tôi có thể hiểu là cô ấy sẽ thoải mái hơn khi diễn xuất cùng với một người mà mình đã từng trò chuyện cùng. Nhưng mà cũng phải suy nghĩ tới cảm xúc của mình chứ, Miyama ới.

“Không chắc là chúng ta sẽ học chung lớp vào năm sau đâu, nhưng tớ sẽ suy nghĩ thêm.”

“Thật chứ? Yay!”

“Là suy nghĩ thêm thôi đó!”

Giữa việc Kuroki bắt tôi làm hội phó, và giờ lại còn thế này nữa? Vậy là một quyết định nữa đè nặng lên vai mình rồi.

“Ryouta và mình…. ehehehe…”

Tôi không thể nhìn được rõ trong đêm tối, chỉ có thể thấy lờ mờ một vầng đỏ nhạt phủ lên hai đôi má núng nính của Miyama.

“À, còn nữa. Ngày mai sau khi tan học…”

“Ừm?”

“Tớ có thể qua nhà cậu không?”

“Hửm? Sao đột nhiên lại qua nhà tớ vậy?”

“...Không được sao?”

Quá được ấy chứ. Miyama muốn qua nhà tôi, một mình sao?

“Nếu cậu ổn với việc đó thì được thôi.”

“Tuyệt quá! Vậy thì chiều mai cùng đi bộ về sau khi tan học nhé?”

Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy? Miyama đột nhiên đòi qua nhà tôi,... đừng nói là cậu ấy có ý với tôi đó chứ?

Một tia hy vọng mong manh đó tiếp thêm cho tôi bao nhiêu quyết tâm, và ma xui quỷ khiến thế nào mà khi chúng tôi chia tay, tôi đã ghé ngang qua tiệm tạp hóa và mua hai hộp-mà-ai-cũng-biết-là-gì.[note78278]

Ghi chú

[Lên trên]
Kuroki. Kuro= đen.
Kuroki. Kuro= đen.
[Lên trên]
Sustainable Development Goals, hay còn gọi là Mục tiêu Phát triển Bền vững
Sustainable Development Goals, hay còn gọi là Mục tiêu Phát triển Bền vững
[Lên trên]
Anh main đang nói clg vậy?
Anh main đang nói clg vậy?
[Lên trên]
Karaage là thịt gà được chiên trong dầu nóng, nhưng nó không giống với gà rán
Karaage là thịt gà được chiên trong dầu nóng, nhưng nó không giống với gà rán
[Lên trên]
Tamasen gồm một chiếc bánh tôm giòn cỡ lớn (ebi-sen) kẹp với trứng ốp la lòng đào, sốt đặc biệt và mayonnaise.
Tamasen gồm một chiếc bánh tôm giòn cỡ lớn (ebi-sen) kẹp với trứng ốp la lòng đào, sốt đặc biệt và mayonnaise.
[Lên trên]
"I was in hell looking at heaven"- AM. Ý là khung cảnh hai nơi thì một nơi như địa ngục còn nơi kia thì như thiên đường
"I was in hell looking at heaven"- AM. Ý là khung cảnh hai nơi thì một nơi như địa ngục còn nơi kia thì như thiên đường
Bình luận (13)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

13 Bình luận

"Ko đc sao" câu nói mạnh nhất đối phó vs mấy th main romcom
Xem thêm
Mua cho lắm rồi đem về ngắm :))
Xem thêm
TRANS
Chỉ chờ có thế
Xem thêm
2 hộp 0,01 ☠️☠️
Xem thêm
TRANS
Tfnc
Xem thêm
Just chill bro 🤡
Xem thêm
Anh này tranh thủ ác
Xem thêm
hi vọng mỏng manh :))))
Xem thêm
UẦY HAI HỘP GÌ VẬY ?
Xem thêm