Và rồi, đến ngày thi.
Tôi thức dậy như thường xuyên, ăn sáng như thường lệ, rời khỏi nhà như thường ngày.
Dù cho có là ngày thi quan trọng đi nữa, việc quan trọng nhất vẫn là giữ được những lịch trình sinh hoạt hằng ngày của mình.
Trở lên lo âu hay căng thẳng chỉ vì ngày thi tới cũng chả giúp tình hình trở lên tốt hơn được…..
“Chào buổi sáng, Ryouta! Cũng đến ngày thi rồi nhỉ?”
Và vẫn như trước, chờ đợi tôi vào cùng một thời điểm, tại cùng một vị trí, là Kuroki Rui.
Ngay trước cổng trường, vẫy tay trong khi áng tóc dài và đen bóng của cô ấy rung rinh trong cơn gió nhẹ.
Có mà điều gì mà không nên trở thành “thường lệ”, nó chính là đây….
“C-chào buổi sáng, Rui…… Cậu lại mất công ghé qua nữa à?”
“Ừ, dù hôm nay có là ngày thi đó, nhưng mà giữ nguyên lịch trình sinh hoạt của chúng ta như mọi khi mới là quan trọng.”
Lịch trình sinh hoạt của chúng ta à? Sao mà cậu lại nghĩ giống hệt tôi quá…..
Việc đi học cùng Rui trở thành một “lịch trình sinh hoạt” thì….. tôi cũng không chắc đó là việc tốt hay xấu cả.
Suy nghĩ là vậy, tôi lại tiếp tục cuốc bộ đến trường cùng với Rui.
“Trông cậu bình thản lắm nhỉ, vậy….. cậu không cảm thấy áp lực nào khi đứng nhất sao?”
“Đương nhiên là không. Tớ là hoàn hảo, thậm chí là không cần phải làm gì quá đặc biệt cả.”
Rui mỉm cười ngọt ngào, rồi nói những điều chả mang lại cái cảm giác gì của điệu cười đó cả.
Ý cậu là gì khi nói “không cần phải làm gì quá đặc biệt”?
Cô ấy vốn là một thiên tài thiên bẩm rồi mà……
“Nhưng mà dạo này cậu cũng bận rộn với việc luyện tập lắm đúng không? Khi mà giải Inter-High đang đến gần…”
“Đúng vậy….nhưng mà sao cậu biết được?”
“Thì, có ai đó đã gửi cho tớ những bức selfies sau các buổi luyện tập. So sánh với trước đây, chúng trông khá….. tớ không biết nữa, đẫm mồ hôi. Dạo gần đây tớ thấy cậu cũng khá kiệt sức rồi.”
“Ồ? Vậy là Ryouta có vẻ như rất chú tâm tới lượng mồ hôi trong các bức ảnh mà tớ gửi nhỉ?”
“Hả? Không, ý tớ là….”
Tôi vô tình nói hớ và để lộ ra việc mình đã soi từng ngóc ngách mỗi tấm selfies của Rui.
Tôi mắc mưu rồi…… Tại sao tôi vẫn luôn rơi vào mấy cái bẫy hiển nhiên đến vậy?
Rui nheo mắt lại và nở ra một nụ cười tao nhã, sang trọng.
Như thể muốn nói: “Tất cả đã nằm trong kế hoạch của ta.”
“Làm ơn đừng trêu chọc tên trai tân tội nghiệp này như thế.!”
“Tớ đâu có trêu.”
“Cậu có! Thằng con trai nào cũng sẽ nhìn chằm chằm vào một tấm selfie hơi hở hang từ đứa con gái cùng lớp với cậu ta thôi! Đó là việc bình thường của tuổi dậy thì!”
Giờ thì tôi chỉ đang ăn vạ kiểu con nít để che đậy sự xấu hổ của mình mà thôi.
Đó là phương án bất khả kháng.
“Hehe, cứ đà này, cậu sẽ không quen được cô nào đâu…..”
“Hở?”
“Tớ mong đợi việc đó đấy.”
Tôi….tôi không hiểu là cô ấy đang mong đợi điều gì, nhưng phải chăng tôi vẫn được giữ mấy bức ảnh đó?
“À đúng rồi, Ryouta nè. Nếu mà hai người họ không bị đội sổ vào kỳ thi này, cậu sẽ phải làm người hầu cả mùa hè cho chúng tớ đó, nhớ không? Cậu ổn với điều đó sao?”
“Thì…. Dù sao tớ cũng đã hứa rồi, làm sao mà làm trái lời được.”
“Nhưng xem chừng cậu cũng không quá phiền vì điều đó nhỉ?”
……Đoán chuẩn phóc.
“Nếu tớ có thể sai bảo cậu cả mùa hè….. thì có lẽ là tớ sẽ mời cậu đến đó.”
“Mời tớ? Đi đâu cơ?”
“Đó là một bất ngờ. Cậu sẽ biết sau khi thi xong thôi.”
Rui thêm vào đó một cái nháy mắt đầy tinh nghịch.
Cô ấy tính đưa tôi đi đâu cơ chứ? Đáng sợ quá!
Chí ít thì cũng đừng là lên núi, hay là ra một nơi đồng không mông quạnh.
Khi mà chúng tôi tới lớp, tiếng náo nhiệt bàn tán thường ngày đã không còn. Tiếng động duy nhất là tiếng rung của chiếc bút chì kim và những tiếng lật giấy nhỏ nhẹ.
Cảm nhận được không khí nghiêm túc, Rui và tôi vào phòng mà không nói thêm lời nào, và lặng lẽ ôn lại bài cũ.
Mọi người tập trung quá…..Không khí thật căng thẳng.
Trong lớp có một số người là nhắm tới những nguyện vọng cao, nhưng mà không phải ai cũng như vậy.
Có kha khá người, như là Yuria và Airi, lại bừng bừng nhiệt huyết vì không muốn đội sổ.
Ở trường tôi, ngưỡng điểm tối thiểu được đặt ở mức bằng một nửa với số điểm trung bình ở mỗi môn. Và vì ngôi trường của chúng tôi cũng có danh tiếng, điểm trung bình sẽ cao, và vì thế mà điểm tối thiểu cũng cao theo.
Vì lý do đó mà Yuria và Airi, người mà bỏ bê việc ôn tập từ khi nhập học, đã liên tục đội sổ gần như mọi lúc và được gán cái tên “Bảng vàng ngược”.
Nhưng mà lần này họ đã rất nỗ lực rồi, cho nên tôi chắc là sẽ ổn thôi….. Mà nghĩ lại thì, sao họ vẫn chưa tới?
Tôi liếc nhìn chiếc ghế bên trái cũng như phía trước tôi, bắt đầu đắn đo. Cùng lúc đó, tôi mới thấy bóng hai người họ lấp ló ngoài hành lang….
Cái quái gì vậy?
Cả hai người họ trông như hồn lìa khỏi xác trước khi kỳ thi bắt đầu, với quầng thâm đen dưới mắt.
Không nghi ngờ gì nữa, họ thức trắng đêm để ôn bài.
“Chào buổi sáng, Ryoutaaaa…..”
Airi vật vờ chào tôi bằng một giọng nói nửa sống nửa chết, như thể cô ấy chỉ còn 5HP vậy.
“Hai người các cậu ổn không đó?”
“Bọn tớ ổnnnnnnn~ Airi đang tràn đầy năng lượng nhé~”
“Thế à, nhìn chả giống vậy.”
“Chào buổi sáng Ryoutaaaaaa~”
“Cả cậu nữa à, Yuria?”
Khi mà cô ấy đi ngang qua tôi và ngồi phía bên trái, giọng Yuria nghe hoàn toàn kiệt quệ.
Mà giọng kiểu quái gì vậy?
“Này, cậu sẽ thực sự ổn với tình trạng đó chứ?”
“Bọn tớ ổn, bọn tớ ổn. Airi và tớ thảo luận qua điện thoại cho tới tận sáng.”
“Tận sáng?”
Bọn họ có quyết tâm đến vậy thì cũng đáng mừng đó, nhưng mà tình trạng này mà đi thi thì…..
Kể cả Rui, người đang ngồi bên cạnh tôi, trông cũng bực bội mà phải nhún vai bất lực.
“Đến khi thi xong, bọn tớ sẽ trút toàn bộ sự stress này lên người cậu đó, Ryouta. Phải không Airi?”
“Chắc chắn rồi.”
“Chờ chút! Từ khi nào mà tớ trở thành bao cát cho các cậu xả stress hả?”
“Khi chúng ta thi xong, cùng đi tất cả các quán karaoke gần ga tàu đi.”
“Không thể nào! Một quán là đủ rồi.”
Khi mà tôi phản bác lại bọn họ, dường như vì có chút to tiếng, mà vô vàn ánh nhìn đổ dồn về phía tôi như muốn nói “Im miệng nếu không muốn chết”.
Rồi, lỗi tôi, lỗi tôi….
Co rúm lại trên ghế ngồi, tôi giấu mặt mình sau quyển vở.
“Hơn nữa là, sau khi tự kiểm tra lại, bọn tớ biết là mình sẽ làm tốt rồi, cho nên là không sợ việc đội sổ đâu.”
“Ryouta, cậu cứ chuẩn bị tinh thần đi~”
Cặp thành viên của hội Bảng vàng ngược này dường như vô cùng phấn khởi khi nghĩ đến việc không phải đội sổ nữa.
Đặc biệt là Airi, vì công việc bán thời gian, cô ấy chắc chắn phải hoàn thành kỳ thi này.
Nhưng mà họ quá tự tin rồi….. Làm tôi cảm thấy bất an không thôi.
Với một chút lo âu còn đọng lại trong suy nghĩ, hai ngày thi cuối cùng cũng bắt đầu.
………………...............................................................................
Vài hôm sau, vào ngày cuối tuần sau kỳ thi.
Hôm nay là ngày thông báo kết quả bài thi.
Kết quả của tất cả các môn được phát vào cùng một ngày, và vì một lý do nào đó, tất cả bọn tôi cùng thống nhất sẽ cho xem kết quả của nhau khi học xong.
Tan học, Yuria, Airi và Rui cùng vây quanh bàn tôi và đập mạnh bài thi của họ xuống bàn như muốn nói: “Hãy nhìn đây!”
“Cậu thấy thế nào? Chiêm ngưỡng sức mạnh của bọn mình đi.”
Nhìn vẻ mặt của họ, xem ra là cả hai đã thoát ngưỡng đội sổ.
Thậm chí điểm tối thiểu của lần thi này tương đối cao….
“Chà. Hai cậu tuyệt vời quá!”
“Đương nhiên rồi, bọn tớ cày muốn bục mặt ra mà.”
“Ừ, thoát khỏi việc đội sổ cũng tuyệt đó, nhưng mà nhìn đi- Airi được 70 môn Toán! Và Yuria thì được 80 môn Tiếng anh! Quá ghê gớm!”
“Cậu quá khen rồi.”
“Airi và Yuria chắc chắn có thể đỗ nếu như bọn tớ cố gắng! Giờ thì chúng ta có thể làm việc với Ryouta cả mùa hè rồi! Ý mình là, không phải làm việc, sai việc cho Ryouta!”
Cô ấy suýt nữa thì nhắc tới công việc của mình, nhưng…. cũng coi như một cái kết có hậu đi.
“Ryouta nè, mình được ít nhất là 98 điểm ở tất cả các môn đó. Gần như là điểm tuyệt đối rồi. Lại đứng nhất lần nữa, cậu ấn tượng không?”
“Đứng nhất lần nữa sao….”
“Đứnggggggg nhấtttttttttt đó, Ryoutaaaaaaaa?”
Rui nhìn tôi bằng ánh mắt nheo lên, nói bằng một giọng điệu vô cùng cố chấp.
Chờ chút….. Đây chả phải là tình huống “khen tớ đi” thường thấy đó sao?
Tôi không chắc nữa, nhưng nếu đó thực sự là những gì mà cô ấy muốn…
“Cậu thật quá tuyệt vời luôn đó, Rui. Lại hạng nhất một lần nữa! Tớ cá chắc là Tanaka sầu đến rụng tóc rồi-”
“Fufu, khi mà đang khen ngợi mình, cậu có thể không nhắc tới tên những đứa con gái khác được không?”
“Ơ, xin lỗi….”
Dù cho tôi đã khen cô ấy, vì một lý do nào đó, cô ấy vẫn tỏ ra giận dỗi.
Cái quái gì vậy? Có khi nào mà Rui không đứng hạng nhất đâu, vậy thì chuyện đó có quan trọng gì chứ.
“Hừm, gì đây? Rui này, cậu muốn được Ryouta khen đến vậy à?”
“Không phải là tớ muốn được khen hay gì cả.”
“Aw, Rui này, cậu thật là dở tệ trong việc nói thật. Airi chăm chỉ đến vậy vì muốn được Ryouta khen đó! Và giờ thì tất cả chúng ta có thể cùng đi chơi khi nghỉ hè rồi!”
À đúng rồi…. Tôi quá chú tâm vào điểm của bọn họ, thành ra quên khuấy mất cái lời hứa này.
“Dù sao thì, điểm thi cũng chỉ là điều kiện đầu tiên thôi nhỉ? Cho nên bây giờ chúng ta sẽ phân định ai là người được sai bảo Ryouta trước bằng….. kéo búa bao.”
“Fufu…. Mình thích ý tưởng đó. Mình chấp nhận.”
Cái gì mà “Mình chấp nhận”? Các cậu chỉ toàn tự quyết định theo ý mình thôi…. Tôi không có tiếng nói à?
Nhờ đề xuất của Yuria, cuộc bàn bạc tiếp diễn mà hoàn toàn lờ đi việc tôi là chủ đề chính trong đó.
“Ryouta này, chấp nhận đi. Chúng tớ đã làm theo thỏa thuận và thoát khỏi việc đội sổ, nên cậu không được phàn nàn nữa. Cậu phải làm theo, không bàn lùi hay gì cả.”
“Tớ đoán là…. cũng được thôi, chắc vậy.”
Bị lôi đi bởi ba người họ cả hè chả khác gì một phần thưởng cả.
Đây là một cơ hội trời cho để tôi được nhìn lén bộ đồ tắm của họ- nhẹ, mát mẻ và dễ thương quá mức. Không đời nào mà tôi bỏ qua cơ hội đó cả.
Thế nên là, tôi chả có lý do gì để từ chối cả… chỉ trừ một vấn đề nhỏ.
“...... Hehe, Oẳn tù tì.”
Rui cười nhẹ một cái thoáng qua và liếc nhìn tôi từ khóe mắt.
Cô ấy chắc chắn đang âm mưu gì đó. Nếu Rui thắng và đưa ra một yêu cầu điên rồ nào đó, tôi chết là cái chắc.
Nếu cô ấy nói mấy thứ đại loại như “Cậu không được rời đi cho đến khi yêu tớ,” thì sẽ rất tệ. Nhất là khi nó còn làm cho tôi thấy hứng lên nữa.
Khi mà tôi đang mải nghĩ ngợi, Rui bất ngờ vươn tay ra và véo lấy tay tôi một cái.
“Đau! Cậu làm trò gì vậy, Rui?”
“Ryouta nè, nếu cậu tiếp tục có những suy nghĩ kỳ quặc như vậy…. Có khi tớ sẽ làm theo đó.”
Hả? Sao cô ấy đọc suy nghĩ của tôi đơn giản thế?
“Đừng đọc suy nghĩ của tớ nữa!”
“Tớ không thể.”
“Nhưng mà cậu làm thế nào….”
“Thì, cậu nhìn tớ bằng ánh mắt nghi ngờ, cẩn trọng từ nãy đến giờ rồi. Tớ sẽ không yêu cầu điều gì kỳ quặc đâu, được chứ?”
Không chắc lắm đâu…. Lần trước khi mà chúng tôi nói về điều này, cô ấy đã nhắc đến việc “đưa tớ đi đâu đó.”
Mà lại, với một người như Kuroki Rui- sở hữu một tài năng phi nhân loại- chiến thắng trò kéo búa bao dường như nắm chắc trong lòng bàn tay rồi.
“Được rồi, bắt đầu thôi nào.”
Cả ba người họ đối mặt nhau và đưa tay lên trời.
Vẫn đang ngồi tại chỗ của mình, tôi im lặng theo dõi trận chiến ngay trước mắt mình, khi mà sự tự do của tôi còn chưa ngã ngũ.
“Kéo….. Búa…… Bao…….!”
Ngay khoảnh khắc họ mở tay ra, thắng thua đã được phân định.
“.......Hả?”


5 Bình luận