Những Mối Quan Hệ Bí Mật...
Hoshino Hoshino Kuroto Yuu
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 02

Chương 1.3: Lễ hội cấp ba và hai ta học nhóm III

4 Bình luận - Độ dài: 3,807 từ - Cập nhật:

Sau khi bị đánh thức bởi Kuroki, tôi thay đồ, hoàn thành những việc cần làm vào buổi sáng, rồi sánh vai đến trường cùng cô ấy.

Ở trước cửa, mẹ tôi nói, “Xem ra mình không cần phải lo nghĩ cho tương lai của Ryouta nữa rồi,” nhưng… xem ra là bà ấy đã hiểu lầm rồi.

“Fufu, đó là lần đầu mà tớ gặp mẹ cậu. Cô ấy vẫn còn trẻ nhỉ?”

“Ừ, cha mẹ tớ cưới ngay sau khi tốt nghiệp cấp ba. Thế nên, so sánh với phụ huynh của các bạn cùng lớp thì cha mẹ tớ đúng là trẻ thật.”

“Tuyệt thế, đúng là đáng ngưỡng mộ.”

Nói vậy, cô ấy cứ liếc nhìn tôi không rời.

Sao cô ấy nhìn tôi dữ vậy…..?

Khoan đã, vậy là cổ thực sự thích mình à?

Nhưng mà đã quá quen với Kuroki nên có thể tôi lại hiểu lầm gì đó..

Và thú thật thì…. Tôi cảm thấy như nào về Kuroki cơ chứ?

Dạo gần đây, do đống ảnh selfies mà cổ liên tục gửi, tôi bắt đầu nhìn cô ấy bằng một con mắt khác… khác xa với trước kia.

Cô ấy tao nhã, tinh tế đến từng chi tiết, với gương mặt hoàn mĩ và một điệu cười rực rỡ đến tan chảy cõi lòng.

Trên hết là, cô ấy hoàn hảo ở mọi khía cạnh - học vấn, thể thao, kể cả danh tiếng. Cổ luôn đứng đầu trên mỗi lĩnh vực. Đúng là siêu nhân.

Đúng là sau khi thay đổi chỗ ngồi thì mối quan hệ giữa tôi với Kuroki cũng thay đổi theo, kể cả ấn tượng của tôi đối với cô ấy, đối với việc cô thường xuyên thể hiện cái khía cạnh nhỏ nhen sinh ra từ sự cầu toàn…… và rốn của cổ thì quyến rũ không tưởng.

Dù cho đã biết bí mật cũng như mặt tối của cô, điều đó cũng không thay đổi được sự thật hiển nhiên là Kuroki rất xinh đẹp, cũng như là một người phi phàm.

Dù có biết những bí mật và khuôn mặt khác của cổ, thì sự thật vẫn chẳng thể nào thay đổi: Kuroki Rui vẫn là một người hoàn hảo.

Tôi chắc chắn là một kẻ như mình không thể nào cùng đẳng cấp với cô ấy. 

Cho nên dù tôi đã từng giúp cô ấy hai lần đi chăng nữa, việc cô ấy thích một kẻ như tôi là quá vô lý. Được cùng nhau đi bộ đến trường như này đã có thể coi là mộng tưởng rồi.

“Ryouta nè, sao cậu đột nhiên nhìn nghiêm túc quá vậy?”

“À, tớ chỉ mải nghĩ đến cậu thôi.”

“....Ơ.”

Ý tôi là, nếu tôi cố gắng nghĩ nhiều hơn nữa thì thể nào cũng bị cô ấy trêu thôi. Không cần đào quá sâu làm gì cả.

Đột nhiên, Kuroki bỗng dừng bước và đứng yên phía sau lưng tôi, ánh mắt thất thần.

“Có chuyện gì à, Kuroki?”

“Không có gì cả. Hôm nay nóng thật nhỉ? Mặt tớ đỏ hết cả lên rồi.”

Má cô ấy đỏ một cách bất thường, Kuroki rút một chiếc khăn mùi xoa ra và bắt đầu lau mồ hôi trên trán.

“Cậu có thật sự ổn không đó? Mặt cậu rất đỏ rồi, cậu yếu trước thời tiết lắm à?”

“Tớ ổn. Rất ổn. Chỉ là…. Cậu cứ đi trước được không?”

“Ừm, được thôi.”

Tôi làm theo lời cô ấy nói và dẫn đường đi trước, Kuroki thì đi ngay sau lưng tôi.

Cuộc trò chuyện đột ngột bị ngắt quãng, và chúng tôi cứ thế đến trường trong im lặng.

Cô ấy tự nhiên bảo tôi đi trước sao? Rốt cuộc là chuyện gì vừa diễn ra vậy?

Có khi nào… là do tôi bốc mùi chăng?

Có người nói là tự nhận ra mùi hương cơ thể của chính mình rất khó. Có khi nào Kuroki chỉ cố giữ ý và giữ khoảng cách để không phải nói ra sự thật mất lòng?

Bây giờ cũng đang là mùa hè, cho nên tôi sẽ phải chú ý hơn… Nhưng mà đột ngột vậy, bọn tôi còn vừa mới trò chuyện bình thường mấy phút trước mà.

Có lẽ tôi sẽ nhờ Yuria chọn cho mấy lọ lăn khử mùi.

“Chào buổi sáng nhé Ryouta.”

Trên đường đến trường, bọn tôi vô tình gặp Yuria và Airi.

“Chào…buổi sáng, hai cậu.”

“Chào buổi sáng. Hôm nay cậu đi cùng Rui à?”

Yuria liếc nhìn Kuroki phía sau tôi.

“Đúng vậy, tớ vừa vô tình gặp Ryouka lúc đi bộ đến trường, thế là hai chúng tớ đi cùng nhau luôn.”

Nói dối không thèm chớp mắt luôn. Ai là người chui vào phòng tôi và gọi tôi dậy hả?

“Thế à? Mà sao hôm nay trông mặt cậu đỏ thế hả Rui?”

“Tớ ổn mà, không phải lo đâu.”

Cả hai người họ đều tỏ ra lo lắng tới mức mà Kuroki phải bối rối.

Đúng là hiếm thấy.

“Mà quan trọng hơn, hai tuần nữa là đến kỳ thi cuối kỳ rồi. Các cậu đã ôn tập xong hết chưa? Hôm qua các cậu có học bài không đó?”

“Đừng nói như thể là mẹ tớ chứ Rui, tớ học rồi.”

“Airi cũng học rồi, phải không Ryouta?”

“Sao lại nhắc đến cậu ta vậy, Airi?”

“Hửm?”

Bị Airi bất ngờ lôi vào giữa cuộc trò chuyện, tôi không biết phải nói gì trước ánh mắt chất vấn của Yuria.

Airi ới….. Tôi tưởng chúng ta sẽ giữ bí mật buổi học nhóm cơ mà?

Airi và Kuroki đều có kế hoạch sau khi tan học, và Airi không nói với họ về kế hoạch của bọn tôi. Tôi đã tưởng là cô ấy tính giấu nó đi cơ mà?

Vậy thì bây giờ sao lại làm lộ hả, Airi ới?

Không còn cách nào khác, tôi đoán là mình phải giải thích vắn tắt cho hai người họ vậy.

“Thật ra thì, hôm qua, tớ đã ôn tập với Miya-.”

“Ryouta, cậu còn nhớ lời hứa giữa chúng ta không đó?”

Chết tiệt. Đúng là cô ấy muốn tôi gọi bằng tên.

Nhưng mà làm ngay trước mặt Yuria và Kuroki khiến tôi cảm thấy quái dị thế nào ấy.

Haizzzz.

Tôi nhớ lại niềm vui trên mặt Airi khi được tôi gọi tên.

Tôi đã đồng ý để được đặc quyền nhìn ngắm một số thứ, cho nên là trao đổi đồng giá vậy.

Làm ra vẻ mặt nhăn nhó, tôi nói tiếp:

‘Dù sao thì, hôm qua tớ đã ôn tập cùng Airi.”

“Ehehehe~ Tuyệt hơn rồi đó.”

“Hả?”

Yuria và Kuroki đồng thanh thốt lên, rồi họ đông cứng lại.

Đặc biệt là Kuroki, đôi má hồng hào như đốm lửa đã lụi tàn, trả lại cho gương mặt sự giá lạnh vốn có.

“Này, Ryouta, tại sao cậu lại gọi tên Airi thế hả?”

Tôi biết ngay chuyện này thể nào cũng xảy ra mà.

Dù cho điệu cười của Kuroki vô cùng ngọt ngào, áp lực mà nó tạo ra đủ để nghiền tôi thành bột.

“Chuyện gì đang diễn ra vậy? Đừng nói với tớ là hai cậu có với nhau một mối quan hệ kỳ quặc nào đó nhé?”

“Không. Không phải đâu!”

Tôi đang bị thẩm vấn bởi Kuroki vì đã gọi tên Airi. Đến đà này thì còn làm gì khác ngoài khai hết ra chứ.

“Airi rất muốn tớ gọi tên cậu ấy, và chúng tớ đã có một thỏa thuận nhỏ, nên là tớ mới gọi như vậy.”

Đương nhiên là tôi sẽ không khai ra thỏa thuận đó là gì rồi, gọi Batman tới cũng không moi nó ra được từ mồm tôi đâu.

Dù lời bào chữa có vụng về thì nó vẫn là sự thật.

“Hừm, Ryouta có nói đúng không vậy, Airi?”

“Đúng rồi!”

Có cần phải xác nhận to đến vậy không? 

Dù sao thì tôi cũng không quá đáng tin trong trường hợp này.

“Vậy thì hiểu rồi. Dù sao thì Airi cũng đã có bạn trai, cho nên không thể có chuyện mờ ám gì xảy ra giữa hai người được.”

“Đúng vậy, tớ cũng đã nghĩ như thế, nhưng…. đúng là Airi có bạn trai thật. Cho nên là, Ryouta, gọi bọn tớ bằng tên luôn đi.”

“Hở?”

“Tớ tán thành. Ý kiến hay lắm, Yuria.”

“Được không?”

Yuria…. Cậu cố tình tận dụng cơ hội này cho âm mưu của mình đấy hả?

Mà thú thật thì, tôi nhiều lúc vẫn lẫn lộn giữa khi nào gọi Yuria khi nào không, cho nên như này vẫn tiện hơn.

“Được không hả, Ryouta? Mình sẽ là Yuria, và cậu có thể gọi Rui bằng tên luôn.”

“Được rồi… Yuria và…. Rui.”

Gọi Yuria thì không thành vấn đề, vì tôi gọi suốt rồi. Nhưng gọi Kuroki là “Rui” thì cứ ngứa ngáy thế nào ấy.

Trong khi tôi đang ngượng ngùng, Airi bỗng kéo tay áo của bộ đồng phục hè xuống.

“Ryouta ơi.”

“Gì thế hả Airi?”

“Hừm…. không có gì đâu.”

Vì một lý do nào đó, Airi lại tỏ vẻ hờn dỗi trên suốt quãng đường còn lại tới trường.

Tôi rõ ràng đã gọi tên cô ấy rồi cơ mà? Tại sao cô ấy vẫn giận được? Con gái khó hiểu thật.

Dù sao thì, trong khi mải mê đắn đo với bí mật ấy, tôi đi bộ đến trường với ba người họ, lén lút nhìn vài cái vào ngực Airi, thứ mà rất tình cờ, đã xuất hiện trong giấc mơ của tôi.

……............................

Vì kỳ thi chỉ còn cách hai tuần nữa, không khí lớp học đã lặng lẽ chuyển sang chế độ tập trung ôn tập.

Dù cho tôi đã vào lớp cùng ba mỹ nhân đẹp nhất trường, không ai nhìn lấy một cái. Mọi người đã quá tập trung vào các thẻ ghi nhớ hoặc là trao đổi giấy ôn tập cho nhau.

Mới ngày hôm trước ai cùng hào hứng chào mừng lễ hội văn hóa, vậy mà giờ lại quay ngoắt 180 độ, tôi thấy ấn tượng đó.

Kể cả tôi, bị không khí ôn tập lây nhiễm, cũng trở về bàn và mở sách ôn tập ra thay vì một quyển light novel như thường lệ.

“Này, Ryouta, Ryouta.”

“Hửm, có chuyện gì vậy, Yuria?”

“....Tớ có chuyện muốn nói với cậu, chỉ riêng hai đứa mình thôi. Tớ lên sân thượng chờ trước, nên tí hãy lên gặp tớ nhé.”

Cô ấy thì thầm những lời đó vào tai tôi rồi rời khỏi lớp học.

Chỉ hai đứa mình? Đừng nói là cô ấy chuẩn bị cằn nhằn vụ gọi tên như Kuroki đó?

Quá mệt mỏi vì bị ba cô gái hành cả buổi sáng, tôi thở dài và đi lên sân thượng.

Ánh nắng của buổi sớm mai chói rọi một cách nghiệt ngã, đến nỗi Tanka, kẻ mà suốt ngày trốn ra đây mỗi khi trước giờ vào lớp, cũng không thấy tăm hơi đâu.

“Nóng quá đi mất… à đây rồi, chờ cậu mãi, Ryouta.”

“Xin lỗi vì đã để cậu đợi, Yuria.”

Khi mà tôi lên đến sân thượng, Yuria đã đứng bên hàng rào sắt, một tay chống nạnh.

Mái tóc dài của cô ấy, bắt gặp nắng vàng, dường như còn trở lên óng ánh, rực rỡ hơn thường lệ, như hướng dương hưởng nắng, như lúa mì đón ban mai.

Được ở một mình với gyaru trên sân thượng, bình thường thì sẽ như quay trúng số độc đắc cho các sự kiện nóng bỏng, nhưng mà… lần này, không khí khác hơn thường lệ.

“Cậu muốn nói chuyện gì vậy? Có phải là vì sáng hôm nay không?”

Đúng rồi, vì vụ việc gọi tên Airi đó, Kuroki đã hành tôi ra bã, nhưng Yuria xem chừng lại không có động tĩnh gì.

“Ừ thì…. Chuyện đó cũng có dính dáng một phần. Nhưng mà cậu và Airi không có mập mờ gì với nhau chứ?”

“Đương nhiên là không rồi. Không đời nào một tên Otaku cô độc như tớ lại được hẹn hò với một mỹ nhân như vậy cả, đó là chuyện viển vông thôi.”

“Lòng tự trọng của cậu thấp quá đó.”

Yuria muốn nói đỡ cho tôi, xem chừng là vì cả hai đều cùng là Otaku với nhau cả.

“Với lại, không chỉ là vì tớ là Otaku, mà Airi cũng có bạn trai nữa, nhớ chứ? Thế nên giữa bọn tớ sao mà có gì với nhau được.”

“....”

“Yuria?”

Yuria nghiêm mặt lại, biểu cảm của cô ấy nghiêm túc lạ thường.

“Tớ đã cảm thấy điều kỳ lạ từ rất lâu rồi. Airi rất ngây ngô và trong sáng, nên thật sự khó để mà tin được rằng cậu ấy thực sự có bạn trai.”

“...”

Airi ơi, họ bắt đầu nghi ngờ rồi này.

Dù sao thì quen nhau hơn một năm, ai cũng sẽ nhận ra điều bất thường thôi. Bạn càng gần gũi với Miyama Airi, bạn càng khó để tin rằng cô ấy thực sự hẹn hò với một chàng trai khác trường.

“Tớ không nói về nó vì mình không muốn phá hủy tình bạn của nhóm. Nhưng mà dạo gần đây, cô ấy quá mức gần gũi với cậu rồi đó, Ryouta…. Thành ra tớ chỉ càng nghi ngờ liệu cậu ấy có thực sự có bạn trai không.”

Vậy ra là từ đầu tới giờ, cổ chỉ mới nghi ngờ thôi, và khi cô ấy thấy tôi và Airi gần gũi, nghi ngờ đó càng lớn dần hơn..

Sự thật là cô ấy làm gì có bạn trai. Airi là kiểu người dễ dàng tạo ra sự thu hút cũng như cảm tình, cho nên mọi người hiểu nhầm cũng là điều đương nhiên.

“Vậy, cậu nghĩ thế nào hả Ryouta? Hay là cậu đã biết điều gì đó rồi?”

Tôi nuốt khan.

“Đúng không?”

Yuria nhíu mày nhìn tôi khi hỏi.

Mồ hôi lạnh lẽo, hoặc cũng có thể là do quá nóng, chảy dọc hai bên má tôi và rơi xuống sàn nhà bê tông nóng hừng hực.

Tệ quá.

Tôi đã có thể giữ bí mật được một tháng rồi, cho nên tôi đã buông lỏng cảnh giác…. thế nên giờ đây tôi đã bị nghi ngờ.

Tôi không nghĩ là mọi việc sẽ vượt ngoài tầm kiểm soát như vậy, và tôi vắt óc lên suy nghĩ câu trả lời.

“Làm sao mà tớ biết được chứ? Ý tớ là, Airi trông có vẻ ngây thơ và trong sáng trước mặt chúng ta đó, nhưng biết đâu cậu ấy lại hành xử kiểu khác trước mặt bạn trai?”

“Kiểu gì?”

“Kiểu… tớ không nghĩ là cậu nên cho rằng Airi không thể nào có bạn trai, chỉ dựa trên cách cậu ấy ứng xử được.”

Tôi cố nhấn mạnh rằng mình chả biết cái gì cả, cũng như cố bảo vệ cái giả thuyết rằng Airi có bạn trai là vô cùng hợp lý.

Tôi có thể tự khen mình rằng giải quyết quá mượt.

Chỉ hy vọng rằng đó là đủ để lừa Yuria.

“...Ra vậy. Tớ cũng chưa bao giờ có bạn trai, thế nên tớ cũng không biết là liệu mọi người có cư xử khác y như cách cậu nói không….. nhưng cậu có thể nói đúng. Có thể Airi đang cố hết sức để làm điều cậu ấy muốn.”

“Yuria….”

“Nghĩ lại thì, Airi không phải kiểu người nói dối thuyết phục đến vậy. Có lẽ tớ chỉ nghĩ quá lên thôi.”

Có vẻ như pha mồm mép của tôi đã thành công rồi.

Tuy nhiên, vẫn cần nhắc nhở Airi về việc mọi người bắt đầu nghi ngờ liệu cậu ấy thật sự có “bạn trai” không rồi.

“Nhưng mà này…trong trường hợp mà…”

“Hửm?”

“Trong trường hợp mà tớ có bạn trai…..cậu nghĩ tớ sẽ thay đổi chứ?”

“Cậu muốn thay đổi sao, Yuria?”

“Hừm… Tớ không chắc. Nhưng mà ngay bây giờ đây…”

Yuria nhìn thẳng vào mắt tôi, rồi nhẹ nhàng chọc nhẹ lên chóp mũi của tôi bằng ngón trỏ được sơn móng một màu xanh da trời.

“Hiện tại, tớ đã có một người bạn Otaku tên là Ryouta, người mà sẵn sàng chấp nhận cả mặt gyaru cũng như mặt Otaku của tớ rồi. Thế nên tớ nghĩ mình không cần bạn trai hay gì cả.”

Cô mỉm cười rạng rỡ, để lộ hàm răng trắng như sứ ẩn sau đôi môi đỏ mọng.

Cậu…..cậu không cần bạn trai….vì đã có tớ rồi sao?

Ủa? Chả phải nên là ngược lại sao? Con gái thường sẽ muốn đi chơi với một anh bạn trai ngầu lòi hơn là một thằng mọt sách chứ?

“Nếu mà tớ có bạn trai, chắc hẳn là cậu sẽ cảm thấy kỳ cục lắm khi liếc đùi tớ nhỉ? Nếu thế thì buồn lắm, nên việc đó sẽ tạm hoãn lại cho tới khi cậu chán chân tớ rồi.”

“Cậu chắc chứ? Tớ không bao giờ nghĩ là mình sẽ chán chúng đâu.”

“Không bao giờ? Cậu thật sự là một tên biến thái đó, Ryouta.”

“Đừng vừa nói vừa cười như thế chứ, ít ra cũng hãy tỏ ra là mình kinh tởm đi nào.”

Và thêm gia vị là một vài lời lẽ lăng mạ nữa nhé.

“Hả? Đó là lý do mà cậu…”

“Hửm?”

“....Không có gì. Về lớp thôi.”

“Ừ, được thôi.”

Giờ vào lớp sắp tới, hai chúng tôi cùng quay về lớp học.

Điệu cười của Yuria khi cô ấy gọi tôi là một tên biến thái, thực sự vô cùng đáng yêu.

Nó khác xa với niềm hân hoan tôi có được khi bị sỉ nhục. Kiểu, một sự ấm áp chân thành lay động đến nơi sâu nhất trong tâm hồn con người vậy.

“Yuria này, từ nay về sau, liệu cậu có thể tiếp tục lăng mạ tớ với nụ cười như vừa nãy được không?”

“Hả? Gớm quá. Điều đó thật sự rất gớm đó.”

Bây giờ thì cô ấy chỉ tỏ vẻ kinh tởm thôi.

Thế này cũng được, tôi tự gật đầu hài lòng với bản thân mình.

………………

Hiện tại thì sự hiểu nhầm rằng tôi và Airi hẹn hò đã được giải quyết.

Cả lớp thực sự đang tập trung cao độ, cả những tiếng thì thầm tám chuyện cũng biến mất, mọi người chỉ trao đổi với nhau những gì liên quan đến bài học.

…..Chỉ trừ đúng hai vị học sinh rắc rối,

“Nè nè, nghỉ hè thì cả bọn đi bắt sâu nhé? Đi lễ hội, và cả đi bể bơi nữa.”

“Được đó, Airi. Mình cũng đang nghĩ tới việc sắm một bộ áo tắm mới nữa.”

Cứ đến giờ nghỉ giải lao là Airi và Yuria lại tụ tập quanh bàn tôi và bàn tán về kế hoạch nghỉ hè.

Bình thường thì, Kuroki Rui, tiếng nói của cả nhóm, cũng sẽ nhắc nhở bọn họ tập trung vào việc học, nhưng mà cô ấy giờ đang bận trốn để khỏi phải trả lời một núi thắc mắc từ mọi người trong lớp rồi.

Tận dụng cơ hội này, Airi và Yuria xúm lại bàn tán về việc sẽ làm gì một khi kỳ thi kết thúc.

Airi đã bảo là cô ấy sẽ mất công việc làm thêm của mình nếu cô ấy trượt, và đánh giá biểu hiện của Yuria trên lớp, cô ấy xem chừng cũng chả khá khẩm hơn là bao…. Có lẽ tôi nên ra mặt thay Rui nhỉ?

“Hai cậu này…. Tớ hiểu là hai cậu háo hức rồi, nhưng mà việc học hành thế nào rồi?”

“....”

Vừa dứt lời, hai người họ nhìn như người mất hồn.

“Làm gì mà như tận thế vậy?”

“Thì sao hả, Ryouta? Cậu nghĩ chỉ vì mình nằm trong top mà có thể ra vẻ kênh kiệu được à?”

Trong top là ý chỉ bảng danh sách top 50 học sinh đứng đầu.

“Những kẻ như cậu chả bao giờ hiểu được nỗi khổ của người nằm trong danh sách riêng cả.”

Danh sách riêng ý chỉ những học sinh đội sổ và thường xuyên bị phê bình toàn trường, điều mà hai con người này quá quen thuộc rồi. Nụ cười háo hức của họ biến mất, thay thế bằng một ánh nhìn khinh bỉ đến lạnh người.

“Ý tớ không phải thế….”

“Thông minh tuyệt lắm hả? Nếu thấy tội nghiệp cho bọn mình thì chia sẻ chút nơron não ra đây nào.”

“Nếu tớ có làm vậy đi chăng nữa thì cậu cũng chả chịu học gì cả, Yuria à.”

“Airi, cậu thấy chưa? Cậu ta mắng chúng mình là vừa lười vừa dốt đó.”

“Cậu quá đáng quá, Ryouta.”

“Đừng nhét chữ vào mồm thằng này nữa!”

Học hành kiểu đó mà bọn họ vẫn vào được ngôi trường này sao?

Tôi đã nghe được hoàn cảnh của Airi rồi, và giờ tôi tò mò không biết Yuria thì sao.

“Nghe này! Nếu tớ và Airi không trượt môn nào trong kỳ thi sắp tới, vậy thì cậu phải tuân theo kế hoạch nghỉ hè của bọn tớ. Chơi không?”

“Chờ đã? Cái gì cơ?”

“Nghe tuyệt đó! Tớ sẽ bắt cậu chạy loanh quanh và mua kem cho đến khi rỗng ví mới thôi.”

“Cái quái gì thế hả Yuria? Đó còn chả phải là kế hoạch, đó chỉ là bắt tớ chạy việc vặt thôi.”

“Vậy thì, tớ sẽ bắt cậu xách toàn bộ túi mua sắm cho tớ.”

Khi mà chúng tôi đang nói chuyện, Kuroki Rui bất thình lình xuất hiện từ đằng sau, trước cả khi tôi kịp nhận ra.

Tại sao cô ấy luôn xuất hiện khi những cuộc nói chuyện kiểu này diễn ra cơ chứ?

“Nếu đã vậy, chúng ta cũng nên bắt đầu học thôi nhỉ, Airi.”

“Tuân lệnh~!”

Vì một lý do nào đó, hai người họ mới chịu nhóm lên cái quyết tâm mà mở quyển sách.

“Cậu may mắn thật đó, Ryouta.”

“Ừ thì, dành cả mùa hè đi chơi với các mỹ nhân nghe cũng tuyệt đó, nhưng các cậu không phải là học chỉ vì cái lý do đó thôi chứ?”

“Fufu… cậu vẫn rất cứng nhắc nhỉ?”

Rui cười nhẹ, một ánh nhìn tinh nghịch lóe qua.

“Hè này, cùng nhau chơi thật vui nhé?”

Bị vây quanh bởi ba mỹ nhân cả mùa hè.

Chuyện gì sẽ xảy ra với tôi đây?

Và cứ thế, mùa hè hỗn loạn của tôi sắp sửa bắt đầu.

Bình luận (4)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

4 Bình luận

TRANS
Tfnc
Xem thêm
H ms bt main máu M đấy
Xem thêm
Nhất main r nhá
Xem thêm