Cô bạn người lai xinh đẹp...
Mayu Ukiha Yuga (ゆが一)
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

[WN]Phần 2:Mùa hè ngắn ngủi, hãy yêu đi các cô gái.

Chương 51【Mở Đầu】Không thể coi là hẹn hò với bạn thời thơ ấu!?

16 Bình luận - Độ dài: 892 từ - Cập nhật:

Người ta hay nói “lời đồn 75 ngày”, nhưng hai tháng rưỡi chẳng phải là quá dài sao?

Chừng ấy thời gian đủ để một người từ vô danh leo lên đỉnh cao, bị báo lá cải bới móc, rồi rơi xuống vực thẳm và biến mất khỏi sân khấu.

Dù không leo lên đỉnh cao, chỉ cần quá nổi bật thì cũng dễ trở thành tâm điểm soi mói của người đời.

Để tránh rơi vào tình cảnh đó, từ trước đến nay tôi luôn sống theo mục tiêu của mình….Sống mỗi ngày một cách yên ổn, không gây nổi bật theo hướng xấu không gây rắc rối cho bất cứ ai.

Nói “từ trước đến nay” vì mới gần đây thôi, tôi đã tự tay xé bỏ cái mục tiêu đó.

Tôi từng nghĩ, một khi tạm biệt những ngày bình yên, chắc chắn sẽ là chuỗi ngày sóng gió và mệt mỏi đang chờ. Thế nhưng, lạ là chẳng hề như vậy.

Không có chuyện bị bạn cùng lớp xa lánh, hay bị gọi ra sau trường đánh hội đồng.

Chỉ là… cái bánh răng quan hệ xung quanh tôi bỗng dưng bắt đầu quay, kéo theo những vấn đề mới thôi.

、、、、、

、、、、、

“...Này, Masaki, từ nãy giờ cậu ngồi ngẩn ngơ gì thế?”

Người kéo tôi ra khỏi dòng hồi tưởng hỗn độn ấy là Kasumi, đang ngồi bên cạnh trên ghế sofa.

Phía trước chỗ chúng tôi là một bức tường kính lớn, có thể nhìn thẳng ra hồ nước rộng và khu vườn được chăm chút kỹ lưỡng.

Mùa xuân, hoa anh đào rũ bóng xuống mặt hồ, đẹp đến nao cả lòng.

Nhưng bây giờ là tháng bảy, chỉ toàn màu xanh rực rỡ của lá cây phủ đầy.

Dù không có hoa anh đào, bầu trời xanh thẳm mở ra trước mắt cũng khiến lòng người thấy dễ chịu lạ thường.

Đây là một quán cà phê nằm trong Shinjuku Gyoen, ốc đảo xanh mát giữa lòng Tokyo.

Mỗi lần đến nơi rộng lớn hơn cả công viên nổi tiếng ở Urayasu này, tôi lại thấy lạ lẫm khi bầu trời bao la và những tòa nhà xa xa hòa vào nhau.

“Chỗ này chẳng phải để ngồi thư giãn, ngắm cảnh sao?”

“Masaki lúc nào cũng thẫn thờ, thỉnh thoảng cũng nên tỉnh táo chút đi chứ.”

Cho dù là bạn thơ ấu cũng đâu thể biết suốt ngày tôi có thẫn thờ hay không.Mà… thật ra thì cũng đúng, tôi hay thẫn thờ thật.

Kasumi khẽ thở dài, rồi dùng nĩa cắt miếng bánh cuộn matcha thành từng phần nhỏ.

Cô nàng quay sang tôi, chìa miếng bánh ra…

“Rồi, a~nào.”

Nhưng thay vì nhìn bánh, mắt tôi lại dán vào gương mặt Kasumi đang tiến gần lại đây..

Bình thường câụ ấy hay buộc tóc đuôi ngựa, hôm nay lại búi nửa đầu trông nhẹ nhàng, thoải mái hẳn.

Từ trước đến nay, hình như đây là lần đầu Kasumi để kiểu tóc này vào ngày nghỉ.

Vốn dĩ Kasumi đã rất xinh lắm rồi, giờ lại gần đến mức này… bảo sao tim tôi không đập loạn.

Cắn!...

Suýt nữa thì tôi bị nĩa đâm vào miệng vì mải ngắm Kasumi.

Ngay khi tôi vừa cắn miếng bánh, Kasumi lập tức chụp ảnh bằng điện thoại.

“Ừm… nhìn cũng tạm được.”

Cậu ấy xem lại ảnh vừa chụp với vẻ chăm chú.

Xung quanh, khách đa phần ngồi đọc sách hoặc làm việc trên laptop, chẳng ai để ý đến chúng tôi.

Nhưng mà… làm mấy trò này chỗ công cộng cũng ngại chết đi được.

“Này, thật ra người khác làm cũng được mà, đâu nhất thiết phải là tớ?”

“Không còn ai ngoài Masaki để nhờ đâu.”

Câu nói kiểu này dễ khiến người ta hiểu lầm lắm đó Kasumi à…

“Lần này Masaki đút cho tớ đi.”

“Rồi rồi.”

Tôi dùng nĩa khác cắt miếng bánh, đưa về phía Kasumi.

…Khoan!?

Kasumi nhắm mắt, má ửng hồng, miệng hé ra nhỏ xíu như chờ đợi…Làm gì mà giống như… chờ hôn vậy trời!?

“Há to chút nữa mới được.”

“Biết rồi mà…”

Cô nàng mở miệng to hơn, tôi nhẹ nhàng đưa bánh vào.

Sao tự nhiên thấy như mình đang làm chuyện gì xấu nhỉ… trong khi rõ ràng đây chỉ là cảnh rất trong sáng thôi mà.

Ngay khoảnh khắc rút nĩa ra, tôi cũng bấm chụp ảnh lại, giống y hệt Kasumi làm ban nãy.

Kasumi với gương mặt hạnh phúc, ánh mắt khép hờ đi, nụ cười dịu dàng… trông vừa hồn nhiên vừa dễ thương quá trời..

“Đấy, nhìn được chưa?”

Kasumi cau mày xem ảnh.

“Cũng được phết đấy.”

“Thấy chưa, kỹ năng chụp ảnh của tớ lên tay rồi…”

“Nhờ điện thoại xịn sò của tớ cả thôi.”

Ừ thì… công nhận điện thoại xịn thật.

“Này, cậu định đăng ảnh này lên Instagram thật à?”

“Đương nhiên. Tớ sẽ chỉnh sao cho không ai nhận ra Masaki luôn, yên tâm đi.”

Chứ không thì thiên hạ mà thấy cảnh này, chắc sẽ có sóng gió khỏi nói.

Thiệt tình… buổi sáng cuối tuần mà hai đứa làm trò gì đây không biết.

Muốn hiểu lý do vì sao như vậy, phải quay ngược thời gian vài ngày trước…

Bình luận (16)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

16 Bình luận

CHỦ THỚT
TRANS
AI MASTER
tự nhiên nó tự có chương.???
orca-image-2124271562-jpeg.jpg
Xem thêm
CHỦ THỚT
TRANS
AI MASTER
Xem thêm
Xem thêm 5 trả lời
TRANS
Tfnc
Xem thêm