Tôi thích cái cách mà nhân vật Rui được khắc hoạ gắn liền với hình ảnh thuốc lá, Rui tìm đến thuốc lá như một cách để chứng minh sự "riêng", sự đặc biệt của bản thân. Bản thân Rui lại cũng chính là một loại "thuốc lá" đối với Yuito. Dù biết là dính dáng đến Yui thì sẽ càng ngày càng rời xa xã hội, càng khiến cuộc đời trượt dốc, nhưng cũng chính vì thế mà tiến đến gần bản chất của con người mình, để rồi học được cách chấp nhận bản thân. Giống như người ta dù biết nó độc hại nhưng vẫn tìm đến thuốc lá vậy. Yuito đúng thật là không cần được đáp lại tình yêu, việc Rui sống thật với bản chất của mình, không bị ảnh hưởng bởi định kiến xã hội, bởi môi trường đã là minh chứng, sự khẳng định lớn nhất cho con người của cậu rồi. Cơ mà văn phong của tác giả hay thật, đọc mà cứ tưởng như đang đọc tác phẩm văn học ấy :))). Cũng cảm ơn trans vì đã đem lại bản dịch tuyệt vời siêu mượt mà này :)))).
Cảm ơn bác nhiều nhe. Một tác phẩm đặc biệt đòi hỏi một bản dịch tương xứng. Trong thời đại này, rất khó để kiếm được một tác phẩm như này, không phô trương nhưng lại vô cùng sâu sắc, nên làm sao tôi có thể dùng văn phong bình thường để bắt được bầu không khí của câu chuyện ehe. Tôi còn 1 vài bản dịch khác muốn chia sẻ trên Hako, hy vọng được bác ủng hộ nhe.
Khi mà suy nghĩ thông suốt thì con người ta sẽ nhận ra nhiều thứ xung quanh mình cũng không phức tạp đến thế. Sau khi tìm ra mục đích sống của bản thân, chấp nhận được bản chất không thể hoà nhập được với xã hội của mình thì có vẻ như cu cậu cũng đã nhận ra mọi thứ cũng chả tệ đến thế rồi. Cơ mà không biết Rui có đơn giản như vậy hay không đây :))))
Tôi nghĩ Rui không đơn giản như vậy, nhưng quan trọng là sự tồn tại của Rui cho Yuito biết rằng trước những vấn đề nhức óc của nhân sinh, chúng ta không cần phải lao vào trả lời để rồi đi đến bế tắc. Giữ một tâm thế bình thản nhưng sống thật với những cảm xúc thầm kín, làm được vậy thì những vấn đề tưởng chừng lớn lao kia cũng sẽ dần tan rã mà thôi.
Vật đổi sao dời, chắc cậu cũng chẳng ngờ sẽ có ngày tôi ngồi đây viết cho cậu những dòng này. Câu chuyện này, tôi xin dành tặng cho cậu.
Cậu đã luôn khao khát những câu chuyện trầm lắng, không cần hào nhoáng ồn ã, nhưng tuyệt đối không được vô nghĩa hay rỗng tuếch. Đến tận bây giờ, tôi vẫn thế. Thế gian này vận hành theo những cách mệt mỏi mà cậu không thể nào tưởng tượng nổi, nhưng tôi vẫn giống cậu, vẫn giữ một niềm tin ngoan cố vào sức mạnh của những câu chuyện có thể ủi an và nâng đỡ những cuộc đời như chúng ta.
Tôi vẫn đang loay hoay định nghĩa chính mình, vẫn còn ngổn ngang trăm mối, nhưng hy vọng khi nhìn lại, tôi có thể tự hào đưa cho cậu một câu chuyện mà chúng ta đều đồng ý rằng: nó đã lột tả trần trụi cái bản chất buồn chán đến rợn người của thế giới này.
Cảm ơn bác đã chỉ ra lỗi sai. Tôi đã chỉnh lại, nếu còn lỗi sai gì thì hãy comment vào chương nha.
Thống nhất là Rui xưng mình-cậu với Saki, còn Saki xưng tôi-cậu với Yuito, tôi-bà với Rui.
19 Bình luận
Vật đổi sao dời, chắc cậu cũng chẳng ngờ sẽ có ngày tôi ngồi đây viết cho cậu những dòng này. Câu chuyện này, tôi xin dành tặng cho cậu.
Cậu đã luôn khao khát những câu chuyện trầm lắng, không cần hào nhoáng ồn ã, nhưng tuyệt đối không được vô nghĩa hay rỗng tuếch. Đến tận bây giờ, tôi vẫn thế. Thế gian này vận hành theo những cách mệt mỏi mà cậu không thể nào tưởng tượng nổi, nhưng tôi vẫn giống cậu, vẫn giữ một niềm tin ngoan cố vào sức mạnh của những câu chuyện có thể ủi an và nâng đỡ những cuộc đời như chúng ta.
Tôi vẫn đang loay hoay định nghĩa chính mình, vẫn còn ngổn ngang trăm mối, nhưng hy vọng khi nhìn lại, tôi có thể tự hào đưa cho cậu một câu chuyện mà chúng ta đều đồng ý rằng: nó đã lột tả trần trụi cái bản chất buồn chán đến rợn người của thế giới này.
Thân ái,
B của 5 năm sau.
Thống nhất là Rui xưng mình-cậu với Saki, còn Saki xưng tôi-cậu với Yuito, tôi-bà với Rui.