Như thường lệ, tôi mở cánh cửa sắt dán đầy hóa đơn và rời khỏi nhà để đi làm.
"Hít vào... thở ra... Không khí buổi sáng lúc nào cũng dễ chịu."
Dù sương mù và khói bụi trộn lẫn theo tỉ lệ 5:5 khiến tầm nhìn phía trước của tôi bị che mờ, nhưng độ ẩm của không khí buổi sớm cũng đủ khiến tâm trạng tôi trở nên phấn chấn.
"Tốt lắm. Vậy thì, hôm nay lại cố gắng làm việc nhé?"
Tôi hy vọng có thể nhanh chóng tiết kiệm được tiền.
Tôi bước đi thật nhanh, vừa để đến chỗ làm sớm, vừa để tránh phiền phức từ những người vô gia cư gần đó.
"Một hai. Một hai."
Thể trạng dạo gần đây của tôi khá tốt.
Dù ngày nào cũng đi làm, tôi cũng không còn cảm thấy đau cơ và mệt mỏi như trước nữa.
Thậm chí, có người còn bảo da tôi trông có vẻ đẹp hơn.
Nhưng mà…
"...Hôm nay cơ thể mình thấy lạ quá. Có chuyện gì vậy?"
Tâm trạng thì vẫn vậy, thậm chí còn tốt hơn bình thường.
Lẽ ra giờ này tôi đã đến trạm tàu điện ngầm rồi mới phải.
Thế mà hôm nay, mồ hôi lại chảy ròng ròng trên trán tôi.
So với hôm qua, rõ ràng cơ thể hôm nay có gì đó không ổn.
"Người mình như nặng nề hơn... Chẳng lẽ chỉ là cảm giác thôi sao…?"
Với cảm giác có gì đó sai sai, tôi cố gắng lê tấm thân mệt mỏi lên chuyến tàu điện ngầm chạy về hướng nơi làm việc.
"Haa... Haa..."
Cơ thể của tôi mệt mỏi hơn mọi khi.
Tôi lau mồ hôi và điều chỉnh lại hơi thở.
Khi cúi đầu xuống trong thoáng chốc, chiếc balo phía sau chợt đè nặng lên tôi.
Chỉ đến lúc đó tôi mới nhận ra điều đang gây rắc rối cho mình.
"Không ngờ chuyện này lại xảy ra với mình. Mấy đứa nhóc này đúng là ngày nào cũng gây chuyện. Ý gì đây? Đang khoe mình còn trẻ à?"
Bọn nhỏ này…
Tôi kéo chiếc balo ra phía trước.
Rồi mở dây kéo và nhìn thẳng vào ánh mắt của thứ đang trốn bên trong.
Dự đoán của tôi hoàn toàn chính xác.
"Không ngờ chính con, cái đứa tưởng chừng là ngoan nhất, lại gây rối."
"...Xì—"
"Suryeon."
Con rồng mắt xanh biển.
Suryeon đang nằm co ro, trốn trong balo.
Có vẻ con bé đang nhìn lén thế giới bên ngoài qua khe hở nhỏ nơi dây kéo.
Tôi vừa dụi trán vừa nhìn vào mắt con bé, ánh mắt không biểu lộ cảm xúc gì.
"À… Lẽ ra bố phải phát hiện ra con từ trước khi lên tàu mới phải. Bây giờ thì chẳng thể quay về nữa rồi. Thật là, bố phải xử lý như thế nào đây?"
"Xì—"
"Khóc cái gì mà khóc? Đừng khóc. Bố mới là người muốn khóc đây..."
"...Xì—"
Suryeon khe khẽ rít lên như thể đang xin lỗi.
Nhưng con bé không có vẻ gì là sẽ chịu quay về nhà cả.
Mà giờ cũng chẳng thể quay về được.
‘Con bé biết lỗi nhưng lại nghĩ mình đúng.’
Đôi mắt xanh thẳm và chiếc cằm kiêu hãnh của Suryeon như đang nói lên điều đó.
Haizz—
‘Không quay lại được nữa, mà đã đi đến đây rồi thì cũng đành vậy.’
Tạm thời…
"Tại sao con lại đi theo bố? Trước hết, con hãy nói lý do cho bố nghe cái đã."
Tôi quyết định nghe thử xem vì sao con bé lại lén theo tôi tới tận đây.
***
Trong một góc tàu điện ngầm, Suryeon bắt đầu trình bày đầy tha thiết.
"Xì— Xìii— Xìiiiii—"
"Hừm. Ừ, ừ. Bố hiểu rồi."
"Xì—"
Tôi vừa gật đầu vừa lắng nghe tiếng rít của Suryeon.
Tất nhiên, tôi không hiểu con bé đang nói gì.
Chỉ đơn thuần là đang làm tròn bổn phận của một ông bố: lắng nghe câu chuyện của con mình.
‘Thật ra, chẳng cần nó nói thì mình cũng đoán được rồi.’
Nếu muốn đi dạo, con bé có thể chờ tôi về nhà rồi nũng nịu đòi ra ngoài.
Có thể vẫy đuôi hoặc đứng trước cửa như đang phản đối trong im lặng.
Có vô số cách để thể hiện mong muốn qua ngôn ngữ cơ thể.
Suryeon là rồng, lẽ nào nó lại không biết?
‘Nhưng việc nó lén chui vào balo chỉ có thể là vì nó muốn nhìn thấy thế giới bên ngoài.’
Nếu muốn bỏ trốn thì nó cứ thế rời khỏi nhà là được.
Việc trốn trong balo nghĩa là nó muốn đi và quay lại an toàn.
Hiển nhiên, con bé vì tò mò muốn biết cuộc sống của bố mình ra sao nên mới làm vậy.
Hiểu ra điều đó, tôi không nhịn được mà tự tán thưởng chính mình.
"Ha, thử hỏi có ông bố nào hiểu lòng con đến mức này chứ? Bố thật là một người bố quá tuyệt vời. Phải không, Suryeon?"
"...Xì."
Thấy chưa?
Ngay cả Suryeon cũng công nhận đấy.
"Vậy thì, Suryeon."
"Xì—"
"Bây giờ, bố sẽ chỉ cho con một chút về thế giới bên ngoài."
Vì đang ở trên tàu, tôi sẽ cố giữ mọi thứ thật yên lặng và kín đáo.
Dù sao cũng là giờ cao điểm, Suryeon sẽ không bị chú ý lắm.
Dù ai đó có nhìn thấy thì chắc cũng nghĩ là thằn lằn cảnh chứ chẳng ngờ tới là rồng thật.
Tôi kéo đầu Suryeon ra khỏi balo để con bé có thể nhìn rõ bên ngoài.
Lách tách—
"Xì—"
Giờ thì Suryeon có thể nhìn ngắm thế giới bên ngoài rồi.
Tôi đặt balo lên đùi và chỉ tay về phía cửa sổ tàu.
"Trước tiên, con phải biết nơi chúng ta đang sống và nơi bố đang đến. Hiện giờ, bố đang hướng về khu Seoul-07. Nhà mình ở khu Seoul-09."
Khu Seoul-09 nơi tôi sống nổi tiếng là khu ổ chuột.
Chỉ cần đi xa khỏi căn nhà trọ một chút là có thể thấy mấy chuyện như buôn bán ma túy hay buôn nội tạng.
Còn khu Seoul-07 nơi tôi làm việc là một khu công nghiệp hỗn hợp.
Đây là nơi có nhiều công việc đơn giản hơn các khu khác, và cũng là nơi cổng không gian xuất hiện thường xuyên.
"Nhìn chung, cứ hiểu rằng số sau của Seoul càng lớn thì môi trường sống càng tệ."
"Xì—"
Suryeon gật đầu, đôi mắt nhìn chăm chú những tòa nhà xây dang dở lướt nhanh qua cửa kính.
Có vẻ bộ óc sắc bén của con bé cũng giống hệt tôi, nó nắm bắt rất nhanh.
"Còn có thể đi đến các vùng khác ngoài Seoul nữa… nhưng đó là việc của những anh hùng hay thợ săn đi kiếm tiền bằng cách thám hiểm. Con sẽ được tìm hiểu thêm về sau. Giờ con muốn xem người kia không, Suryeon?"
"Xì—"
Suryeon nhìn theo ngón tay tôi chỉ và dán mắt vào một người đang ngồi.
Tôi chỉ người đó là có lý do.
"Thấy tay người đó không? Cánh tay kim loại ấy."
"Xì—"
"Dạo gần đây mấy thứ đó nổi tiếng lắm. Những người không thức tỉnh được ma lực bắt đầu cải tạo cơ thể để trở nên mạnh hơn."
"Xì—?"
"Chỉ cần nhớ điều này. Nếu thấy ai có cơ thể kim loại, nghĩa là họ đã tự cường hóa thân thể để mạnh mẽ hơn."
"Xì—"
Suryeon lại gật đầu, như thể đã hiểu.
Thành thật mà nói, tôi thấy thèm thuồng cánh tay kim loại đó thật.
Nếu tôi cũng cải tạo cơ thể như vậy, liệu có thể kiếm thật nhiều tiền và trở thành anh hùng cứu người không?
Thật lòng mà nói, tôi cũng dao động và có chút ghen tỵ nữa.
"Biết đâu sau này kiếm được tiền, bố cũng đi làm tí chỉnh sửa cơ thể…"
"...Xì—"
Bốp—!
Đang mơ mộng, cái đuôi của Suryeon bất ngờ quất vào má tôi.
Cú quất không đau, nhưng nó khiến tôi ngớ người.
"Sao vậy, Suryeon?"
"..."
Suryeon chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt tội nghiệp.
Không nói lời nào, nhưng dường như con bé phản đối chuyện cải tạo cơ thể.
Trong khi tôi đang dạy dỗ Suryeon trên tàu, chuyến tàu cuối cùng cũng đến nơi.
Tôi đẩy đầu Suryeon đang thò ra vào lại trong balo.
"Giờ thì vào trong đi."
"Xì—!"
"Đừng vùng vằng nữa, im lặng nào!"
"..."
Ban đầu thì chống cự, nhưng rồi con bé cũng ngoan ngoãn chui vào trong.
Ít nhất, nó vẫn có thể thở nhờ cái lỗ nhỏ và thỉnh thoảng nhìn ra ngoài.
Chừng đó là đủ để đưa nó đến nơi làm việc an toàn.
"Đây là chỗ ta làm."
Thật kỳ lạ khi hôm nay lại mang theo một bí mật lớn đến nơi làm việc.
Tôi bước vào container, dỡ đồ và thay sang quần áo lao động.
Rồi tôi nói chuyện với Suryeon, con rồng đang thò mặt ra khỏi balo.
"Suryeon."
"Xì—"
"Con định ngoan ngoãn ở yên đó nghỉ ngơi chứ?"
"Xì— Xì—"
Suryeon lắc đầu quầy quậy.
Đã lén theo đến tận đây thì rõ ràng con bé không định yên phận nghỉ ngơi.
‘Với mấy lúc như thế này, để tự do còn dễ quản hơn.’
Buộc chặt một đứa trẻ hiếu động chỉ càng khiến nó quậy hơn thôi.
Nó sẽ gào lên đòi ‘trả lại tự do cho con!’
Nên tốt nhất là cho nó một ít tự do có kiểm soát.
"Nếu đã không chịu yên, vậy thì bố và con sẽ thỏa thuận thế này."
"Xì—?"
"Bố phải làm việc, nên không thể cứ dõi theo con riết được. Vậy nên, mỗi tiếng một lần, con phải xuất hiện trước mắt bố và báo cáo là mình vẫn ổn."
"Xìiii…"
Hừm.
Phản ứng của con bé không tốt lắm.
Suryeon nhìn tôi bằng ánh mắt thờ ơ kiểu ‘Tại sao ta phải làm thế…?’
‘Lúc này… mình chỉ còn cách dùng chiêu đó thôi.’
Dựa trên quan sát từ trước đến giờ,
Suryeon có một điểm yếu chí mạng.
Đó là…
"Việc đó mà cũng khó với một con rồng sao…?"
"Hi, Xì—! Xì—!"
Dù bên ngoài tỏ vẻ ngầu lòi, bên trong con bé lại cực kỳ dễ bị khích tướng.
"Con người còn làm được đấy…"
"Xì—! Xì—!"
"Rồng mà lại không làm nổi sao…?"
"Xì—!! Xì—!!"
Đây là lúc tôi thấy Suryeon phản ứng cảm xúc nhất từ trước đến giờ.
Như để chứng minh rằng chuyện đó quá dễ dàng với mình, con bé lập tức tự chui vào balo và cuộn tròn lại.
"Phải rồi. Rồng thì ít ra cũng phải làm được đến mức đó chứ."
"Xì—"
"Vậy bố đi làm đây. Con nhớ giữ im lặng cho đến khi bố làm xong việc đó."
"...Xì."
Tôi phải trốn đi nhanh trước khi con bé phát hiện mình bị gài.
Tôi để Suryeon lại trong container và bước ra ngoài làm việc.
Sự an toàn của Suryeon là quan trọng, nhưng đi làm mới có cơm ngon và mái nhà yên bình.
"Tôi tới rồi đây. Bắt đầu làm việc thôi."
Thế là hôm nay, tôi lại bắt đầu một ngày làm việc chăm chỉ vì chính mình và vì những con rồng.
***
— Chỉ cần tuân theo chế độ báo cáo, hắn sẽ cho ta tự do.
Đây là một đề nghị hợp lý.
Dù không thể đi xa, ta vẫn có thể thu thập kha khá thông tin.
— Những gì ta học được trên tàu khá thỏa mãn. Nhưng đây có thể là cơ hội cuối cùng, phải thu thập thêm càng nhiều càng tốt.
Bịch—
Suryeon nhảy khỏi balo và bắt đầu khám phá xung quanh.
Bên trong container chỉ có sự lạnh lẽo và dấu tích để lại qua thời gian.
— Không có thông tin nào thú vị ở đây cả. Phải ra ngoài thôi.
Lạch cạch—
Suryeon bò dưới sàn, kiểm tra xem có thể thoát ra không.
Cửa sổ container hé mở một chút, chắc để thông gió.
— Mình có thể chui ra từ đây.
Suryeon len qua cửa sổ và ra ngoài.
Con bé đã đến khu vực nơi Lee Hajun đang làm việc, nơi chất đầy xác của những con quái vật trồi lên từ cổng không gian.
Trong mắt Suryeon, những thứ thu được từ lũ quái vật ấy trông khá hấp dẫn.
— Tất cả chúng đều chứa ma thuật, và độ tinh khiết cũng rất cao nữa.
Tất cả sinh vật ma thuật đều chứa sức mạnh trong tim.
Độ tinh khiết càng cao, thì khả năng sử dụng kỹ năng của chúng càng cao. Dựa trên cơ sở đó, độ tinh khiết của ma thuật từ trái tim nhân loại là loại tệ nhất.
— Lee Hajun. Tên nhân loại đó thậm chí còn chẳng có kỹ năng ma pháp.
‘Dẫu vậy, nếu hắn ta tiếp tục uống lượng nước mà mình tạo ra từ ma thuật, hắn ta sẽ có thể tích trữ một số sức mạnh ma pháp tinh khiết.’
Trong khi nhớ về tình trạng vật lý của Lee Hajun đang dần được cải thiện vào dạo gần đây, Suryeon mò tới nơi cô bé cảm nhận được sự hiện diện của anh.
— Hừm.
“Chuyển cái này sang khu A-3 đi. Phần B sẽ tới liền đó, ai cũng phải nhớ cho kỹ.”
Ở đó, Lee Hajun đang bận rộn di dời chiến lợi phẩm từ lũ quái vật, không né tránh việc gì bao gồm những món đồ nặng nề nhất.
Anh ta làm việc cực nhọc, mồ hôi vã ra như tắm và cắn răng chịu đựng cơn đau.
Khác hẳn với vẻ mặt lơ đễnh mà con bé vẫn thấy ở nhà, giờ đây anh ta trông nghiêm túc và không có lấy một nụ cười.
Suryeon lặng lẽ dõi theo cảnh tượng ấy, đôi mắt xanh biếc như mặt biển ghi lại từng chi tiết một.
– So với trên TV thì con người này trông thật tầm thường. Thì ra bữa tối đó là kết quả của sự vất vả đến thế này.
Giờ nếu là ta, có lẽ chỉ cần ba lần, thậm chí một lần là có thể chuyển hết đống chiến lợi phẩm kia.
Dù loài người không có sức mạnh, nhưng hắn ta vẫn siêng năng khuân vác từng món.
– …Trái ngược với vẻ ngoài, hắn cũng có vẻ là người nghiêm túc.
Lee Hajun lúc đầu đã định bán bọn nó.
Thế nên Suryeon từng nghĩ, chỉ cần lớn thêm chút nữa là sẽ rời khỏi căn nhà đó ngay.
Vì biết đâu, một ngày nào đó hắn lại nảy ra ý định đó lần nữa.
Tuy nhiên…
– …Hắn có vẻ cũng rất nghiêm túc trong chuyện với bọn ta.
Có lẽ, ở lại căn nhà chật chội đó thêm một thời gian nữa… cũng không phải là điều quá tệ.
– …Mình không thích cái danh ‘phụ huynh tạm thời’ chút nào, nhưng…
Có thể cũng không đến nỗi tồi.
Suryeon lặng lẽ nhìn Lee Hajun, lòng đắm chìm trong những dòng suy nghĩ đó.
Con bé cảm thấy biển tri thức trong mình đang dần được mở rộng.
0 Bình luận