Hôm nay tôi quyết định hỗ trợ cho câu lạc bộ Trà đạo.
Tại sao một tín đồ của nước ép cà chua như tôi lại đến thăm câu lạc bộ Trà đạo, nơi tôn thờ một thứ đồ uống giống như dịch cơ thể của người ngoài hành tinh ấy, dĩ nhiên là vì Arina rồi. Tuy dự án cải tạo Arina mới chỉ vừa bắt đầu, nhưng tôi nghĩ rằng vụ việc ở câu lạc bộ Mỹ thuật mấy hôm trước đã thu được một thành quả đáng kể. Tôi mong nó như tôi nghĩ. Dù sao hông tôi cũng bị thương do đòn tấn công bằng cây bút của Arina , nhưng đó cũng chỉ là một hi sinh nhỏ. Tôi vẫn có thể tiếp tục chiến đấu.
---
Hãy tua ngược thời gian một chút.
Trong giờ nghỉ, Meren Gento có đôi mắt híp bước vào lớp rồi tiến thẳng đến chỗ tôi.
“Xin lỗi vì đã đột ngột, nhưng Sui, cậu có rảnh sau giờ học không?”
“Tôi là thành viên câu lạc bộ Về nhà đấy.”
“Vậy là rảnh rồi.”
“Cái đồ ngốc này! Tôi còn có nhiệm vụ cứu Trái Đất nữa ma. Làm sao tôi rảnh rỗi được!”
“Tôi nghe đồn là cậu và Hiwa giúp đỡ các câu lạc bộ theo cách ngẫu hứng, có thật vậy không?”
Mục đích thật sự không phải là giúp đỡ, mà là cải tạo Arina. Cách nói của cậu ấy không sai, nhưng tôi không thể tiết lộ mục đích thật được. Nếu người ta biết rằng tôi đang dành thời gian sau giờ học để giúp Arina sửa tính độc miệng và thái độ của cô ấy, thì chắc ai nấy đều cười to mất thôi. Những đồng chí trong câu lạc bộ Về nhà trên toàn thế giới, những người coi trọng sự linh hoạt, chắc sẽ thất vọng lắm nếu biết được một thành viên của họ lại bị giữ lại vào sau giờ học. Tôi chỉ mong cô ấy mau chóng thay đổi càng sớm càng tốt thôi.
“Đại khái là vậy đấy.”
“Thế thì hôm nay đến câu lạc bộ Trà đạo giúp bọn tôi nhé?”
“Được thôi, nhưng bọn tôi chỉ giúp trong phạm vi năng lực của mình thôi. Tôi hoàn toàn không biết gì về trà đạo cả.”
“Không sao đâu. Chỉ cần uống và nói cảm nhận thôi.”
“Ể? Uống á?”
“Đúng rồi. Chỉ thế thôi.”
Bảo tôi uống cái thứ dịch cơ thể của người ngoài hành tinh đó á?
---
Vì chuyện đó, tôi cùng Arina, người vẫn đang cau có như mọi khi, đến trước phòng hoạt động của câu lạc bộ Trà đạo.
Vài phút trước đó, tôi có một sự kiện là bắt cóc Tsuru để cho cô ấy gặp mặt Arina, nên thật lòng thì tôi cũng hơi mệt rồi, nhưng được nhờ vả thì phải có trách nhiệm làm cho nghiêm túc. Thành thật mà nói nếu tôi có thông tin liên lạc của Gento, chắc tôi đã nhắn cho cậu ấy rằng “Xin lỗi, có vẻ như Sao Hỏa đang gặp nguy hiểm nên tôi không đi được” để từ chối rồi. Chậc, mày may mắn thật đấy, Gentao.
“Định làm gì vậy?”
“Nghe nói là uống trà. Tôi cũng không rõ chi tiết.”
“Hả? Chỉ có thế thôi à? Như vậy thì đâu có cần chúng ta đâu.”
“Không không, suy nghĩ kỹ đi nào. Biết đâu do dị ứng hay do gì đó mà chẳng có một ai trong câu lạc bộ Trà đạo uống được trà, nên họ mới muốn chúng ta uống thử chăng?”
“Cậu đúng là đồ ngu ngốc hiếm thấy trong mấy năm gần đây. Ghê thật đấy, tôi chưa bao giờ thấy kẻ nào ngu ngốc như cậu luôn. Ngu ngốc quá mức luôn.”
“Beethoven vẫn tiếp tục sáng tác nhạc dù không nghe thấy. Ý tôi là như vậy đó.”
“Sao mà cậu lại làm vẻ ngầu như vậy. Kinh tởm quá đi. Cả cái bình chữa cháy bên kia còn ngầu gấp mấy lần cậu đó.”
“Đừng có nghiêm khắc quá chứ? Tôi sẽ khóc đó?”
Cái màn cố che giấu ngại ngùng lúc nãy với Tsuru là sao vậy hả.
Hơn nữa, có vẻ là tôi còn thua một món đồ vô tri nữa. Kể từ giờ, bình chữa cháy chính thức trở thành kẻ thù của câu lạc bộ Về Nhà. Tôi yêu cầu phải xử lý nó khẩn cấp.
Có đứng nói mãi trước phòng câu lạc bộ thì cũng chẳng làm được gì, nên tôi nhẹ nhàng gõ cửa với suy nghĩ họ có lẽ coi trọng sự yên tĩnh.
Sau khi được trả lời xin mời vào, tôi bước vào phòng câu lạc bộ và thứ đầu tiên lọt vào mắt tôi là những tấm chiếu tatami. Tuy tôi cũng không rõ lắm, nhưng họ đang ngồi seiza và làm chuyện gì đó.
“Tôi đến đây vì được Gento nhờ vả.”
“Ah, Gento— !?”
Một thành viên nữ của câu lạc bộ giật mình khi thấy Arina. Mà chuyện đó cũng dễ hiểu thôi. Dạo này tôi đã quen với phản ứng kiểu đó rồi. Khi liếc qua Arina thì tôi thấy giữa hai chân mày cô ấy đã nhăn lại. Này nhé, cô nên tăng thêm sự đa dạng hơn trong biểu cảm gương mặt của mình đi. Hãy ra cửa hàng tiện lợi mua hai “smile” với “happy” về đi. Chỉ tầm 600 yên thôi là mua được. Rẻ mà nhỉ?
Để không làm bầu không khí câu lạc bộ trà đạo xấu đi trước thái độ của Arina, tôi quyết định mỉm cười thật tươi. Nếu làm vậy thì chắc còn cứu vớt được. Như kiểu cảnh sát xấu và cảnh sát tốt vậy. Tôi là sự yên ổn của các vị đây.
“Cái nụ cười đó giả tạo quá đấy.”
Gento xuất hiện và buông ra một cậu thật là vô nhân đạo. Tôi muốn hỏi là rốt cuộc vì ai, vì tổ chức nào mà tôi phải nở nụ cười thế kia.
“Xin lỗi. Tôi cũng phải đi mua ‘smile’ ở cửa hàng tiện lợi.”
“Cậu nói cái gì vậy. Vậy giờ cậu thử uống luôn được chứ?”
“Được thôi. À, thay vì cho Arina-kun uống trà xanh, hãy cho cô ấy uống sốt Tabasco nhé.”
“Tôi sẽ làm gãy hết xương trên người cậu đó.”
Và thế là buổi uống thử trà xanh bắt đầu.
Tôi cứ tưởng là có thể uống liền, nhưng xem ra họ sẽ pha từ đầu. Vì tôi chẳng biết tí gì về nghi thức của trà đạo, nên tôi chỉ có thể chăm chú quan sát từng động tác của các thành viên câu lạc bộ Trà đạo.
Và rồi, trà xanh cũng được pha xong. Trước khi uống chén trà được đưa tới, tôi hỏi điều khiến tôi thấy thắc mắc.
“Vì sao lại để chúng tôi uống vậy?”
“Chúng tôi muốn nghe cảm nhận của người hoàn toàn chưa biết gì về trà xanh. Nếu nghe từ những người hiểu biết về nó thì lại thiếu sự mới mẻ. Với cả họ thường khoe mớ kiến thức không cần thiết, nên vô nghĩa lắm. Vì thế tôi muốn nghe cảm nhận thẳng thắn.”
“Ra là vậy à.”
Có lẽ là cậu ấy chọn sai người để hỏi rồi.
Trước hết, tôi vốn là một kẻ nghiện nước ép cà chua từ trước cả khi Trái Đất được sinh ra, nên sẽ hơi khó khi hỏi tôi cảm nhận về mấy loại đồ uống khác. Nếu là Arina, với mọi khả năng tiềm ẩn trong cô ấy, thì hẳn là cổ sẽ đưa ra một nhận xét tuyệt vời.
Đúng vậy, vậy thì để Arina uống trước là được. Nếu tôi lấy cô ấy làm mẫu để tham khảo thì chắc là sẽ ổn thôi.
Dù làm vậy thì chẳng còn tí mới mẻ nào theo yêu cầu của Gento nữa, nhưng vì tôi có khẩu vị đặc biệt nên tôi mong cậu sẽ thông cảm cho tôi.
“Arina. Cô uống trước đi. Đây là lần đầu tôi uống thứ nà nên tôi thấy hơi sợ.”
“Cũng được thôi. Vậy thì để tôi uống trước vậy.”
Nói xong, cô ấy giữ thẳng lưng, ngồi nghiêm chỉnh trong tư thế seiza, khẽ nghiêng chén trà lên môi.
“Ngon lắm.”
Chỉ thế thôi à? Cô là đứa con nít mới biết nói à?
Vậy là đến lượt tôi. Tôi cầm chén lên và nhấp một ngụm trà xanh còn hơi nổi bọt.
Những gì tôi sắp kể sau đây là khung cảnh hiện ra ngay khoảnh khắc tôi uống ngụm trà đó.
Đó là ánh sáng.
Hàng ngàn tia sáng dài mảnh lao đi trong màn đêm nơi mặt trăng bị che khuất. Cảnh tượng đó thật đẹp nhưng cũng thật buồn. Những tia sáng nhuốm đẫm hận thù ấy lao vút trên bầu trời cùng với âm thanh chói tai như tiếng thét của người phụ nữ, rồi rơi xuống phía chân trời. Dù có cùng màu da, có cùng ngôn ngữ, nhưng chúng tôi vẫn cứ bóp cò súng. Nhằm vào những người mà chúng tôi chẳng hề quen biết.
Tôi đã chán ngấy với việc thu nhặt thẻ bài của đồng đội, nên quyết định trở về nhà. Lúc đầu tôi nói là vì đất nước, nhưng thật ra trong tôi chẳng có một chút nào ý thức cao cả như thế cả. Bởi vì đó vốn là chuyện “bình thường” thôi. Chính vì thế, giờ đây khi tôi được uống trà xanh và sống những ngày bình yên thế này, tôi mới nhận ra một điều.
Đắng thật đấy.
“Ngon lắm.”
Tôi đáp lại như thế. Thật lòng mà nói thì có lẽ tôi sẽ không bao giờ uống lại lần nữa.
“Không thấy đắng à? Loại trà này đặc biệt có vị đắng mạnh, nên rất khó để nổi bật hương vị, nhưng nếu cậu thấy ngon thì tốt rồi.”
Gento-kun, tôi không đùa đâu, nó đắng thật sự luôn đó. Với những người mới như bọn tôi thì nó quá khắc nghiệt luôn.
Arina bên cạnh cũng sững người, trông có vẻ bực bội. Hẳn là cô ấy cũng bị vị đắng đó làm cho ngạc nhiên giống tôi, nhưng vì không muốn làm tổn thương mấy người trong câu lạc bộ Trà đạo nên mới đưa ra cảm nhận như vậy. Tôi cũng vậy thôi.
“Có loại nào ngọt nữa à?”
“Tuy là ngọt, nhưng không phải kiểu ngọt như đường đâu. Nó kiểu như ngọt dịu hơn, mà cậu uống thử đi là biết.”
“Ra là vậy, ra là vậy. Để khi nào đó tôi uống thử xem.”
“Tôi có thể pha cho cậu uống luôn đấy?”
“À thôi, để khi khác tôi uống.”
Đúng vậy, để kiếp sau tôi uống vậy.
Arina cũng khẽ lắc đầu để tỏ ý từ chối nên chúng tôi quyết định rời khỏi đây. Có vẻ như chuyện này đã trở thành một chấn thương tâm lý với cô ấy rồi.
Sau khi rời khỏi phòng câu lạc bộ Trà đạo và đang đi trên hành lang, Arina lẩm bẩm nói.
“Tôi hận cậu vì cậu đã bắt tôi uống trước.”
“Xin lỗi. Tôi cũng không ngờ nó lại đắng đến mức đó. Hình như loại đó là loại đặc biệt.”
“Tôi muốn uống cacao. Rất là muốn uống đó.”
“Vậy à. Giá mà nó rơi từ trên trời xuống ha.”
“Muốn uống đó.”
Cô ấy nói thế rồi dừng lại trước máy bán hàng tự động.
“Muốn uống đó.”
Tôi định bảo cô ấy chịu khó uống nước máy đi, nhưng Sakaki Sui tôi đây, một thành viên câu lạc bộ Về nhà có tấm lòng rộng lượng, đã miễn cưỡng đãi cô ấy một lon. Tôi nhẹ nhàng ném lon cacao lạnh theo một đường vòng cung về hướng Arina. Dù cô ấy ngạc nhiên kêu “Wawa!” nhưng vẫn bắt được.
“Thật sự là nó rơi từ trên trời xuống luôn.”
“Mong rằng khoản đầu tư này sẽ cứu lấy thế giới.”
“Nói gì vậy hả. Cậu nói cứ như tôi là kẻ xấu vậy. Cậu thật đáng thương khi thua cả cái bình chữa cháy nữa.”
Thua cả cái bình chữa cháy là sao vậy. Tôi rất muốn khuyên cô ấy học lại tiếng Nhật một lần nữa. Yare yare, tôi hoàn toàn không hiểu nổi luôn. Tôi mong cô ấy mau chóng trở thành một con người mẫu mực như tôi.
Xem ra việc cải tạo cô ấy vẫn còn mất kha khá thời gian đây.
2 Bình luận
"muốn uống đó"
"muốn uống đó"
SO CUTEE