“Thế đéo nào tao lại thành con gái rồi?!”
Nhìn xuống, cô thấy đôi tay thon gọn, làn da mịn màng dưới ánh đèn mờ.
Mất thăng bằng, cô vô thức ngả về phía trước, chỉ để nhận ra ngực đã trở nên nặng hơn. Cô kéo phần cổ áo ra, liếc nhanh một cái. Nhưng chỉ cần một cái liếc ngắn cũng đủ để làm cô đỏ mặt. Rồi cô nhanh chóng bỏ áo xuống.
…To phết đấy chứ, mềm mềm, lại còn hồng hồng nữa…
Đợi đã, thế là mình thành gái thật à?
Vẫn không tin, Chen Cheng vội vã kiểm tra dưới váy–
“Tao vẫn ở đây đấy, cái thằng này.”
Giọng An Yuan thốt lên vừa kịp lúc, ngăn cô khám phá sâu hơn.
“Nhưng thế đéo nào tao lại thành gái cơ chứ?!”
“Cùng lắm thì tao cũng chỉ nghĩ được là tối qua mày say rồi bảo muốn thành gái nên là.. giờ thành ra thế này đấy.”
“...Suy luận ra thế thì thua.”
“Tao thấy cũng đúng mà,” An Yuan đáp lại. “Mà mày vẫn còn năng lượng mà đùa cợt à?”
Chen Cheng ngay lập tức dựng thẳng lưng, vắt chéo hai chân, mặt trở nên nghiêm túc.
“Lúc đấy tao nói chơi thôi mà! Tao có thực sự muốn biến thành gái đâu cơ chứ! Mà tối qua mày ước mình trẻ lại hay gì à?”
“Đéo nhé. Tao với mày bị xe tải đâm nên giờ chuyển sinh ấy mà.”
“THẾ ĐÉO NÀO LẠI ĐEN THẾ ĐƯỢC?! Kiếp trước tao tạo nghiệp gì kinh lắm à?!”
An Yuan bóp sống mũi. “Hôm qua, lúc tao đang vác mày ra khỏi quán thịt nướng thì bị cái xe tải to tổ bố đâm. Bùm cái, giờ tao với mày thế này đây.”
“...”
“Bây giờ là…” Cậu lôi chiếc điện thoại ra xem lịch. “Mười năm trước.”
An Yuan ngồi xuống mép giường. “Vậy là chúng ta đã quay lại năm cuối Cấp ba. Nên tao trẻ lại là đương nhiên rồi.”
Mắt Chen Cheng mở rộng, không tin vào thứ mình vừa nghe. Tim cô như ngừng đập.
“THẬT LUÔN!!!”
“Thế là… chúng ta xong đời rồi?”
Chen Cheng gục xuống, mặt vùi vào gối.
“Cho tao ngủ đi mà! Cho tao tỉnh dậy khỏi đống hổ lốn này đi! Tao đéo muốn học lại năm cuối cấp đâu! Đây hẳn là ác mộng nhỉ! AHHHHHHH! Tao cũng đéo muốn làm con gái nữa!!!”
Những năm cuối cấp đầy ác mộng như ám ảnh cô vậy, vậy mà giờ đây, cô lại phải trải nhiệm nó một lần nữa.
Đây chắc chắn là mơ!
Vẫn mặc chiếc váy ngủ đó, cô nằm dài xuống giường trong tuyệt vọng. Từng nếp vải bị kéo lên, làm lộ ra chiếc quần lót trắng cùng vòng eo mềm mại của cô. Bên dưới là đôi chân thon thả đang duỗi thẳng không vết ngần.
An Yuan lại xoa đầu mũi.
Với tâm hồn là một thằng đàn ông hai bảy tuổi, anh chắc chắn có thể trân trọng vẻ đẹp của cô gái đôi mươi nàyi. Nhưng vấn đề đây không phải là một cô gái bình thường.
Đây là Chen Cheng mà.
Là người bạn nối khố của cậu. Người bạn mà hồi còn là trẻ con còn kéo nhau ra xem của ai to hơn. Người bạn mà cậu coi là anh em thân thiết, thân đến nỗi cho nhau mượn đồ lót còn được.
Bản năng thì bảo xem đi không sao.
Lý trí thì hết sức ngăn cản.
Chả hiểu thế quái nào mà người anh em xương máu này lại biến thành một cô gái xinh đẹp được. Từng hành động nhỏ, từng biểu cảm đều mang vẻ nữ tính.
Cảm thấy một loại cảm giác không mong muốn bắt đầu vùng lên bên trong cơ thể trẻ trung của cậu, An Yuan bình tĩnh cầm lấy chiếc chăn che đôi chân kia lại.
“Đợi đã!”
Chen Cheng đột nhiên bật dậy, sự hào hứng đã thay thế vẻ tuyệt vọng khi nãy.
“Chúng ta đến từ tận mười năm sau cơ mà! Ai quan tâm trường lớp làm gì cơ chứ? Đi kiếm tiền thôi!”
Mặc kệ An Yuan vẫn còn đang đấu tranh tư tưởng bên trong mình, cô bò tới mép giường, mắt sáng ngời vì phấn khích.
“Tao nhớ là giá vàng kiểu gì cũng phóng nhanh như chớp! Mua hàng trăm cân về đầu cơ tích trữ là đẹp!”
Cô ấy nắm lấy tay An Yuan, kéo gần vào.
“Đầu cơ! Công nghệ tương lai! Xe điện kiểu gì cũng phát triển nhỉ!”
Hai gương mặt giờ chỉ cách nhau có tầm 10cm.
An Yuan giờ đây có thể nhìn kỹ khuôn mặt tinh tế kìa. Hàng mi dài, đôi mắt háo hức sáng ngời, đầy tinh nghịch.
Cậu lùi xuống, cố giữ khoảng cách.
“Đừng có nghĩ nhiều. Đây là thế giới song song. Chưa chắc mọi thứ sẽ diễn ra như thế giới trước đâu.”
“Sao mày biết đây là thế giới song song?”
“Nếu không phải thì chắc gì mày đã là gái.”
Chen Cheng vẫn chưa bị thuyết phục. “Uhh…”
“Trước khi đến đây tao cũng mới kiểm tra qua bản tin game rồi. Trên đó đề là người Trung mới trở thành thành nhà vô địch mùa 5 xong.”
“...Thực sự là thế giới song song sao? Không thể nào! Thực sự luôn?!”
Nhìn cô gái đang lăn lộn trên giường kia vẫn không mặc gì hơn ngoài bộ đồ ngủ, An Yuan thở dài. Cô cứ làm như vậy rồi hàng họ lộ ra hết cả lên. Cậu chỉ biết nhanh chóng quay mặt đi, nhìn quanh căn phòng.
Nó không lớn, chỉ tầm mười mét vuông. Sàn nhà thì được làm bằng gỗ, có một chiếc giường một mét rưỡi đặt sát tường. Đoạn chân giường thì có một cái tủ quần áo cao tới tận trần thêm cả một cái bàn nhỏ cùng với máy tính cá nhân.
Do chủ căn phòng này đã là con gái, mọi thứ cũng thay đổi theo. Ga giường màu hồng với những hình trang trí dễ thương, một chiếc gối ôm dạng chuột hamster bên cạnh bàn. Ngoài ra thì mọi thứ vẫn trông như cũ.
An Yuan nhặt tờ kiểm tra trên mặt bàn lên. Dù đã biến thành gái rồi nhưng cái tên Chen Cheng vẫn còn đó, chữ viết tay vẫn như gà bới và điểm số… vẫn cứ là dưới trung bình. Như này có khi chỉ vừa đủ để vào một đại học tầm trung.
Mà nói chứ giờ cậu còn không chắc cô ấy có thể hiểu được định lý Pytago không ấy chứ.
“À đúng rồi, mày vào đây kiểu gì thế?”
“Tao rung chuông nhưng chẳng ai trả lời, thế là tao lấy luôn chìa dự phòng trong tủ giày.”
“Ồ~ Thế là mẹ tao đi chơi mạt chược cả đêm rồi.”
Đang nói chuyện, đột nhiên có tiếng sột soạt phát ra. An Yuan quay đầu lại đúng lúc Chen Cheng đang đứng trước tủ đồ, chuẩn bị thay quần áo.
“Thằng này! Ít nhất bảo tao ra ngoài đã chứ!”
“Hmm?” Chen Chen nhìn vào cậu. “Mày ngại à?”
“Đéo nhé. Tao gần ba mươi rồi, ngại là ngại thế nào? Nhưng mày là con gái đấy.”
Cuối cùng thì Chen Cheng cũng hiểu, cô đập tay. “Ohhhhh~ Mày đang thèm muốn cơ thể tao chứ gì?”
“Đéo! Mày nghĩ nhiều rồi!”
An Yuan mất bình tĩnh, chạy ra khỏi phòng.
Nhưng Chen Cheng vẫn chưa thỏa mãn. Cô nhìn cậu rồi nói vọng theo. “Ê! Tao giờ xinh phết rồi này! Anh bạn muốn vui vẻ tí không?”
“Kinh quá đấy! Cút mẹ đi!”
“Ha! Cũng biết kinh cơ đấy!”
Nghe tiếng đập cửa, Chen Cheng khịt mũi, nhìn xuống bản thân, lẩm bẩm. “Tao mới là người phải cảm thấy kinh tởm chứ? Đột nhiên ngủ dậy lại biến thành con gái…”
Đúng là trên lý thuyết thì làm con gái cũng hay đấy. Nhưng cô đâu có muốn vậy! Nghĩ đến cái cảnh bị hàng đống trai theo đuổi rồi phải cưới một người đàn ông…
Tay cô nổi hết cả da gà da vịt. Rùng mình, cô lắc đầu.
“Chịu rồi, đéo bao giờ nhé! Mình sẽ độc thân đến hết đời, như kiếp trước của mình vậy!”
Nếu gia đình cô muốn ép cưới thì cứ việc sang thành phố khác là xong! Ít nhất thì cô vẫn còn anh bạn An Yuan, người duy nhất nhìn cô dưới tư cách là con trai mà. [note71189]
Cảm thấy tốt hơn chút, cô cởi chiếc áo ngủ ra. Liếc nhanh xuống dưới càng làm lông mày cô nhăn lại. Cô lấy ra một chiếc quần dài và một chiếc áo phông để mặc.
Không bao giờ mặc váy nữa!
“An Yuan! Tao xong rồi đây! Ra cắm net-cafe xuyên đêm thôi!”
“Quá tám giờ rồi đấy thần đằng ơi. Mai còn đi học nữa.”
An Yuan nhìn lên chỉ để thấy chiếc áo phông lắc lư theo mỗi bước của cô. Cũng chẳng mất lâu để nghĩ được có thứ gì sau lớp áo…
“Chết tiệt! Tao không muốn lại làm học sinh cuối cấp đâu!”
Chen Cheng vừa cằn nhằn, vừa bước tới, giơ tay bám lấy vai An Yuan, kiễng chân lên. “Uầy, giờ mày cao thế!”
“Chứ không phải mày lùn đi à?”
An Yuan chẳng biết phải nhìn đâu cho vừa. Làn da mát lạnh, mềm mịn của cô ấy đặt ngay cổ làm cậu choáng váng. Cậu chỉ biết nhanh chóng cúi xuống, nhìn vào chiếc điện thoại.
“Bỏ đi. Cằn nhằn thế nào thì mai mày vẫn phải đi học thôi. Mày mà không đi thì mẹ mày giết mày thật đấy.”
“Ugh, tao bỏ tiết đại học suốt mà có sao đâu nhỉ.”
“...Mà mai trước khi đi nhớ mặc áo ngực vào đấy nhé.”
“Huh?”
~*~
Ly: Mỗi ngày một chap ah...


6 Bình luận