「Tớ muốn cảm ơn cậu, Taka-kun」
Himeno, sau khi uống xong tách trà nóng, khẽ ngước lên nhìn Takashi bằng đôi mắt long lanh.
Giống như ngày hôm qua, có vẻ như cô ấy là kiểu người không thể chịu được nếu không trả lại ân tình mà mình đã nhận được.
Chắc hẳn là do bản tính nghiêm túc của cô ấy.
「Cậu không cần phải khách sáo thế đâu」
Takashi không giúp đỡ Himeno vì mong nhận lại sự cảm ơn từ cô. Cậu đơn giản chỉ không thể bỏ mặc một cô gái trông quá đau buồn như vậy mà thôi.
Hơn nữa, dù đã bị Marika từ chối, cậu vẫn còn thích cô ấy. Takashi không hề nghĩ đến chuyện an ủi một cô gái đang tổn thương để rồi sau này trở thành người yêu của cô ấy được.
Mặc dù rất vui khi có người ở bên lúc trái tim đang tổn thương, nhưng cậu cũng hiểu rõ rằng một khi tâm trạng của cả hai trở nên ổn thỏa hơn, mối quan hệ này sẽ không còn như bây giờ.
Không phải là sẽ hoàn toàn chấm dứt, nhưng chắc chắn sẽ không có những khoảnh khắc ở bên nhau một cách thân mật như thế này nữa.
「Không, nhất định tớ phải cảm ơn cậu」
Himeno nhẹ nhàng chạm ngón tay lên mu bàn tay của Takashi, động tác đầy e dè và ngượng ngùng.
Bình thường, cô ấy chắc chắn không phải kiểu người dễ dàng chạm vào người khác giới.
Những gì đã xảy ra trên sân thượng chỉ là một ngoại lệ, khi ấy cô đã quá đau buồn và lạnh lẽo, nên vô thức tìm kiếm hơi ấm của con người.
Himeno vốn không quen với việc tiếp xúc cơ thể, và có lẽ chỉ có thể làm đến mức này.
Dù vậy, cô ấy vẫn kiên quyết muốn cảm ơn cậu.
「Nếu cậu đã nói vậy, tớ nghĩ mình không thể từ chối được rồi nhỉ」
Nhìn thấy sự chân thành trong đôi mắt xanh biếc ấy, Takashi quyết định không từ chối lòng tốt của cô.
Nếu lời cảm ơn chỉ đơn giản là một bữa ăn giống hôm qua, thì cũng không có gì phải ngại cả.
「Cảm ơn cậu. Vậy thì… mời cậu」
Himeno nói, rồi bất ngờ vỗ nhẹ lên đùi mình.
Takashi bất giác cứng đờ cả người.
Dù nhìn thấy gương mặt đang ửng đỏ của cô ấy, cậu vẫn không hiểu được ý nghĩa của hành động này.
「Cậu thích tớ tháo tất ra hơn à?」
「Khoan đã nào, cậu đang nói cái gì cơ?」
Takashi hoàn toàn không theo kịp tình huống này.
Cô ấy chưa hề giải thích gì cả, nên cậu không biết mình đang được mời chào điều gì.
「Tớ nghe nói… không có người con trai nào lại không thích việc gối đầu lên đùi của con gái…」
Himeno nói một cách lí nhí, giọng nhỏ đến mức gần như tan biến vào không khí.
Vậy ra ý của cô ấy là… cô ấy muốn tặng cậu một lần gối đùi để cảm ơn?
Đằng sau những lọn tóc, Takashi có thể thấy cả đôi tai cô ấy cũng đang đỏ bừng. Chắc chắn đây là lần đầu tiên cô ấy làm việc này.
「Ờ thì… đúng là không mấy ai ghét chuyện này, nhưng mà…」
Takashi cũng từng xem những cảnh nhân vật chính trong anime được nữ chính cho gối đầu lên đùi, và cậu cũng từng mong được trải nghiệm điều đó.
Nhưng gối đùi vốn là một hành động thân mật giữa những người yêu nhau, nên cậu cũng chưa bao giờ đề nghị Marika làm vậy cho mình.
Vậy mà giờ đây Himeno, một cô gái mà cậu chỉ mới thực sự nói chuyện được hai ngày lại đang đề nghị điều đó sao?
Dù chính cô ấy là người chủ động, nhưng Takashi lại cảm thấy không thể thoải mái chấp nhận được.
「Taka-kun, cậu muốn được gối đầu lên đùi Shikibe-san hơn, đúng không…?」
Nhìn vẻ mặt có chút buồn bã của Himeno, Takashi cuối cùng cũng hiểu vì sao mình lại cảm thấy ngại ngùng.
Đúng vậy… Vì cậu muốn người làm điều này là người mình thích.
Dù đã quyết định từ bỏ, nhưng mới chỉ một ngày trôi qua kể từ khi cậu bị từ chối. Takashi vẫn mong người đặt đầu mình lên đùi không phải ai khác ngoài Marika.
Nếu như trước khi tỏ tình, Marika đề nghị gối đùi cho cậu, chắc chắn cậu sẽ vui sướng mà đón nhận ngay lập tức.
「Làm thế này… có đủ để coi là lời cảm ơn đối với cậu không?」
「Không, không phải vậy đâu」
Mặc dù cảm thấy có chút áy náy, nhưng được một mỹ nữ như Himeno cho gối đầu lên đùi chắc chắn là một món quà vô giá.
「N-Nếu cậu muốn thì… Tớ sẽ để cậu gối đầu lên đùi bằng, b-bằng chân trần cũng được…」
「Guhh…」
Một câu nói có sức sát thương quá lớn, suýt nữa khiến Takashi phun máu.
「Với tình trạng hiện giờ của tớ, điều đó có vẻ hơi quá sức chịu đựng…」
Marika thường chỉ đi tất ngắn, nên dù có thấy đùi cô ấy, cậu cũng không bị chấn động đến mức này.
Nhưng Himeno luôn mang tất dài, nên ý nghĩ được gối đầu lên đôi chân trần trắng ngần của cô thực sự quá mức chịu đựng đối với Takashi.
「Ừm thì… Vậy, cứ để nguyên tất giúp tớ nhé」
「Được rồi. Mời cậu」
Dù có từ chối thế nào, có vẻ như Himeno cũng nhất quyết muốn làm điều này.
Takashi, dù cảm thấy vô cùng ngượng ngùng, vẫn chậm rãi đặt đầu lên đùi cô ấy.
Ngay khi làm vậy, cậu nghe thấy Himeno khẽ thốt lên:
「A-ưm…」
(Gì thế này… mềm quá…?)
Đúng như lời đồn, không ai ghét gối đầu lên đùi cả.
Dù Himeno có đôi chân thon thả như người mẫu, nhưng vẫn mềm mại và ấm áp một cách đáng ngạc nhiên.
Nếu có ai ghét gối đùi thì chắc chắn đầu óc họ có vấn đề chăng.
「Vậy… cậu thấy sao?」
「Để mà nói ngắn gọn thì… quá tuyệt vời」
Dù vẫn còn xấu hổ, nhưng không có từ nào khác để diễn tả ngoài 『tuyệt vời』.
「Vậy thì tốt quá」
Himeno khẽ cười, nụ cười của cô ấy có sức công phá khủng khiếp đến mức Takashi suýt lầm tưởng rằng cô ấy thực sự thích mình.
Không, nếu cô ấy đã làm đến mức này, chắc chắn cũng có một chút thiện cảm với cậu.
Nhưng… có lẽ đó không phải là tình yêu.
「Ừm… Vì chúng ta sẽ còn gặp nhau thường xuyên, hay là… trao đổi liên lạc đi?」
「Nghĩ lại thì… bọn mình vẫn chưa có số của nhau nhỉ?」
Dù đã quen biết từ trước, nhưng cả hai chỉ mới thực sự nói chuyện từ ngày hôm qua, nên chưa từng trao đổi liên lạc.
「Nhưng mà. Đôi lúc… khi tớ cảm thấy cô đơn, thì tớ sẽ nhắn tin cho cậu suốt mất」
「Không sao đâu. Nhà chúng ta cũng gần nhau mà, nên nếu cần thì tớ có thể đến ngay」
「Cảm ơn cậu」
Cả hai cùng lấy điện thoại ra và trao đổi liên lạc với nhau.


7 Bình luận
,ngunhư này à '^' ( ý kiến cá nhân thui )Bộ truyện này là của 4 năm trước, không thuộc những bộ romcom thế hệ mới như bây giờ