• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Vol 1

Lau khô cơ thể cho Bạch Tuyết

7 Bình luận - Độ dài: 1,421 từ - Cập nhật:

「Hắt xì...」

Một lúc sau, bỗng nhiên Himeno hắt hơi một tiếng trông rất đáng yêu.

Cơ thể cô khẽ run, có lẽ là vì lạnh. Nếu cứ thế này thì chắc chắn cô sẽ bị cảm mất.

Ở trên sân thượng với tình trạng ướt át thế này sẽ khiến nhiệt độ cơ thể bị giảm xuống một cách nhanh chóng.

「Chúng ta đến phòng y tế thôi」

Vì ở nơi cao như tầng thượng nên gió cũng nhiều hơn bình thường, nó khiến cho nhiệt độ cơ thể vốn đã lạnh lại cành lạnh hơn. Nhưng nếu vào bên trong thì nó sẽ ít nhiền ổn hơn một chút.

「Nhưng mà... Tớ không muốn để người khác thấy bộ dạng này của mình」

Takashi nhìn kỹ lại, chiếc áo sơ mi trắng của Himeno đã ướt đẫm, trở nên trong suốt, khiến làn da bên dưới đã lộ ra một chút.

Dù cô đã mặc áo blazer bên ngoài, nhưng nếu có ai đó nhìn thấy cô trong lúc đến phòng y tế, chắc chắn cô sẽ rất xấu hổ.

Hiện tại vẫn đang trong giờ học, khả năng gặp người khác không cao mấy, nhưng vẫn có khả năng là sẽ chạm mặt với giáo viên.

Quan trọng hơn là, đôi môi vốn hồng hào của Himeno giờ đã đang bắt đầu tái nhợt đi. Nếu không làm gì đó, e rằng tình hình sẽ càng tồi tệ hơn.

Bây giờ tốt nhất là nên tắm nước nóng, nhưng vì đây là một trường công lập nên thành ra là không có phòng tắm dành cho học sinh.

Phòng giáo viên có thể có phòng tắm, nhưng dù có thì chưa chắc gì đã được cho mượn.

Đã vậy, Himeno lại không muốn rời khỏi sân thượng trong bộ dạng này.

Có lẽ, cách tốt nhất là giải quyết vấn đề ngay tại đây.

「Vậy... cậu muốn làm thế nào?」

Takashi cố nghĩ ra phương án nào đó, nhưng với bộ não bình thường của cậu, chẳng có giải pháp nào xuất hiện cả.

「Taka-kun, cậu... có thể lau người giúp tớ được không?」

「...Hả?」

Takashi chết lặng ngay tại chỗ.

Cậu vừa nghe thấy gì cơ?

Giúp lau người...?

Điều đó có nghĩa là Himeno sẽ cởi đồ trước mặt cậu, và cậu sẽ nhìn thấy làn da trần của cô ấy sao!?

Dù có một cô bạn thân là con gái từ nhỏ đi chăng nữa, Takashi cũng không thể nào quen với việc nhìn trực tiếp cơ thể trần trụi của một cô gái.

Nếu là hồi tiểu học thì có thể không sao, nhưng bây giờ, hai người đã không còn tắm chung nữa.

「Trong túi của tớ có khăn, nên là... Taka-kun, cậu hãy, hãy giúp tớ lau người nhé」

Himeno đỏ mặt, ngón tay khẽ động đậy, giọng nói của cô thì nhỏ dần như sắp biến mất.

Cô ấy chắc chắn đang rất xấu hổ. Nhưng dường như cô ấy thật sự muốn làm gì đó với cơ thể ướt sũng của mình ngay lập tức.

Nếu không, cô ấy đã chẳng đưa ra đề nghị táo bạo như vậy rồi.

「Cậu thực sự không ngại nếu tớ nhìn thấy cơ thể trần của cậu à?」

Dù đang rất lạnh, nhưng chẳng có lý do gì để một cô gái không cảm thấy ngại khi bị một chàng trai nhìn thấy cơ thể mình.

「Mình có xấu hổ... nhưng, Taka-kun là một người tốt, nên mình tin rằng cậu sẽ không làm gì quá đáng」

「Ờ thì... Đúng là tớ không có ý định làm gì cả...」

Nếu hôm qua Takashi có bất kỳ biểu hiện nào của một kẻ háo sắc, chắc chắn Himeno sẽ không nghĩ đến chuyện nhờ cậu giúp thế này.

Dù cậu đã ôm cô ấy, nhưng vì cậu hành xử rất đứng đắn, thế nên cô đã quyết định tin tưởng cậu.

「Vậy thì... Nhờ cậu...」

「Hắt xì...」

Himeno lại hắt hơi lần nữa, cơ thể cô run lên vì lạnh.

Takashi không thể cứ chần chừ mãi được.

「Được thôi」

Dù cảm thấy vô cùng bối rối, nhưng nếu còn tiếp tục do dự, Himeno sẽ bị cảm mất.

Cậu hít sâu, rồi mở miệng nói.

「Tớ mở túi của cậu đấy nhé」

Nói rồi, cậu kéo khóa túi xách của Himeno ra.

Hôm nay có tiết thể dục, nên may mắn là cô ấy có mang theo khăn tắm.

「Vậy... Tớ bắt đầu đây...」

Khi quay lại nhìn, Takashi sững người.

Himeno đã cởi cả chiếc áo khoác ngoài và áo sơ mi ra.

Dù vẫn còn mặc váy và áo ngực, nhưng phần trên của cô ấy hoàn toàn được phơi bày ra mà không một chút phòng bị nào.

Đối với một chàng trai chưa từng tiếp xúc gần với cơ thể phụ nữ, cảnh tượng này thực sự quá sức chịu đựng.

Quang cảnh trước mắt quá sức kích thích, khiến Takashi có cảm giác như toàn bộ máu trong cơ thể mình đang dồn lên não.

「Ừm... Nhờ cậu...」

Himeno quay lưng lại với cậu. Có vẻ cô ấy muốn cậu lau lưng cho mình.

Dường như việc để Takashi lau mặt trước là điều mà cô ấy không thể chấp nhận được, nên sau khi cậu lau lưng xong, cô ấy sẽ tự lo phần còn lại.

「Ừ-Ừm...」

Lau người cho một cô gái khiến Takashi vô cùng bối rối, nhưng cậu cũng không thể để cô ấy bị ướt như thế này mãi được.

Có lẽ vì đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy cơ thể phụ nữ kể từ khi bước vào tuổi dậy thì, bàn tay cầm khăn của cậu đã run bần bật lên rồi.

「...」

Dù cảm thấy căng thẳng, nhưng Takashi tự nhủ rằng cậu chỉ đang giúp Himeno không bị cảm lạnh mà thôi.

Cố giữ bình tĩnh, cậu nhẹ nhàng dùng khăn lau lưng cho cô ấy.

Có lẽ do lưng là nơi hiếm khi được chạm vào, hoặc đơn giản là chưa quen với cảm giác được người khác lau cho, mà từ môi Himeno khẽ bật ra một tiếng rên khe khẽ, ngọt ngào.

Đối với một thằng con trai đang tuổi dậy thì, cái âm thanh đáng yêu đó mang trong mình sức sát thương vô cùng khủng khiếp.

Lý trí của cậu như đang bị bào mòn từng chút một, nhưng Takashi cố gắng kiềm chế và tiếp tục lau lưng cho cô ấy.

Dẫu vậy, bản năng đàn ông cũng không cho phép cậu phớt lờ hoàn toàn.

Dù chỉ đang lau lưng, cậu vẫn không thể ngừng quan sát làn da trắng như tuyết ấy.

Đặc biệt hơn là ánh mắt cậu cứ vô thức dán chặt vào mảnh vải mỏng manh còn sót lại trên người cô ấy.

「Cảm ơn cậu. Phần còn lại tớ sẽ tự làm」

Đúng như cậu dự đoán, Himeno tự lau phần trước và chân của mình.

Takashi gật đầu, đưa khăn cho cô ấy rồi lập tức quay người lại để tránh nhìn thêm bất cứ điều gì nữa.

「Chuyện là... Tớ không muốn ở một mình lúc này... Cậu có thể ở bên tớ được không?」

「Hiểu rồi... Hả!?」

Himeno nhẹ nhàng tựa lưng vào Takashi.

Dù không quay lại cậu vẫn có thể cảm nhận rõ hơi ấm từ cơ thể cô ấy.

Với tình huống bất ngờ như vậy, cậu không khỏi thốt lên một tiếng kỳ lạ.

「Từ hôm qua đến giờ, tớ toàn dựa dẫm vào cậu... Nhưng... Nhưng bây giờ, tớ chỉ muốn được ở bên Taka-kun mà thôi...」

Bàn tay không cầm khăn của Himeno nhẹ nhàng nắm lấy tay Takashi.

Dù cậu đã từng nắm tay Marika rất nhiều lần, nhưng đây là lần đầu tiên cậu nắm tay một cô gái khác.

Tim cậu bây giờ đập loạn nhịp như thể nó muốn nhảy ra ngoài vậy.

Nhịp tim đó lớn đến mức có thể truyền đến được cả Himeno.

Nhưng với tình trạng tinh thần hiện tại của cô ấy, có lẽ việc ở bên cạnh cô ấy là điều đúng đắn nhất.

「Được rồi... Nhưng trước hết thì cậu mau lau người đi」

「Vâng」

Himeno gật đầu, bắt đầu tự lau cơ thể mình bằng khăn.

Và có thể chắc chắn một điều rằng, hình ảnh Himeno trong bộ đồ lót ren đáng yêu ấy sẽ mãi mãi in hằng trong tâm trí của Takashi.

Bình luận (7)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

7 Bình luận

Thế lúc tắm ở nhà lau kiểu gì 😑
Xem thêm
Game dễ vl
Xem thêm
ừm hứm , tks
Xem thêm