Arc 2

Chương 68: Hết súp ngô thì ăn gì…

Chương 68: Hết súp ngô thì ăn gì…

Nhìn từ xa, dòng người ấy thật đẹp, như một dải ánh sáng rực rỡ. Michelle và tôi đến đây để tham dự Lễ rước Cornelius, một sự kiện cuối năm.

[Lấy đèn ra thôi.]

Tôi lôi ra thạch neon của mình.

[Michelle, em muốn màu gì?]

[Em đang muốn cái có vị nho. Cái mà có màu tím ý…]

Như mọi khi, cô ấy chọn cái có màu u ám nhất. Cơ mà, một Phù thủy với một màu neon tím nhìn sẽ bí ẩn và tỏa ra sự ma mị hơn. Sự tương phản được tạo nên từ những mảng sáng mờ của Michelle phù hợp với một Phù thủy như cô ấy. Thế mà giờ tôi mới biết đây là gu của mình…

[Sao vậy?]

Michelle nghiêng đầu tò mò hỏi khi tôi nhìn chằm chằm vào cô ấy.

[Anh chỉ vừa đi tìm bản ngã thôi.]

[Eh?]

Tôi lôi ra một miếng thạch vị dưa gang màu xanh lá và thắp sáng nó.

[Được rồi, đi thôi.]

Chúng tôi không thường hay nắm tay ở ngoài trời, nhưng hôm nay là giao thừa. Hãy đừng để sự xấu hổ làm vật cản và tận hưởng lễ hội với cô ấy thôi. Nghĩ xong, tôi nhẹ nhàng nắm tay Michelle.

[Yuusuke…]

[Em không muốn sao?]

[Không phải vậy.]

Michelle lắc đầu lia lịa. Hành động của cô ấy đúng là siêu đáng yêu mà.

[Nắm tay sẽ ấm hơn nhiều mà nhỉ?]

[Unnn. Em cũng thấy hạnh phúc nữa…]

Chúng tôi bắt đầu bước đi theo dòng người diễu hành trong khi đang nắm tay người yêu. Tôi đã từng lo lắng chuyện gì sẽ xảy ra với mình sau khi bị dịch chuyển tới một thế giới khác, nhưng rồi đến cuối thì tôi vẫn có thể chạm tay tới hạnh phúc của riêng mình…

Nói thật thì, tôi có một cuộc sống trọn vẹn hơn so với thế giới cũ. Dù sao tôi cũng khá khổ sở trước khi chết. Tôi không muốn nhớ về những ngày đó quá nhiều… Trong khi đang miên man về tương lai, tôi cảm thấy một cái chạm kỳ lạ ở tay phải. Một cái dây vàng được buộc vào cổ tay chúng tôi.

[Michelle?]

[Sao vậy?]

[Cái dây vàng này là gì vậy?]

[Phép Kiểm soát. Để đề phòng và đảm bảo bọn mình không đột ngột bị tách nhau ra…]

Michelle mỉm cười mờ ảo trước ánh sáng của thạch neon. Cái này có ổn không vậy trời? Mặc dù có vài thứ hơi đáng lo thật, nhưng tôi vẫn đang rất vui.

Mọi người ở khắp thành phố đều đang tham gia lễ hội, nên chúng tôi đã gặp vài người quen.

[Yahagi-san, chúc mừng năm mới!]

[Ara~~, Hai người đang đi hẹn hò sao. Hmmm…]

Sau khi chào qua vài mạo hiểm giả bọn tôi quen, chúng tôi đi bộ dọc các quầy hàng bên đường để mua một vài món đồ. Đích đến của bọn tôi là một ngôi đền của Thánh Cordelius, tôi được biết rằng nếu chúng tôi đến đây thì sẽ được ban phước một sức khỏe tốt trong năm tới.

Trong khi mọi người đang mỉm cười, tôi nhìn ra một nhóm người trong chán nản. Đó là đội của Garm gồm toàn các thành viên tăng động. Họ thường uống rượu nóng và gây ra cả đống ồn ào, nhưng hôm nay họ lại ngồi ở thềm đá với đôi vai sụp xuống.

[Oi, oi, có chuyện gì vậy?]

Tôi gọi Garm, người đang có tâm trạng tệ.

[Ahh!? À, là Yahagi-san và Chị gái hả…]

Mặc dù Garm nhìn có vẻ bực mình, cậu ta nhận ra chúng tôi rồi miễn cưỡng điều chỉnh thái độ, sau đó lại ngồi xuống bậc thềm.

[Chà, bọn tôi đã có khoảng thời gian khó khăn ở khu vực bên trong Tầng hầm ngục thứ 3…]

Garm đã mở rộng đội hình của mình và lên tinh thần khám phá khu vực bên trong Tầng hầm ngục thứ 3. Tuy nhiên, họ bị lạc và chạm trán một kẻ địch mạnh, suýt nữa đã phải bỏ mạng ở đó.

[Chúng tôi thực sự nghĩ là đời mình tàn rồi. Bọn tôi không chỉ mất hành lý của một vài người mà còn phải trả tiền viện phí nữa, và giờ thì chúng tôi nghèo túng luôn.]

Vậy nên là dù cho có lễ hội thì họ cũng không đủ tiền mua rượu ha.

[Uuu~~ Lạnh quá. Em muốn có một cốc rượu táo ấm.]

Regal rên rỉ.

Mặc dù cậu ta đã được thăng chức từ bốc vác lên mạo hiểm giả, thu nhập của cậu ta vẫn còn lâu mới ổn định được. Ở thế giới cũ, tôi nghĩ nhiều người có công việc ổn định cũng sẽ giống như họ thôi.

Sẽ thật tuyệt nếu có thể cho họ chút rượu, nhưng tôi đâu đào rượu từ dagashi được mà. Cơ mà không cái này thì có cái khác tôi có thể giúp.

[Tôi sẽ cho mấy người một món ấm để ăn, theo tôi nào.]

Di chuyển tới một khu vực ít đông đúc hơn, tôi lôi gánh hàng của mình ra.

[Tôi sẽ nấu món gì đó từ cái này.]

[Umaibo à? Nếu vậy thì tôi sẽ mong có được vài cái bánh quy cà ri hơn…]

[Cứ đợi đấy đi.]

Tên sản phẩm: Umaibo (vị Súp ngô) Mô tả: Một loại dagashi giúp hồi phục thể lực. Giá: 10 rim.

Umaibo là một sản phẩm bán rất chạy ở cửa hàng tôi. Nó rẻ và hương vị ngon khiến mọi người luôn ghé lại để mua nó. Hôm nay, tôi sẽ dùng nó để làm một món ngon cho mọi người. Tôi lấy ra một cái nồi và sữa tôi đã trữ trong nhà riêng tích hợp với cửa hàng.

[Được rồi mọi người, tôi muốn mọi người nghiền umaibo khi chúng đang còn trong túi.]

[Nghiền chúng thực sự sẽ tốt hơn hả?]

[Ừ, cứ nghiền đến khi nào mà chúng biến thành bột là được.]

Garm và những người chia nhỏ công đoạn và nghiền umaibo thành miếng. Bột umaibo đã được nghiền sẽ cho vào nồi.

[Đến lúc cho sữa vào rồi… Michelle, em dùng phép thuật để làm nóng cái nồi nhé?]

[Ừm.]

Khi tôi khuấy đều, hỗn hợp trong nồi nóng dần lên và bắt đầu đặc lại.

[Đây là súp ngô sao?]

[Đúng rồi. Hiện tại thì uống tạm cái này cho ấm nhé?]

Cho khoảng 3 umaibo cùng 100ml sữa sẽ làm chúng đặc và ngon hơn.

[Ohh, là súp thật này!]

[Ngon quá…]

Tôi mừng là mình có dụng cụ nấu và nồi để trong nhà riêng. Cứ như thế này, tôi nghĩ sẽ sớm triệu hồi được vỉ nướng hoặc mấy thứ tựa tựa như vậy sớm đó. Phục vụ mấy món dễ làm như đây cũng không phải ý tồi.

[Chúng ta vẫn còn súp nên không phải ngại đâu.]

[Xin bát thứ hai nào!]

[Em nữa!]

Mấy mạo hiểm giả trẻ không khách sáo nữa, và súp trong nồi cũng nhanh chóng cạn.

[Nhờ thứ này mà bọn em ấm hơn rồi!]

[Cảm ơn Yahagi-san!]

Nếu họ thấy vui với mấy món này, sau này tôi cũng không ngại làm thêm cho họ.

[Thôi thì chuyện cũng đã rồi! Hãy quên những gì đã xảy ra và kiếm lại vào ngày mai nào!]

[Ou!]

Mọi người có vẻ đã hồi phục đôi chút. Garm và đội của cậu ta đã lấy lại được tinh thần, nhiệt tình tỏ lòng biết ơn. Nhìn họ như vậy mà tôi cũng bắt đầu thấy đói với lạnh hơn rồi. Tôi run rẩy khi gió lạnh lùa qua.

[Anh thấy lạnh sao, Yuusuke?]

[Ừ, nhẽ ra anh nên nhâm nhi chút súp ngô.]

Vì đội của Garm đói quá nên cả tôi lẫn Michelle đều không uống chút nào.

[Mọi người đều thèm ăn quá mà.]

[Đúng như em nói. Vậy thì chúng ta cũng nên uống chút gì chứ nhỉ?]

[Anh biết đấy…]

Lẩm bẩm một lát, Michelle dịch người cô ấy gần tôi hơn.

[Chúng mình có rượu táo ở nhà mà. Nó ngọt và dễ uống nữa. Nếu anh muốn…]

Rượu táo ha… Michelle có hơi ngại khi cô ấy mời tôi qua, nhưng tối nay tôi cảm thấy như mình bị trúng phép. Dù cô ấy có đưa tôi một quả táo độc thì tôi cũng không ngần ngại mà cắn nó.

[Anh sang nhà em nhé?]

[Unnn….]

Tay trong tay, chúng tôi lại bước tiếp.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!