Arc 2

Chương 67: Neon Jelly

Chương 67: Neon Jelly

Sắp hết năm rồi.

Vậy là cuối cùng cũng sắp hết năm rồi. Nhìn lại năm vừa qua, đã có nhiều điều xảy đến sau khi tôi chuyển đến đây vào mùa xuân. Tôi bắt đầu một tiệm dagashi ở thế giới khác, làm người yêu của Michelle, và tham gia một cuộc đảo chính… Để mà nói, đây quả là một cuộc sống đầy sự biến động.

[Anh định làm gì ở lễ rước Cordelius vậy, Yuusuke-san?]

Người vừa hỏi tôi là Regal.

[Lễ rước Cordelius là gì?]

[Đó là một lễ hội để tri ân Thánh Cordelius.]

Ngày xưa từng có một vị linh mục tài giỏi tên là Thánh Cordelius. Giai thoại kể lại rằng khi một dịch bệnh đổ đến vào một thời điểm cuối năm, ngài ấy đã đi đến từng căn nhà suốt đêm, sử dụng phép Thắp sáng để chiếu sáng con đường của ngài ấy.

[Vào dịp Năm mới, mọi người từ khắp nơi trong thành phố đi diễu hành trên phố với những cây đèn trên tay họ. Cũng có rất nhiều rạp bán đồ ăn trên phố nữa, phải nói là rất nhộn nhịp.]

Với việc từng là người Nhật ở kiếp trước, tôi nghĩ nó giống một kiểu lễ diễu hành đèn lồng.

[Nghe cũng thú vị đó chứ.]

[Anh có định dựng quầy không Yuusuke-san? Hay anh định tham gia lễ hội cùng Sư phụ?]

Sư phụ của cậu nhóc ở đây là Michelle. Kể từ khi Regal gần gũi với tôi, Michelle cũng để ý tới cậu nhóc, và em ấy cũng dạy cho cậu nhóc phép thuật. Cơ mà, giờ thì dựng tiệm hay tham gia vào lễ rước nhỉ? Mình nên làm gì đây…

[Anh đang nghĩ đến việc nghỉ cuối năm, em nghĩ thế nào Michelle?]

[Em sao cũng được. Miễn là được dành thời gian với Yuusuke…]

Tôi hỏi Michelle đang ở bên cạnh và em ấy bồn chồn trả lời tôi. Gần đây chúng tôi đã bận rộn công việc của bản thân nhiều rồi, nên tôi muốn tận hưởng khoảng thời gian này cùng em ấy.

[Nếu vậy, Anh nghĩ là mình sẽ tham gia lễ rước. Anh sẽ lại bận rộn làm bản đồ cho Tầng hầm ngục thứ 3 từ đầu năm sau, nên anh sẽ nghỉ Đêm giao thừa.]

Kế hoạch là cùng nhau tận hưởng lễ hội trước, và rồi chúng tôi sẽ đi chơi riêng với nhau.

[Cơ mà, Lễ rước Cordelius ha… Vậy thì chắc sản phẩm này sẽ bán được đó.]

[Sản phẩm gì vậy?]

Tôi lôi ra một sản phẩm mới vừa mới ở trên kệ bán hôm nay.

Tên sản phẩm: Neon Jelly.

Mô tả: Một loại thạch dạng que. Nó phát sáng khi mana được truyền vào. Có tất cả 5 vị thạch là: Rượu táo, Dứa, Dâu, Dưa vàng và Nho. Chúng cũng lên màu xanh dương, vàng, đỏ, xanh lá, và tím tùy vị.

Giá: 30 rims

Chúng có mùi vị ngon và sảng khoái, và konjac bên trong giúp nó có kết cấu vui miệng. Tôi nghĩ đây là một nỗ lực tuyệt vời của công ty làm ra món này khi nó có thể mua được chỉ với 30 rim. Với cả cũng không có bất cứ vấn đề sức khỏe nào khi bạn ăn thạch mà nó đang phát sáng.[note87907]

[Nhìn nè… Đây.]

Khi tôi truyền sức mạnh phép thuật vào miếng thạch vị rượu táo, cây que dài 30cm bắt đầu hiện lên ánh sáng xanh dương. Nó khó nhận biết khi đang có ánh sáng mạnh, nhưng nếu để nó trong bóng râm, bạn có thể thấy nó đang sáng lên như một cây kiếm ánh sáng.

[Uwahh, nhìn vui quá.]

[Bán tôi mỗi vị hai cái đi, tổng là mười cái thạch.]

Merle xuất hiện từ hư không và ngay lập tức mua chúng.

[Chúng ta sẽ dùng thứ này để trang trí thật sặc sỡ và thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh. Mira cũng mua vài cái đi cậu.]

[Ehh, Tớ dùng phép Thắp sáng là được mà…]

[Nhưng nó chỉ có một màu thôi.]

[Hmmm.]

Michelle đang ở bên cạnh tôi dùng phép để tạo ra một quả cầu ánh sáng. Vậy ra đây là Phép thuật Ánh sáng ha. Hơn nữa, cầu của Michelle thay đổi từ màu này sang màu khác, từ đỏ sang vàng, từ vàng sang xanh lá, và nhiều màu khác.

[Vấn đề là, nếu cô điều chỉnh bước sóng mana của mình, màu sắc cũng sẽ thay đổi kiểu này.]

[Tuyệt quá…]

Mira nhìn phép của Michelle.

[Cô sẽ học được nhanh thôi nếu chăm luyện tập. Chắc là tôi sẽ dạy cô…]

[Thật sao!? Cảm ơn cô!]

[Cũng không phải cái gì đó to tát đâu.]

Không khí xung quanh Michelle gần đây khiến cô ấy dễ gần hơn trước. Hẳn là trạng thái tinh thần của cô ấy đã dễ chịu hơn vì không còn là đối tượng truy nã nữa. Đúng là điều tốt mà.

[Nhìn đi, bước sóng mana càng dài thì màu càng sáng đúng không? Ngược lại, nếu nó ngắn đi nó sẽ nhạt nhòa hơn. Giống như tôi vậy…]

Hmmm, chắc là vẫn chưa ổn cho lắm.

Cơ mà gần đây Michelle đã tốt bụng với mọi người xung quanh tôi hơn. Có lẽ, đây chính là tính cách thật của cô ấy.

Titti, người từng là Hoàng hậu, nhìn Lễ rước Cordelius từ đỉnh tháp nơi cô ta bị giam giữ với vẻ ghê tởm. Có một vài màu sắc khác lạ vào năm nay, khiến cho lễ rước nhìn giống một lễ hội hơn những năm trước.

Titti không biết những ánh sáng đó là thạch neon được bán bởi Yahagi Yuusuke. Nếu biết được, cơn giận của cô ta sẽ còn kinh khủng hơn nữa.

[Titti, sao em không đến đây và làm chén rượu nhỉ? Hôm nay là Giao thừa, nên có rượu vang đỏ được chuẩn bị đặc biệt cho chúng ta đó. Cơ mà, nó là rượu rẻ tiền nên cũng không ngon lắm…]

Titti mặc kệ lời của vị Vua tiền nhiệm đến từ bàn ăn. Cô ta ít khi lên tiếng kể từ khi bị nhốt trên cái tháp này. Cô ta kết hôn với hắn mà không có chút tình cảm nào. Titti chỉ bị thu hút bởi địa vị của cái danh Hoàng hậu mà cô ta đã từng có nhờ cướp vị vua khỏi chị gái cô ta.

[Này, Titti, em có nghe không đấy!?]

Titti đang dần thấy khó chịu chỉ qua giọng của thằng chồng cô ta. Cô ta không quan tâm một tên thất bại đã mất hết tiền và quyền lực. Sao tên ngu ngốc này không hiểu điều đó?

Nếu mọi thứ diễn ra trơn tru như kế hoạch, cô ta giờ hẳn đang tận hưởng bữa tiệc giao thừa ở cung điện rồi. Nhưng năm nay thì cô ta chỉ được ăn thức ăn nghèo nàn thôi. Titti tin rằng đây là lỗi của vị Vua đang trị vì, Bartos, và chị gái của cô ta, Michelle.

Cô ta không hề có chút hối lỗi nào về sự phóng túng của mình.

[Cả tên đó nữa…]

Titti nghiến chặt răng nhớ lại Yahagi Yuusuke đã gọi cô ta là “xấu xí”. Cả cuộc đời cô ta chưa bao giờ bị sỉ nhục như vậy. Tuy nhiên đó là lần duy nhất trong cuộc đời cô ta bị chửi là xấu xí.

Với Titti, vẻ đẹp của cô ta là thứ duy nhất cho cô ta sự tự tin tuyệt đối. Cô ta không thể quên Yahagi, một tên bán hàng rong thấp kém đã phủ nhận sự tự tin đó.

[Mình chắc chắn sẽ trả thù…]

“Còn giờ thì mình nên rời khỏi đây thôi”, Titti nghĩ. Cô ta sẽ nhắm vào tên phục vụ mới được tuyển. Cô ta sẽ giả vờ rằng mình là một người phụ nữ xấu số bị lừa, cô ta sẽ bẫy tên phục vụ đó. Tất cả những gì cô ta phải làm là nở một nụ cười trìu mến, và tên ngu ngốc đó sẽ tin cô ta ngay lập tức, hay đấy là những gì Titti nghĩ.

Nhìn ra ngoài cửa kính, Titti nở một nụ cười dè dặt. Biểu cảm của cô ta tràn đầy sự ngây thơ và thuần khiết, giống như một người phụ nữ xấu số đang ở trong một tình cảnh khó khăn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!