• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 02

Chương 45: Phép thuật của chị gái

1 Bình luận - Độ dài: 1,930 từ - Cập nhật:

Enjoy!

----------------------------------------

Phép thuật của chị gái

Trong căn phòng, Mei đang ngước đôi mắt lấp lánh nhìn tôi.

Chị ấy ngồi bó gối trong bộ đồ ngủ lông xù mềm mại, lắc lư người qua lại như thể không thể chờ thêm được nữa để nghe điều tôi sắp nói.

“Ne ne ne, Touya ơi, cái thứ em muốn cho chị xem là gì dị? Hay là quà tặng gì đó? Woa, hồi hộp ghê á~”

Không hiểu sao tôi lại thấy mình giống giáo viên mầm non vậy. Mặc dù căn phòng được tôi cố ý làm tối để tạo không khí, chẳng ăn nhập gì với lớp học.

“À ừm… theo một nghĩa nào đó thì cũng là quà. Nhìn cái túi giấy này đi.”

“Hể? Ngửa ngửa lắc lắc cũng không có gì rớt ra… Vậy là bên trong trống không à? …Nhưng mà nè, được Touya tặng thì giấy vụn chị cũng vui nha!”

“Em đâu phải đứa em tệ đến mức đó chứ.”

Quan trọng là phải để Mei chắc chắn ghi nhớ rằng cái túi này hoàn toàn rỗng tuếch.

Tôi đặt cái túi lên bàn thấp giữa hai chị em, sao cho đáy túi úp xuống mặt bàn. Rồi luồn tay vào từ trên miệng túi, lấy ra một chiếc cốc tràn đầy thứ nước vàng óng ánh thơm ngọt, giơ lên trước mặt chị ấy.

“Đây này, thứ chị vẫn thích từ nhỏ đến giờ—nước táo.”

“Ể ể Ể Ể Ể?! Cái gì vậy, chuyện gì đang xảy ra thế?! Woa ghê quá á! Touya ghê quá! Biến ra nước từ chỗ không có gì luôn! Phép màu hả?!”

Nếu như tất cả khách xem ảo thuật đều là Mei thì chắc tôi sống được bằng nghề ảo thuật gia rồi. Chị ấy phấn khích đến mức bật dậy vỗ tay rần rần như đứng trong nhà hát.

“Ghê thật sự luôn á! Làm chị giật bắn người luôn! Với lại, còn nhớ sở thích của chị nữa chứ, cảm động muốn xỉu. Mà… làm sao hay vậy?!”

“Bí mật.”

Thật ra trò này thuộc dạng kinh điển, chỉ là cái túi có chút mánh khoé thôi… nhưng vui nên tôi không định bật mí.

Mei vẫn chưa nguôi hứng, phải hít sâu thở mạnh mấy lần để tự trấn tĩnh. Chị ấy ôm lấy bộ ngực đầy đặn của mình, thở ra một hơi thật dài rồi nhìn tôi.

“Hể… không ngờ Touya lại có thể làm trò lấy nước từ hư không đó nha. Chị đúng là chưa học đủ về em trai mình rồi.”

“À… thật ra em mới học hồi hôm qua thôi.”

“À ra là vậy, ảo thuật hả! Có cả chiêu trò trong đó à~”

Hú hồn, suýt nữa thì trong đầu chị tôi hình thành ý nghĩ tôi có siêu năng lực thật rồi.

Dù sao thì cũng phải giải thích rõ hơn một chút cho chắc ăn.

“Tối qua em tập luyện đó. Vì trong lớp có người em muốn làm bất ngờ.”

“Ra vậy… Mới tập có hai ngày mà giỏi vậy thì ok, được đó!”

“Mai em sẽ thử với người đó. Nhưng mà… thế nào? Bị em chơi bất ngờ vậy có giật mình không?”

“Có chứ sao không! Ảo thuật mà làm lúc người ta không đề phòng thì đúng là hết hồn luôn… À!”

Đúng vậy, mục đích của tôi đâu chỉ là khoe thành quả tập luyện. Hình như Mei cũng vừa hiểu ra ý của tôi. Nhưng tôi vẫn nói rõ thêm.

“Đại loại như thế này nè. Trong nhà ma ấy, nếu làm điều mà khách không ngờ tới ở chỗ họ không nghĩ tới, thì ngay cả Mei cũng phải hét lên sợ cho mà coi.”

“Trời đúng luôn đó! Nhờ được thử nên chị hiểu hiệu quả liền! Cảm ơn nha, Touya! Cho chị ôm một cái nèo—!”

“Ngạt thở, nóng quá…! Chết mất, em thành ma trong nhà ma luôn đây…!”

Mei bật dậy ôm chầm lấy tôi, lực siết từ bộ đồ ngủ lông xù chẳng hề nhẹ nhàng chút nào.

Thật ra đúng là khó thở thật, nhưng bị chị gái ôm chặt thế này tôi cũng quen rồi, chị ấy biết phải kiềm chế chừng nào cho vừa.

Hơn nữa… người đang ôm tôi là chị ruột, chẳng có gì phải xốn xang. Chứ nếu là Watanuki-senpai thì… ôi thôi, không tưởng tượng nổi—

“Á há! Touya vừa nghĩ đến con gái khác đúng không!”

“Ể?!”

Chị tôi là nhà ngoại cảm hả? Mei buông tôi ra, nheo mắt nhìn chằm chằm đầy nghi ngờ. Đôi mắt lúc nãy còn long lanh, giờ thì ẩm ướt như mưa phùn.

“Bữa ăn tối nay cũng thế, cứ thấp thỏm rồi liếc điện thoại hoài, chắc chắn đang chờ tin nhắn con nào đó! Vừa nãy chị ôm mà em chẳng phản ứng gì luôn!”

“Đừng tra hỏi kiểu cảnh sát xử án vậy chứ! Mà… cái đó đâu phải lần đầu đâu?”

“Hôm nay em còn không hề tìm cách né tránh mà! À há, chị biết rồi nha—là đang nghĩ đến Rino-chan phải không~?”

“Hả?! K… không phải đâu!”

Giọng tôi lạc hẳn, chẳng còn chút thuyết phục nào. Nhưng dù sao cũng không thể thừa nhận được.

Bởi vì… làm sao nói ra chuyện này chứ—rằng từ hôm qua đến giờ, tôi cứ chờ tin nhắn của senpai, người đã hứa sẽ nhắn cho tôi, dù chị ấy bận trăm công nghìn việc… nói ra với người trong nhà thì nhục lắm.

Nhưng có vẻ đối phương vẫn tỏ ra khoái chí, nhìn tôi như nắm hết mọi bí mật rồi. Thôi, đành pha chút sự thật vào mà đối phó.

“Không phải vậy đâu. Tại hôm nay bắt đầu chuẩn bị cho lễ hội văn hóa. Cùng nhóm có một bạn hứa sẽ gửi bản phác thảo poster ngay, nên em đang chờ tiến độ đó.”

Nhờ vậy mà sau giờ học tụi tôi giải tán sớm, khỏi phải nán lại làm gì. Ngày đầu của ban truyền thôngchỉ diễn ra vài phút thôi.

“Ra là thế à… hì hì, dù có phải chuyện đó hay không thì cũng kệ đi, chị vẫn thấy vui khi đứa em dễ thương của chị có vẻ đang tận hưởng tuổi trẻ.”

Mei lại ôm tôi lần nữa, lần này thật nhẹ nhàng.

Vòng tay chan chứa dịu dàng ấy, tựa như một phép màu khiến tôi được tiếp thêm sức mạnh. Thứ phép màu đã bao lần vực tôi dậy trong những ngày tháng trung học u tối ấy.

So với những ngày chỉ nằm dài trên sàn, chờ thời gian trôi qua, bây giờ cuộc sống của tôi thật sự đã khác hẳn. Ai mà ngờ được, có lúc tôi lại hồi hộp ngóng chờ tin nhắn từ hai cô gái chứ.

Nhưng cứ chờ thôi thì chẳng ăn thua gì… Ít nhất, tôi phải gửi cho Watanuki-senpai một tin nhắn nào đó, dù là đơn giản thôi cũng được.

Chuyện trò… nói chuyện về chủ đề gì đây? Bộ bài hội thoại của tôi toàn mấy thứ liên quan đến game với chuyện thư giãn. Ngoài ra thì chỉ còn mấy câu kinh điển kiểu thời tiết mà ai cũng nói đến.

“Mei này, cho em hỏi cái.”

“Ừm~ hỏi gì nào?”

“Con gái mà nhận được tin nhắn từ con trai… toàn nói về thời tiết ấy, thì sẽ thế nào?”

“Ừm… thì chị sẽ thấy phiền, trả lời bằng một cái sticker cho xong, rồi nếu vẫn lì lợm nhắn tiếp thì block!”

Cảm ơn vì câu trả lời thực tế quá nhé. Thế là thôi, khỏi nói về thời tiết.

Giờ phải làm sao đây… Mấy lần nhắn với senpai toàn xoay quanh chuyện xác nhận có đến nhà hay không… Chẳng có thêm gì khác cả.

Trong lúc tôi còn đang loay hoay nghĩ chủ đề ngoài chuyện thời tiết, Mei lại siết chặt vòng tay ôm hơn một chút.

“Nhưng mà nhé, nếu là đứa em trai chị yêu quý nhất nói chuyện về thời tiết, chị vẫn sẽ nói tiếp đấy. Chuyện nắng chuyện mây chị cũng nói hết! Bạn bè chị ai cũng bảo, quan trọng là ainhắn tới cơ~”

“Là ai… hả…”

Không biết với Watanuki-senpai thì sao nhỉ? Nếu tôi nhắn, liệu chị ấy có trả lời không? Dù bận rộn đến mấy… chị ấy sẽ không chỉ gửi một cái sticker cho qua, mà sẽ nối tiếp thành một đoạn hội thoại… Đúng không?

Không dám chắc.

Cảm xúc của người khác thật khó hiểu. Ngay cả cảm xúc của bản thân mình còn mơ hồ thế này.

Cái “thích” mà tôi dành cho senpai rốt cuộc là gì? Là tình cảm thân thiết dành cho một người bạn quan trọng, hay sự ngưỡng mộ với một đàn chị dễ thương và chăm chỉ, hay là rung động của một thằng con trai với người khác giới—Tôi vẫn chưa xác định nổi.

Khi mà tôi còn chưa đủ kinh nghiệm để nhận ra điều đó.

Có lẽ tôi phải học nhiều hơn về tình yêu. Nhưng học ở đâu, bằng cách nào… thì tôi chẳng biết.

Chỉ có một điều tôi chắc chắn—Đó là nếu senpai nhắn cho tôi bất cứ điều gì, tôi sẽ trả lời ngay lập tức, không chần chừ một giây.

“Thôi thì cứ nhắn cho Rino-chan đi! Chị thấy quanh chị chẳng có mấy người dễ thương được như cậu ấy đâu! Nếu là Rino-chan thì… chị miễn cưỡng cho phép đấy~”

“Cái gì mà cho phép? Đứng ở vị trí nào mà phán vậy chứ? Với lại em đang nói về senpai cơ mà, không phải chuyện đó.”

“Ehehe~”

Mei cười toe, rồi lại siết chặt vòng tay hơn. Ước gì chị ấy chịu cho tôi mạnh mẽ một chút chứ…

—Đúng lúc đó, túi quần tôi rung lên bần bật. Một tín hiệu như phát súng báo hiệu trận đấu sắp bắt đầu. Tâm trí vừa được thả lỏng bỗng chốc căng lên.

Trong khi Mei vẫn đang ôm chặt, cố lấy điện thoại quả thật như đang thực hiện một màn vượt ngục. Nhưng bằng cách nào đó, tôi cũng móc được điện thoại ra. Vội vàng kiểm tra ngay.

Người gửi là Ikushima-san.

…À, chắc bản thiết kế poster hoàn thành rồi.

“Hả?! Sao tự nhiên chị thấy em trai mình tụt mood thê thảm vậy?”

“Không có gì đâu.”

Đặt “bà chị ngoại cảm” sang một bên, tôi mở nội dung ra xem. Hình ảnh kèm tin nhắn dài hiện lên trước mắt.

…………Cái gì vậy? Thật á? Không thể tin nổi… Quá đỉnh… nhưng mà… thật không đây?

“Mei, xin lỗi… buông em ra được không? Chuyện này phải nghĩ ngay trong tối nay, gấp lắm.”

“Hể? Sao tự nhiên hoảng hốt vậy? Có chuyện gì thế, Touya?”

Có gì à? Quá nhiều luôn ấy. Chuyện nhắn cho senpai tạm gác lại đã. Thậm chí tôi còn chẳng có dư dả thời gian để tiếp chuyện chị ấy nữa là.

Ngay khoảnh khắc đọc đoạn tin nhắn dài của Ikushima-san, tôi nhận ra một điều.

Nếu cứ để mọi chuyện thế này, kế hoạch kết bạn của Shion-san sẽ phá sản hoàn toàn. Thậm chí tệ hơn, trong tương lai gần, ban truyền thông sẽ bị giải tán.

Ngày mai, tôi nhất định phải nói chuyện với Ikushima-san.

Cùng với Shion-san, ba người chúng tôi.

Bình luận (1)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

1 Bình luận