Tập 2

Chương 6 - Ngọn sóng dưới sâu

Chương 6 - Ngọn sóng dưới sâu

Ngân Đản Quân dự tính nhổ neo xuất phát vào lúc nửa đêm. Tuy nói là quân số của họ so với toàn bộ Liên quân Đông Quốc chỉ như muối bỏ bể, nhưng chút muối này vẫn là một ngàn quân sĩ. Một ngàn gã đàn ông chen chúc nhau dưới khoang hàng của ba chiếc tàu buôn, bốn bề tối đen như mực. Không khí nóng nực đến phát ngốt, lại thêm mùi muối biển cộng với mùi mồ hôi nồng nặc, tất cả tạo thành một thứ cảm giác nhớp nháp trên da khiến người ta bứt rứt không yên.

“Thì ra cảm giác của cá muối bị lèn đầy trong thùng gỗ là như thế này…”

“Đợi tới lúc cập bến, hẳn là cả đám cũng được ướp muối từ trong ra ngoài rồi đi.”

“Ăn với dưa chuột thì chắc là ngon lắm…”

Đám binh sĩ dưới khoang hàng dường như đã bị thứ không khí kia làm cho mụ mị cả đầu óc, chỉ có thể thều thào nói toàn những chuyện không đầu không đũa.

“Chúng mày biết tệ nhất là gì không, chuyến này không đủ chỗ cho đội hậu cần, nghĩa là sẽ không có rượu…”

“Không được uống rượu thì còn sống làm gì nữa trời ơi.”

“Làm ơn sau này đừng có lần nào phải ra trận bằng đường biển nữa…”

Ngân Đản Quân do đặc thù của Francesca mà từ trước đến giờ đều được lo hậu cần cực kì chu đáo, nhất là không bao giờ thiếu rượu ngon. Nhưng lần này bởi vì tránh gây chú ý cho nên không thể sử dụng quá nhiều tàu, kết quả là mỗi chiếc tàu buôn lèn chặt hơn ba trăm nhân mạng, hiển nhiên cũng không còn chỗ cho hậu cần xa hoa nữa. Điều này cộng thêm chứng say sóng, khiến cho binh lính ai nấy đều xuống tinh thần trầm trọng.

“Để cho lũ giám quân ngồi mát ăn bát vàng kia lên tàu làm gì không biết, thà là đạp bọn nó xuống lấy chỗ để mang theo vài thùng rượu.”

“Đúng đúng, vừa nhìn đã thấy ngứa mắt!”

“Mấy thằng đó mặt cứ vênh vênh lên trời, nói chuyện thì không coi ai ra gì cả, lúc nào cũng làm bộ bề trên nhìn xuống đánh giá tụi mình.”

Giám quân mà các binh lính đang nói tới đến từ quân đội các nước trong Liên quân Đông Quốc, mục đích là một khi xác nhận kết quả chiến dịch công thành Princinopolis sẽ ngay lập tức trở về báo cho quân chủ lực đang đóng ở Saint Carillon. Những người này đều là quý tộc được phong tước hiệp sĩ, mang theo quân kì cùng áo giáp sang trọng, hiển nhiên không thể chui rúc dưới khoang tàu như lính tráng thông thường. Cho nên chỗ ở của mọi người đã chật lại càng thêm chật, khiến cho binh sĩ Ngân Đản Quân thêm phần bất mãn.

“Thôi được rồi, cố chịu đựng một chút, Princinopolis cũng chỉ nằm bên kia vịnh biển, tới nơi rồi sẽ được xả hơi.”

“Đúng ha, chúng ta dù sao cũng là đội quân lãnh sứ mệnh đoạt lại đất thánh kia mà.”

“Dân chúng vừa biết được nhất định sẽ nhìn chúng ta không khác gì đấng cứu thế đi, kiểu gì chẳng có rượu ngon thịt béo, giường nệm êm ái chờ đợi.”

Chris ngồi trong góc nghe bọn họ tán nhảm, bỗng dưng lên tiếng: “Cái này… thực ra cũng chưa chắc đâu.”

“Hử, chú nói vậy là sao, chẳng lẽ bọn họ lại không chào đón anh em mình?”

“Xém chút nữa thì quên, người rõ tình hình Princinopolis nhất ở đây chính là Chris chứ còn ai nữa.”

Ánh mắt của người trong khoang tàu đồng loạt nhìn về phía Chris, khiến cậu hơi hối hận vì đã tự dưng mở miệng.

“Princinopolis đúng là vẫn còn nhiều giáo dân Palkai, nhưng trừ những người đặc biệt sùng đạo, tôi không chắc bọn họ có thực sự hoan nghênh chúng ta không…” Chris nói, “Năm đó Thánh Linh Quốc đánh hạ Đại Thánh Đường một cách chóng vánh, thành thị bên ngoài gần như không bị cuộc chiến làm cho ảnh hưởng, bởi vậy dân chúng đối với Thánh Linh Quốc Quân cũng không có nợ máu gì. Lại thêm việc Liên quân Đông Quốc vừa thua trận đã vứt bỏ đất thánh mà chạy trốn, làm cho bọn họ cảm thấy lính Liên quân hèn nhát, cho nên…”

“Như vậy cũng thật quá đáng đi, thua trận phải rút lui là chuyện bình thường, bọn họ đòi hỏi cái gì chứ?!”

“Nếu cảm thấy quân đội không bảo vệ được đất thánh, vậy sao bọn họ không tự cầm cày cuốc lên mà bảo vệ?!”

“Hừ hừ, tao không cần biết, tới đó mà không được tiếp đãi tao sẽ mò vào đâu đó ăn trộm!”

Kỉ luật trong quân của Francesca rất nghiêm, cho nên câu cuối cùng mọi người hiển nhiên cũng biết chỉ là nói đùa. Đám binh lính xung quanh hùa theo, vừa cười vừa chửi đổng, không khí ngột ngạt trong khoang tàu cũng đỡ tù túng đi một chút… Chris thở phào, lại rút vào trong góc ngồi im lặng.

Đáng tiếc, cậu không có cơ hội làm như thế nữa.

“Chú mày cũng cùng một hội với anh em cơ mà, sao bộ dạng như kiểu chuyện chẳng liên quan gì đến mình thế?” Một tay lính bá vai Chris kéo lại, cười cười châm chọc.

“Ơ, tôi…”

Thế là xong. Ngay lập tức trong khoang tàu mỗi người một câu nói nhao nhao, chủ đề tán gẫu thoáng một cái đã rơi vào trên đầu Chris. Dù sao ở cái nơi bí bách này cũng không có gì làm, cho nên chỉ cần có thứ để giết thời gian là ai cũng chộp lấy cơ hội.

“Xuỳ xuỳ, lạ gì nữa, ba cái món nhậu nhẹt này thằng nhóc không chơi đâu.”

“Rượu không uống, tiền cũng không ham. Mấy lần anh em chia nhau chiến lợi phẩm, nó đều lấy cớ lủi mất!”

“Chú làm lính đánh thuê cũng phải mười năm rồi cơ mà, thâm niên có khi còn lớn hơn cả mấy thằng bọn anh, thế quái nào một chút hưởng thủ cuộc sống cũng không biết vậy?”

“Điên nhất là thằng này còn không ham cả gái, vừa dẫn đến nhà thổ liền cúp đuôi chạy mất, khốn nạn!”

“Chuyện, chuyện đó——”

Chris lúc trước chỉ là hơi lúng túng mà thôi, nhưng chủ đề đột nhiên chuyển qua hướng này khiến cậu ngượng chín mặt.

“Không không, cái này thì mày sai rồi. Không phải cậu ta không ham gái, là gái bán hoa căn bản không có đủ cân lượng gì mà hấp dẫn cậu ta!”

“Loại người chỉ cần nói một tiếng là có thể ngủ cùng ba mỹ nữ nghiêng nước nghiêng thành, phàm nhân như chúng ta không hiểu nổi đâu…”

“Khoan đã, có chuyện này anh quên khuấy mất——nghe nói chú mày đã nhìn thấy Meena khoả thân rồi có phải không?!”

“Đúng đúng, tao cũng nghe thế! Buổi chiều trước đêm đánh thành Saint Carillon, mấy thằng đứng gác trong trại tận kể là cu cậu rình xem Meena thay đồ trong lều quân nhu, sau đó bị cô nàng đánh bay ra ngoài!”

Chris tái mặt: “C-Có người nhìn thấy lúc đó sao?!”

“Ha ha ha ha ha, hảo hán, hảo hán! Làm thằng đàn ông phải có bản lĩnh như vậy!”

“K-K-Không phải, không phải như mọi người nghĩ đâu, lúc đó chỉ là tai nạn ngoài ý muốn——”

“Khai ra mau, lông dưới đó của Meena có màu gì!” “Cái thằng ngu này, trước hết phải hỏi dưới đó của cô nàng có lông không đã chứ?!” “Đúng đúng, nghe nói nữ nhân quý phái dưới đó đều cạo sạch!”

Chris bị dồn vào chân tường, sợ tới mặt mũi xanh mét. Dù sao lúc đó cậu chưa hề nhìn thấy phía trước của Minerva, mà cho dù có thấy hay không thì bây giờ chỉ cần trả lời cũng coi như chết chắc với cô nàng. Còn nếu giữ mồm giữ miệng không nói gì, thì đảm bảo cái đám cốt đột như hổ đói xung quanh còn lâu mới chịu tha cho cậu…

Đúng lúc này cánh cửa khoang tàu bỗng mở ra, tiếp theo là giọng nói khiến cho không khí nóng nực trong khoang cũng phải lạnh đi ngay lập tức:

“Chris, Fran Điện hạ cho gọi cậu.”

Gilbert tay cầm một chiếc đèn bão, đứng ở cửa nhìn lướt qua đám binh sĩ đang đông cứng cả người, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở Chris trông như đang liều mạng tử thủ trong góc. Cậu vừa thấy cứu tinh xuất hiện thì đứng phắt ngay dậy, trong lòng thầm cảm tạ Gilbert một trăm lần mà ù té chạy ra ngoài.

“Khốn nạn, Đội trưởng sớm không tới muộn không tới lại tới đúng lúc đang hay…” “Chris, nhớ quay lại sớm!” “Tao cược hai đồng bạc, chỗ đó của cô nàng trời sinh nhẵn nhụi!”

Gilbert đóng cửa lại, cũng không bận tâm đến tiếng la ó đằng sau. Chris lúc này mới thở phào, hít một hơi gió biển mát lạnh căng lồng ngực, cảm thấy trong người khoan khoái hẳn ra.

“Cảm ơn nhé, may mà anh đến kịp.”

“Tôi không biết cậu đang nói cái gì.” Gilbert cau mày, “Còn nữa, đã nói với cậu cứ gọi tôi là Gil.”

“Ế? À, phải rồi, nhưng mà…”

Chris ấp úng gãi đầu. Nếu là Paula thì còn dễ, gọi tay hiệp sĩ mặt mũi lạnh ngắt này bằng biệt danh, kiểu gì cũng không quen được.

“Đây không phải biệt danh.” Gilbert cắt ngang, giống như đọc được tâm trí cậu, “Ở trên chiến trường tiết kiệm được nửa giây thôi cũng có thể là vấn đề sống chết.”

Cách giải thích này Chris cũng đã nghe nhiều lần, nhưng nói sao thì nói vẫn không thể thản nhiên gọi anh ta như vậy giống Francesca. Gilbert thì cũng không có ý định nhắc nhở thêm, im lặng theo cầu thang đi lên boong tàu. Chris vội vã bám theo ánh sáng lập loè từ ngọn đèn bão phía trước.

“Ban nãy anh nói là Francesca cho gọi tôi?”

Gilbert không đáp, chỉ ngoảnh lại gật đầu.

“Thế, ừm… Minerva cũng ở cùng cô ấy phải không?”

“Dĩ nhiên. Trên tàu không đủ chỗ để cho mỗi người một phòng.”

Đúng là thế nhỉ…

Từ sau cái hôm diễn ra lễ Tế Kiếm tới giờ, cậu và Minerva tránh mặt nhau thậm chí còn trầm trọng hơn khoảng thời gian trước đó, tới mức chỉ cần một trong hai thoáng thấy người kia từ xa là đã lánh đi rồi. Vừa hay mấy ngày này tất cả đều bận rộn chuẩn bị xuất binh, cho nên Chris cũng không có thời gian quá nhiều để suy nghĩ đến cô nữa. Nhưng bây giờ sắp sửa phải đối mặt với Minerva, cậu thực sự phải cố lắm mới không quay đầu bỏ chạy.

(Mình phải xin lỗi cô ấy như thế nào đây…)

(Cái thằng khốn này… Trong lòng bực tức thì cũng thôi đi, tự nhiên lại to tiếng, còn đẩy ngã cô ấy nữa…)

Vừa nhớ tới buổi chiều hôm đó, trong đầu Chris cũng chợt hiện ra cảnh đám người chết kia hiện hồn về. Trên sườn núi ấy, trong ánh chạng vạng cùng tiếng sóng biển đằng xa, oan hồn của binh lính Ngân Đản Quân tử trận bao vây lấy cậu, khiến cho cậu bất giác run rẩy. Quan trọng hơn… thứ đáng sợ nhất cũng không phải những linh hồn người chết kia, mà là điều mà bọn họ thì thầm vào tai cậu.

Bọn họ gọi cậu là Chúa tể. Là vương giả thống lĩnh tất cả những người đã chết.

(——Rốt cuộc là lúc ấy chuyện gì đã xảy ra? Rồi còn khắc ấn, tại sao chưa tới kì trăng non mà nó đã thức tỉnh)

Chris theo phản xạ đưa tay sờ lên trán. Gió biển ban đêm đang thổi qua lồng lộng, thế mà cậu có cảm giác như trán mình vẫn còn nóng rực như cái buổi chiều kia, trong lòng không khỏi sợ hãi.

(——Nhưng mà, nếu là chuyện có liên quan đến khắc ấn, vậy thì phải nói cho Minerva biết…)

Chris cùng Gilbert đi về phía đuôi tàu, lại bước xuống một cầu thang. Lúc này khoang thuyền phía trước cũng vọng tới tiếng mấy cô nàng kia líu ra líu ríu.

“Ơ kìa, Chris cũng tới đây rồi. Meena mau ra tiếp chuyện người ta đi, đây là duyên phận đó.”

“Duyên với chả phận cái con khỉ, rõ ràng là cậu kêu Gilbert gọi anh ta đến!”

“Fran Điện hạ cứu em, em không giữ Meena lại đượccccc!”

Chris nghe thấy giọng của Minerva thì hơi chùn bước rồi, nhưng Gilbert không thèm bận tâm mà mở toang cánh cửa ra. Trên chiếc giường trong phòng là Minerva cùng Paula đang vật lộn, hay nói đúng hơn là Paula nhắm tịt cả hai mắt ôm chân người ta, còn Francesca thì rất là hào hứng theo dõi trận chiến từ bàn làm việc.

Ba cô gái thấy động, lập tức đều ngừng lại mà nhìn ra cửa.

“...Hay là——”

Hay là để khi khác tôi quay lại… Chris còn chưa kịp mở miệng nói xong câu đó đã bị Gilbert xách cổ lên, ném thẳng vào trong phòng. Phòng thì rất nhỏ, Chris văng một phát tới tận trên giường, ngã đè lên người Minerva.

Chắc chắn là cố ý.

“Tr-Tránh ra!”

Minerva ré lên, vội vàng đẩy Chris xuống khỏi người mình, cuống đến nỗi vô tình đá văng cả Paula lăn lông lốc. Francesca vừa nhịn cười vừa đỡ cô nàng dậy, nói: “Được rồi được rồi, Chris cũng đã đến, chúng ta ra ngoài thôi.”

“...Ơ, hả?”

Francesca nhìn vẻ mặt ngơ ngác của cậu thì cười khúc khích: “Ta mà không làm như vậy, cậu và Minerva còn định dỗi nhau tới bao giờ? Cô nàng này mấy ngày nay muốn nói chuyện với cậu lắm mà không dám đó.”

“Mình không có dỗi! Mình cũng không phải muốn nói chuyện với anh ta!”

“Ui chao, vậy là cậu muốn tìm Chris làm gì? Là chuyện khó nói kia sao? Cũng được, trong phòng này vừa hay có giường cho hai người đó.”

“Fran——!!!”

Minerva đỏ bừng mặt hét lên, nhưng Francesca đã phẩy tay ra hiệu cho Gilbert, cánh cửa phòng ngay lập đóng lại.

TnJtRnK_v02_133.jpgCăn phòng chỉ còn có hai người nhìn nhau, không khí cực kì lúng túng.

“Ừm, thì….”

Minerva liếc trộm Chris một cái rồi lại giận dỗi quay đi: “Đ-Đừng có nghĩ linh tinh, đây đều là Fran bày trò, tôi không hề muốn gặp anh chút nào cả…”

“Ối nè, vừa rồi ai đó bị Paula trói gà không chặt một mình giữ lại ấy nhỉ? Cậu mà muốn trốn thì Paula còn cản được sao?”

Francesca tưởng chừng như đã đi xa rồi, đột nhiên bật cười nói vọng vào từ ngoài cửa, khiến cho Minerva trong nháy mắt đỏ bừng cả mặt. Cô vớ lấy cái ghế bên cạnh, ném ra cửa đánh rầm một tiếng.

“Được rồi được rồi, chúng ta không làm phiền đôi uyên ương này nữa, đi tìm nhóm giám quân bàn luận một chút kế hoạch nào.”

Bên ngoài chỉ truyền tới tiếng cười khúc khích, sau đó là tiếng chân người lúc này mới đi xa.

Chris nãy giờ ngồi một bên giường vẫn bị doạ cho im thin thít, chỉ dám len lén quay lại, liếc trộm Minerva ở bên kia giường đang quay lưng về phía này. Cô đã cởi bỏ tấm áo choàng trắng có tay áo giống như cánh chim, lộ ra hai bờ vai trắng nõn, làm cho tâm trí Chris lại thoáng hiện ra thân thể trần trụi mê người trong lều quân nhu ngày ấy. Cậu vội quay phắt lại, chăm chăm nhìn xuống đầu gối mình, cố kìm hơi thở đang dồn dập.

Hai người cứ vậy ngồi hai bên giường quay lưng vào nhau, chẳng ai nói câu nào.

(Không được, đừng có nghĩ lung tung nữa! Đã hạ quyết tâm rồi còn gì, trước tiên xin lỗi, sau đó nói chuyện kia…)

Chris hít vào một hơi thật sâu, dứt khoát quay người lại, đúng lúc này Minerva bên kia cũng lấy hết dũng khí quay tới. Bốn mắt chạm nhau, cả hai đỏ bừng mặt, thoắt một cái đã về tư thế lưng đối lưng như cũ.

(Làm, làm cái trò gì vậy nè! Như vậy thôi mà cũng bị doạ sợ?!)

Chris nắm chặt tay đến nỗi gân xanh nổi lên, nhưng dũng khí ban nãy đã dùng hết mất rồi, cuối cùng chỉ có thể giữ nguyên tư thế quay lưng về phía Minerva mà mở miệng.

“...Ch-Chuyện hôm trước——” “Cái hôm đó——”

“...”

“...”

“——Tôi xin lỗi, Minerva.” Chris đã rất gần với việc từ bỏ rồi, nhưng cậu nghe thấy tiếng Minerva đằng sau không ngừng đấm đấm lên ga giường, trong đầu đã tưởng tượng ra được cảnh cô nàng cũng đang lúng túng sắp khóc tới nơi, “Tôi… thực ra tôi đã muốn xin lỗi từ mấy hôm nay rồi, nhưng mà không biết nên mở lời thế nào cả…”

“Anh xin lỗi cái gì cơ chứ!”

Minerva bỗng nhiên chộp lấy tay Chris, khiến cậu giật mình ngoảnh lại phía sau. Nhìn gương mặt đỏ bừng của cô nàng, cậu chỉ có thể ngây người ra đó, không biết tiếp tục ra sao cả.

“...R-Rõ ràng là… Ngay từ đầu là tại tôi giữ bí mật với anh, sau đó còn vô ý vô tứ, mới làm anh giận như vậy…”

“Không phải, tôi không có giận mà!”

“Nhưng, nhưng… Lúc đó rõ ràng là anh giận tôi, không phải sao? Trước đây chưa bao giờ anh có bộ dạng như vậy hết!”

Chris muốn chối cãi, nhưng nghĩ lại thì lúc đó đúng là bản thân kích động xô ngã Minerva còn to tiếng với cô, bây giờ mà nói là không giận thì có chút già mồm cãi láo. Minerva vẫn níu tay cậu, mặt cúi gằm giống, nhưng vẫn thoáng thấy được gương mặt cô đang đỏ lựng tới tận mang tai.

“Tóm, tóm lại——” Mãi tới một lúc sau, dường như Minerva mới giật mình nhận ra mình đang làm gì, cho nên vội vã hất tay Chris ra, lớn tiếng, “Tóm lại là tôi xin lỗi, được chưa?! Là tại tôi ngay từ đầu cứ bày đặt giữ bí mật, bây giờ tôi giải thích rõ ràng cho anh, vậy là chúng ta hoà chứ gì!”

Nghe cái giọng điệu… rõ ràng không có tí gì là giống như đang xin lỗi cả. Nhưng nhìn bộ dạng loay hoay khổ sở của Minerva, lại thêm cặp mắt đen đã bắt đầu hơi ngân ngấn lệ, Chris cảm thấy trong lòng mềm nhũn, coi như cái gì cũng có thể tha thứ hết.

“...Quay đầu đi.”

“Hả?”

“Tôi bảo anh quay đi chỗ khác!”

Minerva tóm lấy vai Chris xoay mạnh một trăm tám mươi độ, lực tay kinh dị đến mức xém tí nữa vặn gãy cả xương sống, nếu không phải cậu kịp nương theo đó mà xoay người về sau, đưa lưng lại cho Minerva.

Trong một thoáng, xung quanh chỉ có tiếng sóng vỗ mạn thuyền, căn phòng cũng nhẹ nhàng lắc lư theo sóng. Mãi tới một lúc sau, giọng nói của Minerva mới khẽ cất lên: “...Đêm đó tôi mơ thấy điềm tử, lại là bị anh giết chết.”

Mười ngón tay bám trên đầu gối của Chris bất giác nắm chặt lại trong run rẩy. Cậu thực ra không phải không đoán ra được, nhưng nghe Minerva chính miệng xác nhận vẫn khiến cho Chris cảm giác trong lòng đau nhói.

(——Mình rõ ràng là vì bảo vệ Minerva mới ở bên cô ấy, tại sao lúc nào cũng biến thành mình là kẻ gây nguy hiểm cho cô ấy…)

“Nhưng điềm tử này diễn ra rất xa trong tương lai, chính tôi cũng không biết là khi nào…”

“...Còn địa điểm?”

“Địa điểm… hẳn là ở…”

Minerva nói đến đây lại ngừng một chút, Chris quay lưng lại vẫn có thể nghe thấy cô khẽ nuốt khan, hít vào một hơi thật sâu, như đang cố trấn tĩnh chính mình.

“Ở Thánh Đô… trong Thánh Âm Cung.”

Chris nghe cái tên xa lạ này, nhất thời không biết phản ứng ra sao.

“Thánh Âm Cung được xây ngầm trong lòng đất, bên dưới Nữ Vương Thần Cung, chuyện này người ngoài không biết. Mỗi thế hệ Nữ Vương đều được sinh ra dưới Thánh Âm Cung, sau khi xác nhận có sở hữu quyền năng của Nữ Thần Tyche cũng là được nuôi lớn ở nơi này. Cho tới năm bốn tuổi… Tôi chưa từng bước ra khỏi đó.” Minerva kể, dường như chỉ nhớ lại thôi cũng đủ khiến giọng cô run lên.

“...Nhưng… Tại sao tôi lại có mặt ở đó được?”

Chris khó nhọc mở miệng hỏi, bất giác sợ hãi không biết mình có nên nghe câu trả lời hay không.

“Trong tay anh còn ôm một đứa bé.”

(——Một đứa bé?)

“Tay trái của anh ôm đứa trẻ sơ sinh, tay phải cầm một cây đoản kiếm. Thanh kiếm đó… cũng là thanh kiếm mà cha tôi đã dùng để giết chết mẹ thôi, chuôi kiếm đúc thành hình đôi cánh, đã lấy đi sinh mạng của không biết bao nhiêu đời Nữ Vương lúc trước, không thể nào nhầm được.”

(Chờ đã——)

(Nhưng như vậy——)

“Nhưng như vậy, chẳng phải nghĩa là——”

Bên tai Chris chỉ còn nghe tiếng ù ù, át đi cả tiếng sóng. Chỉ còn nghe thấy duy nhất giọng nói của Minerva ở sau lưng.

“Đúng vậy, tôi cũng không muốn tin… không muốn tin!” Giọng Minerva bỗng chốc nghẹn ngào, móng tay bấu chặt vào bả vai cậu đến rỉ máu, nhưng lời xác nhận sau đó khiến cho Chris đã quá sốc để cảm thấy đau đớn chút nào, “Cảnh mộng đó… Cảnh mộng đó là Tiên tri Thánh Hôn! Chính là tôi, chính là tôi sẽ——chính là tôi sẽ kết hôn với anh, sau đó bị anh giết chết!”

Minerva gục mặt vào lưng cậu, khóc nấc lên: “Tôi không tin… Làm sao lại như vậy, sao lại trở thành như vậy chứ…!”

Chris sợ hãi đến ngây người, chỉ có thể nhìn chằm chằm vào bức tường trước mặt, trong đầu không ngừng lặp lại lời nói vừa rồi của Minerva… Đột nhiên, những đầu ngón tay níu chặt lấy vai cậu giống như kiệt sức mà buông xuống, khiến Chris vội vàng quay lại đỡ thiếu nữ tóc đỏ vào lòng. Minerva cả người vô lực níu lấy ngực Chris, cặp mắt đẫm lệ ngước lên nhìn cậu qua những lọn tóc loà xoà trước trán:

“...Tại sao… Tại sao lại là anh, tại sao chứ…!”

“Đó…” Chris ngập ngừng hỏi lại, giọng đầy bất lực, “Cô chắc chắn đó thật sự là tôi?”

“Tôi làm sao không nhận ra anh được…” Minerva run rẩy gật đầu.

“Nhưng làm sao có thể… Chẳng phải nói mỗi đời Nữ Vương chỉ có thể kết hôn với dòng dõi Tam Đại Công Tước hay sao? Tôi đâu phải…”

“Khắc ấn của anh là từ đâu mà có?”

Minerva bất ngờ hỏi một câu như vậy, khiến cho cậu toàn thân lạnh toát.

“Cho nên… thân phận của anh nhất định có liên quan…”

(——Cornelius biết chuyện của mình, còn biết được khắc ấn của mình. Hơn nữa trên người hắn ta cũng mang khắc ấn…)

Chris cắn chặt răng, trong đầu một lần nữa nhớ lại những lời mà Cornelius từng nói. Lúc ấy cậu tưởng rằng đó chỉ là lời miệt thị huênh hoang của hắn mà thôi, nhưng xem tình hình hiện tại, không chừng hắn thực sự biết gì đó về thân thế của Chris…

(——Mình… rốt cuộc là ai?)

(Mình chưa từng biết cha là ai. Mẹ thì đã chết rồi, làng cũng đã bị thiêu rụi, không còn ai để mà dò hỏi nữa…)

(Vậy mình…)

Chris thẫn thờ suy nghĩ, Minerva khóc thút thít trong lòng cậu, hai người cứ như vậy ôm nhau trên giường một hồi lâu… Mãi tới lúc Minerva nhận ra bọn họ đang ở trong cái tư thế gì, cô mới đỏ mặt đẩy vội cậu ra, vớ lấy cái gối vùi mặt vào cho đỡ ngượng.

“T-Tóm lại là như thế…” Giọng Minerva từ sau chiếc gối vọng ra nghèn nghẹt, “Chuyện xảy ra đêm đó là như vậy, tôi cũng chỉ muốn kể lại đầy đủ với anh thế thôi, cấm anh không được suy nghĩ linh tinh——”

“A, ừ… Cảm ơn cô, Minerva. Với cả… xin lỗi.”

“Đã bảo là đừng có xin lỗi! Cũng đừng cảm ơn làm gì cả!” Minerva vẫn úp mặt vào gối, hai chân vung vẩy, “Ngay từ đầu giữ anh ở cạnh là để ngăn chặn điềm tử… T-Tôi đương nhiên phải nói những chuyện này với anh rồi!”

“Phải rồi nhỉ…” Chris gật đầu, “Nhưng mà, nếu chỉ có vậy thì tại sao lúc đầu lại không chịu nói cho tôi? Không phải lúc trước cũng có chuyện như thế rồi sao? Không phải tôi đang bắt bẻ cô đâu, chỉ là…”

Hai cẳng chân trần đang vung vẩy của Minerva khựng lại. Huỵch một tiếng, cả người cô bật dậy như lò xo, mặt dí sát vào mặt Chris, doạ cho cậu sợ mất cả hồn vía.

“Anh, anh, anh——” Minerva lắp bắp, vừa ngượng vừa cáu tới không nói nên lời, gương mặt so với mái tóc còn đỏ hơn, “Anh còn không hiểu cảnh mộng như vậy có nghĩa gì hả? Chúng ta trong mộng đã kết hôn, còn có, còn có——còn có với nhau một đứa con, chính là đã làm chuyện kia đó, cái đồ đần thối!!!!”

Minerva khó nhọc lắm mới thốt ra được mấy chữ sau cùng này, hai hốc mắt đỏ hoe vừa lau vào gối đã lại bắt đầu ức tới phát khóc, giơ chân đạp cho Chris một cước bay từ trên giường ra tận cửa.

“Anh mà dám bép xép chuyện này ra ngoài, tôi giết anh!!!” Minerva trước khi đóng sầm cửa sau lưng Chris còn la lên một câu như vậy.

“...”

Chris vẫn còn chưa hoàn hồn, thẫn thờ đi đến tựa lưng vào thành vách tường, hít một hơi thật sâu.

( ——Minerva… sẽ mang thai con của mình?)

Cái ý nghĩ đó vừa hiện ra, hai tai cậu đã nóng bừng lên hết cả, vội vàng lắc đầu lia lịa. Chris nghĩ thầm, lời tiên tri này cũng thật sự là quá nhạy cảm đi… Minerva còn dễ xấu hổ hơn cậu, chẳng trách cô ấy lại không muốn nói ra.

(Rốt cuộc là tại mình ép cô ấy không thể không nói…)

Mặc dù không đến nỗi hối hận vì đã làm như vậy, ít nhất hai người cũng đã xoá được cảm giác gượng gạo muốn tránh mặt nhau, nhưng Chris cảm thấy sau này gặp mặt Minerva sẽ lại ngượng ngùng theo một cách khác…

Cậu thậm chí còn cuống đến nỗi quên mất chưa nói chuyện người chết hiện hồn cho cô.

Francesca cùng những người kia vẫn chưa quay lại, Chris cũng chưa dám về dưới khoang hàng. Cậu ngồi ở chân cầu thang dẫn lên boong tàu, trán gục vào đầu gối. Nghe xong những gì Minerva kể lại, cậu không biết khắc ấn trên người mình rốt cuộc sẽ đẩy bản thân vào số mệnh đen tối cỡ nào, càng không biết được nên dùng tâm trạng thế nào tiếp nhận cái số mệnh kia.

(——Mình, rốt cuộc là từ đâu mà tới…)

(——Mình…)

.

______________________________________

.

Vườn thượng uyển của Nữ Vương Thần Cung đang mùa hoa nở. Hai bên lối đi, từng đám từng đám hoa hồng và hoa anh thảo nở rộ, trên bờ tường phía đông cũng chằng chịt dây leo của hoa chuông tím - nơi này đối với Silvia chính là một chỗ trốn rất tốt.

“Bệ hạ! Bệ hạ! Người ở đâu vậy, Bệ hạ!”

“Bệ hạ! Nghi thức tịnh thân vẫn chưa xong mà!”

Nhóm nữ tu đi đi lại lại qua những cột đá trắng trong hành lang, luống cuống bắc tay lên miệng gọi lớn không ngừng. Silvia thu mình ngồi sau những lùm cây rậm rạp, ngay cả thở mạnh cũng không dám. Cô vốn là từ trong phòng tịnh thân trốn ra ngoài, trên người chỉ khoác đúng một tà váy lụa mỏng tang, mái tóc ướt đẫm vẫn còn nhỏ giọt. Nhưng đáng sợ chính là, trên ngực trên vai của cô loang lổ từng vệt thâm màu tím đỏ.

Hieronihika rõ ràng không vì chuyện ngày hôm đó mà chùn tay, ngược lại còn làm tới cực đoan hơn. Hiện tại trong nước tắm đã pha thuốc cực kì đậm đặc rồi, đến mức có thể ngửi thấy được, không buồn che giấu. Đám nữ tu phục vụ Silvia đều giữ nguyên quần áo trên người mà vào phòng tịnh thân cùng cô, bởi chỉ cần hơi nước nóng dính trên da đã đủ để sinh ra phản ứng.

Cũng may, hôm nay người đàn bà đáng sợ đó không có ở đây, tất cả đều là nữ tu còn trẻ non kinh nghiệm, cho nên Silvia mới dám chớp thời cơ bỏ trốn ra ngoài.

(Nói là trốn, nhưng mình có thể trốn đi đâu kia chứ…)

Cô nép mình phía sau những khóm hoa thở dài, lắc đầu cười tự giễu.

(Không sao, có bị bắt về thì cùng lắm chỉ là nghe Hieronihika mắng mỏ một trận mà thôi.)

Chiến sự đông cương vẫn đang vào hồi căng thẳng, có rất nhiều công chuyện cho dù chỉ là hình thức thì vẫn phải báo cáo với Nữ Vương, cho nên Nữ Vương Thần Cung gần đây dường như đã để cho người của gia tộc Đại Công Tước tự do ra vào. Điều này hiển nhiên khiến Hieronihika không vui, thường xuyên phải bỏ thời giám sát bọn họ, bầu không khí tranh đấu giữa Nội Cung và ba nhà Tam Đại Công Tước càng ngày càng hiện rõ.

Một cơn gió bất chợt thổi qua cơ thể vẫn còn ướt át của Silvia, khiến cô lạnh đến run rẩy.

(Nếu như… có người ở bên cạnh mình bây giờ thì tốt biết mấy.)

Nghĩ đến đây, trong đầu bất giác hiện lên hình ảnh của một thiếu niên tóc trắng, cặp mắt xanh biếc trong vắt như bầu trời. Silvia giật mình sực tỉnh, vội vàng lắc đầu lia lịa——Không phải hắn, nhất định không phải mình muốn người đó ở bên, hắn nói sao vẫn là thủ hạ của Galerius… Nhưng mà, cô bất giác tự hỏi, nếu chàng trai kia cũng ở cạnh mình trong phòng tịnh thân, phát hiện trong nước tắm bị bỏ thuốc như vậy, có phải sẽ lại giống như lần trước mà bảo vệ mình không?

Có phải sẽ sẵn sàng bất chấp tất cả mà bế cô rời khỏi đó, chạy đến một nơi xa xôi không còn ai tìm được?

Silvia tưởng tượng mà hai má nóng bừng.

(Mày đang nghĩ cái chuyện vớ vẩn gì vậy, Giulio là nam nhân đó! Hieronihika có chết cũng không để hắn vào phòng tịnh thân! Ngu ngốc!)

Trong lúc còn đang miên man suy nghĩ, một cơn đau bất ngờ khiến cô phải bưng miệng kìm nén không phát ra tiếng kêu, nhưng cánh tay vừa đưa lên đã bỗng nhiên mềm nhũn vô lực mà buông rơi xuống đất. Cơn đau nhanh chóng lan đến từng đầu ngón tay ngón chân, Silvia cả người sụp xuống, cổ họng chỉ có thể phát ra tiếng rên rỉ tắc nghẹn.

Lúc trước nước tắm dội lên người không nhiều lắm, Silvia tưởng rằng có thể chịu đựng được, nhưng bây giờ khi thuốc thực sự phát tác mới biết bản thân mình đã tính sai.

(Tiêu rồi, không cử động được…)

Silvia nằm sõng soài trên mặt đất, toàn thân vô lực, mỗi một tấc da thịt đều đau đớn như dao cắt. Cô cắn răng nhắm nghiền mắt lại, nước mắt trào ra.

(Rốt cuộc… phải kêu cứu sao?)

(Rõ ràng là tự mình trốn ra đây, sau đó lại phải gọi người tới cứu…)

(Vô dụng, vô dụng, tại sao mày lại vô dụng như vậy, Silvia!)

Đúng lúc này, bên tai cô bỗng có tiếng người bước chân trên cỏ.

“Đại ca, tìm thấy Bệ hạ có được đem đi lĩnh thưởng không?”

“Thằng ngu, đây đâu phải đi lấy đầu tướng địch, lĩnh thưởng cái gì? Còn nữa, đã bảo từ giờ không gọi tao là đại ca nữa, đại ca của chúng mày bây giờ đã là Đại tướng quân rồi! Gọi một tiếng Đại tướng quân, nghe chưa! Thân phận của tao bây giờ tôn quý đến mức có thể ngẩng cao đầu tự do đi lại trong cung, chúng mày cũng phải giữ mặt mũi cho tao một chút!”

“Ha ha ha ha, Đại tướng quân, nghe nói Bệ hạ giữa lúc đang tắm thì bỏ trốn, trên người gần như không mặc gì đó!”

“Há há, vậy thì đây là phúc của anh em mình rồi! Con mẹ nó cho dù là đám vương công quý tộc cũng làm gì được nhìn thấy Bệ hạ trần truồng chứ hả?”

Một đám đàn ông thô bỉ vừa đi cười nói ầm ĩ với nhau, khiến cho Silvia toàn thân cứng đờ vì sợ. Những giọng nói này cô chưa từng nghe qua, quan trọng là bọn họ rõ ràng tới đây để tìm cô… Silvia cắn răng chịu đau cố lết vào trong lùm cây, nhưng động tác quá chậm, một cánh tay đã vạch bụi hoa anh thảo đằng sau cô ra.

“A! Tóc màu đỏ——”

Một cái đầu từ sau bụi hoa thò vào, Silvia cũng giật mình sợ hãi ngẩng lên. Gã đàn ông kia trên người mặc giáp phục sáng bóng, vai khoác áo choàng, ngực đeo huy hiệu hiệp sĩ, nhưng không giấu được vẻ bỉ ổi lỗ mãng trên gương mặt của hắn ta.

“Đại ca, tìm thấy rồi!!!”

Kẻ kia nhìn cô cười nhăn nhở, đưa tay xé toang cả bụi hoa, sau đó quay lại về sau lưng la lớn. Tiếng chân rầm rập giẫm bữa qua những khóm hoa, trong phút chốc xung quanh Silvia đã đứng đầy một đám người mặc áo giáp của hiệp sĩ, nhưng bộ dạng không khác gì thảo khấu lục lâm.

Người đàn ông đi sau cùng đưa tay đẩy dạt những kẻ khác sang hai bên, bước lên phía trước. Đám còn lại vốn đã có thể gọi là to cao, nhưng đứng bên cạnh gã lại có cảm giác chẳng khác nào một lũ trẻ con gầy nhẳng. Thân hình gã đồ sộ như một con gấu, nổi lên từng bắp thịt cuồn cuộn, sau lưng khoác một tấm áo choàng tím đặc trưng của Đại Công Tước mà Silvia không nhìn thấy gia huy. Ánh mắt của kẻ kia vừa nhìn xuống, Silvia đã sợ tới mức không thở nổi, mặc kệ đau đớn mà không ngừng dùng tay tự lết về phía sau. Phải mất mấy giây, Silvia mới biết tại sao mình lại hãi hùng đến thế.

(Cornelius…!)

Vị Vương Xứng Hầu quá cố suýt chút nữa trở thành chồng của Silvia, nếu như già thêm chừng hai mươi tuổi sẽ giống hệt như gã đàn ông trước mặt cô lúc này. So với Cornelius, gã cao hơn chừng nửa cái đầu, bớt đi một chút vẻ lạnh lùng kiêu hãnh, lại nhiều thêm một chút vẻ tàn nhẫn hung hăng.

Gã nhìn xuống Silvia đang sợ hãi trên mặt đất, nhe hàm răng trắng ởn ra cười, đoạn quỳ một gối trước mặt cô:

“Lần đầu yết kiến Nữ Vương Bệ hạ. Thần là trưởng tộc của nhà Eplimex, cũng là cha của thằng nghịch tử Cornelius… Deyronius Eplimex.” Cặp mắt thèm khát dâm dục dán lên thân thể mịn màng của Silvia, khiến cô như cảm thấy được cả ánh nhìn nhớp nháp của hắn trên từng tấc da thịt. Silvia toàn thân nổi gai ốc, cố gắng lấy tay che đi phần ngực và cặp đùi trắng muốt lộ ra dưới váy. “Thần nhận lệnh dẫn quân tới đông cương, trước khi đi muốn được gặp Bệ hạ chào hỏi một tiếng mà mãi vẫn không có cơ hội. Vốn đã định từ bỏ, hê hê… không ngờ lại được gặp Bệ hạ trong tình huống này.”

Deyronius vừa nói, vừa đưa tay tới chỗ Silvia, không chút e dè mà tóm lấy bả vai cô, khiến Silvia cả người giật lên như phải bỏng: “Ngươi… ngươi làm gì vậy?! B-Buông ra!”

“Thần thấy Bệ hạ không khoẻ, muốn đưa Người trở về phòng ngủ thôi, hà hà… Bệ hạ việc gì phải cuống lên như vậy chứ?”

“Ta, ta có thể tự về được, không cần ngươi giúp!”

Tà váy lụa vốn đã mỏng tang, lại thêm bị ướt thấm vào người Silvia gần như trong suốt. Deyronius đưa mắt xuống dưới, nhếch mép cười thô bỉ: “Cornelius thật là thằng ngu mà, mĩ nhân xinh đẹp trong trắng cỡ này đưa đến tận tay còn không biết há miệng ra đớp, lại đi nhọc công bày mưu tính kế chuyện đâu đâu. Chết là đáng lắm.”

Đám hiệp sĩ xung quanh nghe thế cũng phá lên cười phụ hoạ:

“Đại ca, là do đại ca tốt số đó. Ghế trưởng tộc tự đưa tới tay, chức Đại tướng quân tự đưa tới tay, bây giờ ngay cả Nữ Vương cũng đưa tới tay rồi.”

“Xì, chúng mày không được láo, tao đâu có định làm gì Nữ Vương Bệ hạ? Tao chỉ làm tròn bổn phận của một thần tử tốt, thấy Bệ hạ bị lạc thì muốn đưa về phòng ngủ thôi.”

“Há há, đại ca là thần tử tốt, bọn em cũng là thần tử tốt, chúng ta cùng đưa Bệ hạ vào phòng ngủ!”

Nguyên một đám đàn ông lỗ mãng cười nói trước mặt khiến cho Silvia sợ tới toàn thân cứng đờ. Cô thậm chí còn không phải giận dữ mà là kinh ngạc——rõ ràng đang đứng trước Nữ Vương của Thánh Linh Quốc, đứng trước người phát ngôn của Nữ thần Tyche, tại sao những kẻ này một chút kính sợ cũng không có? Cô từ nhỏ lớn lên trong cùng, xung quanh đều là những quý tộc và hiệp sĩ được giáo dục đầy đủ, chưa bao giờ tiếp xúc với loại lục lâm thảo khấu này.

(Vậy ra đây là cha của Cornelius, cái kẻ vì phẩm cách đồi bại mà bị phế đi tước vị, đuổi khỏi Thánh Đô… Bây giờ lại trở thành trưởng tộc của nhà Eplimex…)

Deyronius vốn tính tình đã bất kham, bây giờ lại một bước lên trời, đứng ở vị trí gần như không ai có thể khiển trách, cho nên mới hành động tuỳ tiện như vậy. Silvia nghĩ đến đây bỗng lạnh toát cả sống lưng——Nếu như gã sắp tới dẫn quân tới đông cương mà lập được chiến công, sau khi trở về còn có thể ngạo mạn vô phép tới mức nào?...

“Được rồi, Bệ hạ đừng quấy nữa, để thần đưa về——Ui chà chà, da thịt mềm mại thơm phức!”

Deyronius nắm cánh tay Silvia kéo sát vào người mình. Cơ thể cô vốn đã bị dùng thuốc, cái siết tay của gã đau như thể cả cánh tay bị xé toạc ra. Đau đớn và nhục nhã làm Silvia bật khóc, cô gắng sức giãy dụa khỏi gọng kìm cứng rắn như thép nguội kia: “D-Dừng lại…! Buông ra, mau buông ta ra!”

“Bệ hạ à, Người lớn tiếng như vậy, đám nữ tu kia sẽ tìm thấy đó. Không phải Người vốn là đi trốn bọn họ sao?”

“Ngươi, ngươi láo xược như vậy, có biết mình đang đứng trước mặt ai không hả?!”

“Đương nhiên là đứng trước mặt Nữ Vương Bệ hạ xinh đẹp tuyệt trần rồi. Thần thân chinh dẫn quân tới đông cương là phụng sự quốc gia, cũng xin Bệ hạ làm một chút hành động chúc phúc cho thần chút đỉnh, hê hê… Đẹp, quá đẹp, nhìn bộ ngực mơn mởn này…”

Mắt thấy bàn tay còn lại của gã muốn đưa tới ngực mình, Silvia điên cuồng giãy dụa——Kẻ này, kẻ này điên rồi! Lúc trước còn tự hỏi là hắn làm ra tội gì mới bị phế tước vị trục xuất vĩnh viễn, bây giờ mới thấy hình phạt như vậy còn quá nhẹ! Tại sao một kẻ như thế lại có thể tự do ra vào Nữ Vương Thần Cung…!

“Không… Dừng lại, đừng, đừng chạm vào ta! Người đâu…! Người đâu, mau cứu với——!!!”

Những ngón tay thô kệch đã sắp chạm vào lớp vải lụa mỏng tang, Silvia nhắm chặt mắt lại, cảm giác như trong đầu có gì đó sắp sửa đứt phựt.

Nhưng đúng lúc ấy——

“Khốn kiếp, mau cút ra xa khỏi Silvia Bệ hạ!”

Một tiếng quát đanh thép khiến cho Deyronius dừng tay lại, mấy tên hiệp sĩ xung quanh thấy thế thì cũng ngoảnh nhìn về phía tiếng quát.

“Ủa… cô em nào xinh quá nè, lại không cạo trọc như mấy con ả nữ tu.”

“Ha ha, chúng mày nhìn xem, em nó còn bày đặt bắt trước đàn ông mặc giáp nữa!”

Deyronius là kẻ duy nhất không cười. Gã buông tay khỏi Silvia, mắt nheo lại nhìn về phía bóng người màu trắng. Silvia nhìn theo, bất giác thở hắt ra.

(——Giuliio…!)

“Cô em có sở thích mặc nam trang à, đẹp như vậy mà che kín hết vào không phải phí lắm sao? Trắng trẻo mịn màng thế này mà diện váy áo trang điểm thì xinh lắm cho xem...”

“Bệ hạ là phước lớn của đại ca được hưởng rồi, tao với chúng mày hưởng sái cô em này đi vậy, ha ha ha…”

Vài tên hiệp sĩ vừa cười nói nham nhở vừa tiến về phía Giulio. Ngay khoảnh khắc đó, trong mắt cậu bùng lên một tia sát ý lạnh người mà chỉ Deyronius cảm nhận được. Gã giật mình hét lên: “Lũ ngu, đừng có lại gần hắn!!!”

Quá muộn. Cánh tay phải của Giulio thoáng mờ đi, trong không khí bỗng nghe vút một tiếng gió rít sắc lẹm——ba tên hiệp sĩ đồng loạt ngã xuống la hét trong đau đớn, hai tay ôm mặt, máu chảy đầm đìa.

“Cái, cái gì thế này——” “Đau quá…!” “Mắt tao, mắt taoooooo!!!”

“Ngươi, ngươi vừa làm gì?!” “Khốn nạn, anh em cùng xông lên!” Đám hiệp sĩ còn lại thấy thế thì nổi giận, cùng nhau hò hét lao tới, nhưng chỉ một hơi thở sau đã nằm ôm mặt lăn lộn trên đất như đồng bọn. Silvia trợn mắt kinh hãi nhìn từ nãy tới giờ mới loáng thoáng nhận ra Giulio vừa mới làm gì——cậu chỉ thuận tay rút sợi dây cột tóc từ sau gáy, chuẩn xác quất lên mặt từng tên từng tên.

Nói thì đơn giản, nhưng một sợi dây vải mỏng manh lại có thể xé da xé thịt kẻ khác như vậy, hơn nữa nhanh đến mức mắt không nhìn thấy gì, đủ hiểu… Nếu như trong tay Giulio là kiếm, không, chỉ cần là một nhánh cây thôi, cũng có thể đoạt mạng những kẻ này trong chớp mắt.

“...Ngươi là ai?” Deyronius đứng dậy, cái bóng lù lù như con gấu phủ lên người Giulio.

“Ngươi không cần biết ta là ai, chỉ cần cút xa khỏi Silvia Bệ hạ.” Giulio trừng mắt nhìn lại gã, nhưng vẫn giữ một khoảng khách vừa đủ ngoài tầm tay. Chỉ cần thoáng cảm nhận khí tức toát ra từ Deyronius, cậu đã biết gã không phải kẻ tầm thường.

Thấy đối phương dám bật lại như vậy, cổ họng Deyronius phát ra một tiếng gầm gừ giận dữ. Nhưng ánh mắt của gã dừng lại ở huy hiệu trên ngực áo Giulio, lúc này mới nhếch mép cười: “...Hừ, thì ra là một Bạch Tường Vi Kị Sĩ, không trách lại có thực lực như vậy. Ngươi là hộ vệ của Bệ hạ phỏng? Không muốn nói ngươi là ai cũng được, nhưng ngươi có biết ta đây là ai không? Đứng trước mặt ngươi là Đông cương Đại tướng quân!”

“Ngươi có là tướng quân đông cương hay tây cương gì ta cũng không cần biết, mau cút ra xa khỏi Silvia Bệ hạ!” Giulio vừa nói vừa tiến lên một bước, có lẽ đã biết chuyện này không thể giải quyết bằng lời nói. Nhưng Deynroius cũng đồng thời lúc này giơ tay phải lên, từ trên mu bàn tay phát ra ánh sáng xanh lam.

Silvia nằm dưới đất nhìn thấy ánh sáng đó, toàn thân lập tức sởn gai ốc.

——Không được, mau chạy đi…! Cô há miệng cố hét lên, nhưng cổ họng đau như bị bóp nát của Silvia chỉ có thể phát ra một tiếng thở thều thào.

(Tên điên kia thực sự dám ở nơi này giải phóng khắc ấn!)

Ánh sáng xanh vừa mới loé lên, bước chân của Giulio ngay lập tức khựng lại, toàn thân dường như cứng đờ không thể nhúc nhích. Đám thuộc hạ của Deyronius còn thê thảm hơn, toàn bộ lăn ra đất gào thét giãy dụa.

“Đại, đại ca, mau dừng tay!” “Van đại ca đừng có dùng chiêu đó mà!” “L-Lạnh quá, lạnh quá…” “Không, không không không không, khônggggggggggg!!!”

Chỉ có một mình Silvia không bị ảnh hưởng gì, nhưng nhìn thấy cảnh tượng dị thường kia cũng đủ làm cô run lên bần bật.

(Chuyện, chuyện gì đang xảy ra vậy… Dị năng của hắn rốt cuộc là gì…?!)

“....Pho…bos…” Giulio sắc mặt đã trắng bệch, chỉ có thể cố gắng mở miệng nói ra một cái tên.

“Ồ, quả là người trong Nội Cung, thì ra cũng am hiểu thần học?” Deyronius bật cười, “Đúng rồi đấy, ta chính là người được thần linh lựa chọn, khắc ấn này mang quyền năng của thần cai quản nỗi sợ Phobos. Chỉ cần ta muốn, là có thể khiến cho tâm trí của ngươi sợ hãi tới điên loạn!”

Gã giẫm lên những khóm hoa mà bước tới chỗ Giulio, thong thả từng bước từng bước… Vị Bạch Tường Vi Kị Sĩ toàn thân đã run rẩy không thể kiểm soát, đừng nói là chống cự, cho dù là đứng vững thôi cũng sắp không nổi rồi, chỉ có thể nghiến răng trừng trừng nhìn Deyronius.

“Hừ, gương mặt thật là xinh đẹp, nếu ngươi là nữ nhân ta cũng thật muốn xem gương mặt đó khóc lóc cầu xin sẽ thành cái bộ dạng nào. Nhưng mà… ngươi thân là hiệp sĩ lại dám hỗn láo với Đại tướng quân, ta cũng phải có trách nhiệm dạy bảo ngươi tử tế một chút rồi.”

Silvia chết sững nhìn Giulio, trong đầu bỗng nhiên trống rỗng, rồi cô không biết bằng cách nào đã vùng dậy——cơn đau sau đó giống như từng chiếc xương trong cơ thể đều bị bẻ gãy, nếu là bình thường chắc chắn đã đủ khiến cô phải ngất đi. Nhưng Silvia vẫn gắng gượng giẫm chân trần qua mặt cỏ, nhào tới tóm chặt cánh tay của Deyronius.

“Cái gì——?”

Gã giật mình quay lại. Tiếng kêu ngạc nhiên kia không phải vì không biết được Silvia đang lao tới - Deyronius biết chắc vị Nữ Vương yếu đuối như cành liễu này có dùng hết sức lực cũng không thể làm gã suy chuyển một ngón tay - mà là vì trong khoảnh khắc đó, không khí xung quanh bỗng nhiên giống như có tiếng thứ gì nứt vỡ, khắc ấn của Deyronius trên mu bàn tay bị Silvia giữ chặt bỗng nhiên chớp sáng chớp tắt, cuối cùng cứ vậy mà biến mất, để lại lớp da thô ráp bình thường.

“...!!!”

Deyronius vội vã hất tay Silvia ra, hai chân giậm một cái đã nhảy về phía sau mấy mét. Silvia lúc này cuối cùng cũng chịu không nổi cơn đau, cả người sụp xuống co giật, tưởng chừng như chỉ nhịp tim đập thôi đã đủ khiến lồng ngực cô bị xé toạc ra. Giulio giống như được tháo xiềng xích cũng đổ sụp xuống, hai mắt vằn tia máu nhìn Deyronius: “Ngươi là thần tử mà dám giở thói dâm tiện bất kính với Nữ Vương, ta nhất định sẽ tố cáo lên Tường Vi Hội!”

“Ta là Đại tướng quân đang chuẩn bị cầm ấn tín ra trận, Tường Vi Hội là cái chó gì mà dám luận tội ta? Ranh con, ngươi mới là kẻ nên lo cái bông trắng trên ngực mình có vì chuyện này mà chết héo hay không đó!” Deyronius cười gằn, dường như cũng đã lấy lại bình tĩnh sau thoáng giật mình kia. “Mất hứng rồi, chuyện hôm nay tạm tha cho ngươi. Bệ hạ, đợi đến khi thần dẹp yên đám giặc cỏ ở đông cương sẽ lại yết kiến Người——hà hà, rất có thể sẽ là trong một hoàn cảnh thân mật hơn hiện tại. Cornelius chết rồi, nhưng vận mệnh sẽ không vì nó mà cải biến. Thần lúc này chính là đang cảm nhận được vận mệnh ban phước cho đây!”

Deyronius ngửa mặt phá lên cười đắc chí, mà Silvia đau đến nói không ra lời, chỉ có thể trừng trừng nhìn lại hắn.

(Không được… Kẻ này quá nguy hiểm, nếu cứ để hắn tự tung tự tác không biết còn dám làm ra những chuyện gì…!)

Deynorius quay ra đạp mạnh vào sườn đám bộ hạ đang nằm la liệt, vừa đạp vừa chửi bới bắt bọn chúng đứng dậy, cuối cùng quay về phía Silvia làm điệu bộ hành lễ của hiệp sĩ hết sức mỉa mai. Lũ đàn em toàn thân vẫn còn run lẩy bẩy nhưng rõ ràng là không dám trái lệnh, lật đật bò dậy rồi cùng hắn rời khỏi khu vườn. Đợi đến khi tiếng áo giáp lách cách đã khuất xa, Silvia mới buông lỏng tâm trí, chút sức lực gắng gượng nãy giờ của cô cũng biến mất, cả người lả đi.

“Silvia Bệ hạ!”

Giulio vội vàng lao tới đỡ lấy thân thể mềm nhũn không còn chút sức lực của cô. Silvia trong mắt cậu từ khi gặp mặt vốn đã là một thiếu nữ yếu đuối, nhưng lúc này thậm chí còn mỏng manh hơn, cảm giác như một con búp bê thuỷ tinh chỉ động mạnh một chút là vỡ vậy. Cô khẽ nép mình vào ngực Giulio, toàn thân run lên bần bật.

“...Ta, ta sợ lắm…” Silvia khẽ thút thít, giọng nói yếu ớt như gió thoảng, “Tên đó… hắn chạm vào ta… Còn có ánh mắt của hắn, giống như có thứ gì dính nhớp trên da vậy… Ta sợ lắm, Giulio…”

“Silvia Bệ hạ, là thần có tội. Thần đã thề sẽ đem cả tính mạng bảo vệ cho Bệ hạ, vậy mà…” Tiếng Giulio nhẹ nhàng đáp lại giống như thấm vào thân thể Silvia, cuốn trôi đi hết sợ hãi và đau đớn, “Thần có chút việc riêng, rốt cuộc lại biết tin chậm trễ nên không đến kịp, để cho Bệ hạ bị đám người kia bất kính. Mong Bệ hạ thứ tội…”

Silvia vốn dĩ đang nhắm nghiền mắt gục vào lòng Giulio, nhưng chợt nhận ra giọng cậu càng lúc càng có gì đó là lạ, trong lồng ngực cũng không ngừng phát ra tiếng tim đập thình thình. Cô ngước lên, phát hiện ra Giulio đang xoay đầu nhìn ra hướng khác, hai tai đã chuyển thành màu đỏ lựng.

“Giulio? Ngươi làm gì vậy, ở đằng đó có gì… sao…”

Silvia nói tới đây mới nhớ ra trên người mình đang mặc thứ gì. Trời xui đất khiến thế nào, đây đã là lần thứ hai cô để cho Giulio thấy bộ dạng mặc váy lụa tịnh thân mỏng dính, hơn nữa lần này còn là mình dán chặt thân thể đang ướt át vào người ta, thực sự có thể xấu hổ tới chết đi được luôn rồi!

“B-B-Bệ hạ thứ tội! Đây, đây là… Tại vì Silvia Bệ hạ ôm chặt quá, thần không dám đẩy ra——”

Giulio cuống quýt thanh minh, còn Silvia thì đã ngượng chín mặt, vội vàng kéo áo choàng của cậu che đi người mình: “Cái này cho ta mượn!”

“Vâng——A, khoan đã! Bệ hạ chờ chút…”

Giulio đột nhiên kêu lên, cùng lúc đó Silvia cũng chợt phát hiện ở vạt trong áo choàng có thứ gì đó màu nâu trà đang nhúc nhích.

Là một con sóc nhỏ.

“Á…!”

Silvia kêu ré lên. Con sóc bị cô kéo cái áo choàng làm cho giật mình, nhảy phốc tới người cô mà leo lên, cuối cùng ở trên ngực Silvia nhìn ngó xung quanh, cặp mắt đen láy đáng yêu chớp chớp.

“Đây là…”

“N-Nó hình như rất thích trốn trong áo choàng của thần, gần như muốn làm ổ trong đó luôn rồi… Cho nên…”

Silvia tròn mắt nhìn Giulio đang đỏ mặt lắp bắp, hoàn toàn không còn bộ dạng cứng rắn cương trực khi đối đầu với Deyronius, rồi lại nhìn xuống bên cạnh cậu——một cái túi vải con con bị rơi ở đó, miệng túi đã tuột ra, bên trong đầy những hạt cây.

“...Ngươi nói có việc riêng… là đi lấy thức ăn cho con sóc này à?”

“V-Vâng——Thần lơ là trách nhiệm, mong Silvia Bệ hạ tha tội!”

Silvia cúi xuống lần nữa. Con sóc cũng giương cặp mắt to tròn nhìn lại, miệng đang nhậm thứ gì đó, nhai nhai… Là một sợi dây vải đã bị gặm cho nham nhở.

“Này! Dây cột tóc của ta!” Giulio giật mình kêu lên, “Ngươi có đói cũng đừng ăn dây cột tóc của ta chứ!”

Silvia nhìn cảnh chàng trai cuống quít cả lên như vậy, bất giác bật cười thành tiếng trong veo, sự căng thẳng trước đó đều tan thành mây khói. Chính cô cũng không hiểu tại sao mình lại như vậy, rõ ràng khoé mắt vẫn còn ươn ướt, vậy mà vẫn cười tới không ngừng được, cười tới rung cả hai vai. Silvia chợt nhận ra, hình như đây là lần đầu tiên trong đời mình bật cười thoải mái vô lo đến thế.

“Silvia Bệ hạ, Người… không sao chứ?”

Giulio vẫn đang quỳ dưới đất, chỉ dám liếc trộm cô, hai gò má cũng hơi ửng đỏ. Bộ dạng ấy của cậu càng khiến Silvia khó khăn lắm mới có thể nín cười mà đáp lại, dù vẫn còn bật lên đôi ba tiếng khúc khích: “Ta không sao… Xin lỗi, làm ngươi lo lắng rồi.”

“Bệ hạ, xin đừng nói như vậy.” Giulio lắc đầu, “Thần là thủ hộ kị sĩ của Bệ hạ, cho dù có phải dùng cả tính mạng để bảo vệ Bệ hạ cũng là nghĩa vụ của thần, huống hồ chỉ là lo lắng.”

Cậu nói câu này rõ ràng có ý tốt, rõ ràng xuất phát từ lòng trung, nhưng trước mắt Giulio, gương mặt của vị Nữ vương vừa mới vui vẻ chưa được bao lâu đã lại chùng xuống, khẽ buột ra một tiếng thở dài.

(Phải rồi nhỉ… Cũng chỉ là nghĩa vụ của thủ hộ kị sĩ mà thôi…)

(Bởi vì mình là Nữ vương, còn anh ta là hiệp sĩ…)

Nén lại cảm giác nhói đau mơ hồ trong lồng ngực, Silvia thò tay bế con sóc đang bám trên người mình lên. Con vật nhỏ bé giật mình giãy dụa, nhưng khi cô đặt nó lên vai Giulio, con sóc bỗng nhiên lại ngoan ngoãn lạ kì.

Rút một sợi dây lụa từ bên sườn váy, cô cúi xuống, nhẹ nhàng buộc lại mái tóc bạch kim xoã dài sau gáy của Giulio.

“Bệ, Bệ hạ…”

“Ngươi ngồi yên đó.”

Giulio vừa định phản đối gì đó, nghe thấy cô nói vậy thì chỉ có thể ngậm miệng cúi đầu, mặt mũi đều ửng đỏ. Tới khi đã cột tóc xong và Silvia đã đứng lui ra, cậu mới dám len lén ngẩng đầu lên.

“Chúng ta về thôi. Ta sẽ giải thích chuyện này với đám nữ tu, cũng phải báo lại về Deynorius.” Silvia nói mà không nhìn vào mắt cậu, “Ngươi đi cùng ta chứ?”

“...Vâng.”

Silvia gật đầu, nắm lấy cổ tay Giulio đỡ cậu đứng dậy. Biết được cánh tay rắn chắc ấy cũng đang run rẩy giống mình… không hiểu sao lại khiến cô có cảm giác an tâm đến lạ.

.

_________________________________________

.

Trưa ngày hôm sau, Giulio một mình đi vào khu vực phía bắc hoàng cung. Nơi này thuộc về địa phận Hồng Ngọc Cung, trước đây có lẽ từng là một vườn hoa rất đẹp, nhưng không biết đã trải qua bao lâu không có gia nhân coi sóc, cỏ cây rậm rạp cao vượt đầu người. Dù sao Thái Vương thân mang trọng bệnh cả ngày nằm liệt giường cũng không phải là chuyện mới xảy ra, Hồng Ngọc Cung rộng lớn thênh thang dần trở nên thừa thãi, những chỗ bị bỏ hoang như thế này không hiếm gặp.

Silvia lúc này hẳn đang ở trong phòng ngủ, bị vây quanh bởi các nữ tu để chuẩn bị cho cuộc Thánh Tuần sắp tới. Thân là thủ hộ kị sĩ, Giulio lẽ ra phải túc trực ở Nữ Vương Thần Cung chờ lệnh, nhưng đây là lần đầu tiên cậu làm trái quy tắc mà rời vị trí.

Giulio nhìn quanh cảnh giác, đoạn đưa tay vào trong áo choàng - một cục lông tròn vo mềm mại tức thì phóng vụt ra, leo dọc lên cánh tay cậu. Con sóc được cậu đặt xuống thảm cỏ thì ngước lên nhìn Giulio một lúc, sau đó phóng vụt vào bụi rậm không thấy tăm hơi.

Giulio nhìn theo nó, thở dài. Rốt cuộc mình đang làm gì vậy…

Tất cả các cánh cửa từ Nữ Vương Thần Cung thông đến đây đều đã bị cậu lén mở ra, nếu như có người bắt gặp chính là tội lớn, cho dù có nói là làm theo lệnh của Silvia cũng không thoát được. Dù sao quyền lực thực tế của Nữ Vương hạn chế đến nực cười, cậu đã ở trong Nội Cung đủ lâu để hiểu ra điều đó.

Nhưng hôm qua trước khi rời đi, Silvia đã nói mình muốn trốn ra ngoài chơi một chút.

Cho nên…

(Thân là thủ hộ kị sĩ, đáp ứng nguyện vọng của Bệ hạ chính là nghĩa vụ.)

Cậu tự lẩm nhẩm trong đầu như thế, cũng không biết đã là lần thứ bao nhiêu. Rõ ràng chẳng có ai ở đây để hạch tội, cậu vẫn giống như có tật giật mình không ngừng kiếm cớ, chỉ để tự thuyết phục chính bản thân mình. Dù sao suốt quãng đường lén lút từ Nữ Vương Thần Cung tới đây, căn bản chỉ cần nhớ tới cặp mắt ngân ngấn nước cùng hơi ấm từ bàn tay của Silvia là đủ để khiến cậu dẹp hết luật lệ của Tường Vi Hội qua một bên rồi.

(Mình rốt cuộc cần phải bảo vệ thứ gì…)

(Mình đã thề trung thành với Thánh Linh Quốc, nhưng chính đất nước này lại là thứ đang ngày ngày giày vò Silvia Bệ hạ…)

Ngồi đợi trong vườn một lúc lâu, tiếng lá cây xột xoạt từ phía ngoài khiến Giulio ngay lập tức xoay phắt lại. Thiếu nữ tóc đỏ lách qua mấy bụi cây rậm rạp, khom người ngồi xuống trước mặt cậu, gương mặt sát đến mức Giulio phải giật mình thon thót mà lùi lại phía sau. Con sóc nhỏ không biết đã leo lên người Silvia từ lúc nào, từ trong tay áo rộng của cô nhảy phốc ra, trèo thoăn thoắt lên vai rồi lên đầu, cuối cùng ngồi chễm chệ trên chiếc vương miện bạc.

“Ngươi có mang thức ăn cho sóc nhỏ không?” Silvia khẽ hỏi.

“Thần có mang.” Giulio gật đầu, lấy cái túi hạt từ trong áo ra đỏ một ít lên tay cô. Con sóc thấy vậy thì từ trên đầu Silvia nhảy phốc xuống, bắt đầu gặm gặm.

“Ấy, n-nhột, đừng có gặm tay ta mà…!”

Silvia bị nó gặm mấy đầu ngón tay thì kêu lên, bộ dạng trong sáng khiến Giulio cũng thấy lòng mình nhẹ bẫng.

“Nè…” Silvia đợi cho sóc nhỏ ăn xong thì đặt nó lại lên vai cậu, “Ngươi đã đặt tên cho nó chưa?”

“Thần… Chưa có nghĩ tới việc đặt tên cho nó.”

“Vậy để ta nghĩ cho nha.” Silvia cười khúc khích đứng dậy, hớn hở chạy quanh nhìn ngắm, “Mà thật không nghĩ tới, trong hoàng cung lại có một nơi hệt như rừng cây thế này.”

“Vâng. Ở đây không thiếu chỗ cho con sóc kiếm ăn, nơi trú ẩn cũng nhiều, đủ cho nó sống thoải mái.” Giulio gật đầu chỉ vào sóc nhỏ, con vật dường như cũng hiểu ý mà ngóc cái đuôi lên ra vẻ đồng tình, làm cho Silvia lại bật cười khúc khích một phen.

Ngó nghiêng một hồi, cuối cùng cô chỉ vào bức tường cao ngất phía sau lưng: “Từ đây không nhìn thấy được hồ Tarmia nhỉ?”

“Vâng… Thực ra nếu trèo lên trên đầu tường thì chắc vẫn có thể nhìn thấy, chỉ là…”

“Sẽ bị lính canh phát hiện, ta biết.” Silvia cụp mắt xuống.

“Bệ hạ…” Giulio cắn môi ấp úng, cậu không biết điều tiếp theo có nên nói ra hay không, nếu nói ra thì có quá phận hay không. Hai người trải qua một khoảng im lặng đầy ngượng nghịu, rồi cuối cùng Giulio cũng quyết định nói tiếp: “Thần, thần sẽ cố gắng tìm một chỗ có thể ngắm hồ Tarmia mà không bị lính canh phát hiện, cho nên, n-nếu Silvia Bệ hạ muốn, vậy ngày mai——cho phép thần được hộ tống Bệ hạ ra ngoài chơi lần nữa, thần nhất định sẽ cố gắng tìm được một nơi tốt hơn!”

(——Là mình đang cố hết sức hoàn thành ước muốn cho Bệ hạ, hay là…)

(——Hay là, mình chỉ muốn khoảnh khắc này có thể kéo dài thêm nữa đây?)

“Vậy trông cả vào ngươi rồi, ngày mai lại dẫn ta đi nữa nhé.”

Nghe thấy thanh âm trong trẻo của Silvia, trong lòng cậu không nén nổi một cảm giác hạnh phúc trào dâng khó tả.

.

Ngày hôm sau, Giulio cuối cùng cũng tìm được một đình viện bỏ hoang xây liền với tường thành, bên trong cũng mọc đầy bụi cây rậm rạp, ở vị trí không cao lắm có một ô cửa sổ cũ kĩ. Kiểm tra an toàn các thứ xong xuôi, cậu lại thả con sóc nhỏ đi gọi Silvia đến.

Ô cửa sổ mặc dù không cao, nhưng vẫn nằm ngoài tầm với của Silvia vóc người thấp bé. Nữ Vương bệ hạ sau mấy lần ráng hết sức nhảy lên không được thì nước mắt rơm rớm quay sang nhìn Giulio, làm cậu tất tả chạy tới khom người xuống làm bệ đỡ. Lúc hai bàn chân thon thả của cô đặt lên vai, Giulio mới phát hiện cô nàng nhẹ đến không thể tin được, thậm chí hoài nghi có phải thân thể thiếu nữ này do lông vũ kết thành, sau đó vội lắc đầu xua đi mấy ý nghĩ có phần bất kính. Cậu chậm rãi nhấc người dậy, khiến cho Silvia hơi sợ sệt kêu lên một tiếng, nhưng vừa nhìn thấy cảnh sắc hiện ra qua ô cửa sổ thì lập tức im bặt không nói nên lời.

Hồ Tarmia nối với con sông chảy thẳng ra biển, là hồ nước lớn nhất Thánh Linh Quốc. Mặt hồ rộng mênh mông phản chiếu ánh hoàng hôn trong buổi trời chiều, lấp lánh giống như muôn vàn châu báu. Gió từ trên hồ thổi tới, đùa nghịch những lọn tóc mai đỏ rực của Silvia. Xa xa có mấy chiếc thuyền đánh cá lướt đi, kéo theo từng vệt sóng dài, bên trên là hàng đàn chim chóc kéo nhau bay là là ngay gần mặt nước.

“Thì ra cảnh ở đây lại đẹp như vậy…” Silvia mở to mắt, gương mặt cũng như sáng bừng lên, “Trước kia ta muốn xem hồ Tarmia chỉ có thể đợi lúc Thánh Tuần nhìn hé qua rèm cửa xe ngựa, không ngờ lại có ngày được ngắm gần thế này!”

Giọng nói mềm như sương mai ban sớm, khiến cho Giulio không khỏi vô thức nghĩ thầm——sao giọng của một người lại có thể đẹp đến vậy. Cậu theo phản xạ muốn ngẩng lên nhìn ngắm gương mặt kiều diễm đang say trong gió hồ của cô, chỉ để giật mình vội nhớ ra bản thân đang ở vị trí nào.

Đúng lúc ấy, sau lưng họ chợt vọng tới tiếng chân người giẫm lên cây cỏ.

“...Có chắc không vậy, làm gì có chuyện Bệ hạ lại chạy tới cái chỗ này.”

“Nhưng cửa ở đây tự dưng mở ra thì cũng đáng ngờ chứ?”

“Chúng ta vòng qua bờ tường bên kia tìm tiếp.”

Là các nữ tu của Nội Cung. Silvia vừa nghe thấy giọng của bọn họ thì run bắn, cả người loạng choạng trượt chân. Giulio phản xạ nhanh như chớp, ngay lập tức dùng thân mình đỡ lấy cú ngã cho cô, vòng tay ôm trọn lấy Silvia đổ xuống bụi cây cạnh đó. Đau thì không có đau, nhưng cậu chỉ sợ tiếng động vừa rồi đánh động tới đám người đi tìm, nên Giulio vội vàng kéo theo Silvia vào nấp sâu hơn trong lùm cây rậm rạp.

“Bên kia có ai không?”

“Không thấy…”

“Cửa lên tầng trên thì vẫn khoá, bụi cũng dày nữa, lâu lắm rồi chưa có người động vào.”

“Tôi đã bảo mà, Bệ hạ chắc vẫn chỉ ở đâu đó trong cung thôi…”

Tiếng phàn nàn dần khuất xa, khu vườn cũng chìm vào tĩnh lặng. Giulio thở phào một hơi, sau đó mới nhận ra Silvia bị mình ôm chặt trong lòng đang cựa quậy.

“A…!”

Cậu giật mình vội buông cô ra. Silvia mặt mũi đỏ bừng đứng dậy, chậm rãi phủi lá cây bám trên người, kéo lại tấm áo choàng xộc xệch.

“...Giuio… Lần sau, cẩn thận một chút.”

“Thần vô lễ, xin Bệ hạ thứ tội! Lúc đó là thần nhất thời không nghĩ ra cách nào khác nên——”

“Ta không nói chuyện đó.”

Giọng Silvia lí nhí như gió thoảng, rồi cô đưa tay chỉ vào ngực áo Giulio: “Ta biết là sự tình phát sinh đột ngột, nhưng ngươi cũng đừng quên là còn sóc nhỏ ở đó chứ. Ngươi xem, suýt chút nữa là nó bị ép chết rồi, hại nó sợ thành ra như vậy.”

Giulio ngơ ngác nhìn xuống ngực mình——quả thật con sóc nhỏ đang cuộn tròn thành một đống, toàn thân run lên bần bật trông đến là tội nghiệp. Cậu lại ngẩng lên nhìn Silvia, ánh mắt hai người chạm nhau, rồi cả hai bất giác bật cười.

“Ngày mai lại ra ngoài chơi nữa nhé.” Trở lại nội cung, Silvia níu tay cậu nói khẽ trước khi quay về phòng ngủ, “Đây là mệnh lệnh.”

(Ngày mai… nhất định phải tìm được nơi nào còn đẹp hơn hôm nay…)

(Ngày mai… nhất định phải một lần nữa khiến Silvia Bệ hạ nở nụ cười…)

Giulio nhìn chằm chằm vào phù điêu bánh xe có cánh chạm trên cửa đá, tự nhủ trong lòng với chính mình.

.

_____________________

.

Đại tướng Deyronius dẫn quân tới Saint Carillon được bốn ngày, Giulio được Galerius triệu vào gặp.

Thư phòng của ba vị Vương Xứng Hầu trong hoàng cung được bố trí theo lý thuyết thần học, tạo thành ba đỉnh tam giác bao lấy nơi ở của Nữ Vương. Phòng của Galerius nằm hướng chính bắc, mặt phía nam giáp với bức tường cẩm thạch trắng tinh dày sáu thước của Nữ Vương Thần Cung. Ban đêm ở nơi này yên tĩnh đến cực điểm, rất thích hợp để đọc sách và suy nghĩ. Cho nên so với tư dinh của nhà Nelos ở ngoài hoàng cung, Galerius vẫn thích ở phòng này hơn.

“Hoàng cung Thủ hộ Kị sĩ Giulio Geminiani, tham kiến Galerius Điện hạ.”

Tiếng thưa vọng vào từ ngoài cửa. Galerius gập lại cuốn cổ thư đặt lên bàn, đứng dậy tới góc phòng châm thêm hai giá nến: “Vào đi.”

Cửa mở ra, ánh sáng từ hành lang hắt vào thành một dải vàng vọt. Vị hiệp sĩ trẻ tuổi cung kính cúi xuống hành lễ.

“Trong phòng chỉ có ta. Vào đi.”

Galerius nhắc lại lần nữa, ý chừng biết rằng người thiếu niên kia đang cảnh giác. Ánh nến hắt lên gương mặt thanh tú của Giulio, sắc mặt cậu có chút tái nhợt, biểu cảm cũng vô cùng cứng nhắc. Galerius nhìn thấy rõ, nhưng lão cũng không lấy gì làm ngạc nhiên.

“Nghe nói ngươi và Bệ hạ dạo gần đây quan hệ rất tốt.”

“...Vâng.”

Giulio chần chừ thoáng chốc rồi chỉ đáp độc một chữ như vậy, cũng không giải thích gì thêm

Galerius thở dài.

“Từ ngày ngươi được bổ nhiệm vào làm Thủ hộ Kị sĩ cho Bệ hạ đến giờ, trong nội cung đột nhiên dậy lên không ít sóng gió. Hieronihika vì mãi không nhận được nội dung chuẩn xác của lời tiên tri mà bắt đầu dùng mọi thủ đoạn, ngay cả nước tịnh thân cũng đã bỏ thuốc.” Lão đưa cặp mắt trầm mặc quan sát Giulio, “Nghe nói mấy hôm trước, Bệ hạ giữa nghi lễ tịnh thân còn bỏ trốn ra ngoài.”

“Thần có nghe nói tới.”

“Sau đó người tìm thấy Bệ hạ là ngươi?”

“Vâng.”

Giulio đáp, vẫn chỉ có một chữ như thế, khiến Galerius thoáng cau mày bực bội.

“Ngày hôm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Chuyện tổn hại thanh danh của Bệ hạ, thứ cho thần không thể nói.”

“Ngươi… còn giữ cái kiểu ngoan cố này, sớm muộn gì cũng tự hại chết bản thân.”

“Vì Bệ hạ mà hi sinh, thần đây cầu còn không được.”

Galerius lại thở dài.

Kì thực phản ứng của cậu cũng đã nằm trong dự liệu. Mà sở dĩ lão đoán chuyện xảy ra bốn ngày trước có gì đó khuất tất liên quan đến Giulio, là bởi vì Silvia sống chết cũng không chịu nói.

(Bỏ đi, không nói thì không nói.)

Galerius chống ghế đứng dậy, từ trên trán và mu bàn tay lão đột ngột bùng lên hơi nóng. Giulio giật mình kinh hãi, hai mắt mở to, trong mắt phản chiếu ánh sáng xanh lam sáng quắc của khắc ấn trên trán lão. Trong một khoảnh khắc đó, ý thức của cậu đột nhiên trống rỗng, giống như bị hút vào một vực sâu không đáy vậy.

Một khắc trôi qua, Giulio đổ sụp xuống sàn, miệng há hốc mà không thể phát ra tiếng động.

Khắc ấn trên trán Galerius đã biến mất, như thể chưa từng ở đó. Lão đứng yên nhìn xuống Giulio, ánh mắt có chút thương hại: “Vừa rồi ngươi định chống cự… Xem ra ngươi từng được dạy thần học, cũng có biết về nó. Khó trách.”

Lão thấy trong lòng hơi khó chịu, dù sao nếu Giulio không biết gì cả thì sẽ thuận lợi hơn. Nhưng Giulio biết về sự tồn tại của khắc ấn, cũng biết rõ khắc ấn trên trán Galerius thuộc về vị thần nào, sở hữu dị năng ra sao.

“Ta sẽ không yêu cầu ngươi tha thứ, vì ngay từ lúc gửi ngươi vào nội cung, ta đã có ý định làm như vậy.” Galerius chậm rãi nói, “Ngươi cũng biết——huyết mạch của Bệ hạ được Nữ thần Tyche bảo hộ, dị năng của khắc ấn bất luận là gì đều không có tác dụng với Người.”

“...Nhưng với người thường thì có… Cho nên Điện hạ… ngay từ đầu mới để cho ta…”

“Đúng. Cho nên ta mới để ngươi yên tâm làm một thủ hộ kị sĩ trong sạch, không hề yêu cầu ngươi làm gì khác.”

Có chút biến cố ngoài dự kiến, nhưng thông tin mà Galerius cần biết, lão quả thật đã thu được từ Giulio rồi. Lão bước qua chàng hiệp sĩ trẻ sắc mặt vẫn đang mờ mịt, rời khỏi thư phòng, trước khi đi còn quay lại nói:

“Ngươi là một kẻ trung nghĩa. Đừng tự trách.”

.

Thư phòng của Vương Xứng Hầu quá cố Cornelius nằm ở hướng tây nam, trên cửa vẫn còn giăng lụa đen theo nghi thức tang lễ của hoàng gia. Nhưng Galerius thản nhiên lệnh cho tuỳ tùng hạ nó xuống.

“Như vậy… thần quan đoàn sẽ rất tức giận…” Tên lính gác giọng hơi run rẩy đáp lại, đối với việc phạm vào nơi riêng tư của người chết hiển nhiên rất lấy làm sợ hãi.

“Ngươi cứ mở cửa, tội vạ đâu ta chịu. Còn nữa——gọi Lucius đang ở thư phòng phía đông tới đây.”

Đêm đã về khuya, hành vi bất kính không khác gì quật mộ của Galerius cũng không bị ai chứng kiến. Tới khi Vương Xứng Hầu Lucius bước vào, lão vẫn đang thản nhiên ngồi trước bàn của Cornelius, chong đèn đọc sách.

“Ta nói này… ngài làm vậy mà coi được sao? Tang lễ của hắn còn chưa kết thúc nữa.” Lucius nói, đưa nhìn qua mấy thứ giấy tờ của Cornelius bị tuỳ tiện lôi ra trên bàn.

“Chuyện gì cần làm thì vẫn phải làm. Tên Cornelius kia giấu chúng ta quá nhiều thông tin, cũng làm chúng ta lãng phí quá nhiều thời gian rồi. Cũng may ta đã tìm ra manh mối, quan trọng là tìm ra trước Hieronihika.”

“Ngài tìm ra thân phận Vương Tế trong lời tiên tri?”

Galerius gật đầu: “Lấy từ Thủ hộ Kị sĩ của Bệ hạ.”

“Cái tên nhãi ăn gan hùm dám nói cứng trước mặt Thái Vương? Tên đó thà chịu chết cả nhà cũng không làm gián điệp, ngài bằng cách nào moi được tin tức từ miệng hắn…”

Lão im lặng đưa ngón tay trỏ vào trán mình, khiến cho Lucius đang nói cũng im bặt, rồi cười khổ: “...Phải rồi, ngài vốn chỉ cần đọc ra là được. Ta luôn cảm thấy ngài còn đáng sợ hơn cả Cornelius, hắn khống chế người khác cũng chỉ là từ cổ trở xuống, còn ngài…”

“Đừng nói nữa. Chính ta cũng không thích thứ sức mạnh này.” Galerius hừ một tiếng. Lão quả thật có nghĩ như vậy.

“Được được, vậy trở lại chính sự.”

Galerius rút từ chồng văn thư trên bàn ra một cuộn giấy, ném đến trước mặt Lucius.

“Deyronius lúc trước có nói với Bệ hạ một câu như thế này——Cornelius chết rồi, nhưng vận mệnh sẽ không vì hắn mà cải biến.

“...Như vậy là sao?” Lucius vừa giở cuộn giấy ra vừa hỏi.

“Chân tướng sự thật cụ thể ra sao, cũng chỉ có Deyronius nắm rõ mà thôi. Hết tám phần là hắn đã nghe được từ miệng Cornelius, sau đó tới gần đây thì tự mình suy ra sự thật. Deyronius có thể lỗ mãng, nhưng hắn không phải thằng ngu. Lần này chủ động xin giữ chức Đông cương Đại Tướng quân, mục tiêu của hắn——chính là Ngân Đản Quân của Zaccaria.”

“Như vậy là ý gì? Hắn muốn đem Minerva Bệ hạ trở về sao?”

“Không. Mà cũng mỉa mai thay… vị Vương Tế tương lai này, ngay từ đầu đã ở cạnh Minerva Bệ hạ.”

Lucius nghe vậy thì nét mặt vặn vẹo, cùng lúc đó đọc được dòng chữ trong cuộn giấy vừa mới lật ra, hai mắt không nhịn được mở lớn:

“...Dã Thú… Thực Tinh Thú...”

“Đúng vậy.” Galerius thở dài, “Cornelius đã biết “Thực Tinh Thú” cũng là một kẻ mang khắc ấn từ cách đây rất lâu rồi. Nếu không phải hắn một mực giấu diếm chuyện này, chúng ta đã chẳng mất từng ấy thời gian.”

“Sao có thể có chuyện như vậy! Kẻ này rõ ràng chỉ là một lính đánh thuê mồ côi vất vưởng, sao lại có thể trở thành hôn phu của Bệ hạ? Hắn rốt cuộc——”

Lucius nói đến đây, ánh mắt cũng chạm tới nửa sau cuộn giấy, toàn thân cứng đờ.

“Là như vậy đấy.” Galerius lạnh giọng. “Hắn chính là em trai của Cornelius.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!