Tập 02

Lời Bạt

Lời Bạt

Vậy là bộ phim đã được công chiếu, và phản hồi của khan giả vượt ngoài những gì tôi mng đợi. Cảm giác khá là choáng ngợp, nhưng tôi cực kỳ phấn khích trước điều đó.

Ý tôi là, ngay từ khi đọc kịch bản thì tôi đã biết nó sẽ rất hấp dẫn rồi! (Cười)

Các bạn biết không, tất cả đều nằm trong kịch bản đấy. Như cảnh Mu lại hứng trọn luồng beam khi lái Akatsuki, hay cảnh Justice Bùng Cháy! với Z’Gok. Vui thật đấy nhỉ?

Tôi đã lấy kịch bản gốc làm điểm xuất phát để phát triển thành một câu chuyện. Rồi ngồi lại với đạo diễn Fukuda cùng các nhà sản xuất; mọi người cùng thảo luận, viết đi viết lại, đạo diễn thêm thắt chi tiết độc đáo, mọi người thảo luận thêm, đôi khi tôi lại chỉnh sửa một chút… Chúng tôi cứ lặp đi lặp lại quá trình đó cho đến khi bản thảo hoàn tất.

Nên là đến giờ, chẳng ai nhớ nổi đâu là phần tôi viết, đâu là phần vốn do Morosawa viết, hay được các đạo diễn đóng góp nữa. Như bữa nọ tôi đã nhầm đoạn “Em không yêu anh vì em cần anh, mà vì yêu anh nên mới cần anh” là ý tưởng của Morosawa. Xin lỗi, có vẻ đoạn đó là do tôi nghĩ ra… chắc vậy.

Và kể cả sau khi bắt đầu sản xuất theo kịch bản đó, vẫn có nhiều thay đổi được thực hiện.

Tôi đã nghĩ sẽ không thể đưa nhiều yếu tố hài hước vào vì yếu tố thời lượng, nhưng đạo diễn đã thử nhiều cách và đan xen một số cảnh hài hước ở chỗ này chỗ kia. Khi thấy cách nó diễn ra trên màn ảnh, tôi đã rất ấn tượng, Nó khác hẳn việc khiến người khác bật cười qua lối dẫn truyện trong sách.

Và hoàn toàn phải cảm ơn tài năng của diễn viên lồng tiếng đã khắc họa sự khác người của Albert. Vẫn biết là theo kịch bản, nhân vật này có lối nói liến thoắng nhưng mỗi khi Fukuyama đọc lời thoại trong buồng ghi âm, tôi vẫn phải nhịn không bật cười.

Chi tiết Cagalli điều khiển từ xa là ý tưởng của đạo diễn đấy. Đó thực sự là một điểm nhấn vô cùng ấn tượng!

Lần này được thấy toàn bộ quá trình thực hiện thực sự là một trải nghiệm tuyệt vời.

Biết bao con người đã tham gia xây dựng nên một tác phẩm. Kỳ diệu thật đó.

À, tôi đã luôn thích các màn chuyển cảnh chớp nhoáng trong anime và muốn thử làm vậy một lúc nào đó. Giấc mơ đó giờ đã trở thành sự thật.

Trong tiểu thuyết, ta thường nhìn nhận mọi thứ qua góc nhìn cố định của một nhân vật, nên chẳng thể đổi qua đổi lại nhiều như thế này. Ý tôi là, seri SEED quả thực có nhiều đoạn đổi góc nhìn, nhưng nếu lạm dụng nó thái quá thì dần dần nó sẽ khiến tác phẩm bị đứt đoạn.

Lúc viết kịch bản, tôi kiểu như “Diễn tiến mạch truyện như thế này đúng là tuyệt thật!”. Nhưng đến khi chắp bút cho bản tiểu thuyết, tôi lại “Cái tên nào đã đưa những cảnh thay đổi vào vậy?! À khoan, cái tên đó là mình mà!”

Cho đến giờ, phiên bản tiểu thuyết (quyển 1) cùng mẩu truyện tặng kèm của movie được đón nhận rất tích cực. Thật là mừng quá đi.

Về công thức okonomiyaki trong mẩu truyện tặng kèm, tôi đã tham khảo cách Gaku Hamada làm nó trong VIVANT. Gaku Hamada, cảm ơn rất nhiều. Nhân tiện người Nagoya ăn tama-sen chứ không phải okonomiyaki đâu.

‘Valkyrie Ánh Trăng’ tập trung vào Agnes quá nên tôi đã cố cân bằng nó bằng nhiều cảnh có Shinn, Luna và Rey nhất có thể. Nhưng vẫn có cảm giác hơi quá đà.

Đây cũng là tiền truyện cho ‘Sự Cố Cướp Freedom’ được thoáng đề cập trong phim. Có khả năng nó sẽ được chuyển thể, nên tôi đã cố gắng không tiết lộ quá nhiều trong phiên bản tiểu thuyết. Hy vọng nó sẽ được lên màn ảnh… tôi cũng mong được xem lắm.

Về phần truyện tặng kèm, hi vọng là đến lúc nào đó chúng sẽ được phát hành theo kiểu nào đó khác. (lảng mắt sang hướng khác)

Gần đây tôi cuối cùng cũng đã được xem bộ phim tại rạp, và tôi đã xúc động đến mức suýt nữa bị hoạt ảnh mãn nhãn cuốn đi. Nhưng không như buổi chiếu tổng duyệt, tôi tự nhắc bản thân nhất định phải xem tên mình xuất hiện trong phần credit.

Trong buổi chiếu tổng duyệt, tôi đã cực kỳ tập trung vào cảnh kết phim để có thể viết đoạn kết của tiểu thuyết. Ý tôi là đó là cảnh Murrue lao vào vòng tay của Mu. Tất nhiên là tôi không thể bỏ lỡ chi tiết đó rồi.

Tôi cũng yêu cảnh đó, nhưng các phân cảnh của Lacus lần này thực sự là ấn tượng. Phân cảnh yêu thích của tôi là đoạn Lacus lơ lửng đầy đĩnh đạc cạnh Freedom sau khi kết nối với Proud Defender. Bộ đồ bay có cánh đó trông thật tuyệt vời trên màn ảnh.

Nhưng hơn hết thảy, tôi đã run lên vì sung sướng khi thấy các fan rời rạp với nụ cười trên môi. Thật mừng khi có nhiều người thích bộ phim đến vậy. Đây hẳn là trải nghiệm cả đời mới có một lần.

Tôi vô cùng biết ơn đạo diễn, đội ngũ nhân sự, Ogasawara – người đã cùng tôi thực hiện phiên bản tiểu thuyết, các biên tập viên cùng tất thảy mọi người yêu thích bộ phim đã cho tôi một trải nghiệm quý giá.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!