Tập 02 Web Novel
Chương 60: Đầu óc hắn chắc chắn bị lừa đá rồi
0 Bình luận - Độ dài: 2,774 từ - Cập nhật:
Chương 60: Đầu óc hắn chắc chắn bị lừa đá rồi
[Ở đây mang nghĩa: Đầu óc chắc chắn có vấn đề/Đầu óc chắc chắn bị chập mạch/Não bị lừa đá ]
Đại học Sở Hoa, tòa nhà khoa Sinh Học.
Khi Phó giáo sư Tiêu đã dạy học xong, trở về tòa nhà khoa Sinh Học và chuẩn bị lấy chìa khóa ra mở cửa văn phòng, thì điện thoại di động đột nhiên reo lên vào lúc này.
Phó giáo sư Tiêu không thèm lấy chìa khóa ra, mà vội vàng móc điện thoại di động ra và nhìn vào số điện thoại gọi đến hiển thị trên màn hình.
Đó là một số điện thoại xa lạ.
"A lô?"
"Meo meo ——"
Khi nghe thấy tiếng kêu 'meo meo' giống như quỷ gào ở đầu bên kia điện thoại, phó giáo sư Tiêu sững sờ một lúc và sau đó khuôn mặt vốn luôn giữ vẻ thờ ơ lãnh đạm gần đây đột nhiên nở nụ cười vô cùng rạng rỡ.
Khi một số nữ giáo sư trẻ nhìn thấy nụ cười rạng rỡ đến chói mắt của phó giáo sư Tiêu, họ thầm nghĩ rằng phó giáo sư Tiêu thực sự không hề thua kém giáo sư Nhậm về ngoại hình.
Phó giáo sư Tiêu nhìn xung quanh, bên này đều là văn phòng của giáo viên cố vấn, ngoài hành lang luôn có người đi ra đi vào, không tiện nói chuyện, vì vậy ông vội vàng lấy chìa khóa ra mở cửa văn phòng. Nhưng bởi vì bản thân quá vui mừng, cho nên ông phải thử chìa khóa vài lần mới có thể tra vào được ổ khóa.
Sau khi bước vào và đóng cửa văn phòng lại, phó giáo sư Tiêu tiện tay ném một bản ghi chép cuộc họp quan trọng lên bàn.
"Hắc Thán?" Ba Tiêu hỏi dò.
Phó giáo sư Tiêu chỉ ảo tưởng một chút về việc mèo nhà mình gọi điện thoại cho mình mà thôi. Có lẽ là vì bản thân xuất thân từ khoa Khoa Học Tự Nhiên, cho nên phó giáo sư Tiêu nhìn nhận vấn đề quá lý trí, phân tích xác suất trong các tình huống khác nhau và cuối cùng tổng kết ra được kết quả rất khiến cho ông thất vọng.
Trong thành phố có nhiều người giúp đỡ, nhiều kênh và nhân lực tìm kiếm, nhưng họ vẫn luôn không có được tin tức. Đám Hà Cục đều nói rằng nó chắc chắn được chở ra tỉnh khác. Sau khi ra khỏi tỉnh, bọn họ rất khó tìm được. Cho dù bọn họ đã nhờ người giúp tìm kiếm và dán thông báo ở phía nam, nhưng bên đó không hề có được tin tức. Hơn nữa, cho dù mèo nhà mình vẫn ổn sau khi ra khỏi tỉnh và có cơ hội gọi điện thoại, nhưng nó chắc chắn không biết phải thêm mã vùng trước số điện thoại đâu nhỉ?
Nhưng bây giờ, ông thực sự nhận được cuộc gọi từ con mèo nhà mình. Phó giáo sư Tiêu cảm thấy cảm giác này còn tuyệt vời hơn việc biết nộp đơn xin phép cho dự án thành công.
Bất tri bất giác, bọn họ đã sớm coi Hắc Thán như một thành viên trong gia đình. Sau khi Hắc Thán biến mất, cuộc sống giống như đột nhiên thiếu đi một mảnh ghép, bản thân lại cảm thấy đau khổ trong lòng mỗi lần về nhà và nhìn vào khoảng trống kia. Hai đứa trẻ cũng như vậy, chúng đều có tâm trạng chán nản buồn bã. Hàng xóm xung quanh đề nghị tìm một con mèo đen khác để an ủi bọn trẻ, nhưng cả hai đều từ chối. Mọi người trong nhà đều biết Hắc Thán là một thành viên không thể thay thế.
Trịnh Thán ở đầu bên kia cũng kích động, lại kêu lên và tiếng kêu càng to càng vang dội hơn so với mới vừa rồi. Cậu hoàn toàn không chú ý vẻ mặt giống như nhìn thấy ET của Phương Thiệu Khang hay ba cún con kia nghe thấy tiếng kêu mà sợ ngây người.
[ET: Sinh vật ngoài hành tinh ]
Mặc dù tiếng kêu rất kinh dị đáng sợ, nhưng phó giáo sư Tiêu vẫn cảm thấy vô cùng thân thiết.
Những người đang bàn tán về phó giáo sư Tiêu ở bên ngoài sẽ không bao giờ nghĩ rằng người đang là chủ đề nói chuyện của bọn họ lúc này đang nói chuyện với con mèo nhà mình qua điện thoại.
"Hắc Thán, xung quanh mày có ai không?" Phó giáo sư Tiêu nói.
Cảm xúc phấn khích của Trịnh Thán dần dần bình tĩnh lại, cậu nhìn xung quanh và sau đó tầm mắt dừng lại ở trên người Phương Thiệu Khang. Sau khi đáp lại một tiếng về phía điện thoại, cậu đẩy điện thoại về phía Phương Thiệu Khang.
Khi Trịnh Thán đẩy điện thoại, đầu bên kia điện thoại có người gõ cửa văn phòng của phó giáo sư Tiêu.
"Mời vào." Phó giáo sư Tiêu không nhấc điện thoại ra khỏi tai, mà nói thẳng.
Người bước vào là Triệu Nhạc, cô đã tìm kiếm và huy động nhiều bạn bè đến giúp đỡ sau khi biết tin con mèo đen cứu mình bị người ta bắt mất, nhưng tên bắt mèo đó quá xảo quyệt, không để lại manh mối hữu ích nào cả. Mặc dù cô và phó giáo sư Tiêu đều hoài nghi Nhậm Sùng có vấn đề, nhưng khổ nỗi bọn họ không tìm được bằng chứng hoặc Vệ Lăng phải đến nhà Nhậm Sùng ẩn nấp một thời gian mới tìm được một vài manh mối. Hôm nay cô đến đây để thảo luận với phó giáo sư Tiêu về cách đối phó với Nhậm Sùng và tìm ra được manh mối từ trong miệng hắn ta.
Triệu Nhạc không ngờ tới mình lại nhìn thấy nụ cười không cầm lòng được trên mặt phó giáo sư Tiêu khi mới bước vào. Trái tim hẫng một nhịp, chẳng lẽ họ tìm được rồi sao?!
Ở bên Trịnh Thán, Phương Thiệu Khang rất hoài nghi khó hiểu trước hành động của con mèo trước mặt, hắn nhìn vào màn hình điện thoại, cuộc gọi vẫn đang kết nối, cho nên hắn cầm điện thoại di động lên.
"A lô?"
Khi phó giáo sư Tiêu nghe thấy tiếng người, ông cũng không thèm nói chuyện với Triệu Nhạc, mà hỏi một loạt câu hỏi sau khi giới thiệu một chút về bản thân và giải thích danh tính của con mèo đen đằng kia.
Phương Thiệu Khang cũng biết được tình hình đại khái về sự việc trong quá trình trả lời câu hỏi. Hắn vô cùng ngạc nhiên khi bản thân gặp phải chuyện như vậy. Thực sự có một con mèo gọi điện thoại về nhà.
Trong văn phòng, ba Tiêu dùng bút ghi lại tên của Phương Thiệu Khang trên giấy khi nghe hắn tự giới thiệu bản thân. "Phương trong phương viên, Thiệu trong song nhĩ thiệu, Khang trong kiện khang..."
[phương viên (方圆): chu vi, xung quanh. Song nhĩ thiệu (双耳召): hai tai. Kiện khang (健康 ): khỏe mạnh, tráng kiện ]
"Phương Thiệu Khang?! Phương tam thúc sao?!" Triệu Nhạc hỏi.
Mặc dù giọng nói của Triệu Nhạc không to lắm, nhưng bởi vì khu vực cạnh vườn cam này quá yên tĩnh và có thể nghe thấy được tiếng nói chuyện ở đầu bên kia điện thoại, cho nên Phương Thiệu Khang đương nhiên nghe được lời nói của Triệu Nhạc.
Phương Thiệu Khang là lão tam trong nhà, trên hắn còn có hai người anh và người có thể gọi hắn là Phương tam thúc chắc chắn là người quen.
[lão tam (老三): đứa con thứ ba. Cụ thể là con trai ]
"Bên kia là?" Phương Thiệu Khang hỏi.
Phó giáo sư Tiêu nhìn Triệu Nhạc và đưa điện thoại cho cô.
"Thực sự là Phương tam thúc sao? Cháu là Nhạc Nhạc, Triệu Nhạc đây!"
Triệu Nhạc ở đầu bên kia kể lại tình hình của Trịnh Thán, sau đó giải thích rằng con mèo đen kia có ơn với mình và hi vọng Phương Thiệu Khang có thể giúp một tay.
Phương Thiệu Khang nhìn con mèo cong đuôi lên ngồi xổm bên cạnh và thậm chí có tâm trạng chơi đùa với chó. Hắn rất kinh ngạc và không ngờ tới con mèo mà bản thân gặp được ở nông thôn vùng núi này lại quen biết bạn cũ của mình. Con mèo này cũng quá bảnh lĩnh rồi đó! Đúng như những người già trong lòng đã nói, mèo đen luôn hơi không bình thường.
Tâm trạng hiện tại của Trịnh Thán rất tốt, cảm giác rất lâu rồi mình không có tâm trạng tốt như vậy. Kể từ khi bị bắt, cậu luôn lo lắng sợ hãi, thấy ai cũng hoài nghi cả ngày, mỗi bước đi đều phải suy xét xem liệu nó có hiệu quả hay không. Mỗi ngày 'ăn gió nằm sương' , còn phải đi trộm thức ăn, mà bất chấp nguy hiểm bị bắt. Dù sao, bản thân cậu không chịu được đồ ăn sống. Nói tóm lại, đây là một trải nghiệm khá khốn khổ.
Thế nhưng! Lịch sử khốn khổ này sắp kết thúc rồi!
Cậu sắp trở lại nơi quen thuộc đó, gặp lại những người thân quen kia, buổi tối có chăn ấm áp, có người chải lông và sấy khô lông cho mình sau khi tắm rửa, sáng sớm có bữa ăn sáng được chuẩn bị sẵn. Bây giờ cậu nhớ lại, thực sự rất hoài niệm...
Khi Triệu Nhạc và Phương Thiệu Khang đang thảo luận cách đưa con mèo này về thành phố Sở Hoa, ba Tiêu dùng tay ra hiệu cho Triệu Nhạc và sau đó nói khẽ: "Nhậm Sùng!"
Triệu Nhạc cũng lập tức hiểu ý, cho dù họ mang mèo về, nếu không xử lý Nhậm Sùng, sợ rằng những chuyện như bắt mèo có thể xảy ra một lần nữa.
"Ý của ngài là..."
"Biết được nó vẫn bình yên vô sự, tôi có thể yên tâm rồi. Nếu Phương tiên sinh là người quen của Triệu tiểu thư và có thể tin tưởng, vậy thì đừng vội đưa Hắc Thán về. Hãy nhờ Phương tiêu sinh chăm sóc Hắc Thán trước, cho đến khi chúng ta giải quyết xong vấn đề ở đây rồi nói tiếp."
Triệu Nhạc gật đầu và giải thích ngắn gọn tình hình với Phương Thiệu Khang. Bên đó cũng bày tỏ mình đã hiểu.
"Được, tôi sẽ đưa mèo đi từ từ đến đó. Nhanh nhất chắc phải mười ngày nửa tháng..."
Đưa mèo đi? Mười ngày nửa tháng?
Điều này có nghĩa là nhanh nhất cũng phải mười ngày nửa tháng mới có thể trở về thành phố Sở Hoa sao?! Cảm xúc sôi sục của Trịnh Thán đột nhiên bị dập tắt bởi một chậu đá lạnh.
Tại sao chứ!
Cho dù không thể đi bằng tàu hỏa, lái ô tô trở về cũng không mất nhiều thời gian lắm, tại sao lại phải mất mười ngày nửa tháng chứ?
Ba Tiêu trong điện thoại dặn dò Trịnh Thán ngoan ngoãn đi theo Phương Thiệu Khang. Phương tam thúc đó sẽ đưa cậu đến thành phố Sở Hoa. Ở giai đoạn hiện tại, bên đó tạm thời không thể phái người đến đó Trịnh Thán và vẫn còn việc phải giải quyết.
Mặc dù ba Tiêu không giải thích gì thêm, nhưng Trịnh Thán vẫn có thể phân tích ra được nguyên nhân qua những lời nói ngắn gọn này. Đối với điều này, Trịnh Thán bày tỏ mình đã hiểu. Điều này là vì lợi ích của bản thân. Bản thân cậu cũng không muốn phải tiếp tục đối mặt với một số người có ý đồ xấu khi trở về.
Phương Thiệu Khang nhìn con mèo trước mặt đang nghe điện thoại rất nghiêm túc. Mặc dù Phương tam thúc khoe khoang rằng mình đã nhìn thấy nhiều cảnh tượng trên thế gian, trông thấy nhiều người kỳ lạ, nhưng bản thân vẫn không khỏi tặc lưỡi ngạc nhiên. Ông chú của con mèo kia cũng rất đặc biệt, thậm chí còn giải thích với một con mèo nhiều như vậy. Nếu là người trong làng này, có lẽ họ sẽ nghĩ cách để xua ma trừ tà trong tình huống này.
Sau khi nói chuyện điện thoại xong, cảnh giác của Trịnh Thán với Phương Thiệu Khang đã bớt đi rất nhiều. Nếu hắn mà đám Triệu Nhạc quen và còn được Triệu Nhạc đảm bảo, Trịnh Thán cũng không tội gì phải tốn công sức để phòng bị như vậy.
Lúc này, thanh niên lúc trước cũng chạy đến đây sau khi nói chuyện điện thoại ở nhà xong. Hắn nói ngày mai mình sẽ lái xe ra ngoài và thuận tiện dẫn theo ba cún con kia đi gặp bạn mình.
Trịnh Thán hoàn toàn nhẹ nhõm và cảm thấy yên tâm khi biết ba cún con kia có nơi để ở. Từ cuộc nói chuyện giữa Phương Thiệu Khang và thanh niên kia, cậu biết được người sắp nhận nuôi ba cún con kia cũng không tệ lắm.
Buổi tối hôm đó, Trịnh Thán đi theo Phương Thiệu Khang đến nhà thanh niên kia. Dĩ nhiên, Trịnh Thán trốn trong ba lô, người trong làng này không thích mèo đen và chỉ sợ chủ nhà kia sẽ phản đối sau khi biết chuyện. Còn về ba cún con kia, thanh niên kia cũng bỏ chúng vào lồng và ôm về.
Sau khi ăn no uống đủ và ngủ một giấc yên bình, Trịnh Thán dậy sớm và đi theo Phương Thiệu Khang lên xe ba bánh của thanh niên kia.
Lũ cún con ở trong lòng, đêm qua với sáng nay chúng đã ăn một bữa tử tế và bây giờ vẫn tiếp tục ngủ.
Đường ở nông thôn khó đi, đoạn đường rất dài lại không bằng phẳng, tình trạng xe lắc lư bởi đường gập ghềnh khiến cho Trịnh Thán cảm thấy chóng mặt.
Trên thực tế, chuyến đi kéo dài hơn ba tiếng, nếu đường bằng phẳng, có lẽ nó sẽ chưa mất đến một tiếng.
Người bạn của thanh niên kia nuôi cừu, bò và một số gia súc khác. Đồng thời, anh ta còn xây một nơi đặc biệt để nuôi gia cầm. Quy mô của trang trại khá lớn, thảo nào bọn họ muốn nuôi chó.
Sau khi nhìn ba cún con kia, người ban kia rất hài lòng. Hôm qua hắn đã sửa sang lại chuồng chó và bế ba cún con qua đó sau khi nhìn thấy chúng.
Trịnh Thán đi theo Phương Thiệu Khang ăn trưa ở đây, buổi chiều thanh niên kia sẽ chở bọn họ lên thị trấn gần đó.
Đường đi đến thị trấn tốt hơn rất nhiều, ít gập ghềnh hơn. Mặc dù quãng đường dài gấp đôi, nhưng thời gian đi cũng gần như nhau.
Trịnh Thán không mang theo thẻ tên cho mèo của con Katy đó. Để hành động thuận tiện hơn trong làng, cậu đã theo thẻ tên cho mèo ra và giấu nó đi. Khi rời đi với Phương Thiệu Khang, Trịnh Thán quên không mang theo, bây giờ cậu thực sự là một con mèo hoang không thẻ tên không giấy phép. Tuy nhiên, Trịnh Thán không còn 'trông gà hóa cuốc' bởi vì có Phương Thiệu Khang ở bên cạnh gánh vác.
[trông gà hóa cuốc (草木皆兵 ): thần hồn nát thần tính; cỏ cây đều là binh lính (Phù Kiên thời tiền Trần dẫn binh tấn công Đông Tấn, tiến đến lưu vực sông Phì Hà, leo lên thành Thọ Xuân nhìn ra xa, thấy quân Tấn đội hình chỉnh tề, lại nhìn ra núi Bát Công xa xa, thấy cỏ cây trên núi mà tưởng toàn là quân Tấn, cảm thấy sợ hãi. Sau này dùng thành ngữ này chỉ lúc hoang mang, trông gà hoá cuốc) ]
Thế nhưng, tâm trạng vui vẻ không kéo dài được lâu. Sau khi Phương Thiệu Khang mua một cái xe đạp, Trịnh Thán không thể bình tĩnh được nữa.
Cậu cảm thấy đầu óc của cái tên Phương Thiệu Khang này, chắc chắn bị lừa đá rồi!
0 Bình luận