Tiểu thư băng giá chuyển...
北星 - Bắc Tinh - Ngôi sao phương Bắc N/A
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

[Phàm Tiểu thư lạnh lùng, không để ai tiếp cận] Cuộc đời mới toanh!

Chương 58: Cô vô dụng thật!

3 Bình luận - Độ dài: 1,856 từ - Cập nhật:

“Thưởng gì?”

“Hay là để chị thưởng cho em một cây kẹo mút nha?!”

Ngay lúc này, đến cả một người mạnh mẽ và không biết xấu hổ như Diệp Chỉ Bạch cũng không khỏi cảm thấy bối rối.

Tuy ngoài mặt không biểu lộ cảm xúc là mấy, thế nhưng trong lòng cô lại là cả một bầu trời biển động sóng gờn.

Ấy cũng bởi khi Quân Nhi thốt ra câu đấy… ánh mắt của cô dường như trở nên mất kiểm soát. Trước tiên cô liếc nhìn cặp đùi lấp ló sau lớp váy ngủ của Diệp Chỉ Bạch, sau đó là bờ eo thon gọn, rồi đến cặp xương quai xanh lay động lòng người. Sau cùng, cô mắt chạm mắt với Diệp Chỉ Bạch.

Có thể nhận thấy nhịp thở của Quân Nhi đã trở nên thất thường.

Như con mồi béo bở cảm nhận được ánh nhìn của thợ săn, Diệp Chỉ Bạch bất giác lùi một bước nhỏ.

Nhưng bước nhỏ ấy có chăng lại khiến ánh nhìn trong đôi mắt Diệp Chỉ Quân trở nên mãnh liệt hơn!

“Nửa bước lùi ấy của chị, chị nghiêm túc sao?!”

“Đâu ra, nửa bước nào, chị lùi hẳn một bước.”

Đột dưng cô đưa tay ra nắm lấy vai Diệp Chỉ Bạch. Lực nắm tuy không mạnh, ngược lại còn dịu dàng nhưng đủ để truyền tải cảm xúc mãnh liệt trong lòng cô.

Vả lại, giờ cô đang rất bồn chồn.

“Chị không thưởng cho em cũng không sao, chỉ là… em mong chị có thể lắng nghe những gì em muốn nói! Hoặc không, đêm… đêm nay em sẽ không ngủ được mất!”

Không ngủ được thì em đếm cừu đi!

Mắc gì em phải dọa Tiểu Bạch đáng thương này chi vậy!

Quang Ngọc hiện giờ chả còn tý gì là buồn ngủ.

Chú mèo nhỏ bé vểnh đôi tai nó lên để hóng chuyện bên cạnh với tâm trạng trông đợi thấy rõ!

Diệp Chỉ Bạch nheo mắt nhíu mày. Sau một hồi đắn đo lo nghĩ, cô mới thốt ra được một câu.

“Em muốn nói gì?”

“Em muốn…! À không, nói ra thì không được thanh lịch cho lắm.”

“…”

Em không nói thì chả sao đâu, chị nghĩ chị đoán được em muốn nói cái gì.

Điều mà em định nói ấy, nó đáng sợ lắm!

Không riêng gì Diệp Chỉ Bạch đang suy nghĩ không biết nên nói cái gì, Diệp Chỉ Quân cũng đang chật vật tìm cách diễn đạt điều mà cô muốn bày tỏ.

Vốn cô định nuốt ngược trở lại những câu từ sắp lên đến thanh quản.

Thế nhưng, khi nhìn vào đôi mắt tím tĩnh lặng, trong veo, không gợn sóng như mặt hồ, Diệp Chỉ Quân nghiến răng quyết tâm nói to và rõ!

Vừa nói, cô vô tình dồn thêm lực vào tay, khiến Diệp Chỉ Bạch cảm thấy hơi đau nhức nơi đôi vai.

“Nè chị! Có điều này em đã cố nén giữ trong lòng cả ngày hôm nay rồi. Giờ em muốn nói ra cho chị nghe!”

“Sao…?”

“Hôm nay, em cảm thấy ghen tỵ đó nha!”

“?!”

Chị biết!

Lúc trưa có há cảo chấm giấm, chị có ăn vài cái!

Diệp Chỉ Bạch chỉ đang tự an ủi bản thân, bởi cô biết rõ Quân Nhi không ám chỉ cái đó!

Và quả nhiên, thấy Diệp Chỉ Bạch chìm vào im lặng, Diệp Chỉ Quân được đà lấn tới.

Cô sấn tới gần Diệp Chỉ Bạch hơn.

Một khi nắp đậy mở bung, sự ghen tỵ trong cô tuôn trào ra ngoài.

“Lúc sáng nay, dù chỉ một khắc… nhưng khi thấy Lâm Tử Hạm, có phải chị đã nghĩ cô ta rất xinh đẹp không?”

“Có đâu.” Đây rõ là lời nói dối.

Thú thật, Lâm Tử Hạm quả thực rất đẹp.

“Chị nói dối! Lúc đó chị đã dán mắt vào cô ta hẳn 3 giây rưỡi! À không, gần 4 giây chứ!”

“!”

Này này, em hơi quá đáng rồi đó!

Em biết mà, tự dưng có người nhảy ra từ phía sau cây liễu thì chị phải xem thử người đó là ai dù họ có xinh hay không chứ?

Diệp Chỉ Quân có lẽ cũng biết bản thân có phần hơi vô lý, nhưng cô vẫn chưa nói hết!

“Và còn nữa! Lúc em đánh cô ta, chị thực sự đã che chở cho cô ta! Biết là chị làm thế không sai. Nhưng mà! Điều đó vẫn khiến em buồn bực. Chỉ cần nghĩ đến gương mặt đắc ý của Lâm Tử Hạm khi đó là em lại không nguôi ngoai nổi!”

Lúc đó cô ấy có trưng ra gương mặt như thế sao?! Chị thấy cổ bị em đánh mà sắp khóc đến nơi thì có!

“Chị nào đã che chở cô ấy, chị chỉ nghĩ rằng đánh người khác là một điều không tốt.”

Diệp Chỉ Bạch tiếp tục bào chữa cho bản thân.

“Em hiểu… nhưng dù có hiểu… rằng em đang trở nên vô lý, em vẫn cảm thấy đố kỵ trong lòng…! Nó khó chịu lắm.”

“…”

Mọi người ơi, có một điều Diệp Chỉ Bạch đây phải xác thực.

Cô em gái của tôi đây đúng thật là quá trời đáng yêu.

Hóa ra trên trần đời này vẫn còn kiểu con gái thú nhận bản thân ghen tỵ khi cảm thấy ghen tỵ!

Mặc dù sắc mặt Diệp Chỉ Bạch không biến đổi mấy, cô không biết nên nói gì trong trường hợp này.

Thế nhưng đâu đó trong lòng cô, sóng dữ ồ ạt, biển dạt mây tụ!

Mặc cho những gì Diệp Chỉ Bạch đang suy nghĩ bên trong, trong mắt Diệp Chỉ Quân, vẻ ngoài điềm tĩnh của chị cô như một sự hờ hững trước những nỗi niềm trong lòng mà cô đã cất công bày tỏ.

Cảm thấy bản thân như bị gạt sang bên, dù rằng Diệp Chỉ Quân tê dại cả người trước cảm giác này, cô vẫn muốn chị mắng mình một trận dữ dội vì sự vô lý của bản thân.

Nhưng…!

Nhưng Diệp Chỉ Quân thật sự cảm thấy bức bối trong lòng.

Và cũng vì cảm thấy bức bối, cô muốn được giải tỏa và trút bớt.

Trong một khoảnh khắc xúc cảm mãnh liệt, Diệp Chỉ Quân không còn quan tâm đến điều gì nữa.

Một người phụ nữ ghen tỵ là một người phụ nữ rất đáng sợ và quyết đoán vô cùng.

“Em xin lỗi nếu có làm phụ lòng chị.”

“Hửm? Ứmm?!”

Cho đến giây phút cuối cùng, Diệp Chỉ Bạch vẫn còn đang trầm trồ bởi sự yêu kiều và chữa lành mà Quân Nhi tỏa ra.

Đến khi nhận ra, cô đã cảm nhận được thứ gì đó mềm mại tiếp xúc nơi đầu môi cô, thêm cả cái ôm ấm áp!

Quang Ngọc bật cả người dậy!!

Ngay phía sau Diệp Chỉ Bạch là Quang Ngọc trong hình hài con mèo bỗng chốc đứng lên!!

Chứng kiến những gì đang diễn ra trước mắt, đôi mắt mèo to tròn ấy tràn đầy sự xúc động, bàn tay mèo nhỏ nhắn vẫy vẫy!

Cũng bởi vì Diệp Chỉ Quân thật sự quá táo bạo!

Cô gái tóc đen ấy với tâm thế quả quyết và con tim lẫn đôi mắt chỉ chất chứa Diệp Chỉ Bạch, chính cô đã chọn cách trực diện và hữu hiệu nhất.

Cô đã tấn công!

Không nghe lầm đâu, trong lúc Diệp Chỉ Bạch còn đang mơ màng, Diệp Chỉ Quân trực tiếp lao vào hôn Diệp Chỉ Bạch dồn dập, khiến Diệp Chỉ Bạch chao đảo lùi về sau vài bước!

Hoặc… có lẽ cô lùi về sau không vì chao đảo.

Mà là do cơn sốc, hoặc cảm giác khoan khoái bất ngờ ập đến khiến sức lực cô rời khỏi cơ thể.

Làm sao mà Diệp Chỉ Bạch có thể không cảm thấy sốc!

Kiếp trước, cô không có tiền lẫn chưa được nếm mùi pudding bao giờ.

Kiếp này, dù chưa có cơ hội ăn nhưng cô đã được trải nghiệm cảm giác ăn pudding sẽ ra sao!

Ngọt ngào, mềm mại, thơm ngát.

Một nửa như thế, nửa còn lại là hoảng hốt!

Đôi mắt mở to, Diệp Chỉ Bạch lấy tay cô đẩy tay Quân Nhi ra, nhưng tốn công vô ích.

Bị công kích bất ngờ, ai cũng sẽ vô thức mà phản kháng trở lại, dù chỉ mang tính hình thức và không có ý nghĩa mấy.

Trong khi Diệp Chỉ Bạch không dùng sức lực được, Diệp Chỉ Quân giữ chặt không buông.

Một nụ hôn khóa chặt, không thể thoát được.

Vì quá chìm đắm mà Diệp Chỉ Quân quên kìm lại sức lực, hôn tới tấp khiến Diệp Chỉ Bạch cảm thấy khó thở, cô đã lùi nay lại càng lùi về sau hơn.

Cho đến khi lưng cô chạm kệ sách nơi cuối căn phòng.

Với tiếng va chạm to thấy rõ, cuối cùng cô cũng dừng.

Nhưng vì lực của cú va chạm, những cuốn sách rơi khỏi kệ.

Cuốn sách với tựa đề ‘Nhôm và Đồng được luyện như thế nào’ ở kệ trên cùng bỗng rơi xuống!

Cuốn sách tiếp đất bằng góc cạnh của nó ngay trên đầu Quang Ngọc, người vẫn đang hớn hở reo hò!

“Méo!!”

Tâm vui, hồn vui, chỉ có kẻ lấy làm vui là xứng đáng bị đánh ngất.

Cơn choáng váng ập đến Quang Ngọc. Nếu đây là một cảnh trong manga, trên đầu Quang Ngọc sẽ hiện lên những vòng tròn lẫn ngôi sao đang xoay mòng mòng.

Chú mèo nhỏ nhắn, trọng thương, ngã bệch xuống, bất tỉnh miêu sự!

Trước khi ngất đi, Quang Ngọc vẫn đang bận hô hò cho hai người trước mặt cô.

Cô thật sự đã khóc!

Thế nên.

Trong căn phòng không mấy rộng lớn, theo một nghĩa nào đó, hiện chỉ còn mỗi Diệp Chỉ Bạch và Diệp Chỉ Quân.

Không còn một ai khác.

Diệp Chỉ Bạch bị Quân Nhi hôn đến xém chút nữa bất tỉnh!

Cuối cùng, Quân Nhi cũng chịu buông tha.

Một cách chậm rãi nhất có thể, cô do dự rút đầu trở ra, cho phép Diệp Chỉ Bạch được tiếp tục hít thở bầu không khí.

Cũng vì thế, cả hai có thể nhìn vào đôi mắt xinh đẹp của nhau.

Nhưng thà không nhìn còn hơn!

Bởi vì sự dịu dàng và ân cần lẫn trong ánh mắt lấp lánh của Quân Nhi thực sự có thể khiến Diệp Chỉ Bạch mù đi đôi mắt!

Em ấy không có ý định buông tha cho cô.

Không không, có ai đó làm ơn nói tôi biết tại sao mọi chuyện lại trở thành như thế này được không?!

Quang Ngọc! Nói tôi nghe coi!

Ơ, Quang Ngọc?

Trong cơn hoảng loạn, Diệp Chỉ Bạch nhìn sang.

Cô ta đã lăn đùng ra xỉu.

Vào lúc hệ trọng thế này mà cô cũng vô dụng thật!

Ghi chú

[Lên trên]
Đang trong kỳ thực tập của trường, giờ lo liệu ổn rồi mới rảnh lên chap cho mn. Mẹ cái trường thích hành ngta lên xuống ghê =)))) Gv hướng dẫn thì đùn đẩy cho bộ phận bên trên, sinh viên hỏi thì hoặc lơ hoặc trả lời như cho có
Đang trong kỳ thực tập của trường, giờ lo liệu ổn rồi mới rảnh lên chap cho mn. Mẹ cái trường thích hành ngta lên xuống ghê =)))) Gv hướng dẫn thì đùn đẩy cho bộ phận bên trên, sinh viên hỏi thì hoặc lơ hoặc trả lời như cho có
Bình luận (3)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

3 Bình luận

siuuuuuuuu
Xem thêm
AI MASTER
😋
Xem thêm
Siuuuuuuuu
Xem thêm