- Web Novel
- Lời mở đầu
- Chương 1:Cuộc sống hàng ngày không có nó
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80 (END)
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Chương 73
(Góc nhìn Yuu)
"Ow!" "Dừng lại! Natsuki, cậu không sao chứ?" "…" "Xin lỗi, tớ hơi mất tập trung."
Cuối cùng, tôi cũng có thể tận hưởng sự bình yên. Thật tuyệt khi không có những người ồn ào xung quanh mình.
"Fuyuka! Lát nữa học xong nhớ đến phòng thể dục, nhớ chưa?”
"...Ừ..."
Đi đọc sách nào!
________________________
Trước khi đi làm thêm, tôi đã gọi điện báo cảnh sát vì sợ ở trường sẽ xảy ra chuyện không hay, tôi làm vậy cũng là để tránh đi những phiền phức không đáng có. Suy cho cùng giáo viên ở trường này cũng chỉ là một lũ vô dụng.
"A, Senpai! Chúng ta cùng nhau đi làm nhé!"
"Ừ!"
_____________________
Dường như có một vài người đã nghỉ học. Điều này cũng tốt bởi giờ đây lớp học đã trở nên yên tĩnh hơn.
"A… Yuu-kun…"
Ha…. Lẽ ra là nó nên như thế nhưng…
"Hôm qua, cậu là người đã cứu mình phải không? Cảm ơn cậu nhiều."
Tsukiyama (Fuyuka), với một vết thương nhỏ trên mặt, chủ động bắt chuyện với tôi.
"Nếu Yuu-kun không có ở đó, lần này người mất thứ quan trọng sẽ là mình."
Chẳng phải cô ta đã đánh mất nhiều thứ rồi hay sao?
"Ano, mình luôn sẵn sàng đưa nó cho Yuu-kun bất cứ lúc nào đấy nhé."[note63752]
Cô ta vẫn điên như ngày nào, phải không?
_______________________
Và thế là sau những ngày tháng tĩnh lặng thì kỳ nghỉ hè cũng đã bắt đầu.
"Yuki."
"Senpai!"
"Chúng ta đang trong kỳ nghỉ hè rồi phải không??"
"Vâng, do Senpai không thi nên em nghĩ giờ là lúc để tận hưởng kỳ nghỉ đấy."
"Vậy thì đi chơi thôi nào."
"Vâng, đó là điều duy nhất chúng ta có thể làm lúc này mà."
Và cứ thế tôi đã tận hưởng kỳ nghỉ hè cuối cùng của đời mình cùng với Yuki và chị gái của Mana-chan.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
5 Bình luận