- Web Novel
- Lời mở đầu
- Chương 1:Cuộc sống hàng ngày không có nó
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80 (END)
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Chương 39
Sáng nay tôi nhớ lại về chị gái mình, người đã cư xử khác thường khi tôi nói dối chị ấy về senpai mà tôi ngưỡng mộ.
Gần đây khuôn mặt của Kamimachi Haruka ngày càng tệ đi. Như thể cô ấy đang tuyệt vọng vì điều gì đó.
Sau giờ học, tôi bị thầy giáo gọi ở lại.
"Này Unno...em ..."
"Dạ? Có chuyện gì sao thầy?"
"Natsuyama báo với thầy rằng em đã sàm sỡ bạn ấy."
"C-Cái gì?"
Natsuyama Kano...là một bạn học nữ cùng lớp với tôi.
"Em không có làm chuyện đó!"
"Unno, với tư cách là giáo viên, thầy cũng không muốn nghi ngờ học sinh của mình quá nhiều."
Đó là dối trá. Cách thầy ấy nói như thể đang buộc tội tôi vậy.
"May mắn thay, Natsuyama sẵn sàng bỏ qua cho em chỉ với một lời xin lỗi. Thầy đã liên lạc với bố mẹ bạn ấy và họ cũng sẽ tha thứ cho em nếu em chịu xin lỗi bạn ấy."
"Không, nhưng em thậm chí còn chưa chạm vào bạn ấy mà..."
"Thầy cũng muốn tin Unno lắm nhưng trò không có bằng chứng để chứng minh điều đó."
"Nhưng chẳng phải với Natsuyama cũng vậy sao?"
"Trong trường hợp của em ấy thì có nhiều 'nhân chứng' đứng ra làm chứng cho em ấy."
"Em…"
Tôi nhận ra điều đó ngay lập tức. Bất kể tôi nói chuyện với ai, không ai tin tôi cả. Tôi không có đồng minh.
Và rồi tôi nhớ lại những gì đã xảy ra gần đây.
Natsuyama là bạn thân của Kamimachi. Có vẻ như tất cả vụ việc này đã được dàn xếp một cách hoàn hảo.
Thật đau đớn khi bị ép phải nói dối.
"Này...Unno. Thôi thì trò cứ nhận đi. Ngay cả khi em không làm điều đó, miễn là em xin lỗi, mọi việc sẽ kết thúc trong hòa bình. Vì lợi ích của cả hai bên. Em là học sinh cấp hai rồi đấy, em hiểu chứ?"
"Vâng…"
Và rồi ngày hôm sau cả hai bên gặp nhau để nói lời xin lỗi.
Ngay cả khi ở nhà tôi vẫn cảm thấy đau đớn.
Hãy quên đi nỗi đau này giống như cách mà Senpai đã làm, hãy nhìn vào dây đeo và quên đi-
Nó biến mất rồi! Nó đã biến mất! Chắc chắn đây không thể nào là sự thật được...tại sao nó lại biến mất cơ chứ?!
20 giờ đồng hồ trôi qua, tôi vẫn tuyệt vọng tìm kiếm nó nhưng tất cả đều là vô ích. Thôi thì kiểm tra hòm đồ thất lạc vào ngày mai coi sao.
Đó là ngày tồi tệ nhất trong cuộc đời tôi.
Tôi thực sự không muốn mở cửa bước vào nhà.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
10 Bình luận
Số 2 là con haruka đi lấy trộm của thằng cu đưa cho anh mình
Đéo hiểu sao mình kêu thương đc, ăn đấm là đáng
(. ❛ ᴗ ❛.)