Tập 08 - Đối mặt "Lady Justice"
Mở đầu - Tự nhận thức lỗi lầm #1
0 Bình luận - Độ dài: 3,755 từ - Cập nhật:
『Hôm nay thực sự là ngày mà sự kiên nhẫn của Yaya đã cạn kiệt.』
Yaya thì thầm như một lời nguyền rủa, đôi mắt đen thẫm như ngục tối.
『Anh cứ liên tục đổi bạn chơi dù đã có một người vợ như Yaya...!』
『Đừng làm cho nó nghe kì lạ! Tôi chỉ đang tập luyện thôi!』
Raishin vội vàng phủ nhận lời Yaya. Cú hét bộc phát của cậu khiến những con rối gỗ đổ rạp xuống.
Họ đang ở bên trong Học viện Hoàng gia Walpurgis—tại sân tập.
Những con rối gỗ trơn nhẵn nằm rải rác xung quanh Raishin.
『Dù có nhìn thế nào thì anh cũng đang thay tụi em xoành xoạch!』
『Cô lộn rồi! Tôi chỉ đang vứt mấy con búp bê hỏng bằng mấy con mới thôi!』
『Vứt bỏ bọn em như một kẻ vũ phu! Mặc dù Yaya lẽ ra phải là búp bê duy nhất và số một của Raishin!』
『Cô ngốc thật. Nếu cô đã nói vậy, sau khi sử dụng Komurasaki và Irori—』
Không, cậu đã sai lầm!
Raishin rụt rè quay đầu lại để kiểm tra khuôn mặt của Yaya. Tuy nhiên, cô không nổi giận,
『Nee-sama và Komurasaki thì ổn. Em đã chuẩn bị tinh thần cho việc đó ngay từ đầu. Việc chơi cả ba chị em em vẫn nằm trong dự tính của em...』
『… Cô có nhận thức được là hành vi của cô vượt xa dự tính của tôi không?』
『Yaya chỉ không tha thứ cho bất kỳ con hồ ly lạ mặt nào khác...!』*càu nhàu*
『Bọn búp bê gỗ này không có giới tính!』
『Kiềm chế bản thân đi! Đám đơn bào!』
Một lượng lớn đất đá bắn tung tóe ra xung quanh kèm theo một tiếng nổ như sấm rền.
Cả Raishin và Yaya đều bị thổi bay với đống đất. Sau khi xoay người như những con mèo trên không trung và tiếp đất, họ có thể nhìn thấy một người phụ nữ ở phía trước họ.
Một kiếm sĩ xinh đẹp khoác lên mình một lượng ma lực khổng lồ, mặc một bộ váy rất đặc trưng.
Wiseman Griselda. Hiện là giáo sư của học viện và là sư phụ của Raishin.
Biểu cảm của cô có vẻ méo mó khi cô chĩa thanh kiếm bạc của mình ra trước mặt Raishin.
『Cả hai cô cậu thực sự cũng có gan lắm đấy... nói ba cái lời khiếm nhã đó ngay giữa lớp của tôi...!』
『Có cái nào trong đó khiếm nhã đâu! Với cả tôi là học sinh duy nhất ở đây!』
Raishin nhìn xung quanh. Chỉ có cậu, Yaya và Griselda.
『Tôi thực sự không thể tin rằng có tới 50 người tham dự ở đây cho đến ngày hôm qua...』
『Thật là, bọn học sinh thời nay toàn một lũ hèn nhát. Tất cả bọn chúng đều có thể sẽ chết trên chiến trường vào ngày mai!』
『Đừng có gửi học sinh ra chiến trường! Chính phương pháp Spartan đó của cô là nguyên nhân gây ra tất cả những chuyện này!』
Griselda đã chỉ thị Raishin tiến hành một trận chiến mô phỏng giữa những con búp bê gỗ.
Bọn búp bê gỗ không được trang bị Trái Tim của Eve. Do đó, chúng không có ý chí. Di chuyển một con búp bê gỗ không phải là chuyện dễ dàng, ngay cả với học viên của học viện này—điều khiển chúng để chiến đấu với Griselda về cơ bản là điều quá sức vô lý.
Đó là lý do tại sao chỉ sau hai ngày, số người tham dự đã giảm xuống chỉ còn đúng Raishin.
『Tôi có nghe một vài thiên tài nói rồi. Rằng không thể nào họ có thể kiếm được tín chỉ nếu cứ như thế này.』
『Tất cả đều chỉ là hiểu lầm. Tôi đã định để tất cả những người tham dự đạt điểm A, và đang lên kế hoạch chăm sóc chúng để đạt được kết quả đó.』
『… Cô nghiêm túc hả?』
『Tôi sẽ tiếp tục hướng dẫn những học viên không thể qua được bài cho đến khi chúng qua được thì thôi. Tất nhiên là không để chúng có thời gian ngủ!』
『Dừng việc đó lại! Đó là lý do tại sao những người tham dự đều bỏ chạy đó!』
『Câm miệng! Đừng lãng phí thời gian ngồi không nữa!』
Một nhát kiếm mới khiến mặt đất tung lên lần nữa, ném Raishin và đám búp bê gỗ lên không trung.
Raishin lấy lại tư thế giữa không trung và gửi ma lực của mình vào một trong những con búp bê.
Griselda cũng đáp trả tử tế, sử dụng ma lực của mình để chặn lại đòn tấn công của con búp bê bằng búp bê của chính cô.
Hai con búp bê gỗ va nhau. Tuy nhiên, mặc dù sử dụng cùng một loại búp bê, sức mạnh của chúng ở một cấp độ hoàn toàn khác.
Con búp bê gỗ của Raishin bị thổi bay sang một bên và vỡ tan tành.
『Chết tiệt! … Một lần nữa!』
『Tất nhiên. Đến đi!』
Trận chiến mô phỏng bất tận tiếp tục giữa Griselda và Raishin, trong khi Yaya quan sát tất cả từ xa trong tâm trạng tồi tệ.
Mặc dù kiệt sức, Raishin vẫn tiếp tục tập luyện, bỏ cả bữa trưa.
Trong khi Raishin chịu đựng bài huấn luyện gian khổ của Griselda—
『Tên đó bị làm sao vậy chứ!? Thật không thể tin được! Quá ích kỷ mà!』
Với mái tóc vàng lấp lánh, cô nàng Charl xinh đẹp bước vào nhà ăn chính.
Chú rồng nhỏ trên vai cô bắt đầu nói với giọng trầm ấm của mình.
『Bình tĩnh nào, Charl. Mặc dù tôi có thể hiểu cô cảm thấy thất vọng vì không thể ăn trưa cùng Raishin.』
『Ô-Ông sai rồi! Tôi không có thất vọng... Không phải tôi với hắn ta suốt thời gian này hay ở cùng nhau hay tôi đang chờ hắn ta hay gì đâu nhé. Chúng tôi chỉ tình cờ luôn luôn ở đây thôi.』
『Vậy tại sao cô lại tức giận với cậu ấy?』
『T-Tôi chỉ... à thì, tôi chỉ muốn hắn ta hiểu bữa ăn quan trọng như thế nào thôi. Hắn ta nên luôn giữ cơ thể mình trong tình trạng tốt nhất nếu hắn ta muốn trả thù một ngày nào đó.』
『—Chà, quả thật cũng hơi lạ.』
Charl chuẩn bị ăn trưa một mình sau một khoảng thời gian, bởi vì không thấy Raishin đâu. Cô cảm thấy bồn chồn khi phải ăn một mình trong cái nhà ăn khổng lồ này.
Mặc dù nó luôn như vậy trước khi cô gặp Raishin.
Charl ngồi xuống khi đặt một đĩa mì ống và gà lên khay.
Sau khi thở dài với không chút cảm giác thèm ăn nào, cô nghe thấy một tiếng gọi kỳ lạ.
『X... Xin lỗi!』
Charl nhận ra có một cô gái châu Á đang đứng trước mặt mình sau khi ngẩng đầu lên.
Trong thoáng chốc, Charl tưởng đó là Yaya. Họ có cùng chiều cao và màu tóc đen. Cô ấy cũng mặc một chiếc kimono như Yaya, nhưng cô gái này có một bộ đồ nhiều màu sắc quyến rũ bên cạnh chiếc hakama màu tím của cô.
Cô gái thu người lại như một con thú nhỏ, sau đó cô bắt đầu chậm chạp chỉ vào Charl.
『G-Ghế này còn trống không?』
『Còn, cứ lấy đi.』
Có vẻ như cô gái đang lo lắng nhìn xung quanh, không tìm được chỗ để ngồi. Cô ấy có vẻ hơi vụng về.
『Cô là một trong những Rounds,〈Dark Princess〉Hinowa, phải không?』
『Ô, thật vinh dự khi bạn biết đến mình. Uhm, nếu trí nhớ của mình không nhầm, bạn có phải là T-Rext—Ah! Mình xin lỗi!』
『T-Rex là được rồi. Tên tôi là Charlotte Belew.』
『Mình rất biết ơn lòng tốt của bạn. Mình đã được nghe rất nhiều về bạn.』
『Tôi chắc toàn là những tin đồn xấu, phải không?』
『À k-không... Không phải đâu...』
Thiếu nữ trước mặt Charl không nói nên lời sau khi bị đoán trúng phóc những gì đang nghĩ. Phản ứng ngây thơ của cô ấy rất dễ thương.
『Mình rất vui được làm quen với bạn, Charlotte-sama.』
Cô gái đã di chuyển chiếc ghế để đứng dậy cúi chào Charl. Đó là một cái cúi chào rất sâu và lễ phép.
Cách cư xử tốt của cô gái đã mang lại một ấn tượng tốt với Charl.
『Từ những gì tôi thấy, đây là lần đầu tiên cô sử dụng nhà ăn à?』
『Đúng vậy... Mình thường sử dụng một cơ sở khác suốt thời gian qua...』
Cô gái nhìn xuống đất, ngượng ngùng. Bằng "cơ sở", ý cô ấy là nơi cư trú thứ cấp của trường được sử dụng bởi hiệu trưởng của học viện, nơi tồn tại những tòa nhà và được sử dụng bởi những người rất có ảnh hưởng thay thế cho ký túc xá. Đó là một môi trường rất tinh tế mà thậm chí có cả đầu bếp riêng.
『Tuy nhiên, mình sẽ chuyển đến ký túc xá nữ bắt đầu từ kỳ này... Và mình đang phải vật lộn với cách mọi thứ hoạt động.』
『Bất tiện nhỉ. Cô sẽ ở ký túc xá nữ Griffon, phải không? Nếu cô thấy ổn, cứ nói cho tôi biết nếu cô cần gì.』
『Ôi! Thật là một người tốt bụng!』
Nước mắt bắt đầu chảy trên mắt thiếu nữ, như thể cô vừa nhìn thấy một nữ thần dưới địa ngục. Phản ứng của cô có hơi quá.
『Uhm! Trong trường hợp đó... Nếu bạn không phiền... bạn làm bạn với mình được chứ?』
Thiếu nữ nhìn Charl với một ánh ngước lên. Trái tim của Charl bị xuyên thủng ngay tức khắc.
(Cô gái này là sao chứ? Dễ thương quá! Người Nhật cũng có những cô gái như vậy hả?)
Nó hoàn toàn trái ngược với thái độ xấc xược của Yaya.—Mặc dù đó là vì Yaya coi Charl là tình địch.
Sau khi mỉm cười rạng rỡ, Charl nắm lấy tay của cô nàng yamato nadeshiko.
『Tất nhiên! Làm bạn nhé!』
Mặt trời đã bắt đầu lặn về phía tây, phía sau những bức tường của học viện.
『… Khốn kiếp! Tôi chẳng làm được gì cả!』
Raishin nằm trên mặt đất, mồ hôi nhễ nhại.
『Tôi vẫn... tệ đến vậy hả!?』
『Đừng quá bi quan. Buổi huấn luyện hôm nay có một mục đích tốt.』
Griselda lau mồ hôi trong khi tựa vào thanh kiếm cắm xuống đất. Chiếc áo sơ mi ướt đẫm mồ hôi dính chặt vào bộ ngực mềm mại của cô, để lộ những gì ẩn giấu bên trong.
Raishin vội vã rời mắt đi, chỉ để tìm thấy Yaya trong một cái hào quang nham hiểm, khiến cậu quay mắt đi một lần nữa.
『Mục đích gì? Trên thực tế, việc huấn luyện này thì có ích gì?』
『Cậu sẽ sớm biết thôi. Với lại, hãy tự tin hơn vào bản thân đi. Cậu có thể phát ra lượng ma lực lớn hơn tôi trong chốc lát đấy.』
『… Cô nghiêm túc hả? Mặc dù tôi liên tục thua về khoảng sức mạnh khi bọn búp bê gỗ đụng độ?』
『Nhưng cậu cũng đâu hề sử dụng bí thuật—Kouyokujin của cậu, không phải sao?』
『Tôi không thể sử dụng nó liên tục như vậy. Tôi sẽ cạn kiệt ma lực ngay lập tức.』
『Tôi cũng biết vậy. Lượng ma lực của chúng ta khác nhau. Năng lượng bên trong cơ thể có thể tăng lên khi người ta tiếp tục rèn luyện. Những năm tháng học tập của cậu quyết định mọi thứ. Đã bao lâu kể từ khi cậu bắt đầu học ma thuật?』
『Tôi bắt đầu nghiêm túc với nó khoảng ba năm trước.』
『Tôi đã vậy được mười sáu năm nay rồi. Tất nhiên cậu sẽ không thể bắt kịp tôi nhanh như vậy. Gia đình Weston của tôi cũng là một gia đình pháp sư trong nhiều thế hệ. Tôi cũng không thua kém gia tộc của cậu về tài năng bẩm sinh.』
Raishin bắt đầu nói như đang thì thầm với chính mình sau khi siết chặt nắm đấm.
『Hắn ta cũng đến từ gia tộc của tôi... và đã học được mười bảy năm.』
Có lẽ để cân nhắc đến Raishin đang chán nản, Griselda đã bắt đầu nói nhẹ nhàng hơn.
『Tại sao cậu không sử dụng kiếm?』
『… Cô đang nói gì vậy?』
『Đừng giả ngốc nữa. Cậu không qua mắt được tôi đâu. … Cậu không nhớ sao? Những gì đã xảy ra vào mùa hè này? Cậu đã dễ dàng đẩy lùi được con dao của Epsilon bằng một cây lau nhà.』
Mặc dù với một vẻ mặt đau đớn, Griselda vẫn tiếp tục nói một cách bình tĩnh.
『Khi cậu tránh kiếm của tôi, cậu đảm bảo nhìn chính xác vào kiếm thuật của tôi và đọc trước nước đi tiếp theo của tôi. Đó không phải những gì một người mới sẽ làm. Tôi chắc chắn rằng cậu có kinh nghiệm với kiếm. Và không phải kinh nghiệm với những thanh kiếm lớn như thanh kiếm rộng hay claymore, nó có thể là một thanh saber cho đấu kiếm hoặc estoc.』
『… Tôi biết cách xử lý katana.』
『Katana—thanh kiếm độc đáo đến từ Viễn Đông đó sao. Tôi nghe nói mặc dù là một thanh kiếm có thể sử dụng bằng một tay, nhưng sức mạnh của nó không hề thua kém so với một thanh kiếm hai tay và độ bén của nó đủ để cắt xuyên áo giáp.』
Raishin đã nương náu trong một võ đường kiếm đạo khi cậu chạy trốn khỏi gia tộc.
Cậu cũng được huấn luyện kiếm thuật từ người hướng dẫn của mình. Kỹ thuật chiến đấu tay đôi của cậu cũng không hơn gì một sản phẩm phụ được dạy để phòng thủ trong những trường hợp sống còn khi cậu đánh mất thanh katana.
『Vậy nên tôi chắc rằng cậu có thể sử dụng một cái khá tốt. Tại sao cậu lại không xài?』
『… Tôi không còn là một kiếm sĩ nữa. Tôi là một puppeteer.』
『Nhưng hai thứ đó có thể cùng tồn tại. Đặc biệt là trong thực chiến.』
Một ví dụ điển hình đang ở trước mặt cậu. Griselda cũng là một kiếm sĩ hàng đầu.
Tuy nhiên, Raishin từ chối trả lời một cách ngoan cố. Yaya đang nhìn Raishin với một biểu cảm đau đớn trên khuôn mặt của cô.
Griselda dường như có suy nghĩ của riêng mình về vấn đề này, nhưng sẽ không tò mò hơn nữa.
『… Dù sao thì, hôm nay chúng ta tới đây thôi. Hãy chuẩn bị cho Bữa tiệc đêm.』
Griselda rời sân tập sau khi nói vậy. Thay vào đó, một trợ lý từ khoa khoa học đã bước vào để thu hồi những con búp bê gỗ. Đứng trên đôi chân của mình, Raishin bắt đầu nói chuyện với Yaya một cách vui vẻ nhất có thể.
『Tôi mệt quá rồi. Chúng ta về thôi.』
『Vâng. Raishin luôn thúc ép bản thân quá sức.』
『Không, tôi thực sự cần phải nỗ lực hơn nữa.』
『Ồ? Ngươi vẫn còn đó à? Sự nhiệt tình này ~ Ta ngưỡng mộ đấy!』
Raishin đột nhiên nghe thấy một giọng nói đẹp đẽ quen thuộc.
Charl đang đứng ở lối vào gần rừng. Cô ấy mang một nụ cười tươi rói trên khuôn mặt.
Cô ấy đang có một tâm trạng rất tốt. Tốt đến đáng lo ngại...
『… Có chuyện gì vậy, Charl? Trông cô có vẻ vui.』
『Fufu ♡ Ta đã nghĩ đến việc giới thiệu ngươi với bạn của ta, vậy nên ta đã đến tận đây.』
『Bạn?』
『Đúng vậy! Frey cũng đã gọi ta là bạn của cổ, và ta cũng có thể làm bạn với một người khác nhé. Ta sẽ không cho phép ngươi gọi ta là kẻ cô độc nữa!』
『Có ai nói vậy đâu. Mà bỏ qua đi, cô không bị lừa đảo hay gì đâu đúng không?』
『Sao lại thành ra vậy vậy!? Đó là lý do tại sao ta nói ngươi đang xem ta là đồ ngốc!』
Charlotte tức giận trong giây lát, nhưng nhanh chóng lấy lại nụ cười của mình.
『Cô ấy dễ thương lắm đó. Ngươi nghĩ cô ấy là ai?』
『Là ai nhỉ...? Ngay cả trong số các học viên, tôi cũng chỉ biết những người đứng đầu.』
『Ta sẽ cho ngươi một gợi ý vậy. Cô ấy là một người đến từ cùng quốc gia với ngươi.』
『Cùng quốc gia với tôi?』
Có lẽ vì cô ấy quá vui, má của Charl đỏ bừng. Trái lại, Raishin bắt đầu tái mét. Nó không thể là...
『Ah~ ngươi thật quá thiếu quyết đoán mà. Được rồi, hãy nhìn và ngạc nhiên đi!』
Charl quay lại vẫy tay ra hiệu cho ai đó.
『Tada! Cô ấy là Hinowa!』
Cùng nhịp với tiếng gọi của Charl, một cô gái xuất hiện từ trong bóng cây. Biểu cảm rụt rè và ngại ngùng trên khuôn mặt cô đã đóng băng ngay khi cô nhìn thấy Raishin.
Và điều đó cũng tương tự đối với cậu. Hai người họ bắt đầu nhìn chằm chằm vào nhau trong im lặng, chẳng thể đưa mắt đi đâu khác.
『…… Eh? Bầu không khí này là sao?』
Charl quay sang nhìn Yaya. Yaya lắc đầu "Tôi không biết" đáp lại.
—Đúng vậy, hai người này không biết.
Raishin biết một ngày như thế này sẽ đến khi cậu đăng ký nhập học. Tuy nhiên, cậu đã nghe nói rằng cô đã trở về Nhật Bản. Ai ngờ được rằng họ sẽ gặp lại nhau như thế này...
『Ch... Chào, Hinowa. Đã một thời gi—』
Cô gái bỏ chạy ngay khi nghe thấy giọng nói của Raishin, như thể bị đẩy lùi bởi một thế lực vô hình nào đó.
『Ah, này chờ đã! Hinowa! Anh bảo em chờ đã!』
Raishin dồn hết sức lực vào cơ thể mệt mỏi của mình đuổi theo cô ấy. Tuy nhiên, một cánh tay to lớn đã xuất hiện từ những tán cây, đánh vào mặt Raishin và hất văng cậu xuống đất.
Ngay cả Raishin, người có phản xạ như động vật, cũng không thể tránh được cú đánh.
『… Đau đấy, chết tiệt. Ai vậy hả!? Ngươi làm cái gì vậy!?』
Bất chấp sự phản đối của cậu, giọng nói của cậu đã im lặng vào thời điểm đó. Không có từ nào sau đó rời khỏi được miệng cậu.
Có hai nam sinh đứng trước mặt cậu.
Một trong số họ có một thân hình cân đối, tạo ấn tượng của một tượng người khổng lồ.
Anh chàng kia, mảnh mai như một cô gái, đang mỉm cười như đang gặp rắc rối vì điều gì đó.
『Subaru... Mutsura!』
『Đã lâu lắm rồi, Raishin-han.』
Anh chàng mảnh mai—Mutsura vẫy tay chào Raishin.
Mặt khác, anh chàng to lớn—Subaru đang trừng mắt nhìn Raishin như nhìn kẻ đã sát hại cha mẹ mình vậy.
『Subaru! Cậu! Sao đột nhiên cậu đánh tôi? Cậu đang nghĩ cái gì vậy!?』
『Đó là lời của ta mới đúng, tên đại ngốc! Ngươi thực sự không hiểu lý do tại sao ta đánh ngươi hả?』
Raishin lùi lại sau khi bị hét ngược.
『Đặt một tay lên ngực và suy nghĩ thậtttttt cẩn thận về những gì ngươi đã làm với tiểu thư của bọn ta đi!』
Subaru đã quay về hướng mà Hinowa chạy đến sau khi nhổ nước bọt xuống đất.
『Đi thôi, Mutsura! Nhìn vào tên ngốc này khiến tôi phát ốm!』
Anh chàng to lớn bắt đầu rời đi với những bước dài. Mutsura tiếp cận Raishin và thì thầm với cậu.
『Thứ lỗi cho chúng tôi, Raishin-han. Chỉ là vài sự ghen tị từ Subaru thôi.』
『Cậu đang làm gì vậy, Mutsura!?』
『Vâng Vângg~ chúng ta hãy gặp lại sau nhé, Raishin-han. Tạm biệt!』
Cả Yaya và Charl đều nhìn hai người họ chết lặng.
『… Vậy là sao? Họ là ai?』
『Hai người đó là hộ vệ của Hinowa.』
『Hộ vệ sao? Vậy tại sao một trong số họ lại đánh ngươi—đừng nói là ngươi đã động chạm vào Hinowa của ta rồi nhé!?』
『Cô nhầm rồi! Tại sao cô lại đi đến kết luận đó!?』
『Ngươi không cần phải bào chữa cho bản thân. Ta tin rằng ta hiểu ngươi rất rõ. Ta khá chắc rằng ngươi đã buông lời đường mật với cô ấy, chơi đùa với cô ấy và sau đó vứt bỏ cô ấy như một đống rác, có đúng không hả!?』
『Cô thực sự không hiểu tôi chút nào hết! Tôi đã làm vậy với ai bao giờ hả!?』
『Anh đã làm thế với Yaya! Uwaaah!』
『Tôi không có! Đừng có bịa ra một quá khứ không có thật!』
『Đúng vậy! Ta chắc chắn rằng ngươi đã bỏ rơi cô gái đó sau khi xé cô ấy thành tửng mảnh! Nếu không phải vậy... Cô gái đó sẽ không làm một khuôn mặt buồn bã như thế...』
Raishin đột nhiên không biết phải nói gì khi đưa lòng bàn tay lên bờ má vừa bị đánh của cậu.
Chắc chắn, Hinowa đã khóc. Giống như những gì Charl nói, trái tim cô ấy có lẽ đã bị xé nát—việc Raishin đã cố gắng thoát khỏi Hinowa là sự thật.
Biểu cảm trên khuôn mặt của Charl biến mất sau khi nhận được sự im lặng của Raishin như một lời khẳng định cho các câu hỏi của cô.
『Ta sẽ không tha thứ cho ngươi... kẻ thù của phụ nữ... Chuẩn bị sẵn sàng, Sigmund...!』
『C-Chờ đã... Sigmund, làm ơn dừng lại.』
『Charlotte-san, đừng làm điều gì kỳ lạ với Raishin.』
Những lời nói sắc bén của Yaya—tất nhiên không phải cứu cánh cho Raishin.
『Yaya sẽ đảm bảo thiêu sống anh ấy ♡』
Raishin bắt đầu than khóc trong lòng.
Ngay khi cậu nghĩ rằng cuộc Xung Đột Đính Hôn Với Olga cuối cùng đã kết thúc—
Ai có thể nghĩ rằng cuộc〈Xung Đột Đính Hôn〉thực sự của cậu đang chờ đợi cậu phía trước.
0 Bình luận