“C-Cái gì thế này…?!”
Tại một vọng lâu thuộc Cung Ousui.
Vừa lướt qua một trang Thời báo Lục Quốc, Amatsu Karla liền đứng phắt dậy, thốt lên vì kinh ngạc. Tờ báo có bao gồm một bản tin chấn động—— Hoàng đế Đế quốc Mulnight, Kallen Helvetius đã bị Millicent Bluenight sát hại.
“Onii-sama! Ở Mulnight đang xảy ra chuyện gì vậy ạ…?!”
“Náo động ra phết nhỉ.”
Cái người vừa thờ ơ đáp lời ấy là anh họ của Karla—— Amatsu Kakumei.
Mặc cho cô đã phải dồn hết can đảm để mời anh đi uống trà, anh chàng quý chữ hơn vàng này lại chỉ chăm chăm dán mắt vào tờ báo. Karla chịu không nổi nữa, bèn ra sức nhặng lên “Quan tâm đến em đi mà!!” trong thâm tâm, rồi còn mon men xán lại bên onii-sama yêu dấu.
Đó là lúc dòng tít chấn động “Hoàng đế Bệ hạ bị sát hại” in to lù lù trên trang báo anh đang đọc đập hẳn vào mắt cô.
“Hừm.” – Kakumei gấp tờ báo lại, vẻ chán chường – “Millicent ngay từ đầu đã nhắm tới chuyện này…… mà không, không hẳn là mục đích, mà là phương tiện để đạt được—— Dù là gì thì anh vẫn là người đã thúc đẩy con bé.”
“Hả? Ơ? Thúc đẩy…?”
“Để anh kể hết cho em vậy. Về những gì đã xảy ra giữa anh và Millicent.”
Trước giờ chưa từng hé miệng câu nào, nay lại đột ngột đòi kể. Cơn gió nào đã khiến anh chàng phải thay đổi ý định?
Thôi thì anh ấy đã có lòng kể ra, mình cũng phải chú ý lắng nghe mới được—— Karla nghiêm mình lại lắng nghe từng lời Kakumei bộc bạch, kết quả là thiếu điều ngất xỉu. Bởi lẽ, những ẩn tình cô vừa được tiết lộ còn tàn khốc hơn rất nhiều so với dự tưởng.
Kakumei từng áp dụng đường lối giáo dục tiệm cận ngược đãi với Millicent từ thuở còn thơ.
Đến khi gia tộc Bluenight suy tàn, anh ta lại biến Millicent thành công cụ chiến đấu cho phe khủng bố.
Từ đó Millicent mới ôm hận, nay trở lại báo thù Kakumei——
“——anh đã làm cái gì vậy ạ?! Toàn những việc vai phản diện làm không à!!”
“Chứ em tưởng xưa nay anh đây tốt bụng lắm chắc?”
“Từ khi chào đời tới nay em lúc nào cũng tin vậy hết!! Mà đến giờ onii-sama cũng có phải người xấu đâu!!”
“Đấy không phải chuyện em được quyền quyết định.”
“K-Không thể tin nổi. Hẳn phải có lý do gì đó phải không ạ? Lý do chính đáng, để anh bắt buộc phải làm vậy với Millicent-san…”
“Lý do à. Có nói thì cũng nghe như xảo biện thôi…”
“Anh cứ nói đi ạ!!”
“…… ừ thì, không hẳn là không có.” – Kakumei khoanh tay lại, tiếp lời – “Millicent sớm muộn gì cũng sẽ phản bội Terakomari. Kết quả này là lẽ tất yếu, xuất phát từ mặc cảm tự ti và nỗi bất lực ăn sâu vào con bé—— đó là những gì Đại Thần Karla tiên đoán được.”
“E-Em hiểu rồi…… sao nữa ạ?”
“Anh đã tìm cách điều hướng để tương lai ấy không xảy ra. Hồi bốn năm trước, con bé đó chỉ là con rối nhất nhất tuân lệnh cha mẹ, chẳng có lấy một mục tiêu cho riêng mình. Thế nên anh đã tìm cách thao túng, đặt con bé vào tầm giám sát của Nghịch Nguyệt, mong rằng qua đó con bé sẽ tìm thấy mục tiêu mới. Cho dù mục tiêu đó có là trả thù đi chăng nữa.”
“…??”
“Thành thật mà nói, anh cũng không chắc liệu kế hoạch này có thành công hay không. Nhưng rồi, Millicent lại trưởng thành vượt xa dự kiến. Con bé sẽ không phản bội Terakomari nữa đâu… À quên , ở thế giới này con bé đã phản bội lần nào đâu nhỉ.”
“Mục tiêu của Millicent-san là… phục thù ạ?”
“Anh cứ đinh ninh là thế, nhưng không phải. Trả thù không hơn gì nấc thang đầu tiên. Anh cũng không ngờ con bé sẽ bắn mình.”
“Em chẳng hiểu gì hết…”
“Anh những tưởng con bé sẽ không giết một kẻ mất sạch chí khí như anh. Thời điểm ấy, do cứ đinh ninh mục tiêu của con bé là báo thù nên anh mới đứng yên không kháng cự, nào ngờ đoán trật. Trời đất ạ, tưởng chết đến nơi rồi chứ.”
Kakumei bật cười.
Mặt khác, Karla lại thấy như bị vướng vào một làn khói mù mịt.
Cô nhìn chòng chọc vào phần bụng Kakumei.
Vết thương đã được chữa lành bằng Ma Hạch, song chỉ lệch chút nữa thôi là đã sang thế giới bên kia rồi.
“Hầy.” – Karla thở dài đánh thượt – “Tuy không hiểu rõ cho lắm, em vẫn mong anh đừng làm chuyện liều mạng như vậy nữa. Onii-sama mà không còn… thì em…”
“Anh không bỏ em lại mà chết đâu.”
“Hơ?”
Cô không tin nổi vào tai mình.
Người anh họ lạnh lùng này vừa thốt ra một lời chẳng giống anh ta chút nào.
“Chung quy lại,” – Kakumei lắc đầu – “mục tiêu sau cùng của Millicent không phải phục thù, lại càng không phải phục hưng gia tộc Bluenight.”
“Vậy thì là gì ạ?”
“Anh bó tay. Chỉ biết chắc, rằng con bé sẽ còn mạnh hơn nữa.”
Đáng mong chờ đây—— Để lại đúng một lời này, Kakumei rời đi.
Karla bị bỏ lại thì nghiêng đầu bối rối.
Ba ngày trước, rốt cuộc giữa hai người họ đã xảy ra chuyện gì?
★
“——mục tiêu lần này của tôi bao gồm hai điều. Một là kết thúc mối thù năm xưa.”
Ngày 25 tháng Sáu.
Millicent đã gọi Amatsu Kakumei đến dinh thự Bluenight, rồi bắn một phát【Ma Đạn】xuống ngay sát chân anh ta. Một phát bắn cảnh báo, rằng “Thầy mà làm trò gì thừa thãi, đừng trách sao tôi bắn xuyên tim thầy.”
“Đối tượng lại cũng gồm hai người—— Amatsu-sensei và Hoàng đế. Những kẻ gian ác đã đuổi tôi khỏi Đế quốc Mulnight.”
“Không có Terakomari à?”
“Khoản thù đó tôi đã trả xong từ năm ngoái rồi.”
Năm ngoái, ngay sau khi Terakomari nhậm chức Thất Hồng Thiên, Millicent đã đóng đinh Villhaze lên thập giá, rồi lúc Terakomari xông vào nhà thờ cô cũng cho cô nàng một trận tơi bời khói lửa. Vậy là quá đủ rồi, chẳng cần gì hơn nữa.
“…… thế mục tiêu còn lại?”
“Phục hưng gia tộc Bluenight. Điều này lại đối lập với phục thù. Vì bằng cách giành lại những thứ bị cướp đi, tôi sẽ coi đấy là một cách khép lại chuyện cũ.”
“Nghĩa là em không nhất thiết phải giết người?”
“Nếu cần thì tôi vẫn giết. Để giành lại tước vị cho gia tộc Bluenight, tôi cần khiến người ta công nhận thực lực của mình.”
Đế quốc Mulnight là đất nước trung thành với quy luật “cá lớn nuốt cá bé”.
Muốn điều ước trở thành hiện thực, cần phải phô diễn sức mạnh xứng đáng với điều ước đó.
Millicent vẫn nhớ như in. Vào cái ngày được bổ nhiệm vào hàng ngũ Thất Hồng Thiên, cô đã đích thân diện kiến Hoàng đế, yêu cầu—— “Hãy phục hồi danh dự cho gia tộc Bluenight.”
Người đã đề cử cô lên vị trí Thất Hồng Thiên, chẳng phải ai khác ngoài Hoàng đế.
Thành thử, cô đã chắc mẩm yêu cầu cỡ này sẽ được chấp thuận dễ dàng.
Song, Hoàng đế đáp lại cô bằng một cái lắc đầu.
——Với quyền lực của trẫm thì không thể được. Chớ có nghĩ Hoàng đế là toàn năng. Nếu đã chân thành mong muốn nguyện ước ấy thành hiện thực, trẫm khuyên khanh nên thực hiện theo phong cách của Đế quốc Mulnight thì hơn.
——Ý bà là lập công trạng trên cương vị Thất Hồng Thiên?
——Vậy chẳng qua chỉ là một Thất Hồng Thiên gương mẫu. Đã muốn quần thần và dân chúng phải tâm phục khẩu phục, tối thiểu cũng phải đánh bại người mạnh nhất Đế quốc chứ, phải không nào?
——Thú vị đấy.
Tựu trung lại, Hoàng đế đang thách thức cô: “Cứ đánh bại trẫm đi rồi nói chuyện tiếp.”
Millicent đã luôn băn khoăn, vì sao để phục hồi danh dự cho một gia tộc đã suy tàn lại phải vòng vo tam quốc đến vậy. Nguyên do đã được Amatsu-sensei giải đáp tức thì. Nếu như gia tộc Bluenight thực sự từng có mưu đồ phản quốc, thì trả giá nặng nề chừng đó là lẽ đương nhiên thôi.
Vì vậy, suốt hơn một năm kể từ ngày gia nhập Thất Hồng Thiên, Millicent vừa tiến hành chiến tranh giải trí để làm tròn nghĩa vụ tướng quân—— vừa âm thầm thảo ra trăm phương ngàn kế nhằm ám sát Hoàng đế.
Đó vừa là để phục thù, vừa là bước đầu cho một tham vọng lớn hơn.
“Ra vậy,” – Amatsu-sensei hờ hững nói – “mục tiêu sau cùng của em không phải là phục thù, lại càng không phải phục hưng gia tộc Bluenight.”
Cô giật thót, không ngờ chỉ trong thời gian ngắn đến vậy đã bị đọc thấu tâm can.
“Amatsu-sensei có khác.”
“Chuẩn bị cũng vẹn toàn rồi chứ hả?”
“…… rồi. Tuy rằng hơi trái ý tôi một chút.”
Mọi chuyện đều là ngẫu nhiên.
Chính Millicent cũng không rõ liệu mình có đang bị lợi dụng không.
Chỉ hiềm, thời tới còn không chịu nắm bắt thì sao gây dựng đại nghiệp.
“Em đã thay đổi. So với thời tôi còn ra vào dinh thự này, một trời một vực.”
“Có phải—— tôi đã sai lầm?”
Millicent cất lời hỏi, như muốn bám víu một điều gì đó.
Cô đã tha thiết được hỏi câu này, hỏi người đàn ông tên Amatsu Kakumei.
“Cornelius từng bảo, chỉ những ai tuyệt vọng và buông xuôi với thế giới này đến cực hạn mới sử dụng được Tiêm Diệt Ngoại Trang, nói cách khác là tương phản rõ rệt với Giải Phóng Liệt Hạch chỉ phát sinh khi có ý thức rõ ràng về mục tiêu. Nên trường hợp của em rất đặc biệt. Tôi cảm nhận được nơi em một nguồn ý chí lực mong muốn chạm tới cho bằng được điều mình mong mỏi—— tức mầm mống để phát sinh Giải Phóng Liệt Hạch.”
“Rồi sao?”
“Em vừa có cho mình nỗi tuyệt vọng sâu thẳm đối với thế giới, lại cũng ôm trong lòng niềm hy vọng vô hạn đối với thế giới. Sở hữu hai yếu tố mâu thuẫn cùng một lúc, hẳn sẽ vô cùng gian nan.”
“Trả lời tôi ngay.”
Amatsu-sensei bật cười, nói “Tôi xin lỗi.”
Ánh mắt ấy như đang dành cho Millicent một lời tán dương nồng nhiệt.
“Sai rành rành rồi còn gì. Mau hoàn lương làm Thất Hồng Thiên thanh liêm chính trực đi cho tôi.”
“Thế cơ đấy… cảm ơn thầy, Amatsu-sensei.”
Đoàng!
Millicent thoáng chút ngần ngừ, rồi giải phóng【Ma Đạn】.
Phát đạn này thì xuyên thẳng vào bụng Amatsu-sensei. Máu văng tung tóe, đương sự thì đổ gục xuống sàn không chút kháng cự. Millicent tặc lưỡi trong vô thức.
Vẫn chẳng chịu tránh né gì cả.
Người đâu mà cứ thích làm chuyện thừa thãi.
“…… Terakomari đang đến. Nếu gặp may, có khi thầy sẽ được cứu đấy.”
Millicent cười khúc khích.
Con đường cần đi đã được xác lập.
Việc còn lại chỉ là lợi dụng đám Ngu Giả Thiên Văn Đài sao cho thật khéo léo mà thôi.
★
Đêm ngày 27 tháng Sáu.
Bên ngoài, Terakomari cùng các Thất Hồng Thiên khác đang giao tranh kịch liệt.
Còn cô, chẳng cần cất công đi ra giúp đỡ làm gì.
Từ buổi tối hôm trước cô đã đánh tiếng với Terakomari, rằng—— “Tao sẽ ám sát Hoàng đế, cấm mày can thiệp.”
Ở lại “Phòng Đẫm Máu”, Millicent lặng lẽ tiếp cận vị Hoàng đế kiệt quệ, thương tích khắp người đang ngồi nghỉ bên bàn tròn.
Vị Ma Cà Rồng tóc bạc phơ—— Helldeus Heaven trừng mắt nhìn cô.
“Bluenight-dono, ngài không tham gia chiến đấu sao?”
“Không, tôi ở lại để bảo vệ Bệ hạ.”
“Thật chu đáo quá, nhưng ở đây chỉ cần mình tôi là——”
“Chưa đủ đâu. Một mình ông, là chưa đủ.”
Cô kích hoạt Tiêm Diệt Ngoại Trang 04 –《Phược》.
Vô thiên lủng những cuộn obi xông ra từ Millicent, ào ạt lao về phía Helldeus.
Helldeus hốt hoảng định tránh, nhưng không kịp. Millicent đã giăng sẵn ma pháp câu thúc[note89620] dưới chân ông tự bao giờ. Nhân lúc ông còn bị khống chế,《Phược》đã tức tốc quấn chặt lấy ông, không chừa cho kẽ hở nào để phản kháng.
Cô cũng không quên quấn băng quanh miệng ông để phong tỏa cả cử động miệng.
Tuyệt kỹ của Helldeus Heaven là【Psychedelic Heaven】, dị năng phi thường cho phép triệu hồi một phần thiên giới bằng cách niệm một đoạn giáo lý dài dằng dặc. Nói cách khác, miễn là không mở miệng phát ngôn thì năng lực này chẳng còn gì đáng sợ nữa.
“——!!”
“Cứ nằm yên dưới đó đi. Không giết ông đâu mà lo.”
《Phược》tiếp tục ngọ nguậy. Những dải obi di chuyển trói chặt cả hai tay hai chân Helldeus, trong thoáng chốc đã biến ông thành xác ướp. Với một người chuyên dùng nắm đấm để giao tranh như Helldeus, đây quả là khắc tinh tồi tệ nhất trần đời.
Thân thể Helldeus ngã bịch xuống sàn. Millicent giẫm lên ông để tiến bước.
“Ái chà.” – Chứng kiến hành vi của Millicent, Hoàng đế—— Kallen Helvetius tuy có chút sửng sốt, nhưng đôi môi sớm nhếch lên ra chiều hứng thú – “…… thì ra là vậy. Mọi chuyện từ đầu đều là do khanh sắp đặt sao.”
“Ai biết. Bà thích nghĩ sao thì tùy.”
“Không việc gì phải khiêm tốn. Khá lắm, rất có phong vị Đế quốc Mulnight. Thao túng mọi chuyện đến mức này thì thật——”
“Lắm lời.”
Con dao cô cầm đâm thẳng vào tim.
Máu tươi trào ra từ miệng Hoàng đế.
Chừng như cú đâm ấy quá đỗi chuẩn xác, bởi bà mất ý thức ngay tắp lự. Bộ đầm bay lên phất phơ, bà trượt khỏi ghế rồi ngã gục xuống sàn.
Lấy tử thi làm trung điểm, máu tươi loang lổ khắp mọi nơi trong phòng.
“Hờ.” – Millicent thở dài thật nhẹ.
Hiển nhiên, con dao cô vừa dùng không phải Thần Cụ.
Cô mà xuống tay thật, thì làm sao ép bà ta chấp thuận yêu sách của mình được nữa.
Qua đây, công cuộc phục thù của Millicent đã hoàn tất.
Chỉ còn mỗi việc dọn dẹp số đồ chơi hết giá trị lợi dụng nữa là xong.
Mà việc này thì có Terakomari tự ý lo cho rồi, chẳng đến lượt cô phải đụng tay đụng chân.
Đúng lúc này, bốp bốp bốp bốp—— một tràng pháo tay lạc điệu vang lên khắp cả căn phòng rộng lớn khiến cô phải ngoảnh lại.
Từ phía sau cột trụ, một Ma Cà Rồng với mái tóc dài ánh vàng kim bước ra.
Thất Hồng Thiên Petrose Calamaria. Toát ra thứ sát khí ngọt ngào trơn nhẵn, cô ả dợm bước lại gần Millicent.
“Hừ hừ… A HA HA HA HA HA HA HA HA HA…! Không ngờ nhóc lại ra tay thật!! Bao năm rồi mới được thấy cảnh Kallen bị giết không biết!! Lại còn chết thảm hại hết chỗ nói nữa chứ!!”
“…… cô tới làm gì?”
“Thưởng lãm. Dù gì cũng là người khởi xướng vụ này, ta phải theo dõi tới tận lúc hạ màn chứ.”
“…——”
Phải. Cô ta nói không sai.
Chính nhờ Petrose đề xuất, Millicent mới lên đường hạ sát Hoàng đế.
Toàn cục sự việc diễn ra đơn giản đến cùng cục.
Mục tiêu của Millicent trong sự biến lần này—— chỉ đơn thuần là giết Hoàng đế.
Ngặt nỗi, sức mạnh của Kallen Helvetius lại quá vượt trội, với sức Millicent hiện tại đừng mơ mà đối chọi được. Giữa lúc cô sờn lòng nản chí, băn khoăn không rõ liệu phải mất bao nhiêu năm mới phục hưng được gia tộc Bluenight—— thì cũng là khi Petrose vào cuộc.
——Kallen không phát động được Giải Phóng Liệt Hạch vào đêm trăng non.
——Ma lực cũng vì lý do nào đó mà suy yếu rõ rệt.
——Sức mạnh càng lớn thì nhược điểm càng chí mạng, vậy đấy.
Không chỉ thế, Petrose còn giao cho Millicent một con dao găm bí ẩn—— Tiêm Diệt Ngoại Trang 01 –《Khắc》và nói:
——Đây là món đồ đám Ngu Giả Thiên Văn Đài xem như báu vật.
——Nếu dùng tốt, nó sẽ trở thành công cụ hoàn hảo để qua mặt Kallen.
Millicent không hiểu ý đồ của Petrose là gì. Nghe như cô ả đang xúi giục cô tấn công khủng bố. Song, bất luận cô ả có ẩn giấu âm mưu gian tà nào đi nữa, chẳng dại gì mà đi bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một này cả.
Ngu Giả Thiên Văn Đài, những kẻ hùng cường từng dồn ép Lục Chiến Cơ tại Thường Thế, hiện đang tụ hội cả lại ở Mulnight. Thiếu gì cách để lợi dụng thời cơ này cơ chứ.
Phương châm hành động là—— “Lợi dụng Thiên Văn Đài để ép Hoàng đế để lộ sơ hở.”
Tức phải tạo tình huống để Cung điện bị tập kích vào đúng đêm trăng non. Cung điện mà bị đe dọa thì Hoàng đế sao có thể ngồi yên. Và ngay khi bà ta để lộ dù chỉ một chút biểu hiện buông lơi cảnh giác, cô sẽ cầm con dao xuyên thẳng lồng ngực bà ta.
Không đối đầu trực diện là hèn nhát ư?
Không hề. Thực lực nào phải chỉ có sức mạnh không thôi, mà là tổng hòa của rất nhiều yếu tố khác nhau để định hình. Đây chính là yếu tố mà Terakomari không bao giờ có được—— sự tàn ác.
Petrose khoanh tay lại, cười khục khặc.
“Nghe chừng nhóc đã phải thao túng ghê phết đấy nhỉ? Dắt mũi bọn Thiên Văn Đài chắc mệt lắm đúng không?”
“Tại chúng ngu ngơ ngoài sức tưởng tượng. Không biết chút gì về ma pháp thì thật là—— đêm trăng non còn chưa tới mà đã phát sinh đủ thứ xung đột thừa thãi, thành thử Hoàng đế cảnh giác quá mức cần thiết.”
Millicent đã phải cố tình đề cập đến ma pháp【Á Không Tạc Đạn】nhằm dụ đám Thiên Văn Đài tiến hành tấn công vào đúng ba ngày sau. Khổ nỗi bọn này còn chẳng hiểu【Á Không Tạc Đạn】là cái khỉ khô gì, từ đấy mới gấp rút mở chiến dịch truy lùng Millicent.
Hoàng đế càng sinh nghi về hành vi của đám Thiên Văn Đài, kế hoạch của cô sẽ càng khó triển khai. Số phận trêu người, nhờ ơn hội phóng viên cùng Đơn vị 7 mà thân phận của các Ngu Giả đã bị phơi bày ra khắp bàn dân thiên hạ. Millicent thậm chí còn phải đích thân tới thư viện để dạy cho bọn chúng về ma pháp, nhưng kết cuộc vẫn như nước đổ lá khoai. Bọn chúng quay sang bắt cóc Lolocco Gandesblood làm con tin để uy hiếp Đế quốc Mulnight. Nước đi ngu học đến mức chết cả vạn lần khéo còn chưa đủ đền tội. Tình thế ấy mà cứ tiếp diễn, chẳng chóng thì chầy Thiên Văn Đài cũng sẽ bị Terakomari hoặc Hoàng đế quét sạch. Ruột gan Millicent nguyên ngày hôm ấy cứ phải gọi là như ngồi trên đống lửa.
Cứ vậy, ba tên Ngu Giả đã bị bắt giữ.
Petrose ôm bụng, phá lên cười khành khạch.
“Đã ngu thì chớ mà còn yếu như bún thiu!! Được cái chùm sáng to tổ bố ấy là còn đáng khen chút đỉnh, còn lại thì thảm họa hết chỗ nói. Lẽ ra ta chẳng cần phải mất công thả chúng ra khỏi ngục làm gì.”
“Ái chà, ra là cô thả. Cũng nhiệt tình quá đi chứ.”
“Cho thêm phần kịch tính ấy mà. Tiện nói luôn, chỉ duy nhất Lala Dagger là tự mình thoát ra được, lại còn lấy lại được《Khắc》nữa—— Hóa ra cái danh thủ lĩnh không phải để trưng cho đẹp.”
“Hừm.”
Millicent quay gót, bỏ lại tử thi nọ sau lưng.
Nói qua cũng phải nói lại, nhờ có Terakomari và Petrose mà mục tiêu của Millicent đã hoàn thành, góp phần giúp cô đặt chân sang một con đường mới. Một con đường, mà như Amatsu-sensei nói, dung hòa giữa tuyệt vọng và hy vọng.
Terakomari đã vững bước trên con đường ánh sáng, Millicent mà lần đi theo thì chẳng có nghĩa lý gì. Muốn vượt mặt thiếu nữ Ma Cà Rồng đỏ thẫm kia, cô cần lựa chọn một con đường khác biệt.
“Này, Millicent.” – Petrose mỉm cười – “Qua sự việc này, gia tộc Bluenight sẽ giành lại được tước vị. Danh dự cũng sẽ từng bước phục hồi. Cả nhóc, rồi cũng sẽ được nhiều người công nhận hơn.”
“Công nhận mài ra ăn được chắc. Tôi sống—— cốt là để mạnh mẽ hơn thôi.”
“Vậy ta xin được đề xuất với nhóc một chuyện.”
Petrose an tọa xuống chiếc bàn tròn, ánh mắt ngập tràn sát ý tóm chặt lấy Millicent.
“Nhóc, thử làm Hoàng đế xem sao.”
“Hoàng đế…?”
Lời đề xuất thật quá đường đột, làm Millicent không ngừng chớp mắt.
“Không phải làm ngay. Kallen vẫn sẽ trị vì thêm một thời gian nữa. Đang nói là, đến lúc lựa chọn người kế vị, Millicent mà đứng lên tranh cử là sẽ thú vị phải biết.”
“Tôi tưởng sau đây đến lượt cô lên ngôi?”
“Đâu ra. Ta làm nổi chết liền.”
Quả thật—— đời nào có chuyện người phụ nữ này lại đi tận lực tận tâm trị vì đất nước.
Sức mạnh thì khủng khiếp đấy, nhưng phần tính cách rõ ràng có vấn đề (dù rằng cách diễn đạt này lại nghe như Hoàng đế đương nhiệm chẳng có vấn đề gì cả, không đúng lắm).
“Nghe cho kỹ đây. Hoàng đế Mulnight xưa nay được chia ra làm hai loại.” – Petrose giơ hai ngón tay lên – “Loại hòa bình thân thiện, dĩ hòa vi quý, và loại hiếu chiến sát phạt, lấy giết chóc làm niềm vui—— chỉ một trong hai, không có loại thứ ba.”
“Rạch ròi gớm nhỉ. Vậy Hoàng đế hiện tại là kiểu sát phạt?”
“Ta cũng tưởng thế, vậy mà đến lúc lên ngôi Kallen lại nghiêng về phía hòa bình. Khi xưa thì hung hăng là thế, Yulinne vừa biến mất cái cậu ta liền mềm yếu hẳn ra.”
Cỡ đó mà gọi là mềm yếu?—— Millicent ngờ vực, nhưng không nói ra miệng.
“Ta cứ ngỡ Kallen sẽ khác Yulinne, sẽ trở thành loại quân chủ sát phạt, ai dè càng lúc càng mềm mỏng hơn. Mỗi sinh nhật trôi qua là độ nhiệt huyết lại tụt đi một bậc. Chả vui gì hết. Thế giới phải ngập tràn chiến tranh nó mới thi vị chứ.”
“Nói chuyện y như khủng bố.”
“Lại chẳng. Mulnight phát triển được như ngày hôm nay là công lao rất lớn của đời đời Hoàng đế hiếu chiến. Nghe đồn Kallen đang ưu ái, định hướng cho Komari-chan bước lên kế vị, phải cái con bé này nghiêng về kiểu nào thì chưa biết—— à không, xét trên chiến tích ở Thường Thế thì hai năm rõ mười rồi, là loại mềm mỏng. Mà thế lại không phải gu của ta. Nhân loại muốn phát triển, nhất thiết phải có xung đột. Dù là thời đại nào, quốc gia phải đối phó với hết thảy nội ưu ngoại hoạn mới là quốc gia hưng thịnh nhất.”
Nói rồi, Petrose nhìn sang Millicent.
Ẩn chứa trong đôi mắt kia—— phải chăng là sự kỳ vọng?
Sự kỳ vọng lấp lánh của đứa trẻ con khi tìm ra được món đồ chơi mới.
“Millicent, thấy nhóc bước chân sang bên này, thú thực là ta vui lắm ấy. Như kiểu chờ mãi mới có một Thất Hồng Thiên đúng nghĩa gia nhập vậy, mừng không để đâu cho hết.”
“Thế cơ. Còn tôi thì chẳng quan tâm.”
“Nói thế. Hay nhóc lên làm Hoàng đến thay Komari-chan xem sao?”
“Chuyện này thì…”
“Ấy ấy, đừng nghĩ ta cổ súy hai đứa cầm dao kề cổ nhau nhé. Vừa phải thôi, cứa cổ nhau cái là được. Làm người ai mà chẳng cần đối thủ để trưởng thành phải không nào?”
“…………”
“Khi nào sắp xếp suy nghĩ xong xuôi, cứ xuống tầng một Thất Hồng Phủ. Ở đấy ta đã chuẩn bị chu toàn để chống lưng cho nhóc hết rồi. À mà, có qua thì nhớ mang youkan bên tiệm Fuuzen sang làm quà đấy biết chưa?”
“Vậy nhé~” – Petrose vẫy tay chào cô rồi rời đi.
Millicent lặng thinh, mắt dõi theo bóng lưng cô nàng.
——Hoàng đế.
Thật chẳng mong đợi gì hơn từ loại cáo già như Petrose Calamaria. Chưa gì cô ả đã ngửi ra được mục tiêu kế tiếp của Millicent.
Chưa kể là còn ngửi ngay chóc.
Tước vị hay phục thù, tất cả đều chỉ là công cụ.
Thúc đẩy Millicent hiện tại là ba nguyện vọng lớn—— nguyện vọng “được chiến đấu vì người khác” nhận được từ Terakomari; nguyện vọng “trở nên mạnh mẽ hơn” nhận được từ gia tộc Bluenight cùng Nghịch Nguyệt; và nguyện vọng “vượt qua Terakomari” ấp ủ từ tận bốn năm trước.
Cô cảm thức được, bằng cách lên ngôi Hoàng đế, cô sẽ chạm được tới một tầm cao mới.
Millicent rút trong túi áo ra chiếc móc khóa hình cơm trứng cuộn, món quà lưu niệm quái đản Terakomari tặng cho cô.
Người đâu mà ngây thơ đến nực cười. Khi xưa từng thù ghét nhau đến thế, nay lại đối xử với cô như bạn bè. Millicent không thể trở thành kiểu người như vậy được.
Liệu rằng, nhắm tới ngôi vị Hoàng đế có giúp cô hiện thực hóa ước nguyện hay chăng?
Chưa lên ngôi thì sao mà biết được.
“——thôi thì, cứ giữ bên mình cũng chẳng chết ai.”
Màn đêm dần buông.
Bóng giông vẫn phủ trùm lên toàn cõi Lục Quốc.
(Hết)
0 Bình luận